Lang Bạt Vì Ai?
Em bỏ đi rồi... thu chẳng sang
Ta buồn nên cũng bước lang thang
Sớm ngoài thành thị, đêm trong miếu
Lang bạt chân bương khắp xóm làng
Từ dạo em đi...ta thiếu vui
Đời trôi như những nhánh sông buồn
Mấy lần thăm lại nơi quê cũ
Để thấy ngập tràn nỗi vấn vương
Gió lạnh mùa quen đông lại về
Lòng băng chân mỏi bước sơn khê
Chiều nay dừng bước bên sông vắng
Bỗng nhớ ...em...sầu dâng tái tê
Cũng vì thơ thẩn... nên hơi vớ vẩn...xin đừng nổi sân...xin đừng căm phẫn
Lâu lâu mới có một lần.
Em bỏ đi rồi... thu chẳng sang
Ta buồn nên cũng bước lang thang
Sớm ngoài thành thị, đêm trong miếu
Lang bạt chân bương khắp xóm làng
Từ dạo em đi...ta thiếu vui
Đời trôi như những nhánh sông buồn
Mấy lần thăm lại nơi quê cũ
Để thấy ngập tràn nỗi vấn vương
Gió lạnh mùa quen đông lại về
Lòng băng chân mỏi bước sơn khê
Chiều nay dừng bước bên sông vắng
Bỗng nhớ ...em...sầu dâng tái tê
Cũng vì thơ thẩn... nên hơi vớ vẩn...xin đừng nổi sân...xin đừng căm phẫn
Lâu lâu mới có một lần.


