<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-28 05:42:17Ngọc Lý>
Tường thuật của công dân Lư Thị Thu Duyên
về việc công an thành phố Sài Gòn (Bộ phận an ninh chính trị PA - 38) phối hợp cùng công an quận Gò Vấp tổ chức bắt giữ người trái phép vào lúc 6h sáng 27.08.07 tại phường Gò Vấp, TP Sài Gòn
Tôi là Lư Thị Thu Duyên hiện ngụ tại 77/13B Trần Bình Trọng, phường 1, quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn. Sau đây tôi xin thuật lại việc công an thành phố ngang nhiên bắt giữ người trái phép giữa thanh thiên bạch nhật tại địa bàn nơi tôi cư trú như sau :
Cũng như mọi hôm, vào lúc 6 h sáng 27.08.07 hai chị em tôi ( chị ruột Lư Thị Thu Trang) chở nhau bằng xe máy ra địa điểm số 210 đường Võ Thị Sáu quận 3 TP Sài Gòn là văn phòng tiếp dân của trung ương đảng CSVN và nhà nước. Chị em chúng tôi ra đó với hy vọng mỏng manh là chờ đợi xem có đoàn thanh tra chính phủ ở Hà Nội vào để giải quyết cho dân hay không. Vì sau khi quyết định sai trái 3991 do ông phó chủ tịch ủy ban nhân nân thành phố là ông Vũ Hùng Việt ký vào ngày 02.07.01 cho đến nay đã quá 06 năm chị em tôi đã liên tục khiếu nại nhưng không được trung ương hồi đáp. Ngược lại vào ngày 20.11.06 ông Nguyễn Hữu Tín phó chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố lại ra tiếp công văn 8573 công nhận quyết định 3991 cũng của ông Vũ Hùng Việt là đúng và bác đơn của họ Lư, yêu cầu họ Lư chấm dứt khiếu nại. Trước sự “đền ơn đáp nghĩa” bội bạc như thế của chính quyền và nhà nước cộng sản Việt Nam đương thời, nên chị em họ Lư chúng tôi chỉ còn cách duy nhất là xuống đường biểu tình cùng bà con các tỉnh đấu tranh để đòi lại tài sản hợp pháp cho gia tộc mình, đòi công bằng xã hội, đòi lẽ phải và công lý mà thôi.
Khi chị em tôi vừa dắt xe ra khỏi cổng nhà thì đã thấy có đến 5 6 tên an ninh mật vụ đứng sẵn trước miếu thờ của gia tộc họ Lư. Nhưng chị em chúng tôi chở nhau đi bình thường coi chúng như không hề có, ngờ đâu rằng họ đã sắp xếp sẵn rải lực lượng dày đặc canh giữ các hẻm nơi chị em tôi vẫn thường qua lại và ngay sau đó bọn họ đã phối hợp cùng công an quận Gò Vấp chặn đường bắt giữ 02 chị em tôi cách nơi tôi ở khoảng 600m gây nên sự náo loạn và khiếp sợ cho nhân dân ở khu phố nơi tôi cư ngụ. Có khoảng 10 tên mặc thường phục bủa vây 02 chị em tôi và dùng vũ lực khống chế bắt giữ đưa lên xe chở về công an quận Gò Vấp ở trên đường Quang Trung và ngay sau đó chúng cách ly chúng tôi để thẩm vấn.
Khi họ chặn đầu xe và bủa vây 02 chị em tôi, chúng tôi đã nhanh trí lấy ngay áo trắng dân oan có viết chữ với nội dung tố cáo chính quyền tước đoạt đất đai của gia tộc mình để nhân dân trong khu phố cũng như mọi người đi lại trên đường nhìn thấy và hiểu rằng chúng tôi không phải là tội phạm hình sự bị công an bắt giữ. Còn họ mới chính là những kẻ xem thường pháp luật, lạm dụng chức vụ quyền hạn để bắt giữ người trái phép, cản trở quyền tự do đi lại và quyền khiếu nại tố cáo của công dân. Những quyền này được hiến pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và Công ước quốc tế công nhận và nhà nước CSVN của họ đã xin tha thiết được tham gia ký tên, cam kết thực hiện, nhưng trên thực tế nhà nước của họ lại không hề thực thi các cam kết quốc tế với cộng động. Do vậy các quyền Con người căn bản hầu như không được tồn tại ở Việt Nam mà nó thường xuyên bị chà đạp, bị xâm phạm tùy tiện rất thô bạo trắng trợn trong cuộc sống thường ngày như cơm bữa và là chuyện thường tình vậy vẫn xảy ra thường xuyên, liên tục vậy.
Khi về đến công an quận Gò Vấp, người trực tiếp phỏng vấn tôi là thiếu tá an ninh chánh trị Phạm Việt Long công an thành phố thuộc bộ phận an ninh chính trị PA – 38. Nhân đây tôi cần lưu ý quý vị : chính ông Long này là người đã trực tiếp chỉ đạo cuộc đàn áp dã man, gây đổ máu cho 69 người dân oan phần lớn là phụ nữ và người già cả nghèo khổ thuộc các tỉnh Tiền Giang, Đồng Nai, các quận Hóc Môn và Gò Vấp thuộc TP Sài Gòn vào ngày 29.11.2000 cách đây đã gần 7 năm. Còn lần thứ 2 chỉ đạo an ninh mật vụ tại 194 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận để đàn áp đồng bào dân oan đêm 18/7/2007 và bây giờ phối hợp cùng công an quận Gò Vấp bắt giữ 02 chị em tôi. Dưới đây tôi xin tóm lược nội dung cuộc đối thoại trong trụ sở đồn công an quận Gò Vấp hôm đó để dư luận biết.
Ông Phạm Việt Long : Vì cơ quan công an đã nhiều lần gửi giấy mời nhưng các cô không đến làm việc, các cô không nhận giấy mời và cũng không có thái độ hợp tác với chúng tôi, nên hôm nay chúng tôi phải dùng biện pháp mạnh để “mời” các cô về đây làm việc.
Tôi trả lời : Ông không cần ngụy biện cho việc bắt giữ người trái phép hôm nay, vì trước khi tôi ra 194 Hoàng Văn Thụ ở cùng bà con các tỉnh thành phía Nam biểu tình thì công an thành phố đã mời tôi làm việc vào ngày 14.06.07 và liên tục cho đến nay tôi không thể nhớ hết các buổi làm việc cùng các ông bà là bao nhiêu lần. Bởi vì các ông không hề có quyền hạn và chức năng trả lại tài sản cho chúng tôi ngoài việc giỏi nhất là sách nhiễu, đe dọa và đàn áp khủng bố tinh thần làm cho chúng tôi sợ hãi để chấm dứt khiếu kiện mà thôi.
Phạm Việt Long: Tôi có đầy đủ chứng cứ về việc cô phát tán tài liệu cấm trên Mạng cho nhân dân các tỉnh xem để bôi nhọ chế độ XHCN của đảng và nhà nước.
Tôi trả lời : Tôi yêu cầu anh rút lại câu nói vừa rồi, vì tất cả những thông tin trên Mạng là tài sản, là thành tựu khoa học công nghệ chung của nhân loại. Khi tôi lên Mạng xem thấy có liên quan đến mình nên lấy xuống để đọc và người dân các tỉnh khác cũng liên quan có biết được nên họ xin các bản phôtôcóppi và từ đó họ chuyền tay nhau xem, điều này được Công ước quốc tế công nhận vì đây là quyền được thông tin tự do, các nội dung như vậy không tôi thấy không phải là bí mật quốc gia, an ninh quốc phòng cần phải giữ kín. Có nghĩa là chúng tôi không vi phạm luật pháp. Do đó, anh không có quyền qui chụp cho tôi tội danh bôi nhọ chế độ.
Phạm Việt Long: Tại sao cô ký tên tham gia ủng hộ khối 8406, cô có biết là khối này đòi xóa bỏ điều 4 của hiến pháp, đòi đa nguyên đa đảng, đòi lật đổ chính quyền và nhà nước hay không?
Tôi trả lời : Tôi ký tên tham gia ủng hộ khối 8406 là vì khi lên Mạng đọc cương lĩnh và mục tiêu đấu tranh của họ thấy có những điều khoản thích hợp với hoàn cảnh của mình như đòi tài sản hợp pháp bị tước đoạt, đòi tự do dân chủ, đòi thực thi nhân quyền, đòi công bằng xã hội và công lý, nên tôi tham gia. Còn ngoài ra tôi thấy họ không hề có ý định lật đổ chính quyền và nhà nước bằng bạo lực như ông nói. Bởi vì chị em tôi là những người phụ nữ bình thường chân yếu tay mềm với trình độ văn hóa hạn chế, cộng thêm bài học xương máu do ông nội tôi để lại chỉ vì đi làm chính trị cách mạng CSVN mà bỏ cả sự nghiệp riêng cho mình, bỏ tài sản gia tộc và hạnh phúc gia đình …Ông nội tôi đã bỏ ra 35 năm cho cuộc cách mạng CSVN cướp được quyền bính thành công và sau đó gia tộc họ Lư ba đời cũng trở thành dân oan VN phải đội đơn đi kiện suốt 32 năm qua vẫn không được chính quyền giải quyết trả lại tài sản. Vì thế họ Lư chúng tôi không quan tâm ai là người nắm giữ chính quyền, điều hành đất nước, miễn sao xã hội công bằng dân chủ văn minh như các ông vẫn thường nói là đủ rồi.
Phạm Việt Long: Tại sao chị em cô đi mua áo trắng về phát cho bà con các tỉnh và viết nội dung giùm họ ? Cô cho biết các tỉnh nào đã nhận áo của cô, nhận bao nhiêu cái ?
Tôi trả lời : Trước đó nhiều ngày công an phường 7 quận 3 đã liên tục giật xé băng rôn, biểu ngữ và cả nón lá của đồng bào dân oan khiếu kiện, nên họ gửi mua áo trắng để mặc vào người cho tiện biết họ là dân oan đi đòi tài sản, đòi nhà đất đã bị tước đoạt. Khi họ gửi nhờ thì tôi mua giùm, tôi không nhớ tỉnh nào gửi, cũng không nhớ mặt người gửi, khi mua xong họ tự viết nội dung vào áo chứ tôi không viết giùm. Hơn thế nữa nếu tôi có viết giúp họ thì tôi hỏi lại ông có gì là sai phạm ? Tại sao dân oan mặc áo trắng viết nội dung đòi tài sản trên chính áo của mình mà lại bị điều tra như tội phạm vậy ? Tôi xin hỏi ông rằng : điều nào của Hiến pháp và của Bộ luật hình sự nước CHXHCN Việt Nam cấm đoán người dân mặc áo trắng và viết lên đó nội dung đòi tài sản ?
Phạm Việt Long: Cô là người phát động phong trào áo trắng xuống đường có phải không ? Vì theo băng hình chị em cô luôn đi đầu đoàn người biểu tình cô mặc áo trắng từ khi nào?
Tôi trả lời : Tôi là người mặc áo trắng đầu tiên bắt đầu từ 02.07.2007 ở tại 194 đường Hoàng Văn Thụ, đây là nhu cầu của mọi người và họ tự nguyện mặc áo trắng xuống đường chứ không ai phát động cả mà có phát động cho dân oan mặc áo trắng thì tôi hỏi ông đã phạm tội gì ? Còn việc chị em tôi luôn đi đầu trong đoàn biểu tình của bà con là do trong đoàn người đa phần là những ông bà già yếu đã có tuổi, khi họ đi trong đoàn người họ mệt mỏi rớt lại phía sau thì tự nhiên tôi trở thành người đi đầu việc này không có gì lạ hết. Các ông không nên quy kết vô lối, suy diễn lung tung trong việc dân oan tập trung biểu tình đông người cho bất cứ ai. Bởi vì dân oan họ bị mất tài sản, của đau con sót không có đường sống nữa thì họ phải đứng dậy đi đòi lại gia sản, nhà đất mà họ mất thôi, chứ ai xúi giục họ được !!!
Phạm Việt Long: Tại sao cô biết có hơn 150 người dân tộc Khơ Me tỉnh Sóc Trăng lên đây khiếu kiện, ai là người báo cho cô biết ? Và họ yêu cầu ở các cô những gì ?
Tôi trả lời : Ông chỉ cần biết là dân oan báo là đủ rồi, vì sự an toàn của người báo tôi sẽ không nói cho ông biết họ là ai. Còn những người dân tộc Khơ Me ở tỉnh Sóc Trăng họ yêu cầu tôi tìm giúp chỗ ở, xin thuốc men, mì gói ăn liền và xin được trợ giúp về tinh thần tôi hỏi lại ông có gì là sai với pháp luật không ? Vì cùng là dân oan nên chúng tôi luôn tương trợ lẫn nhau, việc này ông quá rõ còn phải hỏi để làm gì.
Phạm Việt Long: Theo bản viết tay này, mà chúng tôi đã thu giữ trong người của cô, thì cô đã trả lời phỏng vấn cho đài Việt Nam Rađio Sydney ở Úc Châu chưa ?
Tôi trả lời : Nếu tôi nói đã trả lời rồi thì sao ? Còn chưa trả lời rồi thì sao ? Nếu ông muốn biết cụ thể, chi tiết về việc này thì nên đi tìm chị Bảo Khánh mà hỏi, tôi không thích trả lời câu hỏi này. Tại sao trả lời phỏng vấn các đài báo lại bị coi là có tội mà các ông phải đi tra vấn hạch hỏi kỹ thế. Ông có biết là trước tôi đã có rất nhiều người trong nước kể cả cán bộ, đảng viên đảng CSVN đã lên tiếng trên các đài hải ngoại và quốc tế rồi nhé, họ đâu có sao ? Con người khác loài vật là có ngôn ngữ, chữ viết để trao đổi thông tin và giao lưu, con người phải có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ý kiến có gì là phạm pháp?
(Công an thành phố đã thu giữ 2 lá đơn tôi viết để tố cáo công an các cấp, nhưng chưa kịp gửi đi + bản nháp cuộc trả lời phỏng vấn cho chị Bảo Khánh ở đài phát thanh VN Sydney Radio ở Úc Châu và 1 tài liệu về mạng lưới nhân quyền VN. Lúc đó họ còn đòi xét người tôi, liền bị tôi phản đối và yêu cầu muốn làm việc đó phải đưa ra lệnh khám người của viện kiểm sát thì họ mới dừng lại).
Phạm Việt Long: Từ trước đến nay cô đã nhận bao nhiêu lần và bao nhiêu tiền của các tổ chức nước ngoài?
Tôi trả lời : Tôi chưa nhận tiền của tổ chức nào cả, nhưng nếu họ gửi cho dân oan và nhờ tôi chuyển giúp nếu có sổ sách minh bạch thì tôi sẽ nhận. Ngay cả anh nếu có lòng muốn giúp dân oan cho tiền hoặc thuốc men, mì gói thì tôi cũng nhận và nói cho họ biết tôi không phân biệt trong nước hoặc ngoài nước, ai có lòng tốt thương dân tôi đều nhận cả. Tôi hỏi lại anh : đồng bào ở hải ngoaị cũng là bà con dân tộc người Việt Nam cả, họ thấy thương cảm ai là nạn nhân khổ sở trong nước thì họ giúp đỡ gửi tiền, quà cáp, họ hỏi thăm động viên có gì là sai ? Nhà nước Việt Nam XHCN hàng tháng, hàng năm còn đi thăm viếng liên tục khắp nơi trên thế giới để đề nghị được nước ngoài, quốc tế viện trợ giúp đỡ, thì sao các anh không chất vấn mấy ông lớn đã đi cầu cạnh nhận tiền tài trợ của ngoại bang mà lại cứ đi xuyên tạc và làm khó dễ cho nhân dân nghèo khổ nhận quà của đồng bào cùng là người Việt thế là sao, thế các anh có thấy bất công không ?
Phạm Việt Long : Trong các ngày 21 và 23 tháng 08.2007 các cô đã kéo đến nhà Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết để gây rối trật tự nơi công cộng. Vì 2 cô là cháu nội của ông Lư Đồng Sắt một cán bộ lão thành Cách mạng nên tôi sẽ đề xuất giảm nhẹ tội danh cho các cô, đưa các cô quay về với chúng tôi, không để bọn xấu lợi dụng gây thiệt hại cho nền kinh tế của đất nước và ảnh hưởng đến quốc thể.
Tôi trả lời : Chúng tôi vẫn sinh sống bình thường trong đất nước Việt Nam này dù nhiều năm qua vẫn luôn bị chính quyền trù dập, chứ chúng tôi có đi đâu mà phải kêu gọi quay về. Mấy mươi năm nay các ông có xem chúng tôi là gia đình chính sách đâu, có coi gia tộc chúng tôi ra cái gì đâu, nên đừng làm bộ giả nhân giả nghĩa nữa. Còn việc ông bảo chị em tôi có tội thì nên xem lại băng hình thì sẽ biết. Tôi đến nhà ông Nguyễn Minh Triết để đòi lại mồ mã tổ tiên, tài sản của họ Lư bị giầy xéo trong đó có cả mộ liệt sĩ, nhưng không được chính quyền can thiệp giúp đỡ. Vậy thế mà ông Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ra nước ngoài kêu gọi kiều bào là những “khúc ruột ngàn dặm” ! Nào là ai có nhu cầu chăm sóc mồ mả thân nhân trong nước (như nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hòa của chế độ cũ) thì chính quyền trong nước sẽ sẵn sàng tạo mọi điều kiện thuận lợi để giúp đỡ… Trong việc này tôi nhìn nhận “2 chị em mình có tội”, đấy là cái tội mất tài sản mà dám đi đòi, bị cướp tài sản mà dám đứng lên đấu tranh đòi lại người đã cướp của mình, ngoài ra chúng tôi không phạm tội nào cả. Tôi tuy không được học hành đàng hoàng đến nơi đến chốn như các ông và cũng không được Nhà nước đào tạo chính quy như các ông, bù lại tôi chịu khó học hỏi và có chút ít kiến thức về pháp luật nên cũng nhận biết được rất rõ ai xấu ai tốt. Ông cho rằng bọn xấu lợi dụng chị em tôi để gây thiệt hại cho đất nước, thì tôi thấy chính các ông đã có sự lầm lẫn tai hại cần sửa chữa ngay, vì chúng tôi làm gì có chức vụ quyền hạn để mà lợi dụng, chính bọn quan chức tham nhũng trong các cấp chính quyền mà ông đang ra sức bảo vệ mới chính là bọn làm nhục quốc thể, bọn đục khoét của công và tước đoạt tài sản của nhân dân. Chính bọn chúng đã đẩy người dân lương thiện, vô tội ra đường sống vất vưởng trở thành dân oan đầy rẫy khắp các tỉnh thành trong cả nước làm xấu thêm bộ mặt cho chế độ đấy, nên các ông đừng ngậm máu phun người khác, đừng nên gắp lửa bỏ tay người khác như thế nữa.
Phạm Việt Long : Cô cho biết nguyện vọng về buổi làm việc hôm nay ? Cô ký tên vào biên bản làm việc để tôi còn báo cáo cấp trên.
Tôi trả lời : Tôi yêu cầu chính quyền trả lại vô điều kiện tất cả đất đai và mồ mã tổ tiên của gia tộc họ Lư mà xí nghiệp quốc doanh và Nhà nước đang quản lý. Tôi sẽ không ký tên nếu không nhận được một bản phôtôcóppi để làm bằng chứng về buổi làm việc hôm nay. Đồng thời tôi phản đối việc công an thành phố phối hợp cùng công an quận Gò Vấp bắt giữ người trái phép hôm nay bằng cách không ăn uống bất cứ thứ gì do các ông cung cấp.
Phạm Việt Long: Tôi hứa sẽ làm báo cáo đề xuất có lợi cho gia đình cô, cô nên ký tên vào biên bản.
Tôi trả lời : Lời nói gió bay, nếu không có giấy tờ làm bằng chứng tôi sẽ không ký. Bởi vì vào năm 2000 cựu quan tham Trần Kim Long chủ tịch quận Gò Vấp cũng đã lừa dối 2 chị em tôi sau khi ký tên đã không cung cấp cho biên bản. Sau đó vào tháng 06.2001 Tổng bí thư ĐCSVN Nông Đức Mạnh đích thân nhận hồ sơ và hứa miệng với chị Thu Trang nhưng không thấy giải quyết gì và những việc còn lại chắc ông cũng biết rõ.
Đến 17 giờ chiều cùng ngày ông Phạm Việt Long xếp hồ sơ lại và đưa tiếp giấy mời yêu cầu chị em tôi sáng mai làm việc tiếp tục, nhưng chúng tôi phản đối không đồng ý và ra về khỏi công an quận Gò Vấp. Tôi yêu cầu rằng nếu công an không chở 2 chị em trả lại đúng chỗ cũ đã bắt giữ tùy tiện hoàn toàn trái pháp luật, là nơi họ bắt giữ lúc sáng thì chúng tôi sẽ không ra khỏi công an quận. Chúng tôi đấu tranh giằng co đến 19 giờ thì họ đành phải cho xe chở 2 chị em tôi trả lại chỗ cũ trước sự hồ hởi của những người dân trong khu phố
Sài Gòn ngày 20 / 9 /2007
Do bị công an bao vây, khủng bố gần 2 tháng qua nên đến hôm nay tôi mới có điều kiện để tường thuật lại vụ bắt giữ ngày 28-7-2007.
Người tường thuật
Công dân Lư Thị Thu Duyên
Hiện trú tại 77/13 B đường Trần Bình Trọng, phường 1, quận Gò Vấp, TP Sài Gòn
http://www.canh-en.de/index.php?id=123&tx_mininews_pi1
về việc công an thành phố Sài Gòn (Bộ phận an ninh chính trị PA - 38) phối hợp cùng công an quận Gò Vấp tổ chức bắt giữ người trái phép vào lúc 6h sáng 27.08.07 tại phường Gò Vấp, TP Sài Gòn
Tôi là Lư Thị Thu Duyên hiện ngụ tại 77/13B Trần Bình Trọng, phường 1, quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn. Sau đây tôi xin thuật lại việc công an thành phố ngang nhiên bắt giữ người trái phép giữa thanh thiên bạch nhật tại địa bàn nơi tôi cư trú như sau :
Cũng như mọi hôm, vào lúc 6 h sáng 27.08.07 hai chị em tôi ( chị ruột Lư Thị Thu Trang) chở nhau bằng xe máy ra địa điểm số 210 đường Võ Thị Sáu quận 3 TP Sài Gòn là văn phòng tiếp dân của trung ương đảng CSVN và nhà nước. Chị em chúng tôi ra đó với hy vọng mỏng manh là chờ đợi xem có đoàn thanh tra chính phủ ở Hà Nội vào để giải quyết cho dân hay không. Vì sau khi quyết định sai trái 3991 do ông phó chủ tịch ủy ban nhân nân thành phố là ông Vũ Hùng Việt ký vào ngày 02.07.01 cho đến nay đã quá 06 năm chị em tôi đã liên tục khiếu nại nhưng không được trung ương hồi đáp. Ngược lại vào ngày 20.11.06 ông Nguyễn Hữu Tín phó chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố lại ra tiếp công văn 8573 công nhận quyết định 3991 cũng của ông Vũ Hùng Việt là đúng và bác đơn của họ Lư, yêu cầu họ Lư chấm dứt khiếu nại. Trước sự “đền ơn đáp nghĩa” bội bạc như thế của chính quyền và nhà nước cộng sản Việt Nam đương thời, nên chị em họ Lư chúng tôi chỉ còn cách duy nhất là xuống đường biểu tình cùng bà con các tỉnh đấu tranh để đòi lại tài sản hợp pháp cho gia tộc mình, đòi công bằng xã hội, đòi lẽ phải và công lý mà thôi.
Khi chị em tôi vừa dắt xe ra khỏi cổng nhà thì đã thấy có đến 5 6 tên an ninh mật vụ đứng sẵn trước miếu thờ của gia tộc họ Lư. Nhưng chị em chúng tôi chở nhau đi bình thường coi chúng như không hề có, ngờ đâu rằng họ đã sắp xếp sẵn rải lực lượng dày đặc canh giữ các hẻm nơi chị em tôi vẫn thường qua lại và ngay sau đó bọn họ đã phối hợp cùng công an quận Gò Vấp chặn đường bắt giữ 02 chị em tôi cách nơi tôi ở khoảng 600m gây nên sự náo loạn và khiếp sợ cho nhân dân ở khu phố nơi tôi cư ngụ. Có khoảng 10 tên mặc thường phục bủa vây 02 chị em tôi và dùng vũ lực khống chế bắt giữ đưa lên xe chở về công an quận Gò Vấp ở trên đường Quang Trung và ngay sau đó chúng cách ly chúng tôi để thẩm vấn.
Khi họ chặn đầu xe và bủa vây 02 chị em tôi, chúng tôi đã nhanh trí lấy ngay áo trắng dân oan có viết chữ với nội dung tố cáo chính quyền tước đoạt đất đai của gia tộc mình để nhân dân trong khu phố cũng như mọi người đi lại trên đường nhìn thấy và hiểu rằng chúng tôi không phải là tội phạm hình sự bị công an bắt giữ. Còn họ mới chính là những kẻ xem thường pháp luật, lạm dụng chức vụ quyền hạn để bắt giữ người trái phép, cản trở quyền tự do đi lại và quyền khiếu nại tố cáo của công dân. Những quyền này được hiến pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và Công ước quốc tế công nhận và nhà nước CSVN của họ đã xin tha thiết được tham gia ký tên, cam kết thực hiện, nhưng trên thực tế nhà nước của họ lại không hề thực thi các cam kết quốc tế với cộng động. Do vậy các quyền Con người căn bản hầu như không được tồn tại ở Việt Nam mà nó thường xuyên bị chà đạp, bị xâm phạm tùy tiện rất thô bạo trắng trợn trong cuộc sống thường ngày như cơm bữa và là chuyện thường tình vậy vẫn xảy ra thường xuyên, liên tục vậy.
Khi về đến công an quận Gò Vấp, người trực tiếp phỏng vấn tôi là thiếu tá an ninh chánh trị Phạm Việt Long công an thành phố thuộc bộ phận an ninh chính trị PA – 38. Nhân đây tôi cần lưu ý quý vị : chính ông Long này là người đã trực tiếp chỉ đạo cuộc đàn áp dã man, gây đổ máu cho 69 người dân oan phần lớn là phụ nữ và người già cả nghèo khổ thuộc các tỉnh Tiền Giang, Đồng Nai, các quận Hóc Môn và Gò Vấp thuộc TP Sài Gòn vào ngày 29.11.2000 cách đây đã gần 7 năm. Còn lần thứ 2 chỉ đạo an ninh mật vụ tại 194 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận để đàn áp đồng bào dân oan đêm 18/7/2007 và bây giờ phối hợp cùng công an quận Gò Vấp bắt giữ 02 chị em tôi. Dưới đây tôi xin tóm lược nội dung cuộc đối thoại trong trụ sở đồn công an quận Gò Vấp hôm đó để dư luận biết.
Ông Phạm Việt Long : Vì cơ quan công an đã nhiều lần gửi giấy mời nhưng các cô không đến làm việc, các cô không nhận giấy mời và cũng không có thái độ hợp tác với chúng tôi, nên hôm nay chúng tôi phải dùng biện pháp mạnh để “mời” các cô về đây làm việc.
Tôi trả lời : Ông không cần ngụy biện cho việc bắt giữ người trái phép hôm nay, vì trước khi tôi ra 194 Hoàng Văn Thụ ở cùng bà con các tỉnh thành phía Nam biểu tình thì công an thành phố đã mời tôi làm việc vào ngày 14.06.07 và liên tục cho đến nay tôi không thể nhớ hết các buổi làm việc cùng các ông bà là bao nhiêu lần. Bởi vì các ông không hề có quyền hạn và chức năng trả lại tài sản cho chúng tôi ngoài việc giỏi nhất là sách nhiễu, đe dọa và đàn áp khủng bố tinh thần làm cho chúng tôi sợ hãi để chấm dứt khiếu kiện mà thôi.
Phạm Việt Long: Tôi có đầy đủ chứng cứ về việc cô phát tán tài liệu cấm trên Mạng cho nhân dân các tỉnh xem để bôi nhọ chế độ XHCN của đảng và nhà nước.
Tôi trả lời : Tôi yêu cầu anh rút lại câu nói vừa rồi, vì tất cả những thông tin trên Mạng là tài sản, là thành tựu khoa học công nghệ chung của nhân loại. Khi tôi lên Mạng xem thấy có liên quan đến mình nên lấy xuống để đọc và người dân các tỉnh khác cũng liên quan có biết được nên họ xin các bản phôtôcóppi và từ đó họ chuyền tay nhau xem, điều này được Công ước quốc tế công nhận vì đây là quyền được thông tin tự do, các nội dung như vậy không tôi thấy không phải là bí mật quốc gia, an ninh quốc phòng cần phải giữ kín. Có nghĩa là chúng tôi không vi phạm luật pháp. Do đó, anh không có quyền qui chụp cho tôi tội danh bôi nhọ chế độ.
Phạm Việt Long: Tại sao cô ký tên tham gia ủng hộ khối 8406, cô có biết là khối này đòi xóa bỏ điều 4 của hiến pháp, đòi đa nguyên đa đảng, đòi lật đổ chính quyền và nhà nước hay không?
Tôi trả lời : Tôi ký tên tham gia ủng hộ khối 8406 là vì khi lên Mạng đọc cương lĩnh và mục tiêu đấu tranh của họ thấy có những điều khoản thích hợp với hoàn cảnh của mình như đòi tài sản hợp pháp bị tước đoạt, đòi tự do dân chủ, đòi thực thi nhân quyền, đòi công bằng xã hội và công lý, nên tôi tham gia. Còn ngoài ra tôi thấy họ không hề có ý định lật đổ chính quyền và nhà nước bằng bạo lực như ông nói. Bởi vì chị em tôi là những người phụ nữ bình thường chân yếu tay mềm với trình độ văn hóa hạn chế, cộng thêm bài học xương máu do ông nội tôi để lại chỉ vì đi làm chính trị cách mạng CSVN mà bỏ cả sự nghiệp riêng cho mình, bỏ tài sản gia tộc và hạnh phúc gia đình …Ông nội tôi đã bỏ ra 35 năm cho cuộc cách mạng CSVN cướp được quyền bính thành công và sau đó gia tộc họ Lư ba đời cũng trở thành dân oan VN phải đội đơn đi kiện suốt 32 năm qua vẫn không được chính quyền giải quyết trả lại tài sản. Vì thế họ Lư chúng tôi không quan tâm ai là người nắm giữ chính quyền, điều hành đất nước, miễn sao xã hội công bằng dân chủ văn minh như các ông vẫn thường nói là đủ rồi.
Phạm Việt Long: Tại sao chị em cô đi mua áo trắng về phát cho bà con các tỉnh và viết nội dung giùm họ ? Cô cho biết các tỉnh nào đã nhận áo của cô, nhận bao nhiêu cái ?
Tôi trả lời : Trước đó nhiều ngày công an phường 7 quận 3 đã liên tục giật xé băng rôn, biểu ngữ và cả nón lá của đồng bào dân oan khiếu kiện, nên họ gửi mua áo trắng để mặc vào người cho tiện biết họ là dân oan đi đòi tài sản, đòi nhà đất đã bị tước đoạt. Khi họ gửi nhờ thì tôi mua giùm, tôi không nhớ tỉnh nào gửi, cũng không nhớ mặt người gửi, khi mua xong họ tự viết nội dung vào áo chứ tôi không viết giùm. Hơn thế nữa nếu tôi có viết giúp họ thì tôi hỏi lại ông có gì là sai phạm ? Tại sao dân oan mặc áo trắng viết nội dung đòi tài sản trên chính áo của mình mà lại bị điều tra như tội phạm vậy ? Tôi xin hỏi ông rằng : điều nào của Hiến pháp và của Bộ luật hình sự nước CHXHCN Việt Nam cấm đoán người dân mặc áo trắng và viết lên đó nội dung đòi tài sản ?
Phạm Việt Long: Cô là người phát động phong trào áo trắng xuống đường có phải không ? Vì theo băng hình chị em cô luôn đi đầu đoàn người biểu tình cô mặc áo trắng từ khi nào?
Tôi trả lời : Tôi là người mặc áo trắng đầu tiên bắt đầu từ 02.07.2007 ở tại 194 đường Hoàng Văn Thụ, đây là nhu cầu của mọi người và họ tự nguyện mặc áo trắng xuống đường chứ không ai phát động cả mà có phát động cho dân oan mặc áo trắng thì tôi hỏi ông đã phạm tội gì ? Còn việc chị em tôi luôn đi đầu trong đoàn biểu tình của bà con là do trong đoàn người đa phần là những ông bà già yếu đã có tuổi, khi họ đi trong đoàn người họ mệt mỏi rớt lại phía sau thì tự nhiên tôi trở thành người đi đầu việc này không có gì lạ hết. Các ông không nên quy kết vô lối, suy diễn lung tung trong việc dân oan tập trung biểu tình đông người cho bất cứ ai. Bởi vì dân oan họ bị mất tài sản, của đau con sót không có đường sống nữa thì họ phải đứng dậy đi đòi lại gia sản, nhà đất mà họ mất thôi, chứ ai xúi giục họ được !!!
Phạm Việt Long: Tại sao cô biết có hơn 150 người dân tộc Khơ Me tỉnh Sóc Trăng lên đây khiếu kiện, ai là người báo cho cô biết ? Và họ yêu cầu ở các cô những gì ?
Tôi trả lời : Ông chỉ cần biết là dân oan báo là đủ rồi, vì sự an toàn của người báo tôi sẽ không nói cho ông biết họ là ai. Còn những người dân tộc Khơ Me ở tỉnh Sóc Trăng họ yêu cầu tôi tìm giúp chỗ ở, xin thuốc men, mì gói ăn liền và xin được trợ giúp về tinh thần tôi hỏi lại ông có gì là sai với pháp luật không ? Vì cùng là dân oan nên chúng tôi luôn tương trợ lẫn nhau, việc này ông quá rõ còn phải hỏi để làm gì.
Phạm Việt Long: Theo bản viết tay này, mà chúng tôi đã thu giữ trong người của cô, thì cô đã trả lời phỏng vấn cho đài Việt Nam Rađio Sydney ở Úc Châu chưa ?
Tôi trả lời : Nếu tôi nói đã trả lời rồi thì sao ? Còn chưa trả lời rồi thì sao ? Nếu ông muốn biết cụ thể, chi tiết về việc này thì nên đi tìm chị Bảo Khánh mà hỏi, tôi không thích trả lời câu hỏi này. Tại sao trả lời phỏng vấn các đài báo lại bị coi là có tội mà các ông phải đi tra vấn hạch hỏi kỹ thế. Ông có biết là trước tôi đã có rất nhiều người trong nước kể cả cán bộ, đảng viên đảng CSVN đã lên tiếng trên các đài hải ngoại và quốc tế rồi nhé, họ đâu có sao ? Con người khác loài vật là có ngôn ngữ, chữ viết để trao đổi thông tin và giao lưu, con người phải có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ý kiến có gì là phạm pháp?
(Công an thành phố đã thu giữ 2 lá đơn tôi viết để tố cáo công an các cấp, nhưng chưa kịp gửi đi + bản nháp cuộc trả lời phỏng vấn cho chị Bảo Khánh ở đài phát thanh VN Sydney Radio ở Úc Châu và 1 tài liệu về mạng lưới nhân quyền VN. Lúc đó họ còn đòi xét người tôi, liền bị tôi phản đối và yêu cầu muốn làm việc đó phải đưa ra lệnh khám người của viện kiểm sát thì họ mới dừng lại).
Phạm Việt Long: Từ trước đến nay cô đã nhận bao nhiêu lần và bao nhiêu tiền của các tổ chức nước ngoài?
Tôi trả lời : Tôi chưa nhận tiền của tổ chức nào cả, nhưng nếu họ gửi cho dân oan và nhờ tôi chuyển giúp nếu có sổ sách minh bạch thì tôi sẽ nhận. Ngay cả anh nếu có lòng muốn giúp dân oan cho tiền hoặc thuốc men, mì gói thì tôi cũng nhận và nói cho họ biết tôi không phân biệt trong nước hoặc ngoài nước, ai có lòng tốt thương dân tôi đều nhận cả. Tôi hỏi lại anh : đồng bào ở hải ngoaị cũng là bà con dân tộc người Việt Nam cả, họ thấy thương cảm ai là nạn nhân khổ sở trong nước thì họ giúp đỡ gửi tiền, quà cáp, họ hỏi thăm động viên có gì là sai ? Nhà nước Việt Nam XHCN hàng tháng, hàng năm còn đi thăm viếng liên tục khắp nơi trên thế giới để đề nghị được nước ngoài, quốc tế viện trợ giúp đỡ, thì sao các anh không chất vấn mấy ông lớn đã đi cầu cạnh nhận tiền tài trợ của ngoại bang mà lại cứ đi xuyên tạc và làm khó dễ cho nhân dân nghèo khổ nhận quà của đồng bào cùng là người Việt thế là sao, thế các anh có thấy bất công không ?
Phạm Việt Long : Trong các ngày 21 và 23 tháng 08.2007 các cô đã kéo đến nhà Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết để gây rối trật tự nơi công cộng. Vì 2 cô là cháu nội của ông Lư Đồng Sắt một cán bộ lão thành Cách mạng nên tôi sẽ đề xuất giảm nhẹ tội danh cho các cô, đưa các cô quay về với chúng tôi, không để bọn xấu lợi dụng gây thiệt hại cho nền kinh tế của đất nước và ảnh hưởng đến quốc thể.
Tôi trả lời : Chúng tôi vẫn sinh sống bình thường trong đất nước Việt Nam này dù nhiều năm qua vẫn luôn bị chính quyền trù dập, chứ chúng tôi có đi đâu mà phải kêu gọi quay về. Mấy mươi năm nay các ông có xem chúng tôi là gia đình chính sách đâu, có coi gia tộc chúng tôi ra cái gì đâu, nên đừng làm bộ giả nhân giả nghĩa nữa. Còn việc ông bảo chị em tôi có tội thì nên xem lại băng hình thì sẽ biết. Tôi đến nhà ông Nguyễn Minh Triết để đòi lại mồ mã tổ tiên, tài sản của họ Lư bị giầy xéo trong đó có cả mộ liệt sĩ, nhưng không được chính quyền can thiệp giúp đỡ. Vậy thế mà ông Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ra nước ngoài kêu gọi kiều bào là những “khúc ruột ngàn dặm” ! Nào là ai có nhu cầu chăm sóc mồ mả thân nhân trong nước (như nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hòa của chế độ cũ) thì chính quyền trong nước sẽ sẵn sàng tạo mọi điều kiện thuận lợi để giúp đỡ… Trong việc này tôi nhìn nhận “2 chị em mình có tội”, đấy là cái tội mất tài sản mà dám đi đòi, bị cướp tài sản mà dám đứng lên đấu tranh đòi lại người đã cướp của mình, ngoài ra chúng tôi không phạm tội nào cả. Tôi tuy không được học hành đàng hoàng đến nơi đến chốn như các ông và cũng không được Nhà nước đào tạo chính quy như các ông, bù lại tôi chịu khó học hỏi và có chút ít kiến thức về pháp luật nên cũng nhận biết được rất rõ ai xấu ai tốt. Ông cho rằng bọn xấu lợi dụng chị em tôi để gây thiệt hại cho đất nước, thì tôi thấy chính các ông đã có sự lầm lẫn tai hại cần sửa chữa ngay, vì chúng tôi làm gì có chức vụ quyền hạn để mà lợi dụng, chính bọn quan chức tham nhũng trong các cấp chính quyền mà ông đang ra sức bảo vệ mới chính là bọn làm nhục quốc thể, bọn đục khoét của công và tước đoạt tài sản của nhân dân. Chính bọn chúng đã đẩy người dân lương thiện, vô tội ra đường sống vất vưởng trở thành dân oan đầy rẫy khắp các tỉnh thành trong cả nước làm xấu thêm bộ mặt cho chế độ đấy, nên các ông đừng ngậm máu phun người khác, đừng nên gắp lửa bỏ tay người khác như thế nữa.
Phạm Việt Long : Cô cho biết nguyện vọng về buổi làm việc hôm nay ? Cô ký tên vào biên bản làm việc để tôi còn báo cáo cấp trên.
Tôi trả lời : Tôi yêu cầu chính quyền trả lại vô điều kiện tất cả đất đai và mồ mã tổ tiên của gia tộc họ Lư mà xí nghiệp quốc doanh và Nhà nước đang quản lý. Tôi sẽ không ký tên nếu không nhận được một bản phôtôcóppi để làm bằng chứng về buổi làm việc hôm nay. Đồng thời tôi phản đối việc công an thành phố phối hợp cùng công an quận Gò Vấp bắt giữ người trái phép hôm nay bằng cách không ăn uống bất cứ thứ gì do các ông cung cấp.
Phạm Việt Long: Tôi hứa sẽ làm báo cáo đề xuất có lợi cho gia đình cô, cô nên ký tên vào biên bản.
Tôi trả lời : Lời nói gió bay, nếu không có giấy tờ làm bằng chứng tôi sẽ không ký. Bởi vì vào năm 2000 cựu quan tham Trần Kim Long chủ tịch quận Gò Vấp cũng đã lừa dối 2 chị em tôi sau khi ký tên đã không cung cấp cho biên bản. Sau đó vào tháng 06.2001 Tổng bí thư ĐCSVN Nông Đức Mạnh đích thân nhận hồ sơ và hứa miệng với chị Thu Trang nhưng không thấy giải quyết gì và những việc còn lại chắc ông cũng biết rõ.
Đến 17 giờ chiều cùng ngày ông Phạm Việt Long xếp hồ sơ lại và đưa tiếp giấy mời yêu cầu chị em tôi sáng mai làm việc tiếp tục, nhưng chúng tôi phản đối không đồng ý và ra về khỏi công an quận Gò Vấp. Tôi yêu cầu rằng nếu công an không chở 2 chị em trả lại đúng chỗ cũ đã bắt giữ tùy tiện hoàn toàn trái pháp luật, là nơi họ bắt giữ lúc sáng thì chúng tôi sẽ không ra khỏi công an quận. Chúng tôi đấu tranh giằng co đến 19 giờ thì họ đành phải cho xe chở 2 chị em tôi trả lại chỗ cũ trước sự hồ hởi của những người dân trong khu phố
Sài Gòn ngày 20 / 9 /2007
Do bị công an bao vây, khủng bố gần 2 tháng qua nên đến hôm nay tôi mới có điều kiện để tường thuật lại vụ bắt giữ ngày 28-7-2007.
Người tường thuật
Công dân Lư Thị Thu Duyên
Hiện trú tại 77/13 B đường Trần Bình Trọng, phường 1, quận Gò Vấp, TP Sài Gòn
http://www.canh-en.de/index.php?id=123&tx_mininews_pi1