📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Nguyễn Viện

2 trả lời, 902 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-08 19:30:24Ngọc Lý>
nguồn: Tiền Vệ
NGUYỄN VIỆN

 

Tiểu sử:
Sinh năm 1949 tại Hải Dương. Hiện sống và viết tại Sài Gòn.

Tác phẩm đã xuất bản:
- Trinh nữ (tập truyện). NXB Đồng Nai, 1995. Việt Nam.
- Bố mẹ và con và… (tạp bút). NXB Trẻ 1997. Việt Nam.
- Hạt cát mang bóng đêm (tiểu thuyết). NXB Trẻ 1998. Việt Nam.
- Rồng và Rắn (tiểu thuyết). Tổ hợp xuất bản Miền Đông Hoa Kỳ, 2002. Hoa Kỳ.
- Thời của những tiên tri giả (tiểu thuyết). NXB Công An Nhân Dân, 2003. Việt Nam. (sau khi phát hành đã bị thu hồi)
- Chữ dưới chân tường (tiểu thuyết). NXB Văn Mới, 2004. Hoa Kỳ.

Tác phẩm chưa xuất bản:
- Dọc đường muộn (tập truyện, viết trước 1999).
- Cõi người ghé lại (thơ, viết trước 1999).
- Lao về phía bão 32 nhịp (thơ, 2001).
- Mật ngôn viết trên da người (thơ, 2002).
- Tờ mờ bờ lờ (truyện, 2003-2004).
- Trước ngày Chúa lại đến (tiểu thuyết, 2004).

Tác phẩm trên Tiền Vệ:
[/align]
25 lần tờbờlờ  (tiểu thuyết) 
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG ĐÃ TỚI [chương 9&10/10]  (truyện / tuỳ bút) 
... Hãy lựa gió mà phất cờ. Bão có thể làm đổ cây lớn, nhưng không làm gãy ngọn cỏ. Khi phất cờ ngươi đừng đứng kẻo gió sẽ làm dập mặt ngươi. Hãy nằm xuống mà hô hào. Nhưng đừng quên chửi bọn tiên phong là phá hoại. Cứ nhìn vào đít người đi trước, vì kỷ cương là phép của sự cai trị. Hãy cúi đầu trước người trên vì thế mà lòng trung thành được bày tỏ. Hãy vênh mặt với kẻ dưới vì thế mà sự hiển hách được người đời ngưỡng vọng... (...)
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG ĐÃ TỚI [chương 8/10]  (truyện / tuỳ bút) 
... Chứng nghiệm chân lý là điều bất khả tư nghị. Bởi thế sự bí hiểm là khởi đầu của đức tin. Thế giới của những người đã chết không ai kiểm soát được. Sự truyền đạt từ thế giới ấy thì không thể kiểm chứng... (...)
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG ĐÃ TỚI [chương 7/10]  (truyện / tuỳ bút) 
... Phải làm một cái gì đó cho sự trống trải được lấp đầy. Người đàn ông đứng lên. Người đàn bà cũng đứng lên. Và họ cùng có một quyết định giống nhau là phải đi ra đường... (...)
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG ĐÃ TỚI [chương 6/10]  (truyện / tuỳ bút) 
... Ở đâu đó trên thế giới thời kỳ đầu thế kỷ 21, đàn bà vẫn là giấc mơ của chính họ. Trong tấm khăn che mặt, sau tấm lá chắn của các tục lệ, dâm tính đẻ ra các biểu tượng kiêu kỳ. Người đàn bà đi dưới cơn mưa kiến tạo nghệ thuật và tín ngưỡng... (...)
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG ĐÃ TỚI [chương 4&5/10]  (truyện / tuỳ bút) 
Trong lúc ngủ với chồng, người đàn bà vẫn nghĩ tới ông thày bói. Dáng vẻ như ông ta vẫn sống trong sự hoang đường của những thị kiến, nhập nhoè giữa cái không thật và cái thật làm cho ông ta trở nên bí ẩn. Vươn tới một cái gì không thật vẫn là một quyến rũ. Nó là cơn lãng mạn chết người... (...)
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG ĐÃ TỚI [chương 2&3/10]  (truyện / tuỳ bút) 
... Ông thi hành án cầm bọc sâu cho chim ăn, nói với chúng: Người ta bảo rằng không ai giam giữ được tinh thần con người, nhưng tao bảo rằng tao bỏ tù cả tiếng hót. Những con chim gật đầu... (...)
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG ĐÃ TỚI [chương 1/10]  (truyện / tuỳ bút) 
Xin ngài hãy mở đường cho chúng tôi đi và dẫn dắt chúng tôi theo sự khôn ngoan của ngài. Chúng tôi muốn giàu có và được hành xử như những kẻ quyền thế. Chúng tôi muốn được thoả mãn mọi nỗi khát thèm và thị thực mình dưới ánh sáng vinh quang ngưỡng vọng của đám đông... (...)
Chỉ những kẻ xem thường trí tuệ cộng đồng mới cả gan muốn dẫn dắt cộng đồng  (phỏng vấn) 
... Nhà văn, hắn sẽ cố nâng tầm điều mình muốn bày tỏ lên, chứ không hạ tầm nó xuống cho vừa với các tiêu chuẩn hay ý thích của người đọc. Hắn hoàn toàn không kiêm nhiệm, hay đại diện cho nhà đạo đức, nhà giáo dục, nhà chính trị... vân.vân... để lầm lẫn khoác cho mình vai trò thực hiện những trách nhiệm hướng dẫn, hay lèo lái tâm thức của cộng đồng... (...)
Tác phẩm tạo ra độc giả  (tiểu luận / nhận định) 
... Và chắc các bạn cũng đồng ý với tôi, văn chương trên mạng rất khác với văn chương trên giấy in ở trong nước. Cái khác ấy do hệ thống kiểm duyệt tạo ra. Và cái khác ấy tạo ra độc giả khác... [Bài thuyết trình của nhà văn Nguyễn Viện, dự định sẽ trình bày vào đêm nay tại cuộc toạ đàm Cafe Văn Học của Hội Đồng Anh dưới chủ đề “Sức mạnh của ngôn từ – Độc giả và văn học trong thế kỷ 21”, nhưng cuộc toạ đàm đã bị huỷ bỏ vào phút chót] (...)
Ma bản mệnh  (truyện / tuỳ bút) 
Vào đầu thế kỷ 21, dân số thế giới có hơn 6 tỷ người. Mỗi người bị một con quỉ quản lý trực tiếp gọi là “ma bản mệnh”, ngoài ra mỗi người cũng còn bị 3 con quỉ khác giám sát theo chức năng như tư duy, mơ ước và hành động. Hai phần ba nhân loại mất khả năng ý thức về tự do. Thậm chí, ở nhiều xứ sở, tự do đồng nghĩa với tội lỗi... (...)
Cuộc phiêu lưu của chữ vào văn chương  (thơ) 
Bàn tay vuốt ra chữ một hôm nhìn thấy chữ ngã ngửa / Bàn tay nâng chữ lên nhưng chữ lại đổ xuống dưới chân tường / Tôi lấy chân đá vào những bức tượng và tôi biết rằng những bức tượng đã mục đang rữa ra chữ...
Mùi  (truyện / tuỳ bút) 
... Tôi tin rằng bất cứ người (Việt Nam) nào, khi đọc đoạn văn trên sẽ bảo rằng tôi có một thông điệp, hoặc giản dị hơn là tôi ám chỉ một xã hội thối nát. Nhưng bạn lầm rồi... (...)
Mù mờ váy  (truyện / tuỳ bút) 
... Người chồng cúi mình qua cửa sổ nhả khói vào đám lá cây me già. Ông không muốn nghĩ ngợi điều gì. Nhưng bà vợ đã xông tới xé áo, lột quần ông, hét lớn: “Anh quì xuống. Anh phải quì xuống xin lỗi tôi.” ... (...)
Bức tường  (truyện / tuỳ bút) 
Alibaba cái quần Hara xé ra làm ba... Tôi đưa khẩu súng lên ngang màng tang. Bùm. Máu tung toé lên tường. Và cái xác đổ xuống... (...)
Giấc mơ của Satan  (truyện / tuỳ bút) 
Hắn ngồi trong lửa. Ngai vàng rừng rực cháy từ khi chưa có hắn. Và ngọn lửa sẽ không bao giờ tắt cho đến khi tham vọng của hắn được hoàn tất. Hắn cũng không biết tại sao có thể ngồi trong lửa mà không chết. Đấy là sự ngu muội duy nhất của hắn... (...)
Game show  (truyện / tuỳ bút) 
“Vỉa hè. Có mấy thứ vỉa hè?” Người dẫn chương trình của game show trên truyền hình hỏi người thứ nhất tham gia cuộc chơi. Đáp: — Thưa anh Lâm Võ có hai thứ vỉa hè ạ. Một là vỉa hè của người buôn bán lặt vặt như báo, thuốc lá, xổ số, cà phê, chè cháo, vá xe, bánh mì, quần áo sida... và bảng hiệu. Hai là... (...)
Chuyện thần kỳ ở Việt Nam thế kỷ 21  (thơ) 
Họ chế được bóng đèn và biết trồng cà phê / Họ có xe máy và hứa cho Cuba gạo / Bạn ngạc nhiên hay muốn khóc? // Nhưng tôi, thú thật, rất muốn chửi thề...
Ngày sinh của Phật  (thơ) 
Mừng Phật đản 2007, mừng cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XII thành công rực rỡ, mừng Đại hội Đảng lần thứ X thành công rực rỡ, mừng ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh thành công rực rỡ, mừng ngày Thương binh liệt sĩ ... sắp thành công rực rỡ...
Hàng tặng không bán  (thơ) 
... Là sự chiếm đóng của các mảnh vỡ / trong linh hồn kẻ quá cố / mãi mãi im lặng / cái chết của tự do / không xương sống...
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [9]  (tiểu thuyết) 
... Ngày 30.4.1975. Cơn mưa đầu mùa không lớn nhưng cũng đủ làm cho bầu trời vốn vàng bủng vữa ra những mảng xanh đỏ, xốp và có mùi khói súng. Cha Giuse ngửa mặt nhìn đám mây, thầm nghĩ: Thế là mọi sự đã hoàn tất. Ngài cởi áo linh mục đặt trên bàn thánh, nói: Lạy Chúa, con là kẻ có tội. Chúa đã chọn con, nhưng con lại chọn thế gian... (...)
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [8]  (tiểu thuyết) 
Ngày 30.4.1975. Công Tôn chạy đến giữa cầu Hiền Lương nói: Tôi có công với cách mạng. Nhưng cách mạng không tin ông, cách mạng còn muốn bỏ tù ông, nhờ có một vị lãnh đạo thích nhạc ông mà ông không bị bắt. Đến lúc ấy ông mới hiểu, chính trị không phải là chỗ của ông... (...)
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [7]  (tiểu thuyết) 
Năm 1969. Lý Công Uẩn bị đem ra phê bình. Đồng chí là con của giai cấp quan lại phong kiến thì không xứng đáng đứng trong hàng ngũ vô sản. Đồng chí là sản phẩm của thứ đạo đức lạc hậu. Đồng chí không có quyết tâm làm cách mạng xã hội chủ nghĩa... (...)
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [6]  (tiểu thuyết) 
Khi quá buồn thì con làm gì? Kẻ biến hình hỏi tôi. Tôi nói: Chửi một ai đó. Chửi sau lưng hay trước mặt? Dạ, chửi sau lưng. Sao không dám chửi trước mặt? Vì đó không phải là cách của tổ tiên dạy bảo. Thế con đã từng chửi ai? Dạ, con không dám nói. Con chửi thế nào?... (...)
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [5]  (tiểu thuyết) 
Đêm 24.12.1980. Trong lán trại bằng lá giữa rừng, có một tiếng nói nhỏ: Chúa đã đến. Hơn một trăm người đang nằm thao thức đều ngồi bật dậy. Họ tiếp tục thầm thì: Chúa đã đến... (...)
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [4]  (tiểu thuyết) 
Lý Công Uẩn vào điện Thái Hòa và ngồi lên ngai vàng, nhìn suốt mọi thời đại: Các khanh hãy bình thân. Trần Quốc Tuấn tâu: Giải phóng miền Nam xong, hoàng thượng nên miễn thuế cho trăm họ ba năm để hồi sức dân... (...)
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [3]  (tiểu thuyết) 
Năm 1963. Bà Trần Lệ Xuân bảo món thịt nướng của mấy ông sư ăn không được. Mì lên chùa Ấn Quang đốt hương cầu nguyện cho bố. Người đưa tin cho biết, miền Nam sẽ có nhiều biến cố khó lường, nếu Mì muốn, sẽ đưa Mì ra nước ngoài. Mì nói: Tôi đã một lần xa bố. Tôi không muốn đi xa hơn nữa... (...)
Nguyễn Hưng Trinh: Vòng tròn giam cầm & vượt thoát  (nhận định mỹ thuật) 
Thật nhiều tính triết lý nhưng gợi cảm, hội họa của Nguyễn Hưng Trinh là cuộc phiêu lưu vào những cõi miền ẩn ức sâu thẳm và những phóng thể hoang đường của ác mộng, qua đó, chắp nối những vụn vỡ của cuộc sống và tái tạo nó trên bình diện nghệ thuật tạo hình những tấm gương phản chiếu lẫn nhau... (...)
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [2]  (tiểu thuyết) 
... Ngày rồng hạ sinh, có mây ngũ sắc phủ trên mái nhà. Để cho cuộc đản sinh của rồng mãi mãi là huyền thoại, người mẹ đã phải chết trong sự sợ hãi bởi những bóng ma tật nguyền của tương lai đứng trước cửa đòi báo oán. Rồng không khóc. Bà mụ đỡ đẻ cho rồng bảo: Đứa bé có năm tràng hoa quấn cổ này về sau gan lì lắm... (...)
TRƯỚC NGÀY CHÚA LẠI ĐẾN [1]  (tiểu thuyết) 
Chiếc chiếu hoa cạp điều bay lờ lững từ tây sang đông, ở giữa in hoa văn chữ “song hỷ”, hai bên có dòng chữ tiếng Việt “gia đình – hạnh phúc” viết theo kiểu chữ triện. Trên những ngọn cây tràm, lũ chim ngóc mỏ tò mò nhìn theo chiếc chiếu bay, không có một hạt thóc hay con sâu nào trên chiếc chiếu đẹp đẽ ấy... (...)
ĐI.COM [7]  (tiểu thuyết) 
... Có lần tôi đã hỏi hắn: “ĐI.COM có phải là rồng không?” Hắn ta nói không. Chỉ sau khi chết, người ta mới thật sự biết ĐI.COM là gì... (...)
ĐI.COM [6]  (tiểu thuyết) 
... Nó đang đi gần đến ĐI.COM và tôi rùng mình khi nghĩ rằng ĐI.COM đã tự phân tán, biến thể và xâm nhập vào con người. ĐI.COM tạo ra các khuynh hướng và thúc đẩy các hành động... (...)
ĐI.COM [5]  (tiểu thuyết) 
Năm 2049, tình trạng nhiễm sóng của cơ thể con người đã trở nên trầm trọng. Nó làm cho hệ ý thức trở nên nhoè nhoẹt. Trên những khoảng chồng lấn của các nếp gấp tư duy bị ĐI.COM xâm nhập, ý thức không thể phát hiện, ở đó ĐI.COM phát ra mệnh lệnh và tạo ra tính tương thích mặc định. Con người hành động theo ĐI.COM mà không hề biết... (...)
ĐI.COM [4]  (tiểu thuyết) 
... N nói “ĐI.COM” là cảnh giới của những phản ứng xâu chuỗi, nó kết nối các tâm cảm dị biệt vào một trường và tạo nên sự bùng phát vô thức tập thể theo cấp độ lũy tiến hệ số cá nhân được kết nối. Tôi bảo cho dù “ĐI.COM” là gì hay không là gì thì cũng không bao lâu nữa sẽ đến lượt anh bị xô đẩy vào cái đám đông mù quáng kia... (...)
ĐI.COM [3]  (tiểu thuyết) 
... Tôi đã nhận thấy những dấu hiệu can thiệp của ĐI.COM vào đời sống mình và tôi không muốn ĐI.COM có thể làm điều gì đó với bất cứ một sinh linh nào khởi phát từ tôi... (...)
ĐI.COM [2]  (tiểu thuyết) 
... Chúng ta còn đầy một thế kỷ trước mặt. Và chúng ta sẽ phải khóc trước ĐI.COM. Tôi đã biết gì về ĐI.COM ở thời điểm năm 2005 khi ĐI.COM chưa xuất hiện? Tại sao tôi lại hỏi? Tại sao tôi buột miệng nói ra? Tôi không hiểu được khi viết những dòng này người tôi lại ớn lạnh... (...)
ĐI.COM [1]  (tiểu thuyết) 
Một nửa trái đất bị bao phủ trong bóng tối sợ hãi. Mỗi ngày lại có một tin đồn mới về sự xuất hiện của “ĐI.COM”. Chưa ai dám khẳng định là mình đã nhìn thấy “ĐI.COM”, nhưng tất cả các chính phủ, các phương tiện thông tin đều không thể trấn an dân chúng thoát khỏi sự hoang mang... (...)
Bí mật quốc gia  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Công dân Nguyễn Văn A bị bắt. Hành vi phạm tội: Tự ý tìm hiểu số lượng bằng giả của các cấp lãnh đạo chính quyền... (...)
Đến chỗ bức tường buổi tối  (truyện / tuỳ bút) 
Khi ông viện sĩ nhân dân định nghĩa “văn hiến là văn học hiến dâng cho Công Công” thì Công Công sáng suốt nhận ra ngay định nghĩa ấy có tính nịnh bợ trơ trẽn vô liêm sỉ giống như một nhát dao đâm sau lưng mình, đã quay mặt lại với ý muốn phanh thây kẻ nội thù... (...)
Giữ chùa ăn oản  (truyện / tuỳ bút) 
... Ông Nguyễn Bỉnh Khiêm nói năng lập lờ để trốn trách nhiệm trước lịch sử về đầu dây mối nhợ của cuộc phân tranh Nam Bắc lần thứ nhất, hệt như thái độ rửa tay vô can của Philatô trước cái chết của Chúa Giêsu... (...)
Lấp lỗ châu mai  (truyện / tuỳ bút) 
... Cho tới bây giờ, tôi vẫn thật sự tin ông tôi là một anh hùng như bao anh hùng khác không tiếc xương máu mình, nhưng tôi không khỏi tự hỏi làm thế nào mà xác ông tôi có thể lấp được lỗ châu mai... (...)
Cái chết của nhà thấu thị  (truyện / tuỳ bút) 
... Ở gần miếu thổ thần có một cô gái lỡ thì. Cô bảo thổ thần vẫn chăm sóc cô. Thổ thần còn cho cô tiền để khói hương đền miếu. Đêm nào thổ thần cũng đến và làm tình với cô tới sáng... (...)
Ve dep My  (thơ) 
Khong co gi khac giua nhung co gai danh trong loan xi tren bai bien Santa Cruz / Va nhung ga bui doi tren via he va vat / Cung khong co gi khac giua mot ly coffee Starbuck voi mot coc tra Lipton o Highland cuoi nha tho Duc Ba Saigon...
Người mất tích  (truyện / tuỳ bút) 
... Dưới ánh sáng của ngọn nến, chỉ có Hùng Lộc và cô gái. Mặc dù khép nép, nhưng cô không hề tỏ ra sợ hãi. Rượu chưa đủ làm cho ngài hưng phấn. Ngài bảo cô gái: “Hãy nhảy múa như chính cơ thể mình muốn.” Cô gái nói chỉ có thể làm việc ấy trong bóng tối. Ngài dùng hai ngón tay bóp tắt ngọn lửa... (...)
Mưa nước bọt  (truyện / tuỳ bút) 
... Khi ba mươi ba quyển sách bị siết cổ xong thì tàn một ngày. Cụ bảo đấy là ngày tận hiến. Nhưng Chúa của cụ phán: Chưa đủ để con được thanh sạch. Cụ đứng dạng hai chân, hít từng hơi đầy, rồi ra sức nhổ nước bọt vào những cuốn sách đang bị treo cổ ấy. Chúa của cụ lại phán: Vẫn chưa sạch... (...)
Tôi nhìn và tôi thấy  (thơ) 
Mở và gặp ở phía bên kia em nụ hôn / Không đợi giờ kẻng / Mông nhẩy và tiếng nói nhẩy / Mở và gặp ở phía bên kia tôi chát chúa / Sự va đập của những linh hồn của tội lỗi những lá gan / Sự thuần khiết của mắt và cặp vú nõn...
Rồi thì chết không để khóc  (thơ) 
Không để khóc sự ra đi của đôi cánh trắng / Mặt trời mọc rễ trên đường mòn / Con cò tự tử bờ vắng / Em xanh theo ngọn gió về trời ngày lụt...
Cơn sốt ảo lột da  (thơ) 
Rồi sẽ nhớ tiếng em rơi trên đường về / Và sẽ quên lời cầu chúc của bóng đêm / (Người đàn ông ấy treo xác mình trên mặt đất để chết như một người vô tội / Nhưng máu của hắn làm vấy bẩn buổi chiều)...
Mặt trăng ở ngã tư Chợ Lớn  (thơ) 
Em vàng rực giấc mơ vàng nỗi buồn vàng đã khép / Một nửa sự bí mật trong khe hồn kinh dị / Mùa gió không về để lãng quên một con thiêu thân dưới góc đường / Ánh sáng đâm lủng ruột / Cô gái vừa đi qua bằng đôi chân trắng muốt...
Sự trong sạch của cái bồn cầu  (thơ) 
... Không phải tôi trong số những người đang leo những người tụt dốc / Những con cá chết trong vựa / Tiếng róc rách của thời gian rơi trên mái ngói giữa háng của cô gái ế chồng / Không phải tôi trong số những kẻ say xỉn những người tỉnh táo / Khâu mồm và bịt lỗ đít giữ gìn sự trong sạch cho cái bồn cầu...
Huyễn tượng ngày 8 tháng 2 ở Sài Gòn  (thơ) 
Kinh xuân là lời / Kinh của xuân là nước / Lời của nước màu xanh / Nước của lời màu đỏ / Xanh gieo vào lòng đất mọc lên cây sến đỏ / Đỏ thả lên trời rớt hột sương xanh...
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [49]  (truyện / tuỳ bút) 
... Tất nhiên cũng đến lúc cần phải kết thúc, nhưng theo một cách khác... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [48]  (truyện / tuỳ bút) 
... Tôi nói, ý thức về tự do, trong nhiều trường hợp, được thể hiện qua việc người ta ăn mặc hở nhiều hay hở ít, hoặc triệt để như không mặc gì. Và cái ý thức tự do ấy luôn luôn là sự chống lại với số đông... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [47]  (truyện / tuỳ bút) 
Có một dịch giả vừa bị lũ ma lôi xuống âm phủ. Tin ấy loan nhanh khắp tầng trệt địa ngục. Bọn thi sĩ từ cấp phường đến cấp quốc gia đều nhốn nháo, khấp khởi. Ai cũng muốn đến làm quen với ông dịch giả. Người mang rượu, người mang trà, các nhà thơ nữ thì mang bánh... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [46]  (truyện / tuỳ bút) 
Bí mật của một con ma: Nó rất đen và trông hơi có vẻ kềnh càng. Nhưng vì lẫn lộn với bóng tối, nên chẳng mấy ai trông thấy nó, dù nó luôn xuất hiện như thể Chúa ở khắp mọi nơi. Điều dễ nhận ra một con ma là nó chỉ nghe mà không nói, hoặc khi nói thì bao giờ cũng hù dọa người khác... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [45]  (truyện / tuỳ bút) 
Bí mật của những con ngựa trời: Tổng cộng có 5 con hết thảy, đều là giống cái. Chúng dàn hàng ngang và giương song đao lên, nhưng không phải tất cả đều muốn xung phong (cho em về nhà em ngủ). Mà xung phong để làm cái gì? Chúng vừa muốn thủ tiêu chính mình để phục sinh, vừa muốn ăn thịt con đực đã sinh ra mình để xác tín sự hiện hữu của chúng là độc lập và tự do... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [44]  (truyện / tuỳ bút) 
Con quái vật có bốn đầu tám tay. Nó thông suốt mọi sự bởi nhìn được bốn hướng. Và không điều gì nó không làm được bởi nó có tám tay. Không một ai có thể thoát ra khỏi sự kiểm soát của nó. Bởi thế không ai giết được nó. Nhưng chẳng có ai sống mãi mà không chán. Nó chán nó và muốn tự hủy diệt. Và bởi vì thông suốt, nó cũng không thể tự giết được nó... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [43]  (truyện / tuỳ bút) 
“Tôi không có ý định 'trả thù dân tộc' khi Simone đến. Thân hình của nàng choán mất hai phần ba căn phòng khi ôm tôi. Và khi nàng đè tôi xuống, căn phòng không còn chỗ trống. Tôi không thích những người đàn bà to lớn...” (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [42]  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi cảm thấy mình bị mất quá khứ một lần nữa. Giống như người ta bóc củ hành tây. Vì thế, tương lai cũng mất theo, thêm một lần... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [41]  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi không nợ gì cuộc đời, nhưng tôi nợ chính tôi... Cuộc trả nợ triền miên bất tận không bao giờ hết... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [40]  (truyện / tuỳ bút) 
... Tôi nói người ta có thể quên mọi thứ khi nằm trên thớt nhưng không thể quên cái thớt mình đang nằm... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [39]  (truyện / tuỳ bút) 
... Chỉ những thằng ngu mới không biết nịnh. Để khỏi bị ngu người ta trở thành dối trá. Và người thông minh thì sống hai mặt. Lưu manh và cơ hội. Ở giữa ngu và thông minh, bọn khờ tưởng mình đi trên cầu vồng... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [38]  (truyện / tuỳ bút) 
... Những con giun nằm buồn dưới đất. Tôi chưa thấy con vật nào buồn hơn thế. Gần gũi sự chết đến thế. Chúng bao giờ cũng im lặng, ngay cả khi bị phơi trần giữa nắng. Tôi hỏi bà thày bói: Giun có tương lai không?... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [37]  (truyện / tuỳ bút) 
... Những con kiến đưa ma tôi. Đất từ chối tôi, những con kiến đem tôi lên ngọn cây. Những chiếc lá phóng đãng liếm láp xác tôi, trước khi những con quạ giải thoát tôi khỏi sự bó rọ của thân xác. Chết là một cảm thức tối hậu về sự tận cùng... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [36]  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi cảm thấy một thế giới bất tương dung. Tôi cảm thấy mình ngộ nạn. Và tôi ngồi hết buổi sáng này đến buổi sáng khác ở một nơi không dành cho mình. Chờ đợi... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [35]  (truyện / tuỳ bút) 
Quá khứ là một gánh nặng. Quá khứ là một tai ương. Quá khứ cản mũi kỳ đà. Quá khứ nhảm nhí. Nhưng quá khứ không bao giờ thật là quá khứ. Nó đeo đẳng con người trong hiện tại và ám ảnh vào tương lai. Tôi bảo hãy cất quá khứ vào bảo tàng và nhìn nó như một con vật đã chết... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [34]  (truyện / tuỳ bút) 
... Hắn tự bó chiếu chung quanh người và buộc bằng dây chuối. Rồi lăn xuống mộ. Dưới mộ đã có một cái xác khác. Hầm mộ chật và tối. Hắn đè lên cái xác kia. Hai cái xác vật lộn nhau để tranh phần nằm trên, người chứng bảo tôi nghĩ thế... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [33]  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi rơi vào một cơn hoảng hốt không kiềm chế nổi. Những gốc rạ bật lên bắn vào bầu trời. Bắn vào mắt, bắn vào miệng, bắn vào tai, bắn vào mũi. Dưới chân tôi là một khoảng không... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [32]  (truyện / tuỳ bút) 
... Khi bất ngờ bị biến thành dòi, tôi cứ tưởng chỉ có mình là dòi, nhưng nhìn quanh thấy chỗ nào cũng có dòi. Ở đâu cũng là dòi. Dòi lúc nhúc, chồng chất lên nhau... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [31]  (truyện / tuỳ bút) 
Trước đây tôi vốn là người, nhưng chỉ vì trục trặc kỹ thuật vào đêm giao thừa thiên niên kỷ năm 2000, tôi biến thành bọ. Sự thể là thế này: Tôi thật sự chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra vào đêm ấy và tôi đã chọn cho mình một chỗ để sẵn sàng bước sang thế giới khác... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [30]  (truyện / tuỳ bút) 
... Người Việt chửi nhau là chửi cái đồ đã sinh ra đứa khốn nạn, chửi bậc bề trên của đối thủ đã không biết dạy dỗ con cháu để nó sinh sự với người ta. Còn người Mỹ rõ ràng chỉ chửi bản thân cái đứa đáng chửi. Văn hóa chửi cũng có tính dân tộc... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [29]  (truyện / tuỳ bút) 
Bí mật ở thiên đàng. Hôm nay Chúa xuống trần gian, chỉ còn mình tôi nhìn những đám mây chập chùng, lồi lõm. Tôi muốn đâm đầu vào đám mây ấy, nhưng không thể. Những đám mây dưới chân tôi dãn ra vô tận che khuất mặt đất... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [28]  (truyện / tuỳ bút) 
Tiểu Kiều chân cao tới nách. Đi hai hàng. Mông lắc. Trông rất đĩ. Tiểu Kiều bảo ngày xưa em từng là á hậu chứ không xoàng đâu. Á hậu có giá của á hậu, anh đồng ý không? Nhất trí... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [27]  (truyện / tuỳ bút) 
... Em là phần còn lại của hai con ma rưỡi kia. Em hiện đang sống ở Cali, nhưng em vẫn thích nhậu thịt chó chấm mắm tôm và một vài thứ đặc sản khác như tiết canh vịt, pín hầm tiêu… cho nên em vẫn còn là Việt kiều yêu nước. Em và hai con ma rưỡi kia vốn là một, khi chúng nó chưa làm lãnh tụ... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [26]  (truyện / tuỳ bút) 
Đàn ông đàn bà làm tình với nhau là một hành trình đi tìm hồn của mình. Đực và cái là những hiện thể bình đẳng và liên đới. Tôi không hề có ý định xúc phạm giới tính phụ nữ khi tôi biết ở đó linh hồn tôi bị giam giữ vĩnh viễn... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [25]  (truyện / tuỳ bút) 
... Thưa hoàng thượng anh minh, hạ thần viết lách lăng nhăng, không dám dùng chữ nghĩa lăng nhăng của bần dân kể truyện bề trên, bởi các lý do sau đây: Nếu viết mà hoàng thượng thích thì chưa chắc đã hay, hạ thần có lỗi với mình. Nếu viết hay mà hoàng thượng không thích, thì có lỗi với hoàng thượng... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [24]  (truyện / tuỳ bút) 
"Ba mươi năm trước, sáu mươi ngàn lính và bốn trăm ngàn thường dân, trong đó có em, thất thểu trên con đường 7 từ Pleiku trốn chạy về Tuy Hoà, giữa máu, nước mắt và xác người. Hoang mang và tuyệt vọng. Sợ hãi và kinh tởm..." (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [23]  (truyện / tuỳ bút) 
... Dưới âm phủ không có trăng. Nguyễn Du nằm mở mắt nhìn những bóng ma bay phất phơ, không vui không buồn. Thúy Kiều cũng không buồn không vui ôm ngang cái bóng tối người Nguyễn Du, hỏi bao giờ thì chúng ta tan đi?... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [22]  (truyện / tuỳ bút) 
... “Nhà văn mà đợi người khác cho phép viết mới dám viết thì đấy là nhà thổ, không phải nhà văn. Ở đất nước chúng mày sao có nhiều đứa mạo nhận thế”... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [21]  (truyện / tuỳ bút) 
...“Làm cho con người trở nên sợ hãi và hèn hạ là một tội ác nghiêm trọng hơn tội sát nhân. Bởi sát nhân chỉ có nghĩa là hủy diệt một sinh mạng. Nhưng hủy diệt nhân phẩm là hủy diệt cả cái văn hóa làm người”... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [20]  (truyện / tuỳ bút) 
... Ngay khi tôi vừa viết truyện Kim Vân Kiều xong còn chưa ráo mực, nó đã bị đánh cắp. Lúc ấy là giờ Dần, tôi buông bút sau câu tám cuối cùng “chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” với một cảm giác thanh thản kỳ lạ... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [19]  (truyện / tuỳ bút) 
... “Tại sao anh lại thích phiêu lưu vào bí mật của người khác?” Không phải vì tôi tò mò. Bí mật của mỗi người thường là một bi kịch, bởi thế tôi muốn được chia sẻ. Chắc bạn còn nhớ, khi mở đầu câu chuyện, “Em có gì bí mật, hãy mail cho anh” chỉ là câu nói gợi ý cho một nỗi lòng được phơi mở... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [18]  (truyện / tuỳ bút) 
... Anh viết văn vì mình hay vì cần sống? (Cả Tienve, Talawas, Hợp Lưu… chẳng chỗ nào có nhuận bút, thành ra anh viết vì chút danh hão cho đỡ buồn). Viết gì là thật với mình nhất hả anh? (Kể chuyện ông vua cởi truồng)... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [17]  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi đến Hội Thơ với Thận Nhiên để xem thơ dưỡng sinh. Không có Thúy Vân Thúy Kiều nhưng con cháu của cụ Đồ Chiểu thì đông vô kể. Nền thi ca quận huyện phát triển đến độ tất cả các nhà văn hóa cấp quận đều được tặng bằng khen anh hùng lao động. Một không khí thanh bình hoan lạc âu ca hội hè làm cho các thiên tài phải tránh mặt vì sự vô bổ của mình... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [16]  (truyện / tuỳ bút) 
“Ngày mai Hội Thơ, anh có tham dự không?” — Anh thích hội đạp thanh hơn hội thơ, vì hội đạp thanh không giống hội chợ. Ở đấy biết đâu anh lại chẳng tán được một em Thúy Vân hay Thúy Kiều. Tệ lắm thì cũng tìm được em Đạm Tiên... (...)
BA MƯƠI NĂM: KHOẢNG CÁCH & DẤU NỐI [Nguyễn Viện]  (phỏng vấn) 
1975-2005 và một đại dương ngăn cách, văn giới Việt Nam trong và ngoài nước nghĩ gì, biết gì về nhau? Hai dòng văn chương này có những khác biệt gì, và liệu một ngày nào đó sẽ nhập làm một hay không?... Trần Nhuệ Tâm đã phỏng vấn nhiều nhà thơ/nhà văn Việt Nam ở các quốc gia khác nhau, và những bài phỏng vấn sẽ được đăng liên tục trên Tiền Vệ. Mời bạn đọc theo dõi. (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [15]  (truyện / tuỳ bút) 
"Em vẫn lén lút đọc truyện của anh vì sợ ba má em rầy. Hôm rồi thấy anh Lục Vân Tiên tiết lộ bí mật của ảnh cho anh làm em cảm thấy chột dạ. Và em cũng muốn thú thật với anh là..." (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [14]  (truyện / tuỳ bút) 
Chuyện nhỏ. Người đàn ông sinh ra không có lỗ tai. Thay vào đó ông ta có hai cái mồm. Một cái vừa để ăn vừa để nói. Một cái chỉ để ngậm máu phun người. Khi cái mồm để ăn không cung cấp đủ máu, cái mồm ngậm máu phun nước bọt... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [13]  (truyện / tuỳ bút) 
Chuyện quốc gia đại sự. Bảy con rắn chui ra từ thất khiếu của người đàn ông, mỗi con một màu. Chúng đi về bảy hướng khác nhau. Hướng còn lại, người chủ của bảy con rắn bước. Sau khi đi hết hai ngàn dặm, chúng quay lại và kể cho nhau nghe những điều đã thấy trên đường... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [12]  (truyện / tuỳ bút) 
... Tôi nói với Chiều, đây là một công việc rất chán. Cũng chán như ông Phạm Duy tránh né không dám trả lời thẳng vào sự thật... (...)
Nhà thơ nói về thơ tình: Nguyễn Viện  (phỏng vấn) 
Thơ tình còn được yêu thích không? Các nhà thơ hôm nay nghĩ gì về thơ tình? Họ có còn làm thơ tình không? Trần Nhuệ Tâm đã phỏng vấn một số nhà thơ, và những bài phỏng vấn sẽ được đăng liên tục trên Tiền Vệ. Mời bạn đọc theo dõi. (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [11]  (truyện / tuỳ bút) 
Thật đáng ganh tị với người đàn ông ấy, tôi nói với Đ. Người đời mấy ai được chết hạnh phúc như thế. Nhưng Đ buồn rầu bảo anh không hiểu hết được bi kịch của em... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [10]  (truyện / tuỳ bút) 
Lựa chọn nào cũng là em. Chiều nói cơn bạo loạn dưới chân tóc đã bắt đầu. Ở đâu có Phật ở đó có ma, em không quét lá sân chùa nữa. Tóc em có mùi bia, những người đàn ông cúi xuống. Chiếc váy ngắn kéo lên... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [9]  (truyện / tuỳ bút) 
Chiều mail cho tôi nói anh không phải là nhà văn “ngoại” là may, nhưng sao lại viết trần trụi giống “ngoại” vậy? Tại sao không phải nhà văn “ngoại” thì may? Cứ viết trần trụi là giống “ngoại” ư? Nhà văn “nội” thì không được (không dám) viết trần trụi?... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [8]  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi muốn nói với con ma buồn rằng, tôi cũng đang dở khóc dở cười. Nó không tin. Tôi forward cho nó cái mail này:... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [7]  (truyện / tuỳ bút) 
Ma vào Sài Gòn tìm tôi. Đón Ma ở sân bay, tôi nhận ngay ra Ma giữa những con người phàm tục. Tôi ngỡ ngàng vì Ma quá đẹp... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [6]  (truyện / tuỳ bút) 
... Những hồn ma đã mệt. Ông Bồ Tùng Linh cũng đã kiệt sức. Dưới gốc cây bồ đề, tôi nằm thiếp. Có một con ma nằm cạnh tôi hỏi nhỏ: “Đùa nữa không?”... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [5]  (truyện / tuỳ bút) 
Các em ơi, lỗ mãng là tính nết bẩm sinh của anh, nhất định không phải bởi nền giáo dục ưu việt của chúng ta. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nền giáo dục có thể thất bát, nhưng tính bẩm sinh của anh không bao giờ thay đổi. Cho nên, nếu một ngày nào đó trời đất đảo lộn, tính bẩm sinh của anh thay đổi, có nghĩa là sông không bao giờ cạn, núi không bao giờ mòn, nền giáo dục không bao giờ thất bát... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [4]  (truyện / tuỳ bút) 
Q về thành phố tìm giấy và mầu vẽ cho bệnh nhân của mình. Tôi dẫn Q đi nghe nhạc Jazz. Q nói không học đòi. Em chỉ thích nhạc hò kéo pháo thôi. Buổi tối ấy trở nên không chịu nổi khi tôi thấy khuôn mặt thơ ngây của Q buồn bã... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [3]  (truyện / tuỳ bút) 
Đ viết cho tôi: Anh điêu toa lắm. Anh có hỏi điện thoại và địa chỉ nhà em bao giờ đâu. Khi nào anh đi Hà Nội, em sẽ cho anh số điện thoại và địa chỉ nhà em, ngoài ra em sẽ đãi anh bia hơi Hà Nội nữa đấy. Anh sống có vui không?... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [2]  (truyện / tuỳ bút) 
Ngày nào tôi cũng check mail chờ thư của Đ. Nhưng Đ vẫn im lặng. Giữa lúc tôi muốn chấm dứt trò chơi này thì nhận được thư của H. H cho biết, em biết tất cả bí mật của anh. Anh làm gì, ngồi ở đâu, với ai, em cũng biết. Tôi hỏi em là ai? H bảo anh không cần biết. Tôi viết cho H, thế thì anh biết bí mật của em rồi... (...)
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh  (truyện / tuỳ bút) 
... Chờ cho T gõ xong, tôi nói nhỏ cốt để chỉ cho mình T nghe, em có gì bí mật, hãy mail cho anh. Tôi nghĩ đến cách tán tỉnh T, nhưng T bảo để tối về em nghĩ xem có gì bí mật sẽ mail cho anh. T hỏi lại, anh có gì bí mật không? Tôi nói có, em muốn nghe không?... (...)
Truyện có thể cực ngắn hoặc rất dài và rất dai  (truyện / tuỳ bút) 
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh... (...)
Cơn giông  (truyện / tuỳ bút) 
Xin lỗi, em không thể. Cô gái trừng đôi mắt. Dường như có cả sự ngạc nhiên lẫn khinh bỉ trong cái nhìn ấy. Người đàn ông bình thản như không có gì xảy ra, mặc dù ông ta biết mọi sự đã chấm hết sau nụ hôn bất chợt trên bờ vai trần của cô gái... (...)
Tin nhắn khẩn cấp  (truyện / tuỳ bút) 
Không thể thoát. Tôi vẫn tin như thế khi cái bẫy đã giăng ra. Chiếc lá sẽ rơi trong chiều nay không bởi một cơn gió nào. Cô gái sẽ đến và nói thưa anh, em đầu hàng. Cũng như chiếc lá, cô sẽ buông mình xuống trong chính nỗi niềm của mình. Người đàn ông trong phim đưa khẩu súng lên ngang tầm mắt. Bùm... (...)
Ốm vì làm tình…  (truyện / tuỳ bút) 
... Một trong những dòng chữ tôi nhìn thấy thế này: “Om vi lam tinh nguyen vien”. Cô bạn đọc to: “Ốm vì làm tình Nguyễn Viện”. Giời ơi, sao mà sướng thế. Ở một chỗ khác, tôi nhìn thấy dòng chữ: “Khieu nai vi khong duoc lam tinh nguyen vien”. Cô bạn lại đọc to: “Khiếu nại vì không được làm tình Nguyễn Viện”. Rồi cô cười nắc nẻ... (...)
Hoạ tiết của mùi  (truyện / tuỳ bút) 
Em đi hát karaoke với anh? Một giờ thôi nhé. Hát một bài rồi về cũng được. Chỉ cần em đi với anh. Chỉ tiêu bước một? Ừ. Bước hai? Ôm em. Tôi đã đi đến bước hai không chỉ với một cô gái... (...)
Ký tự ở đầu giường  (truyện / tuỳ bút) 
Cô gái phọt ra từ miệng tôi sau cái hắt xì. Lý lịch tự khai của nàng thế này: Em biết chữ nhưng chữ không biết em, vì thế em có thể hát karaoke với anh mà không sợ chữ ngộ. Tôi bảo tôi cũng sợ chữ lắm, nhưng thích em nên tôi hát bằng tay... (...)
Những buổi sáng không có tiếng chim trong quần  (truyện / tuỳ bút) 
Cấm đái bậy. Cấm đổ rác. Cấm tụ tập. Cấm đậu xe. Cấm bán hàng. Cấm nói thẳng. Cấm nghĩ ngang. Ăn ngủ làm tình và ỉa theo gương tao... (...)
Thần Kim Quy chưa chết  (truyện / tuỳ bút) 
Ngày xưa, ông Thục Phán được rùa vàng chỉ bảo xây thành Cổ Loa và cho nỏ thần để giữ thành. Con gái Thục Phán dại trai để cho địch lừa lấy mất nỏ thần. Hai bố con đều chết thảm... (...)
Khai sinh ở Hải Dương  (truyện / tuỳ bút) 
Hắn cần phải có mặt ở Hải Dương đúng vào ngày 12.3.1949. Đấy là ngày đã được chọn. Chậm hơn hay sớm hơn một ngày, có thể mọi chuyện sẽ khác... (...)
Tiếng nói  (thơ) 
Trong tận cùng cô đơn, họ tung tóe nhau thành cát trộn lẫn nhau thành màu chiều hủy diệt nhau thành thời gian. Trong tận cùng ước muốn, họ sa mạc tự do dàn trải vào những cõi miền hoang vu và đối mặt với cái không. Không. Trong tận cùng nhau, họ là ánh sáng...
Mật ngôn viết trên da người  (thơ) 
Sau tiểu thuyết và những truyện ngắn đặc sắc, Nguyễn Viện đến với độc giả Tiền Vệ bằng một bài thơ dài, với một lối viết lạ.
Đôi khi tôi cũng hét lên  (thơ) 
Giữa đám đông hay trong chỗ tối một mình, người đàn ông vẫn nói thầm với giấc mơ vàng úa...
Thành hoàng  (truyện / tuỳ bút) 
Thì tương lai gần. Tôi không có định gì trong ngày ấy. Những con ma chạy ngang cửa sổ. Con chó cắn vào bóng của nó làm vỡ một mảnh trăng. Máu loang trên dòng sông chảy quanh thành phố... (...)
Một trăm đô một tháng  (truyện / tuỳ bút) 
Cậu muốn lấy vợ. Nhưng đi hết nước Mỹ cậu chỉ nhìn thấy nếu không là giống lang chạ thì cũng dở người dở đười ươi. Về Việt Nam, cậu cũng chỉ nhìn thấy toàn đồ hám tiền... (...)
Lề đường chuột  (truyện / tuỳ bút) 
Cái thằng điên nhắm mắt nhắm mũi đâm sầm vào em giữa thanh thiên bạch nhật ấy thật ra không phải vô tâm vô tính thong manh quáng gà bất lương bặm trợn... (...)
Thí điểm của tự do  (truyện / tuỳ bút) 
Hắn lái xe tăng vào thành phố. Kính hồng ngoại cho phép hắn nhìn rõ mọi vật. Tiếng bánh sắt nghiến trên mặt đường làm cho các cô gái bỏ chạy... (...)
Chết không nhắm mắt  (truyện / tuỳ bút) 
Sau một tiếng nấc nghẹn, tôi chết. Không kịp sợ hãi... (...)
Chung quanh là biển  (truyện / tuỳ bút) 
Để tìm một con đường sống, không có cách nào khác là cứ đi về phía trước. Ông Môise đã làm thế. Thị Mầu cũng đã làm thế... (...)
Cửa địa ngục (kỳ V)  (truyện / tuỳ bút) 
... Con người ta sống khó tránh khỏi phải hèn. Quan trường hoạn lộ là chỗ cái hèn được đẩy lên thành nghệ thuật. Bởi vậy, để tránh khỏi cái vạ hèn, chỉ có cách là thuê người khác hèn thay cho mình... (...)
Cửa địa ngục (kỳ IV)  (truyện / tuỳ bút) 
Chùm sao định mệnh. Một trăm ngày hít thở linh khí của núi cao và đọc sách thánh hiền, người đàn ông mắt xanh cảm thấy vương đạo đã lỗi thời. Tu thân và minh đức để cảm hóa trời đất và lòng người không phải là cách để tranh đoạt quyền lực... (...)
Cửa địa ngục (kỳ III)  (truyện / tuỳ bút) 
Mặc dù mùa mưa đã đến, nhưng những gốc mì mất tinh khí dần dần héo úa. Những củ mì trong lòng đất cũng teo tóp lại cho đến khi chỉ còn là một búi rễ xơ xác... (...)
Cửa địa ngục (kỳ II)  (truyện / tuỳ bút) 
Giấc mơ. Cô gái lên cơn điên vì thèm muốn đàn ông. Hãy đến ngay với em. Hãy hiếp em bằng sự cuồng bạo của giống đực... (...)
Cửa địa ngục (kỳ I)  (truyện / tuỳ bút) 
Nhìn từ xa. Con vật lết trên mặt đất tạo ra một đám bụi nhỏ. Dường như nó muốn tiến về phía ngôi nhà cổ nằm chơ vơ giữa cánh đồng khô hạn... (...)
Hồi ức trong máu  (truyện / tuỳ bút) 
Những cuốn sách được nghiền nát rồi hòa với nước làm thành một thứ thuốc chích bơm thẳng vào máu đã tỏ ra là một liệu pháp hiệu nghiệm trong việc giáo dục và đào tạo những nhân cách tiên tiến... (...)
Vẽ voi  (truyện / tuỳ bút) 
... Hội thi vẽ voi toàn quốc. Tất cả mọi công dân hợp pháp đều có quyền tham dự . Ngay sau khi thông báo, có đến chín mươi ba phần trăm dân số cả nước đăng ký tham gia... (...)
Người có công  (truyện / tuỳ bút) 
Người đàn ông khoảng năm mươi tuổi kể chuyện trên truyền hình, kênh phát sóng chính thức của nhà nước, rằng: Hồi ấy, để bảo vệ an toàn cho các đồng chí, tôi đã phải giết chết đứa con của mình... (...)
Cơn đau thắt giữa hai đùi  (truyện / tuỳ bút) 
Đứng trong phòng tắm, trên tay cầm lưỡi dao lam vừa được bóc ra khỏi tờ giấy bọc, chờ cho đôi mắt có ánh xanh của quỉ liếm xuống lưỡi dao xong, nó đặt lưỡi dao lên chiếc bồn rửa mặt, tụt quần xà lỏn xuống... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 3.7]  (tiểu thuyết) 
Các nhà tiên tri đều bảo: Giữa ánh sáng và tối tăm, đấng cứu thế đã đến và không mang theo lời nói. Người là bản thể. Thế giới cần phải yên lặng và lắng nghe. Nhưng thế giới đã không nhận ra người. (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 3.6]  (tiểu thuyết) 
Thế giới thuộc về bọn nhố nhăng. Chúng nhảy múa trên xác chết và ăn mừng chiến thắng. Chúng đến gõ cửa từng nhà đòi chia phần và xâu xé lẫn nhau... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 3.5]  (tiểu thuyết) 
Minh về Việt Nam lần thứ hai mang theo một số tiền lớn để xây dựng một nhà máy chế biến thủy sản... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 3.4]  (tiểu thuyết) 
Con vẫn đi tìm con trong chỗ hỗn độn này. Những niềm vui đi tìm chỗ trọ. Những nỗi buồn tìm nơi trú ẩn. (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 3.3]  (tiểu thuyết) 
Từ chế độ bao cấp xã hội chủ nghĩa, chủ quan duy ý chí, một cuộc cách mạng khác gọi là đổi mới như một sự thức ngộ về những giá trị cơ bản, ít nhiều đã làm cho thế giới loài người gần gũi nhau hơn... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 3.2]  (tiểu thuyết) 
[...] Con rắn độc và điêu ngoa đã chết bởi một người đàn bà đức hạnh trinh tuyền đạp trên đầu nó. Nhưng những con giun nhỏ mọn đã sinh sôi nẩy nở tràn lan trên mặt đất và trứng của nó nằm ở trong ruột con người... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 3.1]  (tiểu thuyết) 
Từ khởi thủy, cả vũ trụ này chỉ là bóng tối và khi ánh sáng được chiếu soi bằng một cơn giông tố, con người đã tới trước bằng lời nói. Lời nói là sự minh trí đầu tiên và là sự dốt nát cuối cùng... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.13]  (tiểu thuyết) 
... Anh hy vọng là em sẽ nhận được thư này và tin là em vẫn chờ đợi nó, bởi thế anh đã bắt đầu bằng “Em của anh”... (...)
Nói chuyện với nhà văn Nguyễn Viện  (phỏng vấn) 
... Cái bi kịch của con người là bi kịch về sự nô lệ. Bởi thế, tôi đã viết bằng một ý thức giải phóng... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.12]  (tiểu thuyết) 
... Khi ấy, bọn nhố nhăng hỏi kẻ lập ngôn vĩ đại rằng: Nếu chúng ta có một triệu lính, liệu chúng ta có thể tiến chiếm sao Hỏa không? (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.11]  (tiểu thuyết) 
Mông mênh chi địa thảm sầu, kẻ khôn ngoan trùm mền đọc sách mà đạt đạo, bọn láu cá buôn thần bán thánh cũng mua được nước thiên đàng... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.10]  (tiểu thuyết) 
Từ xa xưa, ta đã lăn lóc. Nhưng trước cả sự lăn lóc ta đã là niềm im lặng. Niềm im lặng đậm đặc đến độ như vô tri... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.9]  (tiểu thuyết) 
Mọi tin tức về Châu tôi vẫn được biết, cũng như tôi biết về Luận với sự hồi sinh của anh ta chỗ chợ đời (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.8]  (tiểu thuyết) 
Cuộc sống ở tỉnh lẻ mỗi lúc một trở nên khó khăn (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.7]  (tiểu thuyết) 
Bất hạnh thay cho các ngươi vì cuộc sống được dựng lên bởi lòng hận thù. Khi các ngươi đòi nợ máu thì máu các ngươi đã đổ (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.6]  (tiểu thuyết) 
Kẻ lập ngôn vĩ đại của thời kỳ hạ ngươn không dùng đến những khái niệm trừu tượng mà xử dụng những hình ảnh thực... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.5]  (tiểu thuyết) 
Người Sài Gòn có cái thú ngồi quán. Buồn cũng ra ngồi quán. Vui cũng ra quán ngồi... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.4]  (tiểu thuyết) 
Những dấu vết của xã hội cũ được bôi xóa. Có những người sống như đã chết. Và có những kẻ đã chết vẫn sống như lũ âm binh. Cả ma và người lẫn lộn... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.3]  (tiểu thuyết) 
Châu về không vui lắm. Cái vẻ “sĩ quan” hoàn toàn biến mất. Nó trở nên trầm tư và lạnh nhạt với cuộc sống... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.2]  (tiểu thuyết) 
Mặt đất mọc đầy những cây lạ, hoa quả màu xanh biếc trong suốt như ngọc. Sự chói ngời của nó sẽ làm cho nhiều kẻ phải mù mắt... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 2.1]  (tiểu thuyết) 
Khi quân giải phóng vừa vượt qua khỏi Nha Trang, ba mẹ con tôi quyết định quay về Kon Tum ngay... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 1.2]  (tiểu thuyết) 
Nha Trang vốn yên bình cũng đã bị làn sóng người di tản quấy động. Đám lính Thủy quân lục chiến từ Đà Nẵng chạy vào... (...)
Thời của những tiên tri giả [phần 1.1]  (tiểu thuyết) 
Tin chiến sự được đăng tải trên các báo hằng ngày vốn là những điều hết sức bình thường. Đám thị dân vẫn đọc báo để tìm sự sôi động. Chiến thắng và thất thủ... (...)
Nguyễn Viện và Thời của Những Tiên Tri Giả  (phỏng vấn) 
... Nếu để khai lý lịch thì tôi thích ghi là nhà văn, dù tôi vẫn kiếm cơm bằng việc làm báo và viết báo... (...)
Không đầu không cuối  (truyện / tuỳ bút) 
Cô gái bồn chồn khép cánh cửa. Ánh sáng chiếu vào hai bàn tay cập rập. Tiếng ổ khóa kêu cách. Cô quay lưng lại căn nhà rồi bước ra đường. Trước đó gần ba thế kỷ, Sơn ông chống gậy tích trượng đứng trước ngọn núi ở phía Đông Bắc thành Quy Nhơn nhìn đá rừng rồi bất chợt quăng cây tích trượng xuống dòng suối... (...)
Ăn ngủ và các thứ còn lại  (truyện / tuỳ bút) 
Valentine’s day 14 tháng 2. Hắn bước vào cơ quan, nói to: Hôm nay em nào có nhu cầu, giơ tay. Năm phụ nữ gồm ba cô gái chưa chồng và hai bà nạ dòng đồng loạt quay nhìn hắn. (...)
Thời gian của vật nuôi  (truyện / tuỳ bút) 
...Kẻ biết tự khen bao giờ cũng hưởng phúc thiên đàng trước khi giờ của nó đến. (...)
Cái hang  (truyện / tuỳ bút) 
...Ông nhà văn đã nghỉ hưu nói với tôi, có thể người ta không cho ông in những cái ông viết lăng nhăng như thế, nhưng không ai cấm được ông viết. Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh vì sự hèn kém của mình. (...)
Cơn sốt ở đầu lưỡi  (truyện / tuỳ bút) 
[...] Người đàn ông nói: “Anh muốn bắt đầu lại.” Cô gái phấn chấn chồm lên người đàn ông nhưng nửa chừng cô buông người nằm vật xuống. “Em mệt.” [...] (...)
Kẻ vắng mặt  (truyện / tuỳ bút) 
Bài học đầu tiên tôi học được là đàn ông dại gái [...]
Tôi học được bài học thứ hai, đàn ông không ngu [...]
Tôi biết thêm một điều, đàn ông ai cũng nói dối. (...)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-25 06:20:36Ngọc Lý>
Nhà văn Nguyễn Viên nói về cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Sài Gòn và Hà Nội
2007.12.24
Việt Hùng, thông tín viên đài RFA

Lên tiếng về vấn đề biên giới lãnh hải Việt Nam – Trung Quốc hiện đang kéo theo một số cuộc biểu tình của thanh niên sinh viên trước cơ quan ngoại giao của Trung Quốc ở Việt Nam, nhà văn Nguyễn Viện từ thành phố Hồ Chí Minh cho rằng hơn ai hết những người cầm bút tại Việt Nam cần thể hiện lòng yêu nước qua tiếng nói của trái tim. Mời quý vị theo dõi cuộc trao đổi của Việt Hùng với nhà văn Nguyễn Viện.


Bấm vào đây để nghe bài tường trình này
Tải xuống để nghe

    [/align]
    Nhà văn Nguyễn Viên. Hình do ông cung cấp.

     
    [/align]Việt Hùng: Thưa nhà văn, lý do nào mà nhà văn lại nhập cuộc phản đối việc Trung Quốc lấn lướt Việt Nam trong vấn đề biên giới lãnh hải…

    Nhà văn Nguyễn Viện: Tại vì tôi nghĩ trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược Việt Nam trong quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thì tôi nghĩ bất cứ một người Việt Nam yêu nước nào cũng cần phải lên tiếng. Tôi nghĩ sự lên tiếng này thực sự cần thiết không những đối với người Việt Nam mà ngay cả đối với chính phủ Việt Nam cũng thế.

    Việt Hùng: Đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc lấn lướt Việt Nam trong vấn đề biên giới lãnh hải, tuy nhiên đây là lần đầu tiên có thể nói văn nghệ sĩ tại Việt Nam đã vào cuộc. Với cái nhìn của nhà văn lý do nào mà giới văn nghệ sĩ lại đồng loạt lên tiếng như vậy?

    Nhà văn Nguyễn Viện: Những lấn lướt về vấn đề biên giới lãnh thổ của Trung Quốc đối với Việt Nam, tất cả những lần trước thông tin cũng không rõ ràng và cụ thể lắm, nhưng việc vừa qua Trung Quốc thành lập huyện Tam Sa để quản lý hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam, tôi nghĩ hành động này của Trung Quốc đã thách thức chính thức với nhân dân Việt Nam.
    Trên cơ sở thực tế như vậy, những người dân ở Việt Nam và đặc biệt là văn nghệ sĩ, chúng tôi cảm thấy rằng hơn lúc nào hết mình phải lên tiếng. Hẳn lên tiếng thì hẳn cũng khó đòi lại trong lúc này, nhưng lên tiếng để cho phía Trung Quốc biết rằng hành động xâm lược như thế của Trung Quốc là không đúng.

    Việt Hùng: Nhà văn đánh giá việc trong 2-3 tuần lễ vừa qua thanh niên sinh viên xuống đường biểu tình trước cơ quan ngoại giao của Trung Quốc như thế nào?

    Nhà văn Nguyễn Viện: Tôi cho đó là lòng yêu nước tự phát của thanh niên, sinh viên đối với tình hình Trung Quốc xâm lược Việt Nam như vậy, thể hiện lòng yêu nước trong sáng và cũng thể hiện rằng dân tộc Việt Nam còn sức phản kháng, nó không hoàn toàn bị tê liệt hay phải được một sự chỉ đạo thì người ta mới thể hiện lòng yêu nước của mình. Qua dịp này người ta thấy rằng lòng yêu nước thực sự không cần ai chỉ đạo mà đó là tiếng nói của trái tim của mỗi người.

    Việt Hùng: Tiếng nói của trái tim thể hiện lòng yêu nước, thế tuy nhiên trong những cuộc biểu tình đó không ít người bị bắt , bị tra vấn. Với cái nhìn của nhà văn và bằng thực tế ở Sài Gòn nhà văn nhận định vấn đề này ra sao?

    Nhà văn Nguyễn Viện: Nhà nước trong trường hợp vừa qua làm khó dễ một số người đi biểu tình tôi cho đó là “làm đẹp” cho vấn đề ngoại giao với Trung Quốc thôi. Chính phủ Việt Nam cũng có lý của họ, nhưng những người đi biểu tình còn có lý của họ còn mạnh mẽ hơn đó là lòng yêu nước.

    Việt Hùng: Phát ngôn nhân Bộ ngoại giao Trung Quốc nói những cuộc biểu tình sẽ phương hại đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước thì về phía Việt Nam qua lời ông Lê Dũng, phát ngôn nhân Bộ ngoai giao Việt Nam, dường như dư luận thấy Việt Nam ở thế thụ động nhiều hơn…

    Nhà văn Nguyễn Viện: Vâng, không những quá thụ động mà người ta cảm thấy thiếu một cái gì đó thể hiện ý chí của dân tộc trong trường hợp này. Tôi nghĩ rằng trong trường hợp này chính phủ có đường lối riêng của họ trong vấn đề đàm phán, nhưng chính phủ cũng phải để cho nhân dân nói lên tiếng nói của mình, nhưng rất tiếc chính phủ đã không thể hiện được việc đó mà ngược lại chính phủ Việt Nam lại có vẻ chiều theo những đòi hỏi của Trung Quốc một cách quá đáng.

    Việt Hùng: Người ta vẫn thường nói, nhà văn bao giờ cũng có cái cảm trước thời cuộc, đứng trước hiện trạng như hiện nay nhà văn cảm được điều gì?

    Nhà văn Nguyễn Viện: Tôi nghĩ nỗi đau của một con người khi mất mát một điều gì đấy sẽ đau đớn ghê lắm…
    Khi một đất nước, Tổ quốc mất đi môt phần thân thể của mình thì cũng giống như con người mất đi một phân thân thể. Cái mất đó như là khi mình mất đi một phần thân thể, tôi nghĩ nó vô cùng đau đớn.
    Hơn nữa chúng ta đều biết dân tộc Việt Nam tồn tại được là chúng ta đã biết gìn giữ những gì cha ông đã gây dựng lên, thế nhưng bây giờ khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa thì dường như chúng ta phải đối diện với sự im lặng quá lớn và không còn cách nào khác ngươì nghệ sĩ là người ngoài cái nhạy cảm của mình người nghệ sĩ còn có may mắn là còn có tiếng nói của mình, bởi vậy không những ngoài nhiệt huyết vì quê hương đất nước qua điều kiện của một nhà văn hay của một văn nghệ sĩ, người ta cần nói tiếng nói không những cho mình và cho cả dân tộc mình nữa…


    Sinh viên, Thanh niên Việt Nam biểu tình phản đối Trung Quốc hôm Chủ nhât 9-12 tại Hà Nội. AFP PHOTO.

    [/align]Việt Hùng: Nhưng thưa nhà văn Nguyễn Viện, cho đến nay, cá nhân nhà văn cũng những bạn văn khác của nhà văn như nhà văn Nguyễn Khắc Phục, Trần Tiến Dũng, nhà thơ Bùi Minh Quốc và một số văn nghệ sĩ khác tại Việt Nam, những sự lên tiếng này phản ứng của Hội nhà văn Việt Nam như thế nào?

    Nhà văn Nguyễn Viện: Tôi nghĩ rằng trong mỗi cá nhân của mỗi con người Việt Nam tôi nghĩ tất cả mọi người đều có cái bức xúc đó, nhưng đứng trên quan điểm đoàn thể thì như anh biết các đoàn thể ở Việt Nam đều phải chịu sự chi phối của đảng cộng sản và chuyện đó nằm ngoài sự hiểu biết của tôi hiện nay…

    Việt Hùng: Nhưng nhà văn có nghĩ rằng việc xuống đường của thanh niên sinh viên được sự hậu thuẫn của không ít văn nghệ sĩ tại Việt Nam như ngọn đuốc được châm thêm…

    Nhà văn Nguyễn Viện: Vâng cái này thì tôi hoàn toàn đồng ý, lòng yêu nước sôi nổi của thanh niên sinh viên không những với một số anh em văn nghệ sĩ chúng tôi đã tham gia cụ thể và một số người khác thì dùng những sáng tác của mình để cùng đốt lên một ngọn lửa và để cho ngọn lửa đó cháy lên rực rỡ hơn, mạnh mẽ hơn.

    Việt Hùng: Cá nhân nhà văn trong những cuộc biểu tình vừa rồi ở Sài Gòn nhà văn có tham dự hay không?

    Nhà văn Nguyễn Viện: Hôm đầu tiên thì lúc đó tôi đang ở Thái Lan, lần thứ hai thì chúng tôi cũng có mặt tham gia ở Sài Gòn, tuy nhiên tôi được công an giám sát từ hôm thứ Bảy (15-12) thế thành ra hôm Chủ Nhật (16-12) cũng chỉ ra đó để theo dõi tình hình thôi.

    Việt Hùng: Nhà văn nói là nhà văn được sự quan tâm giám sát của công an thì tức là sao thưa nhà văn?

    Nhà văn Nguyễn Viện: Có sự khuyến cáo, nhưng tôi vẫn ra để tôi chụp hình và được an ninh kéo ra để hỏi … Ngày hôm qua Chủ Nhật (23-12) thì tôi cũng ra để xem tình hình thế nào và chính tôi cũng chứng kiến cảnh công an bắt nhà báo Điếu Cày.

    Việt Hùng: Một câu hỏi cuối cùng thưa nhà văn Nguyễn Viện, với những bạn văn, với những văn nghệ sĩ hiện chưa có cơ hội lên tiếng bày tỏ chính kiến của mình trong vấn đề này, qua làn sóng điện của đài nhà văn có muốn nói điều gì hay không?

    Nhà văn Nguyễn Viện: Tôi nghĩ đối với tất cả mọi người thì nhà văn hay không phải nhà văn thì nên bày tỏ chính kiến của mình một cách minh bạch và đàng hoàng nếu như mình có điều kiện để làm việc đó. Tôi nghĩ hơn ai hết nhà văn là những người có điều kiện nhất trước tình trạng mà chúng ta bị mất đất như vậy thì không có lý do gì mà chúng ta có thể giữ im lặng được. Tất cả mọi sự im lặng thì có thể hiểu đó là sự khiếp nhược.

    Việt Hùng: Thay mặt quí thính giả của đài cám ơn nhà văn Nguyễn Viện.

    [/align] 
    [/align]© 2007 Radio Free Asia
    [/align] 
    [/align]http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/12/24/WriterNguyenVienViewOfHoangSaTruongSa_VHung/
    [/align][/align]
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Nguyễn Viện
    Bọn xâm lược Trung Quốc đã có mặt tại Sài Gòn & Hà Nội ngày 16.12.2007




    Tôi thấy [1]
    Chúng đuổi người đi đường
    Chúng không cho người dân cất tiếng nói
    Chúng bao vây và trấn áp người biểu tình chống xâm lăng
    Chúng cho người trà trộn vào đám đông biểu tình để phá thối, gây chia rẽ
    Chúng bảo chúng ta bị xúi giục
    Chúng coi thường sự hiểu biết của nhân dân
    Chúng bảo mất Hoàng Sa – Trường Sa không phải lo. Hãy về nhà ngủ và tin vào Đảng và nhà nước.
    (Tin chúng mày để hôm nay thấy Sài Gòn & Hà Nội đầy một lũ tay sai Bắc Kinh)
    Chúng vu khống những người yêu nước là phản động
    Chúng muốn chúng ta vĩnh viễn là nô lệ
    Chúng đã lăng mạ lòng tự trọng dân tộc
    Chúng đã phỉ nhổ vào lịch sử
    Chúng đã đập bàn thờ tổ quốc
    Chúng đã ném cứt vào xương máu những người đã chết cho quê hương…

    16.12.2007







    [1]Xin vào đọc: http://blog.360.yahoo.com/blog-OOJtmTcldKkPt5ZeWinmN12p.


    [/align]http://www.talawas.org/talaDB/showThu.php?res=11779&rb=12
    Đăng nhập để trả lời
    0