<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-10 06:00:21Độc cô lãng tử>
Tuyết đen
Tác giả: Giao Chi
Nguồn: Nhà xuất bản Phương Nam
Đánh máy: Độc cô lãng tử.
Chương một.
BẮT ĐẦU TỪ MỘT NỤ HÔN.
Đám cưới tang tóc.
Đám cưới quý tử của huyện lệnh lão gia chưa gì đã trở thành đại tang.
Tiệc cưới đã chuẩn bị sẵn. Cờ hoa đã giăng đầy. Xiêm y lộng lẫy đã đưa đến nhà dâu. Cậu ấm Vĩnh Phúc kết hôn với đại tiểu thư võ đường Lưu gia, tên gọi Đông Tử. Có nghĩa võ đường danh giá nhất huyện sẽ được sát nhập vào nhà quan huyện. Có nghĩa quan huyện sẽ khỏi phải e dè Kưu gia kia ngoài mặt là võ đường danh chính ngôn thuận nhưng thực chất bên trong có bè phái với sơn tặc hay không.
Quan trọng hơn nữa, Lưu Đông Tử là một trong những thiếu nữ xinh đẹp nhất vùng và võ thuật đầy mình. Từ khi cậu ấm Vĩnh Phúc tình cờ gặp được và tình cờ nhận một cái tát của Đông Tử, hắn đã quyết định bằng mọi giá phải đem Đông Tử về làm thê tử. Để đứa con gái ngang bướng kia phải hằng ngày mang khăn cho cậu ấm chùi chân.
Vậy mà, ngay ngày rước dâu, Đông Tử lại chết ngắc. Chết cứng đờ.
Thoạt đầu, nhà gái giấu giấu giếm giếm, từ năm ngày trước lễ đã không cho gặp mặt. Sau huyện lệnh lão gia làm dữ, Lưu gia mới thú nhận Đông Tử đi làm một chuyến bảo tiêu sang huyện kế bên, đến sát ngày hôn lễ mới về.
Huyện lệnh lão gia cho rằng cô dâu bỏ trốn nên đùng đùng cho lính truy bắt, cả võ đường Lưu gia bị bao vây trong suốt năm ngày liền. Chỉ chờ có người vùng dậy là lính sẽ giết cả võ đường, viện cớ “phản lại triều đình”. Chiêu cũ xì.
Cô dâu bỏ trốn, vậy mà chuyến hàng Đông Tử bảo tiêu thật đã đến nơi an toàn. Người nhận chứng thật Đông Tử đã quay về, còn công nhận Đông Tử nói muốn về sớm để không lỡ hôn lễ. Vậy mà năm ngày sau đó, đoàn bảo tiêu vẫnkìnho thấy tăm hơi.
Quân lính cày nát cả những huyện lân cận, vẫn không thấy một manh mối, như thể Đông Tử và cả mười bảo tiêu đầu đã bốc hơi vào không trung.
Lưu gia trang thề sống thề chết rằng Đông Tử sẽ trở về trước ngày thành hôn, lại cho người chuẩn bị hôn lễ như không có gì xảy ra.
Đúng thật, sáng ngày cưới, đoàn bảo tiêu trở về. Đông Tử cũng trở về.
Đoàn bảo tiêu không nói một lời, ai nấy mặt mày thất sắc, về đến nơi thì lăn ra ói mửa. Đông Tử cũng không giải thích gì, chỉ lẳng lặng mặc áo cưới và trang điểm kỹ càng.
Huyện lệnh lão gia và cậu ấm Vĩnh Phúc thấy thế mới nới lỏng lệnh bao vây võ đường và lễ kết hôn bắt đầu đúng dự định.
Đến khi chuẩn bị hành lễ, cô dâu Đông Tử bảo chóng mặt xin uống hớp trà. Uống xong thì mặt mày tái ngắt, lăn đùng ra đất, lay sao cũng không dậy. Khi lang y đến thì mt Đông Tử đã trắng toát, môi thâm tím, mạch và nhịp thở cũng tắt mất.
“Cô dâu chết rồi!”- lang y phán. “Trúng độc mà chết”. Khách mời cả chủ lẫn khách hoảng hốt vứt hết những ấm trà trong tiệc. Nhưng lạ thay không thấy chất độc được bỏ ở đâu.
“Xem ra cô dâu đã trúng độc được mấy ngày rồi”- thầy y phán thêm, trấn an mọi người.
Vĩnh Phúc không tin xông lại, tận tay, cạhm vào xác cứng đờ rồi điên tiếtđòi xử tội cả võ đường vì cô dâu tự tử.
Ngay lúc đó, từ trên trần, bông tuyết rơi lác đác xuống áo cô dâu.
Bông tuyết đen như than.
Mọi người ngước nhìn lên mới thấy một hắc y nhân bịt mặt ngồi trên thanh gác trần. Đó là một thanh niên cao lớn, gương mặt che kín dưới mặt nạ bằng bạc ngả sang đen. Phần lộ ra chỉ có đôi mắt với ánh nhìn rất lạnh lẽo, nhưng có lẽ nếu không che mặt đi gương mặt có thể rất dễ nhìn.Hắn mặc áo choàng đen, lại dắt nhiều ống kim loại quanh người như một bộ giáp. Tay đeo găng cũng đen, cầm theo một cây gậy kim loại.
Hắc y nhân hờ hững nhìn. Một con bò cạp lớn ngọ ngoậy đuôi bò chầm chậm trên vai hắn.. Hắn cũng có vẻ chẳng phiền gì về nó. Con vật ngọ ngoậy bò phủi lớp bụi đen trên áo choàng xuống.
Bụi nước đá.
Bụi tuyết.
Bụi tuyết màu đen.
Hắc y nhân có lẽ đã ngồi quan sát đám cưới ngay từ đầu nhưng không ai hay biết. Hắn không nói gì, cũng không có vẻ muốn gây hấn. Nhưng diện mạo và trang phục toát lên vẻ kỳ dị, lạnh lẽo và chết chóc.
Đến khi cả đám chủ khách tiệc cưới nháo nhào thì con người kỳ dị này thong thả phi thân xuống. Liếc nhìn xác cô dâu Đông Tử lúc này đã bắt đầu cứng đờ, nhếch môi rồi thong thả bước ra cửa.
Nhà Vĩnh Phúc và cả Lưu gia tuốt gươm định cản lại nhưng một người trong đoàn bảo tiêu sống sót trở về hét lên:
“Đừng, chết đó!”
Cả hai gia tộc mới định thần nhìn kỹ. Tuy người khách lạ này không trang bị gươm giáthì, nhưng đâu đó trong chiếc áo có thể thấy lấp lánh ánh bạc của vảy rắn khi những con vật này uốn éo cựa quậy, và những con nhện đen to lớn thì đong đưa trong chiếc áo choàng.
Người khách bước ra cửa mà không bị cản trở gì. Cả đám tiệc yên lặng như tờ, tránh đường cho hắn bước. Chỉ có tiếng rít của loài rắn trong mỗi bước tiến và có cái gì đó rất lạnh lẽo về con người này. Khi hắn bước đi, toàn thân như bao bọc bởi một lớp khí lạnh và bụi tuyết đen thỉnh thoảng lại rơi lác đác.
Đến khi người lạ đi khuất, bảo tiêu đầu khi nãy mới cất lên lời: “Kẻ đó là… là… chính là hắn đi cùng với đám dị nhân trong rừng. Chính hắn giết Đông Tử.”
Lúc đó thì lang y chẩn bệnh cho Đông Tử ré lên, buông xác xuống. Đến lúc này một dấu hoa tuyết màu bầm đen nổi rõ trên cổ Đông Tử.
Dương Kiến Minh, một bậc thầy về võ thuật có mặt trong đám cưới, cũng là sư phụ của huyện lệnh công tử Vĩnh Phúc nhận ra ngay dấu đen đó- “Ta biết cái dấu này…” Ông hốt hoảng.
“Bốn năm về trước, cả võ đường Hàn gia ở huyện A Sơn hơn hai trăm nhân mạng đã bị đầu độc chết với dấu đen y như vậy. Tên sát thủ nổi tiếng tàn bạo khét tiếng cả thiên hạ chỉ có một người có khả năng dùng loại độc này… Tên đó nhất định là…”
***
“Thằng Gù có võ?”
Đông Tử ngạc nhiên khi nhận ra ông lão gù và đứa con dị tật cùng người vợ nghèo mà đoàn bảo tiêu dừng lại cho thức ăn hoá ra không phải dân thường. Ông lão gù thoạt đầu tưởng già nua yếu ớt nhưng kỳ thật nhanh nhẹn, khoẻ mạnh khác thường. Cái lưng gù như mai rùa, cứng như sắt thép. Lão già đưa lưng ra đỡ rồi dùng cặp chuông đồng đánh mười bảo tiêu đầu nhà họ Lưu lăn quay. “Đứa con dị tật” tuy bộ dạng nhăn nhóm như thằn lằn, mặt mày róm ró xấu xí, nhưng đánh đòn nào ra đòn đó, lại thêm bộ móng tay sắc nhọn như dao, đánh xong hay thè lưỡi liếm máu trên móng đi. Người phụ nữ đi cùng chẳng thèm nhúng tay vào trận giao tranh, ả chỉ đứng phe phảy quạt như người ngồi xem trận bóng hay, lâu lâu lại tỏ ra thất vọng khi Đông Tử ra đòn hụt. Ả có vẻ chán khi hai gã dị nhân loáng cái đã hạ gục mười Lưu gia bảo tiêu.
Xem ra Đông Tử và mười người Lưu gia không phải đối thủ của ba người này. Ba người bộ dạng kỳ lạ, trừ người phụ nữ xinh đẹp ra, đều xấu xí dị tật, nhưng đều là cao thủ đã luyện võ nhiều năm, thế gian không bao nhiêu người.
Đó là chuyện năm ngày trước.
Trên đường về, Đông Tử gặp ba người. Thoạt đầu họ giả dạng gia đình đi ăn xin, kêu tên đói khát. Đông Tử nghĩ đến đám cưới sắp tới, lòng buồn buồn, lại thấy gã gù và gã dị tật bộ dạng ghê tởm nên mới trúng kế lại gần. Thế là thoáng cái, đoàn người bị đánh bầm dập, lóp ngóp giữa rừng. Chỉ còn mình Đông Tử đứng vững bởi lẽ mỗi khi gã gù chuẩn bị ra đòn hay hay gã dị tật muốn ra vuốt thì người phụ nữ lại hét lên; “Nhẹ tay thôi, coi chừng hư cái mặt nó!” Thế là cứ như mèo vờn chuột, một mình Đông Tử bị hai người vừa vờn vừa đánh.
đến khi Đông Tử kiệt sức, ngồi phịch xuống đất mặc hệ hai tên quái nhân vừa cười vừa giỡn vòng quanh.
“Các người là ai? Các người muốn giết thì giết, bọn ta trên đường về, không còn vàng bạc châu báu đâu mà cướp!” Đông Tử nói. Có lẽ chuyến đi này, trên lúc nào hết, Đông Tử muốn gặp sơn tặc. Nếu bị giết giữa rừng, sẽ không phải về nhà làm vợ Vĩnh Phúc mà cũng không liên can đến người nhà.
“Ta không phải cướp!Cũng không thích giết người!”- người phụ nữ nói. –“Tiểu nha đầu nàythiếu hiểu biết thật. gặp cao thủ mà không biết thi lễ!”
“Nhưng nếu biết thì đâu có giỡn với tụi mình lâu như vậy!”- gã gù cười khà khà. Gã kéo áo chùi mồ hôi, điệu bộ hể hả. Gã chùi chùi cặp chuông cho sáng loáng lên rồi nheo mắt nhìn Đông Tử. “tiểu nha đầu này cũng khá, nếu để vài năm, chắc chắn sẽ còn tiến xa!”
“Tiếc quá!”- gã dị tật nói- “Hoán Diện Nhân tỷ lại muốn dung mạo của nó ngay hôm nay! Vả lại, tôi phát chán với khuôn mặt của bả rồi!”
Nghe đến đây, Đông Tử chợt nhận ra ba người này là ai. Người phụ nữ đỏng đảnh kia là Hoán Diện Nhngười, vậy hai người còn lại chỉ có thể là Cự Giải Lão Lão và Hiết Hổ công tử. Họ là ba trong số thập bát dị nhân nổi tiếng giang hồ.
Thập bát dị nhân, thiện ác lẫn lộn, đều là mười tám người diện mạo kỳ lạ, võ công phi thường và hành tung xưa nay không mấy người biết. Đông Tử từng nghe đồn đại về họ nhưng không ngờ ba trong số lại xuất hiện ở đây.
Hoán Diện Nhân tiến lại gần Đông Tử săm soi gương mặt cô “Trông cũng tàm tạm… Gương mặt này đơn giản quá, không hợp phong thái của ta. Nhưng dẫu sao khuôn mặt của ta cũng cũ rồi!” Ả nói, tay gãi gãi má, gãi đến đâu thì lớp da tróc đến đó như thạch cao khô. Một con mắt cũng vì thế chảy xệ xuống.
Hoán Diện Nhân vốn hữu sinh vô diện. Đông Tử nhớ lại. Ả bắt người rồi dùng công lực đổi gương mặt mình lấy dung nhan người đó. Hoá ra trận giao tranh vừa rồi, vì Hoán Diện Nhân muốn thử công lực và muốn gương mặt của Đông Tử. Đông Tử nhìn kỹ gương mặt hiện tại của Hoán Diện Nhân, đoán biết đó sẽ là khuôn mặt của mình sau khi tráo đổi. Hoán Diện Nhân lúc nào cũng chọn thiếu nữ đẹp nên gương mặt ả không đến nỗi nào… Khổ nỗi khuôn mặt hiện thời của ảhơi lớn tuổi và lại cũ nên đã bắt đầu vỡ ra từng mảnh.
Kệ, không phải lúc lựa chọn. Chưalúc nào, Đông Tử lại như người chết đuối vớ được cọc như vậy.
“Tỉ tỉ muốn gương mặt của tôi? Tôi sẵn sàng đổi cho! Thậm chí tỉ tỉ còn có thể vào quan gia làm con dâu hưởng vinh hoa phú quý!” Đông Tử gạ gẫm.
Hoán Diện Nhân phá lên cười “Sao? Bị ép gả cho ai à? Ta đây kim ngân châu báu thích là có, chẳng cần làm vợ thế thân cho ai đâu!”
Bị đoán trúng, Đông Tử hơi chột dạ nhưng cũng nảy ra một ý “Nhưng ta đã bị gả đi rồi, lại vào nhà quan nữa, ngươi đi lại với gương mặt của ta, thế nào cũng bị bắt! Chi bằng hãy giả làm ta, qua hết đám cưới là được rồi!”
Hoán Diện Nhân và hai gã dị nhân lại phá lên cười, xem ra họ chẳng quan tâm đến chuyện bị quan quân truy đuổi và càng không quan tâm đến “tâm sự” của Đông Tử. Tuy nhiên khi Hoán Diện Nhân vận công định ra tay hoán đổi diện mạo thì Hiết Hổ cản lại:
“Khoan đã! Tiểu nha đầu này vui đấy. Đem nó về, tối nay có người uống rượu cùng.”
Gã gù khoái chí đồng tình.
Thế là tối đó Đông Tử gật gà gật gù với ba gã dị nhân trong túp lều rách nát gần đó, vừa uống rượu vừa bàn chuyện tào lao, còn mười bảo tiêu đầu đi cùng, thương tích đầy mình thì bị đá vào chuồng ngựa phía sau.
Gã gù Cự Giải lão lão thật ra không già như lão tự xưng. Gã có tấm lưng gù, khi cởi áo ra mới thấy nứt nẻ như mai rùa. Nhân diện lão cũng không dễ nhìn hơn được mấy chút nhưng được có đôi mắt khá hiền từ. lão uống vào thì kể xấu cả bọn mười tám người. Rằng tuy võ công cao cường nhưng chẳng quachỉ là những con người dị tật bị xã hội bỏ rơi.
Như Hiết Hổ công tử, vốn là con rơi của một vị quan nào đó. Vì là đứa con ngoài mong đợi nên vừa sinh ra bị vợ chính đuổi giết. Được gia nhân thương tình giấu vào ống tre nên mới thoát chết. Nhưng từ đó mang dị tật, tay chân biến dạng, mặt mũi cũng không ra hình người, suốt đời muốn lùng sục lại danh tính.
Hoặc Hoán Diện Nhân từng là đứa trẻ không có gương mặt, không có giới tính, thế gian ruồng bỏ. Hoán Diện Nhân không thích kể chuyện mình xấu, ả bực mình ra mặt và càng uống rồi nhiều hơn nữa. Lúc say bí tỉ, Hoán Diện Nhân lại nói giọng ái nam ái nữ khiến Đông Tử càng thấy gã gù nói đúng.
Hiết Hổ vốn tò mò muốn truy tìm thân phận của mình nên nghe “quan gia” thì cứ gặng hỏi xem Vĩnh Phúc là ai. Đông Tử kể, Vĩnh Phúc là đứa con cưng được nuông chiều thái quá. Lần đầu gặp, Đông Tử không biết gã là ai, cứ thấy gã ăn mặc đỏm dáng đi kèm theo là cả bọn nô tỳ. Gã nói câu nào, cả bọn hùa theo đồng tình như giàn nhạc đệm. Hai người giành nhau mua ngựa tại chợ, rồi Vĩnh Phúc vô tình chạm vào nơi không nên chạm của Đông Tử, thế là lãnh cái tát như trời giáng. Cũng vì thế mà muốn thu phục Đông Tử về.
Chuyện chán ngòm, kể xong nhìn lại ba gã dị nhân đã ngoác miệng ngủ từ khi nào. Đông Tử lợi dụng tình thế định chuồn ngay nhưng rồi lại phân vân. Nghĩ lại, tuy bề ngoài xấu xí dị hợm, ba kẻ dị nhân này có vẻ đàng thương hơn đáng sợ và bản thân Đông Tử cũng là kẻ đáng thương. Ngĩh vậy, Đông Tử kéo chăn đắp cho gã gà rồi đứng dậy rót nước uống.
Đúng lúc đó, cửa mở ra và người áo đen bước vào. Người này cao lớn, mặc toàn màu đen che kín da và đeo mặt nạ bạc ố đenm khi bước vào bụi tuyết màu đen bay tung toé, cả phòng như có hàn khí tràn vào.
Nhìn thấy Đông Tử, người đó hơi ngạc nhiên, cất giọng trầm trầm không chút hưng thú: “Ai đây? Đêm vứt đi!”
“Gương mặt mới của ta đó, đừng đụng vào!”- Hoán Diện Nhân đã nhỏm dậy từ khi nào. Bọn dị nhân có vẻ không thích lại gần người này. Hắn đi đến đâu, Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân tránh ra chỗ đó. Cả hai nhị quái còn dè chừng, xem ra người này không phải bậc tầm thường.
Người áo đen cúi sát lại gần Đông Tử nhìn cho rõ dung mạo:
“Xấu xí quá”- hắn kết luận. “Bà chị thích kiểu mặt này từ khi nào?”’
Đông Tử đang say sưa, lại bị kẻ đeo mặt nạ chê mình xấu thì bực lắm, thuận tay kéo mặt nạ của người đó ra. “Vậy thì xem ngươi đẹp thế nào?” Đông Tử nói. Xong hối hận ngay. Vì tháo mặt nạ ra, người này quả thật anh tuấn một cách đáng ngạc nhiên. Gương mặt rắn rỏi, đôi mắt sáng, hàng mi rậm. Diện mạo rất dễ nhìn, và thậm chí, là loại nam tử khiến nữ nhi mê mệt hơn là dạng người phải che mặt sau miếng sắt kia. Đông Tử ngạc nhiên đến sững sờ, còn người nàycau mày, vội vã dùng tay che mặt lại.
“Gương mặt ngươi… lẽ ra không nên giấu đi mới phải”, Đông Tử nhỏ nhẹ, mặt đỏ cả lên. Có lẽ sau ba quái nhân kỳ dị cô gặp cả ngày, và những chuyện kể về thập bát dị nhân gớm ghiếc thì đối mặt với một quái nhân đẹp trai như vậy là một điều hoàn toàn không dự đoán trước.
Hiết Hổ nhếch mép: “Nhầm to!”, hắn cắn vuốt canh cách, tỏ vẻ ghen tị khi Đông Tử đỏ mặt như vậy.
Hoán Diện Nhân lắc đầu: “Con nha đầu ngốc này!”
Gã gù lúc này mới lòm cồm dậy, thấy sự việc thì vội vã kêu lên: “Đông Tử, tránh xa hắn ra!”
Nhưng gã gù đã muộn một bước, Đông Tử và người áo đen đồng loạt cúi xuống nhặt mặt nạ lên. Cả hai vô tình chạm vào nhau và môi Đông Tử chạm nhẹ vào má người áo đen.
Giống như một nụ hôn thoảng qua.
Như gió thoảng…
… Giữa hai người tuy mới gặp lần đầu…
Nhưng mà, vừa chạm vào má người áo đen, như có luống điện mạnh đi qua thân thể, Đông Tử bắt đầu tê dại và ngã quị xuống.
Cả ba gã dị nhân đều bất ngờ trước diễn biến sự việc.
“Hai người vừa hun nhau!”
“Tiêu gương mặt mới của ta rồi!”- Hoán Diện Nhân nói, bất ngờ pha lẫn nuối tiếc.
Hiết Hổ bò lại gần quan sát Đông Tử chòng chọc như không tin vào mắt mình “Ngươi vừa chạm vào… vào… hắn!”
Đông Tử không nói nên lời, cũngkhông hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng có một luóng chất độc tê buốt từ môi cô lan toả ra cả người khiến Đông Tử không động đậy được. Mọi thứ như mờ đi và Đông Tử chỉ nghe loáng thoáng bọn dị nhân nói chuyện với nhau.
“Con bé không biết Vạn Độc Vương”.
“Hai người hôn nhau à?”
“Không phải hôn!”
“Nụ hôn đầu đời à?”
“Không phải hôn!”
Cuối cùng Hiết Hổ cúi xuống gần Đông Tử: “Đã bảo nhầm rồi. Hắn đeo mặt nạ không phải giấu mặt, mà để không ai chạm vào! Tên này là Vạn Độc Vương đó có biết không? Toàn thân đều là kịch độc, cạhm vào là chết đó! Ngay cả bọn ta cũng không dám đụng vào da thịt hắn…”
“Nụ hôn đầu tiên à?”
“Không phải hôn!”
“Ôi, ngọt ngào quá! Nụ hôn đầu tiên của Vạn Độc Vương!”
“Không phải hôn!”
Cả bọn vẫn lao nhao, coi đó là chuyện hy hữu, rằng có người hôn Vạn Độc Vương thì trọng đại hơn tính mạng người. Đông Tử bắt đầu ngất đi, hơi thở cứ dồn dập đuổi nhau.
“Xin lỗi, ta không có thuốc giải!”- Vạn Độc Vương nói. Hắn để Đông Tử uống một viên thuốc gì đó khiến cả người Đông Tử bớt tê dại nhưng vẫn yếu dần đi.
“Không cứu được thì cầm cự thêm vài canh giờ làm gì!”- Hoán Diện Nhân lúc này đau buồn hơn ai hết. “Coi như không đổi mặt nó cho thì được rồi. Ngươi đền cho ta đi!”
Hết chương một.
Tác giả: Giao Chi
Nguồn: Nhà xuất bản Phương Nam
Đánh máy: Độc cô lãng tử.
Chương một.
BẮT ĐẦU TỪ MỘT NỤ HÔN.
Đám cưới tang tóc.
Đám cưới quý tử của huyện lệnh lão gia chưa gì đã trở thành đại tang.
Tiệc cưới đã chuẩn bị sẵn. Cờ hoa đã giăng đầy. Xiêm y lộng lẫy đã đưa đến nhà dâu. Cậu ấm Vĩnh Phúc kết hôn với đại tiểu thư võ đường Lưu gia, tên gọi Đông Tử. Có nghĩa võ đường danh giá nhất huyện sẽ được sát nhập vào nhà quan huyện. Có nghĩa quan huyện sẽ khỏi phải e dè Kưu gia kia ngoài mặt là võ đường danh chính ngôn thuận nhưng thực chất bên trong có bè phái với sơn tặc hay không.
Quan trọng hơn nữa, Lưu Đông Tử là một trong những thiếu nữ xinh đẹp nhất vùng và võ thuật đầy mình. Từ khi cậu ấm Vĩnh Phúc tình cờ gặp được và tình cờ nhận một cái tát của Đông Tử, hắn đã quyết định bằng mọi giá phải đem Đông Tử về làm thê tử. Để đứa con gái ngang bướng kia phải hằng ngày mang khăn cho cậu ấm chùi chân.
Vậy mà, ngay ngày rước dâu, Đông Tử lại chết ngắc. Chết cứng đờ.
Thoạt đầu, nhà gái giấu giấu giếm giếm, từ năm ngày trước lễ đã không cho gặp mặt. Sau huyện lệnh lão gia làm dữ, Lưu gia mới thú nhận Đông Tử đi làm một chuyến bảo tiêu sang huyện kế bên, đến sát ngày hôn lễ mới về.
Huyện lệnh lão gia cho rằng cô dâu bỏ trốn nên đùng đùng cho lính truy bắt, cả võ đường Lưu gia bị bao vây trong suốt năm ngày liền. Chỉ chờ có người vùng dậy là lính sẽ giết cả võ đường, viện cớ “phản lại triều đình”. Chiêu cũ xì.
Cô dâu bỏ trốn, vậy mà chuyến hàng Đông Tử bảo tiêu thật đã đến nơi an toàn. Người nhận chứng thật Đông Tử đã quay về, còn công nhận Đông Tử nói muốn về sớm để không lỡ hôn lễ. Vậy mà năm ngày sau đó, đoàn bảo tiêu vẫnkìnho thấy tăm hơi.
Quân lính cày nát cả những huyện lân cận, vẫn không thấy một manh mối, như thể Đông Tử và cả mười bảo tiêu đầu đã bốc hơi vào không trung.
Lưu gia trang thề sống thề chết rằng Đông Tử sẽ trở về trước ngày thành hôn, lại cho người chuẩn bị hôn lễ như không có gì xảy ra.
Đúng thật, sáng ngày cưới, đoàn bảo tiêu trở về. Đông Tử cũng trở về.
Đoàn bảo tiêu không nói một lời, ai nấy mặt mày thất sắc, về đến nơi thì lăn ra ói mửa. Đông Tử cũng không giải thích gì, chỉ lẳng lặng mặc áo cưới và trang điểm kỹ càng.
Huyện lệnh lão gia và cậu ấm Vĩnh Phúc thấy thế mới nới lỏng lệnh bao vây võ đường và lễ kết hôn bắt đầu đúng dự định.
Đến khi chuẩn bị hành lễ, cô dâu Đông Tử bảo chóng mặt xin uống hớp trà. Uống xong thì mặt mày tái ngắt, lăn đùng ra đất, lay sao cũng không dậy. Khi lang y đến thì mt Đông Tử đã trắng toát, môi thâm tím, mạch và nhịp thở cũng tắt mất.
“Cô dâu chết rồi!”- lang y phán. “Trúng độc mà chết”. Khách mời cả chủ lẫn khách hoảng hốt vứt hết những ấm trà trong tiệc. Nhưng lạ thay không thấy chất độc được bỏ ở đâu.
“Xem ra cô dâu đã trúng độc được mấy ngày rồi”- thầy y phán thêm, trấn an mọi người.
Vĩnh Phúc không tin xông lại, tận tay, cạhm vào xác cứng đờ rồi điên tiếtđòi xử tội cả võ đường vì cô dâu tự tử.
Ngay lúc đó, từ trên trần, bông tuyết rơi lác đác xuống áo cô dâu.
Bông tuyết đen như than.
Mọi người ngước nhìn lên mới thấy một hắc y nhân bịt mặt ngồi trên thanh gác trần. Đó là một thanh niên cao lớn, gương mặt che kín dưới mặt nạ bằng bạc ngả sang đen. Phần lộ ra chỉ có đôi mắt với ánh nhìn rất lạnh lẽo, nhưng có lẽ nếu không che mặt đi gương mặt có thể rất dễ nhìn.Hắn mặc áo choàng đen, lại dắt nhiều ống kim loại quanh người như một bộ giáp. Tay đeo găng cũng đen, cầm theo một cây gậy kim loại.
Hắc y nhân hờ hững nhìn. Một con bò cạp lớn ngọ ngoậy đuôi bò chầm chậm trên vai hắn.. Hắn cũng có vẻ chẳng phiền gì về nó. Con vật ngọ ngoậy bò phủi lớp bụi đen trên áo choàng xuống.
Bụi nước đá.
Bụi tuyết.
Bụi tuyết màu đen.
Hắc y nhân có lẽ đã ngồi quan sát đám cưới ngay từ đầu nhưng không ai hay biết. Hắn không nói gì, cũng không có vẻ muốn gây hấn. Nhưng diện mạo và trang phục toát lên vẻ kỳ dị, lạnh lẽo và chết chóc.
Đến khi cả đám chủ khách tiệc cưới nháo nhào thì con người kỳ dị này thong thả phi thân xuống. Liếc nhìn xác cô dâu Đông Tử lúc này đã bắt đầu cứng đờ, nhếch môi rồi thong thả bước ra cửa.
Nhà Vĩnh Phúc và cả Lưu gia tuốt gươm định cản lại nhưng một người trong đoàn bảo tiêu sống sót trở về hét lên:
“Đừng, chết đó!”
Cả hai gia tộc mới định thần nhìn kỹ. Tuy người khách lạ này không trang bị gươm giáthì, nhưng đâu đó trong chiếc áo có thể thấy lấp lánh ánh bạc của vảy rắn khi những con vật này uốn éo cựa quậy, và những con nhện đen to lớn thì đong đưa trong chiếc áo choàng.
Người khách bước ra cửa mà không bị cản trở gì. Cả đám tiệc yên lặng như tờ, tránh đường cho hắn bước. Chỉ có tiếng rít của loài rắn trong mỗi bước tiến và có cái gì đó rất lạnh lẽo về con người này. Khi hắn bước đi, toàn thân như bao bọc bởi một lớp khí lạnh và bụi tuyết đen thỉnh thoảng lại rơi lác đác.
Đến khi người lạ đi khuất, bảo tiêu đầu khi nãy mới cất lên lời: “Kẻ đó là… là… chính là hắn đi cùng với đám dị nhân trong rừng. Chính hắn giết Đông Tử.”
Lúc đó thì lang y chẩn bệnh cho Đông Tử ré lên, buông xác xuống. Đến lúc này một dấu hoa tuyết màu bầm đen nổi rõ trên cổ Đông Tử.
Dương Kiến Minh, một bậc thầy về võ thuật có mặt trong đám cưới, cũng là sư phụ của huyện lệnh công tử Vĩnh Phúc nhận ra ngay dấu đen đó- “Ta biết cái dấu này…” Ông hốt hoảng.
“Bốn năm về trước, cả võ đường Hàn gia ở huyện A Sơn hơn hai trăm nhân mạng đã bị đầu độc chết với dấu đen y như vậy. Tên sát thủ nổi tiếng tàn bạo khét tiếng cả thiên hạ chỉ có một người có khả năng dùng loại độc này… Tên đó nhất định là…”
***
“Thằng Gù có võ?”
Đông Tử ngạc nhiên khi nhận ra ông lão gù và đứa con dị tật cùng người vợ nghèo mà đoàn bảo tiêu dừng lại cho thức ăn hoá ra không phải dân thường. Ông lão gù thoạt đầu tưởng già nua yếu ớt nhưng kỳ thật nhanh nhẹn, khoẻ mạnh khác thường. Cái lưng gù như mai rùa, cứng như sắt thép. Lão già đưa lưng ra đỡ rồi dùng cặp chuông đồng đánh mười bảo tiêu đầu nhà họ Lưu lăn quay. “Đứa con dị tật” tuy bộ dạng nhăn nhóm như thằn lằn, mặt mày róm ró xấu xí, nhưng đánh đòn nào ra đòn đó, lại thêm bộ móng tay sắc nhọn như dao, đánh xong hay thè lưỡi liếm máu trên móng đi. Người phụ nữ đi cùng chẳng thèm nhúng tay vào trận giao tranh, ả chỉ đứng phe phảy quạt như người ngồi xem trận bóng hay, lâu lâu lại tỏ ra thất vọng khi Đông Tử ra đòn hụt. Ả có vẻ chán khi hai gã dị nhân loáng cái đã hạ gục mười Lưu gia bảo tiêu.
Xem ra Đông Tử và mười người Lưu gia không phải đối thủ của ba người này. Ba người bộ dạng kỳ lạ, trừ người phụ nữ xinh đẹp ra, đều xấu xí dị tật, nhưng đều là cao thủ đã luyện võ nhiều năm, thế gian không bao nhiêu người.
Đó là chuyện năm ngày trước.
Trên đường về, Đông Tử gặp ba người. Thoạt đầu họ giả dạng gia đình đi ăn xin, kêu tên đói khát. Đông Tử nghĩ đến đám cưới sắp tới, lòng buồn buồn, lại thấy gã gù và gã dị tật bộ dạng ghê tởm nên mới trúng kế lại gần. Thế là thoáng cái, đoàn người bị đánh bầm dập, lóp ngóp giữa rừng. Chỉ còn mình Đông Tử đứng vững bởi lẽ mỗi khi gã gù chuẩn bị ra đòn hay hay gã dị tật muốn ra vuốt thì người phụ nữ lại hét lên; “Nhẹ tay thôi, coi chừng hư cái mặt nó!” Thế là cứ như mèo vờn chuột, một mình Đông Tử bị hai người vừa vờn vừa đánh.
đến khi Đông Tử kiệt sức, ngồi phịch xuống đất mặc hệ hai tên quái nhân vừa cười vừa giỡn vòng quanh.
“Các người là ai? Các người muốn giết thì giết, bọn ta trên đường về, không còn vàng bạc châu báu đâu mà cướp!” Đông Tử nói. Có lẽ chuyến đi này, trên lúc nào hết, Đông Tử muốn gặp sơn tặc. Nếu bị giết giữa rừng, sẽ không phải về nhà làm vợ Vĩnh Phúc mà cũng không liên can đến người nhà.
“Ta không phải cướp!Cũng không thích giết người!”- người phụ nữ nói. –“Tiểu nha đầu nàythiếu hiểu biết thật. gặp cao thủ mà không biết thi lễ!”
“Nhưng nếu biết thì đâu có giỡn với tụi mình lâu như vậy!”- gã gù cười khà khà. Gã kéo áo chùi mồ hôi, điệu bộ hể hả. Gã chùi chùi cặp chuông cho sáng loáng lên rồi nheo mắt nhìn Đông Tử. “tiểu nha đầu này cũng khá, nếu để vài năm, chắc chắn sẽ còn tiến xa!”
“Tiếc quá!”- gã dị tật nói- “Hoán Diện Nhân tỷ lại muốn dung mạo của nó ngay hôm nay! Vả lại, tôi phát chán với khuôn mặt của bả rồi!”
Nghe đến đây, Đông Tử chợt nhận ra ba người này là ai. Người phụ nữ đỏng đảnh kia là Hoán Diện Nhngười, vậy hai người còn lại chỉ có thể là Cự Giải Lão Lão và Hiết Hổ công tử. Họ là ba trong số thập bát dị nhân nổi tiếng giang hồ.
Thập bát dị nhân, thiện ác lẫn lộn, đều là mười tám người diện mạo kỳ lạ, võ công phi thường và hành tung xưa nay không mấy người biết. Đông Tử từng nghe đồn đại về họ nhưng không ngờ ba trong số lại xuất hiện ở đây.
Hoán Diện Nhân tiến lại gần Đông Tử săm soi gương mặt cô “Trông cũng tàm tạm… Gương mặt này đơn giản quá, không hợp phong thái của ta. Nhưng dẫu sao khuôn mặt của ta cũng cũ rồi!” Ả nói, tay gãi gãi má, gãi đến đâu thì lớp da tróc đến đó như thạch cao khô. Một con mắt cũng vì thế chảy xệ xuống.
Hoán Diện Nhân vốn hữu sinh vô diện. Đông Tử nhớ lại. Ả bắt người rồi dùng công lực đổi gương mặt mình lấy dung nhan người đó. Hoá ra trận giao tranh vừa rồi, vì Hoán Diện Nhân muốn thử công lực và muốn gương mặt của Đông Tử. Đông Tử nhìn kỹ gương mặt hiện tại của Hoán Diện Nhân, đoán biết đó sẽ là khuôn mặt của mình sau khi tráo đổi. Hoán Diện Nhân lúc nào cũng chọn thiếu nữ đẹp nên gương mặt ả không đến nỗi nào… Khổ nỗi khuôn mặt hiện thời của ảhơi lớn tuổi và lại cũ nên đã bắt đầu vỡ ra từng mảnh.
Kệ, không phải lúc lựa chọn. Chưalúc nào, Đông Tử lại như người chết đuối vớ được cọc như vậy.
“Tỉ tỉ muốn gương mặt của tôi? Tôi sẵn sàng đổi cho! Thậm chí tỉ tỉ còn có thể vào quan gia làm con dâu hưởng vinh hoa phú quý!” Đông Tử gạ gẫm.
Hoán Diện Nhân phá lên cười “Sao? Bị ép gả cho ai à? Ta đây kim ngân châu báu thích là có, chẳng cần làm vợ thế thân cho ai đâu!”
Bị đoán trúng, Đông Tử hơi chột dạ nhưng cũng nảy ra một ý “Nhưng ta đã bị gả đi rồi, lại vào nhà quan nữa, ngươi đi lại với gương mặt của ta, thế nào cũng bị bắt! Chi bằng hãy giả làm ta, qua hết đám cưới là được rồi!”
Hoán Diện Nhân và hai gã dị nhân lại phá lên cười, xem ra họ chẳng quan tâm đến chuyện bị quan quân truy đuổi và càng không quan tâm đến “tâm sự” của Đông Tử. Tuy nhiên khi Hoán Diện Nhân vận công định ra tay hoán đổi diện mạo thì Hiết Hổ cản lại:
“Khoan đã! Tiểu nha đầu này vui đấy. Đem nó về, tối nay có người uống rượu cùng.”
Gã gù khoái chí đồng tình.
Thế là tối đó Đông Tử gật gà gật gù với ba gã dị nhân trong túp lều rách nát gần đó, vừa uống rượu vừa bàn chuyện tào lao, còn mười bảo tiêu đầu đi cùng, thương tích đầy mình thì bị đá vào chuồng ngựa phía sau.
Gã gù Cự Giải lão lão thật ra không già như lão tự xưng. Gã có tấm lưng gù, khi cởi áo ra mới thấy nứt nẻ như mai rùa. Nhân diện lão cũng không dễ nhìn hơn được mấy chút nhưng được có đôi mắt khá hiền từ. lão uống vào thì kể xấu cả bọn mười tám người. Rằng tuy võ công cao cường nhưng chẳng quachỉ là những con người dị tật bị xã hội bỏ rơi.
Như Hiết Hổ công tử, vốn là con rơi của một vị quan nào đó. Vì là đứa con ngoài mong đợi nên vừa sinh ra bị vợ chính đuổi giết. Được gia nhân thương tình giấu vào ống tre nên mới thoát chết. Nhưng từ đó mang dị tật, tay chân biến dạng, mặt mũi cũng không ra hình người, suốt đời muốn lùng sục lại danh tính.
Hoặc Hoán Diện Nhân từng là đứa trẻ không có gương mặt, không có giới tính, thế gian ruồng bỏ. Hoán Diện Nhân không thích kể chuyện mình xấu, ả bực mình ra mặt và càng uống rồi nhiều hơn nữa. Lúc say bí tỉ, Hoán Diện Nhân lại nói giọng ái nam ái nữ khiến Đông Tử càng thấy gã gù nói đúng.
Hiết Hổ vốn tò mò muốn truy tìm thân phận của mình nên nghe “quan gia” thì cứ gặng hỏi xem Vĩnh Phúc là ai. Đông Tử kể, Vĩnh Phúc là đứa con cưng được nuông chiều thái quá. Lần đầu gặp, Đông Tử không biết gã là ai, cứ thấy gã ăn mặc đỏm dáng đi kèm theo là cả bọn nô tỳ. Gã nói câu nào, cả bọn hùa theo đồng tình như giàn nhạc đệm. Hai người giành nhau mua ngựa tại chợ, rồi Vĩnh Phúc vô tình chạm vào nơi không nên chạm của Đông Tử, thế là lãnh cái tát như trời giáng. Cũng vì thế mà muốn thu phục Đông Tử về.
Chuyện chán ngòm, kể xong nhìn lại ba gã dị nhân đã ngoác miệng ngủ từ khi nào. Đông Tử lợi dụng tình thế định chuồn ngay nhưng rồi lại phân vân. Nghĩ lại, tuy bề ngoài xấu xí dị hợm, ba kẻ dị nhân này có vẻ đàng thương hơn đáng sợ và bản thân Đông Tử cũng là kẻ đáng thương. Ngĩh vậy, Đông Tử kéo chăn đắp cho gã gà rồi đứng dậy rót nước uống.
Đúng lúc đó, cửa mở ra và người áo đen bước vào. Người này cao lớn, mặc toàn màu đen che kín da và đeo mặt nạ bạc ố đenm khi bước vào bụi tuyết màu đen bay tung toé, cả phòng như có hàn khí tràn vào.
Nhìn thấy Đông Tử, người đó hơi ngạc nhiên, cất giọng trầm trầm không chút hưng thú: “Ai đây? Đêm vứt đi!”
“Gương mặt mới của ta đó, đừng đụng vào!”- Hoán Diện Nhân đã nhỏm dậy từ khi nào. Bọn dị nhân có vẻ không thích lại gần người này. Hắn đi đến đâu, Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân tránh ra chỗ đó. Cả hai nhị quái còn dè chừng, xem ra người này không phải bậc tầm thường.
Người áo đen cúi sát lại gần Đông Tử nhìn cho rõ dung mạo:
“Xấu xí quá”- hắn kết luận. “Bà chị thích kiểu mặt này từ khi nào?”’
Đông Tử đang say sưa, lại bị kẻ đeo mặt nạ chê mình xấu thì bực lắm, thuận tay kéo mặt nạ của người đó ra. “Vậy thì xem ngươi đẹp thế nào?” Đông Tử nói. Xong hối hận ngay. Vì tháo mặt nạ ra, người này quả thật anh tuấn một cách đáng ngạc nhiên. Gương mặt rắn rỏi, đôi mắt sáng, hàng mi rậm. Diện mạo rất dễ nhìn, và thậm chí, là loại nam tử khiến nữ nhi mê mệt hơn là dạng người phải che mặt sau miếng sắt kia. Đông Tử ngạc nhiên đến sững sờ, còn người nàycau mày, vội vã dùng tay che mặt lại.
“Gương mặt ngươi… lẽ ra không nên giấu đi mới phải”, Đông Tử nhỏ nhẹ, mặt đỏ cả lên. Có lẽ sau ba quái nhân kỳ dị cô gặp cả ngày, và những chuyện kể về thập bát dị nhân gớm ghiếc thì đối mặt với một quái nhân đẹp trai như vậy là một điều hoàn toàn không dự đoán trước.
Hiết Hổ nhếch mép: “Nhầm to!”, hắn cắn vuốt canh cách, tỏ vẻ ghen tị khi Đông Tử đỏ mặt như vậy.
Hoán Diện Nhân lắc đầu: “Con nha đầu ngốc này!”
Gã gù lúc này mới lòm cồm dậy, thấy sự việc thì vội vã kêu lên: “Đông Tử, tránh xa hắn ra!”
Nhưng gã gù đã muộn một bước, Đông Tử và người áo đen đồng loạt cúi xuống nhặt mặt nạ lên. Cả hai vô tình chạm vào nhau và môi Đông Tử chạm nhẹ vào má người áo đen.
Giống như một nụ hôn thoảng qua.
Như gió thoảng…
… Giữa hai người tuy mới gặp lần đầu…
Nhưng mà, vừa chạm vào má người áo đen, như có luống điện mạnh đi qua thân thể, Đông Tử bắt đầu tê dại và ngã quị xuống.
Cả ba gã dị nhân đều bất ngờ trước diễn biến sự việc.
“Hai người vừa hun nhau!”
“Tiêu gương mặt mới của ta rồi!”- Hoán Diện Nhân nói, bất ngờ pha lẫn nuối tiếc.
Hiết Hổ bò lại gần quan sát Đông Tử chòng chọc như không tin vào mắt mình “Ngươi vừa chạm vào… vào… hắn!”
Đông Tử không nói nên lời, cũngkhông hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng có một luóng chất độc tê buốt từ môi cô lan toả ra cả người khiến Đông Tử không động đậy được. Mọi thứ như mờ đi và Đông Tử chỉ nghe loáng thoáng bọn dị nhân nói chuyện với nhau.
“Con bé không biết Vạn Độc Vương”.
“Hai người hôn nhau à?”
“Không phải hôn!”
“Nụ hôn đầu đời à?”
“Không phải hôn!”
Cuối cùng Hiết Hổ cúi xuống gần Đông Tử: “Đã bảo nhầm rồi. Hắn đeo mặt nạ không phải giấu mặt, mà để không ai chạm vào! Tên này là Vạn Độc Vương đó có biết không? Toàn thân đều là kịch độc, cạhm vào là chết đó! Ngay cả bọn ta cũng không dám đụng vào da thịt hắn…”
“Nụ hôn đầu tiên à?”
“Không phải hôn!”
“Ôi, ngọt ngào quá! Nụ hôn đầu tiên của Vạn Độc Vương!”
“Không phải hôn!”
Cả bọn vẫn lao nhao, coi đó là chuyện hy hữu, rằng có người hôn Vạn Độc Vương thì trọng đại hơn tính mạng người. Đông Tử bắt đầu ngất đi, hơi thở cứ dồn dập đuổi nhau.
“Xin lỗi, ta không có thuốc giải!”- Vạn Độc Vương nói. Hắn để Đông Tử uống một viên thuốc gì đó khiến cả người Đông Tử bớt tê dại nhưng vẫn yếu dần đi.
“Không cứu được thì cầm cự thêm vài canh giờ làm gì!”- Hoán Diện Nhân lúc này đau buồn hơn ai hết. “Coi như không đổi mặt nó cho thì được rồi. Ngươi đền cho ta đi!”
Hết chương một.