NGÀY THỨ BẢY
Ta giận nhau rồi phải không anh
Để ngày thứ bảy sầu vây quanh
Chẳng còn tiếng gió reo ngoài cửa
Giấc ngủ tàn đêm mộng chẳng lành
Là bởi em hờn phải không anh
Để bài thơ viết chẳng còn xanh
Chẳng còn lưu luyến như ngày ấy
Lòng nghĩ rằng anh đã lỗi thề
Thứ bảy bây giờ chẳng còn nhau
Bài thơ ngày ấy vẫn đậm màu
Em vào trang cũ lòng xao xuyến
Cớ gì hờn dỗi để lòng đau
Thôi đừng viết nữa hỡi người xưa
Bao nhiêu mộng đẹp thế cũng vừa
Hãy sống ngày mai trong mộng tưởng
Bằng những lời ta viết từ xưa
Thứ bảy buồn dẫu trời chẳng mưa
Ngồi gõ phím tìm những vần thơ
Viết lại cho người đi qua mộng
Nhắn một lời rằng em vẫn mơ!
Luanda
13/11/010
Thái Anh
Ta giận nhau rồi phải không anh
Để ngày thứ bảy sầu vây quanh
Chẳng còn tiếng gió reo ngoài cửa
Giấc ngủ tàn đêm mộng chẳng lành
Là bởi em hờn phải không anh
Để bài thơ viết chẳng còn xanh
Chẳng còn lưu luyến như ngày ấy
Lòng nghĩ rằng anh đã lỗi thề
Thứ bảy bây giờ chẳng còn nhau
Bài thơ ngày ấy vẫn đậm màu
Em vào trang cũ lòng xao xuyến
Cớ gì hờn dỗi để lòng đau
Thôi đừng viết nữa hỡi người xưa
Bao nhiêu mộng đẹp thế cũng vừa
Hãy sống ngày mai trong mộng tưởng
Bằng những lời ta viết từ xưa
Thứ bảy buồn dẫu trời chẳng mưa
Ngồi gõ phím tìm những vần thơ
Viết lại cho người đi qua mộng
Nhắn một lời rằng em vẫn mơ!
Luanda
13/11/010
Thái Anh
THÁI ANH

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)












[/image]CHÚC CHỊ MỘT GIÁNG SINH AN LÀNH HẠNH PHÚC

