Nửa trái tim yêu người - Tử Y
Đánh máy: Nương nương
Nguồn: Vietlangdu.com
Bước ra ngoài với cái áo vừa mới lựa được trong Banana Republic, Diễm Hương thấy đói bụng vô cùng . Chẳng những đói mà còn khát tới khô cổ luôn, cô đã lân la từ chổ này tới chổ khác để tìm cho được một món đồ để gọi là vừa ý cho Vũ Hà . Vũ Hà rất khó tính nhưng chắc chắn anh ấy sẻ thích cái áo này vì đây đúng là loại vải mà ảnh thích . Diễm Hương định ghé ngang Starbuck để mua cho mình 1 ly cafe nhưng đây là tầng lầu hai của khu shopping . Tầng lầu thứ nhất mới là nơi dành cho khu ăn uống, cô đứng ngóng ngóng xuống lầu một . Đập vào mắt cô là bóng dáng quen thuộc của ai đó, cô mỡ muốn rách cặp mắt ra luôn .
-I love you, giọng nói của người con trai thật nồng nàn .
-Thiệt không ? Em đứng thứ mấy trong trái tim anh ? Giọng Mỹ Hoa kéo hơi dài, cánh tay choàng qua người của người con trai đó thật tình .
-Đứng nhất được chưa em, giờ này mà còn hỏi mấy chuyện vớ vẫn này .
-Đàn ông con trai là vua nói láo, tin anh chỉ có điên .
-Anh nói thiệt mà, tin anh đi nha cưng . Người con trai đó bổng quay khuôn mặt của Mỹ Hoa lại và hôn cô say đắm như không có ai hiện diện trên cỏi đời này .
Đẩy người con trai đó ra, Mỹ Hoa nói: "vậy còn Diễm Hương của anh thì sao ?"
-Có sao đâu, đâu liên quan gì tới em . Em là em, Diễm Hương là Diễm Hương mà .
-Anh đừng tưởng là em không biết nha, anh theo tán tỉnh con nhỏ đó lâu rồi . Thám tử của em có mặt khắp nơi, đừng tưởng em không để ý anh nha .
-Thì người đẹp nào mà lại không có con trai đeo theo chứ hả ?
-Nhưng cấm anh qua lại với con nhỏ đó, cho anh biết nha . Nó toàn là đồ dỏm không đó, ai đời thở nào mà có bộ ngực như vậy . Nhìn là thấy chướng mắt rồi . Mỹ Hoa giậm chân thình thịch .
Vũ Hà thấy vô cùng mắc cười, sao con gái lại hay nói xấu người khác quá . Mỹ Hoa có lẽ ghen lên khi thấy Diễm Hương có bộ ngực bốc lửa như vậy . Nhỏ hơn lép hơn nên ghen ghét đây này . Tuy vậy Vũ Hà không nói gì nửa mà anh kéo Mỹ Hoa và sát tường và cố ý đứng sát vào người cô bạn gái . Giửa hai chân anh bây giờ là người của Mỹ Hoa, họ hôn nhau say sưa quên cả đất trời .
Diễm Hương muốn qụi xuống khi chính tay cô nghe được và thấy được cảnh đó . Cô run rẩy tay chân, mắt mờ đi và ngồi phịt xuống hành lang . Ôi trời, làm sao có được chuyện đó chứ ? Ngày hôm qua Vũ Hà còn theo mình ra tới xe và nói những câu tình tứ đó mà . Ôi đúng là không may cho mình hôm nay nhưng cũng rất may vì đã nghe được câu chuyện . Mai mốt khỏi bị gạt nửa, Diễm Hương đứng dậy thơ thẩn đi ra xe .
Lội bộ xuống tầng thứ ba, Diễm Hương mỡ cửa xe và bước vào . Cô không muốn làm gì cả trong lúc này, bổng cặp mắt cô lại mỡ to khi xéo xéo phía bên kia là hình bóng của Vũ Hà và Mỹ Hoa . Họ đan tay nhau đi một cách thật tình . Vũ Hà mỡ cửa xe cho Mỹ Hoa rồi sau đó anh ta bước vào xe . Chồm tới hôn cô nàng 1 cái để rồi sau đó Diễm Hương thấy ghế ngồi của Mỹ Hoa từ từ hạ xuống . Vũ Hà chồm qua người Mỹ Hoa rồi chuyện gì tới sẻ tới . Bờ lưng của Vũ Hà nhấp nha nhấp nhỏm trong ghế ngồi của Mỹ Hoa và vô tình Diễm Hương đã thấy hết .
Ngồi cách đó có tới cả sáu bảy chiếc xe, Diễm Hương nghe lòng tê tái . Hình dáng đó đang làm cái việc mà cô không thể tưởng tượng ra được . Ôi trời, họ như không sợ bất cứ ai nhìn thấy hay sao đó . Cái ghế ngồi của Mỹ Hoa đã được từ từ kéo lên, Vũ Hà đang gục mặt vào giửa ngực của Mỹ Hoa và hôn lấy hôn để nó một cách điên cuồng . Đỏ mặt vì thấy cảnh đó, Diễm Hương không dám nhìn tiếp nửa . Cô ngồi đó lặng lẻ một mình và năm phút sau cô lấy hết can đảm nhìn về hướng đó 1 lần nửa .
Lần này, Mỹ Hoa đã ngồi lên người của chiếc ghế dành cho người lái . Cô ta đang nhúc nhích đều đặn và đầu hơi ngả về phía sau . Hai cánh tay đặt tựa lên vai của Vũ Hà và gương mặt thì như là đang thỏa mản lắm . Bàn tay của Vũ Hà thì đang nắn bóp như điên như dại phần ngực của Mỹ Hoa . Chợt họ nhẹ nhàng và từ từ dừng lại, Mỹ Hoa rủ người vào vai của Vũ Hà sau đó . Chồm qua cái ghế dành cho mình, Mỹ Hoa vội gài nút lại nhưng Vũ Hà đã chồm tới và lại vùi đầu vào người cô nàng . Đầu anh khuất dưới cánh cửa xe nên không trông thấy gì nhưng lúc đó gương mặt của Mỹ Hoa thì khác lại . Cô ta cắn răng, ưởn ẹo người rồi bàn tay thì tựa vào miếng kiếng trong xe mà bấu nó một cách tội tình . Bổng bàn chân của Mỹ Hoa vội gát lên phía trước của chiếc xe, thì ra họ .....Đến bây giờ Diễm Hương mới biết họ đang làm gì . Trời ạ ! có thật không đây ? Cô run rẩy không tin vào mắt mình, Vũ Hà đã ngước đầu lên và lại hôn Mỹ Hoa 1 cách ráo riết .
Diễm Hương không còn can đảm để nhìn tiếp, cô cho xe phóng đi bỏ mặc hai người đó với nổi khát khao tình yêu .
Hôm nay Diễm Hương đang lang thang trong thư viện thì gặp ngay Bảo Ngọc đang đi tới, mặt mày rạng rở cô tươi cười .
-Sao hôm nay nhìn mày xơ xác vậy ? Leo rào nhà ai tối hôm qua mà trông mày phờ phạt tả tơi . Bảo Ngọc nhìn Diễm Hương chầm chập .
-Đi, đi với tao lẹ lên . Tao có chuyện này kinh dị lắm, kiếm mày từ hôm qua tới giờ không được đó qủi . Mình đi ăn ice cream đi, tao sẻ kể cho mày nghe . Diễm Hương kéo tay Bảo Ngọc ra parking lot .
-Chuyện gì kinh dị vậy ? Tối qua tao đi chơi với anh Thuận mà, phải cho tình tứ chút chứ nhỏ .
-Ừa, ăn xong tao kể cho mày nghe . Sau khi mua 1 cái Banana Split, hai cô nhỏ đi lại bàn ngồi .
-Kể đi, mày làm tao nôn quá . Bảo Ngọc thúc giục .
-Chuẩn bị nha ......hôm qua tao thấy .....Diễm Hương kể lại toàn bộ câu chuyện cho Bảo Ngọc nghe . Bảo Ngọc chưng hửng khi nghe cái tin Vũ Hà cặp với Mỹ Hoa, cô nàng xém sặc khi nghe Diễm Hương kể cái đoạn như trong phim đó .
-Trời, không ngờ Vũ Hà lại không có khẩu vị mắc tiền gì hết . Nhỏ Mỹ Hoa chỉ được cái nước là con ông chủ của cái chợ Vietnam ở đây mà thôi, học hành dốt nát, chỉ nước ỏng ẹo phát ghét .
-Sao chê dữ vậy mậy ?
-Thì đúng mà, nghe nó mỡ miệng là tao bực rồi . Mỗi lần đi chợ mà gặp nó là hết muốn đi tiếp . Tao nghĩ anh Vũ Hà phải đổi lại tên đó .
-Gì nửa đây ?
-Thì ảnh phải đổi lại tên ....Vũ Nam thì đúng hơn .
-Là sao ? Nói gì không hiểu gì hết . Diễm Hương nhíu mày .
-Thì vũ nử thì kiếm tiền đàn ông, còn ảnh thì kiếm tiền đàn bà nên cho ảnh thành Vũ Nam cho rồi . Nhỏ Mỹ Hoa giàu có mà, tha hồ vét . Bảo Ngọc cười to .
-Ảnh mà nghe là ảnh giết mày liền .
-Sợ ai, chọc tới tao là tới số đó . Dám cua mày mà còn này nọ với bà chằng kia, sẻ cho ảnh biết tay . Rồi mày tính sao khi gặp ảnh hả ?
-Tính gì mà tính, tao chưa có thích ảnh dử dội như mày với anh Thuận mà . Thì cũng bình thường thôi nhưng sẻ cẩn thận chút mà . Diễm Hương cười giòn .
-Nếu không phải nghe mày kể thì tao không tin đâu . Cha đó nhìn không ra nha mậy .
-Con trai đời nay hết nói nổi . Ngày mai tao đi shopping nè, mày đi không ? Dẩn theo bé Hân luôn, con nhỏ dễ thương qúa trời .
-Đi thì đi, sợ ai mà hổng đi . Vậy tao ghé nhà mày rồi mình đi há .
-Okay, đi cho vui . Làm tối qua tới giờ kinh dị quá, ngày mai đi enjoy cho đã mới được .
*****
10 giờ sáng Bảo Ngọc thắng xe lại cái rét trước nhà của Diễm Hương . Cô bước xuống và đi vào nhấn chuông . Nhào vào nhà như 1 cơn lốc, Bảo Ngọc nhìn quanh rồi chợt hỏi :"xong chưa hả Hân ?"
-Dạ xong rồi chị Ngọc . Em ready rồi . Con bé bận cái áo đầm và đội cái nón màu hồng vào .
-Chị Diễm đâu ?
-Tao đây nè, okay mình đi nha Hân .
Ba người la cà suốt cái khu shopping đó, Diễm Hương đang chơi trò cút bắt với bé Hân . Cô chạy thật nhanh vào trong tiệm Gap, lính quính không biết trốn đâu thì thấy một người đàn ông cao mà hơi to con đang đứng gần . Cô liền giã vờ đi tới gần và lúc đó thì bé Hân đã bước vào .
-Chị Diễm ơi ! Chị Diễm đâu rồi ? Con nhỏ nhìn quanh .
Diễm Hương giật mình vì con bé sắp tới gần, cô vội núp vào sát bên cạnh người đàn ông đó . Tự nhiên có ai chụp áo mình, anh quay lại và nhíu mày nhìn Diễm Hương . Cô ngước lên và ra hiệu cho anh ta đừng la lớn, cặp mắt to tròn thật cuốn hút người đối diện . Cô ta đang đứng thật sát người anh, người đàn ông quay lại và hiểu ra trò chơi giửa cô gái và đứa nhỏ .
-Chị Diễm ơi !
Đứa nhỏ thiệt dễ thương, chị Diễm mà nó kêu chắc là người đứng đằng sau mình rồi . Em dễ thương mà chị cũng dễ thương nửa, Huy Khang ngoắc đứa bé lại gần mình . Con bé nhìn anh chăm chăm với cặp mắt to tròn đen đen của nó .
-Hi em, em tìm ai ? Huy Khang làm quen .
-Dạ chị Diễm đó .
-Oh, chị Diễm huh ? Chỉ đâu rồi ?
-Hân không biết nửa . Con bé nhìn quanh tiệm . Huy Khang ra hiệu cho con bé biết là chị Diễm của nó đang ở phía sau lưng anh nhưng dường như con bé không biết . Diễm Hương thì đang đứng sát anh tới khó chịu, cô ta cứ giựt giựt cái áo của mình . Hình như con bé thấy cái chân của chị Diễm nó hay sao nên cứ chăm chăm nhìn nơi đó . Khang đã hiểu ra anh di chuyển chầm chậm . Diễm Hương càng níu lấy cái áo anh hơn, bất chợt cô kéo mạnh anh và cả hai lảo đảo rồi té xuống đất . Đống quần áo trên tay Huy Khang rơi tứ tung lên người của anh và Diễm Hương . Nửa người của anh choàng qua người Diễm Hương, mùi thơm trên cổ của cô gái đó thoáng nhẹ nhưng ngọt ngào .
Giật mình vì anh ta choàng qua người mình, Diễm Hương đẩy mạnh Huy Khang ra . Cái bàn chân đau quá, cô ứa nước mắt ra mà không nói được gì . Huy Khang chưa biết tại sao mình bị đẩy ra thì tự nhiên lại thấy người đẹp ngay trước mắt long lanh cặp mắt . Cô nàng đang co chân lại và ngay mắc cá bị đỏ lên, chắc có lẽ trẹo gân hay sao rồi . Vài bọc Mayonaise rải rác trên sàn và cái bọc giấy McDonald nằm sát bên . Nghĩa là có ai đó đã ăn rồi bỏ lại nơi đây để rồi hai người trợt té vì đống Majonaise trên sàn gổ này .
-Em không sao chứ ? Huy Khang nhìn cái mắc cá đang dần dần đỏ lên .
-Đau, đau quá . Diễm Hương chỉ chỉ cái bàn chân, đôi guốc cao cả gần 4 inches tuột khỏi chân để lại 1 bàn chân đang chiểm chệ ngay trước mặt anh .
Cầm bàn chân cô gái trước mặt lên, Huy Khang xoay xoay nhẹ rồi tự dưng anh giật 1 cái . Diễm Hương run bắn người lên, cô hét lên: "Ouch" .
-Xong rồi . It 's okay now . Đúng là con gái hay mít ướt quá . Huy Khang vạt đống đồ trên cái kệ và đở Diễm Hương lên . Cô nàng nhẹ tênh so với sự tưởng tượng của anh .
-Dã man, sao lại nặng tay như vậy chứ ? Ui da đau quá, Diễm Hương xuýt xoa .
-Yeah, chị Diễm đây nè, bé Hân mừng rỡ nắm tay Diễm Hương .
Bảo Ngọc đi tới và kinh ngạc khi thấy cảnh tượng đó nãy giờ . Cười khúc khích 1 hồi, Bảo Ngọc lên tiếng : "Diển y như trong phim vậy, khá lắm anh Huy Khang".
-Hả ? Hai người quen nhau hả ? Diễm Hương chưng hửng .
-Anh họ tao và anh Thuận cũng là bạn của anh Huy Khang .
-Cái người mà mày ....Diễm Hương kịp dừng lại và nhìn Huy Khang thêm 1 lần nửa .
-Em lại nói gì về anh nửa đó Bảo Ngọc ? Huy Khang khoanh tay lại chờ đợi câu trả lời của cô em họ .
-Đâu nói gì đâu, em nói anh đẹp trai thôi hà . Bảo Ngọc chối quanh
-Từ hôm qua tới giờ sao mà xui tận mạng, Diễm Hương cố đứng dậy và lầm thầm trong miệng . Cô giật mình vì cái nút áo ngay trên áo bị bung ra đâu mất, như vậy nãy giờ ....nãy giờ .....anh ta nhìn thấy hết trơn rồi . Hèn chi nhìn mình chăm chăm lúc nãy . Đưa tay lên che ngay cái chổ hột nút bị bung ra, Diễm Hương đỏ mặt không dám nhìn Huy Khang .
-Mày không sao chứ ? Bảo Ngọc lay lay cánh tay bạn .
-Mình đi đi, gặp cái gì đâu không . Diễm Hương đứng dậy và chạy đi đâu đó, lát sau cô trở ra với cái áo khác trên người .
Huy Khang thầm khen sự nhanh trí của người con gái anh vừa gặp . Họ đã đi rồi, anh định cất bước đi nhưng đạp trúng cái gì dưới chân . Mỡ to mắt ra nhìn, Huy Khang quay lại tìm bóng dáng của Bảo Ngọc nhưng đã mất dạng .
Đánh máy: Nương nương
Nguồn: Vietlangdu.com
Bước ra ngoài với cái áo vừa mới lựa được trong Banana Republic, Diễm Hương thấy đói bụng vô cùng . Chẳng những đói mà còn khát tới khô cổ luôn, cô đã lân la từ chổ này tới chổ khác để tìm cho được một món đồ để gọi là vừa ý cho Vũ Hà . Vũ Hà rất khó tính nhưng chắc chắn anh ấy sẻ thích cái áo này vì đây đúng là loại vải mà ảnh thích . Diễm Hương định ghé ngang Starbuck để mua cho mình 1 ly cafe nhưng đây là tầng lầu hai của khu shopping . Tầng lầu thứ nhất mới là nơi dành cho khu ăn uống, cô đứng ngóng ngóng xuống lầu một . Đập vào mắt cô là bóng dáng quen thuộc của ai đó, cô mỡ muốn rách cặp mắt ra luôn .
-I love you, giọng nói của người con trai thật nồng nàn .
-Thiệt không ? Em đứng thứ mấy trong trái tim anh ? Giọng Mỹ Hoa kéo hơi dài, cánh tay choàng qua người của người con trai đó thật tình .
-Đứng nhất được chưa em, giờ này mà còn hỏi mấy chuyện vớ vẫn này .
-Đàn ông con trai là vua nói láo, tin anh chỉ có điên .
-Anh nói thiệt mà, tin anh đi nha cưng . Người con trai đó bổng quay khuôn mặt của Mỹ Hoa lại và hôn cô say đắm như không có ai hiện diện trên cỏi đời này .
Đẩy người con trai đó ra, Mỹ Hoa nói: "vậy còn Diễm Hương của anh thì sao ?"
-Có sao đâu, đâu liên quan gì tới em . Em là em, Diễm Hương là Diễm Hương mà .
-Anh đừng tưởng là em không biết nha, anh theo tán tỉnh con nhỏ đó lâu rồi . Thám tử của em có mặt khắp nơi, đừng tưởng em không để ý anh nha .
-Thì người đẹp nào mà lại không có con trai đeo theo chứ hả ?
-Nhưng cấm anh qua lại với con nhỏ đó, cho anh biết nha . Nó toàn là đồ dỏm không đó, ai đời thở nào mà có bộ ngực như vậy . Nhìn là thấy chướng mắt rồi . Mỹ Hoa giậm chân thình thịch .
Vũ Hà thấy vô cùng mắc cười, sao con gái lại hay nói xấu người khác quá . Mỹ Hoa có lẽ ghen lên khi thấy Diễm Hương có bộ ngực bốc lửa như vậy . Nhỏ hơn lép hơn nên ghen ghét đây này . Tuy vậy Vũ Hà không nói gì nửa mà anh kéo Mỹ Hoa và sát tường và cố ý đứng sát vào người cô bạn gái . Giửa hai chân anh bây giờ là người của Mỹ Hoa, họ hôn nhau say sưa quên cả đất trời .
Diễm Hương muốn qụi xuống khi chính tay cô nghe được và thấy được cảnh đó . Cô run rẩy tay chân, mắt mờ đi và ngồi phịt xuống hành lang . Ôi trời, làm sao có được chuyện đó chứ ? Ngày hôm qua Vũ Hà còn theo mình ra tới xe và nói những câu tình tứ đó mà . Ôi đúng là không may cho mình hôm nay nhưng cũng rất may vì đã nghe được câu chuyện . Mai mốt khỏi bị gạt nửa, Diễm Hương đứng dậy thơ thẩn đi ra xe .
Lội bộ xuống tầng thứ ba, Diễm Hương mỡ cửa xe và bước vào . Cô không muốn làm gì cả trong lúc này, bổng cặp mắt cô lại mỡ to khi xéo xéo phía bên kia là hình bóng của Vũ Hà và Mỹ Hoa . Họ đan tay nhau đi một cách thật tình . Vũ Hà mỡ cửa xe cho Mỹ Hoa rồi sau đó anh ta bước vào xe . Chồm tới hôn cô nàng 1 cái để rồi sau đó Diễm Hương thấy ghế ngồi của Mỹ Hoa từ từ hạ xuống . Vũ Hà chồm qua người Mỹ Hoa rồi chuyện gì tới sẻ tới . Bờ lưng của Vũ Hà nhấp nha nhấp nhỏm trong ghế ngồi của Mỹ Hoa và vô tình Diễm Hương đã thấy hết .
Ngồi cách đó có tới cả sáu bảy chiếc xe, Diễm Hương nghe lòng tê tái . Hình dáng đó đang làm cái việc mà cô không thể tưởng tượng ra được . Ôi trời, họ như không sợ bất cứ ai nhìn thấy hay sao đó . Cái ghế ngồi của Mỹ Hoa đã được từ từ kéo lên, Vũ Hà đang gục mặt vào giửa ngực của Mỹ Hoa và hôn lấy hôn để nó một cách điên cuồng . Đỏ mặt vì thấy cảnh đó, Diễm Hương không dám nhìn tiếp nửa . Cô ngồi đó lặng lẻ một mình và năm phút sau cô lấy hết can đảm nhìn về hướng đó 1 lần nửa .
Lần này, Mỹ Hoa đã ngồi lên người của chiếc ghế dành cho người lái . Cô ta đang nhúc nhích đều đặn và đầu hơi ngả về phía sau . Hai cánh tay đặt tựa lên vai của Vũ Hà và gương mặt thì như là đang thỏa mản lắm . Bàn tay của Vũ Hà thì đang nắn bóp như điên như dại phần ngực của Mỹ Hoa . Chợt họ nhẹ nhàng và từ từ dừng lại, Mỹ Hoa rủ người vào vai của Vũ Hà sau đó . Chồm qua cái ghế dành cho mình, Mỹ Hoa vội gài nút lại nhưng Vũ Hà đã chồm tới và lại vùi đầu vào người cô nàng . Đầu anh khuất dưới cánh cửa xe nên không trông thấy gì nhưng lúc đó gương mặt của Mỹ Hoa thì khác lại . Cô ta cắn răng, ưởn ẹo người rồi bàn tay thì tựa vào miếng kiếng trong xe mà bấu nó một cách tội tình . Bổng bàn chân của Mỹ Hoa vội gát lên phía trước của chiếc xe, thì ra họ .....Đến bây giờ Diễm Hương mới biết họ đang làm gì . Trời ạ ! có thật không đây ? Cô run rẩy không tin vào mắt mình, Vũ Hà đã ngước đầu lên và lại hôn Mỹ Hoa 1 cách ráo riết .
Diễm Hương không còn can đảm để nhìn tiếp, cô cho xe phóng đi bỏ mặc hai người đó với nổi khát khao tình yêu .
Hôm nay Diễm Hương đang lang thang trong thư viện thì gặp ngay Bảo Ngọc đang đi tới, mặt mày rạng rở cô tươi cười .
-Sao hôm nay nhìn mày xơ xác vậy ? Leo rào nhà ai tối hôm qua mà trông mày phờ phạt tả tơi . Bảo Ngọc nhìn Diễm Hương chầm chập .
-Đi, đi với tao lẹ lên . Tao có chuyện này kinh dị lắm, kiếm mày từ hôm qua tới giờ không được đó qủi . Mình đi ăn ice cream đi, tao sẻ kể cho mày nghe . Diễm Hương kéo tay Bảo Ngọc ra parking lot .
-Chuyện gì kinh dị vậy ? Tối qua tao đi chơi với anh Thuận mà, phải cho tình tứ chút chứ nhỏ .
-Ừa, ăn xong tao kể cho mày nghe . Sau khi mua 1 cái Banana Split, hai cô nhỏ đi lại bàn ngồi .
-Kể đi, mày làm tao nôn quá . Bảo Ngọc thúc giục .
-Chuẩn bị nha ......hôm qua tao thấy .....Diễm Hương kể lại toàn bộ câu chuyện cho Bảo Ngọc nghe . Bảo Ngọc chưng hửng khi nghe cái tin Vũ Hà cặp với Mỹ Hoa, cô nàng xém sặc khi nghe Diễm Hương kể cái đoạn như trong phim đó .
-Trời, không ngờ Vũ Hà lại không có khẩu vị mắc tiền gì hết . Nhỏ Mỹ Hoa chỉ được cái nước là con ông chủ của cái chợ Vietnam ở đây mà thôi, học hành dốt nát, chỉ nước ỏng ẹo phát ghét .
-Sao chê dữ vậy mậy ?
-Thì đúng mà, nghe nó mỡ miệng là tao bực rồi . Mỗi lần đi chợ mà gặp nó là hết muốn đi tiếp . Tao nghĩ anh Vũ Hà phải đổi lại tên đó .
-Gì nửa đây ?
-Thì ảnh phải đổi lại tên ....Vũ Nam thì đúng hơn .
-Là sao ? Nói gì không hiểu gì hết . Diễm Hương nhíu mày .
-Thì vũ nử thì kiếm tiền đàn ông, còn ảnh thì kiếm tiền đàn bà nên cho ảnh thành Vũ Nam cho rồi . Nhỏ Mỹ Hoa giàu có mà, tha hồ vét . Bảo Ngọc cười to .
-Ảnh mà nghe là ảnh giết mày liền .
-Sợ ai, chọc tới tao là tới số đó . Dám cua mày mà còn này nọ với bà chằng kia, sẻ cho ảnh biết tay . Rồi mày tính sao khi gặp ảnh hả ?
-Tính gì mà tính, tao chưa có thích ảnh dử dội như mày với anh Thuận mà . Thì cũng bình thường thôi nhưng sẻ cẩn thận chút mà . Diễm Hương cười giòn .
-Nếu không phải nghe mày kể thì tao không tin đâu . Cha đó nhìn không ra nha mậy .
-Con trai đời nay hết nói nổi . Ngày mai tao đi shopping nè, mày đi không ? Dẩn theo bé Hân luôn, con nhỏ dễ thương qúa trời .
-Đi thì đi, sợ ai mà hổng đi . Vậy tao ghé nhà mày rồi mình đi há .
-Okay, đi cho vui . Làm tối qua tới giờ kinh dị quá, ngày mai đi enjoy cho đã mới được .
*****
10 giờ sáng Bảo Ngọc thắng xe lại cái rét trước nhà của Diễm Hương . Cô bước xuống và đi vào nhấn chuông . Nhào vào nhà như 1 cơn lốc, Bảo Ngọc nhìn quanh rồi chợt hỏi :"xong chưa hả Hân ?"
-Dạ xong rồi chị Ngọc . Em ready rồi . Con bé bận cái áo đầm và đội cái nón màu hồng vào .
-Chị Diễm đâu ?
-Tao đây nè, okay mình đi nha Hân .
Ba người la cà suốt cái khu shopping đó, Diễm Hương đang chơi trò cút bắt với bé Hân . Cô chạy thật nhanh vào trong tiệm Gap, lính quính không biết trốn đâu thì thấy một người đàn ông cao mà hơi to con đang đứng gần . Cô liền giã vờ đi tới gần và lúc đó thì bé Hân đã bước vào .
-Chị Diễm ơi ! Chị Diễm đâu rồi ? Con nhỏ nhìn quanh .
Diễm Hương giật mình vì con bé sắp tới gần, cô vội núp vào sát bên cạnh người đàn ông đó . Tự nhiên có ai chụp áo mình, anh quay lại và nhíu mày nhìn Diễm Hương . Cô ngước lên và ra hiệu cho anh ta đừng la lớn, cặp mắt to tròn thật cuốn hút người đối diện . Cô ta đang đứng thật sát người anh, người đàn ông quay lại và hiểu ra trò chơi giửa cô gái và đứa nhỏ .
-Chị Diễm ơi !
Đứa nhỏ thiệt dễ thương, chị Diễm mà nó kêu chắc là người đứng đằng sau mình rồi . Em dễ thương mà chị cũng dễ thương nửa, Huy Khang ngoắc đứa bé lại gần mình . Con bé nhìn anh chăm chăm với cặp mắt to tròn đen đen của nó .
-Hi em, em tìm ai ? Huy Khang làm quen .
-Dạ chị Diễm đó .
-Oh, chị Diễm huh ? Chỉ đâu rồi ?
-Hân không biết nửa . Con bé nhìn quanh tiệm . Huy Khang ra hiệu cho con bé biết là chị Diễm của nó đang ở phía sau lưng anh nhưng dường như con bé không biết . Diễm Hương thì đang đứng sát anh tới khó chịu, cô ta cứ giựt giựt cái áo của mình . Hình như con bé thấy cái chân của chị Diễm nó hay sao nên cứ chăm chăm nhìn nơi đó . Khang đã hiểu ra anh di chuyển chầm chậm . Diễm Hương càng níu lấy cái áo anh hơn, bất chợt cô kéo mạnh anh và cả hai lảo đảo rồi té xuống đất . Đống quần áo trên tay Huy Khang rơi tứ tung lên người của anh và Diễm Hương . Nửa người của anh choàng qua người Diễm Hương, mùi thơm trên cổ của cô gái đó thoáng nhẹ nhưng ngọt ngào .
Giật mình vì anh ta choàng qua người mình, Diễm Hương đẩy mạnh Huy Khang ra . Cái bàn chân đau quá, cô ứa nước mắt ra mà không nói được gì . Huy Khang chưa biết tại sao mình bị đẩy ra thì tự nhiên lại thấy người đẹp ngay trước mắt long lanh cặp mắt . Cô nàng đang co chân lại và ngay mắc cá bị đỏ lên, chắc có lẽ trẹo gân hay sao rồi . Vài bọc Mayonaise rải rác trên sàn và cái bọc giấy McDonald nằm sát bên . Nghĩa là có ai đó đã ăn rồi bỏ lại nơi đây để rồi hai người trợt té vì đống Majonaise trên sàn gổ này .
-Em không sao chứ ? Huy Khang nhìn cái mắc cá đang dần dần đỏ lên .
-Đau, đau quá . Diễm Hương chỉ chỉ cái bàn chân, đôi guốc cao cả gần 4 inches tuột khỏi chân để lại 1 bàn chân đang chiểm chệ ngay trước mặt anh .
Cầm bàn chân cô gái trước mặt lên, Huy Khang xoay xoay nhẹ rồi tự dưng anh giật 1 cái . Diễm Hương run bắn người lên, cô hét lên: "Ouch" .
-Xong rồi . It 's okay now . Đúng là con gái hay mít ướt quá . Huy Khang vạt đống đồ trên cái kệ và đở Diễm Hương lên . Cô nàng nhẹ tênh so với sự tưởng tượng của anh .
-Dã man, sao lại nặng tay như vậy chứ ? Ui da đau quá, Diễm Hương xuýt xoa .
-Yeah, chị Diễm đây nè, bé Hân mừng rỡ nắm tay Diễm Hương .
Bảo Ngọc đi tới và kinh ngạc khi thấy cảnh tượng đó nãy giờ . Cười khúc khích 1 hồi, Bảo Ngọc lên tiếng : "Diển y như trong phim vậy, khá lắm anh Huy Khang".
-Hả ? Hai người quen nhau hả ? Diễm Hương chưng hửng .
-Anh họ tao và anh Thuận cũng là bạn của anh Huy Khang .
-Cái người mà mày ....Diễm Hương kịp dừng lại và nhìn Huy Khang thêm 1 lần nửa .
-Em lại nói gì về anh nửa đó Bảo Ngọc ? Huy Khang khoanh tay lại chờ đợi câu trả lời của cô em họ .
-Đâu nói gì đâu, em nói anh đẹp trai thôi hà . Bảo Ngọc chối quanh
-Từ hôm qua tới giờ sao mà xui tận mạng, Diễm Hương cố đứng dậy và lầm thầm trong miệng . Cô giật mình vì cái nút áo ngay trên áo bị bung ra đâu mất, như vậy nãy giờ ....nãy giờ .....anh ta nhìn thấy hết trơn rồi . Hèn chi nhìn mình chăm chăm lúc nãy . Đưa tay lên che ngay cái chổ hột nút bị bung ra, Diễm Hương đỏ mặt không dám nhìn Huy Khang .
-Mày không sao chứ ? Bảo Ngọc lay lay cánh tay bạn .
-Mình đi đi, gặp cái gì đâu không . Diễm Hương đứng dậy và chạy đi đâu đó, lát sau cô trở ra với cái áo khác trên người .
Huy Khang thầm khen sự nhanh trí của người con gái anh vừa gặp . Họ đã đi rồi, anh định cất bước đi nhưng đạp trúng cái gì dưới chân . Mỡ to mắt ra nhìn, Huy Khang quay lại tìm bóng dáng của Bảo Ngọc nhưng đã mất dạng .
Sẻ không sao đâu Diễm Hương à ".
Con nhỏ này không biết nói có thiệt không ?