BAO GIỜ ANH HỠI
...
Yêu anh sóng gió ngày ngày
Em đi chợ sớm sợ cay mắt về
Bao giờ anh hết còn chê
Cho em ở lại trăm bề sẻ chia
Cho đồi non ấm tình khuya
Đắp chăn thơ ngủ em dìa với anh...
Em nhớ nhá thâu canh anh đợi
Gió đông về đã gợi nồng yêu
Bao mùa tình trỗi sớm chiều
Bấy nhiêu mong đợi lắm điều đổi trao.
Đời đen đủi lệ trào khoé mắt
Tình éo le đã cắt tình ta
Đau thay, phận đỗi xót xa
Bao giờ cặp bến thuyền hoa rực hồng?
Bao giờ trăng đứng bên sông
Em còn đứng đó chờ dòng thơ yêu
Chờ mây vẽ mộng từng chiều
Ôm bờ thu thảo hoang liêu đi về
Bao giờ tình hết si mê
Bầu trời tím thẳm quên thề hẹn xưa
Bao giờ ngọn cỏ biết đùa
Em bơ vơ đón cuối mùa thu đi
Đông về tình đã chia ly
Ôm bài thơ cũ nói gì cũng không
Bao giờ tình mãi nụ hồng?
Đông về lá thắm, hoa nồng...đắm say
Đung đưa theo gió thoảng bay
Ngẩn ngơ chim đậu chẳng nài hót vang
Thẩn thơ một áng trăng vàng
Nhấp nhô sóng biếc nhịp nhàng nhẹ ru
Vần thương vần nhớ- chơn tu
Chứa chan, mềm ngọt xuất từ đáy tim
Đáp đền giấc mộng dịu êm
Gối hồng ôm ấp tăng thêm điệp nồng
Vầng dương rạng ánh mai hồng
Uyên ương đoàn tụ bên dòng sông Tương
Trọn đời ta mãi hoài thương...
-LHM- SĨ ĐOAN
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!

[/align][/align]

