<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-01 11:16:43Ct.Ly>
Những ngôi trường... Rơi nước mắt
Quy chế nghỉ "độc nhất vô nhị"!
Thứ sáu, 31/8/2007, 15:07 GMT+7
Quy chế ấy tồn tại ở Trường Tiểu học xã Thọ Ngọc, Triệu Sơn, Thanh Hoá: Bắt buộc giáo viên khi vào lớp phải nhìn lên trần nhà, xem phòng học, nếu thấy ổn thì mới được cho HS vào lớp. Nếu trong lúc dạy, thấy trời gió mưa thì giáo viên phải tự động cho học sinh nghỉ ngay lập tức...
"Chỉ cần nghe gió là cho học sinh nghỉ"
Nếu như Triệu Sơn là một trong những huyện có nhiều phòng học xuống cấp nhất của Thanh Hoá, thì Trường Tiểu học Thọ Ngọc là điển hình về sự xuống cấp nghiêm trọng đó ở Triệu Sơn.
Giờ tan trường của các em học sinh trường tiểu học xã Thọ Ngọc (Triệu Sơn, Thanh Hóa)
Ngôi trường được xây dựng từ những năm đầu thập kỷ 60 của thế kỷ trước. Mấy năm trở lại đây, Trường Thọ Ngọc đã được tu sửa nhiều, nhưng theo kiểu vá víu, chắp nối và cách đó không thể kéo dài tuổi thọ của trường. Sự xuống cấp thực sự báo động khi khu nhà của giáo viên bị sập cách đây không lâu.
Ông Đào Phan Dũng - Hiệu trưởng tâm sự: "Trường có 430 học sinh với 15 phòng học, nhưng hiện nay chỉ có 8 phòng được coi là tạm dùng được, số còn lại đều nằm trong tình trạng chờ sập. Chúng tôi không thể mạo hiểm để cho học sinh vào học được. Mỗi khi gió to, toàn bộ ngôi trường rung mạnh".
Có lẽ không ai tin rằng ở Trường Tiểu học Thọ Ngọc, cứ khi nào gió nổi là tất cả giáo viên, học sinh đều nháo nhác chạy thục mạng ra khỏi phòng học. Cho dù lúc đó đang trong giờ học hay Ban giám hiệu đang họp. Việc trời mưa, học sinh được nghỉ học đã ghi thành quy chế.
Trong các tai nạn của trường, ông Dũng nhớ nhất trường hợp cô giáo Vinh đang dạy nhạc cho các em thì trời mưa. Thấy học sinh cứ nhìn lên trần nhà mà không tập trung nghe giảng, cô Vinh liền đến trấn an để học sinh đỡ sợ.
Khi cô vừa rời khỏi bục giảng thì gạch ngói từ trên trần rơi tự do xuống bàn cô giáo, cả cô trò thét lên hoảng sợ, mặt mày tím tái. Từ lúc đó trở đi, cứ mỗi lần đến lớp là thầy cô lại nơm nớp lo sợ, còn học sinh thay vì nghe giảng, chúng nhìn lên trần nhà không chớp mắt".
Thực trạng xót xa
Có đến Trường Tiểu học Thọ Ngọc thì mới thấy được ngôi trường này xập xệ đến mức nào. Trường có 5 khu nhà cấp bốn. Mấy dãy nhà học nằm phía trong đối mặt nhau. Đến thăm trường mà tôi cứ ngỡ mình đang lạc vào khu nhà hoang. Dãy nhà để xe xiêu vẹo, rách nát nằm phía ngoài, sát tường rào, đã nứt toác, có chỗ tường rào còn bị lún, đổ nghiêng ngả.
Khu trung tâm dành cho giáo viên được coi là "khang trang" nhất, tường nhà loang lổ, chắp vá chỗ mới chỗ cũ nhìn không khác gì chiếc áo sờn cũ, phải khâu vá chằng đụp. Phòng hiệu trưởng đã từng bị sập một phía nên phần xây lại còn khá mới. Khu hiệu bộ khác dãy nhà học ở chỗ có che vải bạt ở dưới "mái ngói rơi tự do". Còn điểm giống nhau lớn nhất là tất cả đều trong tình trạng... chờ sập.
Hầu như các phòng học đều không có cửa sổ, bởi vì song cửa đã được thay bằng... đá, chỉ có những khe hở nhỏ để cho ánh sáng len vào. Một số phòng còn khung cửa, song cửa thì mối xông gần hết. 100% lớp học ở đây đều được “gia tăng” tuổi thọ bởi cột chống bằng gỗ bạch đàn.
Những cột chống đứng chềnh ềnh giữa lớp học đã được hơn một thập kỷ rồi, chúng hiện cũng bị mối ăn gần hết ruột và đang chờ đổ. Dẫn tôi đi tham quan trường, ông Dũng chua xót: “Thời gian dạy ở đây chắc không thể tính từng năm nữa mà là tính bằng từng ngày. Bây giờ dạy được ngày nào hay ngày đó”. Điều chúng tôi ấn tượng nhất là ở các ghế đá của trường đều có những bàn cờ vua.
Trẻ ở đây ham học, ham tìm hiểu, toàn trường có 36 học sinh giỏi cấp huyện. Trường cũng là vô địch cờ vua của huyện. Vậy mà lòng ham học, ham hiểu biết đó có thể bị “giết chết” bởi một ngôi trường xập xệ tới mức “gió thổi cũng bay”.
Quy chế nghỉ "độc nhất vô nhị"!
Thứ sáu, 31/8/2007, 15:07 GMT+7
Quy chế ấy tồn tại ở Trường Tiểu học xã Thọ Ngọc, Triệu Sơn, Thanh Hoá: Bắt buộc giáo viên khi vào lớp phải nhìn lên trần nhà, xem phòng học, nếu thấy ổn thì mới được cho HS vào lớp. Nếu trong lúc dạy, thấy trời gió mưa thì giáo viên phải tự động cho học sinh nghỉ ngay lập tức...
"Chỉ cần nghe gió là cho học sinh nghỉ"
Nếu như Triệu Sơn là một trong những huyện có nhiều phòng học xuống cấp nhất của Thanh Hoá, thì Trường Tiểu học Thọ Ngọc là điển hình về sự xuống cấp nghiêm trọng đó ở Triệu Sơn.
Giờ tan trường của các em học sinh trường tiểu học xã Thọ Ngọc (Triệu Sơn, Thanh Hóa)
Ngôi trường được xây dựng từ những năm đầu thập kỷ 60 của thế kỷ trước. Mấy năm trở lại đây, Trường Thọ Ngọc đã được tu sửa nhiều, nhưng theo kiểu vá víu, chắp nối và cách đó không thể kéo dài tuổi thọ của trường. Sự xuống cấp thực sự báo động khi khu nhà của giáo viên bị sập cách đây không lâu.
Ông Đào Phan Dũng - Hiệu trưởng tâm sự: "Trường có 430 học sinh với 15 phòng học, nhưng hiện nay chỉ có 8 phòng được coi là tạm dùng được, số còn lại đều nằm trong tình trạng chờ sập. Chúng tôi không thể mạo hiểm để cho học sinh vào học được. Mỗi khi gió to, toàn bộ ngôi trường rung mạnh".
Có lẽ không ai tin rằng ở Trường Tiểu học Thọ Ngọc, cứ khi nào gió nổi là tất cả giáo viên, học sinh đều nháo nhác chạy thục mạng ra khỏi phòng học. Cho dù lúc đó đang trong giờ học hay Ban giám hiệu đang họp. Việc trời mưa, học sinh được nghỉ học đã ghi thành quy chế.
Trong các tai nạn của trường, ông Dũng nhớ nhất trường hợp cô giáo Vinh đang dạy nhạc cho các em thì trời mưa. Thấy học sinh cứ nhìn lên trần nhà mà không tập trung nghe giảng, cô Vinh liền đến trấn an để học sinh đỡ sợ.
Khi cô vừa rời khỏi bục giảng thì gạch ngói từ trên trần rơi tự do xuống bàn cô giáo, cả cô trò thét lên hoảng sợ, mặt mày tím tái. Từ lúc đó trở đi, cứ mỗi lần đến lớp là thầy cô lại nơm nớp lo sợ, còn học sinh thay vì nghe giảng, chúng nhìn lên trần nhà không chớp mắt".
Thực trạng xót xa
Có đến Trường Tiểu học Thọ Ngọc thì mới thấy được ngôi trường này xập xệ đến mức nào. Trường có 5 khu nhà cấp bốn. Mấy dãy nhà học nằm phía trong đối mặt nhau. Đến thăm trường mà tôi cứ ngỡ mình đang lạc vào khu nhà hoang. Dãy nhà để xe xiêu vẹo, rách nát nằm phía ngoài, sát tường rào, đã nứt toác, có chỗ tường rào còn bị lún, đổ nghiêng ngả.
Khu trung tâm dành cho giáo viên được coi là "khang trang" nhất, tường nhà loang lổ, chắp vá chỗ mới chỗ cũ nhìn không khác gì chiếc áo sờn cũ, phải khâu vá chằng đụp. Phòng hiệu trưởng đã từng bị sập một phía nên phần xây lại còn khá mới. Khu hiệu bộ khác dãy nhà học ở chỗ có che vải bạt ở dưới "mái ngói rơi tự do". Còn điểm giống nhau lớn nhất là tất cả đều trong tình trạng... chờ sập.
Hầu như các phòng học đều không có cửa sổ, bởi vì song cửa đã được thay bằng... đá, chỉ có những khe hở nhỏ để cho ánh sáng len vào. Một số phòng còn khung cửa, song cửa thì mối xông gần hết. 100% lớp học ở đây đều được “gia tăng” tuổi thọ bởi cột chống bằng gỗ bạch đàn.
Những cột chống đứng chềnh ềnh giữa lớp học đã được hơn một thập kỷ rồi, chúng hiện cũng bị mối ăn gần hết ruột và đang chờ đổ. Dẫn tôi đi tham quan trường, ông Dũng chua xót: “Thời gian dạy ở đây chắc không thể tính từng năm nữa mà là tính bằng từng ngày. Bây giờ dạy được ngày nào hay ngày đó”. Điều chúng tôi ấn tượng nhất là ở các ghế đá của trường đều có những bàn cờ vua.
Trẻ ở đây ham học, ham tìm hiểu, toàn trường có 36 học sinh giỏi cấp huyện. Trường cũng là vô địch cờ vua của huyện. Vậy mà lòng ham học, ham hiểu biết đó có thể bị “giết chết” bởi một ngôi trường xập xệ tới mức “gió thổi cũng bay”.