Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Dấu yêu ơi!

154 trả lời, 24.998 lượt xem — Trang 4 / 6
Trích đoạn: Minh Tuấn 
HOA THẮM NGÀY VUI
 
<Viết tặng chị em phụ nữ nhân ngày 08 tháng 03 > 
 
MINH NGUYỆT...ƠI.
 
<Mến chúc em có nhiều niềm vui và hạnh phúc trong ngày lễ 08/03 >

 
Anh Minh Tuấn chu đáo quá! Cảm ơn anh vì bài thơ và hoa đẹp, mong anh luôn khoẻ vui và hạnh phúc.
MN
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỪNG KHÓC
Tặng Tuyết Nga nhân dịp 8-3-2008
 
Người đàn bà có nụ cười tươi
đôi mắt buồn chứa chất
chị không khóc
trái tim như bếp lửa cuối ngày

Anh ấy đi rồi
Không ai kiểm soát từng nụ cười
và ánh mắt
Chỉ còn lời hứa với người đã khuất
xây nhà cho con trên mảnh đất
không chồng

Bạn bè thương chị làm đàn ông
Mua gạch, vữa vôi, lo người xây trát
Người đàn bà đương thì khao khát
Thèm hơi ấm của chồng
xây nhà cho con

Chị mua từng viên gạch
vữa vôi trộn cùng nước mắt
NHỚ CHỒNG

Tiếng cười như tiếng khóc
Người đàn bà làm thơ
Tiếng thở dài trong đêm hoang vắng
lặng câm
NHỚ CHỒNG

Gánh nặng hai vai
Người đàn bà từng trải
buồn tận đáy nỗi buồn

Người đàn bà đang an ủi tôi
ĐỪNG KHÓC

Tôi lặng lẽ với hai dòng nước mắt
Ơi ...trái tim như bếp lửa cuối ngày

 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu của Bố
Viết tặng Anh và hai con
 
Hôm nay mồng Tám tháng Ba
Bố trở về nhà với một bó hoa
Niềm vui bỗng chốc vỡ oà
Hai con - Công chúa, mẹ là Mẫu nghi
 
Nhà mình sẽ mở cuộc thi
Ai đẹp trai nhất bố thì nhất ngay!
Tình yêu ánh mắt đong đầy
Đủ bao bọc, đủ đắm say… mặn nồng
 
Mai ngày con sẽ lấy chồng
Cũng như mẹ phải lo trong lo ngoài
Hai lăm năm quãng đường dài
Vợ hiền dâu thảo ra ngoài ấm êm
 
Các con ngày một lớn lên
Nết na, chăm học, ngoan hiền mẹ vui
Tình yêu của bố trọn đời
Cho con cho mẹ tuyệt vời hơn hoa
 
Để ngày mồng Tám tháng Ba
Nhận hoa của Bố cả nhà mình vui!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 13:33:57Huyền Băng>
THƠ VIẾT CHO CHỒNG
 
Hội hoa mồng Tám tháng Ba
Em chờ anh đón như là mọi khi
Anh đang nằm sốt li bì
Băn khoăn chưa kịp mua gì tặng em
 
Vượt qua đường phố thân quen
Đèn xanh đèn đỏ, người len chân người
Em về đây với anh rồi
Nước da đỏ rực gượng cười với em
 
Hai lăm năm ánh mắt hiền
Cho em mái ấm, bình yên, nụ cười
Nhẹ nhàng em đặt lên môi
Nụ hôn dâng tặng bạn đời yêu thương
 
Ba trăm sáu chục ngày thường
Em luôn nhõng nhẽo đủ đường tội anh
Hôm nay em sẽ để dành
Hiền ngoan chăm chút cho anh dịu dàng
 
Trăm năm gá nghĩa đá vàng
Tình anh dịu ngọt em mang suốt đời
 
8 March 2008
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Ba trăm sáu chục ngày thường
Em luôn nhõng nhẽo đủ đường tội anh
Hôm nay em sẽ để dành
Hiền ngoan chăm chút cho anh dịu dàng

 
Ôi hạnh phúc lắm cho chàng
Năm ngày còn lại đúng nàng vợ ngoan!
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HBĐ

Ôi hạnh phúc lắm cho chàng
Năm ngày còn lại đúng nàng vợ ngoan!

Mới hay dân toán nhà ta
Tính đúng tính đủ thiệt là...giỏi ghê [:D]
Xin bái phục bác Bê Đê
He he
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-08 16:10:29Minh Nguyệt>
TRĂNG
 
Trời lặng đêm, thành phố im lìm
Ta lén lút hẹn hò Trăng qua cửa sổ
Trăng viên mãn giữa trời khuya rờ rỡ
Ta dịu dàng, buông thả, ngả ngơi
 
 
Trăng dát vàng qua song cửa lả lơi
Ve vuốt thân trần tới từng xen ti mét
Ta và Trăng đắm say không biết mệt
Nghẹt ngào tiếng thở của đêm
 
 
 
Ta bay lên cùng vầng trăng dịu êm
Ngàn sao rủ nhau trải chiếu mềm
Mơn man gió kể ngàn câu chuyện
Dòng sữa bạc loang loang
                        man mát trên mình
 
 
Ta cùng Trăng hai đứa tự tình
Nỗi nhớ nhung tự ngàn xưa vọng lại
Bầu trời đêm hương cỏ cây ngai ngái
Mùa Xuân đang dậy tình
 
 
Cả vũ trụ chuyển mình
Ta cùng Trăng quyện nhau từng hơi thở
Ta rướn mình thân rừng rực lửa
Ôm trọn vầng trăng nghả nghiêng
 
 
Trăng cùng Ta chung chiêng
Rồi hụt hẫng
                     nhẹ nhàng
                                      chới với
Ta cùng Trăng khát khao niềm mong đợi
Rồi rơi
rơi…
                          rơi đến tận vô cùng 
 
Vũ Thị Minh Nguyệt 

Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂNG

Trời lặng đêm, thành phố im lìm
Ta lén lút hẹn hò Trăng qua cửa sổ
Trăng viên mãn giữa trời khuya rờ rỡ
Ta dịu dàng, buông thả, ngả ngơi


Trăng dát vàng qua song cửa lả lơi
Ve vuốt thân trần tới từng xen ti mét
Ta và Trăng đắm say không biết mệt
Nghẹt ngào tiếng thở của đêm


Ta bay lên cùng vầng trăng dịu êm
Ngàn sao rủ nhau trải chiếu mềm
Mơn man gió kể ngàn câu chuyện
Dòng sữa bạc loang loang
man mát trên mình


Ta cùng Trăng hai đứa tự tình
Nỗi nhớ nhung tự ngàn xưa vọng lại
Bầu trời đêm hương cỏ cây ngai ngái
Mùa Xuân đang dậy tình


Cả vũ trụ chuyển mình
Ta cùng Trăng quyện nhau từng hơi thở
Ta rướn mình thân rừng rực lửa
Ôm trọn vầng trăng nghả nghiêng


Trăng cùng Ta chung chiêng
Rồi hụt hẫng
nhẹ nhàng
chới với
Ta cùng Trăng khát khao niềm mong đợi
Rồi rơi
rơi…
rơi đến tận vô cùng

Vũ Thị Minh Nguyệt

 

 
ÁNG THƠ TRĂNG QUÊ.
 
Muốn xua tan muộn phiền
Anh tìm đọc thơ em
Xem nỗi niềm cuộc sống
Nơi ánh trăng thân quen.
 
Mõi lần ngắm hình em
Vầng trăng quê trẻ mãi
Nụ cười xuân thắm lại
Ánh trăng mơ dịu dàng.
 
Cuộc đời em làm đẹp
Góp sắc thắm trần gian
Khi bao la niềm nhớ
Lúc rộn ca khúc vàng.
 
Tim dệt tình truyện ngắn
Hồn thả mộng thi ca
Chân đón đưa lữ khách
Tay khéo lo việc nhà.
 
Quên xuân thu đông hạ
Nhớ những thời đi xa
Khúc dân ca trăn trở
Thương nhớ trời nước Nga.
 
Ngây thơ như giọng nói
Sáng trong ánh trăng ngà
Đọc em...Anh đọc mãi
Mong nỗi niềm mơ hoa.
 
MINH TUẤN
 
MINH NGUYỆT À /Nhìn hình em trong blog...&lt;trẻ ghê &gt;thiệt đó[:)]...Mong em mãi hồn nhiên như vậy nhé...chúc em và gia đình hạnh phúc nhé.
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Tuấn

ÁNG THƠ TRĂNG QUÊ.
 
Muốn xua tan muộn phiền
Anh tìm đọc thơ em
Xem nỗi niềm cuộc sống
Nơi ánh trăng thân quen.
 
Mõi lần ngắm hình em
Vầng trăng quê trẻ mãi
Nụ cười xuân thắm lại
Ánh trăng mơ dịu dàng.
 
Cuộc đời em làm đẹp
Góp sắc thắm trần gian
Khi bao la niềm nhớ
Lúc rộn ca khúc vàng.
 
Tim dệt tình truyện ngắn
Hồn thả mộng thi ca
Chân đón đưa lữ khách
Tay khéo lo việc nhà.
 
Quên xuân thu đông hạ
Nhớ những thời đi xa
Khúc dân ca trăn trở
Thương nhớ trời nước Nga.
 
Ngây thơ như giọng nói
Sáng trong ánh trăng ngà
Đọc em...Anh đọc mãi
Mong nỗi niềm mơ hoa.
 
MINH TUẤN
 
MINH NGUYỆT À /Nhìn hình em trong blog...&lt;trẻ ghê &gt;thiệt đó[:)]...Mong em mãi hồn nhiên như vậy nhé...chúc em và gia đình hạnh phúc nhé.  
 

Anh Minh Tuấn quý mến!
Cảm động quá khi anh lại tặng thơ. Em thì ít có khả năng viết thơ tặng ai đó, mà tặng thì hẳn không ai muốn nhận vì thế nào cũng có "vấn đề" gì lớn lắm [:D]. Dạo này anh làm thơ lên tay lắm đó. Em thích bài này lắm cảm ơn anh nhiều và chúc anh vui khoẻ [:)]. Anh ạ, đôi khi em không gục ngã vì có những vần thơ bè bạn dành cho đó
Minh Nguyệt
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI MỘT TRỜI YÊU
Vũ Thị Minh Nguyệt


Tạm biệt nhé, anh yêu
sau nốt nhạc trầm, bản tăng gô chấm hết
chỉ còn lại nỗi buồn nuối tiếc,
Em hứa với mình thanh thản xa anh


Trả lại cho em ngày tháng ngọt lành
Không nhớ nhung hay chờ mong trên từng con đường vắng
Hứa sẽ quên anh, sống cuộc đời bằng lặng
Của ngày xưa


Vậy mà trời cứ nắng cứ mưa
Em nhớ anh, anh chưa quên em được
Vẫn cứ dại khờ, làn môi mềm ướt
như cô bé tuổi trăng tròn…


Biết rồi đây năm tháng sẽ mỏi mòn
Không thể có ngày xưa bình yên nữa
Anh rời xa em mang theo hai nửa
Nửa chất chồng thù hận, nửa yêu thương


Nếu một mai kiệt sức quỵ bên đường
Em vẫn mang theo gương mặt anh rạng rỡ
Mùa thu reo chấm nắng vàng sớt lửa
Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu!
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ THỂ

Có thể
anh không là
người tình thứ nhất
mình đến với nhau khi đời quá muộn mằn

 
 
Có thể với anh
em không là
người đàn bà hoàn hảo
dẫu đã từng dịu dàng, ấm áp bên em

 
 
Mụ đàn bà ích kỷ nhỏ nhen
muốn sở hữu anh từng nụ cười
                                           
ánh mắt

 
Êm đềm bên nhau
trời khuya lơ khuya lắc
trái tim thầm thì, gõ chữ gửi vào đêm

 
 
Anh đã quên em
dẫu biết vậy cứ nhớ quay nhớ quắt
bới em biết anh là người tình sau chót
em chẳng thể nào yêu ai khác

                                       ngọt ngào hơn!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt

Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-06 13:39:28KimGiang>
 
*Trăng ơi! KG thăm Trăng nè!
 
CHẠNH NGƯỜI TRI ÂM

Người về
Trăng bến nôn nao
Vần thơ nối tiếp
Ngọt ngào hương dâng

Cớ sao
Rưng nhức bâng khuâng
Chạnh buồn
Bứt rứt
Tơ vương
Hờ ơ...Lạnh
Tiếng sáo buông nửa vời

Ngẩn ngơ
Trăng lặn tìm người
Tìm câu thương
Nhớ...
Suốt đời mang theo

Trời xanh
Xanh
Nắng trong veo
Thuyền xuôi bến nọ
Mái chèo ai lơi

Mênh mang
Sông nước mây trời
Cánh Diều chao đảo
Chạnh người tri âm

Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: KimGiang

 
*Trăng ơi! KG thăm Trăng nè!
 Kim Giang

 
Khuya lắm rồi....
 
Khuya lắm rồi, anh ngủ chưa anh…
Ngày cuối Hạ, đêm còn lặng gió
Em xao xuyến hỏi trong nỗi nhớ
Khuya lắm rồi, anh ngủ chưa anh?
 

Ánh sao trời rụng xuống mong manh
Em ao ước mình là ngọn gió
Đến ru anh, đậu môi mềm như thể
Mình hôn nhau từ muôn kiếp đất trời
 

Khuya lắm rồi, em muốn lả lơi
Muốn thánh thiện như là hơi thở
Mình cuộn vào nhau thêm chút nữa
Bỗng giật mình, anh đang ở xa…
 

Khuya lắm rồi, trời sao như hoa
Mình em với tình yêu lặng lẽ
Gọi mùa Thu mênh mang ngọn gió
Khuya rồi …chợp mắt ngủ đi anh!

Vũ Thị Minh Nguyệt

@ Kim Giang
Cảm ơn bạn yêu nhé, bức ảnh trăng rất đẹp bạn ạ! [:D]
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-14 18:27:30Minh Nguyệt>
SẼ ĐẾN MỘT NGÀY

Sẽ đến một ngày
theo sau
chiếc xe hoa
Em tiễn anh
hay anh sẽ đưa em về miền xa khuất?
Liệu lúc đó có đủ còn nước mắt
Hay chỉ có vết chân buồn lê lết dẫm vào tim
 
Sẽ đến một ngày
mọi ngôn ngữ
sẽ lặng im
Những câu thơ còn ai đọc nữa
Mưa có còn rơi, nắng còn rát lửa?
Ta có còn trong ký ức xa xăm
 
Sẽ đến một ngày
trống rỗng
cả tháng năm...

 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 ====================
Chiều nay Tuyết Nga gọi : "Nguyệt ơi , ta buồn quá! Một anh bạn học cùng phổ thông của ta vừa mới mất vì ung thư máu. Bệnh phát có 10 ngày, gia đình đã ký một hợp đồng thay tuỷ 3 tỷ mà không kịp"
Chẳng biết an ủi bạn thế nào, nhưng rất hiểu mất một người bạn là như thế nào. Tại sao khi sống người ta cứ phải làm khổ nhau vì những chuyện không đâu? Mà cuộc sống thì vô cùng ngắn ngủi, muốn viết một cái gì đó mà bất lực quá!
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0

 
GỬI MỘT TRỜI YÊU
Vũ Thị Minh Nguyệt


Tạm biệt nhé, anh yêu
sau nốt nhạc trầm, bản tăng gô chấm hết
chỉ còn lại nỗi buồn nuối tiếc,
Em hứa với mình thanh thản xa anh


Trả lại cho em ngày tháng ngọt lành
Không nhớ nhung hay chờ mong trên từng con đường vắng
Hứa sẽ quên anh, sống cuộc đời bằng lặng
Của ngày xưa


Vậy mà trời cứ nắng cứ mưa
Em nhớ anh, anh chưa quên em được
Vẫn cứ dại khờ, làn môi mềm ướt
như cô bé tuổi trăng tròn…


Biết rồi đây năm tháng sẽ mỏi mòn
Không thể có ngày xưa bình yên nữa
Anh rời xa em còn mang theo hai nửa
Nửa chất chồng thù hận, nửa yêu thương


Nếu ngày mai kiệt sức quỵ bên đường
Em vẫn mang theo gương mặt anh rạng rỡ
Mùa thu reo chấm nắng vàng sớt lửa
Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu!
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
NGÔN NGỮ CỦA HOA HỒNG
 
Em gửi tặng anh một đoá hoa hồng
Chúa tể các loài hoa xen baby nhỏ bé
Bảy bông hoa chúc anh là người đàn ông mạnh mẽ
Sắc đỏ diệu kỳ cháy bỏng đam mê


 
Đoá hoa có thể bị bỏ quên, khô héo  ê chề
Nỗi buồn đàn bà đóng thành băng giá
Ngày mai trên những ngả đường xa lạ
Không có em đi cùng hãy hạnh phúc nhé anh


 
Cảm ơn những ngày tháng ngọt lành
Là bảy bông hồng thắm đỏ
Những nhành baby nép bên anh đó
Như chưa bao giờ chia xa


 
Đêm dần buông, xin một hạt sương sa
Để hoa tươi thêm chút nữa
Nỗi buồn dịu dàng thắp lửa
Ru giấc anh tròn đêm nay

 
20.11.2007

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-22 17:07:56Minh Nguyệt>

( Tranh xé dán của hoạ sỹ Lâm Chiêu Đồng)
NHỚ QUÊ
 
Ta muốn trở về cánh đồng xanh
Da diết lắm một triền sông đầy gió
Những con đường dài dẫn về ngõ nhỏ
Mái nhà tranh đầm ấm bữa cơm chiều


Để được nghe tiếng mẹ mắng yêu
Đàn em nhỏ vui đùa quên bữa tối
Cánh chim xa đang bay về vồi vội
Chốn nào tổ ấm bình yên



Ta muốn về nơi chẳng thể lãng quên
Cánh diều tuổi thơ khung trời bỡ ngỡ
Khao khát tình yêu, là ngọn gió
Bay lên đi ơi vầng trăng phiêu diêu


Bên dòng sông những mái nhà liêu xiêu
Thảm lúa xanh đến tận cùng như mẹ
Ta chạy chân trần thung thăng thời thơ bé
Hương lúa thơm, rơm ấm cả chiều


Ta lớn lên từ quê mẹ thương yêu
Đi nhiều lắm những miền xa đất lạ
Chiều nay nhìn hoàng hôn tắt dần trong kẽ lá
Muốn khóc oà, nhớ lắm một miền quê
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
Ta muốn về nơi ta đã lãng quên

 
Po moemu:
 Ta muốn về nơi chẳng thể lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HBĐ

Ta muốn về nơi ta đã lãng quên


Po moemu:
Ta muốn về nơi chẳng thể lãng quên

 
khơ ra số, xì ba xí bờ [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-13 04:45:48Minh Nguyệt>


 
HÔN
 
Bất ngờ
đặt lên môi em
nụ hôn
 
Môi anh bỏng giãy
….dịu dàng
                …tan chảy
 
Ngả nghiêng
… SAY
            …mật ngọt ong vàng
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-29 14:23:52Huyền Băng>

 
ĐỪNG YÊU
 
Đừng yêu vì phải nhớ
Đừng yêu vì sẽ ghen
Dữ dội và dịu êm
như sóng thần biển cả
 
Đừng yêu vì thật lạ
muốn đẹp mắt người ta
nào phải thắm làn da
nào hồng xinh nét mặt
 
Và dịu dàng ánh mắt
Nhớ người dưng đi xa
Tim đập muốn vỡ oà
ta biếng ăn, mất ngủ
 
Đừng yêu vì đến khổ
Hờn giận rõ vu vơ
Như hai kẻ thẫn thờ
ta chơi bài sấp ngửa
 
Nếu phải đừng yêu nữa
Dừng nhịp đập - tim ơi
Hơi thở đã tăt rồi
Tất cả vào tĩnh lặng
 
Bầu trời không còn nắng
Trái đất không còn đêm
Không còn giận hờn ghen
Nếu phải đừng yêu nữa!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
r

 
Chào Hồ Bắc, bài thơ xinh xắn và dễ thương. Nhìn số lượng bài post của bạn và ngày gia nhập, choáng! [:D]
Chúc bạn viết thật hay và nhớ ghé chơi nhé!



Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG CÓ ANH
 
Không có anh, không có niềm vui
Không có mây bay, chiều nhạt nắng
Không có anh, em như cơn gió lặng
Hờ hững, cô đơn, bất lực, lạnh lùng


Không có anh, em chẳng thiết buồn
Không trăng sao, không ngày nổi gió
Không có anh, không còn nỗi nhớ
Em ngu ngơ ngập lội giữa biển tình


Không có anh không có bình minh
Không tiếng chim kêu trong kẽ lá
Không có anh con đường thành xa lạ
Những đôi yêu nhau
vẫn đưa đón nhau về


Không có anh không có đam mê
Không có những vần thơ như lửa
Không thể dối mình em đang nhớ
Trốn đi xa,
không thoát nổi chính mình!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
Em là con chích chòe
 
Em là con chích chòe.
Véo von trên cành bưởi.
Rồi em bay muôn lối.
Anh một mình ...đợi em!
 
Em là con chích chòe.
Biết là anh đang đợi
Dù em bay ngàn lối
Thảng thốt hoài nhớ anh!
 
Em là con chích choè
Dỗi hờn ghen vô cớ,
Tính thất thường như thế
Có buồn, anh vẫn ... yêu!
 
Em là con chích chòe
Tự nhiên vô cớ hót.
Không, em gọi thu về!
Cho nắng vàng ...trải lụa
 
Em là con chích choè
Véo von trên cảnh bưởi
Tình yêu là nắng mới
Trong khu vườn của anh!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
* Chữ in nghiêng là thơ của một người bạn
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-04 13:25:02Viet duong nhan>
TÔI BỎ MẶC TÔI
 
Hà nội những ngày lạnh buốt đông
Tôi bỏ mặc tôi ... rối cả lòng
Tôi bỏ mặc mưa phùn gió lạnh
Tôi dần trôi hay năm tháng dần trôi?

Cơn gió u buồn, giá buốt ơi
Xuân sắp về đây, hết đông rồi
Sao tôi mơ mãi ngày xưa ấy
Những dịu dàng, e ấp yêu thương

Tôi bỏ mặc tôi giữa con đường
Hình như ảo giác vẫn còn vương
Bóng anh xa lắm…
bông hồng nhỏ
một khoảng trời xanh lan toả hương

Tôi thử đường vòng xa lắc hơn
Ham quán bar, vũ điệu điên cuồng
Sao bỗng chẳng thấy mình đâu nữa
Tôi bỏ mặc tôi, giữa buổi chiều…

Tôi bỏ mặc tôi chết vì yêu
Với nhớ nhung, hò hẹn thật nhiều
Thời gian nhanh quá như nước chảy
Tôi bỏ mặc tôi, phút giao mùa...
 
Vũ Thị Minh Nguyệt

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-04 15:26:03Minh Nguyệt>
TẤM ẢNH NHÀ THƠ BÙI MINH QUỐC

Nguyễn Trọng Tạo

Mấy năm trước, Phạm Xuân Nguyên cho tôi tấm ảnh chụp nhà thơ Bùi Minh Quốc trong chuyến chu du biên giới phía Bắc. Một tấm ảnh khá quí báu, bởi chụp bên cột mốc biên giới được dựng từ năm 1981. Hiện nay những cột mốc này đã được thay thế, cột mốc cũ không còn nữa. Tôi post lên đây lưu giữ một kỷ niệm về một nhà thơ quân đội đã từng "đánh giặc và làm thơ" suốt những năm dài kháng chiến - người đồng đội, đồng nghiệp của chúng tôi.
Bạn có thể ghi cảm nhận bằng thơ văn dưới tấm ảnh này được không?



Nhà thơ Bùi Minh Quốc. 2004. Ảnh: Phạm Xuân Nguyên

=============

CỘT MỐC BIÊN CƯƠNG
Tặng anh Minh Quốc và anh Nguyễn Trọng Tạo

Tôi ôm lấy hồn thiêng Tổ Quốc
Tên VIỆT NAM yêu dấu đây rồi
Tôi ôm cả thịt xương đồng đội
Đã hoà vào cột mốc biên cương
 
Dân tộc tôi, đất nước tự cường
Đã đổ máu vì từng tấc đất
Đúc cột mốc bê tông là nước mắt
Là hy sinh cho đất nước thanh bình
 
Ngước trời cao xin các đấng anh minh
Hãy cho chúng con thêm sức mạnh
Giặc còn đến chúng con còn đánh
Để giữ gìn từng cột mốc yêu thương

Bạn tôi ơi, trong chốn quan trường
Khi tham nhũng hãy nhìn vào cột mốc
Từng hạt nhỏ bê tông đang rung lên tiếng nấc:
“đất nước yên vui phải thắng được chính mình!”
 
Ngước trời cao xin các đấng anh minh...
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
  R
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ BẠN
 

Đêm đông buốt lạnh mình ai
Lắt lay nén tiếng thở dài tàn canh
Gối ôm giấc ngủ chẳng lành
Tháng ngày quấn quýt, yến oanh xa rồi!
 
Thẫn thờ nhớ một nụ cười
Thèm nhìn ánh mắt rối bời ruột gan
Nhớ bờ vai ấm nồng nàn
Ngồi sau chợt lạnh, muốn choàng ... lại thôi
 
Đắng lòng nhau lắm người ơi
Sầu đong nhớ bạn lặng ngồi...buồn tênh 
 

Vũ Thị Minh Nguyệt
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-04 13:27:04Viet duong nhan>
 
CON ĐƯỜNG EM THƯỜNG ĐI QUA
 
Tặng huenn
 


Con đường em thường đi qua
Nơi anh đã từng ở đó
Hàng cây xì xào nỗi nhớ
Anh ấy xa rồi, bạn ơi…
 
Đã qua một chặng cuộc đời
Bao nhiêu buồn vui trăn trở
Bao nhiêu khó khăn gian khổ
Giữ mình một nét thanh tao
 
Nếu có một cuộc đời nào
Cho ta sống thêm lần nữa
Trái tim vẫn hồng thắp lửa
Yêu đời, cháy sáng niềm vui
 
Trên môi anh nở nụ cười
Mà sao mắt rưng rưng thế
Đã qua một thời trai trẻ
Đã qua tháng ngày bôn ba…
 
Cuộc đời em từng đi qua
Có bàn tay anh nâng đỡ
Biển vẫn cồn cào sóng vỗ
Bao giờ năm tháng lùi xa
 
Con đường em thường đi qua
Hôm nay lẵng hoa tươi đỏ
Nơi mình đã từng gặp gỡ
Chợt buồn, thoáng bóng người ta
 
Con đường em thường đi qua
Ước gì đèn xanh bật đỏ
Ước gì anh còn ở đó
Ngoái tìm bằng trái tim yêu
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
R
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-15 10:44:05Huyền Băng>

 
HOÁ ĐÁ
 
Giữa chiều ngồi lặng thẩn thơ
Tim buồn hoá đá, hững hờ tháng năm
Thì thôi, kệ ánh trăng rằm
Thì thôi, một cuộc chơi lầm người chơi
 
Thì thôi, hoá đá sao trời
Thì thôi, hoá đá nụ cười, niềm đau
Thì thôi, hoá đá mưa ngâu
Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
r
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0

 
Viết trước lúc xa nhà
 
Buổi sáng bên chái nhà
tiếng chim kêu chip chip
Chuông báo thức ríu ra ríu rít:
“Good morning, I love you”
 
Ánh mắt thân yêu
“Dậy nào Bờm mẹ”
Trên màn hình
chú hải cẩu cúi đầu chào điệu nghệ,
ưỡn ngực, dang rộng vòng tay:
“Good morning, I love you”
 
Công việc quá nhiều
chỗ nào cũng như có lửa
Đôi lúc cảm thấy mình không còn trẻ nữa
trễ nải, già nua…
 
Trước chuyến đi xa
bạn bè gọi chia tay
Cứ như thể mình đi đâu lâu lắm,
Những câu đùa bắng nha bắng nhắng
dân chuyên toán mà…
 
Trước chuyến đi xa
Các con lớn rồi mẹ đừng lo nữa
Trong tim mẹ các con luôn bé nhỏ
Môi cười xinh như những nụ hoa
 

Đóng chiếc va li trước chuyến đi xa
bần thần muốn mang theo
Vòng tay ôm đêm, nụ hôn buổi sáng
Hai lăm năm tình yêu dịu lặng
Tiếng thì thầm trong đêm sâu lắng
Yêu nào, vợ xinh…
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-30 13:47:53Huyền Băng>
XIN LỖI
 
Cho em được một lần xin lỗi anh
Vì tất cả những gì nông nổi nhất
Nếu có thể đổi dòng sông nước mắt
Để một lần tha thứ được không anh?
 
Có thể nào em dám gặp lại anh
Vì sự xuẩn ngu của mình như thế
Em đã tự xỉ vả mình thật tệ...
Lỗi một mình em, chỉ tại em
 
Ngồi một mình với máy tính hàng đêm
Một tháng bằng 2592 ngàn giây đó
Mỗi một giây em thầm hỏi nhỏ
Đến giờ này anh đã hết giận chưa???
 
Em đã biến mình thành kẻ "chẳng vừa"
Để xỉ vả mụ đàn bà đê tiện đó
Em đã biến mình ngang tầm họ
Sẽ không bao giờ em tha thứ cho em
 
Bạn bè khen em nết ngoan hiền
Chỉ một phút giận sục sôi làm hỏng cả
Để đến bây giờ trong lòng như có lửa
Viết một dòng EM XIN LỖI...gửi anh!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
  r
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»