Quên, Nhớ
Còn đây hai nỗi niêm quên, nhớ
Và mấy dòng thơ vương vấn vương
Ta nhớ mùa thu, nhớ tháng Mười
Nhớ thời hoa bướm mộng ra khơi
Nhớ mùa phượng tím phương trời tím
Nhớ áng thơ xưa dệt mộng đời
Ta quên buổi nắng sớm giao mùa
Quên cả thời gian đã đẩy đưa
Đưa đẩy ta về nơi phủ tuyết
Nơi mùa thu vắng những cơn mưa
Nhưng thơ là thế ta là thế
Ta khóc nhân gian thơ khóc người
Ta khóc đêm tàn sầu thơ rụng
Bên bờ vực thả mộng chơi vơi

Nhớ Một Lần Quên
Mùa Thu đến, sắc se buồn cung phím
Dạo đi anh, từng nốt Tím hoang vu
Để đưa Tim về lại lối sương mù
Thăm đồi "nhớ", con suối "quên" dòng cũ
Hoa mơ rơi, ta lần về quá khứ
Kỉ niệm hồng, chưa lần ngự trong tim
Rồi nhớ, quên ...bỗng khóa cửa im lìm
Cài then chốt, bài hương ca ngỡ tận
Thơ cũng biết, khóc thay người lận đận
Đêm từng đêm, lời vương vấn khôn nguôi
Phím vô tư, cũng biết cảm lòng người
Nên quên, nhớ ...nếu không quên, thì nhớ
Ta cảm ơn, vì Thơ chưa dang dỡ
Tiếng đàn ngân, chưa vỡ mộng hoa sầu
Đêm nay "nhớ" xin một lần ghi dấu
Để mai người sẽ "nhớ" một lần "quên" .
jacaranda






![[:(]](/images/smiley/s7.gif)

![[;)]](/images/smiley/s4.gif)


, sức khỏe hơi kém, nên đầu óc cũng quên trước quên sau, cái hình làm xong lại bị thất lạc, không nhớ đã để ở tủ bảo hiểm nào mà cứ tìm miết hổng thấy

