📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Tôi cũng biết ...

6 trả lời, 910 lượt xem — Trang 1 / 1
Tôi cũng biết....
 
Thật ra đây là kinh nghiệm sống gần chết.
 
 
 
Hôm nọ tôi đi coi đua ngựa có mấy thằng nài, mỗi đứa cầm một con doi.  Cái doi đó đánh mấy con ngựa đua thấy mà thương.
 
Con doi là con gì?  Có người hỏi vậy.   Có gì đâu mà lạ.  Là con doi chớ con gì?
 
Hay là chữ nghĩa là con roi.
 
>>>>>
 
Kế bị cái dụ cá gô bỏ dô gổ, nhảy lung tung.....  Bắt cá rô bỏ vô rổ...
 
Quên rằng tiếng địa phương thật thân thương mà cũng thật phiền tai.  Đôi khi mang tự ái địa phương; rồi tới chính trị.
 
Dân đừng có no, để nhà nuớc no.
Nghĩa đen và nghĩa bóng.
 
 
>>>>>>>>>>>>
 
 
Mời Quý Bạn uốn dới tui dài ly dụ lấy thảo.  Dô
 
..........Sáu Tỷ
...
Đăng nhập để trả lời
0
Sẽ post sau vì kỹ thuật.
 
Cám ơn
 
Link:
 
vietbao.com
 
http://www.vietbao.com/?ppid=51&pid=141&auid=3673&nid=106334
 
..........Sáu Tỷ
...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-25 02:20:29Quang Khôi>
[/align][/align][/align][/align]Phạm Thị Như-Ý
  • Linh Tinh Ở Nước Mỹ

    • Linh Tinh Ở Nước Mỹ 

    •  PHẠM THỊ NHƯ-Ý . Việt Báo Thứ Sáu, 4/20/2007, 12:02:00 AM



      Người viết: Phạm Thị Như-Ý
      Bài số 1245-1856-562vb5190407
      *
      Tác giả cho biết truớc 1975, bà giáo viên tại Hóc Môn, Gia Định. Sau 1993 phụ y tá ở Seattle Nursing Home, phụ giáo ESL Seattle Central Community College, và tình nguyện viên Hội Cao Niên Seattle, WA. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà là tự truyện về cuộc sống, học hành, công việc của một bà vợ H.O. tận tụy và có lòng trong cuộc phấn đấu hội nhập cuộc sống tại Mỹ. Mong bà sẽ tiếp tục viết thêm.
      *

      Sau những gay go chật vật, cơm, áo, tiền ...; rồi cũng đến Seattle năm 1993 với danh nghĩa HO.  (HO, (Humanitarian Operation), tị nạn nhân đạo hay tị nạn chính trị, trong tâm tư có niềm tự hào nhen nhúm trong xứ sở tự do.  Một đời mới bắt đầu cho cuộc sống, học hành, và việc làm.

      1. Cuộc sống:

      Giữa tháng hai năm 1993, tại phi trường Sea-Tac (Seattle-Tacoma) gia đình chúng tôi chờ người thiện nguyện đến đón.  Một phút chờ đợi là một phút suy tư tính toán trong tâm trạng nửa vời: rắc rối với cộng sản ư, thiếu sót với tự do nào.  Những hình ảnh xa lạ trong phòng chờ làm vơi đi những lo lắng bồn chồn.

      Đây là khu chờ đợi quốc tế, với nhân viên đồng phục, hành khách ăn mặc, đi lại thoải mái, hình như không có vài ba chục người đưa đón.  Đôi khi có vài cặp ôm nhau hôn từ giả như trong phim, coi như không có mặt mình ở đó.  Có những người mặc áo choàng trắng, râu ria và cũng giống như trong phim.  Có lẻ người Á Rập chăng?  Có hình ảnh đập mạnh vào mắt nhất là có những người, có vẻ phụ nữ, mặc áo choàng đen, bịt đầu, bịt mặt, chỉ chừa hai mắt; điều nầy lại chưa thấy trong phim...

      Rồi sau gần ba tiếng đồng hồ người đại diện của cơ quan thiện nguyện bảo lảnh đến đưa chúng tôi về thành phố Seattle.  Vừa ra khỏi cửa kính phi trường tôi đã giật dội lại vì cái lạnh không tuởng, dù tôi đã có ở Đà Lạt.  Người hướng dẫn  bảo lên xe sẽ sưởi ấm.  Tại sao trên xe lại có sưởi ấm nhỉ?

      Anh ta đưa chúng tôi vào căn nhà trống và hỏi có muốn muớn hai hay ba phòng cho gia đình năm người lớn trên 18 tuổi.  Rõ ràng đây là câu hỏi tọc mạch, soi bói vào chuyện phòng the theo kiểu tư bản.  Nhưng bản chất nhập gia tùy tục và là người chân uớt chân ráo, tôi cũng kịp nhẹ nhàng đáp; trăm sự nhờ chú.

      Cái chánh là việc học hành của con cái, còn tôi thì tự hứa sẽ làm bất cứ công việc gì nếu có người mướn. 

      Tuần lễ đầu, đi học cách sinh hoạt ở Mỹ, trước đây giai đoạn nầy học ở Phi Luật Tân hay Thái Lan.  Sau đó hai con trai đi học ở truờng trung học chánh qui Seattle, vì chúng chưa tới 21 tuổi, dân bản xứ thì tuổi ở trung học là 18.  Xe rước từ 7 giờ sáng, đến ăn sáng, đưa về 3 giờ chiều, có ăn cơm trưa.   Các cháu đựợc học lớp 9.  Gia đình chúng tôi mừng rơi nước mắt, nhưng lo không hiểu vào lớp chúng nó học thế nào và nghe tiếng Anh làm sao được.  Dù rằng chúng vừa tốt nghiệp phổ thông (lớp 12).

      Tuần sau, có một nguời thường đi ngang nhà giống như Việt Nam, tôi mạnh dạn làm quen.  Bà ta cho biết trước đây nhà nầy Phi Luật Tân ở, nên thấy chú thím mà không có chào hỏi... Lân la tâm sự, có ý muốn đi làm, chị ta sốt sắng giới thiệu một người đang cần người nấu ăn và giữ em bé.  Thì ra đúng là nguyện vọng và nghề của nàng, y như coi con và làm việc nhà.  Nhất là lương tháng quá hấp dẫn tới $700 mà làm có 6 ngày, từ 6 giờ sáng tới 6 giờ chiều, còn nghỉ được ngày chủ nhật.  Thế nhưng, không phải khôi hài, nhưng, tại, bởi, vì người chủ chê vợ HO thì không biết nấu nướng, coi con.....Thế ư!!!!

      Còn đang trong tình trạng lảnh trợ cấp 8 tháng cho cả gia đình trên 18 và dưới 65 tuổi.  Tôi nôn nao phải đi làm vì làm sao trả tiền nhà, điện, thức ăn sau 8 tháng đây...May mắn có người chỉ đi xin "food bank", thực phẩm thặng dư của cơ quan hay nhà từ thiện.  Tôi bất kể lạnh lùng mưa gió, đi xin gần như 6 ngày trong tuần, và bảo lủ con cũng phải sắp hằng để xin khi chúng nghỉ học.  Rồi còn đi xin quần áo nữa.  Có lần, tôi tự cho mình nói tiếng Anh quá giỏi, vì dám cãi với cô cho thực phẩm.  Cô ta hỏi ông Liên Sô đứng trước tôi, đi xe hơi hay đi bus.  Ông ta trả lời, đi xe hơi, cô ta cho nguyên thùng táo, (apple) còn tôi trả lời đi bus cô ta cho có 6 trái táo.  Tôi đâu có chịu, đây là kỳ thị đây mà.  Xin ăn mà nói đi xe hơi chớ.  Tôi cãi lung tung, còn cô ta thì nhã nhặn trả lời vì giữ gìn sức khỏe cho tôi không thể mang nặng....

    • Rồi tôi cũng tìm cách đi học cấp tốc và đậu cái bằng phụ y tá, rồi đi làm giá $8/giờ sau ba tháng ở Mỹ.  Tôi khoe cái giấy phép hành nghề của tiểu bang Washington cấp cho thằng cháu, tạm nhận, xem.  Nó dám cầm xé ra.  Tôi la chói lói. Nó mới giải thích là mình chỉ cần cái licence nhỏ xíu như giấy căn cước, xung quanh đã đục lỗ sẳn, xé ra để gọn vào bóp...Thì ra xứ tự do và tự động nữa...Còn nhiều cái linh tinh trong cuộc sống mà có nhập gia mới tùy tục.  Rồi cũng hiểu cộng sản, tư bản, và tự do hay cao hơn là chính trị...  Bây giờ nhớ lại chuyện học hành.
       

      2. Học hành

      Từng là giáo viên nên việc học và dạy có rất nhiều kinh nghiệm lối 30 năm trong nghề.  Chuyện học là dễ thôi, tuy hơi khớp khi bảo phải thi xếp lóp.  Mình chưa thi máy nghĩa là khoanh tròn với viết chì #2.  Hai mẹ con cùng thi, cùng vô lóp 3 ESL, English as a Second Language.  Trong lớp thì mẹ có nói con ít dám nói vì sợ trật, không nói cuối giờ bị trừ điểm; văn phạm thì con nhớ, mẹ quên.  Cuối khoá, mẹ con cùng ở lại lớp.  Trong khi đó buổi chiều tôi đi học khóa Nusing Assistant.  Rồi đi làm đêm, sáng vẫn đi học...

      Vừa học vừa ngủ gục, rồi copy; toàn là những điều tối kỵ trong những năm học và dạy ở quê nhà.  Tôi copy đến nổi, bạn ngồi gần nó hỏi, bác copy như vậy rồi làm sao bác thi được bác. Gần ngày thi tôi thức ngủ lẫn lộn, ôn những bài mà thây cô cho sẽ thi cuối lớp.  chuyện lên lớp hay ở lại là bình thuờng.  Ở trường cộng đồng, thì tuổi từ 18 đến vô hạn định, không phân biệt nam nữ, sắc tộc....Tại đây mới thắm thía "học thầy không tầy học bạn" và tục ngữ Anh  "học thầy biết một, học bạn biết hai, dạy biết mười"...

      Tôi là giáo viên dạy học, dạy nên biết mười.  Biết mười đây là mười cái chưa biết trong cuộc sống toàn cầu từ thượng vàng hạ cám hay trong tâm tư ra xã hội.  Xã hội sinh vật cao cấp.  Tự mình cho mình là cao cấp, y như rằng mỗi chũ nghiã tự cho rằng mình đúng và đem tự do hạnh phúc đến nguời khác.  Trong gia đình hẹp hòi nhỏ bé, ông bà, cha me, con cái, mỗ vị trí đều cho mình đúng và mang hạnh phúc đến người khác.  Thật đó ư.....

      May mắn trong gia đình Việt Nam còn ba thế hệ ở chung một mái nhà, ăn chung một mâm cơm.

      Trong khi học ESL, có giờ tâm sự, tôi kể con trai tôi muốn sống riêng dù rằng chưa lập gia đình.  Cô cười ngất và bảo: kick him out when he is 18 (18 tuổi tống cổ hắn ra khỏi nhà).  Nữ sinh dưới 18 tuổi có chửa nhà nước lo, con gái có con không cha, nhà nuớc lo.  Không có chuyện cạo đầu trét dầu con rái... Con nuôi thì cũng phải cho biết cội nguồn...

      Trở lại việc học trong lớp ESL thời đó chia ra 3 cấp, mỗi cấp 3 bậc A, B, C.  Hiện giờ chia 6 cấp, mỗi cấp 3 bậc A, B, C. Rồi đến college, hay giỏi lên thẳng University.  Đây là nói về Seattle, Washington.  ESL học 2 giờ/ ngày, ba ngày một tuần, và khoảng hai tháng ba tuần cho một tam cá nguyệt.  Gần như có ba lớp trong ngày, sáng, trưa, chiều, tối... Có vài bạn ghi học hai lớp ESL trong cùng một quarter.  Trong lớp ESL dạy ngôn ngữ, phong tục, phát âm, vi tính, có lớp lab để học theo tape, và không có dạy toán.  Toán học theo chương trình khác và ở bậc college. 

      Sau bốn năm học ESL tôi cũng thi đậu vào college.  Bây giờ có tiền học, tiền vừa học vừa làm, hơn nữa quá chán nản về việc làm nên tôi xin làm đi học.  Và rồi đến gặp cố vấn về việc học.  Cô ta bảo với 30 năm nghề daỵ hoc là quý báu, taị sao không tiếp tục sự nghiệp dạy học.  Tôi tự than thầm, nói tiếng Anh không suông mà dạy ai. Cô đề nghị nghề nấu ăn, tôi chợt nhớ lại thành kiến, vợ sĩ quan mà biết nấu nướng gì.  Cô đề nghị tiếp kế toán.  Tôi lại chán những con số. 

      Trong khi làm phụ ý tá, tôi thấy y tá tốt nghiệp 1 năm (LPN) là lương gấp đôi phụ y tá và nhẹ nhàng sạch sẽ hơn, không phải va chạm với tiểu tiện của người cao tuổi; nên tôi dự định học y tá.  Tôi tỏ ý muốn học LPN (License Practice Nurse).  Cô cố vấn bảo có những khó khăn cho người không học trung học ở Mỹ, vì hạn chế từ ngữ và phát âm.  Những môn đòi hỏi khó đó là Dinh duỡng, Hóa học, và Cơ thể học... để vào lớp y tá chính thức.  Ở đây không thi tuyển, chỉ học theo ý muốn và có thể nhờ cố vấn chuyên môn góp ý.  Trong khi học, có thể học với Tutor, phụ giáo dạy kèm tùy môn học và khả năng cuả thầy cô phụ giáo.  Người phụ giáo có trình độ ngang mình hay là đã có bằng tiến sĩ....

      Tôi vựợt qua lớp Dinh Dương dễ dàng, Hoá học tương đối dù rất khác khi xưa tôi học; đến môn Cơ thể học, thì điên đầu với từng chi tiết trong cơ thể.  Trong lớp người giỏi nhất là Nepal.  Tôi hỏi kinh nghiệm thì cô ta trả lời tôi là giáo sư về Cơ thể học và qua Mỹ du học để trở thành bác sĩ.   
      Trong những năm học ở college, tôi nhận ra quá nhiều lỗi lầm mà tôi mắc phải khi còn đứng lớp ở quê nhà.  Tôi đã không nhận thấy lối chỉ dạy của mình là thiếu sót mà chỉ thấy lỗi tại học sinh kém thông minh. Tôi chưa tìm cách minh họa bài học để dể nhớ, chưa đi sát tâm lý học sinh.... để chúng dể hoà mình với bài học, với bạn bè, và với thầy cô.  Tuy nhiên những caí tự do quá đáng cũng tạo nên tánh tự cao, tự đại.  Nhìn xa thì có chủ nghĩa, mỗi chủ nghĩa có cái hay, cái độc tài, và cái quá tàn ác của nó.  Cuối cùng tôi chọn học ngành giáo dục và trở thành phụ giáo ESL.
       

      3. Việc làm 

      Phụ giáo ESL có gì hay và có gì khó khăn. 

    • Hay và khó khăn thì hình như ở đâu và ngành nghề nào cũng có.  Những năm tháng dài 30 năm đứng lớp cứ tuởng là mình vua một cõi. Rồi những năm lăn lộn với cơm, áo,  tiền cứ an ủi là vận nước thế, cá nhân mình, gia đình mình, và xóm làng mình phải thế.

      Ngày đầu buớc chân xin việc cũng khá suông sẻ khi xin việc phụ y tá, chỉ việc cái thằng phỏng vấn hay "ba lăm".  Tôi đã học qua lớp chuẩn bị trả lời khi xin việc làm., quần áo chỉnh tề, tuyệt đối không mặc quần jean (hạ cấp?), mỉm cười tự tin... trả lời chính xác và gọn nhẹ... Tôi chọn làm ca đêm, vì nghĩ sáng còn đi học.  Hơn nữa ca sáng, 7 giờ giao ca thì không có phương tiện di chuyển.

      Ngay ngày đầu đã bỡ ngỡ và tủi thân.  Cơm ăn không được vì những hình ảnh và mùi từ con nguời thải ra... Tự nén lòng vì đã hứa việc gì cũng làm được để các con có thể tiếp tục học, và một phần chu cấp bên nhà.  Thế mà đã rán gần 5 năm. 

      Có những công việc phải làm hai người như thay tả bệnh nhân nặng kí lô.  Người làm chung ca hưá sẽ giúp nhưng đợi làm xong việc của họ xong trước.  Nạn bè phái và sắc tộc lộ rất rõ, mà người Việt chê ít người làm việc nầy.  Nhiều nhất là Phi Châu và Phi Luật Tân.  Nghề ít chữ mà nhiều tiền là làm móng tay và săn sóc sân vuờn.  Nghề phổ cập là kỹ sư vi tính, vuơn cao là dược sĩ, nha sĩ... Nhìn chung giới trẻ Việt Nam rất đa dạng về nghề nghiệp để hoà nhập vào nếp sống của người bản xứ.  Chỉ riêng giới cao niên có phần lẹt dẹt với nghề tay chân, cắt cỏ, bỏ báo đêm qua ngày.  Tuy nhiên nghề tay chân nầy không sánh nổi với sức khỏe trẻ trung và giá rẻ của người anh em phiá Nam Mỹ như Mễ Tây Cơ.  Nói đến đây gợi nhớ về câu nói vè: không ăn cắp là không xxx, không đi trễ là không Việt Nam.  Thói quen tiệc cưới mời 6:00 tối, mà 8 giờ chưa mở tiệc...

      Trở lại việc làm sau khi nghỉ phụ y tá, là phụ giáo viên ESL. Công việc quá nhẹ nhàng tay chân, nhưng đầu óc nặng như chì. Thật ngạc nhiên khi biết có người chưa biết đọc chữ Việt; vậy mà tật chảnh và hoạnh hẹ thì còn phát triển mạnh hơn vì ở xứ tự do.  Họ bảo rằng không có học trò thì thầy cô giáo và phụ giáo lấy ai mà dạy.  Học trò là vua, phải chìu, phải nhã nhặn.  Xứ tự do mà, con cưng của chánh phủ mà.  Nhưng cái lợi là vừa phụ lớp vừa học cách phát âm mà tôi chưa có dịp học kỹ càng. 

      Nhân học về phong tục, tôi mới nhớ ra cái ông phỏng vấn khi làm phụ y tá.  Sau khi phỏng vấn xong, ông hỏi tôi có câu hỏi hay thắc mắc nào không.  Tôi trả lời cám ơn, vì đuợc ông nhận vào làm.    Ông đưa hai ngón tay tréo chào tôi, làm tôi đỏ cà mặt thẹn thùng, còn ông nghĩ tôi quá sung sướng được việc làm.  Thật ra hai ngón tay tréo ở đây chỉ tương trưng là may mắn.  Điều nầy làm tôi liên tuởng đến cuốn tiểu thuyết Doctor Zhivago của nhà văn Nga Boris Pasternak, có một chi tiết đaị loại như vâỵ.
      Sau cuối là làm thiện nguyện cho Hội Cao Niên WA.  Vốn hai đầu gối tôi bị sưng trong những năm sau nầy.  Bác sĩ khuyên tôi là không có thuốc đặc trị cho đau khớp mà là ăn uống và vận động.  Ăn nhiều rau quả, giảm thịt và chất béo; thêm vào đó vận động cơ thể như đi bộ, bơi lội, nhảy đầm và v.  v...  Tôi đã tự khen khi dùng tiếng thể dục nhịp điệu và nhảy đầm thư giản cho tuổi xuân tròn hay xuân tàn.  Còn nuôi những kỳ vọng nào trong tương lai nếu không có sức khỏe.  Vì vậy, tôi đang theo trào lưu vi tính, theo thể dục nhịp nhàng, theo tư tuởng khỏe mạnh từ tinh thần đến thể chất ở Mỹ cũng như ở Việt Nam.  Ứớc mong cơ thể khỏe trong tâm hồn tự do dù ở đâu và lúc nào.  Vì thế nên tình nguyện sinh hoạt ở Hội Cao Niên coi như phần nào mình tự tập và chia sẻ những động tác để giữ cơ thể khỏe mạnh trong cộng đồng thân thương ở quê hương tạm dung.
       

      Chúc Quý Bạn có cuộc sống linh tinh đầy bận rộn mà thư thới trong mọi tình huống.


      PHẠM THỊ NHƯ-Ý



        • www.vietbao.com/?ppid=51&pid=141&auid=3673&nid=106334
          ..........Sáu Tỷ
          ...
          Đăng nhập để trả lời
          0
          <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-26 14:57:39Quang Khôi>
          21 Tháng 9 2007 - Cập nhật 09h36 GMT
          'Hàng ngày dân phải bỏ tiền lót tay'


          Báo Singapore, tờ The Strait Times lại có bài về Việt Nam, nhưng lần này là về tệ nạn hối lộ.
          [/align] 
          [/align]Mở đầu bài “Here's a tip: Things in Vietnam work if the price is right”, tạm dịch là “Chỉ dẫn: mọi thứ ở Việt Nam đều chạy, nếu trả đúng giá”, hôm 16.09.2007, tác giả Roger Mitton mô tả một chuyến đi xe khách.
          Trong dòng đầu tiên là cảnh công an “vẫy xe dừng lại”, và sau đó, một cuộc “tiền trao cháo múc” diễn ra giữa người tài xế và người công an giao thông.
          Không tranh cãi gì, vì biết “Họ sẽ tìm ra một thứ gì” để bắt lỗi, lái xe đưa cho người công an 50 nghìn đồng.
          Chuyện xảy ra trên tuyến đường gần Quy Nhơn, miền Trung Việt Nam.

          Theo tác giả, chính thói ăn tiền vặt và hàng ngày (petty, daily corruption) của quan chức và nhân viên công lực, làm cho người dân Việt Nam bực bội.


           Hệ thống giáo dục ở Việt Nam, nước chính thức là cộng sản, được coi là miễn phí, nhưng nó lại tốn rất nhiều tiền
          [/align] 
          [/align]The Strait Times
          [/align][/align]
          Dù các vụ tham nhũng trong Bộ Giao thông đã khiến có quan chức phải đi tù, và cựu Bộ trưởng Đào Đình Bình phải từ nhiệm, nhưng theo nhà báo Roger Mitton, chuyện xét xử các vụ đó “tác động rất ít đến cách thức hàng ngày người dân bị hành hạ thường xuyên bởi công an, bác sĩ, giáo viên, chủ thuê nhà, nhân viên giao thông và tất cả các thói quan liệu nhỏ nhen”.

          Khai thác trẻ nhỏ
          “Hệ thống giáo dục khiến người Việt Nam bực bội hơn cả, vì họ mong con cái được học trường tốt trong khi lũ trẻ bị bóc lột (exploited) bởi các giáo viên hưởng lương chính thức không đủ sống từ nhà nước”.

          "Hệ thống giáo dục ở Việt Nam, nước chính thức là cộng sản, được coi là miễn phí, nhưng nó lại tốn rất nhiều tiền".
          Một phụ nữ ở Hà Nội được trích dẫn trong bài cho báo chí nước ngoài biết cô phải trả 1000 đôla để con gái vào được một trường tốt.


          [/align]

          Giáo dục ở Việt Nam chính thức thì miễn phí, nhưng thực tế lại tốn rất nhiều tiền
          Sau đó, bà mẹ này “còn phải tiếp tục nộp tiền cho thầy hiệu trưởng vào các ngày lễ”.
          Một người lái xe ôm ở HN thì tỏ ra khó chịu khi được hỏi “ông có phải trả tiền hối lộ không?”:
          “Ông từ trên trời rơi xuống à? Sao lại hỏi câu ngớ ngẩn như thế. Người Việt Nam ai không biết là Có”.

          Một phụ nữ khác thì kể bà phải trả tiền cho bác sĩ nếu không muốn phải đợi hàng tiếng trong bệnh viện. Chuyện sinh con cũng vậy. Muốn được bác sĩ chăm sóc nhanh hơn và tốt hơn thì giá ít nhất là 500 nghìn đồng lót tay.

          Ngoài chuyện các nhà giáo làm tiền, tác giả còn mô tả chuyện bác sĩ viết đơn thuốc chỉ để mua ở những nhà thuốc có quan hệ. Và thế là dược sĩ và bác sĩ chia tiền lời với nhau.
          Nhà báo Roger Mitton cũng trích Cơ quan Đánh giá Rủi ro Chính trị và Kinh tế, (Political and Economic Risk Consultancy), đóng ở Hong Kong, rằng Việt Nam là nước tham nhũng thứ tư ở châu Á, sau có Indonesia, Thailand và Philippines.
          Điều làm tình hình tệ hơn là ở Việt Nam, vẫn theo bài báo, người ta không được thảo luận công khai về tham nhũng vì lý do kiểm duyệt chặt chẽ.








          Minh, Melbourne - Australia
          Thời Pháp thuộc với lại Mỹ Ngụy (mà cộng sản kêu là xấu xa hết cỡ) tệ nạn xã hội có, nhưng đều phải dừng bước trước cổng nhà thương, trường học. Còn trong chế độ mới xã hội chủ nghĩa tốt đẹp huy hoàng, nhất là giai đoạn hội nhập ngày nay, thì chẳng còn chỗ nào, ngành nào, lĩnh vực nào mà tham nhũng, vòi vĩnh, đút lót, ăn chặn không thò cái vòi bạch tuộc kinh khủng của nó vào, kể cả trồng người và cứu người.

          KBM
          Có sự khác nhau về nhận thức giữa người trong và ngoài nước. Người trong nước như sống trong căn nhà có mọt ăn nên chỉ quan tâm và lo bắt các con mối mọt họ thấy được. Người bên ngoài nhìn vào tổng thể hơn nên cho rằng mối mọt chỉ là kết quả chứ không phải nguyên nhân, và nguyên nhân chính là do căn nhà bị ẩm thấp, do môi trường tồi tệ, do các con "mối chúa" núp rất kỹ cung cấp mối mọt hàng ngày.

          Khó trách đồng bào trong nước, như mấy ngày nay tại HN, SG họ bị kẹt xe hít khói, đến sở đã mệt, về nhà lại không có nước sạch để tắm. Vậy là họ tâm trí, sức lực đâu mà lo "săn mối chúa", cải thiện môi trường trong và xung quanh nhà, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng? Thế là họ giận các con mối họ thấy hoặc nghe, như Bùi Tiến Dũng, Đề án 112, v.v...

          Trong khi đồng bào hải ngoại lo lắng cho quốc gia nên kêu gọi phải dẹp tận gốc, bắt "mối chúa" hoặc ít ra phải cải thiện môi trường để mối không thể sinh sản quá mau, mạnh. Môi trường đó ĐÃ được hàng trăm quốc gia khác thử nghiệm, chứ không phảI mới mà lo sợ sẽ không kết quả. Đó là phải có thông, thoáng trong thông tin, cái gì thật phải phơi bày ra ánh sáng, sau đó phải tìm và diệt NGUỒN gây ra các tệ nạn. Thay vì bắt bỏ tù một BTD trong số hàng ngàn BTD khác thì nên đưa ra đề nghị tha bổng nếu khai ra 3 người cao cấp hơn, nếu xét họ có tội lại đề nghị tha bổng nếu lại khai ra 3 người khác, v.v..
          Chẳng mấy chốc sẽ ra "mối chúa" ngay, chứ như hiện giờ tội vạ gì ông BTD khai ra để sống không yên trong tù, không được thả sớm, v.v...

          Hoang Thang, Việt Nam
          Một diều hiển nhiên và đầy rẫy trong xã hội như vậy mà trên các phương tiện thông tin luôn cho là "chỉ một bộ phận cán bộ thoái hóa biến chất mới hối lộ"Thật bó tay với cách chống tham nhũng của đảng và chính phủ. Còn bản chất hối lộ của chế độ là đảng luôn ban ơn cho dân chúng mà đảng là ai? chỉ là một nhóm người nào đó thôi, mà cụ thể chỉ là hàng cán bộ công chức cả. Họ giải quyết công việc giống như ban ơn cho dân và chính quan niệm ban ơn của họ mà họ tự cho mình có quyền vòi vĩnh và đòi hỏi.
          Thực tế họ chỉ "có tài ức hiếp "và "giỏi lưu manh" mà thôi.Tôi nhiều khi đi làm một công việc gì đó mà phải hối lộ cho xong thì luôn cảm thấy mình bị sỉ nhục lắm, còn đại bộ phận người dân tôi thấy sau khi họ hối lộ xong tu! y trong lòng có tức dận nhưng đối với người xung quanh thì họ lại tỏ ra rất tự hào là mình rất hiểu luật chơi người "sành điệu" thật buồn thay.

          Giấu tên
          Một lần tôi xuống sân bay Tân sơn nhất với mấy người bạn, khi qua hải quan hai chú xem giấy tạm Resident alien card rồi họ hỏi qua hỏi lại ở Mỹ mấy chục năm mà giấy tờ chỉ như vậy thôi sao? Tôi trả lời "vâng, chỉ thế thôi" hiểu ý nhau mấy người bạn đứng sau la ó lên "họ muốn hỏi tiền bạn đó, bỏ tiền ra đi" hai chú ấy đỏ mặt trả giấy cho đi, các bạn tôi không ai mất đồng cent nào mà còn được đi nhanh nữa. Cám ơn Trời Phật.

          Lâm thị Ngọt
          Xin bạn QHP, Saigon làm ơn hiểu cho vì nhân quyền không được tôn trọng, cho nên luật pháp không công minh, cho nên mới có tệ nạn quan quyền lớn nhỏ trong khắp mọi ngành, nghề, trở thành quan liêu, tham nhũng như hiện nay. Mà bây giờ ngay cả dân với dân cũng "tự do" bắt nạt chèn ép lẫn nhau nếu có thể chạy chọt nhờ vả quan lớn quan nhỏ chống lưng. Vì coi thường nhân quyền nên sự khiếu kiện của nhân dân luôn luôn bị các cấp địa phương ém nhẹm, tham nhũng quan liêu tha hồ lộng hành. Dù nhân quyền không liên quan đến tệ nạn "lót tay" như bạn nghĩ thì cũng vẫn là vấn đề bạn và tôi cần đòi lại cho mình từ chính quyền CS.

          Quan Hà
          Trong xã hội dân trí thấp kém, thì quan chức không tôn trọng quyền của dân, và dân không biết quyền của mình. Cho nên quan tha hồ nhũng nhiễu dân, và dân ngoan ngoãn "lót tay" để có thêm quyền lợi, hoặc được sống an thân. Vậy ta cần phải học tập về nhân quyền để quan chức tôn trọng dân, và dân có thể mạnh dạn "nói không với lót tay". Bạn QHP, Saigon nghĩ có nên chăng?

          Cao Chung, Đà Nẵng, Việt Nam
          Rất buồn khi sự hiểu biết của người dân còn quá nông cạn khi thừa nhận rằng Tham nhũng tại VN đến mức phải công nhận là điều cấm kỵ của đảng CS. Họ không hiểu số tiền tỉ tỉ bị tham nhũng ở đâu ra, là của ai? Đó là của nhân dân, của quốc gia đó, vậy mà người dân không có quyền truy tố, không có quyền xử phạt, và chính những tên THAM NHŨNG đó người dân đâu có bầu.
          Vậy DÂN CHỦ ở đâu? Vậy những người dân bị bọn THAM NHŨNG CƯỚP ĐẤT ĐAI đi khiếu kiện, chính các quan chức đã công nhận trên 80% dân kiện là đúng, tại sao hàng chục năm không giải quyết cho họ, đẩy họ vào cảnh bần cùng. Bạn đã xem đề tài Giải mã GIÁM ĐỐC THẨM chưa. DÂN CHỦ hiểu đơn giản đó là người dân có quyền đòi quyền lợi hợp pháp, chính đáng của mình.

          Bibi
          Vì là bài báo của Singapore nên thật khó để tìm luận điểm để bác bỏ, nếu đây là bài báo từ 1 nước phương Tây thì có lẽ sẽ bị 1 vài người chụp cho cái mũ xuyên tạc rồi.


          QHP, Saigon
          Đây mới đúng là vấn đề của Việt Nam hiện nay, tệ tham nhũng, quan liêu. Và người dân Việt Nam bức xúc nhất chứ không phải chuyện nhân quyền hay tự do tôn giáo gì đó mà phương Tây và Mỹ hằng ngày vẫn cứ nhắc đến, vì thật sự các vấn đề tôn giáo hay quyền con người thì người dân Việt Nam hoàn toàn không cảm thấy sự đàn áp nào như các báo cáo đã mô tả, nhưng riêng vấn đề tham nhũng thì ai cũng biết và công nhận.

          Không nêu tên
          Tôi đau lòng khi đọc các câu chuyện bị hư mắt, lấy máu và thay băng vì vô tình hay cố ý làm đau bệnh nhân, v.v... để sau đó gia đình bệnh nhân "tự nguyện" đóng góp. Từ hồi nào và bằng cách nào mà chính phủ VN đã "thành công" trong việc thẩm thấu cả vào ngành y, biến các vị bác sĩ, người y tá, thành những người vô liêm sỉ như vậy?
          Gia đình tôi cũng bị một trường hợp đau lòng. Một người bà con có đứa con gái 17 tuổi bị đau ruột thừa, vào bệnh viện bị để nằm oằn oại không ai lo, vì lúc đó cha mẹ ở xa chưa về kịp, nhà lại chỉ có cô bé đó lớn nhất. Cô bé bị đau nên phản ứng tự nhiên không cho y tá lại khám bằng tay tại vùng đó (dưới rốn bên phải), nên y tá để nằm đó luôn nói là "cho đỡ đau rồi tính", thay vì phải giải quyết bằng thuốc giảm đau, và nếu cần thuốc "an thần" (thuốc mê nhẹ) để siêu âm.

          Cũng phải nói, nếu lo cho cô bé đó thì không lo được cho bệnh nhân khác sẵn sàng đưa tiền bạc triệu, và nếu mỗi ngày không chia cho đồng nghiệp, cấp trên, bác sĩ, thì bị "kỷ luật", "mất điểm thi đua" gì đó không chừng. Vậy là cô bé nằm đó chỉ biết nằm co cụm rên xiết cả ngày, sau khoảng gần 1 ngày thì ruột thừa bị sưng lớn nên bể ra, gây nhiễm trùng vùng bụng.
          Khi cô bé tái mét, run rẩy, nóng sốt quá nặng, cũng là lúc thân nhân chạy vào đưa tiền cho y tá, vậy là họ mau mau "cứu cấp" nhưng quá trễ, cho dù sau đó các bác sĩ "nhiệt tình" (không biết họ được chia bao nhiêu, hay cũng lo sợ bệnh nhân chết) nhưng vì nhiễm trùng quá nặng nên xuống máu mà chết.

          Mai Mai, Hà Nội
          Chúng ta có thống kê rằng một ngày có bao nhiêu người chết vì tai nạn giao thông, vì HIV/AIDS... nhưng chẳng có ai dám làm thống kê rằng: Một ngày bao nhiêu người dân phải bỏ tiền lót tay cho các cán bộ công quyền hoặc những dịch vụ mà họ đáng được hưởng.
          Tôi đã từng phải làm cái việc "lót tay" nhiều người để được yên thân, mặc dù trong thâm tâm tôi vô cùng xấu hổ với hành động đó, của chính mình. Chết một nỗi là rất nhiều loại hình dịch vụ ở Việt Nam đều phải có cái khoản "lót tay".... nên chẳng biết bao giờ chất lượng cuộc sống của con người mới khá lên được.

          Anh, Hà Nội
          Nói về tham ô, lót tay ở Việt Nam thì nói đến bao giờ mới hết. Nó như một bệnh dịch tràn lan từ quan này sang quan khác, nghành này sang nghành khác. Nhiều trường hợp lót tay phải xem đó là "bị xin đểu" mới đúng.
          Trong giáo dục: muốn con hay chữ phải "yêu" lấy thầy, lót tay. Trong Y tế: muốn "lương y như từ mẫu", lót tay. Trong xây dựng: Nhà thầu muốn công việc trôi chảy, lót tay. Ra đường gặp công an: bị "xin đểu". Kể làm sao cho hết được.

          Quang
          Người dân mình chịu khổ như thế nầy đã quen rồi, nó trở thành một cách sống. Nếu muốn tồn tại phải biết hối lộ. Tác giả còn chưa biết một điều là ai có lòng tự trọng, thanh liêm và ngay thẳng trước sau gì cũng bị loại ra khỏi cơ quan.
          Điều nhức nhối ở đây là bài báo nầy được đăng ở nước ngoài. Vậy thì người nước ngoài nghĩ gì về đất nước, về chính phủ, về dân tộc mình? Không biết các bạn "yêu nước yêu CNXH" cảm nhận như thế nào, riêng tôi thấy nhục lắm.

          VN, TPHCM
          Bài viết của báo Strait Times rat chính xác, nhưng con thiếu rất nhiều. Nếu phóng viên của báo này sống ở Viet Nam trong khoảng thời gian dài thì tôi nghĩ chắc phải viết thành sách mới đầy đủ chi tiết.
          Ở Việt Nam nếu các bạn thấy quan chức nào còn nghèo thì đó là những quan thanh liêm đó, & dĩ nhiên những ông quan này phải bị về nghỉ hưu sớm.
          Tôi thấy bài trên BBC đăng đánh giá của Bộ Ngoại Giao Mỹ nói chưa thấy có kỳ thị xã hội ở Việt Nam, chắc tại vì ông Đại Sứ Mỹ không tìm hiểu kỹ, nếu ông Đại Sứ này tìm hiểu kỹ thì sẽ thấy nếu 1 người nào đó theo Thiên Chúa Giáo sẽ không bao giờ được thăng quan tiến chức trong bộ máy Nhà Nước mặc dù là người tài. Ở Việt Nam chúng tôi quen gọi là "lý lịch đen". Đất nước Việt Nam biết đến khi nào mới ngốc đầu lên nổi khi các ban ngành thuộc Nhà nước còn xét lý lịch? Vì vậy những con người thật sự có tài muốn đóng góp công sức cho Tổ Quốc cũng không thể vì không qua được vòng xét lý lịch, vô tình những công ty nước ngoài sử dụng chất xám của người Việt ngay tại đất nước người Việt ta.

          Mà khi bạn là người có tài khi bước vô phục vụ hết mình trong bộ máy Nhà nước thì cũng rất khó, vì khi mình giỏi quá thì dễ bị ganh ghét & chèn ép (vì trong bộ máy Nhà nước có được mấy ai cống hiến hết mình cho Tổ Quốc đâu). Đó là sự thật tôi thấy không tờ báo nào trong nước dám đăng lên.

          Guest, Hà Nội
          Từ hồi mua xe máy đến giờ,đã bốn lần bị 113 và CSGT bắt,nhưng lần nào cũng giải quyết bằng tiền tại chỗ (chưa gặp được ông nào không nhận tiền) mất tiền mà miệng vẫn còn phải nói cám ơn anh, cám ơn chú.
          Cảm giác mừng vì thà mất tiền còn hơn bị giam xe (đi xe ôm là lỗ vốn) nhưng buồn nhất là sự xuống cấp, suy đồi đạo đức văn hoá của cả một chế độ, cả một thế hệ, bây giờ và sau này.

          QTran
          Gởi Khanh, Biên Hòa. Bạn viết "[Tham nhũng] ở Việt Nam còn một nguyên nhân rất quan trọng đó là văn hoá người Việt." thật là rất sai và không có cơ sở. Xuống khu Little Saigon, Cali, vào những nơi văn phòng bác sỹ VN đông nghẹt khách hay những trung tâm phụ vụ cộng đồng (Hội người già, Bịnh viện miễn phí, v.v..) chỉ có người Việt, cũ, mới, già, trẻ có cả, mà không bao giời ai thấy ba cái vụ đút lót hay dùng tên tuổi để được ưu tiên. Ai cũng trật tự xếp hàng rất công bằng.

          Ngoc HN
          Nói chung thì tham nhũng và hối lộ có mặt ở khắp nơi ở Việt Nam. Từ việc to đến nhỏ cứ hễ dính đến cơ quan nhà nước là phải có lót tay, cơ quan cấp càng cao thì số tiền lót tay càng lớn. Nhiều người thế hệ "Chống Mỹ cứu nước" cũng phải chua chát mà nói "Cứ phải ca bài Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân. Cứ có Bác dẫn đường là việc gì cũng xong".
          Ở Hà Nội,Một giáo viên Mẫu giáo phải chi 40 triệu đồng cho các quan chức ngành giáo dục để có biên chế nhà nước, với giáo viên cấp 3 thì giá này là 100 triệu đồng. Nhiều lúc tôi nói vui với bạn bè: ở Việt Nam ngoài luật ra thì còn có lệ nữa, người dân có thể không thuộc luật, nhưng lệ thì không thể không biết. Muốn thành công chức thì ngoài việc phải thực hiện đúng theo luật công chức ra phải có một số tiền để làm theo lệ nữa.

          VN, Hà Nội
          Chẳng có gì nghiêm trọng cả , đơn giản cái gì cũng có giá của nó nên có thể nói Việt Nam là công bằng nhất thế giới . "Không có cái gì là không thể ở Việt Nam."

          Trung, Tp.HCM
          Tôi thấy Việt Nam đã tiến bộ rất nhiều rồi. Xã hội nào không tham nhũng chứ? Nếu ta đưa tiền đã là tiếp tay cho họ tham nhũng rồi.Nếu ai cũng suy nghĩ như vậy thì VN sao có thể chống tham nhũng chứ?

          Một độc giả
          Nếu nói là do thể chế, chế độ thì e là cũng chưa chính xác vì cùng một chế độ nhưng những bậc lão thành, xã hội ngày trước đâu đến nỗi như vậy (và vì thế nên một bậc lão thành cách mạng thở dài bảo rằng: không lẽ tao vào bưng lần nữa!!!".
          Nếu nói là vì tiền lương thấp thì cũng không đúng hoàn toàn đâu. Vì ngày xưa lương cũng đâu có cao, thậm chí còn không có lương nữa nhưng cán bộ đâu có bại hoại như vậy. Hơn nữa, Lương như thế nào là đủ? Những người đó họ đâu có nghèo tí nào đâu? Vậy tại sao họ lại làm như vậy? Tôi cũng không nghĩ ra! có lẽ là do nhân cách con người, do văn hóa con người thôi!

          Ẩn danh
          Có 3 cái quan trọng đối với người dân - An ninh - Giáo dục - y tế thế mà công an, giáo viên, và bác sĩ đều ăn hối lộ như vậy thì làm sao xã hội tốt dệp được? dân sẽ trông cậy vào đâu mà dám xưng danh VN độc lập tự do hạnh phúc.
          Long HP, Haiphong
          Ở Việt nam có 3 nghề đáng lẽ cần được tôn vinh là: Công an, Y, Giáo viên. Nhưng từ khi tôi biết nhận thức về xã hội là từ khi tôi ghét 3 cái nghề đó. Tạo sao vậy, tại vì những người làm nghề này đa số là bất lương. (Tôi suy từ thực tế của tôi)
          - Công an thì tìm mọi cách để bắt lỗi người dân để ăn đút lót.
          - Giáo viên (Đại học) cố tìm mọi cách để cho học sinh không đủ điều kiện thi cũng để ăn đút lót.
          - Tệ hơn là các Y, Bác sĩ sẵn sàng cho bệnh nhân đang cần cấp cứu nằm không thậm chí đến chết cũng chỉ để ăn đút lót.
          Tất cả những ai có việc phải làm với cơ quan công quyền ở VN nếu muốn kịp thời, khỏi phải đi lại nhiều lần dều phải đút lót. Đó là cái lẽ thường ở Việt nam đến độ người dân coi như là bình thường. Tôi có một lần phải làm một giấy tờ với Sở. Vì tôi thử không dùng tiền xem có vấn đề gì không thì tôi phải đợi đúng 33 ngày mới lấy được, đó là ngày cuối cùng theo qui định.(Từ 15 đến 33). Như vậy nạn tham nhũng cũng một phần do người dân, chúng ta đã tạo ra thói quen ăn đút lót của các quan chức.

          no name, Hanoi
          Bài viết này quá đúng và tôi mong rằng còn nhiều bài báo như thế này nữa. Tệ nạn này là căn bệnh kinh niên của Vietnam và thực sự là không có thuốc chữa.
          Tôi xin đưa ra một số ví dụ: y tá ở BV phụ sản trung ương bị kỷ luật không được chăm sóc trẻ mới sinh mà chuyển sang chăm sóc trẻ lớn hơn. Hỏi ra tại sao như vậy, hóa ra chăm sóc trẻ sơ sinh được nhiều tiền đút hơn và đặc biệt là "trẻ sơ sinh không biết nói" tức là không thể kể tội các y tá này được và các cha mẹ biết vậy nên phải đút nhiều tiền hơn.
          Trẻ em muốn học mẫu giáo tại trường thực nghiệm thì mất khoảng 500USD, hôm sau nhập học luôn... Thôi không kể nữa vì viết đến bao giờ mới hết đây?

          .....

          http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/09/070918_straitimesvnbribes.shtml
          ..........Sáu Tỷ
          ...
          Đăng nhập để trả lời
          0
          .....
           
          ABC, Viet Nam
          Chính những người dân đầu độc cán bộ công chức, ta hãy xem văn hoá "xếp hàng", hoặc văn hoá giao thông Việt nam thì rõ, ở đó đa số muốn nhu cầu được đáp ứng nhanh và tốn ít công sức, nên "phong bì trao tay" là công cụ tối ưu nhất cho họ sữ dụng.
          Nếu cho Roger Mitton sống ở Việt Nam một năm với lương công chức thì dần sẽ bị nhiễm "văn hoá giao thông của việt nam", biện pháp khắc phục là giáo dục ý thức con người việt và sử dụng kỷ luật sắt.
          Teddy, Hà nội
          Trong một xã hội trong sạch thì tham nhũng bị tẩy chay, nhưng trong một xã hội tham nhũng như VN thì sự trong sạch lại bị tẩy chay. Việc chi tiêu của nhà nước là một nguồn thu lớn của nhiều doanh nghiệp. Để chơi được với nhà nước bắt buộc phải bôi trơn tham nhũng (đây là chân lý khô thể tranh cãi trong thời điểm này). Khi có một dự án nào đó thì câu hỏi là sẽ phải chi bao nhiêu % thôi chứ không ai hỏi là có phải chi hay không. Nếu nhà nước có thật lòng chống tham nhũng bằng cách bắt một vài kẻ (hi sinh) thì tham nhũng không mất đi mà trở nên tinh vi hơn mà thôi.
           
          Ẩn danh
          Tham nhũng ở VN không thể trị dứt vì cái cội rễ của nó là một chế độ quái đản. Ở chế độ này những điều cực kỳ vô lý đã tồn tại rất lâu mà không được thay đổi. Vd: đất đai thì thuộc sở hữu chung, bầu cử thì phải qua đấu tố, lương Giám đốc sở không đủ cho con đi học...Những điều vô lý đó ai cũng biết nhưng không ai muốn sửa đổi. Vì đó chính là tiền đề để dễ dàng tham nhũng và là lý do để biện hộ cho tham nhũng.
          Viet Boy, Soc Trang
          Thật quá đáng cho những suy nghĩ và lời nói như vậy ! Nhà nước nào lại không muốn tốt cho dân, nhà nước chúng tôi sẽ lo mọi thứ cho dân nếu có thể và không để cho người dân chịu khổ đâu. Còn việc nhận hối lộ, tham nhũng chỉ là thiểu số và nếu bị phát hiện thì sẽ bị pháop luật nghiêm trị, ông tác giả tờ báo đó sao không chụp ảnhgởi lại cho công an để xử lý mà chỉ ngụy biện vậy. Thật thất vọng cho những ai chưa có cái nhìn xác thực về Việt Nam!
           
          Giang Nam, UK
          Đồng ý với các ngài các quí vị tín đồ của BBC là hiện nay một trong những tồn tại của VN là nạn tham nhũng, hối lộ nhà nước VN cũng nhận định được điều này và đang tích cực phòng và chống tệ nạn này, bằng chứng là hàng loạt những vụ tham ô nhận hối lộ lớn đã được khám phá và giải quyết.
          BBC quả là rất hay trích dẫn những từ rất "nóng" thường được đặt trong dấu ngoặc kép tôi có hai giả thiết là bài viết này không dịch nguyên văn, các vị cũng biết một câu mà bớt đi hay thêm vào một số từ thì nó biến đổi như thế nào huống gì là một bài báo, giả thiết thứ hai của tôi là tờ báo The Strait Times gì đó của Singapore chẳng biết gì về VN cả.
          Thưa các ông, các ngài, các vị. Từng là học sinh và hiện đang là sinh viên tôi khẳng định hệ thống gd ở VN (chứ không cần phải "chính thức là cộng sản" gì cả nếu có dịch thì hãy dịch là CHXHCN) hiện nay KHÔNG HỀ MIỄN PHÍ nhưng nó có tốn "rất nhiều tiền" không? học phí hồi tôi học phổ thông một năm là bao nhiêu khoảng 100.000vnđ, cộng với chi phí khác xấp xỉ 200.000vnđ thôi thì cho là 15USD của các vị đi còn học đại học tôi đóng 1.800.000vnđ tương đương với 120USD của các vị.
          Còn ở các nước khác thì sao hả xin thưa ở Đông Âu trường ĐH nào thấp nhất là 1000USD đấy, còn ở các nước phát triển khác thì còn gấp 2-3 lần.
           
          Kien Luong, Rach Gia
          Ông Roger Mitton viết như vậy cũng tội nghiệp cho các công chức nhỏ. Công chức lớn chỉ cần một đám cưới con hoặc đám ma cha mẹ vợ là có thể mua biệt thự, sắm xe hơi rồi. Ví dụ như đám ma mẹ vợ thủ tướng, đố ai đoán được là tiền phúng viếng là bao nhiêu. Nhà báo quay film, chụp hình lén đám ma bị CA ngăn chặn và tịch thu film ảnh. Đúng thôi, TT có thuê đâu mà cánh nhà báo lại đi làm không công như thế. Coi chừng bị treo bút, chụp mắt đó.
           
          Viet, Daklak
          "Nhà báo Roger Mitton cũng trích Cơ quan Đánh giá Rủi ro Chính trị và Kinh tế, (Political and Economic Risk Consultancy), đóng ở Hong Kong, rằng Việt Nam là nước tham nhũng thứ tư ở châu Á, sau có Indonesia, Thailand và Philippines." Ông nhà báo này chẳng biết gì về Việt Nam cả, phải xếp ngưòi ta vào vô địch thế giới tham nhũng chứ ai lại chỉ có hạng tư châu Á thôi.
           
          Một ý kiến
          Đúng chuyện lót tay đã trở nên phổ biến đến mức như là tất nhiên phải có (nếu ai đó chưa tin thì rất dễ kiểm chứng ở bất kỳ cơ quan nhà nước nào). Tôi chỉ xin được kể lại chuyện tôi đưa vợ đến Bệnh viện 108- Khoa Phụ sản. Lần đó vợ tôi vào cấp cứu, tôi vì ở xa nên đến muộn vợ tôi đã được một chị y tá ở đó (vợ chồng tôi không thể quên tên chị ta nhưng không muốn nêu tên chị ra) dùng kim lấy ven để truyền dịch đâm, nhích qua lại nhiều lần đến nát ven, cong cả kim tiêm sau đó vị trí thích hợp cho mũi kim dừng lại là nơi cổ tay để bệnh nhân không thể dám cử động nếu không muốn chệch ven (dù là cử động rất nhỏ) và kèm theo là cảm giác mũi kim luôn cọ sát vào thành mạch. Đến khi lấy kim ra chị này đã dật mạnh làm cho máu vợ tôi bắn tung toé cả lên tường áo và quần áo (tôi khi đó đã rất giận dữ đến mức muốn la mắng, hành hung chị ta nhưng vì vợ tôi dù rất đau và mệt vẫn nói " xin anh cố kiềm chế đừng nói gì cả" song cũng kịp bình tâm nghĩ rằng mình là người có văn hoá không thể cư xử như vậy nên thôi. Mong các bạn đọc và cùng chia sẻ.
           
          Một ý kiến
          Tôi hoàn toàn ủng hộ tham nhũng, có tham nhũng thì những người "ăn theo" mới có việc làm như nhà hàng , khách sạn, bia ôm, mát xa, buôn lậu...Nói chung ,nó tạo ra công ăn việc làm cho xã hội, làm cho bề ngoài xã hội trở nên giàu có và buộc mọi người phải hăng hái kiếm tiền hơn (để hối lộ) Guồng máy chính quyền càng chạy nhanh hơn vì được bôi trơn đầy đủ.
           
          SG14, Sài Gòn
          Nhà nước bắt buộc và khuyến khích các viên chức của mình sống và làm giàu bằng hối lộ để khống chế sự trung thành của họ. Không một viên chức nào có thể đủ sống bằng đồng lương chính thức của mình nhưng họ đều sống tốt vì vị trí công tác của họ. Khi có một kẻ bị nghi ngờ về lòng trung thành, ngay lập tức tội hối lộ hoặc lạm dụng chức quyền được đưa ra công khai để xử lý. Người ta cũng sử dụng đòn phép này trong các cuộc tranh giành nội bộ.
           
          TVD, Việt Nam
          Đảng đã thừa nhận "tham nhũng là giặc nội xâm", dân đã mừng. Nhưng mà thừa nhận thế thôi chứ hổng sửa được, dân buồn lắm, thất vọng lắm. Nước ngoài cảm thương cho cái cảnh ấy mới phải lên tiếng mong ít nhiều cái "giặc nội xâm" ấy nó bớt hung hãn đi, dân được nhờ. Suy cho cùng, chỉ có nói mà sửa được cái xấu thì thế gian này cần gì đến cảnh sát, quân đội, tự vệ, dân quân ... nên theo tôi người VN bây giờ chỉ có 2 lựa chọn: 1. Vùng lên đấu tranh. Cách này tuy thoải mái được về tinh thần của mình nhưng gian khổ lắm. Lãnh đạo đảng và chính quyền thì ghét, cho là hư, là gây mất đoàn kết, là phản động ... dân có nhiều người sẽ bảo là dại là ngu ... 2. Tích cực tiếp tay cho tham nhũng. Bón thật nhiều phân đạm thì đến cây đại thụ cũng sẽ chết vì...xanh tốt quá. Cách này tuy khổ cái tâm nhưng vừa sướng cái thân, lại được lãnh đạo đảng và chính quyền khen là ngoan, là biết điều, dân sẽ nhiều người khen là khôn quá, tài quá...
          Có thể có người cho rằng: Còn có cách không tiếp tay tham nhũng cũng chẳng chống đối? Xin thưa, không đâu! Động đến nhà chức trách là phải lót tay rồi, chả lẽ bạn không bao giờ xin giấy tờ, chứng nhận gì hay sao? Lại vẫn phải đút lót thôi! Thế thì chủ động dùng đút lót để đánh tham nhũng chẳng tốt hơn sao?
           
          Bệnh nhân
          Còn tôi, bị hư luôn một con mắt khi đi đặt thủy tinh thể mà không chịu lót tay cho bác sĩ. Nỗi đau này quá lớn. Nhưng mà dù đau thế nào tôi cũng phải nuốt hận. Khi đặt thủy tinh thể con mắt thứ hai, tôi đã phải thí cho bác sĩ 500.000đ. Kết quả là rất tốt. Sao tôi lo cho các con tôi quá. Sau này nếu chúng bị hư một con mắt hoặc bị cắt nhầm ruột thừa do không có tiền lót tay bác sĩ thì chắc tôi chết mất. Tôi mong cho cái chế độ này biến mất khỏi nền văn minh nhân loại.
           
          Ý kiến
          Thối nát đến mức thi "Thần tượng Việt Nam" cũng có việc "tài năng không bằng tài chính" là đề tài hiện được bàn thảo mạnh trên các blogs. Vì việc bầu qua tin nhắn nên ai có tiền, cho là bỏ ra 500 triệu "mua" 1 triệu tin nhắn thì ăn chắc, sau này sẽ gỡ lại hay bỏ luôn coi như tiền quảng cáo. Mấy đứa cháu tôi bên VN tức cành hông, vì các người vào sâu đều có "tài chính" cả. Chuyện thi chơi chơi mà còn có hơi hám không lành mạnh như vậy, nói gì bao việc khác. Sắp tới đây có tập đoàn đầu tư 6 tỉ USD cất casino tại Thanh Đa, (Q. Bình Thạnh Sài Gòn), rồi nghe đâu 5 tỉ tại Vũng tàu, thì xã hội VN lại càng loạn.
           
          Một ý kiến
          Tờ Strait Times nói rất đúng. Sự thật ở Việt nam đang diễn ra như vậy đã từ lâu. Từ ông cán bộ xã, tiền lương chưa đến 1 triệu đồng/tháng mà đâu thấy ông nào nghèo đâu. Ăn hối lộ ở Việt nam rất tinh vi, ăn theo chức vụ và trách nhiệm từng cán bộ, công an đứng đường 'làm mãi lộ' chia tiền cho trưởng phòng cảnh sát giao thông, trưởng phòng quà ''đậm' 'cho giám đốc sở trong những dịp lễ Tết để đươc yên vị. Việc ăn hối lộ đó bền vững vô cùng. Ăn đều, chia đủ có trời mà biết.
          Ở quê tôi nhà nước ăn cánh nhau khai thác titan từ những năm 80, nhiều tay chân cán bộ giàu lên vô kể, mãi đến năm 2005 báo chí mới lên tiếng , dân quê nghèo rủ nhau đi mót titan thì bị chính quyền bắt bớ. Có tên X buôn lậu 12000 bộ xe máy không bị ở tù, lại nhảy ra làm giám đốc titan. Tháng Hai dân Cát Tiến nổi lên phản đối, ngày 4 tháng 9 dân Nhơn Lý nổi lên phản đối sự bất công.
           
          TD, Hà Nội
          Hiện tượng nhũng nhiễu, đục khoét, xoáy tiền nhân dân của cán bộ, công chức, viên chức nhà nước Việt Nam đã diễn ra phổ biến từ lâu rồi, bây giờ các bạn mới biết sao? Chẳng từ một lĩnh vực, một ngành nào, từ trên xuống dưới, từ to đến nhỏ, từ TƯ đến cơ sở, không đâu là không có tham nhũng. Thật đau lòng thay cho ĐCS VN-Đảng đại diện cho đạo đức và văn minh.
           
          1 VN
          Các bạn nói nguyên nhân là lương thấp, là bộ máy cồng kềnh, là người dân hay phạm luật nên mới đút lót,..Có người nói là tại "cơ chế". Còn theo quan điểm của tôi là tại Thể Chế.
           
          Khanh, Biên Hòa
          Không cứ gì cộng sản mới ăn hối lộ, tham nhũng. Tham nhũng là bệnh đặc thù của mọi chính quyền, nhất là các nước đang phát triển, các nước lạc hậu đó là những nơi có hệ thống tư pháp yếu kém. Riêng ở Việt Nam còn một nguyên nhân rất quan trọng đó là văn hoá người Việt. Người Việt hay có thói quen nặng lòng ơn nghĩa cho nên hay cho quà, chi tiền khi nhờ ai làm cái gì đó. Người việt sống với chính quyền cai trị (phong kiến, thực dân...) quá lâu nên có tâm lý vừa sợ vừa ghét chính quyền nhà nước nên có tâm lý cống nạp, chạy chọt cho được việc, khi gặp vòi vĩnh đặt vấn đề thay tố cáo thì lại hối lộ cho bọn bất lương. Bây giờ vẫn vậy. Cái khó của chống tham nhũng là ở chỗ đó. Nhưng tôi thấy bây giờ cộng sản VN chống tham nhũng hiệu quả hơn chính quyền Sài gòn trước kia, đó là điều chắc chắn! và tôi sẽ giúp họ chống tham nhũng với tất cả điều kiện mà tôi có.
           
          Anh Minh, Sài Gòn
          Báo Singapore đăng về vấn nạn hối lộ tại VN hoàn toàn đúng, thậm chí trên thực tế, tệ nạn này còn nhứt nhối hơn nhiều. Là người dân VN tôi thấy nhục quá cho xã hội mình đang sống và rất cám ơn bài báo đã nói thay cho chúng tôi, vì không có chỗ nói. Tiếc rằng giới lãnh đạo chúng tôi không chịu thấy nỗi nhục này, thậm chí họ như ngầm cho phép nhau để vơ vét vậy. Là dân đen, khi còn thuộc địa cũng như lúc giành được độc lập thời nào chúng tôi cũng khổ và nhục.
           
          Mai Nam, Việt Nam
          Bài báo đăng ở Singapore này rất có ích, để dân nước này có sang VN thì phải biết một thứ văn hoá ứng xử kể từ khi đời ta có đảng. Nhiều nước trên thế giới cũng đã biết như vậy. Tuy nhiên, với dân Việt thì bài báo hơi... vô duyên, vì cách đây hai năm, ban Nội Chính thuộc trung ương đảng ta (được tài trợ Thuỵ Điển) đã điều tra và kết luận rằng tám lãnh vực có tham nhũng nặng và phổ biến. Nặng nhất là trong Địa Chính - Đất Đai, còn trong Giáo Dục, Y Tế thì thấp nhất. Thấp, kiểu cò con, nhưng lại rất tràn lan, từ cô mẫu giáo đến chị y tá và anh công an đứng đường. Công an chỉ thua Đất Đai, nhưng rộng khắp và ăn "thượng vàng, hạ cám", tức là từ những giá trị nhỏ tới kếch sù. Dân VN XHCN quá biết điều này, chẳng cần báo nước ngoài cho biết. Sẽ có một số bạn nói trên diễn đàn này: Tham nhũng, hối lộ, mất dân chủ, độc tài... thì ở đâu mà chẳng có, cứ gì VN, đừng nghe bọn phản động mà làm to chuyện. Từ trên 10 năm nay đảng đang chống lại đấy chứ...
           
          Một độc giả
          Khi vợ tôi sinh con lần đầu tại Bệnh viện Từ Dũ, chúng tôi đã trả giá vì không biệt cái lệ dấm dúi này. Kết quả là khi vợ tôi chuyển từ phòng mổ sang phòng hồi sức, thì ngay sáng hôm sau khi cô y tá thay băng, cô ta đã dứt một phát và đưa miếng băng lên nói với vợ tôi: "chị đã bị rách một miếng da rồi nè!" Các bạn tự hiều nỗi đau này như thế nào!!!!
           
          Sam Nuong, Hà Nội
          Đúng thế! Tác giả đã rất đúng. Nhưng quả thực ở VN người ta chẳng ai quan tâm hay bực bội nhiều đâu, vì đó là chuyện thường rồi.Tôi ở Nghệ An, thường xuyên đi Hà Nội - Nghệ An trên những chuyến xe. Lái xe sai là tất yếu(chở quá số khách quy định, phóng nhanh...)Tuy nhiên, công an không bao giờ "phạt" mà lái phụ cứ đưa tiền rồi đi như thể qua trạm thu phí đường bộ vậy. Trên tuyến đường Vinh - Hà Nội thì công An Thanh Hóa thường lấy từ 100-500 nghìn đồng, Ninh Bình 20-100 nghìn đồng. Hà Nam như Ninh Bình. Thế đó!
           
          Quoc, Sài Gòn
          Hiện tượng "tiền lót tay" như báo Strait Times đưa tin đã tồn tại từ rất lâu - từ khi ĐCSVN nắm quyền. Đây là điều hiển nhiên tại VN và có mặt trong mọi lĩnh vực. Lương cán bộ, nhân viên nhà nước, giáo viên không đủ sống. Phần lớn tiền thuế thu vào ngân sách bị bọn tham nhũng xâu xé. Phần còn lại phải chi cho bộ máy ĐCS, đoàn thể vốn cồng kềnh hơn cả bộ máy hành chính. Đạo đức giả của ĐCSVN khiến xã hội này càng ngày càng kém văn hóa. Họ chỉ lo tuyên truyền mị dân mà thôi.
           
          MM
          Chuyện ăn hối lộ ở bệnh viện, trường học, giao thông tôi đều đã có dịp tận mắt chứng kiến. Nhớ nhất là lúc đi xe khách 24 chỗ qua thành phố Huế. Theo quy định thì xe khách không được phép dừng lại trong nội thành. Lúc ấy xe đã vào nội thành, có mấy người khách đứng dưới vẫy vẫy nhưng xe vẫn chạy, không dám dừng lại. Có người vừa bật cửa xe ra thì bà chủ xe đã quát lên : Đóng lại ngay kẻo chết giờ! Nhưng đã muộn vì cửa xe đã hé ra khoảng 10 cm trước khi đóng sập lại và cảnh sát đã nhìn thấy. Họ bắt xe dừng lại và rốt cuộc phải đút cho họ 200 ngàn (bằng tiền vé 10 người khách đi từ Quảng Trị vô Huế). Bà chủ xe đau quá, nhỏ nhẹ trả xong tiền cho cảnh sát rồi lên xe đóng cửa chửi bới như điên.
          Mr Neo
          Cái này đúng. Nó vẫn diễn ra hằng ngày, hằng giờ, nó làm không chỉ những người bị khó chịu mà những người "đồng hội đồng thuyền nhưng không đồng tâm" cảm thấy xấu hổ lây. Điều này xuất phát phần nhiều từ đồng lương của các công chức, quan chức thấp nhưng nói đi nói lại vẫn chính là thói quan liêu vốn đã khó bỏ của những quan chức - công chức Việt Nam. Dễ thấy là người ta thường nói ít học mới làm công an, công chức, quan chức, ráng lo lót để vào, sau đó thì ráng vơ vét, ăn lại để gỡ vốn. Chính phủ VN không có biện pháp gì để giải quyết thì đừng nói đến mấy chữ Chống Tham Nhũng !!!
           
          http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/09/070918_straitimesvnbribes.shtml
           
          ..........Sáu Tỷ
          ...
          Đăng nhập để trả lời
          0



             

          Bùa và Ngải... Thầy Pháp Luyện Ngải Yêu Như Thế Nào?
          - ID=321, News Category = vanhoc
          (Nov 02, 2007) - * Chân dung Ký giả Nguyễn Tấn Lai

          Cách đây không lâu trên Phương Đông Times, chúng tôi có bài viết về chuyện "Thánh Vật Trên Sông Tô Lịch - Hà Nội". Một câu chuyện "thật với nhiều huyễn hoặc" như là Bùa Ngải, Âm Binh, Trấn Yểm... Sau đó một đọc giả đã nói với Tôi: "Đọc xong bài đó, tôi không tin là đã có sự trấn yểm tại khúc sông ấy. Chẳng qua là...một câu chuyện hư cấu...". Tôi đã hỏi lại người đó rằng: Ông có đến thăm Phi Châu chưa? Ông có thấy lục địa Phi Châu bao giờ chưa? Người nầy trả lời: "Chưa". Nếu vậy ông có tin là có Lục Địa Phi Châu không? Người nầy không trả lời mà chỉ cười... trừ...


          Tuy bị cho là mê tín dị đoan nhưng Bùa Ngải vẫn bàng bạc trong văn hóa dân gian. Bùa Ngải có hay không? Câu hỏi chỉ có một còn câu trả lời thì không bao giờ hết!
          Bây giờ là mùa Thu, một hôm chúng tôi (người viết) đến thăm nhà một người mới quen. Người nầy có vài "Business" ngoài phố và rất rũng rĩnh đồng ra, đồng vô từ mấy năm nay. Trước nhà người nầy có trồng hai chậu "Autumn Crocus" rất lớn đang hồi nở hoa rực rở vào đầu mùa Thu. Tôi đã giật mình với một thoáng ngờ ngợ là người nầy trồng "Ngải". Nhưng sau một hồi khéo léo hỏi chuyện thì chúng tôi mới khám phá ra là người nầy không biết gì về Ngải cả. Người nầy vô tình trồng vài chậu "Ngải Bún" ở trước nhà chỉ để làm kiểng nhưng săn sóc rất tận tình chu đáo hoa nở trắng xóa rực rỡ rất đẹp.


          Cây Autumn Crocus, theo giới bùa ngải, thì tiếng Việt gọi là "Ngải Bún" hay "Ngải Hẹ" và tên khoa học là "Autumn Crocus". Người nầy không hề biết là mình đã trồng một loại Ngải Khuyến Khách Cầu Tài và đã săn sóc cây ngải tận tình nên "cây Ngải cảm ơn", công việc làm ăn càng ngày càng thịnh vượng (?). Tôi cũng không hề hé một chút gì với người nầy về cây Autumn Crocus nhưng theo kinh nghiệm từ các thầy ngải thì "Ngải Bún" mà trổ bông màu Trắng là thịnh nhất, sau đó là các màu Đỏ, Vàng và màu Tím Nhạt. Autumn Crocus có bán rất nhiều tại các vườn ươm cây ở Mỹ và hoa thì nở rất muộn, hàng năm đến gần mùa Thu mới có hoa.


          Trong thế giới của những thầy pháp thời Cổ Đại và Đương Đại tồn tại nhiều bí kiếp kỳ lạ. Bùa Ngải là một trong những bí kiếp đó. Ngày nay khoa học đã cho ta thấy những điều hoang đường. Tuy nhiên những câu chuyện đồn đại xung quanh chúng ta là những điều đầy hấp dẫn và nhuốm màu huyền bí. Thuật luyện những giống thực vật đặc biệt và truyền cho chúng những khả năng siêu nhiên để sai khiến và thực hiện những nhiệm vụ như đoán biết tương lai, cải tạo số phận hay chữa trị bịnh nan y của thời xa xưa khá thịnh hành ở nhiều nước Châu Á như Trung Hoa, Ấn Độ và khu vực Đông Nam Á. Người ta gọi đó là luyện ngải và họ tin rằng ngải giúp con người chế ngự sức mạnh huyền bí.

          Những pháp sư cao thủ dành cả cuộc đời mình để luyện "Công Lực", những người nầy có thể biểu diễn những khả năng kinh dị như nhúng tay vào vạt dầu sôi, hay dùng kim hoặc gươm đâm xuyên qua người. Khi đã thành cao thủ, họ sẽ tìm và chăm sóc một số thực vật mà theo họ có khả năng đặc biệt để truyền "công lực" sang. Các thầy pháp thuộc diện cao thủ bao giờ cũng là những tay chuyên luyện bùa ngải hay độc trùng. Từ những bùa ngải và độc trùng nầy, các pháp sư khẳng định quyền năng của họ, qua đó đánh giá tài cao thấp.


          Theo nhiều tài liệu thì Ngải là một loại dược thảo hầu hết thuộc họ Gừng (Zingiberaceae), người đời truyền tụng rằng ngải dùng làm "Bùa Mê Thuốc Lú" thế cho nên văn chương bình dân có câu "Không sơn mà gắn với hèo, không bùa, không ngải mà theo mới tình".

          Theo những câu chuyện lưu truyền trong thế giới Bùa Ngải, loại bùa qúy hiếm nhất phải kể đến là Phù Phấn Ngải. Đây là một loại thực vật giống như Hoa Lan Đất nhưng có một bộ rễ lớn hơn, thường mọc trong rừng thẩm. Loại ngải nầy có một lớp bụi mịn phủ trên lá, nếu ai vô ý đụng phải sẽ thấy ngứa ngáy khó chịu, sau đó toàn thân sưng phù, đau đớn trong khoảng 100 ngày sẽ chết nếu không được các vị cao tăng cứu chữa. Loại Phù Phấn Ngải rất hiếm và lớp bột phủ trên lá rất độc nhưng nếu được tôi luyện đúng cách sẽ trở thành một loại ngải rất qúy. Những cao tăng muốn tìm được loại ngải nầy phải vào sâu trong rừng thẳm. Khi tìm được phải loại bỏ lớp phấn độc bên ngoài một cách rất khéo rồi đem trồng vào một chậu đất nung . Sau đó cho các chất tượng trưng cho Ngũ Hành vào (gồm có đất núi, diêm sinh, sắt, gỗ mục, muối biển).


          Sau khi trồng ngải rồi, người ta đặt ngải lên bàn thờ và bắt đầu luyện ngải bằng các quyền phép của bản thân. Khi ngải được luyện xong, trong nó sẽ có 2 phần được gọi là Thiên Năng (Năng lực tự nhiên) và Linh Phù (Năng lực của người luyện). Giới Bùa Ngải cho rằng Phù Phấn Ngải luyện xong dùng để trị bệnh mất trí, hoảng sợ thậm chí có thể tìm được người mất tích.
          Một loại ngải còn quý hiếm hơn và bị thất truyền hàng trăm năm là Bạch Đại Ngải. Người ta cho rằng Bạch Đại Ngải mọc ở đâu thì các loài thú dử đều hoảng sợ và không dám sinh sống quanh đó. Nếu ai đó trồng loại ngải nầy mà không biết về tu luyện thì sẽ nguy hại cho bản thân. Trước khi nhổ cây Bạch Đại Ngải phải đọc một bài chú đại khái "nhiệm mầu thay! Nhiệm mầu thay! Bạch Đại Ngải! Bạch Đại Ngải". Loài ngải nầy mà được một cao tăng luyện thì sẽ trở thành một loại có thể giúp con người cải tử hoàn sinh.

          Một loại ngải khác có tên là Mê Tâm Ngải. Các thầy pháp thiếu "nhân cách", chạy theo lợi ích cá nhân và luyện loại ngải nầy đó là ngải yêu hay bùa mê, thuốc lú. Đó là thứ ngải để lừa tình . Ai trúng loại ngải nầy thì tâm thần mê man, không biết gì về đạo lý, bỏ nhà cửa chạy theo tiếng gọi của ái tình. Những người trúng ngải yêu có dáng điệu luôn luôn suy tư, hờ hửng với xung quanh. Mê Tâm Ngải nằm trong dạng thức nầy. Cây Mê Tâm lá màu xanh sẩm, to bản, hình cái kiếm, hoa màu tím đen có đốm trắng. Có mùi hắc rất khó chịu. Người trúng ngải nầy, mất ăn, mất ngủ tâm thần bấn loạn. Những kẻ muốn dùng ngải Mê Tâm hại người khác bắt buộc phải biết tên tuổi nạn nhân thì mới thành công. Những tay nuôi ngải nầy thường bị dân làm ngải coi thường. Liệt vào loại mờ ám.


          Một loại ngải khác có tên khá kinh dị là Huyết Nhân Ngải. Loại ngải nầy mọc trong các khu rừng có thú dữ. Muốn tìm loại Huyết Nhân Ngải phải đợi vào đêm, khi ngải ửng lên màu đỏ như máu mới có thể nhìn thấy vì ban ngày lá cây màu xanh bình thường. Hoa của loài ngải nầy nhỏ li ti và có màu đỏ như máu. Theo truyền thuyết thì khi một con Hổ (cọp) ăn thịt một người tuổi Dần thì sẽ bõ lại quả tim của nạn nhân , từ quả tim đó sẽ mọc lên cây Huyết Nhân Ngải. Khi nhổ loài ngải nầy cũng phải đọc thần chú. Luyện Huyết Nhân Ngải cho có đủ âm dương phải mất hàng năm trời. Củ của Huyết Nhân Ngải, nếu ngậm một lát nhỏ sẽ có đủ lực để nhịn đói một tuần mà sức lực không suy giảm. Ngải nầy giúp người dùng có thần giao cách cảm. Đoán biết được những sự kiện ngàn trùng xa cách.


          Tại Trung Hoa có một loài thực vật rất quý hiếm mọc trong rừng sâu, trên những thân cây gỗ mục. Có những pháp sư cả đời đi tìm kiếm mà không nhìn thấy. Nhưng nếu ai có duyên thì sẽ gặp được nó. Đó là loại Mai Hoa Xà Vương Ngải. Theo những tài liệu về bùa ngải thì loài nầy có thân mềm mại, lá xanh có đốm vàng thoạt trông như rồng cuốn. Hoa nở màu vàng hồng rực rỡ, có mùi hương vô cùng quyến rũ. Xung quanh cây ngải nầy có nhiều rắn chúa Mai Hoa đến ở vì thế nên người ta lấy tên Mai Hoa Xà Vương để đặt tên cho nó. Loại ngải nầy nếu luyện thành công, khi ngậm vào miệng sẽ giúp thân thê cứng rắn như thép, dao gươm chém không đứt. Nếu chẳng may ngải Mai Hoa chết, người luyện ngải phải làm lễ ma chay rất trang trọng và đem chôn cây ngải trên vùng núi cao thoáng mát.
          Thưòng thường người ta nghe nhiều về bùa chú còn ngải thì có nghe nhưng nhiều người không rõ lắm nó là gì? Xuất xứ từ đâu, linh nghiệm ở chỗ nào?


          Ngải là một loài thực vật thường mọc trong các vùng rừng núi như Thất Sơn, Trường Sơn, Lai Châu ở Việt Nam. Tại Vân Nam bên Trung Quốc hay ở Tà Lơn, Lục Sơn bên Miên. Ngải là loài thực vật có củ nhỏ hơn củ nghệ như Ngải Đen, Ngải Nàng Thâm, Ngải Nàng Xoài. Lớn thì có thể bằng bắp vế người đàn ông như Ngải Mãnh Hổ, Ngải Tượng... Ngải có tính linh kỳ diệu ví dụ như một củ ngải khô đã để nhiều năm trong nhà không chạm đất nhưng khi để vô chậu. Đọc một câu thần chú mời thần ngải về chứng thì một tuần sau nó tự động mọc mầm sống lại, lên cây, trổ hoa như thường. Ngải so với bùa thì mạnh bạo nhạy bén hơn nhưng về độ bền thì không như bùa. Những chuyện gì cần giải quyết cấp tốc, tạo tín tâm cho thân chủ nể phục thì các thầy pháp thường dùng ngải. Nói như vậy không có nghĩa là ngải mạnh hơn bùa vì nếu người không học bùa thì không thểâ nào luyện ngải được. Bởi vì cần có bùa chú để triệu ngải về, mời ngải ăn (cúng ngải). Tom (cột) ngải lại không cho đi bậy và người khác không phá được. Sai khiến ngải, nhất nhất phải qua bùa chú.


          Theo Sương Mãn Thiên trong "Lý Học Đông Phương" thì các Pháp Sư luyện Ngải Chậu và Ngải Khô theo 2 cách sau đây: (1) Ngải Chậu là cây ngải tươi được bứng từ rừng về hoặc được gây giống ra mà trồng ở trong chậu để luyện. (2) Ngải khô là củ ngải đã đào từ bụi ngải trong rừng đem phơi sương nắng cho thọ khí âm dương 3 ngày đêm thì đem vô nhà cúng và luyện.


          Luyện ngải chậu cách hay nhất là kiếm 7 cái đầu ông táo (miếng trên có nhiểu lổ của cái lò đất) bỏ hoang nơi chùa, miểu, đình thần... Đem về đập nhuyễn trộn với đất thiên nhiên, tuyệt đối không dùng phân (bất cứ phân gì). Sau đó lấy một miếng chì khắc tên hay viết chữ bùa Tom (cột) để dưới đít chậu. Lấy một trứng gà sống dùng mực đỏ vẽ thêm chủ dụng mà pháp sư muốn luyện cho chậu ngải đó. Ví dụ như Ngải Yêu, Ngải Ăn Nói Ngoại Giao, Ngải Cầu Tài, Ngải Quan Tự Tất Thắng (Ra tòa thưa kiện đều thắng kiện)... Lễ vật để cúng khởi đầu cuộc luyện rất đơn giản chỉ gồm: 3 trứng gà sống, một dĩa gạo và muối, 1 ly nước lạnh, 3 chung rượu trắng, 1 dĩa nổ (nếp rang hay bắp rang bong vỏ). Đốt hai cây đèn cầy bên cạnh. Đốt 3 cây nhang cắm vô chậu ngải. Khởi sự luyện ngải phải là vào lúc chạng vạng (lối giờ Dậu). Đầu tiên pháp sư niệm Chú (thần chú) hội ngải (3 lần), Chú thỉnh 36 mẹ tổ ngải (3 lần) sau đó Chú nguyện, van vái tên họ tuổi của mình (người luyện), ngày, giờ, năm, tháng... Tôi muốn luyện chậu ngải gì... thì nói ra (có thể luyện hai hay ba thứ ngải cùng một lúc).


          Sau khi tác bạch xong thì định thần, bắt ấn, niệm chú và sên (thổi) vô chậu ngải. Luyện như vậy chừng 15 phút là được. Khi cây ngải cao lối 2 tấc thì luyện chừng 21 ngày liên tục thì ngải đã biết chào thầy. Chào là khi thầy niệm một câu Chú hỏi thăm, lá ngải sẽ đong đưa qua lại về hướng thầy, mặc dù lúc ấy trời không có gió... Và cứ tiếp tục luyện cho đến khi thấy như có bóng trắng thoáng ẩn hiện là ngải đã có thần. Trong thời gian luyện ngải, ông thầy tuyệt đối không được ăn tỏi sống vì tỏi nặng về trược, được nhà Phật liệt vào ngũ vị tân (tỏi, hành, hẹ, nén, kiệu) mà các vị xuất gia đều phải kiêng cữ... Và cứ tiếp tục luyện như vậy, càng lâu ngải càng mạnh. Mỗi tháng cúng ngải 2 lần vào ngày mùng 2 và ngày 16 âm lịch như bên Bùa cúng binh, tướng vậy.


          Đến một thời gian nào đó đã đủ thì pháp sư chọn ngày thâu ngải, cũng nhang, đèn, trứng, nổ... Khấn vái đợi khi tàn nhang thì đào gốc lấy củ đem vô nhà, việc đầu tiên sau khi rửa sạch là pháp sư phải cắn một củ nhai liền, có như vậy thì ngải mới mến và phục tùng thầy lâu dài...! Sau khi để lên dĩa đặt ngay bàn thờ binh, tướng đối diện bàn tổ (Bàn binh thấp, bàn tổ phải cao hơn). Pháp sư bắt đầu đọc chú kêu ngải ở với mình. Các loài ngải rất linh, tính ý ngải như các cô gái e dè, dịu dàng nhưng dấu kín những phong ba. Khi luyện các thầy phải vuốt ve, thủ thỉ, nói chuyện với ngải như nói với các cô tình nhân. Thế cho nên từ trước tới nay, các ngải sư cao tay, vang tiếng đều cô độc không vợ, không con vì nếu các nàng ngải biết thầy lấy vợ là hè nhau vật hoặc phá vợ thầy đau rề rề không hết, khó làm ăn lắm.


          Các loại ngải ở Việt Nam, Miên, Thái, Lào hay dùng đều cùng loại nhưng khác thổ âm địa phương đôi chút mà thôi. Người Việt hay gọi các loại ngải: Nàng Thâm, Nàng Mun, Nàng Xoài, Nàng Gù, Nàng Trăng, Nàng Hồng, v.v... Đều là tiêu biểu cho phái đẹp. Nói về pháp lực thì ngải rất mạnh và nhạy, chắc ít nhiều trong chúng ta nghe qua trong dân gian này trước hay nói đại khái như: Cô nọ xách giõ đi chợ tự nhiên có một bà xa lạ đến nói vài câu, cô nầy bỗng đờ đẫn, tháo dây chuyền, bông tai, chiếc lắc đưa cho bà xa lạ đó, chừng 10 hay 15 phút sau mới hoàn hồn thì bà xa lạ kia đã đi mất rồi! Đó chính là công năng của ngải. Bùa không thể làm con người mất cả hồn vía như vậy. Về mặt lý tính thì nuôi ngải cũng đơn giản như ta nuôi con chó con mèo vậy thôi. Cho nó ăn đều, vỗ về vài câu mỗi ngày là sai nó làm gì, nó làm cái đó không hề phân biệt thiện ác trước khi làm. Do đó những phù thủy có tà tâm bất chánh thường luyện ngải để trục lợi.


          Thứ hai là luyện ngải khô là khi các thầy ngải khám phá ra những buội hay đám ngải hoang trong rừng mà củ đã già, hoặc ngải thầy trồng sau vườn lấy giống mà chưa luyện trong chậu kịp thì cũng lấy củ, rửa sạch, rồi để lên dĩa đặt trên bàn binh, tướng, nhưng thầy phải chiều chiều cúng vái, niệm chú "sên" vô dĩa ngải đó như cách luyện ngải chậu vậy. Thời gian có thể là 360, 100, 72, 36 hay ít nhất là 21 ngày mới đủ linh nghiệm.


          Những Câu Thần Chú Để Gọi Ngải Về (Chú Hội Ngải)

          "Án Thầy Rừng Đại Tướng. Thầy Rừng Phi Tà Án Bộ. Hởi Chúng Qủy Tà Linh, Âm Binh Rừng ở Đâu Sao Ta chưa Thấy Tới? Ớ Ma Ru Ven Rừng 3 Chu, Thời Thừa Chi Quy Lục. Phất Tức Phất Xa Lu Cha Tha. Năm Tơ Rây Hào Đây Huê Kiểng Ràng Ràng Thâm Thâm Á Rặc. Ớ Ma Ru! Ma Ru !" (3 Lần).


          "Năm Mô Vị Thánh Tỗ, 36 Tổ Ngải, 12 Nàng Ngải, 12 Mụ Ngải, Mẹ Lục, Mẹ Lèo, Chú Cậu Các Đảng Nhang Vàng, Thần Ngải, Lộc Ngải, Ma Ngải, Ma Lai Ngải, Thiên Linh Ngải, Thâm Thanh, Hồng Hạnh, Nhâm Sư, Chúa Tướng, Đuôi Mọi Rợ Đợ Rồng Cảm ứng Chứng Minh Cho... (Tên Tuổi)... Cầu việc gì nói ra (Bình An, Giải Nạn, Kiện Tụng Đắc Thắng, Thương Mãi Đại Lợi, Giao Tế Viên Mãn, v...v..." (3 Lần)

          Ngải đã luyện khô rồi được xử dụng các cách như sau:

          Khi có thân chủ nhờ việc gì đó, thầy pháp hỏi tuổi, tên họ đương sự. Sau đó nhang đèn triệu thỉnh rồi cắt vài lát ngải khô hoặc cho nguyên cả củ nhỏ, gói trong giấy cấp cho thân chủ. Cũng có khi tùy việc mà "sên" thêm một vài lát cho ngậm vào miệng. Khi đi ăn nói như lúc ra tòa, đi đòi nợ hoặc mượn tiền. Còn có thân chủ làm những nghề như buôn bán địa ốc, bán Bar hay là "Chị Em Ta" cần sự thương mến, chiếu cố của khách hàng thì thầy pháp bảo mang đến một chai dầu thơm, bỏ ngải vào đó. Chú nguyện tên tuổi, mục đích cầu gì, v.v... Kêu ngải theo trợ giúp người nầy... Đương sự sau đó khi dùng chỉ cần mỗi ngày khấn 36 mẹ tổ ngải và xức dầu đó xung quanh miệng: Nói người ta nghe. Xức hai chân mày nhìn người ta mến. Xoa vào hai tay, khi bắt tay, vỗ vai, vuốt ve, đụng chạm, thì người ta thương. Chuyện khó hóa dễ!

          Thật ra việc xử dụng Ngải giống như xử dụng Bùa, không có chuyện phải chuộc, phải thỉnh để xài hoài, nếu không sẽ bị điên khùng như nhiều người nghỉ. Đó chỉ là lòng vụ lợi của mấy thầy pháp muốn thân chủ trở lại hoài để cúng tiền, trả công cho ông mà thôi. Bởi thế nên nếu lâu mà thân chủ không đến thì thầy pháp làm phép trục (kêu đến). Thân chủ không an trong dạ, xuôi khiến chuyện nầy, chuyện kia và phải đến thầy thì mới trở lại được bình thường. Xét ra thì những vị thầy pháp nầy không đủ tư cách với thiên chức Pháp Sư và cũng không thấu đáo về luật nhân quả vậy.

          * Nguyễn Tấn Lai (10/30/07)
           
           
          http://www.phuongdongnews.com/cgi-bin/news/readmaika.pl?mytemplate=tp3&method=perfect&ID=321
          ..........Sáu Tỷ
          ...
          Đăng nhập để trả lời
          0





          Nhắc lại Hiệp định Paris 1973 [/align]23 Tháng 1 2008 - Cập nhật 12h04 GMT[/align] [/align]







          [/align]

          Tổng thống Richard Nixon nói Hòa đàm Paris đạt được “Hòa bình trong danh dự”.
          Ngày 23 tháng Giêng 1973, tổng thống Hoa Kỳ Richard Nixon công bố thỏa ước hòa bình về Việt Nam. Mời quý vị tham khảo bài viết On This Day của BBC News:[/align] 
          Phát biểu trên truyền hình toàn quốc, ông Nixon nói về kết quả Hiệp định Paris “Hòa bình trong danh dự”.
           
          Cùng thời gian cả Washington và Hà Nội xác nhận kết quả Hòa đàm được ký lúc 1230 tại Paris, chính thức chấm dứt cuộc chiến lâu nhất của nước Mỹ.
          Cuộc ngưng bắn chấm sẽ bắt đầu từ nửa đêm ngày thứ Bảy, 27 tháng Giêng và được các quan sát viên quân sự quốc tế từ Canada, Balan, Hungary and Indonesia giám sát.
          Trong bài diễn văn truyền trực tiếp trên truyền hình và truyền thanh từ Phòng Bầu dục tại Tòa Bạch Ốc, tổng thống nói:
           
          “Bây giờ là lúc chúng ta kiến tạo hòa bình và hòa giải,”
          "Sau nhiều năm đàm phán, chúng ta đã nhấn mạnh đến hòa bình trong danh dự. Tôi đặt ra mục tiêu mà tôi cho rằng hết sức quan trọng là hòa bình đi cùng danh dự”.
           
          Tổng thống Hoa Kỳ cũng nói:
          "Trong thỏa thuận được đồng ý thì mọi điều kiện tôi đặt ra đều được thỏa mãn”.
          Các điều kiện đó gồm cả việc thả các tù nhân chiến tranh trong vòng 60 ngày và mọi lực lượmg của Hoa Kỳ phải rút về nước cùng thời gian.
          Trong vòng 30 ngày, một hội nghị quốc tế sẽ được khai mạc, dự tính là ở Vienna, thủ đô Áo để đảm bảo cho hòa bình.
           
          Diễn biến khác hẳn






          [/align]

          Cố vấn an ninh Henry Kissinger và Tổng thống Richard NixonQuân Mỹ đã tham chiến ở Việt Nam hơn một thập niên. Năm 1967, đã có khoảng 500 nghìn quân nhân Mỹ được triển khai ở Nam Việt Nam.
          Đối với người dân Nam Việt Nam, Tổng thống Nixon có thông điệp như sau:
          "Bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh, các bạn đã giành được quyền quý giá để tự quyết định về tương lai của mình, và các bạn đã tạo được sức mạnh để bảo vệ quyền đó”.
          "Hoa Kỳ hướng tới tương lai để cộng tác với các bạn, những người bạn trong hòa bình như các bạn đã là đồng minh trong chiến tranh."
          Hướng về các lãnh đạo Bắc Việt, ông Nixon nói: "Như chúng ta đã đàm phán để chấm dứt chiến tranh, chúng ta hãy kiến tạo hòa bình để hòa giải.
           
          Những đơn vị cuối cùng của quân đội Hoa Kỳ đã rút khỏi Việt Nam ngày 29.03.1973.
          Ngày 31.05, Thượng viện Mỹ ra lệnh ngưng ném bom Campuchia.
          Nhưng năm sau đó là thời gian liên tục có các vụ vi phạm hiệp định hòa bình.
          Năm 1975, một cuộc chiến toàn diện giữa Bắc và Nam Việt Nam nổ ra nhưng không còn sự can thiệp của Hoa Kỳ.
           
          Ngày 21.04.1975, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức.
          Ngày 30.04, Sài Gòn thất thủ trước sức tấn công của quân đội Bắc Việt cùng lực lượng cộng sản miền Nam.







           Những người bạn trong hòa bình và đồng minh trong chiến tranh[/align] [/align]Tổng thống Nixon nói về người Nam Việt Nam[/align][/align]
          Hoa Kỳ rút hết các nhân viên ngoại giao khỏi Nam Việt Nam. Các nhà báo nước ngoài còn ở lại cho đến 24.05.
           
          Năm 1976 chứng kiến sự thống nhất hai miền Nam và Bắc bằng một Quốc hội toàn quốc.
          Ngày 03.12.1977, làn sóng thuyền nhân đầu tiên bỏ nước ra đi.
          Riêng về Richard Nixon, ông tái đắc cử tổng thống với số phiếu áp đảo và tuyên thệ nhậm chức chỉ ba ngày sau khi công bố thỏa ước hòa bình 1973.
           
          Nhưng ‘tuần trăng mật’ chính trị của ông chấm dứt nhanh chóng với vụ Watergate.
          Trước khi ông tái đắc cử, đã có chuyện đột nhập vào văn phòng của đảng Dân chủ ở tòa nhà Watergate. Đến cuối tháng Giêng vụ việc được cho là có liên quan đến cuộc vận động tranh cử của ông và người ta đã mở cuộc điều tra.
          Bê bối chính trị này tăng nhiệt độ tới mức vào ngày 9.8.1974, vì phải đối mặt với nguy cơ bị phế truất, Richard Nixon đã từ chức.
          Quan hệ giữa Hoa Kỳ với nước Việt Nam cộng sản chỉ được thiết lập vào tháng Bảy 1995.
           
          http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/01/080123_nixon1973.shtml

           
          ..........Sáu Tỷ
          ...
          Đăng nhập để trả lời
          0