📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Hỏi bạn Nguyễn Tiến Trung về dân chủ - Lê Hoàn

4 trả lời, 640 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-22 19:53:04Ngọc Lý>
Hỏi bạn Nguyễn Tiến Trung về dân chủ
Lê Hoàn
Gửi đến BBC từ Berlin, Đức



Đoàn viên Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh
trong một đợt tham gia Hòa Bình Xanh

Nguyễn Tiến Trung bắt đầu nổi tiếng từ khi đăng loạt bài trên BBC đầu năm 2006: Thư ngỏ của một sinh viên bình thường trong một đất nước không bình thường, Đóng góp ý kiến Đại hội Đảng X.
 
[/align]Động chạm đến nhiều vấn đề nhạy cảm, Trung đã giành được sự quan tâm của nhiều sinh viên trong nước. Ngay sau đó, Trung và một số cộng sự đã thành lập Tập hợp thanh niên dân chủ (5.2006) – một tổ chức chính trị của thanh niên không thuộc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản.

Tiếp sau đó, nhiều tài liệu công khai về "tiến trình dân chủ“ đã nhanh chóng được tập hợp đưa lên mạng. Tập hợp của Trung nhanh chóng liên hệ với nhiều nhân vật "bất đồng chính kiến“, nhiều người có tiền án như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân…

Ở bài này, tôi muốn thẳng thắn phê phán Trung bởi phong trào dân chủ mang màu sắc không tưởng.

Phong trào của Trung mang đặc trưng là một phong trào thanh niên tự do. Kết nạp một cách tự nguyện qua email. Hoạt động chủ yếu qua mạng Internet. Để tăng số lượng thành viên cho tập hợp, Trung chưa đưa ra một nội quy rõ ràng nào.

Ai ai cũng có thể trở thành một thành viên của tập hợp. Nó giống như một cái thùng, nơi mà hàng trăm thứ bà chằn, vàng thau lẫn lộn đều được đổ vào tuốt tuột và trộn đều lên một cách hỗn loạn. Trong đấy, mối liên hệ giữa các thành viên được duy trì một cách lỏng lẻo thông qua mục tiêu chung: "dân chủ“. Nhưng, thế nào là "dân chủ“?

Quan niệm dân chủ


Thực sự quan niệm về "dân chủ“ của Trung và cộng sự là sự cóp nhặt một cách không có chọn lọc và không xét đến các yếu tổ riêng của Việt Nam như địa chính trị, tâm lí dân tộc và tâm lí quần chúng... Trung áp đặt, cho rằng Việt Nam phải mau chóng "dân chủ hoá“. Trung chê bai hệ thống chính trị một đảng. Trung đòi đa đảng, đòi tam quyền phân lập, đòi tư nhân lập báo…

Bao trùm trong những bài viết của Trung là một thái độ nóng vội, duy ý chí, tả khuynh và mang hơi hướng của chủ nghĩa giáo điều. Ai cũng biết rằng dân chủ luôn là đích hướng đến của nhân loại tiến bộ, nhưng nhân loại tiến bộ cũng không bao giờ áp đặt những giá trị truyền thống của dân tộc này lên dân tộc khác. Điều đó chắc Trung đã hiểu. Nền dân chủ của người phương Tây được dựa trên mức thu nhập hiện có của người phương Tây, hệ thống pháp luật và hạ tầng kinh tế mà họ đã xây dựng nên từ trước. Trong quá trình xây dựng nên hệ thống ấy, ý thức của người dân cũng từng bước phù hợp dần với hình thức tổ chức nhà nước kiểu như thế.

Áp đặt dân chủ kiểu phương Tây vào một đất nước mà trình độ dân trí còn thấp, một đất nước mà thực sự những người đủ giỏi để hiểu những điều Trung viết còn quá ít, một đất nước mà ý thức hệ phong kiến gia trưởng kiểu làng xã và dòng họ vẫn còn chiếm đa phần tại nông thôn, cái đất nước mà mức thu nhập người dân cũng mới chỉ ở mức nghèo ở thế giới, cái sự áp đặt ấy đã thể hiện một sự khập khiễng trong tư duy chính trị và xã hội, nó giống như khoác một cái áo rộng thùng thình lên một cơ thể gầy gò bé nhỏ. Lí lẽ duy nhất của Trung là: dân chủ thì ở đâu cũng như nhau đều có chung một giá trị. Người dân đều có quyền lập đảng, lập hội, lập báo, hội họp.

Ở đây, tôi muốn đi sâu phân tích nhận thức non kém của Trung về những hiện tượng xã hội tại Việt Nam.

Trung đã hiểu rõ về tâm lí con người Việt Nam chưa?

Trung đã lường trước điều gì sẽ xảy ra khi bàn cờ chính trị Việt Nam đi theo hướng "dân chủ hoá“, tức đa nguyên đa đảng chưa? Trên bàn cờ chính trị Việt Nam, Trung tính được bao nhiêu nước?

Trung không hề để ý rằng, người Việt vốn là một dân tộc an phận trong thời bình. Thêm vào đó là tính cá nhân cục bộ, chủ nghĩa dòng họ và tư tưởng lợi ích. Một mô hình dân chủ với nhiều đảng chỉ làm cho tính cá nhân cục bộ thêm sâu sắc và bàn cờ chính trị ngày càng bị xé lẻ.

Tự do lập đảng



Áp phích trên đường phố Việt Nam

Cứ giả sử Việt Nam cho tự do lập đảng…

Tình hình chung là mỗi làng quê nông thôn sẽ có ba bốn đảng. Đảng họ Nguyễn, đảng họ Trần và đảng họ Lê chẳng hạn. Người của họ nào phải bầu cho người của họ nấy. Làng xã nông thôn vốn tiềm ẩn nhiều mâu thuẫn, ngày càng bị xé lẻ ra dưới chế độ "dân chủ“.

Cứ giả sử Việt Nam cho tự do lập đảng…

Trung Quốc có muốn điều đó không? Không! Người Trung Quốc đang đứng trước sức ép rất lớn của nhân quyền và dân chủ. Họ không hề muốn một sự thay đổi lớn. Trung Quốc, với số dân đông, sẽ phải chịu một tương lai rất thê thảm, sẽ phải đổ rất nhiều máu, nếu như trong nước của họ xuất hiện những phong trào dân chủ. Thực tế lịch sử đã chứng minh điều đó. Trung Quốc sẽ tìm mọi cách để tác động vào "nền dân chủ mới“ của Việt Nam.

Cứ giả sử Việt Nam cho tự do lập đảng…

Trong một vài năm tới, nhiều công ti nước ngoài sẽ đổ bộ vào Việt Nam. Tất nhiên sẽ nảy sinh những mâu thuẫn giữa những người nước ngoài và một bộ phận người Việt đang dần bị mất quyền lợi kinh tế. Những người thất nghiệp, thu nhập thấp hoặc đang bị người nước ngoài cạnh tranh… Ở đây tôi muốn nói đến tâm lí dễ bị tự ái, tâm lí bột phát và thói quen hay ganh tị của người Việt, trong một môi trường đa đảng như vậy, nếu bị kích động theo hướng dân tộc cực đoan sẽ hoàn toàn lập lại vết xe đổ của người Nga, người Pháp và người Đức: những bóng ma Neo-Nazis!

Ai sẽ chịu trách nhiệm?


Trung có thể tưởng tượng ra cái tương lai "hoành tráng“ của "nền dân chủ mới“ đó không? Cái tương lai mà tư tưởng chung của dân tộc bỗng chốc bị xé lẻ ra một cách nguy hiểm bởi tâm lí bột phát của đại đa số dân trí thấp và liên tục đe doạ bởi kẻ bên ngoài đang nhòm ngó.

Trung nói: "Nếu chúng ta không làm, thì ai làm thay cho chúng ta?“. Nhưng, nếu cứ để Trung làm, giả sử tương lai của chúng tôi bị xé lẻ ra, ai sẽ chịu trách nhiệm? Một mình Trung, dù là tài giỏi có đủ sức để đứng ra chịu hết trách nhiệm không. Không đời nào! Trung có chết cả trăm cả ngàn lần cũng không bao giờ trả được hết cái nợ đó đâu!


 Tôi kiên quyết phản đối sự tồn tại của Tập hợp Thanh niên Dân chủ tại Việt Nam
[/align][/align]Lê Hoàn
[/align][/align]
Kích động vào một số vấn đề nổi cộm hiện nay, như tình hình tranh chấp và kiện cáo đất đai, vấn đề giáo dục và vấn đề tôn giáo, nhưng bài viết của Trung không đi tìm nguyên nhân sâu xa của những vấn đề đó, chưa thấy được những khuyết điểm trong cá tính người Việt, những khó khăn trong vấn đề lịch sử và địa lí, mà chỉ đổ riệt cho đường lối lãnh đạo của Đảng Cộng sản.

Nội dung đậm tính chất từ chương, trích cú, tư duy chủ quan, nóng vội, không hề đưa ra một đường lối rõ ràng nào để giải quyết vấn đề mà chỉ kể lể dài dòng, chê trách, châm biếm và kích động.

Sự kích động đặc biệt nguy hiểm khi những tài liệu của Trung được phát tán trong giới sinh viên và học sinh, hình thành nên một cái nhìn ngây thơ và một chiều, cái nhìn phi khách quan và áp đặt, gây mâu thuẫn và chia rẽ sâu sắc giữa người dân và chính quyền, từ đó làm nảy sinh thêm nhiều vấn đề nghiêm trọng hơn cho quốc gia, dân tộc.

Ở đây tôi muốn nói đến dân chủ chân chính. Dân chủ chân chính là nhân dân no đủ, là quyền lực chính trị và pháp quyền thống nhất, là nền quân sự hùng mạnh đủ sức bảo vệ cho hoà bình và an ninh của Tổ quốc. Dân chủ chân chính chính là điều mà Đảng Cộng sản đang cố gắng hướng đến, bởi hơn ai hết, họ hiểu rằng chính điều đó củng cố vững chắc hơn vị thế của chúng ta trên trường quốc tế.

Để xã hội ngày một dân chủ, chúng ta phải trải qua một quá trình đổi mới sâu sắc trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội. Ý thức người dân phải được nâng cao. Quyền lực của nhà nước phải được thống nhất và củng cố. Kinh tế thị trường tạo ra nhiều của cải vật chất cho xã hội. Khoa học công nghệ ngày càng phát triển…

Tổ chức của Trung có phải là một tổ chức dân chủ chân chính không? Tổ chức của Trung đã đóng góp được gì cho cho sự phát triển kinh tế ở Việt Nam? Tổ chức của Trung đã đóng góp được gì cho nền giáo dục và khoa học ở Việt Nam. Trung đã cống hiến được gì chưa? Trung đã làm ra một sản phẩm có ích đóng góp cho thị trường CNTT ở VN chưa?

Một vài ba thành viên nước ngoài, thỉnh thoảng chửi đổng một câu cho bõ cái sự bất mãn. Chưa đưa ra một tư tưởng cụ thể mà đoàn kết người dân. Chưa làm ra một sản phẩm đóng góp cho quốc dân. Họ đã làm điều gì ra hồn chưa, điều ấy các bạn sinh viên sẽ thay tôi phán xét! Tập hợp thanh niên dân chủ là cái gì? Hay chỉ là một tổ chức ô hợp đặt sau những quyền lợi chính trị của một bộ phận chống đối trong và ngoài nước. Tập hợp không ra tập hợp. Thanh niên không ra thanh niên. Dân chủ không ra dân chủ!

Tôi là một thanh niên thế hệ trẻ đang học tập tại nước ngoài mong ước được đóng góp hết sức mình cho tương lai phát triển của đất nước. Tôi kiên quyết phản đối sự tồn tại của Tập hợp Thanh niên Dân chủ tại Việt Nam. Đối với tôi, những hành động cầu viện ngoại bang của THTNDC là những mưu đồ chính trị xấu xa ảnh hưởng trực tiếp đến danh dự và tương lai của dân tộc. Vì danh dự của dân tộc, tôi xin góp một ý kiến với những người trong nước, rằng tôi không chấp nhận sự tồn tại của THTNDC.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Quý vị có ý kiến gì xin gửi về [email=vietnamese@bbc.co.uk]vietnamese@bbc.co.uk[/email].
 
 
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/09/070921_discusswithnguyentientrung.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-22 20:03:41Ngọc Lý>
Nguyễn Tiến Trung phản hồi Lê Hoàn
Nguyễn Tiến Trung
Gửi đến BBC từ TP Hồ Chí Minh

[/align]

Nguyễn Tiến Trung là một trong những
người sáng lập ra Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ

Nhận được bài viết phản hồi của bạn Lê Hoàn trên BBC, tôi rất vui vì ít ra, những bài viết và các hoạt động của Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ đã gây ảnh hưởng được đến một bộ phận không nhỏ thanh niên Việt Nam, kể cả những bạn ủng hộ chế độ độc đảng.
 
[/align]Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ (THTNDC)


Để bổ sung cho sự hiểu biết về THTNDC của bạn, tôi cung cấp thêm một số thông tin khác.

Đúng là các bạn trong THTNDC liên lạc với nhau bằng google mail group để thông tin và chia sẻ kiến thức cho nhau. Đó là phương tiện tuyệt vời để kết nối các bạn thanh niên dân chủ Việt Nam tại khắp nơi trên thế giới. Email là phương tiên trao đổi hiện đại, nhanh chóng, và miễn phí. Tại sao lại không sử dụng?

Nếu bạn thắc mắc và mong muốn nhận được các tài liệu của THTNDC như đường hướng hoạt động, nội quy, bạn có thể email đến địa chỉ [email=thtndc@gmail.com]thtndc@gmail.com[/email] hoặc địa chỉ email của tôi là [email=nguyentientrung.dc@gmail.com]nguyentientrung.dc@gmail.com[/email].

Tất cả thanh niên yêu chuộng dân chủ, mong muốn xây dựng ‘xã hội công bằng, dân chủ’ ở Việt Nam đều có thể trở thành thành viên của THTNDC. THTNDC không phải là một tổ chức độc tài để giới hạn các bạn thanh niên thực hiện quyền tự do lập hội và hội họp của mình.

Các buổi gặp gỡ và hội họp giữa các thành viên THTNDC diễn ra tại khắp các chi bộ trên thế giới, từ châu Mỹ, châu Âu, châu Úc đến châu Á.

Chi bộ của THTNDC tại tpHCM đang sinh hoạt đều đặn. Các bạn nào muốn tham gia gặp gỡ, trao đổi, sinh hoạt dân chủ có thể email cho tôi.

Thời gian sắp tới, chi bộ của THTNDC tại Hà Nội sẽ ra mắt công khai để các bạn thanh niên dân chủ tại Hà Nội có điều kiện sinh hoạt và gặp gỡ nhau.

Có thể kể thêm cho bạn một số hoạt động trên Internet của THTNDC như đài radio Tiếng Nói Thanh Niên (360.yahoo.com/tiengnoithanhnien), blog song ngữ Anh – Việt để các bạn thanh niên trong nước hiểu rõ hơn thế giới nhìn Việt Nam như thế nào (360.yahoo.com/vietyouthfordemocracy), blog THTNDC để phổ biến kiến thức về dân chủ, pháp luật cho các bạn thanh niên (360.yahoo.com/taphopthanhniendanchuvietnam).

Ngoài ra, THTNDC còn chủ biên và phát hành tạp chí để các bạn thanh niên trong nước có thêm cái nhìn mới mẻ hơn về các vấn đề.

Ngoài hoạt động truyền thông, THTNDC còn tích cực tham gia công tác xã hội như quyên góp cho đồng bào bị lũ lụt.

Định nghĩa dân chủ


Bạn đã đưa ra một định nghĩa về dân chủ như sau :’Dân chủ chân chính là nhân dân no đủ, là quyền lực chính trị và pháp quyền thống nhất, là nền quân sự hùng mạnh đủ sức bảo vệ cho hoà bình và an ninh của Tổ quốc’



Trong thời gian du học tại Pháp,
Nguyễn Tiến Trung đã nhiều lần tiếp xúc với các chính trị gia tên tuổi,
trong đó có Tổng thống Bush của Hoa Kỳ
 
‘Nhân dân no đủ’ và ‘nền quân sự hùng mạnh’ là mục tiêu của các quốc gia, nó không phải là định nghĩa của dân chủ.

‘Quyền lực chính trị và pháp quyền thống nhất’ là định nghĩa về chế độ độc tài chứ không phải là chế độ dân chủ.
Điểm căn bản của một Nhà nước dân chủ là ‘tam quyền phân lập’ chứ không phải ‘tam quyền phân công’ hoặc ‘tam quyền thống nhất’ như bạn nói.

Một đảng khống chế bầu cử, đại biểu Quốc hội hầu hết là đảng viên của đảng đó, nghĩa là đảng đó độc quyền làm luật (lập pháp).

Một đảng độc quyền quản trị đất nước, nghĩa là đảng đó độc quyền thi hành luật (hành pháp).

Một đảng khống chế tòa án, nghĩa là đảng đó độc quyền phán xét việc xét xử theo luật pháp (tư pháp).

Do vậy, thể chế độc đảng là thể chế mà giới lãnh đạo đảng đứng trên luật pháp, từ đó dẫn đến muôn ngàn tệ nạn như tham nhũng, bất công xã hội,…

Nhà nước như vậy gọi là Nhà nước ‘của Đảng, do Đảng, vì Đảng’ (theo cách gọi của giáo sư Tương Lai), là đảng trị chứ không phải là Nhà nước ‘của Dân, do Dân, vì Dân’ như trong điều 2 Hiến pháp quy định.

Trào lưu dân chủ hóa


Bạn cho rằng ‘phong trào dân chủ mang màu sắc không tưởng’. Dường như bạn quên rằng chủ nghĩa xã hội (CNXH), chủ nghĩa cộng sản (CNCS) mới là không tưởng vì cho đến nay chưa có một nước nào tiến đến CNXH hay CNCS cả. Những nước còn ‘kiên trì CNXH’ chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.

Ngược lại, thể chế dân chủ đã được áp dụng thành công tại hầu hết các quốc gia trên thế giới. Thể chế dân chủ đã là hiện thực tại nhiều quốc gia chứ không phải chỉ mới trên lý thuyết hay trong lý tưởng.

Ngay cả những người lãnh đạo Trung Quốc mà bạn đem ra làm ví dụ cũng phải thú nhận là họ đang ‘mò đá qua sông’ để tiến tới CNXH. Giới lãnh đạo Trung Quốc có thể mò, những ngựời lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam có thể mò, nhưng họ không có quyền bắt dân tộc Việt Nam phải mò mẫm theo họ.

Trào lưu dân chủ hóa là trào lưu toàn cầu. Ngay cả giới lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cũng phải đưa ‘dân chủ’ vào khẩu hiệu : ‘xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh’.

Bạn có cho rằng giới lãnh đạo đảng cộng sản đang ‘hoang tưởng’ khi đòi xây dựng xã hội dân chủ tại Việt Nam hay không ?

Phương Đông hay phương Tây


Bạn cho rằng tôi đang ‘áp đặt dân chủ kiểu phương Tây’ vào Việt Nam. Vậy bạn có thể chỉ ra những quốc gia châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Ấn Độ, Malaysia,… đang dân chủ kiểu … phương nào không?

Bạn có biết chủ nghĩa Mác Lênin là chủ nghĩa đến từ phương Tây hay không ? Bạn có biết rằng mô hình Nhà nước chúng ta hiện tại là sao chép của mô hình của Liên Xô trước đây, một quốc gia phương Tây hay không?

Các bạn thành viên THTNDC cũng như tôi chẳng có quyền gì để ‘áp đặt’ bất kì một thứ gì lên dân tộc Việt Nam.

Có chăng chỉ là giới lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, những người đang nắm quyền lực thực sự, những người đang nắm quân đội, công an, nhà tù, truyền thông mới có thể ‘áp đặt’ mô hình độc đảng kiểu phương Tây lên đầu dân tộc Việt Nam.

Chúng tôi chỉ muốn dân tộc này được tự quyết định tương lai của mình qua bầu cử tự do và công bằng, được trình bày ý kiến về các vấn đề chính trị, xã hội, kinh tế,… một cách trung thực qua báo chí tự do.

Những điều trên chẳng phải đến từ phương nào cả. Tự do ứng cử, tự do bầu cử, tự do báo chí là những quyền thiêng liêng của mỗi công dân, mỗi con người đã được minh định trong Hiến pháp Việt Nam.

Đa đảng sẽ loạn?


Bạn đã dùng Trung Quốc để nêu viễn cảnh ‘phải đổ rất nhiều máu’ nếu ‘xuất hiện những phong trào dân chủ’. Bạn cũng nói ‘Thực tế lịch sử đã chứng minh điều đó’. Vậy bạn có biết sự đổ máu đó do ai gây ra hay không?

Nguyên nhân gây đổ máu duy nhất là do chế độ độc tài cố bám víu quyền lực bất hợp pháp. Những người dân chủ không có quân đội, không có công an, không có vũ khí nên chắc chắn rằng họ không gây cảnh ‘đầu rơi máu chảy’ được.

Tất cả những phong trào dân chủ bị đàn áp như Thiên An Môn, Pháp Luân Công,… tại Trung Quốc, phong trào dân chủ tại Miến Điện, hoặc các phong trào dân chủ đã thành công trong quá khứ như tại Indonesia, Hàn Quốc đều do chính quyền độc tài gây cảnh ‘đầu rơi máu chảy’ chứ không phải những người dân chủ tay không tấc sắt.
Bạn cũng dọa dẫm rằng ‘Trung Quốc sẽ tìm mọi cách để tác động vào ‘nền dân chủ mới’ của Việt Nam’. Vậy bạn, tôi, những thanh niên Việt Nam sẽ ngồi yên để cho ngoại bang tác động? Hay là chúng ta sẽ chỉ biết suốt đời líu ríu đi theo Trung Quốc ? Bạn sẽ ‘an phận’ nhìn Trung Quốc thao túng Việt Nam ?

Bạn cũng nêu một viễn cảnh rất ‘rùng rợn’ về dân chủ nhưng không hề đưa ra luận cứ thuyết phục như chuyện mỗi làng sẽ có một vài đảng, rồi sẽ ‘ngày càng bị xé lẻ ra dưới chế độ dân chủ’. Viễn cảnh này chưa xảy ra ở nước nào cả.

Năm 1945, cách đây hơn 60 năm, người dân Việt Nam đã đi bầu cử đa đảng. Đảng Dân Chủ, đảng Xã hội đã cùng tồn tại và chiến đấu bên cạnh đảng cộng sản đến ngày thống nhất đất nước năm 1975. Việt Nam đã từng có một quá khứ dân chủ, đa đảng và không hề ‘loạn’ như bạn đang dọa dẫm.

Tại Malaysia, đất nước rất gần Việt Nam, với 6 ngôn ngữ khác nhau, 6 tôn giáo khác nhau, nhiều chủng tộc khác nhau, cư ngụ trên nhiều hòn đảo khác nhau, họ đã xây dựng thành công và đang hoàn thiện thể chế dân chủ.
Tôi tin chắc người dân Việt Nam không thua kém người dân Malaysia.

Cũng cần nhắc lại cho bạn nhớ, chế độ độc đảng theo chủ nghĩa cộng sản (tại Liên Xô, Trung Quốc, Đông Âu,…) đã tàn sát hơn 100 triệu người. Ở Việt Nam, sai lầm thời cải cách ruộng đất, đánh tư sản, gây thảm nạn ‘thuyền nhân’,… cũng đã góp phần không nhỏ vào con số trên.

Một điều nữa cần nói là dân chủ luôn đi với pháp trị. Các đảng phái cạnh tranh với nhau để có lá phiếu của dân một cách công bằng, đúng luật chứ không phải sử dụng bạo lực một cách bất hợp pháp để cướp chính quyền.

Vấn đề dân trí


Nhắc lại luận điểm trên, cách đây hơn 60 năm, người dân Việt Nam với 95% dân số mù chữ đã bầu cử thành công chính phủ đầu tiên, thành lập nên nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

Ngày nay, tỉ lệ biết chữ của người dân Việt Nam là hơn 90%, vượt xa tỉ lệ biết chữ của nhiều nước dân chủ trên thế giới, ví dụ như Ấn Độ.

Nước Pháp, nơi tôi đã từng theo học, cũng chưa bao giờ có tỉ lệ đỗ tốt nghiệp phổ thông cao như ở Việt Nam.

Một người nông dân có thể không biết làm chính trị, không biết vận động tranh cử, nhưng ông biết chọn đảng phái nào chăm lo đến quyền lợi của ông và thể hiện ý chí của ông qua lá phiếu.

Sau mỗi nhiệm kì, người nông dân đó lại có quyền chọn lại. Nếu đảng cầm quyền làm tốt, ông tiếp tục bầu cho họ, còn nếu làm không tốt thì ông bầu đảng khác lên.

Hơn nữa, một đất nước đã hòa bình được 1/3 thế kỷ, khoảng thời gian đủ dài để rất nhiều nước trở thành cường quốc, người dân vẫn còn bị bạn cho là ‘dân trí thấp’, ‘thu nhập người dân cũng mới chỉ ở mức nghèo’, đảng đang độc quyền lãnh đạo đất nước đó có còn xứng đáng để lãnh đạo nữa hay không? Và đảng đó có dám chịu trách nhiệm về những hậu quả của mình hay không hay chỉ biết xin lỗi và đổ lỗi cho những nguyên nhân khách quan?

Dân Việt Nam có an phận?


 Nếu chúng ta chỉ tranh luận trên BBC, một hãng thông tấn của nước Anh, các ‘thế lực thù địch’ sẽ dễ ‘vu khống’ là người dân Việt Nam không có quyền tự do ngôn luận, để đến nỗi thanh niên phải đi tranh luận tại một diễn đàn của nước ngoài
[/align][/align]Nguyễn Tiến Trung
[/align][/align]
Tôi khẳng định rằng người dân Việt Nam không an phận trong thời bình như bạn nói, lý do chính là mọi phương tiện để hành động và lên tiếng như lập hội, hội họp, ra báo đều bị cấm.

Nhìn bề ngoài người ta dễ nghĩ là người dân đang an phận, nhưng thực tế đó là ‘sóng ngầm vùng biển lặng’. Khi thời cơ đến, bạn sẽ thấy sức mạnh và sự khát khao dân chủ của người dân.

Bao nhiêu triều đại đã bị chôn vùi chỉ vì cái ‘tưởng’ hết sức ngây thơ đó của nhà cầm quyền, trong đó có cả phong kiến Trung Quốc (đô hộ nước ta 1000 năm) và thực dân Pháp (đô hộ nước ta 100 năm).

Thượng tôn pháp luật


Bạn cho rằng ‘Trung đòi đa đảng, đòi tam quyền phân lập, đòi tư nhân lập báo…’. Ở đây Trung nghĩ bạn chưa có dịp đọc Hiến pháp Việt Nam để có thể ‘sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật’.

Trước hết, cần khẳng định rằng thành lập đảng không hề bị cấm bởi bất kì điều khoản nào trong Hiến pháp. Công dân có quyền làm những gì luật pháp không cấm, còn công chức Nhà nước chỉ được phép làm những gì luật pháp cho phép. Đó là điểm căn bản của một Nhà nước pháp quyền.

Do đó, việc thành lập đảng phái để tham gia sinh hoạt chính trị là chuyện hợp pháp ở Việt Nam. Đảng viên các đảng Thăng Tiến, Dân Chủ Nhân Dân,… bị bắt trong thời gian gần đây không ai bị bắt vì tội thành lập đảng.

Bác Lê Dũng cũng luôn khẳng định Việt Nam không có tù nhân chính trị, nghĩa là làm chính trị, sinh hoạt đảng phái ở Việt Nam không hề có tội.

Điều 69 Hiến pháp ghi rõ ‘Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật’.

Điều 146 Hiến pháp ghi rõ ‘Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là luật cơ bản của Nhà nước, có hiệu lực pháp lý cao nhất. Mọi văn bản pháp luật khác phải phù hợp với Hiến pháp’.

Do đó, chuyện tư nhân ra báo, chuyện công dân lập hội và hội họp, chuyện công dân lập đảng để tham gia vào công việc chung của đất nước là những chuyện hợp pháp và hợp hiến.

Những người cố tình thủ tiêu những quyền căn bản và thiêng liêng này của nhân dân là những kẻ phạm pháp.

Có một thực tế bạn cần biết, đó là Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ đang tồn tại và sinh hoạt công khai tại Việt Nam, bất chấp việc bạn có ‘chấp nhận’ hay không.

Một thực tế khác bạn cũng nên biết, đó là đảng Dân Chủ Việt Nam đang sinh hoạt công khai trong nước, có cương lĩnh, điều lệ rõ ràng, với Tổng thư kí là Giáo sư Hoàng Minh Chính.

Đề nghị đối thoại


Bạn đề nghị hãy để sinh viên Việt Nam phán xét về THTNDC. Các bạn trong THTNDC và bản thân tôi cũng rất mong mỏi điều đó.

Để công việc ‘phán xét’ được diễn ra công khai và công bằng. Tôi nghĩ báo Tuổi Trẻ, báo Thanh Niên cần đăng toàn bộ những bài viết từ trước đến nay của các bạn thành viên THTNDC và của tôi, cũng như bài viết này của bạn và cho mở diễn đàn thảo luận công khai để các bạn sinh viên phán xét.

Tôi cũng đề nghị là tổ chức đối thoại công khai tại Thành đoàn tpHCM (số 4 Phạm Ngọc Thạch) và các trường đại học, có VTV 1 truyền hình trực tiếp để người dân cả nước có thể theo dõi và cho ý kiến.

Lý do là vì nếu chúng ta chỉ tranh luận trên BBC, một hãng thông tấn của nước Anh, các ‘thế lực thù địch’ sẽ dễ ‘vu khống’ là người dân Việt Nam không có quyền tự do ngôn luận, để đến nỗi thanh niên phải đi tranh luận tại một diễn đàn của nước ngoài.

Vài dòng chia sẻ với bạn Lê Hoàn.

Các đường link cần đưa:

Web site của đảng Dân Chủ

http://www.ddcvn.org
[/align]
Cương lĩnh, điều lệ của đảng Dân Chủ

http://www.mediafire.com/?ahn2meyt1ly
[/align]
Web site THTNDC

http://www.thtndc.com
[/align]
Tài liệu giới thiệu THTNDC

http://www.mediafire.com/?6xngmcz2kyn
[/align]
Đài radio Tiếng Nói Thanh Niên

http://360.yahoo.com/tiengnoithanhnien
[/align]
Blog The Viet Youth For Democracy

http://360.yahoo.com/vietyouthfordemocracy
[/align]
Blog THTNDC

http://360.yahoo.com/taphopthanhniendanchuvietnam
[/align]
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Quý vị có ý kiến gì xin gửi về [email=vietnamese@bbc.co.uk]vietnamese@bbc.co.uk[/email].

[/align]

CÁC BÀI LIÊN QUAN
[/align][/align]Hỏi bạn Nguyễn Tiến Trung về dân chủ
21 Tháng 9, 2007 | Diễn đàn
[/align][/align]Quan hệ Việt-Mỹ nhìn từ trong nước
21 Tháng 9, 2007 | Diễn đàn
[/align][/align][/align]
TIN MỚI NHẤT
[/align][/align]'Hàng ngày dân phải bỏ tiền lót tay'
[/align]Cập nhật vụ Giáo hội PGVN TN
[/align] 
[/align] [/align]http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/09/070922_letientrung_reax.shtml[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-26 06:59:35Ngọc Lý>
'Bàn luận với Nguyễn Tiến Trung về dân chủ'
Lê Hoàn
Gửi đến BBC từ Berlin, Đức


[/align]




[/align]
Lê Hoàn nói mục tiêu trước mắt chưa cần là nhà nước đa đảng

Trong bài viết lần này, tôi muốn làm rõ thêm một số vấn đề mà tôi đã đề cập đến ở bài trước (link bên tay phải), nhưng chưa được mọi người hiểu rõ.

[/align]Trước tiên tôi xin được khẳng định lại, mục tiêu của chúng ta đều là hướng đến một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

Ở đây tôi muốn bàn đến những điều kiện chủ yếu để có được dân chủ. Liệu có phải tất cả các quốc gia, tất cả các xã hội đều có thể áp dụng thể chế dân chủ đa đảng vào hay không? Tôi muốn nhấn mạnh đến những tiền đề quan trọng của một nền dân chủ: tầm hiểu biết của người dân (thể hiện qua trình độ học vấn, tầm nhìn, tâm lí quần chúng…), sự phát triển của nền kinh tế, văn hoá, yếu tố lịch sử và yếu tố địa chính trị - trong đó tôi đánh giá rất cao yếu tố tầm hiểu biết của đại đa số người dân và yếu tố địa chính trị.

Tầm hiểu biết người dân


Tầm hiểu biết của đại đa số người dân là điều kiện cần của nền dân chủ. Ở đây thiếu sót cơ bản của Trung là nhận thức chưa đầy đủ về tâm lí và tính cách đặc trưng của người dân Việt Nam. Người Việt rất đoàn kết trong chiến tranh, nhưng dường như không đoàn kết lắm trong thời bình. Cá tính chung là mạnh ai người đó làm, thích phô trương, thanh thế.
 
Ngoài ra còn phải kể đến tính khôn vặt (có thể được hun đúc do nghèo đói và qua nhiều lần bị ngoại bang đô hộ) – nhưng lại vốn có truyền thống rụt rè. Thực chất cho thấy rằng, trong những lần khiếu kiện, cái mà người dân đòi hỏi không phải là công bằng, dân chủ - đó chỉ là khẩu hiện thôi! – mà cái họ cần là vấn đề cá nhân của họ được giải quyết.

Thực sự bản chất đích thực của dân chủ là cái gì họ cũng không hiểu rõ hẳn! Nhiều người thực sự lẫn lộn giữa Đảng, Nhà nước hoặc Uỷ ban nhân dân. Đơn giản với những người đó, dân chủ là cái họ đang muốn, họ giành được… Những điều đó hoàn toàn bất lợi cho những tiến trình cải cách dân chủ.

Dân chủ phải dựa trên ý thức và tầm hiểu biết. Không có thứ dân chủ mà ngày hôm nay tôi dân chủ, nhưng không đủ ăn ngày mai tôi lại muốn quay trở lại độc đảng. Bạn nghĩ gì về các hiện tượng bột phát trong xã hội hiện nay và nguồn gốc sâu xa của nó: vụ thiếu uý Phương Minh; vụ công nhân nhà máy Dung Quất, hiện tượng xây nhà trái phép, giao thông đô thị…

Ở đây, điều thiếu sót của Trung là không nghiên cứu kĩ lưỡng vấn đề tâm lí dân tộc, tuyên truyền và áp dụng một cách máy móc những nguyên lí của nền dân chủ đa đảng phương Tây cho những người nông dân Việt Nam, với tâm tính vốn chẳng hề thay đổi suốt mấy ngàn năm nay…

Yếu tố lịch sử và địa chính trị


Bên cạnh yếu tố con người, yếu tố địa chính trị cũng là một yếu tố quan trọng cần xem xét khi nhìn nhận về dân chủ. Xét về mặt địa lí, Việt Nam có vị trí cửa ngõ, thuận lợi cho giao lưu quốc tế, lại có rừng núi thuận lợi cho chiến tranh du kích.



Lê Hoàn nói Việt Nam cần tập trung vào phát triển kinh tế trong thời gian trước mắt

Nhưng chính điều đó cũng gây ra nhiều bất lợi trong công tác quản lí. Đất nước dài và hẹp. Nhiều địa bàn rừng núi tách biệt với bên ngoài. Trong lịch sử, các cuộc nổi loạn xảy ra chủ yếu ở khu vực rừng núi. Trên thực tế, chưa bao giờ chính quyền phong kiến trung ương thực sự thiết lập được hệ thống cai trị của mình trên địa bàn rừng núi bạt ngàn này, mà chủ yếu thông qua sự quy phục của các tù trưởng địa phương.

Quản lí một đất nước dài và hẹp là vấn đề quá khó đối với bất cứ một nhà chính trị nào. Thời Bắc thuộc, Trung Quốc đã chiếm được cả miền Bắc và miền Nam Việt Nam ngày nay, nhưng nhanh chóng đánh mất các quận phía Nam (Nhật Nam và Tượng quận), thay vào đó là sự ra đời nước Chăm-pa. Thời nhà Đường, phong kiến Trung Quốc cũng chỉ cắt đặt các châu Kimi, ràng buộc lỏng lẻo với miền núi. Vua Lê Thánh Tông sau khi đánh Chiêm Thành cũng không thiết lập chính quyền phong kiến đô hộ, mà chỉ chia nước họ làm ba nước nhỏ để làm họ suy yếu, không đánh phá mặt phía Nam của Đại Việt nữa.

Nguyễn Huệ thì phải mấy lần hành quân ra Bắc để giúp vua Lê trừng trị kẻ lộng quyền, lại vào Nam đánh giặc Xiêm, đánh Nguyễn Ánh xâm chiếm, lại ra Bắc phá quân Thanh. Khi Gia Long lên ngôi, hẳn ông ta cũng đã nghĩ đến vấn đề này và chọn đô ở Phú Xuân, giữa của đất nước.

Nhưng những nỗ lực của Gia Long và các vị vua Nguyễn cũng không thể cứu vãn được sự sụp đổ ngay sau đó nửa thế kỉ của họ. Những ví dụ đó minh chứng cho chúng ta thấy rằng, địa thế dài, hẹp, rừng núi của chúng ta rất khó khăn cho vấn đề quản lí vĩ mô. Thêm vào đó, nó còn tạo ra nhiều luồng tư tưởng văn hoá khác nhau và tiềm ẩn nguy cơ loạn lạc và mất thống nhất, như các chiến cuộc Nam Bắc triều, chiến tranh Trịnh Nguyễn, chiến tranh Việt Nam…

Điều đó đặt ra vấn đề quan trọng nhất cho chúng ta: trước tiên phải làm sao thống nhất được lòng dân và thống nhất được sự lãnh đạo quản lí từ Trung ương xuống địa phương. Đây là một nhiệm vụ khó khăn mà thời đại đã giao cho chúng ta, bởi cho tới nay, chưa bao giờ mảnh đất chữ S này lại được trọn vẹn thống nhất như thế này.
Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây: Trung cần nghiên cứu nhiều hơn nữa về địa chính trị!

Nhiệm vụ trước mắt chưa phải là tạo ra một nhà nước đa đảng


Theo quan điểm của cá nhân tôi, trong giai đoạn này Việt Nam không nên tạo thêm những mâu thuẫn mới trong tiến trình phát triển kinh tế. Tôi hi vọng, dưới sự lãnh đạo sáng suốt  (???!!!) của Đảng, chúng ta sẽ từng bước khắc phục những khó khăn, giảm dần tỉ lệ tham nhũng (???!!!), củng cố và kiện toàn sự lãnh đạo bộ máy chính quyền. (???!!!)

 Về lý thuyết toán học bạn có thể áp dụng công thức máy móc một cách đệ quy, nhưng về phương diện con người, chúng ta không có quyền thử làm rồi nói rằng mình sai lầm.

Yêu cầu của chính phủ trung ương, các địa phương phải thực hiện. Trên bảo dưới phải nghe! Điều đó chúng ta còn rất khó khăn bởi nhiều nguyên nhân – do ảnh hưởng của thời bao cấp, chưa quy được trách nhiệm cá nhân, trình độ quản lí còn kém, và các yếu tố địa chính trị như tôi đã trình bày.

Hiện tại, nếu chúng ta cho đa đảng thì sao? Phân tách đất nước, li khai như Nga thì sao? Sẽ lại thêm nhiều vụ việc như Năm Cam, thiếu uý Phương Minh, phép vua lại thua lệ làng, mà chính phủ Trung ương lại quá xa và yếu để giải quyết. Việt Nam cũng như nhiều nước khác đều có những điểm nóng. Mỹ có vấn đề người da đỏ, Nga có Chechnya, Trung Quốc có Tây Tạng và Đài Loan, Việt Nam cũng có vùng Tây Nguyên và Tây Bắc, nơi đói nghèo và hủ tục tạo nguy cơ rất cao cho sự tạo thành một mắt xích yếu. Nếu đa đảng mà li khai, phân tách đất nước, người dân thêm mất đoàn kết thì chúng ta mất bao nhiêu xương máu ngày xưa để làm gì?

Tôi không chống đối dân chủ. Ngược lại, tôi còn mong Việt Nam chúng ta ngày càng dân chủ hơn. Về lý thuyết toán học bạn có thể áp dụng công thức máy móc một cách đệ quy, nhưng về phương diện con người, chúng ta không có quyền thử làm rồi nói rằng mình sai lầm. Đã có những sai lầm trong lịch sử và rất khó khắc phục.

Tôi muốn chúng ta phải nhìn nhận vấn đề dân chủ trong một phạm vi rộng lớn hơn, phải tính được những nước cờ xa hơn và sâu sắc hơn. Phải tính được những biến đổi sâu sắc trong thái độ và tâm lí của người dân, tính trước được những hiện tượng sẽ xảy đến trong tương lai một khi xuất hiện một nền dân chủ đa đảng. Khi đổi mới, rất nhiều vấn đề phát sinh.Tất nhiên, tôi không nói đổi mới là xấu, nhưng phải ý thức được rằng, chúng ta sẽ phải đối mặt với những hiện tượng xã hội đa dạng, phong phú và đừng nên bị bất ngờ và bị động khi những vấn đề đó xảy ra.

Trung đã nghĩ đến những vấn đề phát sinh ngoài mong đợi khi áp thể chế đa đảng ở Việt Nam chưa?

Muốn nên sự nghiệp lớn – Tinh thần càng phải cao!


Muốn nên được sự nghiệp lớn cho cả dân tộc, phải hiểu thời cơ. Quan trọng nhất trong mỗi thời kì, ngoài việc nắm được thời cơ, phải có một tư tưởng, một tinh thần cốt lõi để đoàn kết và thống nhất người dân.

 Giáo dục phải thay đổi lại hình dáng của nó, không thể mãi mãi là chùa Một Cột, mà phải thay bằng những kim tự tháp.

''Thời“ bây giờ là gì? Là hội nhập, là WTO, là ra biển lớn. Lần đầu tiên chúng ta ra biển lớn – trước đây thời phong kiến, ngoại thương chỉ đóng vai trò thứ yếu mà thôi! Vậy tư tưởng phải là gì? Là lòng yêu nước, là tư tưởng dân tộc, là ý chí toàn dân trong thời đại mới, là chinh phục thiên nhiên và chinh phục lòng người.

Bạn nghĩ rằng những nhà lãnh đạo yêu nước họ không muốn đưa đất nước đi lên sao? Đứng trước các quyết định khó khăn, họ phải nghĩ nhiều hơn mình và Trung chứ. Đôi khi mình chỉ mong muốn, phê phán mà rất khó tìm lời giải. Mà nếu có lời giải đụng chạm đến nhân dân thì ai chịu cho họ. Thật bất công nếu để cho những người dân vô tội phải chịu thêm những cảnh như Irak, như Đông Timo.

Yêu nước trong thời gian này để dành thời gian, tâm sức làm kinh tế, là nghiên cứu khoa học, là chinh phục tự nhiên và xây dựng nên những kì quan vĩ đại cho dân tộc. Đó là tư tưởng yêu nước thật sự, tư tưởng dân tộc thật sự! Tư tưởng thay đổi lại cách nghĩ, cách làm và khắc phục những điểm yếu của chúng ta.

Bạn nghĩ gì khi truyền thống của chúng ta còn rất nhiều những trạng Quỳnh, trạng Lợn, và những chùa Một Cột. Giáo dục phải thay đổi lại hình dáng của nó, không thể mãi mãi là chùa Một Cột, mà phải thay bằng những kim tự tháp. Những hình tượng trạng Quỳnh, trạng Lợn tinh ranh vặt vãnh cũng cần phải xem lại và thay thế.

Bạn và tôi dù ở bất cứ đâu, đang nghĩ gì và đang làm gì cũng hướng đến một nước Việt Nam phát triển, một Việt Nam mạnh mẽ để không dễ dàng bị kẻ khác coi thường, một Việt Nam với thế hệ trẻ tích cực và sáng tạo, đuợc hưởng nền giáo dục tốt nhất từ chính đất nước của chúng ta. Một Việt Nam tạo ra những nhà khoa học lớn, những nhà kinh tế nổi tiếng, những chính trị gia cải cách và chúng ta tự hào về điều đó. Những người con của dân tộc Việt luôn hướng đến một đất nước Việt Nam giàu mạnh trong khu vực. Tôi muốn nhấn mạnh một lần nữa, rằng tinh thần yêu nước và tinh thần dân tộc nên được phát huy mạnh mẽ và là niềm tự hào cho bất cứ ai đặc biệt là thế hệ trẻ. Nó sẽ tạo ra những trào lưu nội lực mạnh mẽ đưa đất nước đi lên và cùng với đó chúng ta sẽ chiến thắng những tư tưởng bảo thủ và lạc hậu.

Tôi, Trung và các bạn hãy vượt lên chính mình!


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã mạnh dạn tuyên bố ''Chúng ta phải vượt lên chính mình!“ thì thiết nghĩ đất nước Việt Nam sẽ không cần đa đảng. Chỉ cần các nhà lãnh đạo vượt lên chính bản thân, cùng đoàn kết để đưa đất nước đi lên (đọc thêm về Trần Thủ Độ, Trần Hưng Đạo). Câu hỏi ''Mâu thuẫn là động lực cho sự phát triển“? nên được thay thế bằng lời khẳng định ''Ý chí lãnh đạo và sự vươn lên không ngừng vì dân tộc chính là động lực của sự phát triển!“

Tôi tôn trọng nền kinh tế vật chất. Nó mang lại cho người dân sự no ấm nhiều hơn là những triết lý dẫn đến xung đột và đói nghèo. Bạn hiểu dân chủ không khó lắm, nhưng người nông dân hiện nay với tầm hiểu biết chưa cao cần có sự dẫn dắt.

Có bao nhiêu ngưòi tài, họ suy nghĩ rất nhiều đến những mâu thuẫn, có thể họ không có bằng cấp nước ngoài, ko tiếp xúc trực tiếp với TT Bush như Trung. Nhưng đối với họ, hơn ai hết họ hiểu rằng họ đứng về phía người dân, họ rất hiểu những bất cập như bây giờ và tôi xin lặp lại cụm từ là ''chúng ta luôn hướng đến một xã hội dân chủ mang bản sắc Việt Nam“.

Tôi tin, tất cả chúng ai cũng mang trong mình tình yêu dành cho dân tộc. Tôi chỉ muốn Trung và các bạn hãy nghĩ đến Việt Nam, hãy làm những gì cho Việt Nam chúng ta đi lên bằng con đường ôn hoà. Mình mong bạn hãy đóng góp nhiều hơn nữa và hãy đến với những vùng có tầm hiểu biết thấp của người nông dân hơn là chỉ có những bạn trẻ sử dụng máy tính, điện thư và Internet thành thạo.

Bạn sợ các nước nói chúng ta không dân chủ? Tôi không sợ vì tôi tin vào sự dân chủ trong tương lai khi chữ ''Thời“ đến, đó là mong ước của toàn bộ người dân với tầm hiểu biết cao hơn bây giờ.

Còn hiện tại hãy đừng làm xáo trộn cuộc sống của họ, của con cái họ. Hơn ai hết những người dân vô tội sẽ chịu thiệt thòi! Những bức tường thì quá mỏng so với vũ khí ngày càng hiện đại. Việt Nam có con đường đi riêng, chúng ta muốn là dân tộc hoà bình và là bạn của tất cả các nước. Chúng ta ở một vài điểm còn yếu kém. Du lịch thua Thái Lan, Trung Quốc, nhưng chúng ta tự hào là đã chiến thắng nhiều kẻ thù xâm lược. Chúng ta chỉ cần vượt qua một lần nữa, một lần nữa thôi là chiến thắng chính chúng ta, câu này nó đúng cho cả Trung, các bạn và tôi nữa!

Một vài vấn đề đã tham khảo: Tư tưởng Hồ Chí Minh; Hệ thống ràng buộc và ra quyết định; Địa chính trị và bàn cờ chính trị (trong nước và thế giới); Văn hoá, lịch sử và con người. Chúng ta là ai và chúng ta đi đến đâu? Nghèo đói, tầm hiểu biết và nhu cầu (mô hình Maslow); Tư tưởng triết học của hạnh phúc; Viêt Nam con đường phía trước;
Lê Hoàn, Berlin 23.9.2007











Phản hồi của Nguyễn Tiến Trung
Đọc bài viết thứ hai của bạn Lê Hoàn, tôi thấy bạn không phản bác những luận điểm tôi đã đưa ra ở bài viết thứ nhất. Cho nên tôi giả thiết rằng bạn đã đồng ý với những luận điểm đó.

Đọc tiếp...

[/align]

Phương, Berlin
Đọc và phân tích kỹ bài của Lê Hoàn viết thật thú vị. Mình thấy một điều là ở đây dùng một từ thống nhất quyền lực. Chỉ có làm được vậy, thì các quyết định mới không bị ảnh hưởng. Bạn Lê Hoàn dẫn rằng hệ thống ràng buộc và ra quyết định. Tôi nghĩ rằng có thể là phần chìm của tảng băng mà bạn muốn ám chỉ. Tôi mong rằng tất cả thanh niên hãy xây dựng tư tưởng yêu nước và tư tưởng chinh phục như Lê Hoàn đề cập. Đúng là chúng ta nên học theo hình dáng của Kim tự tháp. Việt Nam không cần bay mà chỉ cần đi chắc chắn. Việt Nam không cần dẫn đầu mà chỉ cần sánh ngang. Mong các vị lãnh đạo Đảng hãy nâng cao năng lực lãnh đạo để đưa đất nước đi lên.

Granite
Từ xưa đến giờ G chưa thấy một đất nước nước nào phát triển thịnh vượng trong khi giai cấp thống trị trệ và yếu kém. Do đó chỉ lo phát triển kinh tế, khoa học mà không quan tâm đến chính trị là lổ hổng lớn. Hơn 30 năm thống nhất đất nước ĐCS làm được gì cho đất Việt? Ngoài giáo dục yếu kém, y tế thì nhếch nhác, cơ sở hạ tầng yếu kém… G cứ thấy Đảng loay hoay mãi mà chưa giải quyết vấn đề gì ra trò. Nếu bạn Hoàn tin rằng chế độ chính trị như bây giờ là đủ điều kiện phát triển thì bạn nên hiến kế gì đó cụ thể đừng có kiểu nói chung chung không được gì mà cũng chẳng chết ai.

Riêng G thấy ĐCS không là người cầm quyền nhiều ưu điểm được. Một mình một chợ không có động lực để hoàn thiện chính mình được hay giống ! như cậu học trò không có những kỳ thi, tự cậu tích luỹ kiến thức mình e rằng như vậy không khả thi. Bạn Hoàn e ngại đa đảng sẽ xáo trộn gây ra nhiều bất ổn? Điều đó hiển nhiên sẽ xẩy ra giống như bạn đang ở căn nhà cấp 4 sụp sệ, bạn phá ngôi nhà cũ xây căn nhà mới dĩ nhiên trong giai đoạn giao thời sẽ không tốt như “đang yên đang lành” trong căn nhà cũ được. Tóm lại phải tạo ra nền dân chủ để giám sát đảng cầm quyền, đảng cầm quyền phục vụ lại nhân dân.

Không nêu tên
Tôi không thể hiểu nổi tại sao ở một thế giới loài người hiện đại ngày nay vẫn tồn tại những cơ chế xã hội kiểu VN trong đó tồn tại những con người có đầu óc lý luận kiểu Lê Hoàn!

Không nêu tên
Thật đáng chê trách những ai cho rằng dân trí Việt Nam quá thấp để bênh vực cho sự độc tài, độc đảng... Nó giống như lập luận của một gã đàn ông tham ăn nhậu, vô trách nhiệm trong tác phẩm TRẺ CON THÌ KHÔNG ĐƯỢC ĂN THỊT CHÓ của nhà văn Nam Cao. Vâng có lẽ bạn Lê Hoàn cũng nghĩ vậy. Dân trí thấp thì không đáng và không cần được hưởng dân chủ; Trẻ con thì không được ăn thịt chó.

Tr Q Huy, Huế
Đúng là bạn Lê Hoàn chưa tuy đã đi Tây mà đầu óc vẫn còn tư tưởng nhồi nhét của nền học vấn ở VN luôn ngự trị trong bạn! Đúng là bạn cũng như tôi vậy, tôi cũng học tập dưới mái trương XHCN mà ra đôi lúc trong tôi có 2 luồng tư tưởng đối nghịch nhau! Và không chỉ bạn mà tất cả hầu hết các Sinh Viên hay học sinh VN đều bị "ảnh hưởng" kiểu giáo dục của VN như toán học 1+1=2! Hi vọng một ngày tất cả thế hệ trẻ VN chúng ta sẽ làm cho VN dân chủ hơn người dân hưởng được lợi ích thực tế hơn hiện giờ của một nền dân chủ thực tế và hữu ích cho mọi người!

Không nêu tên
Tư bản chủ nghĩa ngày nay đã khác xa so với 100 trước đây. Sở dĩ Tư bản ngày nay được như thế này là nhờ có Cộng sản làm đối trọng. Trong cuộc đấu tranh một mất một còn thì Cộng sản đã thua. Tuy nhiên, Cộng sản ngày nay khác xa so với những năm 70-80 của thế kỷ trước. Cũng là nhờ có Chủ nghĩa Tư bản thì Cộng sản mới tiến hóa như ngày hôm nay. Đó là qui luật biện chứng, vạn vật không đứng yên tại một chỗ. Tôi không hiểu một số bạn tham gia diễn đàn này học rộng tài cao đến đâu mà cứ nghe hai chữ Cộng sản là lập tức cho nó là xấu xa. Các bạn làm thế thì cũng không khác gì những người Cộng sản những năm 70-80, họ bao giờ cũng dị ứng khi nói đến Chủ nghĩa Tư bản. Hỏi nhỏ các bạn dị ứng với CỘng sản: Ai nhồi sọ các bạn ! giỏi thế? Các bạn không lý luận như những người Cộng sản từng lý luận chứ? Đại loại là "Bản chất Cộng sản là thế, là sắp diệt vong..." Các bạn dị ứng như vậy thì còn tranh luận làm gì?

HaNguyen, Vietnam
Hoàn toàn đồng ý với Lê Hoàn, bài viết của bạn thể hiện cách nhìn có chiều sâu vào toàn cục xã hội Việt Nam. Liệu xã hội VN có cần thiết phải có một sự thay đổi toàn diện khi mà tình hình đất nước đang có những tiến triển tốt đẹp trên cả bình diện quốc tế hay không? Xã hội VN hiện nay đang tồn tại quá nhiếu những mâu thuẫn do lịch sử, địa lý do quá khứ tạo nên, cần phải có 1 khoảng thời gian để trung hoà những mâu thuẫn đó. Còn về Tiến Trung, mình chẳng thấy điểm gì nổi bật đặc sắc, có chăng chỉ là vài bài dân chủ đa đảng mà bất cứ ai search google có thể ra hàng trăm nghìn bài như vậy. Hơn thế cái nhìn của Tiến Trung mới nằm ở bề nổi của vấn đề, tầm nhìn còn quá hạn hẹp, quanh quẩn tập trung ở chủ đề chính trị chứ chưa thể hiện được tài năng gì.

Nhân quyền, TP HCM
Tôi rất đồng ý với ý kiến cuả bạn Phan Dự, nó cũng giống như câu tục ngữ:"Cây mỗi cây mỗi hoa, nhà mỗi nhà mỗi cảnh". Cái cây không tươi tốt trồng trên nơi đất khô cằn thì làm sao cho hoa đẹp? và mỗi loại cây thì chỉ một loại hoa, làm sao mà giống nhau? Quan trọng chúng ta phải biết làm gì để cho cây này có hoa đẹp và tươi tốt để cùng ngửi mùi hương. Giống như con người, mỗi gia đình mỗi hoàn cảnh, chúng ta không thể nào áp đặt cho nhau là anh phải như tôi và anh phải làm được như tôi làm?

Một ý kiến
Thật đáng chê trách những ai cho rằng dân trí Việt Nam quá thấp để bênh vực cho sự độc tài, độc đảng... Nó giống như lập luận của một gã đàn ông tham ăn nhậu, vô trách nhiệm trong tác phẩm TRẺ CON THÌ KHÔNG ĐƯỢC ĂN THỊT CHÓ của nhà văn Nam Cao. Vâng có lẽ bạn Lê Hoàn cũng nghĩ vậy. Dân trí thấp thì không đáng và không cần được hưởng dân chủ; Trẻ con thì không được ăn thịt chó.

U26
Giọng điệu Lê Hoàn nói chung hơi nóng. Tôi nghĩ bạn Hoàn chắc mới sang Đức, chưa quan sát được nhiều, chưa thoát ra được kiểu nhồi nhét dưới mái trường XHCN thân yêu. Nước Đức là một trường hợp tốt cho những ai muốn quan sát và đánh giá về chủ nghĩa cộng sản và về dân chủ. Tôi nghĩ là nhận thức của người ta sẽ thay đổi theo thời gian, theo sự quan sát của họ - thành ra nếu vài năm nữa mà Lê Hoàn sẽ viết trên BBC với giọng điệu khác thì cũng không là chuyện lạ.

Nguoi Dan Viet
Thưa Bạn Quang, vấn đề ở chỗ bạn tin vào lý tưởng CS, còn tôi và những người Việt Nam khác nhận thấy rằng con đường CS là con không tưởng thiếu thực tế, thay vì giải quyết vấn nạn về kinh tế cho tầng lớp vô sản thì chính nó đã làm cho tầng lớp vô sản không còn cơ hội phát triển và càng làm cho cuộc sống của tầng lớp này chật vật hơn lúc nào hệt. Đã vậy nó lại sáng tạo ra một giai cấp lãnh đạo mới chẵng những Tư Bản mà còn có đầy đủ quyền lực trong tay để bóc lột sức lao động của giới Vô Sản. Hãy nhìn vào sự thật mà nói vì logic chỉ nằm trên lý thuyết mà thôi. Nếu Đảng CS tuyên bố từ bỏ con đường CS và lấy Dân Tộc cùng sự no ấm Nhân Dân làm chủ trương thì tôi sẽ ủng hộ hai tay hai chân, ngược lại tại sao tôi không có quyền lựa chọn những khuynh hướng chính trị có lợi cho Đất Nước VN? Một khi quyền lựa chọn chính đáng bị khước từ thì còn gì để nói về Tự Do hay Nhân Quyền?

Quang
Tôi đánh giá cao bài viết này của Lê Hoàn, sự phân tích rất hợp lý và và chiều sâu. Cái chính của Việt Nam hiện giờ là trẻ hóa đội ngũ của Đảng để có những giải pháp, sáng tạo, quản lý tốt hơn đẩy mạnh nền kinh tế, sau đó mới là những vấn đề khác. Tùy điều kiện địa hình, địa thế và đặc điểm nhân dân của một nước mà nền dân chủ có 1 sự tiến hóa khác nhau. Bạn Trung có quyền lập Đảng, có quyền kêu gọi nhưng động thái của bạn hiện giờ thì không thuyết phục. Có bao giờ đã tự hỏi tại sao Việt Nam thống nhất được, còn Nam Bắc Triều Tiên lại không, có bao giờ tự hỏi Việt Nam hôm nay từ trên xuống dưới trải dài mà không bị chia cắt hay li khai như Indonesia hay Nam Tư cũ.

Chính mỗi người dân cần phải hi sinh một phần dân chủ của mình trước mắt để dựng nghiệp lớn, cùng phối hợp với Đảng chống tham nhũng, giải quyết các vấn đề của xã hội. Vì Đảng là ai, Đảng cũng là những người dân Việt Nam chứ Đảng chẳng là Mỹ hay người nước ngoài nào cả. Tre già thì măng mọc, ảnh hưởng nào cũng không cản được sức trẻ các bạn à. Đừng thành kiến với hai chữ Cộng Sản rồi quy kết tất cả những người trong Đảng Cộng Sản là khủng bố đàn áp. Điều họ làm được hay nhất từ trước đến giờ là thống nhất đất, hòa bình đất nước, điều mà một số nước hiện nay chưa hoặc không thể làm được !!!

Bùi Hải
Không biết chủ kiến bạn Phan Dự đưa ra là của vị học giả nào mà xem ra có vẻ ngây ngô quá, không có dân chủ bị kềm kẹp mọi mặt từ tư tưởng cho đến giao tiếp, sinh hoạt thì làm sao có thể văn minh tiến bộ. Nếu dân chủ phát sinh từ văn minh thì là văn minh tinh thần, chứ không phải từ văn minh vật chất. Đối với nhân loại ý thức dân chủ đã nẩy mầm từ nhiều thế kỷ, và bộc phát thành các phong trào của trí thức, của nông dân lật đổ các triều đại quân chủ phong kiến, nổi bật nhất là từ cuộc cách mạng dân chủ ở Pháp. Nếu đấu tranh dân chủ là "đấu tranh vì một cái chưa rõ ràng" thì làm sao nhiều dân tộc có được cuộc sống tự do như hiện nay. Danh từ dân chủ chỉ huyền ảo không rõ ràng trên tuyên truyền của những nước CS, chính ! vì thế khi người dân Đông Berlin nhìn ra được dân chủ thực ở bên Tây Berlin thế nào, thì bức tường ngăn Berlin đã xụp đổ, cùng thời với toàn khối CS Đông Âu.

Dân trí Việt Nam bị ảnh hưởng chiến tranh lâu dài và tuyên truyền thâm độc giữa các phe phái, cho nên luôn ước vọng về dân chủ, nhưng không biết, không thấy dân chủ có quyền hạn đến mức độ nào, cho nên trên diễn đàn BBC ta thấy người Việt phải giải thích về dân chủ với người Việt, nhưng nhiều người Việt không chịu tin, không dám tin, và có nhiều người tưởng rằng dân chủ là vấn đề còn phải tranh cãi, không nên thí nghiệm như nhiều dân tộc đã một lần đớn đau thí nghiệm về CS. Thật vất vả cho những người đấu tranh dân chủ như Nguyễn Tiến Trung, và bảo vệ uy tín CS như Lê Hoàn.

Quoc, Sài Gòn
Tôi thấy lý luận của Lê Hoàn đã bị "cùng" ngay lần đầu tiên tham đàn tranh luận. Lập luận lòng vòng và luẫn quẩn, chẳng khác vì bài diễn văn tuyên truyền của ĐCSVN và chính quyền đương thời. Trọng tâm vẫn là xoáy vào tâm lý, tính cách dân tộc nhưng lời bao biện này hết sức vu vơ. Việc trích dân hai câu thơ của ông Hồ "Muốn nên sự nghiệp lớn - tinh thần phải càng cao" cho thấy sự bế tắc trong việc đưa ra những lập luận khoa học. Nếu ĐCSVN thực sự là "trí tuệ, đạo đức, văn minh" (tiêu đề phóng sự mà báo Quân đội Việt nam thực hiện để được ĐCSVN và Nhà nước VN trao giao cho báo chí) thì sợ gì sự cạnh tranh lành mạnh của người khác. Hãy thôi đừng ngụy biện (và ngụy quân tử nữa).

Tommy, Sài Gòn, Việt Nam
Những lập luận như bạn Lê Hoàn chúng ta đã nghe khá nhiều trong những lần Đảng CS đi kêu gọi người Việt không phân biệt người Quốc Gia hay Cộng sản hãy đoàn kết xây dựng đất nước. Nói thật với bạn, ai cho quyền đảng CS độc quyền lãnh đạo cả nước Việt Nam có đến 84 triệu dân, 54 dân tộc??? Nếu như bây giờ, chúng ta chấp nhận điều đó, chúng ta đoàn kết với nhau dùng trí tuệ Việt, dùng sức mạnh Việt để đưa đất nước đi lên, thì “đảng ta” lại tuyên truyền rằng đó là “sự lãnh đạo tài tình của Đảng” (!?)

Thực tế lịch sử đã cho ta thấy trong quá khứ không ít lần “đảng ta” đã mắc phải nhiều sai lầm nghiêm trọng. Nhưng suốt hơn 12 năm mài ghế nhà trường, tôi chưa bao giờ được thấy nhắc đến trong sách vở. Chuyện xư! a cũng giấu, chuyện nay cũng giấu. May cho chúng ta là thời buổi hiện nay nhờ Internet chúng ta đã tiếp cận được thông tin từ nhiều chiều. Nếu không thì chúng ta bị giấu giếm đến bao giờ? Theo ý tôi thì trước tiên ta phải thiết lập một thể chế dân chủ đa đảng để xã hội này không còn những tên ỷ có “đảng tịch” mà múa kiếm ngoài sân bay, những tên bạt tai dân chúng giữa đường, những tên đánh gục nữ sinh ngoài phố… và nhất là những quan chức tham ô cá độ bạc tỷ! Khi đó, tam quyền phân lập, chứ không rơi hết vào tay một đảng chính trị như hiện nay.

VienTam, TP HCM
Gửi đôi dòng góp ý Lê Hoàn. Đọc hai bài phân tích của bạn, tôi thấy có một sự liên hệ khá thú vị giữa những ý kiến của bạn và câu nói "nổi tiếng" của CT Triết gần đây "bỏ điều 4 là tự sát". Nếu như CT Triết vừa cảnh cáo vừa răn đe nội bộ, rằng một khi Đảng CSVN mất quyền lãnh đạo thì sẽ dẫn đến thảm họa cho Đảng, thì hai bài viết của bạn phát triển rộng hơn, rằng khi Đảng CS không còn lãnh đạo thì cả dân tộc này "tự sát".

Thực chất của những ý kiến của bạn, chính là sự tuyên truyền và biện hộ cho câu nói "phản cảm" của CT Triết mà thôi. Nhưng những gì bạn lập luận chỉ là ngụy biện mà thôi. Không nên đem tương lai dân tộc để mà thí nghiệm nữa, bởi mấy chục năm dưới sự lãnh đạo của Đảng CS đã chứng minh quá! đủ cho sự yếu kém về khả năng lãnh đạo và tầm nhìn hạn hẹp. Với một quốc gia một Đảng nắm quyền, xin hỏi bạn bằng cách nào xây dựng được một nhà nước pháp quyền, bằng cách nào xây dựng được một xã hội trong sạch?

Và nếu thiếu những điều ấy thì làm sao một quốc gia phát triển vượt bậc? Tại sao chúng ta đòi hỏi cần phải phát triển vược bậc? Vì thực sự bao nhiêu năm nay VN đã thua kém rất nhiều các nước chung quanh, nếu không phát triển thật nhanh thì làm sao bắt kịp họ được. Bạn dùng hình ảnh dân tộc, đất nước nghe rất là to lớn, nhưng xin đừng tiếp tục dùng những hình ảnh ấy để duy trì lợi ích giai cấp, bao che cho những xấu xa tội lỗi mà Đảng đã gieo rắc xuống cho dân tộc Việt. Hãy biết đặt quyền lợi quốc gia trên những quyền lợi giai cấp!

Tony, California, Hoa Kỳ


Gửi Ban Lê Hoàn, tôi xin nói với bạn rằng: Toàn dân VN (86 Triệu, trừ vài triệu ĐCSVN), trong và ngoài nước, còn biết là bao nhiêu người tài giỏi hơn Bộ Chính Trị ĐCSVN bây giờ. Còn Nông Dân VN ngày nay biết dùng Internet truy cập thông tin để trồng lúa. Nông Dân ngày xưa ...không bằng thời nay, mà con đánh được giặc ngoại xâm hùng mạnh, Nông Dân ngày nay khôn ngoan gấp bội phần ngày xưa, xin bạn đừng đánh giá thấp Nông Dân ngày nay!

Ngày mai, 25-09-2007, bạn cho viết cái biểu ngữ giăng ngay trước cửa Chợ Bến Thành, và cho toàn dân cả nước làm cái "Hội Nghị Diên Hồng" để bầu chọn "Độc Đảng" hay "Đa Đảng" (có Quốc Tế giám sát nhé), rồi bạn sẽ biết kết quả, bạn đừng suy diễn dài dòng cho mất công. Làm đi, rồi sẽ biết! Vận mệnh cũa toàn dân, phải để cho toàn dân quyết định, 1, 2 , 3 ---1.000 người không có quyền quyết định đâu.

Dang, Hải Phòng


Hoan nghênh bạn Lê Hoàn đã đối thoại dù là bài viết này có rất nhiều điểm lý luận áp đặt theo môtýp của CS và nhiều lý luận sai (các bạn có thể xem ở bài viết phản hồi của bạn Trung thì sẽ thấy). Chúng ta hãy đối thoại, khôn không qua "lẽ", khỏe không qua "lời", xin đừng dùng công an, quân đội, nhà tù,... hay bất kỳ hình thức quyền lực nào trên bàn đối thoại. Đảng cộng sản có dám không?

hanquangtu, Hà Nội


Tốt thôi, vì các bạn trẻ đã tham gia tranh luận. Tôi xin góp một ý kiến nhỏ. Vấn đề Đa Đảng hay một Đảng đối với tôi thật không quan trọng và tôi tin rằng đối với nhiều người Việt cũng cùng ý nghĩ như tôi . Cái chúng ta không đồng tình, cái chúng ta chống là chống dân chủ cuội, chống độc đảng cuội. Có nghĩa rằng hôm nay tuyên bố thế này ngày mai lại làm thế khác. Chúng ta không thích bị lừa dối. Chúng ta không thích bị trở thành vật thí hay vật hy sinh cho một mục đích bí hiểm nào đó, chúng ta không thích trở thành những người khờ dại bởi đã lầm tin...
Tôi nghĩ rằng tôi không cần phải chứng minh điều vừa nói ở trên vì nó quá hiển nhiên, ai cũng có thể thấy được nhưng vấn đề của dân tộc vấn đề bức xúc của chúng ta những người nói tiếng Việt là ở chỗ ai cũng hiểu điều này điều kia là tốt đẹp, và ai nói cũng hay nhưng khi đựơc giao phó thì ai cũng giống ai nghĩa là cùng một kết quả.Tất cả chúng ta đều là cuội cả. Lịch sử Việt Nam là như thế đó. Các bạn thử lý giải tại sao, còn tôi thì cũng đã có chủ thuyết của mình rồi.

Trần Văn Sơn


Bạn Lê Hoàn: Bạn phân tích những vấn đề xã hội VN hôm nay có nhiều điểm rất đúng, nhưng công kích ý kiến của bạn Tiến Trung và THDC là không đúng. Để xây dựng chung, chúng ta có lẽ nên ngồi lại và thảo luận với nhau trong một Đại Hội Nghị Diên Hồng, nhưng điều kiện Chính Trị của VN hôm nay, Độc Đảng CSVN trong Hiến Pháp đã xây một cái nền quá nặng, cho nên, ngoài TĐLĐ ĐCSVN phản tỉnh thì chúng ta khó mà thực hiện được một Công Trình Dân Chủ Chân Chính như chúng ta đều mơ ước cho Non Sông.

Ở đây Thế Hệ Trẻ nên phác họa cho văn hoá VN, trước khúc quanh lịch sử VN, một mô hình xã hội thật cấp tiến nhất phù hợp với Tình Tự Dân Tộc, và Nhân Bản, đối nội được hoà giải tốt đẹp mọi tầng lớp, đối ngoại thích ứng hoá uyển chuyển mang lại sự tiến hoá văn hoá trưởng thành và phát triển, lạc phúc và thái hoà. Có lẽ đó là nhiệm vụ của TH Trẻ hôm nay, từ trong nước ra hải ngoại, và cũng! nên tham khảo TH Già để biết những ưu và khuyết điểm cà hai bên Quốc Cộng hay thành phần Trung Lập nữa. Hi vọng rằng chúng ta nên bắt đầu bằng một ý chí, một hoài bão điều chỉnh lại những khuyết điểm mà chúng ta đã kinh nghiệm.

Chúc cả hai bạn Lê Hoàn và Tiến Trung nên hợp tác và đúc kết nguyện vọng chung của Tuổi Trẻ trong nước và hải ngoại. Tôi là một giáo chức hảii ngoại đã về hưu rồi. Tôi lo cho Tuổi Trẻ như các bạn và các con tôi, chúng đang lạc lõng Dòng Văn Hoá Lạc Hồng kiêu hùng và tốt đẹp. Thân chúc thành công trên Con Đường Xây Dụng Tổ Quốc VN.

Một ý kiến


Đúng thế, làm gì mà không tính toán hậu quả phát sinh thì nhất quyết không nên làm. Dân chủ là gì thì ngay cả những người trên diễn đàn này còn phải tranh cãi thì có thể nói khái niệm này chưa rõ ràng. Vậy đấu tranh vì một cái chưa rõ ràng như thế thì thật khó đoán được mức độ thành công đến đâu. Tôi rất đồng tình với quan điểm là: Đừng lấy nhân dân ra làm thí nghiệm. Cứ cho là 99 lần thành công mà một lần thất bại thì hậu quả cũng sẽ là không thể tưởng tượng nổi. Như tôi đã nói, Trung đang đấu tranh vì một cái chưa thực sự rõ ràng thì theo tôi, khả năng thành công là thấp (kể cả là cứ cho như Trung thành công đi thì khi đó mỗi người sẽ thực hiện quyền dân chủ theo cách riêng của mình - thế thì đại loạn). Vậy Trung nên có các bước đi thận trọng và biện chứng hơn. Hiểu mình, hiểu người đã.

Phuong, Berlin


Bài viết rất hay. Tôi ủng hộ bạn Lê Hoàn. Tôi mong Việt Nam phát triển trong hoà bình và tìm cho mình con đường đi riêng. Hy vọng BBC sẽ đưa các bài như vậy để sinh viên có thể biết thêm về Việt Nam.

Một ý kiến


Tôi không đồng ý với bạn Lê Hoàn vì những lý do như sao: bạn cho rằng dân trí Việt nam còn thấp nên tư tưỡng dân chủ sẽ không mang đến kết quả tốt. Thế nhưng bạn không nêu ra thời điểm nào thì bạn cho rằng dân trí đủ cao để có thể tiếp nhận dân chủ ? và ai sẽ là người quyết định khi nào dân trí đủ cao? Đảng cộng sản chăng?

Ntp26077, Hà Nội


Bạn góp ý là rất tốt. Nhưng bạn có nghĩ rằng ngày xua Bác ra đi tìm đường cứu nước như thế nào? Bác đã vận dụng CN Mác để đấu tranh dân tộc giành độc lập. Lịch sử cũng đến lúc sẽ lập lại, hoặc lặp lại theo cách khác nhẹ nhàng hơn. Cho nên bạn đang muốn cản những ý tưởng tốt đẹp của bạn Trung, bạn đang muốn bạn Trung bỏ đi những ý tưởng đó đã là thanh niên thì chúng ta phải có ý tưởng, mà bạn Trung đang có những ý tưởng tốt đẹp, muốn dân giàu nước mạnh "Để Việt Nam được sánh vai các cường quốc năm châu" như Anh, Pháp, Nhật...

AD, Seoul, Hà Quốc


Tôi nghĩ bài viết này, về phần dân trí của người dân có những nét hợp lý. Tuy nhiên tôi rất dị ứng với các từ như: - Sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng. Đảng không phải là một con người, và trong cái thực thể phức tạp gọi là Đảng thì cũng có nhiều thế lực nhiều xu hướng: thủ cựu, cấp tiến, thân Mỹ, thân Trung... Nhiều quyết định của Đảng chẳng hề sáng suốt. Nếu không công khai những vấn đề đó, không có sức ép từ số đông (quốc tế, nhân dân) thì Đảng sẽ phóng tay muốn làm gì thì làm, và điều này càng làm cho cái không sáng suốt trở nên tệ hại hơn.

Yêu nước là cái tốt, nhưng làm ơn đừng lôi những "chiến thắng vẻ vang kẻ thù" trong quá khứ ra. Yêu bằng lý trí và phê phán thì tốt hơn, vì nước ta, dân tộc tính của người VN có rất nhiều vấn đề. Cho dù mục tiêu trước tiên là kinh tế, dân chủ để sau, nhưng vẫn phải có người như Tiến Trung vận động dần dần để quốc dân làm quen. Thực tế nhiều người dân ở nông thôn đã nhận thức được vấn đề và phê phán độc đảng rồi. Mỗi ngày thêm một vài người thì sau một thời gian tích lũy nhận thức quốc dân sẽ thay đổi. Lê Hoàn là người thế nào? Tôi có cảm giác Lê Hoàn muốn PR bản thân với Đảng để đạt một mục đích gì đó. Tuy nhiên cần có người như Lê Hoàn để Tiến Trung nhìn vấn đề ở nhiều góc độ khác nhau. Hoan nghênh cả hai bạn.

Phan Dự

Cách lập luận của Nguyễn Tiến Trung theo tôi là đúng, nhưng phải biết một học giả đã đưa ra chủ kiến rằng "Dân chủ là sản phẩm của một xã hội văn minh chứ không phải là thứ làm ra xã hội văn minh". Vậy thì Nguyễn Tiến Trung và tập đoàn nên hoà hợp với nhóm Lê Hoàn để cùng chính quyền xây dựng VN thành một xã hội văn minh trước đã. Việt Nam chưa văn minh thì làm gì có dân chủ mà đòi, đấu tranh mà không phục vụ cho đảng và nhà nước thì các bạn đi vào ngõ cụt hết.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/09/070923_lehoan_2.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-26 07:09:54Ngọc Lý>
Phản hồi bài viết thứ hai của bạn Lê Hoàn
[/align]Nguyễn Tiến Trung
[/align] 
[/align]


Đọc bài viết thứ hai của bạn Lê Hoàn, tôi thấy bạn không phản bác những luận điểm tôi đã đưa ra ở bài viết thứ nhất. Cho nên tôi giả thiết rằng bạn đã đồng ý với những luận điểm đó.
 
[/align]Tôi nhắc lại những điểm chính mà bạn đã không phản bác:

Thứ nhất, Nhà nước hiện nay là Nhà nước ‘của Đảng, do Đảng, và vì Đảng’, là đảng trị chứ không phải là Nhà nước ‘của Dân, do Dân, vì Dân’, là pháp trị.

Thứ hai, chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản là không tưởng.

Thứ ba, giới lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam đã và đang áp đặt chế độ độc đảng kiểu phương Tây vào Việt Nam và họ đang đứng trên pháp luật.

Thứ tư, dân chủ là giá trị phổ quát, cả phương Đông và phương Tây đều áp dụng. Thuật ngữ ‘dân chủ kiểu phương Tây’ chỉ là ngụy biện.

Thứ năm, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội, tự do ứng cử, tự do bầu cử là những quyền đã đuợc minh định trong Hiến pháp. Giới lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam chống lại và thủ tiêu những quyền này của nhân dân là những người vi phạm pháp luật.

Điều tôi muốn nhấn mạnh là những việc làm vi phạm pháp luật cần chấm dứt ngay, không thể biện minh cho việc phạm pháp và tiếp tục kéo dài sự vi phạm bằng bất cứ lý do gì.

Thứ sáu, Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ đang sinh hoạt tại Việt Nam là chuyện hợp pháp.

Thứ bảy, đảng Dân Chủ đang hoạt động tại Việt Nam là chuyện hợp pháp.

Sau khi điểm qua một số vấn đề đã đồng thuận, chúng ta cùng trao đổi về những luận điểm trong bài viết thứ hai của bạn.

Thế nào là ‘dân trí’


Đọc những ý kiến và lập luận của bạn về ‘dân trí’, tôi có những điều thắc mắc sau:

Thứ nhất, theo bạn, người có trình độ như thế nào thì được nhận ‘danh hiệu’ ‘dân trí cao’? Cần phải có bằng tiến sĩ, thạc sĩ, đại học, trung học, … ? Bạn nói chung chung về ‘dân trí’ nhưng lại không đưa ra tiêu chuẩn cụ thể của ‘dân trí cao’ là gì ?

Thứ hai, bạn không nêu ra được khi nào thì một dân tộc gọi là có ‘dân trí cao’ ? Cần bao nhiêu phần trăm dân số thuộc loại ‘dân trí cao’ để quốc gia đó có dân chủ ?

Thứ ba, chiến lược của ‘đảng ta’ để đào tạo người có ‘dân trí cao’ như thế nào ? Cần bao nhiêu năm để đào tạo được đủ số người ‘dân trí cao’ để đất nước chuyển qua dân chủ như lời ‘đảng ta’ đang hô hào?

Ngoài những câu hỏi trên dành cho bài phản hồi thứ 3 của bạn, những lập luận còn lại của bạn rất chủ quan và không hề có căn cứ vững chắc.

Bạn viết: ‘Người Việt rất đoàn kết trong chiến tranh, nhưng dường như không đoàn kết lắm trong thời bình.’ Điều làm tôi đau đầu là hai chữ ‘dường như’ ? ‘Dường như’ bạn không đủ tự tin để khẳng định những điều bạn viết là đúng ?!

Những thói hư tật xấu của người Việt đã được bạn nêu ra khá nhiều, đó là không đoàn kết, khôn vặt, rụt rè,… Thật sự tôi không biết bạn dựa trên tiêu chí nào, cuộc khảo sát và điều tra nào, tiến hành lúc nào để rút ra những kết luận đó ?

Bạn lại viết tiếp: ‘Thực chất cho thấy rằng, trong những lần khiếu kiện, cái mà người dân đòi hỏi không phải là công bằng, dân chủ - đó chỉ là khẩu hiệu thôi! – mà cái họ cần là vấn đề cá nhân của họ được giải quyết.’ Bạn dùng chữ ‘thực chất’ ở đây dựa trên cơ sở nào? đã có cuộc khảo sát và điều tra nào chưa ?

Tôi có may mắn hơn bạn là tôi đang ở Việt Nam, và tôi đã tiếp xúc với khá nhiều người nông dân, công nhân, dân oan. Họ cho tôi những thông tin khác khá xa so với những gì bạn nói.

Tất nhiên, tôi không làm điều tra gì cả nên những gì tôi viết ở đây chỉ dựa trên những người mà tôi đã tiếp xúc.

Điều thứ nhất, họ rất hiểu luật pháp. Sau bao nhiêu năm trời đi khiếu kiện, thậm chí họ còn thuộc từng điều một trong các bộ luật liên quan đến việc kiện tụng của họ.

Điều thứ hai, từ việc thông hiểu luật pháp, từ việc liên tục bị xét xử oan sai, từ việc có quá nhiều cùng cảnh ngộ như mình ở ngay trong chỗ họ cư trú, họ đã hiểu nguyên nhân sâu xa của tình trạng bất công ở Việt Nam, đó là ‘đảng trị’ thay vì ‘pháp trị’.

Nói chuyện với họ, nếu bạn cho là họ ‘dân trí thấp’, tôi cũng xin tự nhận mình là ‘dân trí thấp’.

Để giải quyết hai quan điểm khác nhau của bạn và tôi về ý thức chính trị của dân oan, tôi đề nghị một phương pháp giải quyết ở cuối bài, đó là trưng cầu dân ý.

Bạn lại hỏi tôi: ‘Bạn nghĩ gì về các hiện tượng bột phát trong xã hội hiện nay và nguồn gốc sâu xa của nó: vụ thiếu uý Phương Minh; vụ công nhân nhà máy Dung Quất, hiện tượng xây nhà trái phép, giao thông đô thị…’ ?

Theo tôi, để xảy ra những thảm trạng như vậy, nguyên nhân sâu xa của nó là phép nước không nghiêm, đảng trị thay vì pháp trị. Nói cụ thể hơn nữa là do không có tòa án độc lập và báo chí tự do.

‘Thượng bất chính’ thì ‘hạ tắc loạn’. Và người chịu trách nhiệm cao nhất là những người đang lãnh đạo đất nước.

Địa chính trị


Bạn cho rằng: ‘Quản lí một đất nước dài và hẹp là vấn đề quá khó đối với bất cứ một nhà chính trị nào’ và bạn đưa ra một loạt ví dụ lịch sử sau đó.

Không tranh cãi với bạn về vấn đề lịch sử, tôi cho rằng quốc gia nào cũng có vấn đề khó khăn riêng của nước đó.
 
Không thể so sánh được vấn đề này giữa các quốc gia.

Tôi chỉ có thể đồng ý với bạn là ‘quản lý quốc gia là vấn đề rất khó’. Và không phải ai cũng có khả năng quản lý, quản lý một công ty rất khó, quản lý cả quốc gia khó hơn gấp nhiều lần.

Vậy thì ở đây, chúng ta càng cần đến bầu cử tự do và công bằng để chọn người tài đức ra lãnh đạo và quản trị quốc gia.

Những người lãnh đạo quốc gia mà suốt ngày chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh khách quan (lịch sử, địa lý, thời tiết, cá tính dân tộc…), những người đó không xứng đáng là lãnh đạo. Đạo lý đầu tiên một người lãnh đạo cần có là tính dám chịu trách nhiệm.

Lãnh đạo làm sai hay làm không được thì chỉ biết xin lỗi, đổ thừa, rồi lại …lãnh đạo tiếp. Có lẽ đó là bi kịch lớn của dân tộc Việt Nam.

Ví dụ như vụ kiểm toán phát hiện 7600 tỉ đồng bị thất thoát đã gây chấn động dư luận cả nước. Phát hiện chỉ để …phát hiện vì lại …huề cả làng. Không ai chịu trách nhiệm, không ai bị truy tố. Đó là lý do tại sao tham nhũng và bất công xã hội tràn lan.

Nhầm lẫn tai hại


Một điều nhầm lẫn, hoặc cố tình nhầm lẫn của bạn Lê Hoàn, đó là đánh đồng một chính quyền dân chủ là một chính quyền yếu, dễ bị chia cắt, còn chính quyền độc tài là một chính quyền mạnh và ổn định.

Thực ra là ngược lại, khi người dân có cơ hội để bày tỏ chính kiến của mình qua báo chí tự do, khi hệ thống luật pháp minh bạch, những mâu thuẫn, bất công trong xã hội sẽ được phát hiện kịp thời và Nhà nước dân chủ nhanh chóng có chính sách điều chỉnh.

Còn trong thể chế độc đảng, nơi báo chí tư nhân bị cấm đoán, nơi tòa án bị khống chế, nơi tự do biểu tình là điều xa xỉ, người dân không có phương tiện nào để biểu lộ ý chí. Bất công sẽ hoành hoành, gây bất ổn xã hội nghiêm trọng, dù nhìn bề ngoài, người ta nghĩ rằng đất nước đang ổn định.

Có thể lấy ví dụ như một nồi hơi nước, lòng dân (nước) đang sôi sùng sục mà chính quyền cứ lấy cái nắp nồi để đậy chặt lại, khăng khăng cho rằng nước (lòng dân) đang yên. Khi nồi nước bị nổ, hậu quả sẽ rất khó lường.

Bạn lấy ví dụ về Đông Timor, tôi có thể kể hàng loạt quốc gia khác trên trái đất này có nhiều sắc tộc khác nhau, ngôn ngữ khác nhau, tôn giáo khác nhau nhưng vẫn xây dựng thành công thể chế dân chủ. Tôi có thể kể ra một số nước tại châu Á như Malaysia, Ấn Độ,… ở châu Âu như Bỉ, Thụy Sĩ,… ở châu Mỹ như Hoa Kỳ, Canada…

Việc đất nước đang mất ổn định thể hiện qua chính lời nói của những người lãnh đạo. Một quốc gia đang ổn định thì không thể nhìn đâu cũng thấy ‘phản động’, ‘thế lực thù địch’, ‘diễn biến hòa bình’, ‘bạo loạn lật đổ’…

Mới đây, ngày 27/08/2007, trên VTV1, chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết lại tuyên bố trước Tổng cục chính trị - Bộ quốc phòng rằng ‘dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai muốn bỏ điều 4 Hiến pháp gì đó thì không có chuyện đó, bỏ cái đó đồng nghĩa với việc chúng ta tuyên bố tự sát’.

Không có chủ tịch của một quốc gia ổn định nào lại đi phát biểu như vậy. Rõ ràng là đất nước đang bất ổn.

Khẩu hiệu muôn năm


Đọc một số đoạn bạn viết, tôi có cảm giác bạn đang ‘say’ khẩu hiệu, có thể là do cảm xúc đang dâng trào trong tim bạn Lê Hoàn.

Những câu khẩu hiệu hết sức chung chung, rất thường nghe vì chúng … không thể trật được, nghe rất ‘kêu’ nhưng thật ra rỗng tuếch.

Ví dụ như ‘tư tưởng bây giờ là lòng yêu nước, là tư tưởng dân tộc, là ý chí toàn dân trong thời đại mới, là chinh phục thiên nhiên và chinh phục lòng người’.

Trong bài viết số 3 của bạn, bạn thử giải thích cặn kẽ câu này xem nó có ý nghĩa gì?

Lại một câu rất thường gặp nữa như ‘Tôi hi vọng, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, chúng ta sẽ từng bước khắc phục những khó khăn, giảm dần tỉ lệ tham nhũng, củng cố và kiện toàn sự lãnh đạo bộ máy chính quyền.’

Đã hàng chục năm trôi qua, công thức câu này vẫn không đổi, không hề có ‘tam sao thất bản’, không hề có sáng tạo ?!

Nếu giới lãnh đạo của đảng cộng sản tự cho họ là sáng suốt, vậy tại sao họ không dám cạnh tranh với các đảng phái khác qua bầu cử tự do và công bằng để nhân dân phán xét?

Bạn có quyền ‘hi vọng’ vào ‘sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng’, vậy còn những người không còn hi vọng vào ‘sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng’, họ có thể làm gì?

Bạn còn có câu khẩu hiệu rất kêu này: ‘Yêu nước trong thời gian này để dành thời gian, tâm sức làm kinh tế, là nghiên cứu khoa học, là chinh phục tự nhiên và xây dựng nên những kì quan vĩ đại cho dân tộc.’

Định nghĩa của bạn về ‘yêu nước’ như vậy đã loại bỏ rất nhiều người Việt Nam đang làm những công việc khác với cái ‘định nghĩa’ về lòng yêu nước của bạn. Tôi không phân tích sâu hơn nữa về câu nói này mà để cho bạn đọc ngẫm nghĩ.

Nhưng tôi rất đồng ý với câu nói này của bạn:

‘Về lý thuyết toán học bạn có thể áp dụng công thức máy móc một cách đệ quy, nhưng về phương diện con người, chúng ta không có quyền thử làm rồi nói rằng mình sai lầm. Đã có những sai lầm trong lịch sử và rất khó khắc phục.’

Như tôi đã trình bày trong bài viết trước, chủ nghĩa xã hội (CNXH) hay chủ nghĩa cộng sản (CNCS) đang là thứ lý thuyết trên giấy, chưa thành công ở bất kì nước nào cả. Vậy mà những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam lại đem đi ‘thử’ với dân tộc Việt Nam ? Họ tự cho họ cái quyền đó ?

Bạn cũng có một câu hỏi hay: ‘Trung đã nghĩ đến những vấn đề phát sinh ngoài mong đợi khi áp thể chế đa đảng ở Việt Nam chưa?’

Bạn cứ yên tâm rằng những người dân chủ đã, đang và sẽ luôn luôn nghĩ đến những vấn đề này. Giải quyết vấn đề chuyển tiếp từ độc tài sang dân chủ dễ hơn nhiều so với vấn đề xây dựng CNXH ở Việt Nam vì đã có rất nhiều nước trên thế giới chuyển tiếp thành công từ độc tài sang dân chủ.

Ngược lại, chẳng có nước nào xây dựng thành công CNXH. Và ‘đảng ta’ vẫn đang mò mẫm qua sông…

Còn câu khẩu hiệu cũng độc đáo không kém :‘Chúng ta ở một vài điểm còn yếu kém. Du lịch thua Thái Lan, Trung Quốc, nhưng chúng ta tự hào là đã chiến thắng nhiều kẻ thù xâm lược.’

Tôi thấy không được logic lắm khi đem so sánh những thành tựu hiện tại của họ với những thành tựu trong quá khứ của chúng ta. Chúng ta không thể ‘mài quá khứ ra mà ăn’, có người còn gọi là ‘ăn mày dĩ vãng’.

Một phát minh nữa cũng độc đáo không kém là câu 'chúng ta luôn hướng đến một xã hội dân chủ mang bản sắc Việt Nam’. Thú thật với bạn, đây là lần đầu tiên tôi nghe thuật ngữ này. Mong rằng bạn sẽ giải thích rõ ràng câu này ở bài viết sau.

Còn rất nhiều những câu như vậy trong bài của bạn Lê Hoàn, tôi không kể hết ra đây được.
 
Quản lý quốc gia bằng khẩu hiệu thật dễ dàng! Một đứa bé cũng có thể làm được.

Quản lý quốc gia bằng cách kêu gào ‘đạo đức’ là cách quản lý xã hội thời … cổ đại.

Một xã hội hiện đại, phức tạp cần được quản lý bằng ‘pháp trị’.

Bạn nên xem thêm bài viết ‘Dân chủ và chủ nghĩa’ của tôi để hiểu thêm vấn đề.

Thực dân da vàng


Đọc những dòng của bạn về ‘dân trí’ tôi có cảm giác thật xót xa.

Cách đây gần 2 thế kỉ, thực dân Pháp sang xâm lược nước ta, bạn Lê Hoàn có biết chúng núp dưới chiêu bài nào để cai trị nước ta không ? Đó là chiêu bài ‘dân trí’.

Thật vậy, chúng cho rằng dân An Nam là giống ngươi man di, mọi rợ, không biết văn minh là gì, dân An Nam không xứng đáng được hưởng những quyền lợi như một con người.

Nếu bạn thay từ ‘dân An Nam’ bằng từ ‘người Việt Nam có dân trí thấp’, bạn sẽ hiểu nỗi buồn của tôi.

Mỗi lần quốc tế lên án chính quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền, bác Lê Dũng, phát ngôn viên của Bộ ngoại giao luôn khẳng định chính quyền Việt Nam tôn trọng nhân quyền.

Những quyền cơ bản của công dân như quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và hội họp, tự do ứng cử và bầu cử được bảo đảm dưới chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.

Qua bài viết của bạn Lê Hoàn, bạn đã phủ nhận những quyền đó của người dân vì cho rằng dân Việt Nam có ‘dân trí thấp’, chưa xứng đáng để hưởng những quyền con người đó.

Vậy là bạn cũng thừa nhân bác Lê Dũng, người đại diện cho chính quyền Việt Nam đang nói dối, không chỉ nói dối với quốc tế, mà nói dối với chính nhân dân Việt Nam.

Một chính quyền nói dối và mị dân như vậy, chính quyền đó có xứng đáng để tiếp tục ‘phục vụ’ nhân dân hay không?

Hãy trưng cầu dân ý và đối thoại trực tiếp

Qua bài viết thứ hai này của bạn, tôi thấy bạn lảng tránh rất nhiều vấn đề đặt ra trong bài viết trước của tôi.
Mong rằng bài viết tới đây của bạn sẽ trả lời thỏa đáng những câu hỏi của tôi trong bài viết này.

Nếu bạn tiếp tục né tránh vấn đề, có lẽ chúng ta đành phải dừng cuộc tranh luận này.

Có một cách để ‘định lượng’ ‘tầm hiểu biết’ của người dân, đó là trưng cầu dân ý. Chúng ta không thể nói khơi khơi là ‘dân trí thấp’ hay đổ thừa cho ‘tâm lý dân tộc’ được mà cần số liệu cụ thể.

Hãy trưng cầu dân ý để xem người dân Việt Nam với đa số là ‘dân trí thấp’ lựa chọn ‘độc đảng’ hay ‘đa đảng’, ‘độc tài’ hay ‘dân chủ’ !

Lặp lại bài viết trước, tôi sẵn sàng ra tranh luận trực tiếp, công khai với bạn hoặc với những đoàn viên ưu tú nhất tại Thành đoàn, tại các trường đại học để các bạn sinh viên phán xét.

Vài dòng chia sẻ với bạn Lê Hoàn

TP.HCM, ngày Tết Trung thu 25/09/2007

Nguyễn Tiến Trung



http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/09/070925_tientrung2tolehoan.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-27 19:04:35Ngọc Lý>
Cứ từ từ sẽ có dân chủ (!)
Thảo Xuân
Việt Nam


[/align]



[/align]Anh Lê Hoàn gửi bài từ Đức về đăng ở BBC (từ nước Anh) khiến Thảo Xuân (chưa hề xuất ngoại) phải e dè, thận trọng khi đọc nó và phát biểu về nó.
 
[/align]Hơn nữa, anh còn dẫn cả lịch sử dân tộc với các đặc điểm về dân trí, địa chính trị... khiến hôm nay - sau 62 năm được đảng lãnh đạo - chúng ta chưa thể có dân chủ đúng nghĩa, mà phải biết chờ đợi.

Quả vậy, chỉ cần gõ 4 chữ “thật sự dân chủ” vào ô search của google, chúng ta sẽ tìm được vài ba trăm bài đăng trong nước phàn nàn về nền dân chủ của ta là chưa “thật sự”.

Định nói là “giả hiệu” mà không ai dám nói toạc ra, chính là do sống trong nền dân chủ “kiểu VN” chờ không phải “kiểu phương Tây” như anh Lê Hoàn lo lắng...

Theo anh Lê Hoàn, dân ta phải chờ đợi hai điều để có dân chủ “thật sự”: 1) chờ đợi dân trí lên cao lên; 2) chờ đợi chính quyền trung ương quản lý chặt chẽ địa phương.

Nếu chưa có hai thứ đó mà cứ thực hiện dân chủ “kiểu phương Tây” là sẽ “loạn”. Trước khi khuyên chúng ta cần chờ đợi, anh Lê Hoàn đã từ tim óc mình nhấn mạnh điều “trước tiên” của anh: “Trước tiên tôi xin được khẳng định lại, mục tiêu của chúng ta đều là hướng đến một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”.


 Nhiều người ở VN chưa cần anh Lê Hoàn khuyên đã hiểu rằng “nếu” cứ đòi hỏi dân chủ sớm quá sẽ thành mồi ngon cho điều 88 Luật hình sự.
[/align][/align]Xuân Thảo
[/align][/align]
Còn đảng ta cũng nói mục tiêu chung nhất và cao nhất của mình là phấn đấu cho một nước Việt Nam “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh” (chưa có từ “dân chủ”). Đó là câu ban đầu, có thể tìm được dễ dàng khi gõ hàng chữ trên vào ô search nào đó.

Nhưng về sau đảng ta nhận ra rằng VN không thể tách khỏi thời đại, nên đảng đã cân nhắc bổ sung thêm từ “dân chủ”. Đảng ta định đưa dân chủ lên hàng đầu (đứng trước “công bằng”), nhưng như vậy lại ngại rằng dân sẽ hiểu lầm là đảng bỏ lý tưởng cộng sản để theo lý tưởng “xã hội dân chủ”, do vậy từ “dân chủ” được đặt sau “công bằng”.

Tóm lại, điều phấn đấu “trước tiên” của đảng cũng là dân chủ, giống như anh Lê Hoàn; và chuyện ‘từ từ” thực thi dân chủ thì đảng và anh Lê Hoàn là một. Quả là tâm đầu ý hợp.

Nhiều “nếu” quá...


“Nếu” anh Lê Hoàn xin phép được đảng cho điều tra lòng dân coi thử cuộc bầu cử quốc hội vừa qua (mà cụ Nông Đức Mạnh và cụ Phạm Thế Duyệt tuyên bố “thành công”) đã đạt mức dân chủ tối thiểu chưa... thì Thảo Xuân xin nghỉ học một năm để giúp đảng, dưới sự giám sát của anh Lê Hoàn về sự trung thực của kết quả.

Cố nhiên phải giải thích cho dân về định nghĩa dân chủ để họ biết đường mà ghi vào phiếu (chả là, dân trí thấp mà...). Xin anh Lê Hoàn công khai đưa ra định nghĩa dân chủ “mang tính Việt nam” của anh mà không dùng định nghĩa dân chủ “kiểu phương tây”, hoặc định nghĩa do anh tự đưa ra như đã từng bị anh Tiến Trung phản bác.

Ở trên là chuyện nhớn. Chuyện nhỏ là “nếu” đảng và anh Lê Hoàn đã cùng một ý thì xin anh hãy đề nghị đảng cho phép đăng bài của anh trên một tờ báo nào đó trong nước, rồi kêu gọi anh Tiến Trung và thanh niên cả nước thảo luận, hà cớ gì anh Hoàn phải tranh luận với anh Trung trên BBC?

Vẫn biết BBC sẵn sàng cho mọi người đáp lại một bài mang tính tranh luận mà chính BBC đã đăng (văn hoá này khác với văn hoá báo chí do đảng lãnh đạo). Nhưng đây là chuyện của riêng thanh niên VN chúng ta với nhau, cùng bàn về vấn đề của riêng VN kia mà, sao lại phải nhờ diễn đàn nước ngoài?

 Nông dân và công nhân VN hiện nay, dù được đảng ta coi là nền tảng của hệ thống chính trị, và dù GDP của ta tăng mạnh hàng năm, nhưng cuộc sống của cái khối đồ sộ này lại cứ “tương đối đi xuống”.
[/align][/align]Xuân Thảo
[/align][/align]
Đây là dân chủ tối thiểu, văn hoá tối thiểu, có thể thực hiện ngay trên báo chí trong nước mà không cần chờ đợi. Nhưng “nếu” cứ phải chờ đợi thì theo anh Lê Hoàn phải chờ đợi bao lâu cái chuyện cỏn con này? Chờ, nhưng chờ 62 năm đã đủ chưa?

Lại vẫn “nếu”...


“Đúng” như anh Lê Hoàn nói (theo sơ đồ Maslốp), đảng ta sẽ phải ban phát dân chủ ngay lập tức “nếu” các tầng lớp nhân dân thật sự đòi hỏi. Nhưng nhân dân chỉ đòi hỏi “nếu” họ thật sự có nhu cầu dân chủ. Và nhu cầu này chỉ xuất hiện “nếu” dân trí cao lên. Khốn nỗi, dân trí chung (sau 62 năm dưới sự lãnh đạo) vẫn cứ thấp và không đồng đều giữa các tầng lớp, giai cấp.

Do vậy, nhiều người ở VN chưa cần anh Lê Hoàn khuyên đã hiểu rằng “nếu” cứ đòi hỏi dân chủ sớm quá sẽ thành mồi ngon cho điều 88 Luật hình sự.

Nông dân và công nhân VN hiện nay, dù được đảng ta coi là nền tảng của hệ thống chính trị, và dù GDP của ta tăng mạnh hàng năm, nhưng cuộc sống của cái khối đồ sộ này lại cứ “tương đối đi xuống”. Cũng chính vì thế, so với mặt bằng chung, dân trí của họ cũng “tương đối đi xuống” nốt.

Anh Lê Hoàn nói cần kiên nhẫn chờ đợi là rất “đúng” (nhưng chính do vậy, ý nghĩ “xấu” trong đầu mọi người cứ nảy ra: dường như đảng ta chưa muốn dân trí cao lên để đảm bảo cho các kỳ bầu cử quốc hội luôn luôn thành công?).

Quả nhiên, đúng theo sơ đồ Maslốp mà anh khuyên tham khảo, đòi hỏi chủ yếu của nông dân và công nhân hiện nay là quyền lợi vật chất, cải thiện cuộc sống. Đòi hỏi này lên tới mức khiếu kiện và bãi công sôi động cả nước. Nông dân và công nhân làm theo đúng ý anh Lê Hoàn (đòi dân sinh, chưa cần đòi dân chủ): “Ai cầm quyền cũng được, miễn là có việc làm, có thu nhập, giảm nghèo khổ, đừng cướp đất, đừng cấm bãi công”...

Các biểu ngữ họ giương lên tuy chửi thẳng vào giới cầm quyền ở địa phương họ, nhưng họ rất biết tự bảo vệ bằng cách “khấn vái” trung ương và lãnh đạo hãy phù hộ cho họ.

Qua đấu tranh, dân trí của đồng bào sẽ tăng lên, nhưng Thảo Xuân không muốn đảng nâng dân trí và giác ngộ công nông bằng cách này nữa; dù đây chính là cách mà ngày xưa đảng đã lãnh đạo công nông đấu tranh với thực dân, đòi dân sinh, rồi “từ từ” lan sang đòi dân chủ.

“Nếu” anh Lê Hoàn có dịp học Lịch Sử Đảng ắt phải biết. Chả lẽ chờ đợi dân trí của công nông được nâng cao bằng con đường sẽ gây “loạn” từ bên trong này?

Còn giới doanh nhân tuy mới hình thành và chưa thật đông đảo vì nay mới được tái sinh (sau khi bị tiêu diệt từ hồi đảng chủ trương tiến thẳng lên CNXH), còn quá non trẻ, thì chỉ cần không bị cản trở khi làm ăn, và nói chung chưa cần tới dân chủ cao xa. Nhưng thực tế họ cũng đang bị mất đân chủ trước quốc doanh và đảng đang “tháo gỡ”.


 Có thể thực thi dân chủ được đến đâu phải thực hiện ngay đến đó. Ví dụ, dân chủ trong ứng cử và bầu cử. Khó gì chuyện cho tự do ứng cử với những quy định được đa số chấp nhận.
[/align][/align]Xuân Thảo
[/align][/align]
Dân chủ thể hiện trước tiên trong bầu cử. Thế thì kỳ bầu cử quốc hội vừa qua (đã là lần thứ 12) vẫn cứ là một trò hề dân chủ diễn ra trong cả nước, trước thế giới.

Công nông rất biết như vậy thì doanh nhân cảng biết tỏng, nhưng hơi đâu mà lên tiếng?

Họ chưa bức xúc lắm, mặc dù ai mà chẳng thấy một dúm người tự cho phép mình chọn ra một danh sách ứng cử viên để toàn dân “sáng suốt” bầu đại biểu quốc hội (anh Lê Hoàn ở tận bên Đức hãy tìm hiểu cho tường tận).

Về điều này, quan điểm của anh Lê Hoàn có vẻ phù hợp: "cứ phải đợi cho đến khi dân trí cao hơn". Khốn nỗi, vừa phải kiên nhẫn đợi, lại vừa phải nhịn nhục nghe thế giởi phê phán vì hiến pháp của ta chỉ là bánh vẽ.

Ai thích đợi, cứ đợi


Ai thích đợi, cứ đợi. Ai đủ dân trí để hưởng quyền dân chủ phải được hưởng. Tuy nhiên, số người gia nhập tầng lớp trí thức ngày càng tăng. Theo con số của đảng đã là nhiều triệu. Đó là trí thức XHCN, sản phẩm của chế độ ta.

Số sinh viên tập tểnh thành trí thức cũng hàng triệu và sẽ tăng luỹ tiến. Họ cần dân chủ không kém tầng lớp trí thức thuở 1930 khi bác Hồ lập đảng mà thoạt đầu cũng gồm những trí thức nhận ra bọn thực dân đang trói chặt dân chủ, hoặc thực thi dân chủ quá “từ từ”.

Chỉ có điều ngày nay họ đông đảo hơn nhiều, lại tiếp cận trực tiếp các quan niệm dân chủ, bất cần tài liệu bí mật do Bác gửi về từ nước ngoài. Nhiều vị trí thức đã lên tiếng khi đảng chuẩn bị bầu cử quốc hội với thái độ rất xây dựng. Rồi họ vỡ mộng.

Vậy xin đảng hãy ban cho họ chút quyền dân chủ “thật sự” trong bầu cử và giao cho họ nhiệm vụ nâng cao dân trí cho đồng bào, trước hết là dân trí về dân chủ.

Không khó gì việc soạn thảo luật để thực thi dân chủ trong bầu cử mà không dẫn đến “loạn”.

Luật minh bạch sẽ biến những người doạ “loạn” thành vô duyên.

Nói khác, có thể thực thi dân chủ được đến đâu phải thực hiện ngay đến đó. Ví dụ, dân chủ trong ứng cử và bầu cử. Khó gì chuyện cho tự do ứng cử với những quy định được đa số chấp nhận. Nếu số người ứng cử quá đông, thì vòng 1 sẽ loại bớt để vòng 2 có con số hợp lý.

Bầu 2 vòng cố nhiên là tốn kém, nhưng dân trí và giác ngộ về dân chủ được nâng cao sẽ bù đắp tất cả, chỉ cần “nếu” đảng ta (cùng anh Lê Hoàn) quan tâm “trước tiên” tới dân chủ và “vượt qua chính mình”. Khó gì chuyện đòi hỏi người ứng cử có chương trình hành động (kèm biện pháp thực hiện)?

Đây là cách để loại bớt các vị ứng cử kém chất lượng, nhất là những vị khinh rẻ cử tri bằng cách vào quôc hội chỉ bằng vài dòng tiểu sử. Nếu bảo cuộc bầu cử quốc hội vừa qua là thành công, thì đó là thành công của chiến lược “từ từ” thực thi dân chủ, nại cớ do dân trí còn thấp và trung ương chưa quản lý được địa phương, theo nguyên lý thép anh Lê Hoàn đưa ra (!).

Vai trò thanh niên


Thảo Xuân xin để các bạn thanh niên tự nói ra và lường trước sẽ đa chiều. Có điều, liệu chúng ta có được nói thẳng, nói thật ở diễn đàn do đoàn thanh niên tạo ra hay không.

Với cái Tập Hợp của anh Nguyễn Tiến Trung, chỉ xin có vài ý kiến. Hình như anh chưa được hưởng quyền tự do lập hội (như ghi trong hiến pháp) nên cách kết nạp của anh rất khác thường (chỉ cần ghi danh online, bị anh Lê Hoàn chê cười), mặc dù tiêu chuẩn kết nạp rất hợp ý “trước tiên” của đảng (và anh Lê Hoàn): bất cứ ai tán thành dân chủ.

Cách hoạt động cũng rất hợp ý đảng (và anh Lê Hoàn): giác ngộ dân trí đặng đẩy nhanh hơn quá trình “từ từ” thực thi dân chủ. Đồng thời cái Tập Hợp này cũng vận động để cái gì có thể thực thi được ngay thì nên làm ngay, chớ nên “từ từ”.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.







Quoc

Tôi rất vui với những lập luận nhẹ nhàng nhưng rất có "sức nặng" của Thảo Xuân. Theo tôi, không thể và không bao giờ có dân chủ thực sự với một chế độ độc đảng (như Việt nam) cho dù chúng ta có chờ đợi bao nhiêu lâu đi nữa. Với Việt nam, nếu cứ từ từ chờ đợi thì dân chủ sẽ mãi là một thứ xa xí phẩm mà dân tộc này không bao giờ có được. Hoặc có chăng, dân chủ ở Việt nam sẽ méo mó giống như những tuyên truyền của ĐCSVN và Nhà nước này. Hãy vào các trường học ở VN mà xem trên bục giảng đều có khẩu hiệu: "ĐCSVN quang vinh muôn năm" (chẳng khác gì câu tung hô vạn tuế thời phong kiến). Chính từ đây, khái niệm dân chủ ở Việt nam bị hiểu sai lệch. Thực trạng nhiều bạn trẻ cuồng tín tin rằng, chính ĐCSVN là dân chủ (như Lê Hoàn! ) không phải là lạ.

Thực ra, nếu các bạn trẻ chịu khó tìm hiểu, tiếp cận thông tin từ bên ngoài thì những thông tin tuyên truyền một chiều của ĐCS đã không có tác dụng lợi hại đến thế. Với vị thế độc tôn, ĐCSVN luôn tự tung hô mình là "trí tuệ, đạo đức, văn minh" bất chấp người dân nghĩ gì. Ở Việt nam hiện nay, phần lớn trí thức đều nhận thức được con đường để đưa dân tộc đi đến dân chủ. Nhưng, sự nguy hiểm luôn rình rập và sẵn sàn đổ ập xuống đầu ai dám đứng ra phát động phong trào dân chủ. Theo tôi, chỉ có cơ chế cạnh tranh công bằng trong chính trị mới tạo ra dân chủ, chứ không phải đợi khi nào có dân chủ mới được canh tranh. Đáng thương thay, con đường để đưa VN đi đến dân chủ thực còn lắm chông gai...
 
 
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/09/070925_thaoxuan.shtml
Đăng nhập để trả lời
0