📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Ngày vui đã tắt - THẠCH TÂM 🔒

1 trả lời, 1.078 lượt xem — Trang 1 / 1
Tác phẩm : Ngày vui đã tắt
Tác giả : THẠCH TÂM
Thể loại : Truyện ngắn
Nguồn : Báo Áo Trắng – Tháng 4/1996
Người đánh máy : lishiyuan
--------------------
Cô ơi cho em xin tờ giấy!
Một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên kéo tôi về thực tại. Nở vội nụ cười chứa đầy vẻ hối lỗi của một kẻ… thiếu trách nhiệm, tôi bước xuống bục giảng đưa tờ giấy thi cho cô bé ngồi đầu bàn gần nhất có đôi mắt to tròn như hạt nhãn rồi đi thẳng ra cửa lớp đứng “quan sát hiện trường”. Đã chín giờ. Phòng thi có khoảng ba mươi nam thanh nữ tú đang cắm cúi viết lia lịa, nhiều cậu bấm máy tính như điên. Đầu bàn chót, một “sĩ tử” buông bút cười một mình đầy vẻ khoái trá, chắc là anh chàng vừa tìm ra đáp số của bài toán hóc búa kia rồi.
- Chị ơi cho em tờ giấy!
Cậu học trò ngồi cạnh cửa sổ cất giọng ồm ồm khiến tôi vội vã trở về bàn giáo viên… Có tiếng trao đổi khe khẽ, tôi ra oai bằng cách… trợn mắt nhìn. Tên con trai hơi đỏ mặt rồi cúi xuống hý hoáy ghi.
Cộc… cộc… cộc… Huỳnh cầm một xấp giấy nháp màu xanh nhạt đứng ngoài cửa, khẽ gật đầu. Tôi vội ra:
- Phòng tôi chưa hết giấy nháp mà?
Huỳnh cười: - Bà quê quá, đây là giấy thông hành để tôi lang thang từ phòng này qua phòng nọ đó thôi.
- Ối trời! Giả danh giám thị hành lang hả? Bộ phòng ông rảnh rỗi lắm sao?
- Mọi chuyện giám thị I và giám thị II làm hết rồi, tôi chỉ chờ đến lúc cuối giờ thu bài, đếm bài phụ mà thôi. Ủa, bà gác với ai?
- Nhỏ Hiền và gã “áo đỏ” nhưng tụi nó đang bận tâm sự ở ngoài hành lang kia.
Huỳnh nheo mắt: - Chắc tụi nó nghĩ để bà làm nhiều cho xứng đáng với lương giám thị I chứ gì?
- Ê, tự nhà trường phân công chứ tôi có giành làm hồi nào đâu?
- Nói giỡn chút làm gì bà la làng vậy. Phòng bà có trục trặc gì không?
- Không, ơ nhưng mà – Tôi hạ giọng – Sáng hôm qua thu tiền, thối tiền bằng cách gì mà cuối cùng dư 10.000 đồng. Định trả lại nhưng chẳng biết của ai bèn nộp cho công quỹ cả.
- Cô ơi!...
Tôi bước đến đưa tờ giấy. Cậu học trò nở một nụ cười tinh nghịch: - Cho hai tờ luôn đi… Cô!
- Trời đất, viết chi dữ vậy?
- Viết một tờ thôi, còn một tờ đem về làm… kỷ niệm.
- Xí!
Tôi quay ngoắt đi bỏ lại đằng sau những tiếng cười. Huỳnh hỏi:
- Bị chọc hả, ai biểu bà “nhí” quá làm chi?
- Hôm qua tụi nó còn hỏi tôi học năm II hay năm III. Chả lẽ tôi tự khai là do tôi bị ở lại lớp một năm, nếu không thì năm nay làm gì có cảnh “cô trò” gặp nhau như vầy.
- Phòng bà có ít “em” quá. Có ai ở Sông Bé không?
- Nhận đồng hương hả, chẳng có “em” nào đâu, chỉ có một “anh” ngồi trong kẹt thôi, ông có muốn nhận bà con họ hàng gì thì cứ lại hỏi.
- Phòng bà có quay cóp gian lận gì không?
- Không. Tụi nó học giỏi lắm hay sao mà cứ cắm đầu làm bài miết. Hỏi nhau nho nhỏ cũng có…
Một bóng áo trắng đứng lên đi thẳng ra cửa:
- Cô ơi cho em ra ngoài.
Tôi tròn mắt: - Ra ngoài? Đang giờ thi mà?
- Em… - Cậu ta ấp úng – Em muốn đi rửa mặt.
- Ạ, chờ chút nha! – Hùng, Hùng – Tôi vẫy tay anh chàng giám thị hành lang đang đứng ngó vẩn vơ xuống đường – Phòng tôi có một thí sinh muốn ra ngoài nè…!
Hùng nở nụ cười thiểu não trước khi xuống cầu thang. Có tiếng loa rè rè cất lên thông báo còn mười lăm phút nữa hết giờ. Huỳnh tất tả chạy về phòng hắn ở tuốt bên dãy B. Hiền và gã áo đỏ cũng rời lan can trở vào phòng. Không khí trong phòng thi có vẻ chộn rộn hẳn lên…
*
Buổi trưa đến phòng họp đã thấy bà con tề tựu đông đủ. Kẻ đứng người ngồi lố nhố trong phòng, chuyện trò rôm rả. Tôi đang loay hoay tìm một chỗ ngồi thì có thông báo yêu cầu giám thị II về phòng thi để phát giấy và ghi số báo sanh, giám thị I ở lại để chờ nhận đề. Những băng ghế bỗng chốc vắng ngắt. Thầy Tiến chợt đến ngồi bên cạnh.
- Sao, có khỏe không Mai?
- Dạ khỏe.
Thầy nhíu mày nhìn phù hiệu:
- Trời, được làm giám thị I hả, oai quá ta?
Tôi đùa: - Chắc tại thầy trưởng khoa xét thấy có kinh nghiệm gác thi hai lần rồi nên cất nhắc cho lên chức đó thầy.
- Năm ngoái Mai gác chung với thầy à?
- Dạ phải.
Đằng cùng Hoàng từ bên ngoài đi vô và ngồi xuống cạnh thầy. Thầy cười cười:
- Nghe nói Mai dạo này có nhiều chuyện mới lắm hả?
- Thầy nghe thiên hạ đồn đãi làm chi?
Đằng xen vào: - Chắc thầy nghe chuyện…
Tôi trừng mắt: - Ai khiến ông nói?
Hoàng mỉm cười. Tôi nhìn thẳng vào nụ cười ấy và chợt thấy lòng mình thật bình yên. Gần một năm lúc nào cũng bên nhau và hơn ba năm tôi và Hoàng là mặt trăng, mặt trời cùng tồn tại trong một không gian nhỏ hẹp là lớp học, giảng đường, giờ ngồi đây mới thấy ngày ấy thật trẻ con… Thầy bỗng lên tiếng:
- Nghe đâu Mai thích Buôn Mê Thuột lắm, đúng không Mai?
Tôi nhăn mặt: - Sao thầy hay kể chuyện đời xưa quá hà. Bộ thầy không sợ có người vỡ tim mà chết trong khi ở đây không có sẵn xe cấp cứu hay sao?
Mọi người cười nhỏ. Hoàng cũng cười. Nhưng dường như trong nụ cười Hoàng có ẩn chứa một chút gì đó gượng gạo. Vừa lúc đó, có tiếng thầy Quang mời lên nhận đề thi…
Ba mươi phút sau trời đổ mưa. Học trò chúi mũi vào đề bài, chăm chú đọc. Giấy thi, giấy nháp đã được phát đầy đủ và cũng không có ai đòi hỏi “yêu sách” gì khiến ba “thầy cô” đành thất nghiệp. Thanh và Hiền kéo nhau xuống bàn trống cuối dãy ngồi tán dóc. Tôi ngồi nhìn những hạt mưa bay xiên xiên ngoài trời và bỗng dưng nhớ những câu thơ nằm tím ngắt trong quyển sổ thơ ở nhà.
*
Còn mười phút nữa hết giờ!
Hiền thông báo thật to rồi đến bên tôi cằn nhằn:
- Tên Thanh hôm nay trốn mất tiêu rồi. Thiệt chưa thấy ai tệ như nó, ỷ nay là buổi thi cuối và đã lãnh tiền xong nên chuồn thẳng.
Tôi an ủi: - Cũng không sao đâu, chỉ cực lúc cho ký tên nộp bài và kiểm trả coi có thiếu không mà thôi.
Hiền thở ra rồi lăng xăng thu dọn giấy trên bàn. Bên dưới thí sinh lục đục đóng nắp viết, săm soi lại bài thi lần cuối. Một người, hai người rồi lần lượt cả phòng kéo nhau lên nộp bài khiến Hiền luôn miệng nhắc:
- Ký tên, coi ghi số tờ chưa?
- Nè, em sao không đề tên họ?
- Bạn này còn thiếu số báo danh nè!
Cuối cùng, hai đứa cũng sắp xếp những bài thi theo số thứ tự một cách gọn ghẽ. Hiền tranh thủ cầm lấy túi xách:
- Mai xuống phòng hội đồng nộp bài một mình nghe, mình có công chuyện phải về trước.
Nhỏ thoát nhanh ra cửa. Tôi ôm đống bài thi và đứng nhìn lại lần cuối phòng học ngổn ngang giấy nháp xanh, đỏ, quăng tứ tung rồi chậm rãi rời phòng. Những bậc thang như dài thêm ra hàng cây số.
Thế là đã xong ba ngày ngắn ngủi làm cô bất đắc dĩ. Ba ngày ngồi nhìn lại hình ảnh của chính mình cách đó mấy năm trời mới chợt nhận ra sự hồn nhiên, ngây thơ và cả yếu đuối đã không còn trong tôi nữa. Chỉ ngày mai thôi là tất cả chúng tôi vĩnh viễn giã từ hai chữ “sinh viên” đầy tự hào mà mình đã khoác suốt bốn, năm năm qua. Sự bắt đầu của người này đôi khi, lại chính là sự ra đi của kẻ khác, phải không?
THẠCH TÂM (Áo Trắng – Tháng 6/1996)
Le Thi Duyen
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 23:08:18Ct.Ly>
Tác phẩm : Quê mẹ quê con
Tác giả : THẠCH TÂM
Thể loại : Truyện ngắn
Nguồn : Áo Trắng số 10 – 15/7/2000
Người đánh máy : lishiyuan
--------------------
Xuống đò An Hòa, tôi chậm rãi đi bộ trên con đường đất nhấp nhô. Những người đi cùng chuyến đò với tôi đã ở phía trước khá xa. Những chiếc thúng đựng thức ăn nằm yên trên đầu họ. Dường như đêm qua trời mưa hay sao mà mặt đất vẫn còn ướt và cây lá ven đường thì trở nên xanh mướt. Tôi bước đi giữa những vồng khoai, hàng mì hai bên đường và thỏa thích ngắm nhìn những ruộng lúa xanh rì đang rung rinh trong nắng sớm. Đi hết con đường đất lớn là đến lối rẽ vào nhà bên hàng dừa tỏa bóng mát rượi. Tự nhiên tôi nghe bước chân mình chậm lại và lòng thì quá đỗi bồi hồi. Mái nhà nhỏ thân yêu nép dưới gốc xoài cát già nua là nơi tôi đã sống suốt mười bốn năm dài thơ ấu đang từ từ hiện ra trước mắt…
- Mẹ đi đâu rồi chị Lê?
Nhỏ em gái từ ngoài ngõ chạy vụt vào, cất giọng lảnh lót hỏi. Tôi ném nắm lúa ra xa cho đàn gà con chạy theo tranh ăn, trả lời:
- Hổng biết nữa, chị treo võng đung đưa một hồi thức dậy thấy mẹ mất tiêu.
- Chắc mẹ lại nhà mợ Năm mua sầu riêng cho tụi mình ăn rồi. Hay là em với chị đi bắt hến đi?
Tôi háo hức:
- Đi thì đi. Ơ, mà ai coi nhà đây?
- Đóng cửa lại, có ai ăn trộm ăn cắp gì đâu mà lo.
Hai chị em xuống bếp lấy nồi, rổ rồi xuống bến sông trước nhà. Dòng sông lúc này chỉ còn là một con lạch nhỏ, hai bờ phơi đầy sình đen thui. Hàng dừa nước đứng lặng lẽ trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì, mặc cho những quày trái trĩu nặng muốn sà cả xuống mặt nước. Tôi đưa rổ cào một đường dài, khi giở lên thấy lẫn trong sình là vài chiếc vỏ ốc cùng những con hến nho nhỏ xanh xanh và… một chú thợ rèn xấu số có đôi càng dài ngoằng búng tanh tách.
- Ê, út coi chị được con gì nè?
Nhỏ Ly cười:
- Sao trên Sài Gòn mình mua cả ký tép mà vẫn không thấy thích như ở đây bắt được có một con này chị há?
Tôi đồng tình:
- Ừ, có lẽ tự tay mình bắt được mới vui. Hai chị em mình ráng bắt một nồi hến lên vớt cuốn bánh tráng ăn chơi. Coi thử có ngon bằng hến xúc bánh tráng ở quán… Đo Đo hông?
- Trời, chị nói làm chi mà em đã nghe… nước miếng ứa ngập răng rồi nè.
Chúng tôi cùng cười vang khiến bầy vịt trắng nhà ai đang rúc mỏ sục sạo kiếm thức ăn nơi đống chà nhọn tua tủa chợt giật mình vỗ cánh kêu càm cạp. Còng lưng xúc, đãi, lượm một lúc lâu, tôi quăng rổ lên bãi sình ngồi bẹp xuống thân dừa lão mẹ dùng bắc cầu, nghỉ mệt và đưa mắt nhìn khắp dòng sông đang trải dài chút ánh nắng nhàn nhạt của buổi xế chiều. Hơn mười năm đã trôi qua mà cảnh vật chẳng có phần nào thay đổi. Con sông vẫn uốn lượn quanh co giữa đôi bờ đầy dừa nước, ô rô và những cây bần xanh ngắt. Có khác chăng là nay hiếm có khi nào nước ròng mà cả xóm đổ xuống sông, người bắt hến, kẻ đi mò, đi xúc hay chận sông lại “cản” như những ngày tôi còn thơ dại nữa. Có lẽ bây giờ cuộc sống đã khấm khá hơn nên con tép, con cá nơi dòng sông quê đã có thể thở phào nhẹ nhõm vì chẳng còn bị ai săn lùng đuổi bắt nữa chăng? Tự dưng tôi bùi ngùi nhớ năm mới mười hai tuổi, đâu thể cầm nổi cái rổ xúc lớn bằng cái thúng giạ để cào hến nên chị Một ở xóm trong đã thương tình cào cho mấy rổ một lúc, đổ lên bờ cho tha hồ ngồi lượm. Chiều đó thế nào mấy mẹ con cũng ăn cơm với hến xào hành, còn nước luộc thì qua tay mẹ, trở thành một nồi canh chua bắp chuối thơm lừng mùi ngò gai, rau om. Ôi, những ngày xưa yêu dấu đó đã thật sự trở thành dĩ vãng rồi ư?...
- Hai đứa làm gì mà ở hoài dưới đó, nước lớn rồi cũng chưa chịu lên sao?
Giọng mẹ vang lên trên bờ khiến tôi giật mình trở về thực tại. Nhỏ Ly dạ một tiếng rõ to rồi ôm nồi rổ lặc lè bám lấy đầu cầu leo lên. Mải suy nghĩ mông lung, tôi chẳng nhận ra nước bắt đầu đứng lại rồi chầm chậm chảy ngược trở vô. Từng dề lục bình ngoài sông Cái cũng theo dòng nước trôi lững lờ trên mặt sông đục ngầu màu phù sa. Và từng hồi, từng hồi tiếng “bịp… bịp… bịp… bìm bịp…” vang lên, khắc khoải…
Đêm trước ngày trở lại Sài Gòn, tôi và nhỏ Ly theo mẹ đi chợ bán hai buồng chuối xiêm và một trái mít thật to. Ba mẹ con quá giang xuồng của dì Hai để tránh cái nhớp nhúa lầy lội của con đường làng mùa mưa. Dì Hai bơi mũi, mẹ bơi lái. Nhỏ Ly ngồi thò tay xuống sông vọc nước một hồi rồi trải áo mưa nằm ngủ khò. Tôi ngồi im nghe tiếng nước chảy róc rách và mái dầm khua nhẹ trong đêm vắng. Chiếc xuồng ba lá cứ mải miết âm thầm rẽ nước lao đi. Gió từ mặt sông hắt lên thật lạnh. Hai bên bờ, hàng trăm con đom đóm lập lòe phát ánh sáng xanh biếc trong màn đêm đen thẫm. Giọng mẹ thật nhẹ:
- Hồi chiều đi đăng ký tạm vắng cho con, chú Chất công an cứ cười hoài, hỏi sao Lê không chịu chuyển hộ khẩu về trên ấy luôn đi để khỏi tạm vắng tạm trú gì nữa hết, lại dễ xin việc làm.
Tôi giãy nảy:
- Thôi, con cứ để hộ khẩu ở đây, vài năm nữa… già rồi con về đây sống, khỏi chuyển tới chuyển lui.
Mẹ thở dài:
- Coi bộ trong tám đứa chỉ có mình cô muốn vậy mà thôi.
- Kệ, vậy con khỏi phải… chia gia tài, cũng khỏi mất công giành giựt với ai cho mệt.
Mẹ im lặng đưa cao mái dầm. Xuồng bắt đầu ra ngoài sông Cái, đã có sóng nên chỉ dám bơi men theo bờ. Ba bề mênh mông nước. Tôi ngước mắt say sưa nhìn bầu trời đen thẫm chi chít những ngôi sao tựa như một tấm thảm dát vàng. Dãy cù lao phía xa xa thấp thoáng ánh đèn điện sáng trưng là minh chứng hùng hồn nhất cho việc “điện khí hóa nông thôn”. Từng dề lục bình dập dềnh trôi trên những lượn sóng nhẹ nhàng trắng xóa. Ngôi đình cổ kính rồi nhà máy chà lúa từ từ lùi lại phía sau. Chợ nổi nơi ngã ba vàm sắp sửa hiện ra trước mắt. Đã nghe xôn xao trong đêm tiếng ghe máy nổ giòn từng tràng hòa trong tiếng kêu gọi í ới. Càng đến gần chợ, tôi càng cảm thấy nôn nao trong lòng, y hệt như đêm nào xa lắc, khi lần đầu tiên được biết thế nào là chợ khuya! Ngần ấy năm xa quê sống nơi phố thị ồn ào nhộn nhịp, quen vô cùng việc ăn… cơm hộp và đi dạo siêu thị để giải sầu, vậy mà cảm giác hồi hộp ngày nào vẫn không hề mất, dường như nó đã âm thầm tồn tại ở một góc con tim, thấm sâu ở một nơi nào đó trong tâm hồn để giờ đây, dịu dàng trỗi dậy, len lỏi chảy trong từng mạch máu…
Cho dù không hề sinh ra ở đây nhưng quả là không uổng phí chút nào khi tôi đã và sẽ mãi mãi chọn miền đất hiền lành này làm quê hương!
15/7/2000
 
 
Đã mang vào thư viện
 
Cảm ơn  lishiyuan   nhiều nhé
 
Chúc vui
Le Thi Duyen
0