📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Muộn màng

36 trả lời, 7.005 lượt xem — Trang 1 / 2
Muộn màng làm sao bài thơ tôi viết
Để giờ này hối tiếc những ngày qua
Người đã xa tất cả cũng sẽ xa
Chỉ còn tôi với bài thơ viết dở
 
Biết làm sao khi tôi lầm lỡ
Tự chôn vùi hồn xuống huyệt sâu
Biết làm sao,ta khóc vì đâu
Không hiểu nỗi,trọn đời không giải thích
 
Chuyện của tôi không như trong cổ tích
Kết thúc buồn còn không hiểu vì sao
Bài thơ tặng người tôi ấp ủ biết bao
Sao không thể trao đến người được.
 
Có khi nào nhìn bầu trời phía trước
Người chạnh lòng nhớ người ở phương xa?
Có khi nào trên đường phố xa hoa
Người bước đi mong có tôi bên cạnh?
 
Và giờ đây giữa trời đông giá lạnh
Tôi muốn mình cũng lạnh giá như băng
Lòng nhủ thầm:trời sắp sửa sang xuân
Tôi cũng sẽ trở về tôi ngày trước
 
Nhưng ngày mai tôi làm sao biết được
Tôi là tôi của ngày tháng năm nao?
 
Tôi thấy mình sao quá trời tự cao
Mà cũng phải hạ mình...xin lỗi
Người không thương mà còn nỡ lối
Khép tôi vào tội lỗi đáng trách nguyền
Biết làm sao yêu mến sai duyên
Nên chỉ có mình tôi hối tiếc.
 
Bài thơ tặng mẹ
 
Đêm về khuya,con ngắm nhìn mẹ ngủ
Chợt nhận ra mẹ đã già hơn
Và nhận ra trong từng hơi thở
Vẻ nhọc nhằn mẹ đang trút từng cơn...
 
Mảnh nhớ
 
Tình yêu trót vỡ tan tành
Còn gom mảnh nhớ để dành làm chi!
Người đi theo bóng người đi
Còn tôi ở lại hàng mi ướt nhoè
 
Cúc dại
Tôi chỉ là hoa nở bên đường

Không người dòm ngó để mà thương

Buổi sáng lòng hoa đương rạo rực

Nở cả tâm hồn toả ngát hương....



Cứ tưởng rằng yêu sẽ được yêu

Nào ngờ sắc tạ với ban chiều

Bao nhiêu hương đầu đầy say đắm

Trao vội đến người chẳng nghĩ suy



Ai hiểu lòng hoa nở bên đường

Loài hoa cúc dại thật bình thường

Bao nhiêu ánh mắt nhìn hờ hững

Là bấy nhiêu lần nhạt nhoà hương

Vô tình
 
Đời em như chiếc lá trên cành
Đong đưa theo gió những ngày xanh
Thời gian lướt nhẹ vàng sắc lá
Gió mới hay rằng lá mỏng manh?


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-04 20:38:58BĂNG NGUYỆT>
Trói tình
Chẳng là một chút nhớ thương
Chẳng là một chút vấn vương một người
Nhớ từng ánh mắt nụ cười
Nét duyên đến lạ làm người ngẩn ngơ
Chẳng là lại mấy câu thơ
Cho ta thêm nhớ thêm chờ đợi ai
Đợi khi thơ kết thành bài
Trói tim ta đó những ngày xa nhau.

Thứ tha

Giận anh nhiều,nhưng chẳng cần anh xin lỗi
Em quen rồi chờ đợi để thứ tha
Bao nhiêu lần em khóc vì ''người ta''
Cũng là bao nhiêu lần ''người ta'' hờ hững
Đã quen dần với tháng ngày chịu đựng
Em thấy mình bé nhỏ trong mắt anh
Thu đang về và lá đã mong manh
Chờ gió tới để yêu rồi để chết
Em đang hình dung đến ngày cách biệt
Chắc anh buồn,chắc lệ anh sẽ tuôn?
Em muốn anh hãy sống thật bình thường
Và vô tình như ngày em đang sống
Nhớ làm gì khi tình yêu cháy bỏng
Anh đã dành gần hết cho người ta.
Mùa thu này lại thấy lá vàng rơi
Mùa thu sau ,có gì là khác biệt!
Mọi việc trên đời trôi qua luôn hối tiếc
Cũng đừng buồn vì một người đã xa
Anh hãy cười,anh hãy tập thứ tha
Cho những người làm lòng anh giận
Cũng như em bao phen, bao bận
Đã đợi anh xin lỗi rồi thứ tha.
Anh hãy cười rồi tất cả sẽ qua
Nếu ngày mai em không còn tồn tại
Tình yêu ta không trường tồn mãi mãi
Cho một người không quý trọng hôm nay
 
Bài đã được đưa vào Thư viện

 
Ngắm trăng
Suốt đời ngắm mãi một vầng trăng
Em đẹp, em hiền chẳng nói năng
Em cao, em xa,em vời vợi!
Tôi đành ôm mộng mối tình câm
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo tưởng
 
Tình yêu đâu dám réo tìm
Nay sao bỗng đến nhấn chìm ngây thơ
Người ta đã quá hững hờ
Sao tôi vẫn cứ giả vờ không hay
Bàn tay chưa nắm bàn tay
Mà tôi vội nghĩ đến ngày vu quy.
 
(tựa đề lúc trước khác,nhưng quên mất là gì rồi,mới đạt lại^^)
Đăng nhập để trả lời
0
Về đi anh
 
Về đi thôi,anh hỡi, hãy về đi
Tìm chi nữa khi niềm tin đã mất
Khi vạn vật điều tuân theo định luật
Anh hãy về vui cuộc sống lứa đôi
Kiếm tìm chi ảo ảnh nơi xa xôi
Sẽ chẳng có một tình yêu đích thực
Khi lòng ta luôn tràn đầy ngờ vực
Cả một trời ngăn cách ở lòng ta
Anh hãy về và đừng cố vượt qua
Khi nó được tạo ra bởi thất vọng
Anh hãy về và đừng nên ủ mộng
Sẽ có ngày hòa hợp cùng hồn tôi
Anh hãy về,và hãy về đi thôi
Đằng sau anh đang có người ngóng đợi
Về đi anh,anh hỡi về đi thôi
Đăng nhập để trả lời
0
         [Ai]
 

[/align]
Ai đem buộc gió vào tình
Buộc mây vào nhớ,buộc mình lãng quên.
Ai làm cho sóng lênh đênh
Cho bờ hạnh phúc mang tên...nỗi buồn

Ai làm cho giọt mưa tuôn
Cho môi nhòe ướt nụ hôn ngày nào
Ai đem cất giữ lời chào
Để khi thóang gặp cuối đầu làm ngơ

Ai đem đến những ước mơ
Để mình hy vọng ngẩn ngơ ngóng chờ...
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào mừng rangnanh đã đem muộn màng đến với vườn thơ vntq nha...chúc vui và vui nhiều...
 
Ai đem buộc gió vào tình
Buộc mây vào nhớ,buộc mình lãng quên.
Ai làm cho sóng lênh đênh
Cho bờ hạnh phúc mang tên...nỗi buồn

 
 
Nổi buồn ta mang tên hạnh phúc
 
 
Ta gửi nụ hôn buổi chia tay
Ôm trời thương nhớ ở nơi này
Cõi riêng xin nhớ về gieo mộng
Ưu phiền cay đắng sẽ phôi phai
 
Nỗi buồn ta mang tên hạnh phúc
Trên cành hoa trắng gió lay lay
Đêm nay ta cạn dòng thi lục
Gửi người yêu nhỏ ta trót say..
 
Muộn màng phố vắng muộn màng ta
Đêm hình như thiếu ánh trăng tà
Cũng ngây ngất lắng men tình tự
Nơi nào ta đã có nhau qua...
 
Nỗi buồn ta mang tên....hạnh phúc
Trong thế giới ảo thật bao la
Ta có ngôi nhà miền thoát tục,
Nơi đó hồn ta chạm phải ta...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.06.2018 14:06:44 bởi rangnanh>
Băng Nguyệt làm thơ hay quá! ^^ Cảm ơn đã ghé thăm góc nhỏ của Nanh^^

Thơ chết chìm

Câu thơ chồng chềnh chở đầy nỗi nhớ

Vượt sông chờ đến biển cả yêu thương

Gặp sóng dữ nhấn chìm bao duyên nợ

Thơ chết chìm,tình yêu đã bị thương

++++

Câu thơ còn thơ mà ta đã già

Tình còn trẻ mà duyên đã muộn

Đôi ta xa nhau dù em không muốn

Cũng gượng cười khi anh nói :"không yêu"

+++++

Yêu anh nhiều,nhớ anh biết bao nhiêu

Không dám trách,bài thơ không dám gởi

Nắng huy hoàng mà mùa thu vội tới

Mây đầy trời cho mưa ướt lòng đau

++++

"Quên đi mà,thời gian sẽ qua mau

Anh không nhớ mắc gì em phải nhớ?"

Nói như thế cho mình thôi nức nở

Sao Thơ buồn,thương nhớ lại trào tuôn?
 
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: rangnanh

Ảo tưởng

Tình yêu đâu dám réo tìm
Nay sao bỗng đến nhấn chìm ngây thơ
Người ta đã quá hững hờ
Sao tôi vẫn cứ giả vờ không hay
Bàn tay chưa nắm bàn tay
Mà tôi vội nghĩ đến ngày vu quy.

(tựa đề lúc trước khác,nhưng quên mất là gì rồi,mới đạt lại^^)
Ảo tưởng

Tình yêu đâu dám réo tìm
Nay sao bỗng đến nhấn chìm ngây thơ
Người ta đã quá hững hờ
Sao tôi vẫn cứ giả vờ không hay
Bàn tay chưa nắm bàn tay
Mà tôi vội nghĩ đến ngày vu quy.

(tựa đề lúc trước khác,nhưng quên mất là gì rồi,mới đạt lại^^)

_____________________________

 
Mạo muội xin gởi một nhành hoa dại bên vườn thượng uyển
 
           ĐA DẠNG SẮC MÀU
 
Tình yêu muôn dạng sắc màu
Sáng soi chiều nghiệm chớ chào chịu thua
Tình yêu chẳng thể bán mua...
Chọn rồi khó đổi- ê chua ngậm ngùi!!!
Đừng gì hương vị ngọt bùi
Trói vòng mê muội- chôn vùi thanh xuân.
                                       SĨ ĐOAN
Đăng nhập để trả lời
0
Nanh thấy thật hạnh phúc khi được bạn đề thơ ở góc nhỏ của mình^^
 
Mùa đông ở Mát-xcơ-va
 
Mùa đông về ôm ấp Mạc Tư Khoa

Hai bên đường Bạch Dương tê tái

Đường phố thênh thang dòng người qua lại

Sao cứ lạnh lùng,ơi Mạc Tư Khoa!



Ta đứng bên cầu nhìn xuống Oka

Mùa đông này áo em màu trắng

Ôi Oka,vì sao im lặng?

Hay nhớ một người-người ấy chẳng nhớ ta?



Mạc Tư Khoa,yêu lắm Mạc Tư Khoa

Mùa đông xứ người ,ôi mùa đông bất diệt!

Người nào hay,và người nào biết

Ta vô tình lạc mất Quê Hương...
Đăng nhập để trả lời
0
Dại khờ
(tặng Tâm)
 
Ta không thể dỗi hờn như trẻ nhỏ
Bởi nỗi buồn đã mang dáng già nua
Bông hoa tình yêu đã nở trái mùa
Hương phai nhạt không níu được lòng ong bướm.

Lời nói xã giao sao ta nghe lòng sung sướng
Dẫu biết rằng người không chỉ nói cho riêng ta.
Đã bao giờ người thấy nhớ nhung ta
Dù một thoáng cho lòng này bớt tủi.

Hạnh phúc mong manh-niềm vui ngắn ngủi!
Chuỗi ngày dài ta dệt mộng bằng thơ
Nào hay đâu ong bướm nhởn nhơ
Vô tình bay qua vườn thơ tình ái.

Ta không thể sống mãi đời khờ dại
Yêu một người-người ấy chẳng yêu ta
Ban cho ta những lời nói xót xa
Và im lặng khi ta cần người chia sẻ...


Tình yêu người như trò đùa đứa trẻ
Dễ quên và chóng chán lắm phải không?
Tình yêu ta như biển rộng mênh mông
Cho thương nhớ ngày đêm dậy sóng...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 14:35:18rangnanh>


Nhớ anh-nhớ thuở học trò

Xa xa mãi một thời áo trắng
Những sáng,trưa đón nắng sân trường
Xa thật rồi tóc bím cô nương
Vô tư trói tim chàng bốn mắt

Xa xa mãi hàng cây xanh ngát
Khi tan trường ai đứng đợi ai
Em hồn nhiên tha thướt áo dài
Anh bối rối đánh rơi hoa dại

Xa mãi nghĩa là không trở lại
Tuổi ô mai chua ngọt ai thèm
Lén thầy, anh trao vội cho em
Em nhận lấy,nhìn anh sao thấy tội

Tuổi thơ ra đi sao mà quá vội
Lúc giận hờn em làm khổ anh
Khi chia tay hai đứa chưa làm lành
Lời muốn nói dấu sau khóe mắt

Giờ cuộc sống bao nhiêu điều vụn vặt
Có khiến anh quên mất tuổi học trò
Lén mẹ cha hai đứa hẹn hò
Cùng tắm sông,mò cua,bắt ốc...

Thời sinh viên bao điều khó nhọc
Anh lao vào cuộc sống mưu sinh
Ở phương này em chỉ có một mình
Cũng vất vả với ước mơ thi sĩ.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa thu thay lá
 
Nhớ người chi lạ rứa?
Mùa thu lá rụng gầy
Anh đi quên lời hứa
Để lại gió heo may
 
Mùa thu lá bay bay
Vàng rơi vàng rơi rụng...
Lá mùa thu bay bay
Rơi rơi vàng vàng rụng...
 
Nhớ chi mà nhớ lạ
Người ta ở rất xa 
Mùa thu chỉ mình ta
Nỗi buồn theo lá rụng
 
Mùa thu bay lá bay
Vàng vàng, rụng rơi rơi... 
Mùa thu bay bay lá
Rụng rơi vàng vàng rơi...
 
Nhớ chi mà nhớ quá!
Lá vàng rơi lá vàng
Người ta đã phụ phàng
Như mùa thu thay lá
 
Người ta đã thay lòng
Như mùa thu thay lá
Sao em lại nhớ mong
Như mùa thu rơi lá....
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu...
(tặng Tâm)
Sẽ có một ngày phải không anh,
Nỗi nhớ em không dành cho anh nữa?
Và quên hết những gì em đã hứa
Rằng cuộc đời em chỉ yêu mình anh?
***

Nhưng nếu như sau này vết thương tưởng đã lành
Khi trở gió bỗng đâu đau nhức
Những ngày xưa trở mình bừng thức
Thêm một lần em khắc khoải vì anh?
***

Sẽ có một ngày phải không anh,
Em an phận làm mẹ hiền vợ đảm
Và tình yêu anh với em đã thành "chuyện nhảm"
Bận lòng gì vì một người chẳng yêu em?
***

Nhưng nếu ngày mai em không thể nào quên
Những rung động tưởng chừng mong manh lắm,
Với nỗi buồn một đời em gặm nhấm
Anh có phiền lòng nếu biết em vẫn chỉ yêu anh?
 
Người biết đâu
 
Thoáng thấy người ta bỗng ngại ngùng

Tim như ngừng đập-người run run

Ơ hay! Người ấy quen thành lạ

Lạ quá gì đâu ánh mắt buồn

***


Đã biết tóc thề để ngang vai

Và hương hoa bưởi thơm vì ai

Sao còn nghi ngờ trong ánh mắt

Nhìn em không nói,khẽ thở dài

***


Trời ơi,mưa nắng lại nắng mưa

Thầm yêu trợm nhớ-người "khó ưa"

Chắc người thương mến mình-có lẽ

Yêu người mãi mãi-người biết chưa?

***


Em sẽ giận người đến hôm sau

Không thèm nói nữa,dù một câu

Để trả thù ai hờn vô cớ

Dù em buồn lắm-người biết đâu?
Đăng nhập để trả lời
0
Với ta Tình yêu vẫn mới
 
Mới yêu nên tình yêu rất lạ
Như rừng hoang đón bước ta vào
Đầy hiểm nguy nhưng nhiều khám phá
Ta nào hay mình lạc lúc nào?

Tình say đắm nhưng đầy nghi ngại
Sợ đường tình nhiều lắm cỏ gai
Bàn chân non đạp nhầm ngang trái
Khổ một đời nào ai có hay

Mới yêu nên tình yêu rất đẹp
Dù cho Người chưa chắc đã yêu ta
Người đứng xa,ta thì khép nép
Mà con tim loạn nhịp ai ngờ

Tình vẫn mới:Người không khám phá
Mảnh rừng hoang cũng chẳng ai vào
Ta một mình lê bước chân đau
Đối với ta tình yêu vẫn mới

Chưa yêu thêm nên tình vẫn mới
Vẫn lạc loài tìm kiếm "người xưa"
Vẫn thủy chung tháng ngày mong đợi
Một tình yêu chưa nói bao giờ

Có tình yêu chưa nói bao giờ
Nên với ta tình yêu vẫn mới
Để hôm nay bóng chiều đã xế
Vẫn một mình lạc lối yêu đương...
(Nanh)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-17 15:31:53rangnanh>
[size=4]Anh chẳng yêu em
[/size]
 
Yêu anh lặng lẽ
Xa anh âm thầm
Ngày hè rộn rã
Mà buồn trăm năm
 
Biết tin anh về
Mưa sầu rơi mãi
Biết tin anh về
Sao lòng tê tái?
 
Tình như cơn gió
Thoáng qua,thoáng qua
Anh ở gần ta
Mà xa xa lắm...
 
Anh nói:"anh về"
"Bao điều mới lạ"
"Quê hương đẹp quá!"
"Thỏa niềm ước mong"
 
Biết tin anh về
Muốn chạy đến ngay
Mà sao không thể?
Vì tình online?
 
Vì anh không hẹn
Vì anh hững hờ
Vì em e thẹn?
Hay vì online?
 
Tình yêu online
Chỉ là tưởng tượng?
Chỉ là áng mây
bay đi bốn hướng...
 
Biết tin anh về
Tim em đập mạnh
Tình em chết lặng
Vì anh không yêu
 
Ôi tình online
Chỉ là tưởng tượng
Chỉ là áng mây
Bay đi bốn hướng
Em buồn ai hay?
(Nanh)
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn một nửa
 
Em buồn một nửa hôm nay
Để dành một nửa ngày mai em buồn
Khóc đi cho lệ em tuôn
Rơi đầy kỉ niệm với muôn sắc hình
Em yêu một nửa cuộc tình
Em vui một nửa sẵn dành khổ đau
Còn anh yêu mến ra sao?
Có dành một nửa ngày sau anh buồn?
Anh giờ chối bỏ chân tình
Có dành một nửa cho mình ngày sau?
 
(Nanh)
Đăng nhập để trả lời
0
     Âm thầm
 
Vô tình em gặp lại anh
Bao lời muốn nói em đành lặng câm
Em đi cúi mặt âm thầm
Sợ rằng trông thấy anh cầm tay ai
Đăng nhập để trả lời
0
Người điên cũngg biết yêu
 
cuộc tình đối diện với mồ côi

Tôi tự chôn mình xuống huyệt thôi

Còn đâu mơ ước ngày xưa nữa

Chấp vá câu thề chỉ nhạt môi



Trời đã cho tôi một lời nguyền

Rằng: muôn kiếp phải chịu truân chuyên

Mong gì gặp được người quân tử

Có lẽ vì tôi quá vô duyên



Nếu biết rằng yêu sẽ luỵ phiền

Thì thà sống kiếp một người điên

Không lo,không nghĩ điều gì hết

Sống cứ nhởn nhơ như người tiên





Mà khổ rằng tiên cũng yêu nhiều

Nào là Chức Nữ với chàng Ngưu

Nào là Kim Đồng Và Ngọc Nữ...

Kể cả người điên cũng biết yêu



Tôi người trần tục có trái tim

Rung động vì lời nói của anh

Làm sao ngăn lại lời ấy nhỉ?

Khi àm được thốt bởi...Sở Khanh



Có lẽ bây giờ tôi sắp điên

Bởi vì tôi có trái tim tiên

Chỉ biết yêu thôi-không giả dối

Mà người thay đổi tình liên miên

Đăng nhập để trả lời
0
Vĩnh biệt mối tình đầu
 
Anh biết không,chiều nay trời nắng lắm!
Cho hồn em điều đặn hứng giọt buồn
Gió ngợp đường mà mưa chẳng muốn tuôn
Trời không khóc nhưng vì sao em khóc

Đã bao lần em đưa tay lên tóc
Mới nhớ rằng em đã cắt mùi hương
Ngắt kỉ niệm nỗi nhớ với niềm thương
Nhưng thời gian làm dài thêm yêu dấu

Anh biết không,tính tình em rất xấu
Không diệu dàng như người anh đang yêu
Em dặn lòng nên học cách mỹ miều
Của người ấy để được anh để ý.

Rồi lý trí nó hành, em muốn quỵ
Nó nói: làm chiếc bóng của người ta
Tốt đẹp gì mà em mãi thiết tha
Làm như thế anh càng xa em mãi...

Em vẫn biết mình thật khờ mình dại
Ôm mối tình của một kiếp ''cây si''
Anh đi qua,anh chẳng thèm đoái hòai
Mặc mưa nắng làm thân em tàn tạ

Khi phượng nở, ve kêu báo mùa hạ
Em biết rằng em cần phải quên anh
Bước đường tương lai, trời rộng mây xanh
Em đã lớn,và tình em đã bé

Dòng nhật kí ghi nỗi sầu vụn dại
Xếp vào ngăn kỉ niệm thuở mến yêu
Tạm biệt anh nhé-một mối tình đầu''!
Nghĩ như thế nhưng sao buồn đến lạ...
Đăng nhập để trả lời
0
Mong người hạnh phúc
Trời ơi,trời chớ phập phồng
Thổi cơn gió lạ cho lòng Người nao
Nắng ơi,nắng nhớ hồng hào
In lên nét mặt xanh xao của Người
Cho tôi thấy được Người cười
Trong niềm hạnh phúc cùng người Người yêu

Mưa ơi,mưa chớ rơi nhiều
Ngừng trong giây phút ban chiều được không?
Cho Người nói được lời nồng
Cho môi chạm đến môi hồng Người yêu

Phố ơi,phố nhớ quạnh hiu
Cho tay Người nắm tay yêu của người
Cho thêm khắn khít nụ cười
để tôi còn biết tôi người thừa dư

Người ơi,tình chớ chần chừ
Đi bên người ấy, dường như nhớ tôi
Người ơi,quên hết đi thôi
Có người đau khổ một đời vì ai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-04 20:43:29BĂNG NGUYỆT>
ôi thời gian

Thời gian không nói

Thời gian chỉ đi

Thời gian nghĩ gì?

Em không biết nữa.




Thời gian gõ cửa

Tất cả mọi nhà.




Thời gian đi qua

Không hề ngoảnh lại.




Thời gian không đợi

Ta phút giây nào,

Thời gian bao giờ

Cũng vô tình vậy,

Cũng như anh đấy

Vô tư,thản nhiên,

Không bao giờ nhìn

Phía sau mình cả.




Anh như thời gian

Vừa quen vừa lạ.




Anh thì gần quá

Mà em thấy xa

Như thời gian qua

Em không giữ được.




Thời gian là thước

Đo lòng thủy chung

Anh là thời gian

Đo lòng em mãi.




Em thì cứ đợi

Anh thì cứ đi.

Anh đang nghĩ gì

Làm sao em biết,

Anh như thời tiết

Lúc nắng lúc mưa,

Em đợi trời mưa,

Anh làm trời nắng,

Em đợi trời nắng,

Anh làm trời mưa.




Rồi thời gian qua,

Anh không ngoảnh lại,

Em chờ anh mãi,

Tóc xanh úa màu.

Thời gian qua mau,

Anh cũng đi đâu,

Không hề quay lại

Em thì cứ đợi,

Anh thì cứ đi,

Không nói năng gì,

Như thời gian đi,

Thời gian không nói.




Hồn trùm bóng tối,

Tim ướp giá băng,

Đó là lòng anh

Mãi không tỏ sáng.




Ôi em mù quáng,

Yêu quá dại khờ,

Viết vội bài thơ

Trao, người đã lấy.

Giờ muốn đòi lại,

Không biết mần răng

Giống như thời gian,

Qua đi là mất.
 
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-13 14:10:52rangnanh>
Lờ chia tay

Tình yêu ra đi,nỗi buồn quay lại
Đem nhớ về,ngang trái đơm bông
Hỏi anh đau khổ chất chồng
Ai đem hy vọng cho lòng ước mong
Dẫu biết rằng tình không trọn vẹn
Lời chia tay nghèn nghẹn làm sao
Ai đem lời hứa hôm nào
Chôn vùi nỗi nhớ,bỏ vào lãng quên?
Nếu đợi chờ đổi bằng hy vọng
Anh giết dần giấc mộng đời em
Chuyện tình tan vỡ đã quen
Mà sao lệ đắng len vào trong tim.
(13-10-2007)
Đăng nhập để trả lời
0
Bu*o*'m ho^`ng
 
Áo dài tung bay khắp sân trường
Vương theo nỗi nhớ thoảng mùi hương
Ngàn bướm cánh chao hồng sân nắng
Đàn khẽ rung lên dạt khắp phương
Ai giữ hồn tôi trong tà áo
Thu về tiếc ngẩn tiếng ve ngân
Lá bàng sắc đỏ như phượng đỏ
Hay hồn phượng đã hóa trong thân?
Ai giữ dùm tôi giấc mộng đầu
Thương người em nhỏ đang lớn mau
Ngăn dùm nét phai trên tà áo
Để gió thu về còn trắng phau...
Đăng nhập để trả lời
0
Tưởng rằng có thể quên anh
Nào ngờ lại nhớ gấp trăm ngàn lần
Nhớ giọng cười ấy giòn tan
Nhớ lời anh hát chứa chan ân tình
Bây giờ anh lại làm thinh
Cho bao đau khổ một mình em mang[sm=2.gif][sm=2.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Tình vũ trụ
Một con tim thì thầm trong lòng ngực
Một con người đang sống giữa bình yên
Bỗng một hôm mưa gió triền miên
Thấm ướt cả một linh hồn hiu quạnh
Em đã biết nỗi buồn thầm lặng
Len lỏi vào lòng,tràn cả vào tim
Em yêu anh giấc mộng đi tìm
Những rung động kèm theo mầm lầm lỡ
Anh sẽ mãi là trăng vàng tan vỡ
Em trọn đời làm kiếp sao băng
Ta nhìn nhau:muôn vạn xa xăm,
Phút cuối cùng tình yêu rực sáng;
Ngàn giọt lệ Rơi đầy biển vắng,
Trôi thênh thang tìm bến bình yên;
Trôi thật xa soi sáng khắp miền
Tình một giây còn hơn tình giả dối.
Em đã biết trước giờ đen tối,
Một mối tình không tồn tại với thời gian,
Nhưng trăng kia hết khuyết lại tròn,
Em ảo tưởng sẽ có ngày đoàn tụ;
Một tâm hồn chứa đầy tinh tú-
Một con tim bàng bạc ánh trăng-
Một bài thơ tồn tại với thời gian-
Một tình yêu chứa đầy bí mật....
Đăng nhập để trả lời
0
Vỡ mộng
Tôi với người chưa từng hẹn ước
Kỉ niệm chưa đầy một trang giấy viết tay
Và chỉ gặp người trong những lúc online
Sao tôi hình dung tình ta rất sâu đậm
Dẫu biết rằng:yêu người tôi yêu lắm
Nhưng nào dám mong người cũng sẽ yêu tôi
Nên tình kia tôi đã vội chôn vùi
Sao người còn ban chi niềm hy vọng?
Tôi sợ lắm,ngày mai đây vỡ mộng
Người đau buồn nhất định sẽ là tôi
Nếu còn thương,người chớ buông những lời
Khiến tôi thêm vọng tưởng
Tôi chỉ muốn hình dung người như bức tượng
Để khi buồn tôi lén ngắm nhìn
Xin người chớ nhìn tôi đầy tội nghiệp
Bởi yêu người,tôi đã hóa ra điên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-30 15:53:56rangnanh>
Don't cry
 

Cũng chỉ là những lời nói vội
Cho lòng ta chua xót một chữ "Ngờ"
Bước dại khờ lạc vào chốn u mê
Mà những tưởng là Thiên đường hạnh phúc;
 
Đi tìm mãi một tình yêu đích thực
Giữa cuộc đời đầy rẫy những điêu ngoa
Ta:xinh tươi vốn là một bông hoa
Tự đọa đày thành thân cỏ dại
 
Nếu ngày mai Người chạnh lòng nhớ lại
Có một nàng ngốc nghếch thích làm thơ
Yêu anh chàng bốn mắt rất ngu ngơ
Không hiểu được nỗi lòng người con gái.
 
Nếu ngày mai,Người chạnh lòng nhớ lại
Có một nàng hiện tại đã ra đi
Nàng đi đâu?Ai hiểu được vì sao
Chỉ có Người là dường như biết rõ
 
Không còn nàng:thì hoa xuân vẫn nở
Không còn nàng:thì sao vẫn lung linh
Không còn nàng:buổi sáng vẫn Bình minh
Không còn nàng:thì trăng rằm vẫn mọc
 
Không còn tôi thì Người ơi đừng khóc!
Để hồn tôi còn thấy được Người xưa
-Luôn vô tình trong câu nói thốt ra
Dù lời ấy đã làm tôi chán sống
 
Dẫu không còn tôi trời kia vẫn rộng
Mây vẫn vô tình bay lượn trên không
Không còn tôi thì biển vẫn mênh mông
Sóng vẫn đẩy con thuyền Người cập bến...

Không còn tôi ,Người ơi còn nhớ đến
Vạn bài thơ chỉ nói đến một người
Không còn tôi thì ai sẽ làm thơ
Tặng cho Người-chỉ mình Người được tặng
 
Không còn tôi Người buồn trong thinh lặng(***)
Hay vô tình như không biết không hay?
Lời nói vô tình-ừ lời nói gió bay
Nhưng đọng lại trong tim ta mãi mãi

Thời gian qua đi,thời gian không về lại
Ta đi rồi,để lại những bài thơ
Viết cho Người-chỉ riêng Người hiểu được mà thôi.
........................................
(***)Nếu nhớ không nhầm thì đã từng có cuộc trò chuyện này:
Nanh:nếu ngày mai tui chết thì T có buồn hông?
T: T sẽ "buồn trong thinh lặng"
Ừ,bạn hãy buồn trong thinh lặng,và đừng khóc nhé,vì những giọt nước mắt ấy thật trơ trẽn khi rõ ràng bạn không biết quý trọng ngày hôm nay.
Đăng nhập để trả lời
0
Em sẽ cố quên
(tặng Tâm)
 
Nhớ anh cho trọn hôm nay
Về sau em hứa quên ngay ấy mà
Ngồi nhìn gió cuốn mây qua
Gieo sầu khắp lối làm quà nhân gian
Mới hay tình ngỡ như gần
Mà sao xa cách,muôn phần cách xa
Ngồi nhìn chiếc lá la đà
Rời cành lá đã sa vào đắng cay
Lá rơi là lỗi tại cây
Hay là vì gió làm bay lá vàng?
Đăng nhập để trả lời
0
Phượng
Vật vờ cánh bướm tìm hương,
Thẩn thờ sương trắng lạc đường qua đây.
Hoa chìm trong ngủ giấc say,
Từng hơi thở tỏa hương bay ngát trời.

Ve đàn tình khúc không lời,
Để cho Hoàng Hậu mắt rơi lệ sầu.
Lời yêu chưa nói cùng nhau,
Đến khi gặp lại nỗi sầu còn thơ?
Đăng nhập để trả lời
0
Tuổi mười lăm
Sao trở lại phút đầu lưu luyến ấy
Sáng mùa thu sân trường lá rơi đầy
Em ngượng ngùng,tay vin tà áo
Ngọn gió trêu đùa làm mái tóc em bay.
Ánh mắt anh vô tình hay cố ý?
Cứ nhìn em,làm em ngượng ngùng thay...

Tuổi mười lăm ra đi làm kỉ niệm
Để đón chào mười tám hết thơ ngây
Dù năm tháng ra đi luôn báo trước,
Em và anh thì nào biết nào hay,
Để đến lúc phượng hồng tuôn nước mắt,
Lưu bút trao nhau,mới biết phải chia tay
Lời muốn nói,em giấu nơi khoé mắt
Lời chia tay ta chẳng nói được cùng nhau.
Và hôm nay,em đứng nhìn trường cũ
Tìm tuổi mười lăm giờ khuất nẽo nơi nào?
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»