📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Huyền Thoại về người đẹp

2 trả lời, 1.431 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-04 15:59:45tran tran>
Người đàn bà ấy đã là niềm tự hào của làng Gành. Đó là một người đàn bà tuyệt đẹp. Các cụ cao tuổi khẳng định rằng từ xưa đến nay làng Gành chưa bao giờ sinh được người con gái đẹp như thế. Khi cô mới 16 tuổi lắm kẻ ngấp nghé đã phải nện nhau chí tử. Nhưng rồi cô gái vu quy về nhà họ Phạm. Cô lấy anh con trai đầu của trưởng chi nhà họ Phạm, một dòng họ có thanh thế, giàu có nhất trong làng trong xã, và giờ lại chiếm được cô gái đẹp đẽ nhất vùng.

Nhà ông trưởng đông con, ông bà sinh hạ cả thảy 8 lần thì 7 lần được quý tử, càng củng cố thêm sức mạnh của dòng họ. Khi cô Xoan ngỡ ngàng bước chân vào ngôi nhà nguy nga bề thế của ngôi nhà thì ông bà trưởng đã có cháu nội. Số là cậu trưởng, con đầu của ông bà thưởng đau yêu bệnh tật, nên ông bà cưới vợ cho cậu thứ hai trước. Khi cậu hai đã yên bề gia thất, ông bà mới tính chuyện lo cho cậu trưởng. Cậu sẽ thay ông làm trưởng họ sau này khi ông mất nên vợ con cậu là chuyện đại sự của cả dòng họ. Người ta kén nhiều cô gái đảm đang, con nhà danh giá cho cậu, nhưng cậu trưởng chỉ nằng nặc đòi lấy Xoan. Ông trưởng và nhiều người đồng ý ngay, nhưng riêng bà trưởng còn băn khoăn không phải vì nhà Xoan nghèo rớt,mà bởi vì sắc đẹp của cô. bà sợ cái nhan sắc ấy lấn át cái thằng con trai lẻo khoẻo của bà. Nhưng ông trưởng đã quyết định rồi, bà còn biết nói làm sao.

Họ lấy nhau được dăm tháng thì cậu cả lằn đùng ra chết vì bệnh lao, họ Phạm xót xa ai oán.

Nỗi đau đớn nào rồi cũng nguôi ngoai, vẻ tươi tỉnh đã trở lại trên khuôn mặt ông trưởng. Không có con trưởng thì có con thứ, nhà ông còn khối con trai, lo gì? Vợ thằng 2 thứ hai nhà ông lại mới sinh ra một đưa cháu trai, phúc đức nhà ông còn dài. Nhưng bà trưởng thì vẫn trầm ngâm, bà tự nhiên sinh ra ghét Xoan. Bà cho rằng vì nó mà con bà chết. Nhất là dạo này ông trưởng sinh ra hư đốn. Hay liếc nhìn con Xoan rồi tỏ ra quan tâm, hỏi han săn sóc nó hơn cả bà, bà vừa lo lắng vừa ghen tức. Ông ấy mới 50, còn khỏe như vâm, ăn đứt khối anh con trai mới lớn. Xoan thì sợ ông như sợ cọp, nhưng dưới mắt bà thì con bé còn õng a õng ẹo, lúng liếng với ông trưởng (!). Để trút nỗi căm tức, bà bắt đầu chửi mắng đe nẹt Xoan, bắt cô phải làm việc quần quật sớm tối. Thế nhưng bà không dám hé răng nói gì ông trưởng, vì vốn bà rất sợ ông.

Một khi đã ghen, đã tức thì bà bắt đầu xét nét. Bà nghi ông trưởng và cái Xoan đã có gì với nhau. Giời Phật ơi! Nếu thế thì còn mặt mũi nào nhìn vào làng xóm nữa. Người ta sẽ chê cười, người ta còn chửi cho ấy chứ, mà đúng là thế rồi, dạo này ông ấy thờ ơ với bà lắm. Tối tối ông không chịu ngủ chung giường với bà nữa, đã thế ông lại còn ra cái sập gụ bên cửa buồng con Xoan. Bà tức lắm, nhưng biết nói sao.

Thế rồi chuyện ấy xảy ra thật. Ông trưởng đợi một hôm bà trưởng lỡ ngủ say, sau những đêm dài thao thức canh chừng ông, ông mò vào buồng con dâu. Ông quờ quạng lại gần giường. Xoan đang ngủ say thì có một bàn tay sờ lên ngực, cô ú ớ chưa kịp kêu thì lại một bàn tay hộ pháp bịt lấy miệng cô. Rồi một hơi thở nồng nặc nóng hổi phả vào mũi làm cô nghẹt thở.

Cô cố vùng vẫy thì bị cái thân hình kia đè cứng lên người và một giọng nói thì thào vang lên: "Mày im! La lên ông bóp chết mày". Xoan sợ hãi, cô gần như ngất đi, để mặc ông trưởng muốn làm gì thì làm.

Sáng ra với con mắt soi mói và với linh cảm đặc biệt của đàn bà, bà trưởng đã biết rõ chuyện gì xảy ra giữa ông trưởng với con Xoan. Cái con trời tru đất diệt, cái con đĩ rạc loạn luân. Nó dám quyến rũ chồng bà, ới ông trưởng ơi là ông trưởng, còn nỗi nhục nào hơn! Bà trưởng chỉ dám rít lên với lòng mình nư thế chứ vẻ mặt bà vẫn lạnh tanh, bà không hé răng nói nửa lời. Nhưng càng im lặng, nỗi căm tức lại càng như ngọn lửa thiêu đốt tâm can bà, chỉ chờ dịp là bùng lên. Thừa lúc ông trưởng đi chơi, bà mới chễm chệ ngồi lên cái sập gụ, dóng dả gọi xuống bếp:

_ Con Xoan đâu? Lên tao bảo đây!

Xoan từ dưới bếp đi lên. Cô cố gắng nén nỗi sợ hãi phập phồng trong ngực. Cô biết bà trưởng muốn gì.

_ Thưa mẹ, có chuyện gì gọi con ạ?

Mẹ con cái gì, đồ giả nhân giả nghĩa! Bà trưởng những muốn gào lên, nhảy xô lại xé toang cái mặt nó ra cho hả cơn ghen đang lồng lộn trong bà. Nhưng bà vẫn ghìm lại.

_ Này con kia, tại sao sáng nay mày dậy muộn thế hử?

_ Dạ, con vẫn dậy sớm như thường lệ đấy chứ ạ!

_ À con này giỏi. Còn dám mở mồm ra cãi bà. mày dậy nấu cám muộn để cho cái con mẹ mày ở ngoài chuồng gào rít điếc tai tao. Mày đã nghe thấy chưa?

Xoan mím môi. Thực ra năm con lợn cái đó hôm nào cũng gào rít trước khi ăn, nhưng hôm nay nó thành cái cớ để bà trưởng chửi mắng cô. Tủi nhục quá Xoan không nói được gì. Cô cắm mặt đứng im để mặc những giọt nước mắt lã chã rơi.

_ Đồ mặt dày kia! Tao hỏi mày không vén mồm lên giả nhời tao một câu được à????

Bà trưởng bỗng nhảy xổ lên túm tóc Xoan, giúi đầu cô xuống đất tát lia tát lịa. Cơn ghen đàn bà bùng nổ. Bà trưởng vừa chửi bới, vừa xoắn mớ tóc day của Xoan vào tay mình, lúc dúi cô xuống đất, lúc lật ngửa cô lên mà tát, mà nhổ. Xoan chỉ biết giơ tay chống đỡ. Cô con dâu thứ hai thấy ầm ầm vội chạy lên nhà, trông thấy cảnh đó xanh mắt lùi ra cửa. mấy đứa con trai đứng lố nhố ngoài cổng trông vào, chỉ riêng cậu út chạy xô lại ôm lấy mẹ kêu thất thanh:

_ U ơi! U buông chị ấy ra, con xin u, con van u u ơi!

Bà trưởng hẩy thằng út ra, tiếp tục giúi đầu Xoan vào góc tường. May thay lúc đó ông trưởng đi chơi về, ông quát:

_ Có chuyện gì mà ầm ầm lên thế?

Bà trưởng lúc bấy giờ mới buông tay ra. Xoan ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, những vết ngón tay lằn đỏ cùng những vệt tím do bị đạp vào tường hằn rõ trên nước da trắng mịn. Ông trưởng hiểu ra tất cả. Ông vào nhà xách con dao bầu chọc tiết lợn. Chẳng nói chẳng rằng, ông ngồi giữa phản tu ừng ực, không thèm rót ra chén. Mọi người chung quanh xanh mắt nhìn ông. Không khí lạnh ngắt bao trùm quanh căn nhà. Hết nửa chai rượu, ông lẳng con dao xuống nền nhà gạch, giọng đanh, rõ từng tiếng một:

_ Từ nay đứa nào đụng tới con Xoan tao giết!

Cậu út nhìn cha với vẻ biết ơn. Tuy bị bà trưởng đánh nhưng Xoan không hề oán bà, cô hiểu nỗi lòng của bà. Lão trưởng, con dê già hôi thối kia mới chính là nguyên nhân gây nên nỗi đau khổ cho cô.

....

Từ hôm đó, không hôm nào ông trưởng không hành hạ Xoan, Bà trưởng biết nhưng không dám làm to chuyện. Nỗi ghen tuông đã lên tận đỉnh. bà cho rằng Xoan cố tình quyến rũ ông trưởng. Không đánh được Xoan trước mặt ông trưởng, bà đọa đày, bắt cô làm việc quần quật. Bà muốn xé nát, vùi dập nhan sắc ma quỷ của cô. Thế nhưng như có một phép lạ nào đó, bông hoa đẹp nhất làng Gành như càng tỏa sắc hương qua những cơn bão táp. Dù phải còng lưng gánh nặng, cái dáng lưng ong ấy vẫn uyển chuyển, khuôn ngực tròn trịa vẫn phập phồng sau làn áo gợi những ước mơ, làn da dãi dầu mưa nắng vẫn trắng trong, sáng như ngọc. Cặp môi vẫn đỏ mọng, đầy đặn ngon như trái chín, đôi môi qua những đau khổ lại vương thêm nét buồn quyến rũ.

Cái đẹp của Xoan như gai sắc cào cấu, đâm nát lòng bà trưởng. Ngay cả mấy thằng con mới lớn của bà cũng nhìn chị dâu với con mắt thèm muốn khát khao. Chao ôi, nó đúng là tai ương trong nhà bà, bà phải tìm cách tiêu diệt nó đi. Trong đầu bà quay cuồng những dự định tàn ác.
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện dù kín thế nào cũng không che nổi con mắt tò mò của thiên hạ. Dân làng Gành bắt đầu xì xào bàn tán. Mối quan hệ mờ ám giữa ông trưởng và cô con dâu cả trở thành đề tài chính của các câu chuyện ngồi lê đôi mách. Trước đây mỗi khi bước ra đường, Xoan thường cảm thấy thích thú trước những cặp hâm mộ và ghen tỵ với sắc đẹp của cô, thì giờ là cực hình với cô mỗi lúc có chuyện đi ra ngõ. Những cặp mắt soi mói, những lời thì thầm mai mỉa đuổi theo những bước chân cô làm cho cô chỉ muốn chui xuống đất. Cô phải làm gì để thoát khỏi cảnh nhục nhã này? Có lẽ chỉ còn cách xin về nhà mẹ cô.

Buổi tối khi cả nhà ăn cơm xong, Xoan đánh bạo nói:

_ Thưa bố mẹ! Anh trưởng chẳng may mất đi để phận con bơ vơ buồn tủi. bây giờ con xin phép bố mẹ cho con được về nhà con. Mẹ con ở nhà có một mình lại già yếu, có mẹ có con đỡ vất vả...

Bà trưởng chộp ngay lấy cơ hội, nói:

_ Được, tôi đồng ý. Ngay ngày mai chị có thể về bên ấy được rồi.

Ông trưởng trừng mắt:

_ Bà này ăn nói lạ nhỉ? Thằng chồng nó mới chết được vài tháng đã cho nó đi là thế nào?

Quay sang Xoan, ông dằn giọng:

_ Nhà chị phải ở đây đúng ba năm, rồi có về mới cho về. Phép tắc dòng họ ở đây là như thế!

Xoan cắm mặt đứng im, vậy là lão không chịu buông tha cho Xoan. Cầu cho Diêm Vương lôi cổ lão xuống 9 tầng địa ngục. lão sẽ còn hành hạ cô đến bao giờ nữa? Ba năm ư? Ba năm dài đằng đẵng. Không, cô không thể chịu được một đêm nào nữa. Cô ghê tởm cái hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi hôi của lão. Dù có phải chết cũng không thể để lão đụng tới người cô một lần nào nữa...

Tối hôm ấy, Xoan bình tĩnh đem con dao ra sân giếng mài sắc. Cô thái hai rổ sền rau lợn, xong xuôi cô mang con dao vào buồng để dưới gối. Cô đi nằm sớm, đầu óc quay cuồng. Cô nghĩ đến mẹ mà trào nước mắt. Mẹ ơi con đau khổ quá! Xoan trằn trọc không sao ngủ được, nước mắt ướt đẫm mặt gối. Lúc thì cô lại cười gằn, răng nghiến lại. Người cô olên cơn sốt nóng hầm hập, Xoan như bị ma ám.

Giữa canh ba, ông trưởng mới lần mò vào buồng Xoan. Cô lảm nhẩm cầu xin thánh thần phù hộ, tay nắm chắc con dao chờ đợi.

Lão trưởng sà đến. Cô chồm lên, dùng hết sức chém mạnh vào đầu bóng đen, mồm rú lên điên dại. Bóng đen hộc lên một tiếng rồi gục xuống. Cửa buồng bật tung, bà trưởng là người đầu tiên đạp cửa nhảy bổ vào buồng Xoan. Bà vẫn chưa nhìn rõ cái gì trong bóng tối, dù vẫn nghe tiếng cô con dâu thét gào man rợ.

Anh con trai thứ của bà lao vào, tay cầm cây đèn thắp vội, mấy cậu em mắt nhắm mắt mở lao theo. Cây đèn soi tỏ căn buồng, mọi người kinh hoàng rợn tóc gáy trước thảm kịch bày ra trước mắt. Xoan đầu tóc rối tung, mắt trợn trừng không còn chút trí lực đang vung dao băm vằm cái thây đẫm máu của ông trưởng, miệng hú hét điên dại. Bà trưởng ngã ngất. Anh con trai thứ đánh rơi cây đèn vỡ choang. Ngọn lửa loang ra theo vết dầu chảy cháy bùng lên, Xoan bỗng cười ngơ ngẩn, cô đã phát điên.

Qua phút giây bàng hoàng kinh sợ, mấy người con ông trưởng nhảy phắt vào giằng con dao khỏi tay Xoan, trói nghiến cô lại. Cô lồng lên dữ tợn, cào cấu cắn xé điên cuồng, miệng vẫn không ngớt rú lên. Những tiếng rú của cô đánh thức hàng xóm. Người ta xông cửa vào chẳng ai can nổi. Cái xác đẫm máu của ông trưởng trong buồng Xoan và cô gái điên dại bị trói đang vùng vẫy với một sức mạnh không bình thường kia khiến mọi người hiểu ra tất cả.

Xoan bị trói một ngày một đêm trong buồng bằng những sợi dây chão to như ngón chân cái. Cô không ngớt gào rú giãy giụa, có lúc ngất đi. Cuối cùng để khỏi phải nghe tiếng rú ghê rợn của cô, người ta lấy khăn tống vào miệng cô. Xoan không kêu được nữa, đôi mắt man dại của cô trợn lên bất lực. Mẹ đẻ của Xoan đến khóc lóc đòi cởi trói cho con gái bà, nhưng khi vừa nhìn thấy cô, bà đã chết ngất đi vì kinh sợ. Người ta lại phải đưa bà đi nhốt ở một chỗ khác.

Sáng hôm đó, trong lúc cả nhà đi đưa tang ông trưởng, không hiểu bằng cách nào mà Xoan cởi được dây trói lao ra khỏi buồng. Vớ được cái đòn gánh, cô đập vỡ tan bất cứ cái gì nhìn thấy. Rồi cô tự xé nát hết quần áo của mình và chạy rông ngoài đường. Đứa con út của ông trưởng trở về đúng lúc đó, định lao theo chị dâu, nhưng nhìn thấy Xoan như vậy, cậu đỏ mặt lùi lại. Xoan vừa đi vừa gào thét những gì nghe không rõ, giọng cô lạc đi, có lúc lại khóc rưng rức. tay cô vẫn lăm lăm cái đòn gánh. mái tóc dài mềm mại như suối đổ tràn xuống che phủ tấm thân nõn nà của cô. Không ai dám xông lại giữ cô. Những người đàn bà sợ hãi đẩy chồng, em trai mình vào nhà đóng cửa lại. Nhưng sau những phên liếp cửa là những con mắt tò mò ham muốn dõi theo cô. Chao ôi! Cái vùng quê đồng chiêm trũng ngập bùn và nước chua úi xùi này lại sỉnha được một người con gái đẹp đến thế ư? Nước da nàng trắng như trứng gà bóc, còn hằn rõ nhưng lằn trói đau thương, khuôn ngực cao tròn trịa điểm hai búp sen hồng như vẽ. Cặp chân nàng dài thon thả uyển chuyển như chân vũ nữ. Dù vẫn biết nàng đẹp nhưng chưa bao giờ người ta được chứng kiến tận cùng vẻ đẹp của nàng. Tất cả mọi người đều im lặng, không một đứa trẻ mất dạy nào văng một lời tục tĩu. Họ để cho nàng đi....[/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-04 15:57:59tran tran>
Sáng hôm sau, người mẹ của Xoan được thả ra. Bà chạy tới bờ giếng đất đầu làng ngồi khóc. Một lát sau bỗng xác Xoan nổi lên lập lờ. Mái tóc cô dập dềnh trên mặt nước trong veo. Ba người đàn ông can đảm nhất làng vớt xác cô lên. Người ta cho xác cô gái vào quan tài đưa đi chôn ngay. Một đám ma không kèn không trống, chẳng cờ hoa, chỉ có tiếng khóc than gọi con xé ruột của người mẹ đau khổ, cùng với sự ngậm ngùi của dân làng Gành tiếc thương một số phận hồng nhan.

Cái giếng đất đầu làng nơi Xoan trẫm mình đến nay vẫn trong leo lẻo nhất vùng, nhưng chẳng ai dám đến lấy nước ăn. Người ta vẫn sợ khi ban đêm có việc gì phải đi qua đây.

Sau cái chết của Xoan, dân làng đồn ấm lên là vào những đêm trăng lạnh, những người đi chơi khuya phải rợn tóc gáy vì một bóng ma lõa lồ với mái tóc dài đến chân ôm quanh người lúc ẩn lúc hiện. Có lúc ma còn cất tiếng cười nghe lạnh đến tận xương. Người ta bảo vì cô chết oan uổng nên hồn phách không siêu thoát.

Nhà bà trưởng chi họ Phạm kinh hãi lắm. Đêm nào bà cũng thắp hương khấn vái linh hồn Xoan hãy lượng thứ cho bà....


Đời cha ăn mặn đời con khát nước. Những đứa con trai sau của bà hễ đứa nào lấy vợ là đêm tân hôn lại lăn đùng ra bất đắc. Đã ba đứa con dâu bà hôm trước gái tân, hôm sau gái góa. Chúng đều kể lại rằng vào đêm tân hôn, khi chúng vừa quấn lấy nhau thì một làn gió tứ cửa sổ ùa vào, rồi một tiếng cười ghê rợn vang lên làm chúng lạnh cứng người. Bóng người đàn bà khỏa thân mờ ảo hiện lên. Bóngma từ từ vươn bàn tay dài ngoẵng ra vuốt lên mặt người chồng , rồi quay lại mặt người vợ. Sáng ra khi tỉnh dậy, họ thấy chồng mình đã nằm chết cứng.

Chuyện loang ra làm mọi người kinh sợ, không cô gái nào dám mon men lấy trai nhà họ Phạm nữa. hai đứa con trai còn lại của bà trưởng cũng không dám lấy vợ. Cậu trai út, sau chuyện xảy ra khoảng một năm thì bỏ đi mất tích, không thấy trở lại hay nhắn nhủ về nhà...

Xoan chết gần 3 năm. Bà trưởng cũng mất đi. Rồi hơn chục năm sau không có ai trong số các con trai thuộc chi trưởng nhà họ Phạm từ trần, vì không ai lấy vợ. Đứa cháu đích tôn của ông bà trương năm nay cũng ba mươi tư tuổi, nhưng không dám bén gót cùng ai. Các cô gái làng lắc đầu quầy quậy khi có ai ướm hỏi các cô cho con cháu nhà họ Phạm. câu chuyện người đàn bà thành tinh xảy ra đã lâu, nhiều năm chẳng thấy bóng ma hiện hình trở lại, nhưng các cô cũng chẳng dại phiêu lưu làm gì cho khổ.

Thế rồi chuyện oái oăm xảy ra. Mới gần đây làng Gành lại đồn ầm lên chuyện cái Thương con bà Đào, cái người đàn bầti tiếng không chồng mà có con), cái Thương đem lòng yêu thương thằng Đạt cháu ông bà trưởng. Nghe đâu chúng nó còn định lấy nhau. mà nào phải đồn đại, chúng nó đã công khai đi lại với nhau. Ông bà Phạm bố mẹ Đạt vừa mừng vừa lo. Mừng ở chỗ có đứa dám nhận lời lấy con trai mình, lo ở mối hận truyền kiếp kia, có còn ứng nghiệm với đứa con trai yêu quý của ông bà? Bà Đào mẹ Thương sụt sùi đau khổ. Bà đã phải chịu nhiều tiếng nhục để có Thương, thế mà nó lại đi đâm đầu vào chỗ ấy, để phí một đời ư? Ba bà thím thằng Đạt đã phảu đi bước nữa, mà bước nữa là nhắm mắt đưa chân, chưa gì vẫn mang tiếng là gái góa, lấy phải thằng dở hơi cũng chịu. Tấm gương tày liếp ra đó mà con Thương còn không đếm xỉa.

Bà Đào mắng chửi con như tát nước, cấm không cho yêu thương thằng Đạt. Rồi bà khóc lóc ỉ ôi van xin nó, dùng đủ mọi cách để ngăn cản con nhưng con bà chỉ khăng khăng nó yêu thằng Đạt, không lấy thằng Đạt nó sẽ ở vậy đến già. Mà nó cũng có lý. Ở làng này bà đã mang tiếng là gái chửa hoang, nó cũng vạ lây, rồi chuyện nó đi lại với thằng kia thì ai còn lấy nó? Ấy,làng quê nhà bà khổ thế, bà đành nhắm mắt chiều con. Ngày đêm bà khấn vái linh hồn người đàn bà kia hãy buông tha cho con bà và thằng Đạt. Lòng canh cánh không lúc nào vợi được nỗi lo.

Đám cưới Đạt Thương là sự kiện lớn của làng Gành. Người ta túm năm tụm ba xì xào bàn tán. Ai cũng hồi hộp trước việc sắp xảy ra....

Không biết người ta lo lắng cho Đạt Thương hay đơn giản chỉ tò mò. Nhưng những người thân của đôi trẻ thì kinh hãi thực. Ông bà Phạm lập bàn thờ van vái cầu khẩn cả thàng trời, hôm cưới con họ còn mời một ông thầy cúng có tiếng đến để giải ách trừ ma.

Đêm đó cả làng Gành gần như không ngủ. Họ hồi hộp chờ đợi xem sự việc gì sẽ xảy ra. Liệu người đàn bà thành tinh ấy có trở về nữa hay không, không ai dám nói chắc. Lũ thanh niên hăng máu cá cược với nhau. Nhà họ Phạm vô cùng lo lắng thắp đèn sáng choang trong nhà ngoài ngõ, quyết định sẽ thức cả đêm để trông nom cho đôi trẻ. Mệt đứt hơi, Đạt và Thương vẫn căng thẳng không sao chợp mắt. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn ngủ, họ nằm bên nhau yên lặng, mở mắt chong chong.

Hết canh ba không có chuyện gì xảy ra, bà Phạm thỉnh thoảng lại đập tay vào vào buồng đôi trẻ _ vẫn nghe hai đứa trả lời. Nhưng bà vẫn không thể yên tâm vội, quyết thức cho đến sáng mặc cho người mệt lả bởi mấy đêm thức trắng.

................

Khoảng giữa canh tư. Một làn gió nhẹ bay lướt vào nhà. làn gió mát rượi êm ái làm mọi người quên đi tất cả, lăn ra say như chết. Thương bỗng rùng mình ớn lạnh, cô thấy một người trắng toát đứng ngay đầu giường cô, đang vươn tay dài về phía Đạt. Đạt vẫn nằm bất động như chết. Thương sợ hãi kêu lên:

_ Đừng, xin đừng bắt anh ấy đi!

Cô nhào đến giữ tay bóng ma, nhưng lại trợt ngã vì chẳng túm được gì. Bóng ma khẽ lay động, phát ra tiếng cười lạnh băng, giọng bóng ma âm u như vẳng ra từ lòng đất:

_ Ta phải bắt chồng cô đi. Nó phải gánh tội của ông cha nó.

Thương quỳ xuống van xin:

_ Không bà ơi, anh ấy là người tốt. Anh ấy trong trắng không đáng chịu tội thay cho ai cả. Xin bà, bà tha cho anh ấy!....

_ Không thể được! _ Bóng ma lay động phát ra tiếng cười tê dại.

Thương bất lực trào nước mắt. Ôi Đạt, người cô yêu tha thiết, chả lẽ cô không cứu được anh sao?

Thương chắp tay lại, giọng cô run lên vì đau khổ.

Ôi thưa bà, tình yêu của chúng con thật tha thiết. Con yêu anh ấy và anh ấy rất yêu con, chúng con không thể rời nhau được. Nếu bà không thể tha thứ cho anh ấy thì xin bà ban cho con một ân huệ....

_ Điều gì? _ Bóng ma lạnh lùng hỏi.

_ Xin bà hãy cho con chết cùng anh ấy.... _ Thương gục đầu khóc.

_ Cô còn trẻ, đời còn dài. Cô không nên chết.

_ Nhưng con sống mà không có anh ấy thì đau khổ hơn cái chết. Xin bà hãy giúp chúng con cùng chết bên nhau.

Bóng ma lại lay động, đầu gục rũ xuống. Thương thoáng nghe như có tiếng khóc. Rồi làn gió bay qua mặt cô, bóng ma biến mất. Thương hốt hoảng nhìn Đạt, lay anh lia lịa:

_ Anh ơi anh ơi!.... _ Cô nức nở.

_ Gì vậy em?

_ Ôi! Đạt ơi! Vậy là anh không chết!

_ Em nói gì lạ vậy ? _ Đạt cười _ Anh mệt quá nên chợp mắt chút thôi mà. Kìa, sao em khóc? Thôi nào, nằm xuống đây với anh.

Rồi Đạt cười hiền lành:

_ Em đừng lo, ma quỷ cũng chẳng làm gì được tình yêu của mình đâu em ạ!

Trong vòng tay ấm cúa chồng, nước mắt Thương cứ tuôn rơi vì vui mừng và hạnh phúc.

Sáng bảnh mắt, những người nhà Phạm và ông thầy cúng cao tay kia mới choàng tỉnh dậy. Bà Phạm giật nảy người, vội vã đập tay vào cửa buồng gọi lớn:

_ Đạt ơi Thương ơi! Con ơi!

_ Con đây! _ Đạt bước ra, vươn vai mỉm cười _ Đêm qua mẹ ngủ ngon chứ?

_ Trời ơi con tôi _ Bà Phạm chỉ thốt lên được như thế rồi nhìn Đạt trân trân.

Ông thầy cúng làm ra vẻ uể oải:

_ Dêm qua tôi phải thức niệm thần chú suốt. Con ma chịu phép rồi, không dám bắt cậu Đạt đi nữa.

Đạt chỉ cười. Anh im lặng bước ra sân gạch......

(Nguồn http://www.vietlyso.com/forums/showthread.php?t=9736&page=7)

Tác giả Kiều Bích Hậu

Đăng nhập để trả lời
0