Hiệp Nữ
Phan Thúc Minh, người Thường Nhiệt, vốn dòng dõi thế gia vọng tộc, ông nội họ Phan, khởi nghiệp nơi quân đội. Họ Phan từ nhỏ đã được luyện cưỡi ngựa, bắn cung thường xuyên, rất thích một mình một cây cung rong ruổi trên mình ngựa, oai phong lẫm liệt, trong vai một viên phó tướng chẳng hạn.
Tính tình họ Phan hào phóng, không muốn bị câu thúc trong những chuyện thói tục tầm thường. Rất thích kết giao với hào kiệt để gánh vác những việc nghĩa hiệp. Bọn môn hạ trong nhà họ Phan kể cũng có tới mấy chục người.
Có một nhà sư từ Ngũ Đài Sơn xuất hiện ở Thường Nhiệt, tay cầm một cái bát, thường xuất hiện trước cổng nhà họ Phan để chờ cúng đường. Thúc Minh một lần giáp mặt nhà sư, thấy dánh vẻ cũng không phải tầm thường, nên giữ nhà sư lại. Nửa năm trôi qua, cũng không có chuyện gì khác thường. Ngày ba bữa, rượu thịt đầy đủ. Nhà sư thấy Thúc Minh cùng bạn bè tập luyện võ nghệ trên một mảnh đất trống, liền lớn tiếng cười, nói :
- Các ngài một trăm cây trượng trong tay, cũng không đủ địch nổi một tấc sắt trong tay ta!
Mọi người nghe vậy, dừng lại. Một người lên tiếng :
- Võ công của đại sư cao cường như vậy, sao không thử tỉ thí một phen xem tài cao thấp?
Nhà sư đáp :
- Nếu muốn ta tiếp vài chiêu số, thì trước tiên, phải ngồi trên bồ đoàn thể hiện công phu của mình đã. Chỉ cần người nào có thể ngồi một ngày một đêm, ta sẽ xin được hướng dẫn vài đường vậy!
Mọi người đều ngại ngùng không dám nhận, nhưng Thúc Minh thì vô cùng quyết chí ngồi trong phòng riêng, tự mình luyện trong vòng mười ngày, rồi một mình đến phòng nhà sư, xin được làm đồ đệ. Nhà sư lên tiếng cảnh cáo :
- Học võ công, hai điều quan trọng nhất không thể thiếu là chí khí cùng sửc khỏe. Cứ thế ngày này qua ngày khác thì sẽ có được kĩ thuật.
Nói rồi nhà sư mở hòm riêng của mình, lấy ra một quyển Dịch cân kinh (1), đưa cho Thúc Minh:
- Quyển Dịch cân kinh này, so với những quyển Dịch cân kinh đang đầy ngoài đời không giống nhau đâu! Công tử hãy xem đến tận thuộc lòng. Rồi tự mình tập luyện trong vòng một tháng, thì sẽ thấy võ công của mình đạt đến mức độ thượng thừa như thế nào!
Lại lấy trong hồ lô, đếm đủ ba mươi viên cao đơn hoàn tán, đưa tiếp cho Thúc Minh :
- Mỗi ngày uống một viên, sẽ thấy công hiệu. Uống hết lại tới gặp bần tăng!
Thúc Minh từ đó tạ tuyệt mọi chuyện giao tiếp, chăm chú tập luyện, không dám lơ là. Một thời gian dài, thấy võ công của bản thân tấn tới rất nhiều. Ra ngoài thi đấu với bạn bè xem sao thì đúng như vậy, đến nỗi mọi người đều không dám cùng Thúc Minh đọ tài cao thấp như trước. Nhưng bản thân Thúc Minh cũng tự biết rằng, sự tiến bộ của bản thân chưa đáng kể là bao, nên tìm gặp nhà sư, xin được chỉ giáo. Nhà sư thấy Thúc Minh đến thì vui vẻ nói :
- Đồ đệ cũng đã hơn được trước ít nhiều đấy!
Rồi hỏi tiếp :
- Đồ đệ ngoài việc học võ thuật, có định học bắn cung cưỡi ngựa không?
Thúc Minh rất háo hức, xin được truyền thụ. Nhà sư nói :
- Hai thứ này, nếu không tinh thông, thì khi lâm trận sẽ rất dễ bị đối phương tấn công vào điểm khiếm khuyết này của mình để thủ thắng.
Thúc Minh thưa :
- Nhưng còn kiếm thuật cũng rất cần thiết.
Nhà sư rút trong hồ lô một thanh bảo kiếm, ánh kiến sáng loáng như tuyết, khiến người yếu bóng vía trông thấy cũng lạnh gáy. Thật không có thanh kiếm nào như vậy trên đời. Nhà sư tiếp :
- Thanh kiếm này, hai nghìn năm trước đây, do Âu Dã Tử luyện thành. Không phải thứ của cõi người đâu! Nếu như kiếm thuật của đệ tử tới mức xuất thuần nhập hóa, thì kiếm với người hợp nhất làm một!
Thế rồi nhà sư hướng dẫn Thúc Minh những bí thuật của kiếm pháp. Mỗi lần tập luyện, Thúc Minh quỳ xuống nghe sư phụ truyền thụ, từng câu từng chữ đều được hướng dẫn bằng những động tác cụ thể. Một thời gian dài, từ sáng đến tối, Thúc Minh không làm bất cứ việc gì khác, luôn ở bên sư phụ để được chỉ giáo.
Một năm trôi qua, nhà sư nói :
- Kiếm thuật của đồ đệ đã đến mức thượng thừa rồi đấy!
Nói xong, nhà sư ra khỏi nhà Thúc Minh!
Thúc Minh định lên đường chu du một chuyến ra sao. Một người một ngựa cùng một ít lương thực, Thúc Minh ra đi. Đến Sơn Đông, một phần thì màu núi đầy xinh đẹp quyến rũ, một phần bởi cái tráng khí bốn phương buổi đầu, Thúc Minh cứ một mình trên lưng ngựa, men theo chân núi mà đi. Mắt nhìn thỏa chí núi sao, suối sâu, đến nỗi trời tối cũng không hay. Bỗng nghe có tiếng mũi tên bay lại phía mình. Ngoảnh lại thì tên đã đến trước mặt, cũng may, Thúc Minh đưa tay bắt gọn mũi tên. Lại mũi tên thứ hai bắn tới. Lần này, như đã có tính toán, Thúc Minh giơ cung bắn tên, cùng rơi xuống phía trước, tiếng nghe rất rõ khi hai mũi tên chạm nhau!
Người bắn hai mũi tên liên tiếp mới từ trong rừng phóng ngựa ra. Trông cao lớn, râu dài, dáng vẻ khôi ngô. Thúc Minh giơ kiếm, lưỡi kiếm như biến thành một đạo hào quang của cầu vồng, phát đủ ánh của bảy màu trong cảnh hoàng hôn, càng hiện rõ. Khoảnh khắc, những cái đầu rơi xuống. Tên thủ lãnh tránh được, nhưng thấy ngay rằng không phải đối thủ của Thúc Minh, lớn tiếng lện cho lũ còn sống sót bỏ chạy.
Trời tối hẳn, Thúc Minh tìm một quán trọ qua đêm. Ngồi trước bàn ăn, thấy một lão tiêu đầu, nói giọng phương bắc, chừng đi áp tải hàng cho khách, lần đầu tiên về vùng xa lạ này bước vào quán, ngồi chưa yên chỗ, lão tiêu đầu kể vừa gặp một bọn cướp ngoài núi. Thúc Minh nghe, biết ngay bọn này cùng với bọn gặp Thúc Minh chỉ là một, nên lên tiếng hỏi :
- Tiền bối bị chúng cướp những gì?
Lão tiêu đầu đáp :
- Ta áp tải cho một hội buôn ba nghìn lạng bạc, bị chúng cướp toàn bộ.
Thúc Minh hỏi tiếp :
- Cứ xem hành động của bọn chúng, thì sào huyệt cáhc đây không xa. Sao tiền bối không tìm đến xem sao? Nếu tiền bối bằng lòng, vãn bối này xin giúp một tay!
Nghe nói thế, người chung quanh đều yên lặng khó hiểu. Chỉ có hai đồ đệ của lão tiêu đầu đứng dậy, tình nguyện đi cùng Thúc Minh. Cả ba kéo đến nơi vừa xảy ra vụ cướp. Theo hướng bọn chúng bỏ chạy, người ngựa vượt mười dặm đường đầy gai góc, vách núi chắn, suối sâu nước cuốn. Nhiều chỗ phải xuống dắt ngựa lần từng bước. Nhìn phía xa, ánh đèn lấp loáng khi tỏ khi mờ trong rừng tối đen, cả bọn hăm hở nhưng cũng thận trọng tiếp cận, thì thấy rõ một sào huyệt lớn của bọn cướp. Không có đường vào. Hình như cầu đã được kéo lên, bốn phía hào sâu, lũy cao, không khác gì một tòa thành nhỏ. Lại thêm cây rừng bóng đêm làm tăng thêm vẻ bí hiểm rừng rợn đầy ma quái chết chóc. Thúc Minh dễ dàng nhảy qua hào chắn, quay nhìn lại, hai đồ đệ của lão tiêu đầu không dám nhảy, cũng là tự lượng sức mình không thể vượt được một khoảng cách như vậy.
Bên trong, đã có dấu hiệu nhận ra sự xâm nhập của bọn Thúc Minh. Trước tiên là xuất hiện một đàn chó mấy chục con, con nào cũng to lớn như những con bê, tiếng chúng gầm rít, chạy tìm kẻ địch, không khác gì một bầy báo của rừng xanh. Hai con đầu đàn xông lại trước Thúc Minh, định nhảy vào người chàng. Không cầm kiếm cung gì, Thúc Minh hai lần vung quyền, hai con mãnh hổ ngã lăn không thấy đứng dậy. Cả đàn chó thấy vậy, không dám xông lên nữa, đứng thành vòng, nhìn Thúc Minh, không con nào dám nghĩ đến chuyện xông lên, nhưng cũng chưa tính chuyện quay đuôi bỏ chạy.
Thúc Minh lặng lẽ tiến sâu vào bên trong, không thèm ngó ngàng gì lũ chó nữa. Trước mắt chàng, lại một hàng rào kiên cố, chàng lưỡng lự, thì cửa mở. Một bóng người xuất hiện, trông trang phục cùng dáng điệu, Thúc Minh nhận ra một cô gái. Một nữ võ tướng lục lâm, tay trái cầm đuốc, tay phải có trường kiếm, tiếng nghe dõng dạc, trong trẻo :
- Hảo hán nào to gan nửa đêm canh ba, dám tới nơi này quấy phá, không muốn sống thì thiếu gì chốn?
Thúc Minh chỉ về bên kia hào, đáp lời :
- Sư phó của hai người này có ba nghìn lạng đang để chổ ngươi, sai ta đến lấy lại. Ngươi hãy giao lại ngay cho họ. Nếu không nghe theo, đừng trách lưỡi kiếm của Thúc Minh này vô tình!
Cô gái cười, một tiếng cười ròn rã trẻ trung, vứt ngay ngọn đuốc cho một thủ hạ sau lưng bắt lấy, giơ cao, còn bản thân cô gái thì rút kiếm ngang nhiên bước lên. Thúc Minh cũng bước lên, phóng kiếm, hai mũi kiếm vùng vẫy trên không, tạo thành hai luồng kiếm quang sáng loáng, nhưng cũng có thể phân biệt bởi màu sắc mỗi thanh có khác nhau ít nhiều. Một đường xanh trong suốt lạnh giá bởi tính chủ đạo của màu xanh. Một đường đỏ hồng như hoa đào có vẻ đầm ấm hơn của màu lửa bếp nhưng cũng khiến người ta lạnh gáy vì trong suốt như một tấm kính nước lọc qua ánh hồng sáng sớm. Thúc Minh giở hết những tuyệt chiêu được sư phụ chỉ giáo, tả xung hữu đột, nhưng vẫn chưa chế ngự được cô gái với màu kiếm hồng ấm áp, hoặc chí ít cũng là cảm giác ban đầu như vậy! Đang lúc bất phân thắng bại, thì cô gái thu kiếm, nhảy khỏi vòng chiến, hét lớn :
- Dừng tay!
Thúc Minh cũng thu kiếm quang về, nhảy sang phía đối diện. Cô gái lên tiếng tiếp :
- Ngươi có phải là đồ đệ của Thiết Bối thiền sư ở Ngũ Đài Sơn không?
Thúc Minh đáp ngay :
- Chính thế!
Cô gái dịu giọng hơn :
- Thế thì ta với ngươi là đồ đệ đồng môn rồi! Ba nghìn lạng bạc ấy của ngươi sao? Thế thì cứ vào mà nhận lại thôi!
Cô gái huýt một hồi như tiếng sáo trong trẻo, từ phía au, mấy chục hảo hán dũng mãnh tiến ra. Cô gái lên tiếng bảo bọn này đem số bạc ra nhà khách, dẫn Thúc Minh đi vào. Nhưng Thúc Minh không khỏi lưỡng lự, khi cũng chưa thể biết rõ cô gái là ai, chính hay tà, có thật cũng là đồ đệ của Thiết Bối thiền sư hay chỉ là một sự tính toán có hiểu biết? Hai đồ đệ của lão tiêu đầu cũng đến bên Thúc Minh. Cả ba chậm rãi thăm dò, đi theo sau cô gái. Vào trong nhà khách, mọi người ngồi xuống, đèn nến được thắp sáng thêm. Cô gái tay chỉ một người đàn ông oai phong, tuổi cũng chỉ khoảng trung niên, nói :
- Đây chính là anh ta! Người vừa rồi đã mạo phạm các ngươi. Xin đừng để bụng. Chẳng qua là chưa biết mặt nhau thôi mà!
Bọn tay chân khiêng ra một chiếc bàn, trên đã bày sẵn mọi thứ : nước trà, rượu, cùng đủ loại hoa quả. Cô gái nói :
- Không kịp chuẩn bị đãi khách bất ngờ, để biểu đạt tình huynh muội đồng môn. Quý khách hãy tự nhiên cho!
Thúc Minh cũng khiêm nhường, đáp lời kính lễ, rồi ngồi xuống. Hai anh em cô gái ngồi hai bên, rót rượu. Mỗi người cầm một chén ân cần mời Thúc Minh. Cô gái lên tiếng :
- Hiện sư phụ đang có mặt ở chùa Tướng Quốc thuộc Mạt Lăng. Sư phụ đã từng truyền thụ pháp thuật cho người anh cả của ta là Pháp Hiển! Pháp Hiển đại huynh thường xử một cây bảo kiếm cùng một đôi thiết hoàn. Thật anh hùng cái thế, thiên hạ vô song, khó mà tìm được đối thủ với đại huynh trong cõi giang hồ hiện nay!
Ngừng một lát, cô gái tiếp :
- Ta cũng nhiều lần muốn giao đấu với Pháp Hiển đại huynh xem sao, liệu ai hơn ai, nhưng tự xét kiếm thuật của ta chưa phải là đệ nhất cao thủ trong số học trò của sư phụ nên lại không dám tỉ thí vậy! Nếu như huynh đây muốn thử sức thì ta cũng có thể giới thiệu, để biết tài năng bản thân ra sao trong giới võ hiệp hiện nay chăng!
Thúc Minh đáp :
- Xin vâng lời nữ chủ nhân!
Cả bọn ước hẹn, Thúc Minh lên kinh thành, quay trở lại sẽ kéo nhau đi tìm Pháp Hiển. Trời sáng rõ, Thúc Minh cáo biệt nữ chủ nhân ra về. Trở lại quán trọ, Thúc Minh mới biết, ba nghìn lạng bạc đã như ngọc quý trở về với nước Triệu rồi! Lão tiêu đầu đứng lên cung kính cảm tạ Thúc Minh. Thúc Minh đáp lời :
- Vãn bối chỉ gặp may, không đến nỗi nhục mệnh mà thôi! Xin đừng nói lời to tát đến vậy!
Đến khi đi nằm, Thúc Minh cởi mũ trên đầu ra, thì mới nhận ra đỉnh mũ bị cắt gọn một đoạn, cởi áo ngoài, lại càng kinh hoàng hơn, một vạt áo trước cũng bị cắt một nửa từ lúc nào không rõ. Mọi chuyện chỉ có thể xảy ra khi hai bên giao kiếm mà thôi! Thúc Minh ngồi ngây người một hồi, không thể trấn tĩnh.
Sáng ra, bên gối không biết người nào và lúc nào để sẵn một lưỡi chủy thủ, một cái túi, bên trong có năm mươi lạng bạc. Ngoài túi đề hai chữ ngay ngắn : Tặng nghĩa! Cạnh hai chữ này còn một dòng chữ nhỏ hơn : Số tiền này để nghĩa huynh dùng mua rượu uống. Sang năm khi nghĩa huynh quay lại, muội sẽ tiếp đón nghĩa huynh chu đáo hơn. Rồi cùng đi chùa Tương Quốc bái kiến sư phụ! Đến lúc này, thì Thúc Minh không thể nghi ngờ gì về mặt kiếm thuật, người con gái này hơn hẳn mình một bậc. Cũng bởi sớm nhận ra cùng một sư phụ nên cô gái nể tình mà thôi!
Thúc Minh đến kinh thành, dạo khắp mọi chỗ. Đi Mật Vân, Hoài Nhu, Bình Cốc, Diên Khánh. Chỗ nào cũng tới, cuối cùng quay về Sơn Đông. Nhớ lời hẹn với cô gái, chàng lại lên đường tìm đến chốn cũ. Cô gái vẫn nhớ, và không giấu nổi vui mừng khi gặp lại :
- Hiền huynh thật là một người tín nghĩa!
Thúc Minh lấy ra một gói sâm Cát Lâm, đưa cho cô gái :
- Có một ít sâm, tiểu sinh mua khi đến vùng Cát Lâm, gửi nữ trại chủ về kính lên phụ mẫu cho!
Cô gái có vẻ cảm động, Thúc Minh tiếp :
- Ngay cả tính mạng của tiểu sinh đây còn có ngày nay, cũng là vì nữ trại chủ nể tình. Từ nay về sau quả không dám khoe khoang tài nghệ trước một ai nữa!
Cô gái cười, cúi đầu không nói gì. Hai người cùng sánh vai về trại. Người anh ra tận cầu đón. Nhà khách đèn nến thắp lên như có hội vui. Lụa là, đèn lồng treo mọi chỗ. Một quả cầu lớn đỏ rực đặt chính giữa. Bọn tay chân chạy đi chạy lại nhộn nhịp bày tiệc, trong trang phục mới. Thấy Thúc Minh cùng anh em cô gái bước vào, cả bọn cung kính chào. Thúc Minh không yên tâm, vì quang cảnh có vẻ khác thường.
Một bàn tiệc riêng được dọn bên phòng phía tây, chỉ có riêng người anh trai của cô gái ngồi tiếp Thúc Minh. Rót chén rượu đầu, chủ nhà đứng lên trịnh trọng :
- Cũng theo lệ thường ,đây là bữa tiệc tẩy trần sau những ngày rong ruổi trên đường của quý công tử. Xin cùng công tử cạn chén!
Hai người trò chuyện vui vẻ về đủ việc xảy ra từ lần gặp gỡ trước. Tiệc tàn, bọn đầy tớ dọn dẹp xong, mời Thúc Minh thay trang phục. Thúc Minh ngạc nhiên, vì trước tiệc cũng đã thay. Nhìn trang phục có vẻ dành cho ngày lễ, Thúc Minh càng phân vân hơn :
- Nhưng trang phục cũ của ta đâu?
Một người hầu gái đáp :
- Xin quý công tử cứ yên tâm. Những thứ đó, người nhà giặt vẫn chưa khô. Chủ nhân mời quý công tử dùng những thứ này có việc!
Càng ngạc nhiên hơn, từ lúc vào trại đến giờ, không thấy nữ chủ nhân đâu nữa. Còn bọn đầy tớ gái thì nhìn Thúc Minh không giấu nổi nụ cười khi thấy Thúc Minh trong lễ phục. Bỗng chiêng trống, tiếng pháo nổi lên hòa cùng tiếng reo của mọi người. Người anh trai của nữ chủ nhân tiến vào, cũng trong trang phục mới, trịng trọng nói với Thúc Minh :
- Em gái ta đã cảm phục phong thái cùng tài đức của quý công tử ngay buổi đầu gặp gỡ, nên muốn cùng quý công tử nên vợ nên chồng. Hôm nay chính ngày lành. Mong rằng quý công tử cũng thấy đây là một lương duyên!
Thúc Minh ngỡ ngàng, không còn gì mừng hơn, không biết nói năng ra sao, chỉ yên lặng nghe theo mọi người chỉ dẫn. Tiếng nhạc rộn ràng, trống nổi pháo ran lần thứ hai. Ngoài sảnh lớn, từ hai cửa phía trái, hai đoàn người cùng tiến vào. Một phía nhà gái với cô dâu bên phải, nhà trai cùng chú rể bên trái. Người anh trai làm chủ hôn, đứng chờ chính giữa sảnh lớn. Chú rể hướng phía bắc, cô dâu quay mặt hướng nam, cùng nhau giao bái, sau khi đã cùng bái bàn thờ trời đất, tổ tiên.
Đêm động phòng, cô dâu nghi dung diễm lệ, chú rể phong lưu tuấn tú. Loan phượng vui vầy. Chuyện không nói nữa!
Sau lễ cưới, vợ chồng nhất mực hòa thuận. Thúc Minh coi vợ như hạt châu quý trên tay. Hai người cùng sống những ngày ngọt ngào. Lúc rỗi cùng bàn luận võ nghệ, kiếm pháp. Hỏi về gia thế, Thúc Minh mới biết, vợ họ Trình, một thế gia vọng tộc lâu đời. Cô vợ tên Lăng Tiên, người anh ruột tên Trình Nam. Từng đậu võ tiến sĩ, làm quan ở kinh thành, thích giao kết. Bạn bè trong giang hồ cần gì, Trình Nam sẵn sàng đáp ứng bằng được, cho nên được giới giang hồ gọi là Tiểu Mạnh Thường Quân. Cũng có lễ bởi thế, tiền của trong nhà càng ngày càng tiêu hao dần. Còn Lăng Tiên ngay từ lúc bốn năm tuổi đã thích múa kiếm cưỡi ngựa, nên ở tuổi suýt soát như vậy, trong vòng một trăm bộ, Lăng Tiên đã có thể bắn trúng hồng tâm, trăm pháp trăm trúng. Một lần cùng bạn bè đua ngựa, Thiết Bối thiều sư trông thấy, kinh ngạc nói :
- Cô nương này thật là kì nữ vậy!
Thiết Bối thiền sư liền tìm tới thân phụ Lăng Tiên, với ý nguyện sẵn sàng nhận Lăng Tiên làm đồ đệ, truyền thụ bản lĩnh của mình hết lòng. Thân phụ Lăng Tiên liền mời Thiết Bối thiền sư tới nhà làm lễ nhận đệ tử, cung kính khác thường để dạy Lăng Tiên. Cho nên Trình Nam cũng có được học thêm ít nhiều Thiết Bối thiền sư. Khi Lăng Tiên làm đồ đệ Thiết Bối thiền sư, tuổi còn rất ít, nhưng được Thiết Bối thiền sư rất yêu thương, hết lòng truyền thụ những bí thuật trong đời hành hiệp của mình. Ba năm sau, Thiết Bối nói :
- Bao nhiêu công phu thượng thừa của ta, đã thực lòng truyền cho con. Với tài nghệ như vậy, con khó mà gặp được địch thủ ngang tài trên giang hồ hiện nay!
Lăng Tiên từ đấy tự mình luyện rèn, võ thuật ngày càng cao cường. Từ kiếm thuật cho tới kĩ năng thiết hoàn đều tới mức tuyệt đỉnh trong võ lâm đương đại. Đến mức ngay giữa đêm tối, một mình tung thiết hoàn, có thể nát đầu kẻ địch ngoài mười dặm. Kiếm thuật cũng không kém phần ảo diệu, đến mức đấu với Thúc Minh, Lăng Tiên cũng không cần trổ hết tài nghệ mà đã khiến Thúc Minh táng đởm kinh hồn!
Sau khi nhận Thúc Minh làm đệ tử, ra đi khỏi nhà họ Phan, Thiết Bối thiền sư có ghé qua trại của Lăng Tiên và Trình Nam, nói với họ về tài năng cùng diện mạo của đệ tử mới Phan Thúc Minh của mình, đồng thời cũng gợi ý cho Lăng Tiên về nhân duyên như trời định giữa Lăng Tiên cùng Thúc Minh, khuyên Lăng Tiên không nên bỏ qua cơ hội tốt lành như trời dành sẵn này. Chính vì vậy mà Lăng Tiên trong cư xử với Thúc Minh đều có tính toán một cách đầy thiện ý.
Pháp Hiển, theo như Lăng Tiên đã nói, cũng là một cao đệ của Thiết Bối thiền sư, từ lâu đã rất yêu quý Lăng Tiên, những tưởng mọi chuyện cũng không khó khăn gì, vì trong môn đệ của Thiết Bối thiền sư không còn ai hơn hai người. Về việc này, Lăng Tiên vô cùng tỉnh táo, thấy rõ thái độ của Pháp Hiển trước cùng sau khi Lăng Tiên lấy Thúc Minh, cho nên hàng ngày, Lăng Tiên cùng chồng luyện tập kiếm thuật không lúc nào dám lơ là. Điều này bản thân nó đã có lợi, mà chủ yếu, nàng chuẩn bị cho mình, cho Thúc Minh một cuộc gặp gỡ, may thì là thi tài cao thấp, không may có thể là một cuộc đọ sức đối kháng một mất một còn. Dù thế nào cũng đều cần thiết! Một năm sau,xem Thúc Minh biểu diễn, Lăng Tiên lo ngại :
- Công phu của chàng sợ vẫn chưa đủ!
Về phía Pháp Hiển, nghe tin Lăng Tiên thành hôn với Thúc Minh thì vô cùng tức tối, lòng vẫn chờ dịp so tài cao thấp, một mất một còn với Thúc Minh để dành lại Lăng Tiên, nhưng còn sợ sư phụ Thiết Bối thiền sư, nên chưa dám động thủ. Chuyện như sắp sẵn, ở Ngũ Đài Sơn, mỗi đêm vào chính giờ tí, có quái vật vào chùa, mê hoặc chúng tăng, rồi nuốt trọn, trước sau tính ra có đến một trăm nhà sư bị hại như vậy! Sư trụ trì là Giác Quả Phương trượng, viết thư mời Thiết Bối thiền sư về chùa bàn chuyện chống lại yêu quái. Thiết Bối thiền sư lập tức lên đường về Ngũ Đài Sơn. Chùa Tướng Quốc một mình Pháp Hiển hòa thượng chủ trì. Pháp Hiển liền viết cho Lăng Tiên một lá thư như thế này :
"Nữ Bồ tát xư nay trong lòng chỉ có Pháp Hiển, ngược lại trong tâm khảm Pháp Hiển hòa thượng cũng chỉ có hình bóng nữ Bồ tát, chuyện từ xưa đã vậy! Nếu như chúng ta cùng nhau bí mật kết thành một cuộc hôn nhân đầy hoan lạc thì Pháp Hiển này xin hóa thành hàng vạn chiếc chuông nhỏ, luôn luôn bên cạnh nữ Bồ tát, không để bất kì một ai xâm phạm đến nàng. Còn nếu nữ Bồ tát vẫn quyến luyến tình cảm cùng kẻ khác, thì Pháp Hiển này sẵn sàng lấy đầu kẻ đó. Đến lúc ấy thì xin đừng trách ba thước kiếm của Pháp Hiển này không lưu tình vậy!"
Nhận được thư, Lăng Tiên giận dữ như điên, nói với Thúc Minh :
- Từ mai, thiếp sẽ ẩn hình dưới bóng chàng, tùy theo chàng thi triển võ công, cho đến lúc cùng Pháp Hiển tỉ thí võ nghệ. Nhân khi hắn tập trung toàn bộ tinh lực đối phó với chàng, thiếp sẽ xuất kì bất ý để kết thúc tính mạng hắn, rửa nhục của cái thư này!
Thúc Minh hỏi :
- Biện pháp có thể không sai, chỉ để giết người đền mạng. Nhưng trong việc này thì tính toán ra sao?
Lăng Tiên nói :
- Nếu như vậy chỉ đành chờ cho hắn ốm chết vì bệnh nữa mà thôi!
Cả hai cùng luyện tập thành thục, và bàn định viết thư trả lời Pháp Hiển, hẹn ngày về chùa Tướng Quốc phân tài cao thấp.
Thúc Minh theo đúng ngày giờ đã hẹn đến chùa Tướng Quốc, Mạt Lăng. Pháp Hiển hỏi :
- Lăng Tiên sao không đến?
Thúc Minh đáp :
- Đàn bà trong khuê phòng, cũng không thể lấy việc ra mắt người đời mà không thận trọng thôi!
Chưa dứt lời, kiếm của Pháp Hiển đã tuốt ngay khỏi vỏ. Thúc Minh cũng kịp giơ kiếm đối địch. Hai đạo hào quang vùng vẫy không rời nhau, ánh chớp lóe sáng đầy chết chóc, thù hận. Được vài hiệp, từ miệng Pháp Hiển, một thiết hoàn vút ra như tên bắn, hướng thẳng mệnh môn (2) của Thúc Minh. Thật mười phần nguy cấp, tài nghệ của Thúc Minh không thể phân thành hai hướng đối phó với Pháp Hiển như vậy được. Nhưng từ trong mũi của Thúc Minh, một đạo hào quang kịp thời phóng ra, theo hướng miệng Pháp Hiển bay tới. Pháp Hiển ngã lăn, kêu một tiếng lớn. Trận đấu kết thúc. Mũi kiếm đâm trúng miệng Pháp Hiển, chính là biến hóa thần xuất quỷ của Lăng Tiên. Pháp Hiển cũng biết ngay là Lăng Tiên ám toán, lấy hết sức tàn chạy về Ngũ Đài Sơn gặp sư phụ Thiết Bối thiền sư sám hối, nhưng mới chỉ đi được nửa đường thì không sống được nữa.
Lăng Tiên lúc này hiện nguyên hình, trở về. Sau sáu mươi ngày trong bụng Pháp Hiển, khiến pháp công của Lăng Tiên càng trở nên ảo diệu. Không biết đến bây giờ người đời có ai còn biết, ai nói đến phép ẩn hình ám toán, luyện công vô cùng khác thường như vậy không?
Nguyên văn : Hiệp Nữ. Quyển 4.
---------------------------
Chú Thích :
1. Dịch cân kinh : chữ đề cũ thì ngượi soạn kinh này là Đạt Ma, và người chú thích là Bàn thích mật đề. Gồm hai quyển, nội dung nói về rèn luyện thân thể. Chia làm nội ngoại công. Nội công chủ tĩnh, ngoại công chủ động. Có loại gồm cả tranh vẽ, gọi là Nội ngoại đồ thuyết.
2. Mệnh môn : thuật ngữ của đông y, chỉ thận phải. Nhưng cũng có tài liệu dùng chỉ mắt.
Beautiful things happen when you love someone.