MUỘN SẦU CHIA ĐÔI !
Từng giọt thơ_ bấy ngọc ngà
Hóa thành chăn chiếu mượt mà nhớ thương
Đắp lên mộ vắng đêm trường
Tình em đạt đến Vô thường_cõi Tôi !
Chén sầu chưa cạn giòng đời
Thương Em gánh chịu ngút ngời nghiệt oan
Ngày, Em sống cạnh điêu tàn
Đêm về, mơ vội mộng vàng tuổi xuân ...
Son tươi tô điểm bao lần
Mà sao hiu hắt môi trần, hỡi Em ?!
Nụ hôn gió thoảng êm đềm
Vẫn không đủ ấm, chưa mềm nét yêu .
Tình đâu cần gấm dệt thêu
Xa hoa , tưởng nghiệm chẳng điều ta mong
Vì nhau, yêu cả tấc lòng
Vậy mà hứng chịu ngoại vòng tay mơ!
Em tôi, giờ chỉ còn Thơ
Với dòng mực nhớ thẩn thờ chép ghi
Từ tim cạn trút những gì ...,
Mình chưa trao gởi từ khi khởi đầu !
Viết đi Em trọn nỗi đau
Hồn Tôi về đọc, muộn sầu chia đôi !
Tóc nâu
Chia Nửa Vần Thơ ...
Tay dịu dàng, lệ trên môi
Vần thơ em dệt có đôi chúng mình
Ngày xưa như bóng với hình
Bây chừ lẻ bạn ... chỉ mình em thôi
Trăm thương tình vẫn lẻ đôi
Nhớ nghìn đêm vẫn khúc ngôi tan bồng
Thềm Trăng rơi bóng sầu Đông
Đèn khuya như thể ... nỗi lòng lắt lay
Lời thơ như tiếng nói thay
Những gì chưa kịp tỏ bày cùng nhau
Sợ người thấu được lòng đau
Biết làm sao để ... che màu tang thương
Đêm nay em dệt tình vương
Gửi người đáy mộ đêm trường vắng xa
Cùng vòng hoa Tím đậm đà
Tỏa hương bên mộ chan hòa ý xưa
Khóc cho nhau ... những lần Mưa
Trời giăng Mây phủ khép vừa nổi đau
Chim bay ngang, hót tiếng sầu
Nhạn kêu lảnh lót ... lao xao góc trời
Mỗi bài thơ, chút sầu vơi ...
Chia nhau anh hỡi ... từng lời nhói Tim
.............................................
"Em chia anh nửa bài thơ
Sầu vương lên khóe lệ mờ gót hoa
Em chia anh mấy lời ca
Đàn ngân não nuột ... tiếng hòa hư không"
jacaranda