Bài này em copy từ 1 cái blog của 1 anh làm trong Đoàn thì phải , blog ảnh viết èề vũ khí cũng ghê lắm . Nhưng em thấy ảnh phản hồi những lời sủa bậy của bọn "dân chủ , dân quyền" gì đó ở hải ngoại rất hay nên post vô đây cho các bác thưởng thức . Không biết anh có trong diễn đàn này không . Blog ảnh đây : http://blog.360.yahoo.com/blog-PhhR6dw6cqN0Z_GhUaE6ny78?p=912
nhiều thông tin quân sự cũng hay lắm .
Đây là bài viết của ảnh ( mà hình như ảnh cũng copy từ 1 cô tên Lâm Nghi
rốt cục hổng biết của ai )
Kính thưa các loại chống Cộng, chống Hồ!
Hơn 25 năm sống trên cõi đời này tôi đã từng có vinh dự tiếp kiến với một số kha khá các loại chống Cộng nhà chư vị, từ chống cộng bản năng đến chống cộng lôi kéo, từ chống cộng thô sơ đến chống cộng tân tiến, từ chống cộng đơn cấp đến chống cộng đa cấp. Hôm nay, nhân tiện rảnh rỗi, đi dạo lòng vòng bắt gặp các vị, tôi thấy ngạc nhiên hết sức. Không biết các vị có học phép “trường sinh bất lão” hay các vị là lão ngoan đồng thực thụ không mà sao thời thế đổi thay, xã hội phát triển, con người tiến bộ rồi mà các vị vẫn y như xưa, từ vóc dáng đến giọng điệu, bái phục, xin bái phục!!! Tôi không thường nam chinh bắc phạt cũng chả giỏi ném đá ném gạch như chư vị trên cõi thế giới ảo này nên hôm nay chỉ vui tay ghi lại vài khuôn vàng thước ngọc vừa khai quật được trong nhà chư vị cho anh em gần xa thưởng lãm.
1. Tàn tích 1: các cụ ngày xưa cũng Đông du, tây du đi tìm đường cứu nước thì sao bây giờ chư vị không được “noi gương”? (Mở ngoặc): chư vị rất thích mang cụ Phan Bội Châu ra để vinh danh bản thân. (Đóng ngoặc)
Kính thưa quý vị, nếu xuyên tạc là nghề của quý vị thì hãy cứ nhè ĐCS mà trổ hết tài nghệ đi chứ xuyên tạc đến lịch sử, đến cụ Phan làm gì cho cụ không yên với đám con cháu có đầu mà thiếu cái chất màu xám này. Các vị nhắc đến Đông du à? Cho hỏi tí, thế Đông du có thành công không? Tại sao nó thất bại? Quý vị đi mà hỏi đứa trẻ học lớp 3 lớp 4 đi, nó sẽ trả lời vanh vách là vì cụ theo đường lối “đuổi hổ cửa trước rước beo cửa sau”. Chính cụ đã mơ mộng rằng Nhật sẽ giúp VN giành độc lập nên mới ra cơ sự này! Vậy đã thẩm thấu chưa? Hơn nữa, hành động của cụ hoàn toàn có thể thông cảm được vì nó diễn ra trong tình thế đất nước rơi vào tay giặc, mất chủ quyền và lúc đó cụ hoàn toàn không hiểu nhiều về Nhật, mà cụ thể là bọn cai trị ở Nhật. Mà ngay cả cụ có nhờ cậy ngoại bang thì cũng chỉ vì cụ muốn nước nhà độc lập, dân ta không bị ngoại bang đè đầu cưỡi cổ nữa. Còn ngày nay, chư vị đi cầu cạnh Mỹ khi nước nhà hoàn toàn độc lập và ai cũng rõ Mỹ là tên bóp nghẹt dân chủ khắp thế giới như thế nào thì có khác gì Lê Chiêu Thống xưa kia đâu. Còn nếu như chư vị ngưỡng mộ LCT thì tôi đây xin đầu hàng vô điều kiện.
Người ta đông du tây du để học hỏi cái hay, phát hiện cái dở để về áp dụng cho phù hợp với điều kiện thực tế của đất nước, và quan trọng là dựa vào chính thực lực của mình để cứu vớt chính mình còn chư vị thì hàng ngày van nài: đại ca đầu rồng ơi, đại ca mang dioxin sang phát quang giùm nước em với, mà dioxin lỗi thời rồi thì mang mấy cái bã dân chủ mà lòe đồng bào giúp em với! Ăn mày dân chủ rởm thế này mà còn rêu rao khắp thiên hạ thì các vị là cao thủ đấy!
2. Tàn tích 2: Hồ Chí Minh và ĐCS VN đã can tội mang thứ chủ nghĩa ngoại lai vào đất nước khiến đất nước biến thành một thứ tiền đồn đẫm máu chỉ vì bảo vệ một ý thức hệ
À, chư vị luôn miệng bảo CN Marx là chủ nghĩa ngoại lai vậy thì cái chủ nghĩa nào là “thuần Việt”? CN tư bản, CN đế quốc, hay CN phát xít? ? Đến chết cười. Cơ mà, cái chủ nghĩa ngoại lai ấy khi áp dụng vào VN nó đã khiến VN đánh đổ bọn Pháp, Nhật rồi đại ca Mỹ, giành độc lập lại cho dân tộc Việt Nam. Còn cái chủ nghĩa thuần Việt nào đó mà Diệm đã áp dụng đã phá hoại Hiệp định Geneve, không tiến hành tổng tuyển cử, lê máy chém khắp miền Nam và khiến cho đất nước bị chia cắt thành 2 miền suốt 20 năm, chưa kể là cái chủ nghĩa “thuần Việt” nổi tiếng nào đó đã khiến Diệm phải tuyên bố “Biên giới Hoa Kỳ kéo dài đến vĩ tuyến 17”. Ôi, chính nghĩa thay cho cái chủ nghĩa “thuần Việt” ấy!
Còn nữa, ai biến mình thành pháo đài, tiền đồn của giặc, là con rối trong tay thiên hạ, làm cho VN thành bãi chiến trường? Là chế độ VNDCCH hay là chế độ Diệm-Nhu? Ai nhận tiền của quân xâm lược để nuôi sống cả bộ máy chính quyền từ quan cho tới quân? Ai đưa 500.000 quân Mỹ và các cố vấn Mỹ vào Việt Nam? Ai khiến nhân dân Việt Nam phải hy sinh xương máu cho nền độc lập và thống nhất nước nhà?
Chán, đây là thời nào rồi mà còn lặp lại y như vẹt giọng điệu của thời tiền sử: CN ngoại lai với chả ngoại lai.
3. Tàn tích 3: Chư vị là dị ứng với cụm từ “ăn bơ thừa sữa cặn” lắm vì chư vị thấy cần phải “nhắc thêm [để chúng tôi] tránh làm mất lòng cấp trên, con các vị lãnh đạo hiện nay (từ thủ tướng cho đến tất cả các bộ trưởng, thứ trưởng, lãnh đạo tỉnh, thành) đều đang đi “ăn bơ thừa sữa cặn” tại chính sào huyệt của chủ nghĩa đế quốc đấy. Một số thì được “địch” nuôi 100%, một số thì được “ta” và “địch” cùng nuôi.”
Chậc, kể ra tôi cũng là người kiên nhẫn khi cố tiêu hóa hết những luận điệu này mà không bị ngộ độc. Dù sao cũng cám ơn các vị đã nhắc nhở nhưng mà dzầy: Tôi đây chả ăn lương đô la của ai nên chả có cấp trên nào phải sợ cả. Còn luận điệu rằng con cái của các vị lãnh đạo đi du học nước ngoài tôi nghe nhàm rồi, cứ tưởng là sẽ chẳng còn ai nếu có đủ cả đầu lẫn óc có thể nhắc tới nữa chứ, ai dè… Này nhé, CNTB là thành tựu của cả nhân loại trong cả một thời kỳ lịch sử đi từ chế độ phong kiến lên, nó có ưu điểm riêng của nó mà ưu điểm lớn nhất của CN TB chính là cách thức quản lý, công cụ lao động tiên tiến có sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật. Do vậy, đi học tập những ưu điểm đó của nó có gì xấu? Tại sao ngày xưa khi cần đánh đuổi Pháp Hồ Chí Minh lại sang tận Pháp? Cơ mà, nói những điều này với chư vị xem ra phí lời vì đầu óc luôn thói “phủ định sạch trơn”, nhìn cái gì cũng phiến diện thì làm sao hiểu được những điều này?
Ngoài ra, chư vị hiểu gì cụm từ “ăn bơ thừa sữa cặn”? Những người nào mới là kẻ “ăn bơ thừa sữa cặn”? Chắc chắn không phải là các du học sinh VN sang trời tây học hỏi kiến thức để làm lợi cho chính bản thân, gia đình và đất nước rồi. Vậy thì chỉ còn lại những kẻ ngày ngày nhận đô la “tài trợ” cho hoạt động “tìm kiếm dân chủ” của mình thôi. Đó mới chính là kẻ “ăn bơ thừa sữa cặn”.
4. Tàn tích 4: bộ máy tuyên truyền của NN VN là 1 chiều, là ru ngủ, là áp đặt bưng bít người dân, không được khách quan, chói lòa dân chủ như Thông tấn xã Little Sài Gòn và anh hai Mỹ
Này thì “đài ta” nó “nhồi sọ, áp đặt, bưng bít” nhưng mấy cái web, forum, blog của chư vị thì sao nhỉ? Rặt toàn những từ ngữ hận thù quá khứ hay các thông tin bôi xấu NN VN và Hồ Chí Minh, các vị thì hễ mở miệng ra là lặp lại không sai một từ những luận điệu, hoặc là cổ lổ sĩ từ thuở thập niên 50-60, hoặc là những kiểu bôi nhọ như của “lý luận gia” Minh Võ mà Trần Chung Ngọc đã lột mặt nạ hắn từ lâu, hoặc là cái máy tuyên truyền dân chủ cực tốt của đại ca Mỹ. Thì ra cái “thông tin đa chiều” của chư vị là thế à? Hơi đơn điệu nhỉ. Chậc, hay là muốn “ý kiến đa chiều” như Mỹ thì mới thỏa lòng thỏa dạ? Vậy thì về mà tìm hiểu lại cái bộ máy tuyên truyền của Mỹ đi, đọc Noam Chomsky, chẳng hạn: “Bất kỳ ai từng chứng kiến một cuộc bầu cử ở Mỹ đều thấy rằng nó có cùng một cách thức như quảng cáo kem đánh răng”. Bush tuyên truyền đại loại như Iraq có vũ khí hủy diệt hàng loạt, đại loại nước Mỹ thân yêu mạnh như con voi đang bị Iraq khốn nạn yếu như con chuột đe dọa an ninh, đại loại nếu như Mỹ đánh Iraq thì sẽ nhanh chóng loại bỏ được nạn khủng bố, v.v… Chiến lược tuyên truyền này làm dân chúng Mỹ tin muốn sái cả cổ.
Thêm nữa, hễ bất kỳ ai lên tiếng phản bác các vị thì các vị bảo là bị ĐCS VN “nhồi sọ”. Tại sao các vị, thay vì bỏ công bới móc xem cái sọ của người ta mà không rảnh rỗi tự nhìn lại cái sọ của mình, xem nó bị nhồi nhét những gì từ cái miệng rêu rao dân chủ, nhân quyền của đại ca Mỹ, khiến các vị hình thành một phản xạ không điều kiện là cứ mở miệng ra là biến thành cái loa rè của TTX Little Sài Gòn, BBC hay Nhà Trắng thế!
5. Tàn tích 5: Cần lên án và đả phá Hồ Chí Minh vì ông ta… có người yêu, có vợ, có con
Đến đau bụng vì cười. Chưa nói gì đến tính chính xác của một rổ thông tin thật ít giả nhiều mà các vị tung hê, hãy hỏi một người bình thường nhất đi: một người có người yêu, có vợ, có con là một cái tội à? Hay là các vị bắt bẻ: sao có vợ có con mà không nói cho các vị biết? Cho các vị biết để các vị gửi tiền mừng chắc. Ô hay, đó là chuyện đời tư của người ta, người ta thích thì nói, không thích thì thôi, sao các vị tò mò thế? Xấu lắm đấy, bỏ nhá!
Nói những điều này với các vị cứ thấy nó vô duyên làm sao ấy, vì cái này ai mà chẳng hiểu, thế mà các vị cứ bắt mình cứ phải nói đi nói lại mãi thôi. Túm lại, điều cuối cùng mà những người có đầu óc bình thường nhất như chúng tôi đây muốn nói với các vị là: hãy thôi cái trò bới móc đời tư hòng hạ bệ một con người mà sự vĩ đại và công lao của Người đã được cả thế giới công nhận, dù bạn hay thù, và được cả một dân tộc xem như vị Cha già dân tộc. Chúng tôi không quan tâm Người có bao nhiêu vợ, bấy nhiêu con, chúng tôi chỉ quan tâm Người đã làm gì cho đất nước này, dân tộc này mà thôi.
Bài nói chuyện của tôi đến đây là hết, nếu tôi có lỡ xúc phạm đến các vị thì tôi xin vui lòng gặp lại quý vị lần sau! (
Một ý kiến về cuộc chiến Việt Nam
Đền Hùng ở Vĩnh Phú
Mọi người Việt được nói là có chung tổ tiên là Vua Hùng
Vince Phạm từ Hà Nội viết như sau: Tôi đọc BBC Vietnamese hàng ngày, và thường xuyên đọc cả những ý kiến độc giả. Thi thoảng, nếu có thời gian và cảm xúc, tôi cũng đóng góp ý kiến của mình.
Về quan điểm chính trị và lịch sử tôi nghĩ mình là một người cởi mở vì tiếp cận hàng ngày với những nguồn thông tin đa chiều về các vấn đề quốc tế và trong nước.
Với cuộc chiến tranh 1954-1975, do tôi sinh năm 1973 tại miền Bắc, nên có thể coi như không được chứng kiến gì. Gia đình bố hai bên bố mẹ tôi đều không mất mát gì về mặt nhân mạng trong cuộc chiến dù có những người đi bộ đội và vào chiến trường. Tôi viết bài này để thử đưa ra một số lý giải tại sao Việt nam Cộng hoà phải sụp đổ? Về chủ đề này, hàng trăm cuốn sách đã được viết. Hàng ngàn sự lý giải hay biện minh cho chiến thắng và thất bại đã được đưa ra.
Theo tôi, trong mọi cuộc chiến, luôn có ba yếu tố quan trọng nhất ảnh hưởng đến diễn biến và kết cục của nó. Đó là vũ khí (mọi chủng loại), con người (kỹ năng và tinh thần chiến đấu) và sự chỉ huy (vạch ra chiến lược, chiến thuật). Trong một vài dòng, tôi chắc chắn sẽ không nói được nhiều và vì vậy cũng không đảm bảo có được lập luận đầy đủ.
Tôi cũng sẽ không nói về hai yếu tố đầu (vũ khí và con người) mà chỉ muốn đưa ra một số nhận định về yếu tố thứ ba, sự chỉ huy hay sự lãnh đạo. Hy vọng nhận được sự phản hồi của những người quan tâm.
1. Lãnh tụ cộng sản đặt ra mục tiêu chiến đấu thuyết phục hơn: Những người Cộng sản Việt nam đã làm cho đa số nhân dân cả hai miền Nam Bắc hiểu, chia sẻ và ủng hộ mục tiêu chiến đấu của mình và quan trọng hơn là đã tạo được động lực để những người ủng hộ đường lối lãnh đạo của họ sẵn sàng xả thân. Nếu xét khẩu hiệu của lãnh đạo VNDCCH: "Đánh đuổi ngoại xâm, thống nhất Tổ quốc" và khẩu hiệu của lãnh đạo CNCH: "Chống Cộng sản, bảo vệ miền Nam khỏi sự xâm lăng của miền Bắc" thì người bình thường, bất luận quan điểm chính trị thế nào, cũng có thể thấy rằng lãnh đạo VNCH đã trao lá cờ chính nghĩa cho những người cộng sản.
Mục tiêu chiến đấu của VNDCCH và mặt trận GPMNVN cũng nhận được nhiều thiện cảm và ủng hộ của dân chúng trên khắp thế giới thậm chí ở cả nước Mỹ. Thử so sánh các vế thứ sau của hai khẩu hiệu với nhau. "Thống nhất Tổ quốc" so với "bảo vệ miền Nam khỏi sự xâm lăng của miền Bắc". Cùng là nòi giống người Việt, có chung lịch sử, ngôn ngữ, văn hiến lẽ nào lại có thể tồn tại hai tổ quốc miền Bắc và tổ quốc miền Nam? Trong lịch sử dựng nước và giữ nước lâu dài của người Việt, ai cũng thấy rằng các lực lượng ly khai, cát cứ luôn đóng bị coi như những lực lượng ngáng trở, phi nghĩa còn lực lượng nhất thống tổ quốc luôn được những lực lượng tiến bộ, chính nghĩa. Những người nhất thống thiên hạ như Đinh Tiên Hoàng, Quang Trung là anh hùng dân tộc, còn 12 sứ quân, chúa Trịnh chúa Nguyễn là những thế lực phong kiến hủ bại.
Còn nếu so sánh hai vế đầu với nhau kết quả còn rõ ràng hơn nữa. "Chống cộng sản" so với "đánh đuổi ngoại xâm". Cộng sản chỉ là một chủ thuyết, một khái niệm mới mẻ của thế kỷ XX trong khi giặc ngoại xâm lại là một kẻ địch rất thực và là một quốc nạn mà người dân Việt đã quen phải đối mặt. Người Mỹ từ bên kia địa cầu mang bom đạn tới bắn giết người Việt nam. Dù sứ mạng của họ có được tô vẽ như thế nào chăng nữa thì cũng sẽ làm cho đại đa số người dân Việt căm phẫn. Còn những người cộng sản Việt nam thì luôn là người Việt nam. Chống Cộng sản là chống lại những người cùng nòi giống.
Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh trong bài trả lời phỏng vấn đài BBC có nói rằng hầu như mỗi gia đình miền Nam cũng đều có thân nhân nằm ở hai phía của cuộc chiến. Vậy thì liệu khẩu hiệu "chống Cộng sản" liệu có làm cho người dân sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì nó? Tôi chợt nghĩ chuyện gì xảy ra nếu lãnh đạo VNDCCH thay vì nói rằng "đánh đuổi giặc Mỹ xâm lược" lại nói rằng "chúng ta chiến đấu để chống lại sự bành trướng của giai cấp tư sản"?
2. Vì lãnh tụ cộng sản có tiền sử là những người yêu nước: Lãnh tụ cộng sản những người từng ngồi tù dưới chế độ thuộc địa vì những đấu tranh cho độc lập của tổ quốc. Họ từng bôn ba hoạt động tại hải ngoại, từng giành chính quyền từ tay phát xít nhật và thành lập một nhà nước độc lập đầu tiên tại Đông Nam Á, từng sống trong rừng núi để lãnh đạo cuộc kháng chiến chống thực dân. Họ tiếp tục sống trong bưng biền lam chướng để lãnh đạo cách mạng. Họ hy sinh bản thân nhiều và khi nắm quyền thì sống một cuộc sống thanh đạm.
Còn lãnh tụ VNCH, họ không có tiền sử yêu nước chống ngoại xâm. Nhiều người trong số họ thậm chí còn từng là sĩ quan do Pháp đào tạo hay tệ hơn từng cầm súng trong quân đội thực dân. Họ sống vương giả với tiền lương lấy từ viện trợ Mỹ. Nhiều người trong số họ tham nhũng, buôn lậu, mua bán quyền lực và thực chất là chính khách sa lông. Theo các bạn thì người dân Việt nam vào những thập kỷ 60 và 70 với đại bộ phận là những người nông dân chân chất và ít học, sẽ có xu hướng tin và đi theo tập đoàn lãnh đạo nào hơn?
3. Lãnh tụ cộng sản đoàn kết, lãnh tụ VNCH chia rẽ: Cộng sản Việt nam là những người kỷ luật ghê gớm, thậm chí đến mức hà khắc. Họ cũng rất phục tùng tổ chức. Ngoài việc cùng chung lý tưởng, những người lãnh tụ cộng sản Việt nam trong cuộc chiến là một tập thể đã cùng nhau vào sinh, ra tử và tôi luyện trong đấu tranh. Sự đồng lòng của họ tạo nên một sức mạnh lãnh đạo tập thể, đoàn kết và thống nhất. Còn các lãnh tụ VNCH thì phe cánh và có bị chi phối bởi quyền lợi cá nhân hoặc phe nhóm. Họ đảo chính nhau luôn luôn và nhiều khi sẵn sàng vì tư lợi mà có những hành động ảnh hưởng đến đại cục của họ.
4. Lãnh đạo cộng sản có chiến lược và chiến thuật tốt hơn: Những người cộng sản thực sự có trong tay những vị tướng tài ba ở đẳng cấp thế giới. Họ thể hiện sự vượt trội về chiến lược và chiến thuật trên nhiều khía cạnh của cuộc chiến như công tác tình báo, công tác dân vận, chiến tranh du kích, phối hợp đấu tranh vũ trang và chính trị, phối hợp đấu tranh công khai và đấu tranh bí mật, phối hợp giữa chiến trường và bàn đàm phán, tiến quân thần tốc, nghi binh,... Quân đội VNCH có thể thắng ở một trận đơn lẻ chứ không thể thắng trong cả cuộc chiến.
nhiều thông tin quân sự cũng hay lắm .
Đây là bài viết của ảnh ( mà hình như ảnh cũng copy từ 1 cô tên Lâm Nghi
rốt cục hổng biết của ai ) Kính thưa các loại chống Cộng, chống Hồ!
Hơn 25 năm sống trên cõi đời này tôi đã từng có vinh dự tiếp kiến với một số kha khá các loại chống Cộng nhà chư vị, từ chống cộng bản năng đến chống cộng lôi kéo, từ chống cộng thô sơ đến chống cộng tân tiến, từ chống cộng đơn cấp đến chống cộng đa cấp. Hôm nay, nhân tiện rảnh rỗi, đi dạo lòng vòng bắt gặp các vị, tôi thấy ngạc nhiên hết sức. Không biết các vị có học phép “trường sinh bất lão” hay các vị là lão ngoan đồng thực thụ không mà sao thời thế đổi thay, xã hội phát triển, con người tiến bộ rồi mà các vị vẫn y như xưa, từ vóc dáng đến giọng điệu, bái phục, xin bái phục!!! Tôi không thường nam chinh bắc phạt cũng chả giỏi ném đá ném gạch như chư vị trên cõi thế giới ảo này nên hôm nay chỉ vui tay ghi lại vài khuôn vàng thước ngọc vừa khai quật được trong nhà chư vị cho anh em gần xa thưởng lãm.
1. Tàn tích 1: các cụ ngày xưa cũng Đông du, tây du đi tìm đường cứu nước thì sao bây giờ chư vị không được “noi gương”? (Mở ngoặc): chư vị rất thích mang cụ Phan Bội Châu ra để vinh danh bản thân. (Đóng ngoặc)
Kính thưa quý vị, nếu xuyên tạc là nghề của quý vị thì hãy cứ nhè ĐCS mà trổ hết tài nghệ đi chứ xuyên tạc đến lịch sử, đến cụ Phan làm gì cho cụ không yên với đám con cháu có đầu mà thiếu cái chất màu xám này. Các vị nhắc đến Đông du à? Cho hỏi tí, thế Đông du có thành công không? Tại sao nó thất bại? Quý vị đi mà hỏi đứa trẻ học lớp 3 lớp 4 đi, nó sẽ trả lời vanh vách là vì cụ theo đường lối “đuổi hổ cửa trước rước beo cửa sau”. Chính cụ đã mơ mộng rằng Nhật sẽ giúp VN giành độc lập nên mới ra cơ sự này! Vậy đã thẩm thấu chưa? Hơn nữa, hành động của cụ hoàn toàn có thể thông cảm được vì nó diễn ra trong tình thế đất nước rơi vào tay giặc, mất chủ quyền và lúc đó cụ hoàn toàn không hiểu nhiều về Nhật, mà cụ thể là bọn cai trị ở Nhật. Mà ngay cả cụ có nhờ cậy ngoại bang thì cũng chỉ vì cụ muốn nước nhà độc lập, dân ta không bị ngoại bang đè đầu cưỡi cổ nữa. Còn ngày nay, chư vị đi cầu cạnh Mỹ khi nước nhà hoàn toàn độc lập và ai cũng rõ Mỹ là tên bóp nghẹt dân chủ khắp thế giới như thế nào thì có khác gì Lê Chiêu Thống xưa kia đâu. Còn nếu như chư vị ngưỡng mộ LCT thì tôi đây xin đầu hàng vô điều kiện.
Người ta đông du tây du để học hỏi cái hay, phát hiện cái dở để về áp dụng cho phù hợp với điều kiện thực tế của đất nước, và quan trọng là dựa vào chính thực lực của mình để cứu vớt chính mình còn chư vị thì hàng ngày van nài: đại ca đầu rồng ơi, đại ca mang dioxin sang phát quang giùm nước em với, mà dioxin lỗi thời rồi thì mang mấy cái bã dân chủ mà lòe đồng bào giúp em với! Ăn mày dân chủ rởm thế này mà còn rêu rao khắp thiên hạ thì các vị là cao thủ đấy!
2. Tàn tích 2: Hồ Chí Minh và ĐCS VN đã can tội mang thứ chủ nghĩa ngoại lai vào đất nước khiến đất nước biến thành một thứ tiền đồn đẫm máu chỉ vì bảo vệ một ý thức hệ
À, chư vị luôn miệng bảo CN Marx là chủ nghĩa ngoại lai vậy thì cái chủ nghĩa nào là “thuần Việt”? CN tư bản, CN đế quốc, hay CN phát xít? ? Đến chết cười. Cơ mà, cái chủ nghĩa ngoại lai ấy khi áp dụng vào VN nó đã khiến VN đánh đổ bọn Pháp, Nhật rồi đại ca Mỹ, giành độc lập lại cho dân tộc Việt Nam. Còn cái chủ nghĩa thuần Việt nào đó mà Diệm đã áp dụng đã phá hoại Hiệp định Geneve, không tiến hành tổng tuyển cử, lê máy chém khắp miền Nam và khiến cho đất nước bị chia cắt thành 2 miền suốt 20 năm, chưa kể là cái chủ nghĩa “thuần Việt” nổi tiếng nào đó đã khiến Diệm phải tuyên bố “Biên giới Hoa Kỳ kéo dài đến vĩ tuyến 17”. Ôi, chính nghĩa thay cho cái chủ nghĩa “thuần Việt” ấy!
Còn nữa, ai biến mình thành pháo đài, tiền đồn của giặc, là con rối trong tay thiên hạ, làm cho VN thành bãi chiến trường? Là chế độ VNDCCH hay là chế độ Diệm-Nhu? Ai nhận tiền của quân xâm lược để nuôi sống cả bộ máy chính quyền từ quan cho tới quân? Ai đưa 500.000 quân Mỹ và các cố vấn Mỹ vào Việt Nam? Ai khiến nhân dân Việt Nam phải hy sinh xương máu cho nền độc lập và thống nhất nước nhà?
Chán, đây là thời nào rồi mà còn lặp lại y như vẹt giọng điệu của thời tiền sử: CN ngoại lai với chả ngoại lai.
3. Tàn tích 3: Chư vị là dị ứng với cụm từ “ăn bơ thừa sữa cặn” lắm vì chư vị thấy cần phải “nhắc thêm [để chúng tôi] tránh làm mất lòng cấp trên, con các vị lãnh đạo hiện nay (từ thủ tướng cho đến tất cả các bộ trưởng, thứ trưởng, lãnh đạo tỉnh, thành) đều đang đi “ăn bơ thừa sữa cặn” tại chính sào huyệt của chủ nghĩa đế quốc đấy. Một số thì được “địch” nuôi 100%, một số thì được “ta” và “địch” cùng nuôi.”
Chậc, kể ra tôi cũng là người kiên nhẫn khi cố tiêu hóa hết những luận điệu này mà không bị ngộ độc. Dù sao cũng cám ơn các vị đã nhắc nhở nhưng mà dzầy: Tôi đây chả ăn lương đô la của ai nên chả có cấp trên nào phải sợ cả. Còn luận điệu rằng con cái của các vị lãnh đạo đi du học nước ngoài tôi nghe nhàm rồi, cứ tưởng là sẽ chẳng còn ai nếu có đủ cả đầu lẫn óc có thể nhắc tới nữa chứ, ai dè… Này nhé, CNTB là thành tựu của cả nhân loại trong cả một thời kỳ lịch sử đi từ chế độ phong kiến lên, nó có ưu điểm riêng của nó mà ưu điểm lớn nhất của CN TB chính là cách thức quản lý, công cụ lao động tiên tiến có sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật. Do vậy, đi học tập những ưu điểm đó của nó có gì xấu? Tại sao ngày xưa khi cần đánh đuổi Pháp Hồ Chí Minh lại sang tận Pháp? Cơ mà, nói những điều này với chư vị xem ra phí lời vì đầu óc luôn thói “phủ định sạch trơn”, nhìn cái gì cũng phiến diện thì làm sao hiểu được những điều này?
Ngoài ra, chư vị hiểu gì cụm từ “ăn bơ thừa sữa cặn”? Những người nào mới là kẻ “ăn bơ thừa sữa cặn”? Chắc chắn không phải là các du học sinh VN sang trời tây học hỏi kiến thức để làm lợi cho chính bản thân, gia đình và đất nước rồi. Vậy thì chỉ còn lại những kẻ ngày ngày nhận đô la “tài trợ” cho hoạt động “tìm kiếm dân chủ” của mình thôi. Đó mới chính là kẻ “ăn bơ thừa sữa cặn”.
4. Tàn tích 4: bộ máy tuyên truyền của NN VN là 1 chiều, là ru ngủ, là áp đặt bưng bít người dân, không được khách quan, chói lòa dân chủ như Thông tấn xã Little Sài Gòn và anh hai Mỹ
Này thì “đài ta” nó “nhồi sọ, áp đặt, bưng bít” nhưng mấy cái web, forum, blog của chư vị thì sao nhỉ? Rặt toàn những từ ngữ hận thù quá khứ hay các thông tin bôi xấu NN VN và Hồ Chí Minh, các vị thì hễ mở miệng ra là lặp lại không sai một từ những luận điệu, hoặc là cổ lổ sĩ từ thuở thập niên 50-60, hoặc là những kiểu bôi nhọ như của “lý luận gia” Minh Võ mà Trần Chung Ngọc đã lột mặt nạ hắn từ lâu, hoặc là cái máy tuyên truyền dân chủ cực tốt của đại ca Mỹ. Thì ra cái “thông tin đa chiều” của chư vị là thế à? Hơi đơn điệu nhỉ. Chậc, hay là muốn “ý kiến đa chiều” như Mỹ thì mới thỏa lòng thỏa dạ? Vậy thì về mà tìm hiểu lại cái bộ máy tuyên truyền của Mỹ đi, đọc Noam Chomsky, chẳng hạn: “Bất kỳ ai từng chứng kiến một cuộc bầu cử ở Mỹ đều thấy rằng nó có cùng một cách thức như quảng cáo kem đánh răng”. Bush tuyên truyền đại loại như Iraq có vũ khí hủy diệt hàng loạt, đại loại nước Mỹ thân yêu mạnh như con voi đang bị Iraq khốn nạn yếu như con chuột đe dọa an ninh, đại loại nếu như Mỹ đánh Iraq thì sẽ nhanh chóng loại bỏ được nạn khủng bố, v.v… Chiến lược tuyên truyền này làm dân chúng Mỹ tin muốn sái cả cổ.
Thêm nữa, hễ bất kỳ ai lên tiếng phản bác các vị thì các vị bảo là bị ĐCS VN “nhồi sọ”. Tại sao các vị, thay vì bỏ công bới móc xem cái sọ của người ta mà không rảnh rỗi tự nhìn lại cái sọ của mình, xem nó bị nhồi nhét những gì từ cái miệng rêu rao dân chủ, nhân quyền của đại ca Mỹ, khiến các vị hình thành một phản xạ không điều kiện là cứ mở miệng ra là biến thành cái loa rè của TTX Little Sài Gòn, BBC hay Nhà Trắng thế!
5. Tàn tích 5: Cần lên án và đả phá Hồ Chí Minh vì ông ta… có người yêu, có vợ, có con
Đến đau bụng vì cười. Chưa nói gì đến tính chính xác của một rổ thông tin thật ít giả nhiều mà các vị tung hê, hãy hỏi một người bình thường nhất đi: một người có người yêu, có vợ, có con là một cái tội à? Hay là các vị bắt bẻ: sao có vợ có con mà không nói cho các vị biết? Cho các vị biết để các vị gửi tiền mừng chắc. Ô hay, đó là chuyện đời tư của người ta, người ta thích thì nói, không thích thì thôi, sao các vị tò mò thế? Xấu lắm đấy, bỏ nhá!
Nói những điều này với các vị cứ thấy nó vô duyên làm sao ấy, vì cái này ai mà chẳng hiểu, thế mà các vị cứ bắt mình cứ phải nói đi nói lại mãi thôi. Túm lại, điều cuối cùng mà những người có đầu óc bình thường nhất như chúng tôi đây muốn nói với các vị là: hãy thôi cái trò bới móc đời tư hòng hạ bệ một con người mà sự vĩ đại và công lao của Người đã được cả thế giới công nhận, dù bạn hay thù, và được cả một dân tộc xem như vị Cha già dân tộc. Chúng tôi không quan tâm Người có bao nhiêu vợ, bấy nhiêu con, chúng tôi chỉ quan tâm Người đã làm gì cho đất nước này, dân tộc này mà thôi.
Bài nói chuyện của tôi đến đây là hết, nếu tôi có lỡ xúc phạm đến các vị thì tôi xin vui lòng gặp lại quý vị lần sau! (
Một ý kiến về cuộc chiến Việt Nam
Đền Hùng ở Vĩnh Phú
Mọi người Việt được nói là có chung tổ tiên là Vua Hùng
Vince Phạm từ Hà Nội viết như sau: Tôi đọc BBC Vietnamese hàng ngày, và thường xuyên đọc cả những ý kiến độc giả. Thi thoảng, nếu có thời gian và cảm xúc, tôi cũng đóng góp ý kiến của mình.
Về quan điểm chính trị và lịch sử tôi nghĩ mình là một người cởi mở vì tiếp cận hàng ngày với những nguồn thông tin đa chiều về các vấn đề quốc tế và trong nước.
Với cuộc chiến tranh 1954-1975, do tôi sinh năm 1973 tại miền Bắc, nên có thể coi như không được chứng kiến gì. Gia đình bố hai bên bố mẹ tôi đều không mất mát gì về mặt nhân mạng trong cuộc chiến dù có những người đi bộ đội và vào chiến trường. Tôi viết bài này để thử đưa ra một số lý giải tại sao Việt nam Cộng hoà phải sụp đổ? Về chủ đề này, hàng trăm cuốn sách đã được viết. Hàng ngàn sự lý giải hay biện minh cho chiến thắng và thất bại đã được đưa ra.
Theo tôi, trong mọi cuộc chiến, luôn có ba yếu tố quan trọng nhất ảnh hưởng đến diễn biến và kết cục của nó. Đó là vũ khí (mọi chủng loại), con người (kỹ năng và tinh thần chiến đấu) và sự chỉ huy (vạch ra chiến lược, chiến thuật). Trong một vài dòng, tôi chắc chắn sẽ không nói được nhiều và vì vậy cũng không đảm bảo có được lập luận đầy đủ.
Tôi cũng sẽ không nói về hai yếu tố đầu (vũ khí và con người) mà chỉ muốn đưa ra một số nhận định về yếu tố thứ ba, sự chỉ huy hay sự lãnh đạo. Hy vọng nhận được sự phản hồi của những người quan tâm.
1. Lãnh tụ cộng sản đặt ra mục tiêu chiến đấu thuyết phục hơn: Những người Cộng sản Việt nam đã làm cho đa số nhân dân cả hai miền Nam Bắc hiểu, chia sẻ và ủng hộ mục tiêu chiến đấu của mình và quan trọng hơn là đã tạo được động lực để những người ủng hộ đường lối lãnh đạo của họ sẵn sàng xả thân. Nếu xét khẩu hiệu của lãnh đạo VNDCCH: "Đánh đuổi ngoại xâm, thống nhất Tổ quốc" và khẩu hiệu của lãnh đạo CNCH: "Chống Cộng sản, bảo vệ miền Nam khỏi sự xâm lăng của miền Bắc" thì người bình thường, bất luận quan điểm chính trị thế nào, cũng có thể thấy rằng lãnh đạo VNCH đã trao lá cờ chính nghĩa cho những người cộng sản.
Mục tiêu chiến đấu của VNDCCH và mặt trận GPMNVN cũng nhận được nhiều thiện cảm và ủng hộ của dân chúng trên khắp thế giới thậm chí ở cả nước Mỹ. Thử so sánh các vế thứ sau của hai khẩu hiệu với nhau. "Thống nhất Tổ quốc" so với "bảo vệ miền Nam khỏi sự xâm lăng của miền Bắc". Cùng là nòi giống người Việt, có chung lịch sử, ngôn ngữ, văn hiến lẽ nào lại có thể tồn tại hai tổ quốc miền Bắc và tổ quốc miền Nam? Trong lịch sử dựng nước và giữ nước lâu dài của người Việt, ai cũng thấy rằng các lực lượng ly khai, cát cứ luôn đóng bị coi như những lực lượng ngáng trở, phi nghĩa còn lực lượng nhất thống tổ quốc luôn được những lực lượng tiến bộ, chính nghĩa. Những người nhất thống thiên hạ như Đinh Tiên Hoàng, Quang Trung là anh hùng dân tộc, còn 12 sứ quân, chúa Trịnh chúa Nguyễn là những thế lực phong kiến hủ bại.
Còn nếu so sánh hai vế đầu với nhau kết quả còn rõ ràng hơn nữa. "Chống cộng sản" so với "đánh đuổi ngoại xâm". Cộng sản chỉ là một chủ thuyết, một khái niệm mới mẻ của thế kỷ XX trong khi giặc ngoại xâm lại là một kẻ địch rất thực và là một quốc nạn mà người dân Việt đã quen phải đối mặt. Người Mỹ từ bên kia địa cầu mang bom đạn tới bắn giết người Việt nam. Dù sứ mạng của họ có được tô vẽ như thế nào chăng nữa thì cũng sẽ làm cho đại đa số người dân Việt căm phẫn. Còn những người cộng sản Việt nam thì luôn là người Việt nam. Chống Cộng sản là chống lại những người cùng nòi giống.
Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh trong bài trả lời phỏng vấn đài BBC có nói rằng hầu như mỗi gia đình miền Nam cũng đều có thân nhân nằm ở hai phía của cuộc chiến. Vậy thì liệu khẩu hiệu "chống Cộng sản" liệu có làm cho người dân sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì nó? Tôi chợt nghĩ chuyện gì xảy ra nếu lãnh đạo VNDCCH thay vì nói rằng "đánh đuổi giặc Mỹ xâm lược" lại nói rằng "chúng ta chiến đấu để chống lại sự bành trướng của giai cấp tư sản"?
2. Vì lãnh tụ cộng sản có tiền sử là những người yêu nước: Lãnh tụ cộng sản những người từng ngồi tù dưới chế độ thuộc địa vì những đấu tranh cho độc lập của tổ quốc. Họ từng bôn ba hoạt động tại hải ngoại, từng giành chính quyền từ tay phát xít nhật và thành lập một nhà nước độc lập đầu tiên tại Đông Nam Á, từng sống trong rừng núi để lãnh đạo cuộc kháng chiến chống thực dân. Họ tiếp tục sống trong bưng biền lam chướng để lãnh đạo cách mạng. Họ hy sinh bản thân nhiều và khi nắm quyền thì sống một cuộc sống thanh đạm.
Còn lãnh tụ VNCH, họ không có tiền sử yêu nước chống ngoại xâm. Nhiều người trong số họ thậm chí còn từng là sĩ quan do Pháp đào tạo hay tệ hơn từng cầm súng trong quân đội thực dân. Họ sống vương giả với tiền lương lấy từ viện trợ Mỹ. Nhiều người trong số họ tham nhũng, buôn lậu, mua bán quyền lực và thực chất là chính khách sa lông. Theo các bạn thì người dân Việt nam vào những thập kỷ 60 và 70 với đại bộ phận là những người nông dân chân chất và ít học, sẽ có xu hướng tin và đi theo tập đoàn lãnh đạo nào hơn?
3. Lãnh tụ cộng sản đoàn kết, lãnh tụ VNCH chia rẽ: Cộng sản Việt nam là những người kỷ luật ghê gớm, thậm chí đến mức hà khắc. Họ cũng rất phục tùng tổ chức. Ngoài việc cùng chung lý tưởng, những người lãnh tụ cộng sản Việt nam trong cuộc chiến là một tập thể đã cùng nhau vào sinh, ra tử và tôi luyện trong đấu tranh. Sự đồng lòng của họ tạo nên một sức mạnh lãnh đạo tập thể, đoàn kết và thống nhất. Còn các lãnh tụ VNCH thì phe cánh và có bị chi phối bởi quyền lợi cá nhân hoặc phe nhóm. Họ đảo chính nhau luôn luôn và nhiều khi sẵn sàng vì tư lợi mà có những hành động ảnh hưởng đến đại cục của họ.
4. Lãnh đạo cộng sản có chiến lược và chiến thuật tốt hơn: Những người cộng sản thực sự có trong tay những vị tướng tài ba ở đẳng cấp thế giới. Họ thể hiện sự vượt trội về chiến lược và chiến thuật trên nhiều khía cạnh của cuộc chiến như công tác tình báo, công tác dân vận, chiến tranh du kích, phối hợp đấu tranh vũ trang và chính trị, phối hợp đấu tranh công khai và đấu tranh bí mật, phối hợp giữa chiến trường và bàn đàm phán, tiến quân thần tốc, nghi binh,... Quân đội VNCH có thể thắng ở một trận đơn lẻ chứ không thể thắng trong cả cuộc chiến.