<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-27 05:56:23Ngọc Lý>
Báo Tuổi Trẻ, giá trị của tinh thần phản biện
Trần Tiến Dũng
Gửi cho BBC từ Sài Gòn
[/align]


Ban biên tập Tuổi Trẻ không muốn tờ báo bị biến thành báo Đoàn
Tp Hồ Chí Minh là trung tâm báo chí quan trọng nhất nước, hàng ngày nơi này phát hành nhiều tờ nhật báo, như Sài Gòn Giải Phóng,Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động … Trong số đó quan trọng nhất vẫn là Báo Tuổi Trẻ.
[/align]Báo Tuổi Trẻ không chỉ là một cơ quan ngôn luận của Thành Đoàn THCM, một đoàn thể quần chúng trực thuộc đảng bộ Cộng Sản tp HCM.
Tờ báo này thực chất đã là một tờ báo có tầm ảnh hưởng rộng và sâu với lượng phát hành lớn nhất nước.
Không phải lúc đầu thành lập, đảng, chính quyền hay thậm chí là cơ quan chủ quản đã trao cho tờ báo này một tầm vóc quốc gia như vậy. Trải qua suốt các thời kỳ, chính nhờ những nỗ lực lớn lao của nhiều thế hệ làm báo đã đưa tờ báo này từ một bản tin nội bộ trở thành một cơ quan ngôn luận với uy tín là tiếng nói tiên phong nhất của báo chí Việt Nam.
Theo nhiều người, nhất là độc giả ở phía miền Nam, hàng ngày họ không biết báo Nhân Dân hay Sài Gòn Giải Phóng đưa tin gì, cái họ quan tâm là Tuổi Trẻ đưa tin gì, đánh bài gì.
Từ năm 1976, Tuổi Trẻ là một tờ báo qui tụ các cán bộ tuyên huấn từ phong trào sinh viên - học sinh nội thành Sài Gòn, và sau này bổ sung các cây viết từ Thanh Niên Xung Phong và các phong trào thanh niên sau 1975.
Chính những người thanh niên trưởng thành từ kinh nghiệm làm báo, viết báo dưới chế độ VNCH - một chế độ mà ngay trong điều kiện chiến tranh vẫn có bộ mặt của báo chí đối lập.
Dù không muốn nhưng dư luận trong giới vẫn phải thừa nhận là từ trường học báo chí tự do này đã tạo cho tờ Tuổi Trẻ phong cách riêng trong việc làm tin, bài và ngôn ngữ báo chí. Ngay đến cả cách tiếp cận, các đề tài nóng và cấm, Tuổi Trẻ vẫn cho thấy họ rất Sài Gòn trong cách thông tin. Đặc thù thông tin này được hiểu là thoáng trong những giới hạn nghiệt ngã của nhiệm vụ.
Đương nhiên trọng tâm báo Tuổi Trẻ là hoàn thành nhiệm vụ chính trị dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng.
Từ giá trị đối lập tới tinh thần thông tin phản biện
Ủng hộ và phát động những phong trào hành động quần chúng khắc phục hậu quả chiến tranh những năm sau 1975, ttrong thời kỳ tối tăm nhất của cơ chế quan liêu bao cấp, báo Tuổi Trẻ luôn là nền tảng, mũi nhọn của dư luận ủng hộ chính sách đổi mới. Những tin bài có trọng tâm vào thời kỳ này đã phản ảnh sinh động thực tiễn để trong đảng và ngoài quần chúng có cơ sở lý luận, quyết tâm Đổi Mới.
Không ai ngờ nghệch cho rằng báo Tuổi Trẻ là tờ báo đối lập. Nhưng người ta có cơ sở để hiểu. Kinh nghiệm trải qua thời kỳ đối lập trước 1975 đưa tới sự chọn lựa đường hướng, tuy không xuyên suốt, nhưng ở những thời điểm mà vận mệnh chế độ cần, báo Tuổi Trẻ quả thật mang tinh thần một tờ báo thông tin phản biện.
Không kể những gì tờ báo này đã làm được trong việc định hướng dư luận trong các lĩnh vực then chốt của chế độ, ngay cả cách thông tin hướng về số phận con người, tính dân tộc được đề cao hơn tính giai cấp ý thức hệ cũng đã giữ gìn và mở lại những cánh cửa giá trị bất biến.
Cả đến lý do thật mà các vị Tổng biên tập của tờ báo này trước đây bị cho thôi chức cũng đã minh chứng cho việc Tuổi Trẻ đã làm mọi cách có thể để giữ cho mình đường hướng giữa một bên là nhiệm vụ chính trị đảng giao, một bên là thiên chức của các nhà báo và tờ báo lớn.
Nhân sự kiện Báo Tuổi trẻ bị thay liền một lúc hai phó tổng biên tập kỳ cựu, ông V., một nhà văn nói với chúng tôi qua điện thoại: “Tất nhiên trong mọi hoàn cảnh, từ xưa đến nay, báo Tuổi Trẻ vẫn là tờ báo khai phá nhất.”
Một cựu phóng viên Tuổi Trẻ, ngồi quán cà phê vỉa hè cho biết thêm: "Ông Huỳnh Sơn Phước và Quang Vĩnh vốn là linh hồn của tờ báo. Nhiều người muốn bứng họ đi từ lâu”.
Nếu không có những phát ngôn gần đây: “Các tổng biên tập là người của Bộ Thông Tin -Truyền Thông sau này cắm ở từng tờ báo” của ông tân bộ trưởng, dư luận sẽ thấy chuyện này chỉ là việc miễn nhiệm hay bổ nhiệm công chức công chức bình thường của chế độ.
Sau những thành tựu về kinh tế, trước nhu cầu hình thành một xã hội dân sự, dân chủ, phải chăng tinh thần tiên phong của báo Tuổi Trẻ và một ít nhật báo lớn khác đã trở thành một mối quan ngại cấp bách và từ đó phải gia tăng áp đặt chuyên chế báo chí?
Những nhà báo từ phong trào đấu tranh sinh viên học sinh trước 1975 cuối cùng đã rời báo Tuổi Trẻ.
Người đọc sẽ chào thế hệ làm và viết báo Tuổi Trẻ khác. Sống dưới chế độ độc quyền thông tin, giữa một rừng các phương tiện truyền thông hiện đại, nghề báo cũng như công lý, không độc giả nào tin có chuyện trớ trêu rằng bài báo quan trọng nhất lại là bài báo bạn quyết định không viết ra.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/08/070826_trantiendung_tuoitre.shtml
Trần Tiến Dũng
Gửi cho BBC từ Sài Gòn
[/align]


Ban biên tập Tuổi Trẻ không muốn tờ báo bị biến thành báo Đoàn
Tp Hồ Chí Minh là trung tâm báo chí quan trọng nhất nước, hàng ngày nơi này phát hành nhiều tờ nhật báo, như Sài Gòn Giải Phóng,Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động … Trong số đó quan trọng nhất vẫn là Báo Tuổi Trẻ.
[/align]Báo Tuổi Trẻ không chỉ là một cơ quan ngôn luận của Thành Đoàn THCM, một đoàn thể quần chúng trực thuộc đảng bộ Cộng Sản tp HCM.
Tờ báo này thực chất đã là một tờ báo có tầm ảnh hưởng rộng và sâu với lượng phát hành lớn nhất nước.
Không phải lúc đầu thành lập, đảng, chính quyền hay thậm chí là cơ quan chủ quản đã trao cho tờ báo này một tầm vóc quốc gia như vậy. Trải qua suốt các thời kỳ, chính nhờ những nỗ lực lớn lao của nhiều thế hệ làm báo đã đưa tờ báo này từ một bản tin nội bộ trở thành một cơ quan ngôn luận với uy tín là tiếng nói tiên phong nhất của báo chí Việt Nam.
Theo nhiều người, nhất là độc giả ở phía miền Nam, hàng ngày họ không biết báo Nhân Dân hay Sài Gòn Giải Phóng đưa tin gì, cái họ quan tâm là Tuổi Trẻ đưa tin gì, đánh bài gì.
Từ năm 1976, Tuổi Trẻ là một tờ báo qui tụ các cán bộ tuyên huấn từ phong trào sinh viên - học sinh nội thành Sài Gòn, và sau này bổ sung các cây viết từ Thanh Niên Xung Phong và các phong trào thanh niên sau 1975.
Chính những người thanh niên trưởng thành từ kinh nghiệm làm báo, viết báo dưới chế độ VNCH - một chế độ mà ngay trong điều kiện chiến tranh vẫn có bộ mặt của báo chí đối lập.
Dù không muốn nhưng dư luận trong giới vẫn phải thừa nhận là từ trường học báo chí tự do này đã tạo cho tờ Tuổi Trẻ phong cách riêng trong việc làm tin, bài và ngôn ngữ báo chí. Ngay đến cả cách tiếp cận, các đề tài nóng và cấm, Tuổi Trẻ vẫn cho thấy họ rất Sài Gòn trong cách thông tin. Đặc thù thông tin này được hiểu là thoáng trong những giới hạn nghiệt ngã của nhiệm vụ.
Đương nhiên trọng tâm báo Tuổi Trẻ là hoàn thành nhiệm vụ chính trị dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng.
Từ giá trị đối lập tới tinh thần thông tin phản biện
Ủng hộ và phát động những phong trào hành động quần chúng khắc phục hậu quả chiến tranh những năm sau 1975, ttrong thời kỳ tối tăm nhất của cơ chế quan liêu bao cấp, báo Tuổi Trẻ luôn là nền tảng, mũi nhọn của dư luận ủng hộ chính sách đổi mới. Những tin bài có trọng tâm vào thời kỳ này đã phản ảnh sinh động thực tiễn để trong đảng và ngoài quần chúng có cơ sở lý luận, quyết tâm Đổi Mới.
Không ai ngờ nghệch cho rằng báo Tuổi Trẻ là tờ báo đối lập. Nhưng người ta có cơ sở để hiểu. Kinh nghiệm trải qua thời kỳ đối lập trước 1975 đưa tới sự chọn lựa đường hướng, tuy không xuyên suốt, nhưng ở những thời điểm mà vận mệnh chế độ cần, báo Tuổi Trẻ quả thật mang tinh thần một tờ báo thông tin phản biện.
Không kể những gì tờ báo này đã làm được trong việc định hướng dư luận trong các lĩnh vực then chốt của chế độ, ngay cả cách thông tin hướng về số phận con người, tính dân tộc được đề cao hơn tính giai cấp ý thức hệ cũng đã giữ gìn và mở lại những cánh cửa giá trị bất biến.
Cả đến lý do thật mà các vị Tổng biên tập của tờ báo này trước đây bị cho thôi chức cũng đã minh chứng cho việc Tuổi Trẻ đã làm mọi cách có thể để giữ cho mình đường hướng giữa một bên là nhiệm vụ chính trị đảng giao, một bên là thiên chức của các nhà báo và tờ báo lớn.
Nhân sự kiện Báo Tuổi trẻ bị thay liền một lúc hai phó tổng biên tập kỳ cựu, ông V., một nhà văn nói với chúng tôi qua điện thoại: “Tất nhiên trong mọi hoàn cảnh, từ xưa đến nay, báo Tuổi Trẻ vẫn là tờ báo khai phá nhất.”
Một cựu phóng viên Tuổi Trẻ, ngồi quán cà phê vỉa hè cho biết thêm: "Ông Huỳnh Sơn Phước và Quang Vĩnh vốn là linh hồn của tờ báo. Nhiều người muốn bứng họ đi từ lâu”.
Nếu không có những phát ngôn gần đây: “Các tổng biên tập là người của Bộ Thông Tin -Truyền Thông sau này cắm ở từng tờ báo” của ông tân bộ trưởng, dư luận sẽ thấy chuyện này chỉ là việc miễn nhiệm hay bổ nhiệm công chức công chức bình thường của chế độ.
Sau những thành tựu về kinh tế, trước nhu cầu hình thành một xã hội dân sự, dân chủ, phải chăng tinh thần tiên phong của báo Tuổi Trẻ và một ít nhật báo lớn khác đã trở thành một mối quan ngại cấp bách và từ đó phải gia tăng áp đặt chuyên chế báo chí?
Những nhà báo từ phong trào đấu tranh sinh viên học sinh trước 1975 cuối cùng đã rời báo Tuổi Trẻ.
Người đọc sẽ chào thế hệ làm và viết báo Tuổi Trẻ khác. Sống dưới chế độ độc quyền thông tin, giữa một rừng các phương tiện truyền thông hiện đại, nghề báo cũng như công lý, không độc giả nào tin có chuyện trớ trêu rằng bài báo quan trọng nhất lại là bài báo bạn quyết định không viết ra.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/08/070826_trantiendung_tuoitre.shtml