Đêm nay em buồn ! Em buồn vì suy tư bao điều anh nói cùng em... Sao trong giây lát đó anh lại nói hết được lòng em trong khoảnh khắc chờ đợi diệu kỳ này anh...Em có ngờ đâu trước khi đi vào giấc ngủ mỗi đêm anh lại suy nghĩ về anh nhiều đến thế...
Cái đêm Đông sao phủ phàng đén kinh người ...vòng tay trong tưởng tượng của em sao thôi thúc vậy...Em như thôi miên giữa vòng đời thông rộng mà ngột ngạt với em khi em nghĩ đến anh...
Đêm như chìm xuống...Giấc nhủ không đến với em như em tưởng đâu anh....Trên thế giới ảo xa vời như rất gần kia anh có biết hay chăng (?)...Em như muốn vùng lên gồng người để lao ra ngoài cánh cửa chạy đến bên anh...Nhưng đến đâu trong thế giới ảo diệu kỳ này....Một đêm diệu vợi thật không anh...
Cái màn hình vừa tối lại ,em lại vùng lên bật sáng và tiếp tục tìm anh.... Thế giới của anh sao ẩn sâu thế...Không thấy anh đâu..!!!...Ước gì anh lại khởi động trở lại bên em...
Anh ơi !Mai em lại tìm anh... lại tìm anh anh nhé! Để tỏ đường cho em được bước qua đợi chờ Của EM !
"Anh đã xa tuổi xuân sang dạo ấy
Tóc sương pha bạc mái thời gian
Anh vẫn hiểu em chẳng dối gian
Dù mạng ảo nhưng tình em rất thực
Em đã yêu anh - vươn lên cõi thực
Gạt phăng đi khoảng cách xa xăm
Nhưng em hỡi ...
Hai thế hệ - anh không khỏi băn khoăn ...
Và cuộc sống đâu chỉ dành hai đứa
Em hãy đi đi, xin đừng lần lữa
Đừng thắp lên ngọn lửa yêu thương
Xin đừng để anh lại phải vấn vương
Bóng hình em đi vào từng giấc ngủ
Với anh đây vậy là đã đủ
Quãng đời kia còn được bao nhiêu!"...