Chúc Bích Phượng một năm mới vui vẻ, hạnh phúc và tràn đầy ý thơ.![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Nguyên Châu
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Nguyên Châu
Hồn tôi xin trả cho người bán trăng
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Anh ơi, anh đừng luyến láy nhiều
Thơ bộn rộn nó bồi hồi xao xuyến lạ
Em đọc thơ anh mà sao vất vả...
Thổn thức nhiều em nhớ được ít thơ
Chỉ tội làm em mắt ngóng mong chờ
Đọc được trong anh...Nói gì cho em vậy!?...
Anh nhớ không, anh còn có thấy !???!...

Em đã một thời đi giữa Núi Đôi
Hai sườn dốc đã trở thành vách đá
Mùa hoa xoan đã bao lần lả tả
Rơi vào lòng đắng đót những câu thơ
Em đã một thời về quê Thạch Nhọn
Lúng liếng ánh đèn ngầm dưới lũng sâu
Bóng một ai đã vội quay đầu
Cho gạt nước xua tan nỗi nhớ!
Em đã một thời đi xa xóm nhỏ
Xa cái cổng làng mang trong trang thơ
Cô Tấm là em đi vào thời mở cửa
Nhọc nhắn tiếng píp online!
Tất cả là xa, xa vòng tay của mẹ
Xa tiếng ru hời xa canh đắng triền sông
Để một em tôi đi giữa những khôn cùng
Mong cập bến như lời ru của Mẹ!
Em ơi ! Em hãy đừng quên nhé
Câu Quan Họ hay Xẩm Xoan đi nữa
Cũng Lý cái Bông...Cũng Lý qua cầu
Cũng Lý tung chài...nậm rượu đầy vơi.
Mùa Xuân về câu thơ... đầy vơi !
04/01/2008!
Ừh ! Đã ngần ấy năm rồi anh nhỉ!
Lại gặp hôm nay giữa cái nắng cuối Đông
Tuy đã nhạt những sắc vẫn đậm hồng
Se se lạnh nơi đầu non ngọn gió
Hai con người vẫn còn nơi đó
Vẫn nhìn nhau trìu mến nhìn nhau
Vần thơ của em vẫn thơ mộng nơi đâu
Để thơ anh vẫn qua ghềnh vượt thác
Lãng đãng quên những vài nốt nhạc
Để thác gầm tung bọt thâu đêm
Che cái dịu êm
Che tình bộn rộn
Dấu ngày xưa một thời xao động
Để ghềnh cao thác đắm đuối dòng trôi
Để một ngày nơi ấy phía chân trời
Đứng trước biển mà mông mơ trước biển
Vẫn chờ đợi một cơn gió đến
Cho mơ màng ngày ấy với hôm nay!
Ngần ấy năm rồi thơ vẫn đắm say
Chỉ vì dấu trong anh nhiều cảm xúc...
07/01/2008!
Lững thững một mình đi trên con đường nhỏ
Trời lạnh lùng cơn gió thoảng qua vai
Dừng lại bên hồ ai đang nhớ tới ai
Sóng se sẽ đùa nhau về cuối bến!
Em vẫn thế như bao câu chuyện kể
Băn khoăn nỗi nhớ chẵng thành thơ
Ngồi đó mông lung đôi mắt bâng quơ
Lãng đãng chiều đông mây chưa kịp tím!
Gió đong đưa thức một chiều dương liễu
Soi bóng hồ chải tóc trong nhớ thuơng
Ngôi một mình mà sao vẫn vấn vương
Cà phê đắng một mình trong quán vắng!
Vắng em rồi! Trôi trượt giữa mênh mông !
09/01/2008!

Lá vàng rồi cũng không còn nữa
Trơ trọi cái cành cắm vào không trung
Đau nhói mũi kim bầu trời buồn không khóc
Đến hạt mưa phùn cũng chẵng thể rơi!
Dòng nước lững lờ dạt cùng dăm chiếc lá
Chiếc lá vàng cuối Thu gởi lại
Cho mùa Đông có thể ấm chút không
Nhưng mùa Đông đã lặng lẽ chẵng bồn chồn!
Chiều cuối Đông như trong chuyện dài cổ tích
Bóc mỗi phút giây xóa từng ngày lịch
Để vô hồn nhóm lửa giữa đêm Đông
Ước cho ban mai có một chút ửng hồng!
Em vẫn ngồi chờ đợi...
Chiều cuối Đông như bao lần muốn hỏi
Bồng bềnh mây sao chẵng thấy mưa giăng
Đến cả ánh trăng Rằm không thấy được
Chiều cuối Đông em vẫn ngồi em ước
Diệu kỳ ở đâu đến đón em đi...
Không gian chiều Đông như chẵng biết gì
Buông nắng nhạt trùm lên chiều cô quạnh !
Chiều cuối Đông! Chiều của những bâng quơ !
10/01/2008!
Đậm Đỏ Phù Sa !
Em đang đi trên triền sông quê
Đỏ quạnh phù sa của dòng trôi gởi lại
Cánh bèo Lộc Bình đã trôi về xa ngái
Phù sa sông đậm đỏ trong tay em
Bãi cát triền sông pha hai màu rực cháy
In mãi chân em mỗi bước đi có thấy
Gót hồng bịn rịn bước chân
Dịu êm , mượt mà của tầng trần tích!
Em ơi! Phù sa đã bao lần bồi đắp
Bến cửa sông những đêm lạnh buồn
Ầm ào sóng vỗ mạn thuyền
Đão chao một thời sóng gió
Nhưng vẫn cựa mình tải nặng phù sa
Đem về nơi em đó
Nơi có em mỗi chiều lộng gió
Tung tỏa tóc mềm..em đón nhận phù sa
Dòng sông của anh...phù sa cho em
Ôi khoảnh khắc hài hòa nơi cửa Biển !
10/01/2008!
Chủ nhật cho em!
Tờ lịch xanh rụng xuống hôm qua
Hôm nay lại đến tờ lịch đỏ
Con chim khách đã kêu trước ngõ
Anh lại về...Chủ nhật cho em!
Ngôi nhà này vẫn dành đó cho anh
Sao chim khách không biết điều thế nhỉ
Nó có kêu không phải em ẩn ý
Đâu đã lạ hơi... một tháng rồi sao?!
Anh vào đi, anh vào nhà của anh
Em vẫn đợi sao anh dè dặt thế
Chủ nhật nào anh cũng về đấy nhỉ
Mà sao anh rón rén đến em buồn !
Xa và xa những phút với tâm tình
Anh để lại cái ngày tờ xanh rơi tuần trước
Tờ lịch đỏ hôm nay em có được
Vòng tay anh đặc quánh nhớ nhung xa!?
Ôi, Chủ nhật này là của riêng ta
Cổng im bóng cánh cửa vào... đã khóa
Chiếc lều con có hai ta trong đó
Lặng im những tiếng giận hờn!...
Có Chủ nhật nào đẹp như chủ nhật này không
Líu ríu niềm vui nỗi buồn hàng tháng
Nói hết đi...trời ngày mai lại sáng...
Tờ lịch ngày mai lại xanh rụng trong tuần !
12/01/2008 !
Cửa sông nơi biển triều về!
Sông gởi về đỏ thắm phù sa
Nặng trĩu một chiều sóng dội
Hỏi gió hỏi trăng hỏi dòng sông biếc
Chỉ thấy sóng ngầm dội đội thủy triều lên
Anh vẫn biết rằng nơi ấy có em
Không kịp gỡ tóc tung nơi của biển
Vì cái xốn xang nơi phù sa mang đến
Giọt nắng đào hồng ửng má em tôi
Anh đã biết rồi dòng nước lặng lờ trôi
Gặp thủy triều lên sóng lại tung bọt đỏ
In chiều tím cho màu ai thương nhớ
Chỉ vì yêu mà sông nước ngã nghiêng theo
Có một ngày em giật mình tỉnh lại
Nhớ sông về triều đón nhận phù sa
Cửa sông ngày nào sóng dội vẫn hiền hoà
Giọt phù sa anh nâng niu mùa sóng lặng
Giọt phù sa và em là giọt nắng
Làm ửng hồng nơi ấy cửa sông em !...
13/01/2008!
Ai bảo mùa đông rất rét
Còn em đâu có thấy gì
Bởi lòng em còn nóng bỏng
Nhớ anh trong tuổi xuân thì
Ai bảo mùa đông lạnh lắm
Nào em có biết được đâu
Chỉ vì có anh hơi ấm
Tỏa lan tan chảy rét rồi!
Ai bảo mùa đông cô đơn
Nào em đâu biết giận hờn
Chỉ thấy má em ửng đỏ
Chỉ vì em nhớ nhiều hơn!
Đừng đừng dọa em đông nhé
Trong lòng em ấm hơn mà
Mùa đông dẫu có đi xa
Với anh em là trọn vẹn !
Mùa đông vẫn là ước hẹn
Gặp nhau ở tận lòng ta
Đi về phía anh em nói:
Mùa đông cái ấm xuân thì !
14/01/2008!
Vào cơn trở gió đêm qua
Mùa Đông lại đến …
Lất phất mưa phùn buôn buốt
Vo tay ngóng đợi phương xa!
Ngoài đường xốn xang hương lạnh
Trùm trong áo ấm màu hoa
Trong nhà mắt nhìn trông đợi
Ước gì giọt nắng hôm qua!
Đang lạnh đang còn lạnh cóng
Mong sao em gởi nắng ra
Cho anh bớt đi cái rét
Vần thơ trở lại hiền hòa
Biết bao giờ
Em gói được nắng cho anh
Gởi cả khối thơ nóng bỏng
Cho anh đốt cháy mùa đông
Cho mùa Xuân về ấm áp
Cho anh đừng cóng vần thơ!
Cho đến bao giờ nỗi nhớ
Mùa đông rồi sẽ qua đi....
Nắng vàng cũng lan trong nớ
Mai vàng Xuân sắc mấy thì !...
14/01/2008!
Xuân đến xuân đi xuân trở lại
Mà sao ai nhớ nhớ tới ai...
Hoa đào vội nở cho xuân tới
Còn mai vàng e ấp gió đông sao?!

Đêm Mưa !
Gió thổi mãi miên man vào lòng ai
Để hạt mưa rơi vào đêm thắm đẫm
Tíếng tí tách không còn lạ lẫm
Nhưng vẫn bồi hồi giây phút âu lo
Bến sông xưa có ai đó gọi đò
Chạng vạng mưa rơi sao buồn não nuột
Không lạnh lắm sao mà vẫn buốt
Tận đáy lòng cứ tưởng rất mênhmông
Đêm mưa về trong cái hạn hanh khô
Trong cái nắng vật vờ ngày vô tận
Khỏang trời đen không hề tiếng sấm
Sao trong lòng náo động giữa hư vô
Em ơi , đêm nay mưa
cho anh cái chông chênh
Cho cái lạnh tự trong lòng không thể nói
Sóng ầm ào…nơi xa vẫy gọi
Lọang chọang buồn tiếng vọng nơi nao !
2008!
Em đi trong cái ấm mùa Đông!
Ai bảo mùa đông rất rét
Còn em đâu có thấy gì
Bởi lòng em còn nóng bỏng
Nhớ anh trong tuổi xuân thì
Ai bảo mùa đông lạnh lắm
Nào em có biết được đâu
Chỉ vì có anh hơi ấm
Tỏa lan tan chảy rét rồi!
Ai bảo mùa đông cô đơn
Nào em đâu biết giận hờn
Chỉ thấy má em ửng đỏ
Chỉ vì em nhớ nhiều hơn!
Đừng đừng dọa em đông nhé
Trong lòng em ấm hơn mà
Mùa đông dẫu có đi xa
Với anh em là trọn vẹn !
Mùa đông vẫn là ước hẹn
Gặp nhau ở tận lòng ta
Đi về phía anh em nói:
Mùa đông cái ấm xuân thì !
01/2008!
Em đã quen rồi,em quen chờ đợi
Quen lặng buồn im trong tiếng mưa rơi
Quen nhìn nhau cùng với ánh sao trời
Và quen gởi lời nhớ nhung theo gió
Em cũng quen với bao điều nhung nhớ
Để rồi vui với những vần thơ
Em vẫn quen với những tứ đợi chờ
Rồi thổn thức để mắt nhìn xa lắm!
Em đã quen với bao lời nhủ nhắn
Động viên mình lặng hát bản tình ca
Muốn giận muốn hờn nhưng đang ở nơi xa
Vì ...em quen rồi,
quen với nhưng lo toan !
Anh ơi ! Em là thế đó...
Trong những đợi chờ mong mỏi
....đến chừng nao !?
16/01/2008!
Mùa Đông em buồn vì bị lãng quên
Bao bạn của em đã đi về tổ ấm
Cánh hoa Xuân đã đang đằm thắm
Để đón bạn mình vào tiết nắng vàng ươm!
Có ai đi cùng em tiếp cả con đường
Xốn xang Xuân về với nắng
Có ai đi với em về nơi xa vắng
Để chia sẻ lòng mình với ngọn gió xuân vui!
Có ai nghe tiếng thở của thời gian
Mùa Xuân hát trong lòng em thổn thức
Một khóm hoa cũng làm em rạo rực
Cả con tim mình se sắt với mùa Xuân!
17/01/2008!

Mặt đất khát khao!
Có khát khao nào hơn khao khát này không
Mặt đất lặng im không thể nào nói được
Chỉ nhìn lên trời cao bao ngàn thước
Mà vẫn rọi vào sâu thẳm đất mênh mông
Có khát khao nào hơn khao khát này không
Nứt nẻ cả một vùng đất rộng
Mảnh trời kia sao vẫn còn lồng lộng
Không hạt mưa nào muốn gió gởi về đây!
Và chỉ có đêm nay chông chênh mặt đất
Đảo chao nắng úa vòng quay
Sâu thăm thẳm đêm dài không tiếng sấm
Sao vô hồn sao đắng đót khát khao ơi !
Thế là đủ, đủ rồi đêm khao khát
Hanh khô đâu phải ấm cho đời
Trăng của trời treo trên đỉnh chơi vơi
Không biết nhỏ một giọt mưa vào trái đất!
Đêm lặng thinh gìm mình trong khoảng vắng
Gói khát khao để khao khát nhiều hơn !
Mặt đất đêm nay cũng có chút giân hờn
Để nóng lại tình yêu : Trời và Đất !
17/01/2008!
Gởi về nơi xa!
Anh gởi cho em một chút lạnh phương này
Của những ngày đạp xe trên phố
Của tháng năm bao lần con ngõ nhỏ
Đứng đợi chúng mình...ta đã đợi nhau
Anh gởi cho em ngọn gió phía vườn sau
Đã làm tung bao lần tóc rối
Ngọn gió sau nhà đã có lần vẫn hỏi
Rung rung cành lá còn em đã trốn đâu!?
Anh gởi cho em cái đêm đã vò nhàu
Bởi tiếng chuông chiều Hồ Tây dóng vội
Làn sóng lạnh đua nhau vỗ bờ như hỏi...
Em đã đi đâu, anh ngồi chỉ một mình!
Anh gởi cho một chút tiếng thời gian
Đang gấp thở cho cuối mùa Đông lạnh
Cánh Đào xuân bật chồi
với sương đêm sóng sánh
Thời gian,lại thế qua cành...
Anh gởi cả hồn anh vào thơ
Anh gói cả mùa Xuân này vào nhớ
Từ phương bắc anh gởi vào trong nớ...
Gởi cho em một chút lạnh phương xa...
Xuân vẫn về hơi ấm đủ làm quà
Chạy dọc thời gian thóat khỏi vùng cóng lạnh !
19/01/2008!
Cơn mưa Hà Nội!
Hà nội hôm nay ẩm ướt quá em ơi
Trời se lạnh để cóng thêm chút giá
Bụi mờ đường bằng sương nặng quá
Cong cóng tay ai biết đã ấm hay chưa?!
Vo tròn vô lăng vòng về nơi xuất phát
Rúc vào bụi mờ lại chọn cốc cà phê
Mắt lại nhìn xa...cơn gió lại đổ về
Nỗi nhờ tràn theo thêm tê lạnh...
Ao ước gì đi em...một vòng tay đặc quánh
Hay ngọn lửa lòng đốt nốt anh đi
Hay một câu nhỏ nhẻ thầm thì
Để gắn đời anh một kiếp đời chỉ nhớ...
Có bao giờ tê lạnh như hôm nay
Vật vã tiết trời trăn trở
Chợt đến chợt đi : Nỗi nhớ
Để anh trơ trọi giữa quán đời...
Cơn mưa Hà nội hôm nay
Anh không hề muốn thế
Chỉ vì bao lần nghe em đã kể
Mưa bụi bay bay cho lãng đãng thơ buồn!
Chớm cơn bụi này anh lại nhớ nhiều hơn
Chỉ vì lạnh một mình trong quán vắng !
19/01/2008!
Lặng trầm ngâm nhâm nhi cốc cà phê
Buổi sáng cuối Đông chờ cơn gió lạnh
Bản nhạc không lời réo rắt tiếng khóa son
Lặng trầm ngâm...không như kẻ vô hồn!
Làn sóng biển Hawai sao mà tinh tế vậy
Khẽ khép mắt đã kịp nhìn ...đã thấy
Xô mãi mạn thuyền...sóng xô mãi bờ thương
Bọt trắng tung lên thắm đẫm một phương!
Em đã đền anh thế đó...
Bản nhạc không lời réo rắt sáng mai Đông
Em ở nơi nào có hiểu được không
Bản nhạc không có tiếng em dặt dìu theo biển hát...
Chỉ thấy sáng nay, ban mai biển hát
Những giọt nắng vàng thánh thót thả rơi
Làm giật mình anh...trong thỏang bồi hồi
Mơ mộng thế...mà sao se sắt vậy!?
Rồi cũng lặng im, rồi cũng bùng lên
Bản nhạc không lời hồn bay về xa xôi lắm
Bản nhạc hát cho ai ơi thắm đậm
Những khúc tự tình nắng với biển chứa chan !
Hạt nắng mùa Đông...hạt nắng của nỗi lòng
Gởi cả vào thơ...gởi về cho anh đó!
20/01/2008!
Gặp lại em rồi, như một giấc mơ
Anh gặp em trong mỗi câu thơ
Nhắn gởi lòng mình vào trong đó
Và nhờ mang đi bằng từng ngọn gió
Ngọn gió nào mang nỗi nhớ đến anh
Gói đủ nhớ nhung với bao điều trăn trở
Từ phương xa ở tận cùng trong nớ
Gởi nắng yêu thầm gởi hơi ấm mùa Xuân!
Em vẫn vậy giọng vẫn bâng khuâng
Bổi hổi như bao lần vẫn thế
Lúc lặng lúc trầm mỗi câu chuyện kể
Như mùa Xuân phủ kín đường băng...
Bước chân mùa Xuân gấp gấp bội phần
Em ào tới thế gian là mỏng manh hơn anh tưởng
Không gian xưa đâu ...vẫn còn vân vướng!?
Vướng gì đâu!... Em đã có anh rồi!
Chiều nay sân bay đã kín chặt người
Em vẫn đó bông hoa đời sáng tỏ
Anh bước về nơi đó tiếng vọng xa...
Không gian mùa Xuân
nắng phương Nam đã kịp vỡ òa !
22/01/2008!
Em không đến!
Vẫn lặng im nhìn vào khoảng không
Giọt cà phê vẫn tý tách buông rơi
Như gọi cho nhau những đêm se lạnh với bồi hồi
Những đợi những chờ... thuở vẫn chơi vơi
Em đang ở đâu!?...Em có hiểu đâu
Mùa Đông đã làm lạnh nhiều đến thế
Đâu phải nét chì thẳng cùng dòng kẽ
Đâu phải giận hờn đâu đó bóng đang yêu!
Sáng lạnh cà phê...Chiều đổ bóng mây bay
Nắng không thể nhạt nhòa vì sương đậm quá
Hạt sương mai đâu thể pha màu sáng lóa...
Để đôi mắt ai...thấy bóng ai không?!
Em không đến. Anh chờ em không đến!
Để vần thơ bỗng nghẹn với... cà phê !
23/01/2008
Anh vẫn đợi !
Ly cà phê ăm ắp hương nồng
Anh vẫn đợi tỏa lan cùng nắng mới
Giọt âm thanh đưa anh về diệu vợi
Nhâm nhi buồn đâu nỗi nhớ chờ em!?
Lan tỏa trong anh ...nỗi nhớ về em
Sao vẫn thế cồn cào trông ngóng
Cà phê sáng,cà phê chiều hết nóng...
Nhìn con đường phẳng lặng chẵng thấy em!
Thị trấn ven đô đã sáng ánh đèn
E ấp cùng em làn gió lạnh mơn man
Hương cà phê theo nỗi nhớ tỏa lan
Anh vẫn đợi...Ngày mai dài xa lắm thế!?
25/01/2008!
Mùa hoa cải lại nở ven sông !
Phập phồng triền đê thổn thức gió Xuân về
Mùa hoa cải nở vàng bên bến nước
Nơi dòng sông nhớ câu hò thuở trước
Cũng bồng bềnh sóng cuộn tận đáy sông!
Rồi ngày mai em có biết hay không
Ta dắt tay nhau về ngắm mùa hoa cải nở
Mùa của em mùa của màu nhung nhớ
Nơi dòng sông mang kỷ niệm xốn xang!
Anh lại cùng em đến nơi ấy hoa vàng
Mùa hoa cuộc đời lại nở giữa chói chang !
25/01/2008!

Trích đoạn: BichPhuong
Mùa hoa cải lại nở ven sông !
Phập phồng triền đê thổn thức gió Xuân về
Mùa hoa cải nở vàng bên bến nước
Nơi dòng sông nhớ câu hò thuở trước
Cũng bồng bềnh sóng cuộn tận đáy sông!
Rồi ngày mai em có biết hay không
Ta dắt tay nhau về ngắm mùa hoa cải nở
Mùa của em mùa của màu nhung nhớ
Nơi dòng sông mang kỷ niệm xốn xang!
Anh lại cùng em đến nơi ấy hoa vàng
Mùa hoa cuộc đời lại nở giữa chói chang !
25/01/2008!
Đôi mắt ấy lung linh ngôi sao
Dù em nói cô đơn trong mắt biếc ...
Vì sao sáng làm ai buồn da diết
Bốn mắt nhìn nhau đâu có cô đơn gì!
Ngôi sao cô đơn sao lại nói thầm thì
Ước nguyện ngàn năm vẫn hát
Ngôi sao ngọt ngào với bao điều khao khát
Những tia lung linh khúc nhạc của lòng ai!?
Ngôi sao rọi vào cả những đêm dài
Thánh thót giọt buồn vui cùng mai sáng
Nối vần thơ trong những giây lãng đãng
Cô lẻ đâu em...Sao sáng vẫn nhớ nhung!
Ngôi sao không cô đơn. Đúng thế phải không
Đừng em nhé cô đơn gì như thế...
Đừng để mắt buồn...cho một mắt cô đơn
Hai vì sao... câu hát với tâm hồn...
Đôi mắt nhin nhau đã bớt cô đơn
Ngôi sao đó lại bừng lên và thắp sáng ...
26/01/2008!
