📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Tôi đi, tôi nghe, tôi thấy, tôi khóc...

0 trả lời, 284 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-03 20:50:05long tong>
Tôi đi, tôi nghe, tôi thấy, tôi khóc...



[/align][/align]Blog Chứng nhân Lịch sử

[/align] 

[/align]Trích một số câu hỏi trên blog Chứng nhân Lịch sử...

[/align] 
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Cầu Cần Thơ sập. Hàng loạt câu hỏi đã được công luận và dư luận trong, ngoài nước đặt ra. Trong số đó nổi lên vài câu hỏi mà chúng tôi không thể trả lời. Các bạn có trả lời được không?

1. Vì sao sau thảm họa, cho đến hôm nay vẫn chưa ai công bố danh sách những công nhân làm việc tại hiện trường?

2. Vì sau thay vì ngừng thi công để kiểm tra, điều tra nguyên nhân gây ra thảm họa và xử lý những người có trách nhiệm thì người ta yêu cầu lập tức thi công cho kịp tiến độ? Có phải đây là hành động xóa dấu tích không?

3. Vì sao không tổ chức quốc tang cho các nạn nhân?

4. Vì sao trong số những "công nhân" làm việc tại hiện trường có những em chỉ mới 15, 16, 17 tuổi?

5. Vì sao bệnh viện bị yêu cầu hạn chế cung cấp thông tin về các nạn nhân?

6. Tổng số tiền người dân đã đóng góp cứu giúp các nạn nhân đã vượt trên con số 6 tỷ đồng (Không kể những đóng góp trực tiếp, tự phát, tự nguyện, không qua các tổ chức của chính quyền - con số không hề nhỏ), gấp nhiều lần hơn con số chính quyền ứng cứu nạn nhân. Số tiền mà mỗi gia đình nạn nhân thực nhận từ chính quyền chưa quá 5 triệu đồng/gia đình. Vì sao người dân vẫn được kêu gọi đóng góp? Số tiền còn lại đâu?

7. Vì sao tại gia đình mỗi nạn nhân luôn có ít nhất một người canh gác?
 

[/align]--------------------------------------------------------------------------------------------------
 

Tôi đi Cần Thơ, nghetình của các nạn nhân, thấy thái độ của giới lãnh đạo, và khóc thương cho dân  lời trần mình, cho cả chính mình.

[/align]
Dù đã được anh Kiên cảnh báo trước, chúng tôi vẫn không tránh khỏi ngỡ ngàng khi đến Cần Thơ. Cần Thơ - mảnh đất với chúng tôi không hề xa lạ. Nhưng những xóm ấp nghèo... chúng tôi lại chưa có dịp đi qua.

Nép mình giữa um tùm cỏ dại, cây trái miền Tây, nhà của các nạn nhân hầu hết đều là nhà tranh, vách ván, trống trước, hụt sau. Những chiếc bàn thờ vừa mới được dựng lên, phủ sơ sài bằng manh vải nhỏ. Những giọt nước mắt của mái đầu bạc tiễn đầu xanh, bao nghẹn ngào trong lời vợ khóc chồng chắc chắn không đến được tai của những người ngồi tít trên cao, trong những căn phòng máy lạnh. Nét mặt thất thần của những đứa trẻ có in được vào đầu của giới lãnh đạo không?

Lội trên những con đường mòn nhỏ hẹp, bùn đất bám đầy quần áo, chúng tôi cứ đi, qua từng nhà một và cùng khóc với từng gia đình. Chút tiền, quà nhỏ nhoi chúng tôi mang đến có thể giúp cho gia đình các nạn nhân qua cơn ngặt nghèo. Nhưng sau đó thì sao? Họ sẽ sống sao đây khi những người lao động chính của gia đình đều đã đi về bên kia thế giới? Không nghề nghiệp. Trình độ thấp. Những người vợ kia sẽ làm gì để nuôi con? Tuổi già chồng chất trên vai. Những người cha, người mẹ kia sẽ làm gì để sống sau khi các đoàn cứu trợ rời khỏi Cần Thơ và sự việc chìm vào bóng tối?

"Nhà cũng không còn gì, thôi thì mời các anh chị ở lại dùng bữa cơm..." Bữa cơm gia đình của người miền Nam, chúng tôi đã biết. Nghĩa là chủ nhà sẵn sàng "nhịn miệng đãi khách" ngay cả khi ngày mai không còn gì ăn. Từ chối được bữa cơm, chúng tôi không từ chối được trái bưởi vào mùa. "Các anh chị cầm trái bưởi về ăn, như tấm lòng của gia đình chúng tôi vậy". Cặp bưởi oằn nặng trên vai tôi - tình nghĩa đất miền Tây.




[/align]


Ảnh từ BBC: Thân nhân kéo về chờ tin, như cô Nguyễn Thị Hằng Nhi có bố Nguyễn Văn Dũng là công nhân lao động ở đây, hiện vẫn chưa có tung tích.

[/align][/align][/align]Đến nhà anh Sơn, và cả những gia đình nạn nhân khác, chúng tôi luôn bắt gặp ánh mắt dò xét của một ông cựu chiến binh và một thanh niên xung kích. Họ không làm gì cả, chỉ yêu cầu chúng tôi phải khai tên tuổi và luôn kè sát bên cạnh thân nhân của các nạn nhân và trừng mắt đe dọa khi nghe được những lời kể "không đúng chỉ đạo" về sự kiện.

Có đi mới thấy xót xa lòng. Có đi mới uất nghẹn vì những gì người ta làm để đối phó thảm họa. Ngay tại chân cầu, chúng tôi bị chặn lại bên ngoài hàng rào bảo vệ dù đã xuất trình thẻ nhà báo (thẻ nhà báo chính thức của Việt Nam) và giấy giới thiệu của tòa soạn. Tay cảnh sát lạnh lùng liếc tấm thẻ nhà báo của tôi, rút giấy bút ghi lại và phán "Báo gì cũng không được vô". Anh Bảy Ri, nhà cạnh chân cầu nói với chúng tôi "Không vô được đâu cô ơi! Hôm nay có mấy nhà báo bị tịch thu máy rồi đó!" Cầu sập. Giới lãnh đạo họp kín, cấm nhà báo tham dự. Giờ đến cả hiện trường cũng cấm nhà báo. Có cái gì bí ẩn ở đây?

Theo chân những người dân, chúng tôi cố đến gần chân cầu đến mức có thể. Những hàng rào kẽm gai lạnh lùng ngăn chặn. Những chiếc áo xanh công an cũng lạnh lùng. Tay thiếu úy công an xông đến chúng tôi ngay khi chị Huyền vừa giơ máy ảnh chụp đám công an chặn đường không cho người dân tiến vào sâu hơn. Gã bảo "Chị chụp ảnh thì chụp ảnh cầu thôi. Ai cho chị chụp hình công an?" Lần đầu tiên trong đời tôi nghe được câu nói khó hiểu đến vậy. Cũng lần đầu tiên tôi nghe được câu đuổi của công an "Đi đi! Đây là đường cấm!" Cái "đường cấm" này chính là cái lối mòn quanh công trường, ngay bên ngoài hàng rào kẽm gai mà chính quyền đã dựng lên, gọi là để bảo vệ hiện trường. Câu nói làm tôi nhớ đến vụ đàn áp biểu tình đêm 18/7/2007, bất kỳ ai đến gần ngã ba Hoàng Văn Thụ - Hồ Văn Huê đều bị chặn lại với lý do "đường cấm".

Bệnh viện 121 của quân đội đầy nạn nhân vụ sập cầu và thân nhân của họ. Gãy tay, gãy chân, chấn thương đầu đều được xếp vào nhóm "nhẹ", dồn chung vào một phòng. Những trường hợp bị đè nát tay chân, bị cọc xuyên người đều được cách ly phía sau cánh cổng khóa kín của cái gọi là khoa săn sóc đặc biệt. Tôi gõ cửa, trình thẻ nhà báo, xin được vào chụp ảnh, và lại nhận được câu trả lời "Tụi tui có lệnh không tiếp nhà báo. Chị thông cảm!" Nhóm thứ hai của chúng tôi, nhân danh tổ chức từ thiện của Phật giáo Hòa Hảo được phép vào bên trong nhưng chỉ được vào một người và không được mang theo máy ảnh.

Lưu Quốc Dương, chàng trai 23 tuổi, sau thảm họa đã mất hai đứa em trai và người cha đang nằm trên giường bệnh. Nhưng khi tôi hỏi "Rồi mai mốt có định đi làm tiếp không?" anh đã trả lời "Phải làm chứ chị. Giờ hông làm thì biết sống làm sao". Tôi hỏi gặng "Không sợ à?" Anh đáp "Sợ. Nhưng em hông làm thì lấy gì nuôi vợ, nuôi con? Em định vài hôm nữa, mấy ổng dọn xong, em sẽ lại xin vô làm". Vì miếng cơm, manh áo, những người dân nghèo đã bất chấp hiểm nguy, bất chấp sinh mạng của mình. Họ có tội gì mà phải chết? Nếu không phải là một sự kiện lớn như thế này, có ai quan tâm đến sinh mạng của các công nhân? Nếu người không chết, có ai đặt câu hỏi về bảo hiểm, hợp đồng lao động? Những chiếc xe hơi bảng số xanh vẫn chạy trên đường lớn đến động viên các... bác sĩ, công an, công binh... Không có chiếc nào đến nhà của các nạn nhân sập cầu. Chúng quá lớn, quá đẹp, quá sang để có thể chạy trên những lối mòn, những con đường quê lầy lội.

Sau sự kiện, Bộ Y Tế đã rất kịp thời... khen thưởng cho lãnh đạo các bệnh viện, lãnh đạo các sở, ngành trực thuộc với số tiền hàng trăm triệu đồng - tiền mặt, thưởng ngay. Còn cứu trợ nạn nhân? Theo lời hứa của một quan chức Bộ này thì sắp tới Bộ sẽ vận động sự đóng góp của toàn dân. Còn những người đã hiến máu cứu giúp các nạn nhân trong cơn hoạn nạn thì sao? Hình như đó là chuyện đương nhiên họ phải làm bởi máu của người dân nào khác chi nước lã.

Đêm Cần Thơ, tôi ngồi khóc khi nhìn thấy những đứa trẻ, người già ngoài hành lang bệnh viện, ăn vội hộp cơm, mỏi mắt ngóng thân nhân. Chị Huyền ôm lấy tôi, bảo "Thôi, em! Dù sao mình cũng đã chuyển được tiền đến nơi cần được giúp. Những chuyện khác tạm xí xóa đi!"

Chúng tôi có thể giúp được vài mươi nạn nhân Cần Thơ. Ai giúp cho 84 triệu nạn nhân Việt Nam?

[/align]Nguồn: Blog Chứng nhân Lịch sử

[/align] 

[/align] 

[/align]http://blog.360.yahoo.com/blog-E3EKd6Ayc7NdFfplgVLFPG9q3Fz68Hw-?cq=1&p=827#comments

[/align]
Tự do dân chủ cho Việt Nam.
Đăng nhập để trả lời
0