<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-04 15:59:45tran tran>
Người đàn bà ấy đã là niềm tự hào của làng Gành. Đó là một người đàn bà tuyệt đẹp. Các cụ cao tuổi khẳng định rằng từ xưa đến nay làng Gành chưa bao giờ sinh được người con gái đẹp như thế. Khi cô mới 16 tuổi lắm kẻ ngấp nghé đã phải nện nhau chí tử. Nhưng rồi cô gái vu quy về nhà họ Phạm. Cô lấy anh con trai đầu của trưởng chi nhà họ Phạm, một dòng họ có thanh thế, giàu có nhất trong làng trong xã, và giờ lại chiếm được cô gái đẹp đẽ nhất vùng.
Nhà ông trưởng đông con, ông bà sinh hạ cả thảy 8 lần thì 7 lần được quý tử, càng củng cố thêm sức mạnh của dòng họ. Khi cô Xoan ngỡ ngàng bước chân vào ngôi nhà nguy nga bề thế của ngôi nhà thì ông bà trưởng đã có cháu nội. Số là cậu trưởng, con đầu của ông bà thưởng đau yêu bệnh tật, nên ông bà cưới vợ cho cậu thứ hai trước. Khi cậu hai đã yên bề gia thất, ông bà mới tính chuyện lo cho cậu trưởng. Cậu sẽ thay ông làm trưởng họ sau này khi ông mất nên vợ con cậu là chuyện đại sự của cả dòng họ. Người ta kén nhiều cô gái đảm đang, con nhà danh giá cho cậu, nhưng cậu trưởng chỉ nằng nặc đòi lấy Xoan. Ông trưởng và nhiều người đồng ý ngay, nhưng riêng bà trưởng còn băn khoăn không phải vì nhà Xoan nghèo rớt,mà bởi vì sắc đẹp của cô. bà sợ cái nhan sắc ấy lấn át cái thằng con trai lẻo khoẻo của bà. Nhưng ông trưởng đã quyết định rồi, bà còn biết nói làm sao.
Họ lấy nhau được dăm tháng thì cậu cả lằn đùng ra chết vì bệnh lao, họ Phạm xót xa ai oán.
Nỗi đau đớn nào rồi cũng nguôi ngoai, vẻ tươi tỉnh đã trở lại trên khuôn mặt ông trưởng. Không có con trưởng thì có con thứ, nhà ông còn khối con trai, lo gì? Vợ thằng 2 thứ hai nhà ông lại mới sinh ra một đưa cháu trai, phúc đức nhà ông còn dài. Nhưng bà trưởng thì vẫn trầm ngâm, bà tự nhiên sinh ra ghét Xoan. Bà cho rằng vì nó mà con bà chết. Nhất là dạo này ông trưởng sinh ra hư đốn. Hay liếc nhìn con Xoan rồi tỏ ra quan tâm, hỏi han săn sóc nó hơn cả bà, bà vừa lo lắng vừa ghen tức. Ông ấy mới 50, còn khỏe như vâm, ăn đứt khối anh con trai mới lớn. Xoan thì sợ ông như sợ cọp, nhưng dưới mắt bà thì con bé còn õng a õng ẹo, lúng liếng với ông trưởng (!). Để trút nỗi căm tức, bà bắt đầu chửi mắng đe nẹt Xoan, bắt cô phải làm việc quần quật sớm tối. Thế nhưng bà không dám hé răng nói gì ông trưởng, vì vốn bà rất sợ ông.
Một khi đã ghen, đã tức thì bà bắt đầu xét nét. Bà nghi ông trưởng và cái Xoan đã có gì với nhau. Giời Phật ơi! Nếu thế thì còn mặt mũi nào nhìn vào làng xóm nữa. Người ta sẽ chê cười, người ta còn chửi cho ấy chứ, mà đúng là thế rồi, dạo này ông ấy thờ ơ với bà lắm. Tối tối ông không chịu ngủ chung giường với bà nữa, đã thế ông lại còn ra cái sập gụ bên cửa buồng con Xoan. Bà tức lắm, nhưng biết nói sao.
Thế rồi chuyện ấy xảy ra thật. Ông trưởng đợi một hôm bà trưởng lỡ ngủ say, sau những đêm dài thao thức canh chừng ông, ông mò vào buồng con dâu. Ông quờ quạng lại gần giường. Xoan đang ngủ say thì có một bàn tay sờ lên ngực, cô ú ớ chưa kịp kêu thì lại một bàn tay hộ pháp bịt lấy miệng cô. Rồi một hơi thở nồng nặc nóng hổi phả vào mũi làm cô nghẹt thở.
Cô cố vùng vẫy thì bị cái thân hình kia đè cứng lên người và một giọng nói thì thào vang lên: "Mày im! La lên ông bóp chết mày". Xoan sợ hãi, cô gần như ngất đi, để mặc ông trưởng muốn làm gì thì làm.
Sáng ra với con mắt soi mói và với linh cảm đặc biệt của đàn bà, bà trưởng đã biết rõ chuyện gì xảy ra giữa ông trưởng với con Xoan. Cái con trời tru đất diệt, cái con đĩ rạc loạn luân. Nó dám quyến rũ chồng bà, ới ông trưởng ơi là ông trưởng, còn nỗi nhục nào hơn! Bà trưởng chỉ dám rít lên với lòng mình nư thế chứ vẻ mặt bà vẫn lạnh tanh, bà không hé răng nói nửa lời. Nhưng càng im lặng, nỗi căm tức lại càng như ngọn lửa thiêu đốt tâm can bà, chỉ chờ dịp là bùng lên. Thừa lúc ông trưởng đi chơi, bà mới chễm chệ ngồi lên cái sập gụ, dóng dả gọi xuống bếp:
_ Con Xoan đâu? Lên tao bảo đây!
Xoan từ dưới bếp đi lên. Cô cố gắng nén nỗi sợ hãi phập phồng trong ngực. Cô biết bà trưởng muốn gì.
_ Thưa mẹ, có chuyện gì gọi con ạ?
Mẹ con cái gì, đồ giả nhân giả nghĩa! Bà trưởng những muốn gào lên, nhảy xô lại xé toang cái mặt nó ra cho hả cơn ghen đang lồng lộn trong bà. Nhưng bà vẫn ghìm lại.
_ Này con kia, tại sao sáng nay mày dậy muộn thế hử?
_ Dạ, con vẫn dậy sớm như thường lệ đấy chứ ạ!
_ À con này giỏi. Còn dám mở mồm ra cãi bà. mày dậy nấu cám muộn để cho cái con mẹ mày ở ngoài chuồng gào rít điếc tai tao. Mày đã nghe thấy chưa?
Xoan mím môi. Thực ra năm con lợn cái đó hôm nào cũng gào rít trước khi ăn, nhưng hôm nay nó thành cái cớ để bà trưởng chửi mắng cô. Tủi nhục quá Xoan không nói được gì. Cô cắm mặt đứng im để mặc những giọt nước mắt lã chã rơi.
_ Đồ mặt dày kia! Tao hỏi mày không vén mồm lên giả nhời tao một câu được à????
Bà trưởng bỗng nhảy xổ lên túm tóc Xoan, giúi đầu cô xuống đất tát lia tát lịa. Cơn ghen đàn bà bùng nổ. Bà trưởng vừa chửi bới, vừa xoắn mớ tóc day của Xoan vào tay mình, lúc dúi cô xuống đất, lúc lật ngửa cô lên mà tát, mà nhổ. Xoan chỉ biết giơ tay chống đỡ. Cô con dâu thứ hai thấy ầm ầm vội chạy lên nhà, trông thấy cảnh đó xanh mắt lùi ra cửa. mấy đứa con trai đứng lố nhố ngoài cổng trông vào, chỉ riêng cậu út chạy xô lại ôm lấy mẹ kêu thất thanh:
_ U ơi! U buông chị ấy ra, con xin u, con van u u ơi!
Bà trưởng hẩy thằng út ra, tiếp tục giúi đầu Xoan vào góc tường. May thay lúc đó ông trưởng đi chơi về, ông quát:
_ Có chuyện gì mà ầm ầm lên thế?
Bà trưởng lúc bấy giờ mới buông tay ra. Xoan ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, những vết ngón tay lằn đỏ cùng những vệt tím do bị đạp vào tường hằn rõ trên nước da trắng mịn. Ông trưởng hiểu ra tất cả. Ông vào nhà xách con dao bầu chọc tiết lợn. Chẳng nói chẳng rằng, ông ngồi giữa phản tu ừng ực, không thèm rót ra chén. Mọi người chung quanh xanh mắt nhìn ông. Không khí lạnh ngắt bao trùm quanh căn nhà. Hết nửa chai rượu, ông lẳng con dao xuống nền nhà gạch, giọng đanh, rõ từng tiếng một:
_ Từ nay đứa nào đụng tới con Xoan tao giết!
Cậu út nhìn cha với vẻ biết ơn. Tuy bị bà trưởng đánh nhưng Xoan không hề oán bà, cô hiểu nỗi lòng của bà. Lão trưởng, con dê già hôi thối kia mới chính là nguyên nhân gây nên nỗi đau khổ cho cô.
....
Từ hôm đó, không hôm nào ông trưởng không hành hạ Xoan, Bà trưởng biết nhưng không dám làm to chuyện. Nỗi ghen tuông đã lên tận đỉnh. bà cho rằng Xoan cố tình quyến rũ ông trưởng. Không đánh được Xoan trước mặt ông trưởng, bà đọa đày, bắt cô làm việc quần quật. Bà muốn xé nát, vùi dập nhan sắc ma quỷ của cô. Thế nhưng như có một phép lạ nào đó, bông hoa đẹp nhất làng Gành như càng tỏa sắc hương qua những cơn bão táp. Dù phải còng lưng gánh nặng, cái dáng lưng ong ấy vẫn uyển chuyển, khuôn ngực tròn trịa vẫn phập phồng sau làn áo gợi những ước mơ, làn da dãi dầu mưa nắng vẫn trắng trong, sáng như ngọc. Cặp môi vẫn đỏ mọng, đầy đặn ngon như trái chín, đôi môi qua những đau khổ lại vương thêm nét buồn quyến rũ.
Cái đẹp của Xoan như gai sắc cào cấu, đâm nát lòng bà trưởng. Ngay cả mấy thằng con mới lớn của bà cũng nhìn chị dâu với con mắt thèm muốn khát khao. Chao ôi, nó đúng là tai ương trong nhà bà, bà phải tìm cách tiêu diệt nó đi. Trong đầu bà quay cuồng những dự định tàn ác.
Nhà ông trưởng đông con, ông bà sinh hạ cả thảy 8 lần thì 7 lần được quý tử, càng củng cố thêm sức mạnh của dòng họ. Khi cô Xoan ngỡ ngàng bước chân vào ngôi nhà nguy nga bề thế của ngôi nhà thì ông bà trưởng đã có cháu nội. Số là cậu trưởng, con đầu của ông bà thưởng đau yêu bệnh tật, nên ông bà cưới vợ cho cậu thứ hai trước. Khi cậu hai đã yên bề gia thất, ông bà mới tính chuyện lo cho cậu trưởng. Cậu sẽ thay ông làm trưởng họ sau này khi ông mất nên vợ con cậu là chuyện đại sự của cả dòng họ. Người ta kén nhiều cô gái đảm đang, con nhà danh giá cho cậu, nhưng cậu trưởng chỉ nằng nặc đòi lấy Xoan. Ông trưởng và nhiều người đồng ý ngay, nhưng riêng bà trưởng còn băn khoăn không phải vì nhà Xoan nghèo rớt,mà bởi vì sắc đẹp của cô. bà sợ cái nhan sắc ấy lấn át cái thằng con trai lẻo khoẻo của bà. Nhưng ông trưởng đã quyết định rồi, bà còn biết nói làm sao.
Họ lấy nhau được dăm tháng thì cậu cả lằn đùng ra chết vì bệnh lao, họ Phạm xót xa ai oán.
Nỗi đau đớn nào rồi cũng nguôi ngoai, vẻ tươi tỉnh đã trở lại trên khuôn mặt ông trưởng. Không có con trưởng thì có con thứ, nhà ông còn khối con trai, lo gì? Vợ thằng 2 thứ hai nhà ông lại mới sinh ra một đưa cháu trai, phúc đức nhà ông còn dài. Nhưng bà trưởng thì vẫn trầm ngâm, bà tự nhiên sinh ra ghét Xoan. Bà cho rằng vì nó mà con bà chết. Nhất là dạo này ông trưởng sinh ra hư đốn. Hay liếc nhìn con Xoan rồi tỏ ra quan tâm, hỏi han săn sóc nó hơn cả bà, bà vừa lo lắng vừa ghen tức. Ông ấy mới 50, còn khỏe như vâm, ăn đứt khối anh con trai mới lớn. Xoan thì sợ ông như sợ cọp, nhưng dưới mắt bà thì con bé còn õng a õng ẹo, lúng liếng với ông trưởng (!). Để trút nỗi căm tức, bà bắt đầu chửi mắng đe nẹt Xoan, bắt cô phải làm việc quần quật sớm tối. Thế nhưng bà không dám hé răng nói gì ông trưởng, vì vốn bà rất sợ ông.
Một khi đã ghen, đã tức thì bà bắt đầu xét nét. Bà nghi ông trưởng và cái Xoan đã có gì với nhau. Giời Phật ơi! Nếu thế thì còn mặt mũi nào nhìn vào làng xóm nữa. Người ta sẽ chê cười, người ta còn chửi cho ấy chứ, mà đúng là thế rồi, dạo này ông ấy thờ ơ với bà lắm. Tối tối ông không chịu ngủ chung giường với bà nữa, đã thế ông lại còn ra cái sập gụ bên cửa buồng con Xoan. Bà tức lắm, nhưng biết nói sao.
Thế rồi chuyện ấy xảy ra thật. Ông trưởng đợi một hôm bà trưởng lỡ ngủ say, sau những đêm dài thao thức canh chừng ông, ông mò vào buồng con dâu. Ông quờ quạng lại gần giường. Xoan đang ngủ say thì có một bàn tay sờ lên ngực, cô ú ớ chưa kịp kêu thì lại một bàn tay hộ pháp bịt lấy miệng cô. Rồi một hơi thở nồng nặc nóng hổi phả vào mũi làm cô nghẹt thở.
Cô cố vùng vẫy thì bị cái thân hình kia đè cứng lên người và một giọng nói thì thào vang lên: "Mày im! La lên ông bóp chết mày". Xoan sợ hãi, cô gần như ngất đi, để mặc ông trưởng muốn làm gì thì làm.
Sáng ra với con mắt soi mói và với linh cảm đặc biệt của đàn bà, bà trưởng đã biết rõ chuyện gì xảy ra giữa ông trưởng với con Xoan. Cái con trời tru đất diệt, cái con đĩ rạc loạn luân. Nó dám quyến rũ chồng bà, ới ông trưởng ơi là ông trưởng, còn nỗi nhục nào hơn! Bà trưởng chỉ dám rít lên với lòng mình nư thế chứ vẻ mặt bà vẫn lạnh tanh, bà không hé răng nói nửa lời. Nhưng càng im lặng, nỗi căm tức lại càng như ngọn lửa thiêu đốt tâm can bà, chỉ chờ dịp là bùng lên. Thừa lúc ông trưởng đi chơi, bà mới chễm chệ ngồi lên cái sập gụ, dóng dả gọi xuống bếp:
_ Con Xoan đâu? Lên tao bảo đây!
Xoan từ dưới bếp đi lên. Cô cố gắng nén nỗi sợ hãi phập phồng trong ngực. Cô biết bà trưởng muốn gì.
_ Thưa mẹ, có chuyện gì gọi con ạ?
Mẹ con cái gì, đồ giả nhân giả nghĩa! Bà trưởng những muốn gào lên, nhảy xô lại xé toang cái mặt nó ra cho hả cơn ghen đang lồng lộn trong bà. Nhưng bà vẫn ghìm lại.
_ Này con kia, tại sao sáng nay mày dậy muộn thế hử?
_ Dạ, con vẫn dậy sớm như thường lệ đấy chứ ạ!
_ À con này giỏi. Còn dám mở mồm ra cãi bà. mày dậy nấu cám muộn để cho cái con mẹ mày ở ngoài chuồng gào rít điếc tai tao. Mày đã nghe thấy chưa?
Xoan mím môi. Thực ra năm con lợn cái đó hôm nào cũng gào rít trước khi ăn, nhưng hôm nay nó thành cái cớ để bà trưởng chửi mắng cô. Tủi nhục quá Xoan không nói được gì. Cô cắm mặt đứng im để mặc những giọt nước mắt lã chã rơi.
_ Đồ mặt dày kia! Tao hỏi mày không vén mồm lên giả nhời tao một câu được à????
Bà trưởng bỗng nhảy xổ lên túm tóc Xoan, giúi đầu cô xuống đất tát lia tát lịa. Cơn ghen đàn bà bùng nổ. Bà trưởng vừa chửi bới, vừa xoắn mớ tóc day của Xoan vào tay mình, lúc dúi cô xuống đất, lúc lật ngửa cô lên mà tát, mà nhổ. Xoan chỉ biết giơ tay chống đỡ. Cô con dâu thứ hai thấy ầm ầm vội chạy lên nhà, trông thấy cảnh đó xanh mắt lùi ra cửa. mấy đứa con trai đứng lố nhố ngoài cổng trông vào, chỉ riêng cậu út chạy xô lại ôm lấy mẹ kêu thất thanh:
_ U ơi! U buông chị ấy ra, con xin u, con van u u ơi!
Bà trưởng hẩy thằng út ra, tiếp tục giúi đầu Xoan vào góc tường. May thay lúc đó ông trưởng đi chơi về, ông quát:
_ Có chuyện gì mà ầm ầm lên thế?
Bà trưởng lúc bấy giờ mới buông tay ra. Xoan ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, những vết ngón tay lằn đỏ cùng những vệt tím do bị đạp vào tường hằn rõ trên nước da trắng mịn. Ông trưởng hiểu ra tất cả. Ông vào nhà xách con dao bầu chọc tiết lợn. Chẳng nói chẳng rằng, ông ngồi giữa phản tu ừng ực, không thèm rót ra chén. Mọi người chung quanh xanh mắt nhìn ông. Không khí lạnh ngắt bao trùm quanh căn nhà. Hết nửa chai rượu, ông lẳng con dao xuống nền nhà gạch, giọng đanh, rõ từng tiếng một:
_ Từ nay đứa nào đụng tới con Xoan tao giết!
Cậu út nhìn cha với vẻ biết ơn. Tuy bị bà trưởng đánh nhưng Xoan không hề oán bà, cô hiểu nỗi lòng của bà. Lão trưởng, con dê già hôi thối kia mới chính là nguyên nhân gây nên nỗi đau khổ cho cô.
....
Từ hôm đó, không hôm nào ông trưởng không hành hạ Xoan, Bà trưởng biết nhưng không dám làm to chuyện. Nỗi ghen tuông đã lên tận đỉnh. bà cho rằng Xoan cố tình quyến rũ ông trưởng. Không đánh được Xoan trước mặt ông trưởng, bà đọa đày, bắt cô làm việc quần quật. Bà muốn xé nát, vùi dập nhan sắc ma quỷ của cô. Thế nhưng như có một phép lạ nào đó, bông hoa đẹp nhất làng Gành như càng tỏa sắc hương qua những cơn bão táp. Dù phải còng lưng gánh nặng, cái dáng lưng ong ấy vẫn uyển chuyển, khuôn ngực tròn trịa vẫn phập phồng sau làn áo gợi những ước mơ, làn da dãi dầu mưa nắng vẫn trắng trong, sáng như ngọc. Cặp môi vẫn đỏ mọng, đầy đặn ngon như trái chín, đôi môi qua những đau khổ lại vương thêm nét buồn quyến rũ.
Cái đẹp của Xoan như gai sắc cào cấu, đâm nát lòng bà trưởng. Ngay cả mấy thằng con mới lớn của bà cũng nhìn chị dâu với con mắt thèm muốn khát khao. Chao ôi, nó đúng là tai ương trong nhà bà, bà phải tìm cách tiêu diệt nó đi. Trong đầu bà quay cuồng những dự định tàn ác.