Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Tuyết đen- Giao Chi

2 trả lời, 1.669 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-10 06:00:21Độc cô lãng tử>
Tuyết đen
Tác giả: Giao Chi
Nguồn: Nhà xuất bản Phương Nam
Đánh máy: Độc cô lãng tử.
 
 
Chương một.
 
BẮT ĐẦU TỪ MỘT NỤ HÔN.
 
Đám cưới tang tóc.
Đám cưới quý tử của huyện lệnh lão gia chưa gì đã trở thành đại tang.
Tiệc cưới đã chuẩn bị sẵn. Cờ hoa đã giăng đầy. Xiêm y lộng lẫy đã đưa đến nhà dâu. Cậu ấm Vĩnh Phúc kết hôn với đại tiểu thư võ đường Lưu gia, tên gọi Đông Tử. Có nghĩa võ đường danh giá nhất huyện sẽ được sát nhập vào nhà quan huyện. Có nghĩa quan huyện sẽ khỏi phải e dè Kưu gia kia ngoài mặt là võ đường danh chính ngôn thuận nhưng thực chất bên trong có bè phái với sơn tặc hay không.
Quan trọng hơn nữa, Lưu Đông Tử là một trong những thiếu nữ xinh đẹp nhất vùng và võ thuật đầy mình. Từ khi cậu ấm Vĩnh Phúc tình cờ gặp được và tình cờ nhận một cái tát của Đông Tử, hắn đã quyết định bằng mọi giá phải đem Đông Tử về làm thê tử. Để đứa con gái ngang bướng kia phải hằng ngày mang khăn cho cậu ấm chùi chân.
Vậy mà, ngay ngày rước dâu, Đông Tử lại chết ngắc. Chết cứng đờ.
Thoạt đầu, nhà gái giấu giấu giếm giếm, từ năm ngày trước lễ đã không cho gặp mặt. Sau huyện lệnh lão gia làm dữ, Lưu gia mới thú nhận Đông Tử đi làm một chuyến bảo tiêu sang huyện kế bên, đến sát ngày hôn lễ mới về.
Huyện lệnh lão gia cho rằng cô dâu bỏ trốn nên đùng đùng cho lính truy bắt, cả võ đường Lưu gia bị bao vây trong suốt năm ngày liền. Chỉ chờ có người vùng dậy là lính sẽ giết cả võ đường, viện cớ “phản lại triều đình”. Chiêu cũ xì.
Cô dâu bỏ trốn, vậy mà chuyến hàng Đông Tử bảo tiêu thật đã đến nơi an toàn. Người nhận chứng thật Đông Tử đã quay về, còn công nhận Đông Tử nói muốn về sớm để không lỡ hôn lễ. Vậy mà năm ngày sau đó, đoàn bảo tiêu vẫnkìnho  thấy tăm hơi.
Quân lính cày nát cả những huyện lân cận, vẫn không thấy một manh mối, như thể Đông Tử và cả mười bảo tiêu đầu đã bốc hơi vào không trung.
Lưu gia trang thề sống thề chết rằng Đông Tử sẽ trở về trước ngày thành hôn, lại cho người chuẩn bị hôn lễ như không có gì xảy ra.
Đúng thật, sáng ngày cưới, đoàn bảo tiêu trở về. Đông Tử cũng trở về.
Đoàn bảo tiêu không nói một lời, ai nấy mặt mày thất sắc, về đến nơi thì lăn ra ói mửa. Đông Tử cũng không giải thích gì, chỉ lẳng lặng mặc áo cưới và trang điểm kỹ càng.
Huyện lệnh lão gia và cậu ấm Vĩnh Phúc thấy thế mới nới lỏng lệnh bao vây võ đường và lễ kết hôn bắt đầu đúng dự định.
Đến khi chuẩn bị hành lễ, cô dâu Đông Tử bảo chóng mặt xin uống hớp trà. Uống xong thì mặt mày tái ngắt, lăn đùng ra đất, lay sao cũng không dậy. Khi lang y đến thì mt Đông Tử đã trắng toát, môi thâm tím, mạch và nhịp thở cũng tắt mất.
“Cô dâu chết rồi!”- lang y phán. “Trúng độc mà chết”. Khách mời cả chủ lẫn khách hoảng hốt vứt hết những ấm trà trong tiệc. Nhưng lạ thay không thấy chất độc được bỏ ở đâu.
“Xem ra cô dâu đã trúng độc được mấy ngày rồi”- thầy y phán thêm, trấn an mọi người.
Vĩnh Phúc không tin xông lại, tận tay, cạhm vào xác cứng đờ rồi điên tiếtđòi xử tội cả võ đường vì cô dâu tự tử.
Ngay lúc đó, từ trên trần, bông tuyết rơi lác đác xuống áo cô dâu.
Bông tuyết đen như than.
Mọi người ngước nhìn lên mới thấy một hắc y nhân bịt mặt ngồi trên thanh gác trần. Đó là một thanh niên cao lớn, gương mặt che kín dưới mặt nạ bằng bạc ngả sang đen. Phần lộ ra chỉ có đôi mắt với ánh nhìn rất lạnh lẽo,  nhưng có lẽ nếu không che mặt đi gương mặt có thể rất dễ nhìn.Hắn mặc áo choàng đen, lại dắt nhiều ống kim loại quanh người như một bộ giáp. Tay đeo găng cũng đen, cầm theo một cây gậy kim loại.
Hắc y nhân hờ hững nhìn. Một con bò cạp lớn ngọ ngoậy đuôi bò chầm chậm trên vai hắn.. Hắn cũng có vẻ chẳng phiền gì về nó. Con vật ngọ ngoậy bò phủi lớp bụi đen trên áo choàng xuống.
Bụi nước đá.
Bụi tuyết.
Bụi tuyết màu đen.
Hắc y nhân có lẽ đã ngồi quan sát đám cưới ngay từ đầu nhưng không ai hay biết. Hắn không nói gì, cũng không có vẻ muốn gây hấn. Nhưng diện mạo và trang phục toát lên vẻ kỳ dị, lạnh lẽo và chết chóc.
Đến khi cả đám chủ khách tiệc cưới nháo nhào thì con người kỳ dị này thong thả phi thân xuống. Liếc nhìn xác cô dâu Đông Tử lúc này đã bắt đầu cứng đờ, nhếch môi rồi thong thả bước ra cửa.
Nhà Vĩnh Phúc và cả Lưu gia tuốt gươm định cản lại nhưng một người trong đoàn bảo tiêu sống sót trở về hét lên:
“Đừng, chết đó!”
Cả hai gia tộc mới định thần nhìn kỹ. Tuy người khách lạ này không trang bị gươm giáthì, nhưng đâu đó trong chiếc áo có thể thấy lấp lánh ánh bạc của vảy rắn khi những con vật này uốn éo cựa quậy, và những con nhện đen to lớn thì đong đưa trong chiếc áo choàng.
Người khách bước ra cửa mà không bị cản trở gì. Cả đám tiệc yên lặng như tờ, tránh đường cho hắn bước. Chỉ có tiếng rít của loài rắn trong mỗi bước tiến và có cái gì đó rất lạnh lẽo về con người này. Khi hắn bước đi, toàn thân như bao bọc bởi một lớp khí lạnh và bụi tuyết đen thỉnh thoảng lại rơi lác đác.
Đến khi người lạ đi khuất, bảo tiêu đầu khi nãy mới cất lên lời: “Kẻ đó là… là… chính là hắn đi cùng với đám dị nhân trong rừng. Chính hắn giết Đông Tử.”
Lúc đó thì lang y chẩn bệnh cho Đông Tử ré lên, buông xác xuống. Đến lúc này một dấu hoa tuyết màu bầm đen nổi rõ trên cổ Đông Tử.
Dương Kiến Minh, một bậc thầy về võ thuật có mặt trong đám cưới, cũng là sư phụ của huyện lệnh công tử Vĩnh Phúc nhận ra ngay dấu đen đó- “Ta biết cái dấu này…” Ông hốt hoảng.
“Bốn năm về trước, cả võ đường Hàn gia ở huyện A Sơn hơn hai trăm nhân mạng đã bị đầu độc chết với dấu đen y như vậy. Tên sát thủ nổi tiếng tàn bạo khét tiếng cả thiên hạ chỉ có một người có khả năng dùng loại độc này… Tên đó nhất định là…”
 
                                            ***
 
“Thằng Gù có võ?”
Đông Tử ngạc nhiên khi nhận ra ông lão gù và đứa con dị tật cùng người vợ nghèo mà đoàn bảo tiêu dừng lại cho thức ăn hoá ra không phải dân thường. Ông lão gù thoạt đầu tưởng già nua yếu ớt nhưng kỳ thật nhanh nhẹn, khoẻ mạnh khác thường. Cái lưng gù như mai rùa, cứng như sắt thép. Lão già đưa lưng ra đỡ rồi dùng cặp chuông đồng đánh mười bảo tiêu đầu nhà họ Lưu lăn quay. “Đứa con dị tật” tuy bộ dạng nhăn nhóm như thằn lằn, mặt mày róm ró xấu xí, nhưng đánh đòn nào ra đòn đó, lại thêm bộ móng tay sắc nhọn như dao, đánh xong hay thè lưỡi liếm máu trên móng đi. Người phụ nữ đi cùng chẳng thèm nhúng tay vào trận giao tranh, ả chỉ đứng phe phảy quạt như người ngồi xem trận bóng hay, lâu lâu lại tỏ ra thất vọng khi Đông Tử ra đòn hụt. Ả có vẻ chán khi hai gã dị nhân loáng cái đã hạ gục mười Lưu gia bảo tiêu.
Xem ra Đông Tử và mười người Lưu gia không phải đối thủ của ba người này. Ba người bộ dạng kỳ lạ, trừ người phụ nữ xinh đẹp ra, đều xấu xí dị tật, nhưng đều là cao thủ đã luyện võ nhiều năm, thế gian không bao nhiêu người.
Đó là chuyện năm ngày trước.
Trên đường về, Đông Tử gặp ba người. Thoạt đầu họ giả dạng gia đình đi ăn xin, kêu tên đói khát. Đông Tử nghĩ đến đám cưới sắp tới, lòng buồn buồn, lại thấy gã gù và gã dị tật bộ dạng ghê tởm nên mới trúng kế lại gần. Thế là thoáng cái, đoàn người bị đánh bầm dập, lóp ngóp giữa rừng. Chỉ còn mình Đông Tử đứng vững bởi lẽ mỗi khi gã gù chuẩn bị ra đòn hay hay gã dị tật muốn ra vuốt thì người phụ nữ lại hét lên; “Nhẹ tay thôi, coi chừng hư cái mặt nó!” Thế là cứ như mèo vờn chuột, một mình Đông Tử bị hai người vừa vờn vừa đánh.
đến khi Đông Tử kiệt sức, ngồi phịch xuống đất mặc hệ hai tên quái nhân vừa cười vừa giỡn vòng quanh.
“Các người là ai? Các người muốn giết thì giết, bọn ta trên đường về, không còn vàng bạc châu báu đâu mà cướp!” Đông Tử nói. Có lẽ chuyến đi này, trên lúc nào hết, Đông Tử muốn gặp sơn tặc. Nếu bị giết giữa rừng, sẽ không phải  về nhà làm vợ Vĩnh Phúc mà cũng không liên can đến người nhà.
“Ta không phải cướp!Cũng không thích giết người!”- người phụ nữ nói. –“Tiểu nha đầu nàythiếu hiểu biết thật. gặp cao thủ mà không biết thi lễ!”
“Nhưng nếu biết thì đâu có giỡn với tụi mình lâu như vậy!”- gã gù cười khà khà. Gã kéo áo chùi mồ hôi, điệu bộ hể hả. Gã chùi chùi cặp chuông cho sáng loáng lên rồi nheo mắt nhìn Đông Tử. “tiểu nha đầu này cũng khá, nếu để vài năm, chắc chắn sẽ còn tiến xa!”
“Tiếc quá!”- gã dị tật nói- “Hoán Diện Nhân tỷ lại muốn dung mạo của nó ngay hôm nay! Vả lại, tôi phát chán với khuôn mặt của bả rồi!”
Nghe đến đây, Đông Tử chợt nhận ra ba người này là ai. Người phụ nữ đỏng đảnh kia là Hoán Diện Nhngười, vậy hai người còn lại chỉ có thể là Cự Giải Lão Lão và Hiết Hổ công tử. Họ là ba trong số thập bát dị nhân nổi tiếng giang hồ.
Thập bát dị nhân, thiện ác lẫn lộn, đều là mười tám người diện mạo kỳ lạ, võ công phi thường và hành tung xưa nay không mấy người biết. Đông Tử từng nghe đồn đại về họ nhưng không ngờ ba trong số lại xuất hiện ở đây.
Hoán Diện Nhân tiến lại gần Đông Tử săm soi gương mặt cô “Trông cũng tàm tạm… Gương mặt này đơn giản quá, không hợp phong thái của ta. Nhưng dẫu sao khuôn mặt của ta cũng cũ rồi!” Ả nói, tay gãi gãi má, gãi đến đâu thì lớp da tróc đến đó như thạch cao khô. Một con mắt cũng vì thế chảy xệ xuống.
Hoán Diện Nhân vốn hữu sinh vô diện. Đông Tử nhớ lại. Ả bắt người rồi dùng công lực đổi gương mặt mình lấy dung nhan người đó. Hoá ra trận giao tranh vừa rồi, vì Hoán Diện Nhân muốn thử công lực và muốn gương mặt của Đông Tử. Đông Tử nhìn kỹ gương mặt hiện tại của Hoán Diện Nhân, đoán biết đó sẽ là khuôn mặt của mình sau khi tráo đổi. Hoán Diện Nhân lúc nào cũng chọn thiếu nữ đẹp nên gương mặt ả không đến nỗi nào… Khổ nỗi khuôn mặt hiện thời của ảhơi lớn tuổi   và lại cũ nên đã bắt đầu vỡ ra từng mảnh.
Kệ, không phải lúc lựa chọn. Chưalúc nào, Đông Tử lại như người chết đuối vớ được cọc như vậy.
“Tỉ tỉ muốn gương mặt của tôi? Tôi sẵn sàng đổi cho! Thậm chí tỉ tỉ còn có thể vào quan gia làm con dâu hưởng vinh hoa phú quý!” Đông Tử gạ gẫm.
Hoán Diện Nhân phá lên cười “Sao? Bị ép gả cho ai à? Ta đây kim ngân châu báu thích là có, chẳng cần làm vợ thế thân cho ai đâu!”
Bị đoán trúng, Đông Tử hơi chột dạ nhưng cũng nảy ra một ý “Nhưng ta đã bị gả đi rồi, lại vào nhà quan nữa, ngươi đi lại với gương mặt của ta, thế nào cũng bị bắt! Chi bằng hãy giả làm ta, qua hết đám cưới là được rồi!”
Hoán Diện Nhân và hai gã dị nhân lại phá lên cười, xem ra họ chẳng quan tâm đến chuyện bị quan quân truy đuổi và càng không quan tâm đến “tâm sự” của Đông Tử. Tuy nhiên khi Hoán Diện Nhân vận công định ra tay hoán đổi diện mạo thì Hiết Hổ cản lại:
“Khoan đã! Tiểu nha đầu này vui đấy. Đem nó về, tối nay có người uống rượu cùng.”
Gã gù khoái chí đồng tình.
Thế là tối đó Đông Tử gật gà gật gù với ba gã dị nhân trong túp lều rách nát gần đó, vừa uống rượu vừa bàn chuyện tào lao, còn mười bảo tiêu đầu đi cùng, thương tích đầy mình thì bị đá vào chuồng ngựa phía sau.
Gã gù Cự Giải lão lão thật ra không già như lão tự xưng. Gã có tấm lưng gù, khi cởi áo ra mới thấy nứt nẻ như mai rùa. Nhân diện lão cũng không dễ nhìn hơn được mấy chút nhưng được có đôi mắt khá hiền từ. lão uống vào thì kể xấu cả bọn mười tám người. Rằng tuy võ công cao cường nhưng chẳng quachỉ là những con người dị tật bị xã hội bỏ rơi.
Như Hiết Hổ công tử, vốn là con rơi của một vị quan nào đó. Vì là đứa con ngoài mong đợi nên vừa sinh ra bị vợ chính đuổi giết. Được gia nhân thương tình giấu vào ống tre nên mới thoát chết. Nhưng từ đó mang dị tật, tay chân biến dạng, mặt mũi cũng không ra hình người, suốt đời muốn lùng sục lại danh tính.
Hoặc Hoán Diện Nhân từng là đứa trẻ không có gương mặt, không có giới tính, thế gian ruồng bỏ. Hoán Diện Nhân không thích kể chuyện mình xấu, ả bực mình ra mặt và càng uống rồi nhiều hơn nữa. Lúc say bí tỉ, Hoán Diện Nhân lại nói giọng ái nam ái nữ khiến Đông Tử càng thấy gã gù nói đúng.
Hiết Hổ vốn tò mò muốn truy tìm thân phận của mình nên nghe “quan gia” thì cứ gặng hỏi xem Vĩnh Phúc là ai. Đông Tử kể, Vĩnh Phúc là đứa con cưng được nuông chiều thái quá. Lần đầu gặp, Đông Tử không biết gã là ai, cứ thấy gã ăn mặc đỏm dáng đi kèm theo là cả bọn nô tỳ. Gã nói câu nào, cả bọn hùa theo đồng tình như giàn nhạc đệm. Hai người giành nhau mua ngựa tại chợ, rồi Vĩnh Phúc vô tình chạm vào nơi không  nên chạm của Đông Tử, thế là lãnh cái tát như trời giáng. Cũng vì thế mà muốn thu phục Đông Tử về.
Chuyện chán ngòm, kể xong nhìn lại ba gã dị nhân đã ngoác miệng ngủ từ khi nào. Đông Tử lợi dụng tình thế định chuồn ngay nhưng rồi lại phân vân. Nghĩ lại, tuy bề ngoài xấu xí dị hợm, ba kẻ dị nhân này có vẻ đàng thương hơn đáng sợ và bản thân Đông Tử cũng là kẻ đáng thương. Ngĩh vậy, Đông Tử kéo chăn đắp cho gã gà rồi đứng dậy rót nước uống.
Đúng lúc đó, cửa mở ra và người áo đen bước vào. Người này cao lớn, mặc toàn màu đen che kín da và đeo mặt nạ bạc ố đenm khi bước vào bụi tuyết màu đen bay tung toé, cả phòng như có hàn khí tràn vào.
Nhìn thấy Đông Tử, người đó hơi ngạc nhiên, cất giọng trầm trầm không chút hưng thú: “Ai đây? Đêm vứt đi!”
“Gương mặt mới của ta đó, đừng đụng vào!”- Hoán Diện Nhân đã nhỏm dậy từ khi nào. Bọn dị nhân có vẻ không thích lại gần người này. Hắn đi đến đâu, Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân tránh ra chỗ đó. Cả hai nhị quái còn dè chừng, xem ra người này không phải bậc tầm thường.
Người áo đen cúi sát lại gần Đông Tử nhìn cho rõ dung mạo:
“Xấu xí quá”- hắn kết luận. “Bà chị thích kiểu mặt này từ khi nào?”’
Đông Tử đang say sưa, lại bị kẻ đeo mặt nạ chê mình xấu thì bực lắm, thuận tay kéo mặt nạ của người đó ra. “Vậy thì xem ngươi đẹp thế nào?” Đông Tử nói. Xong hối hận ngay. Vì tháo mặt nạ ra, người này quả thật anh tuấn một cách đáng ngạc nhiên. Gương mặt rắn rỏi, đôi mắt sáng, hàng mi rậm. Diện mạo rất dễ nhìn, và thậm chí, là loại nam tử khiến nữ nhi mê mệt hơn là dạng người phải che mặt sau miếng sắt kia. Đông Tử ngạc nhiên đến sững sờ, còn người nàycau mày, vội vã dùng tay che mặt lại.
“Gương mặt ngươi… lẽ ra không nên giấu đi mới phải”, Đông Tử nhỏ nhẹ, mặt đỏ cả lên. Có lẽ sau ba quái nhân kỳ dị cô gặp cả ngày, và những chuyện kể về thập bát dị nhân gớm ghiếc thì đối mặt với một quái nhân đẹp trai như vậy là một điều hoàn toàn không dự đoán trước.
Hiết Hổ nhếch mép: “Nhầm to!”, hắn cắn vuốt canh cách, tỏ vẻ ghen tị khi Đông Tử đỏ mặt như vậy.
Hoán Diện Nhân lắc đầu: “Con nha đầu ngốc này!”
Gã gù lúc này mới lòm cồm dậy, thấy sự việc thì vội vã kêu lên: “Đông Tử, tránh xa hắn ra!”
Nhưng gã gù đã muộn một bước, Đông Tử và người áo đen đồng loạt cúi xuống nhặt mặt nạ lên. Cả hai vô tình chạm vào nhau và môi Đông Tử chạm nhẹ vào má người áo đen.
Giống như một nụ hôn thoảng qua.
Như gió thoảng…
… Giữa hai người tuy mới gặp lần đầu…
Nhưng mà, vừa chạm vào má người áo đen, như có luống điện mạnh đi qua thân thể, Đông Tử bắt đầu tê dại và ngã quị xuống.
Cả ba gã dị nhân đều bất ngờ trước diễn biến sự việc.
“Hai người vừa hun nhau!”
“Tiêu gương mặt mới của ta rồi!”- Hoán Diện Nhân nói, bất ngờ pha lẫn nuối tiếc.
Hiết Hổ bò lại gần quan sát Đông Tử chòng chọc như không tin vào mắt mình “Ngươi vừa chạm vào… vào… hắn!”
Đông Tử không nói nên lời, cũngkhông hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng có một luóng chất độc tê buốt từ môi cô lan toả ra cả người khiến Đông Tử không động đậy được. Mọi thứ như mờ đi và Đông Tử chỉ nghe loáng thoáng bọn dị nhân nói chuyện với nhau.
“Con bé không biết Vạn Độc Vương”.
“Hai người hôn nhau à?”
“Không phải hôn!”
“Nụ hôn đầu đời à?”
“Không phải hôn!”
Cuối cùng Hiết Hổ cúi xuống gần Đông Tử: “Đã bảo nhầm rồi. Hắn đeo mặt nạ không phải giấu mặt, mà để không ai chạm vào! Tên này là Vạn Độc Vương đó có biết không? Toàn thân đều là kịch độc, cạhm vào là chết đó! Ngay cả bọn ta cũng không dám đụng vào da thịt hắn…”
“Nụ hôn đầu tiên à?”
“Không phải hôn!”
“Ôi, ngọt ngào quá! Nụ hôn đầu tiên của Vạn Độc Vương!”
“Không phải hôn!”
Cả bọn vẫn lao nhao, coi đó là chuyện hy hữu, rằng có người hôn Vạn Độc Vương thì trọng đại hơn tính mạng người. Đông Tử bắt đầu ngất đi, hơi thở cứ dồn dập đuổi nhau.
“Xin lỗi, ta không có thuốc giải!”- Vạn Độc Vương nói. Hắn để Đông Tử uống một viên thuốc gì đó khiến cả người Đông Tử bớt tê dại nhưng vẫn yếu dần đi.
“Không cứu được thì cầm cự thêm vài canh giờ làm gì!”- Hoán Diện Nhân lúc này đau buồn hơn ai hết. “Coi như không đổi mặt nó cho thì được rồi. Ngươi đền cho ta đi!”
 
                          Hết chương một.
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-10 06:07:42Độc cô lãng tử>
Chương hai.
 
                   TIẾP NỐI BẰNG MỘT NỤ HÔN.
 
Cự Giải lão gù rất bực chuyện Hoán Diện Nhân chỉ ca thán việc Đông Tử trúng độc không thể đổi diện mạo cho ả mà không quan tâm đến việc Đông Tử sắp chết. Cự Giải lão thở dài:
“Con bé rất dễ thương… thật là đáng thương…”
Nhưng quả thật, có muốn cũng không làm được gì vì độc chất từ da thịt Vạn Độc Vương thật sự không có thuốc giải.
“Vậy làm gì với con bé và lũ người trong chuồng ngựa bây giờ?” Cuối cùng Hiết Hổ hỏi.
“Người gì trong chuồng ngựa?”
Cả bọn dẫn Vạn Độc Vương vào chuồng ngựa, chỉ vào đám mười Lưu gia tiêu đầu đang nằm la liệt. Nhìn thấy bọn tiêu đầu thương tích đầy mình, Vạn Độc Vương nổi giận. Rõ ràng bọn Hoán Diện Nhân và Hiết Hổ coi nhà ở như sân chơi, kéo cả đám chiến lợi phẩm đem về bỏ lăn lóc đó. Vạn Độc Vương tối đó đặc biệt khó chịu trong người, bị bọn Hoán Diện Nhân léo nhéo làm phiền thì bực quá tung cho một chưởng, hất văng Hoán Diện Nhân và Hiết Hổ ra xa ba thước. Bọn tiêu đầu đã bị thương, lại rơi vào giữa vòng giao đấu nên bị thương càng trầm trọng hơn.
Đến khi cả dám quay lại nhà chính, Đông Tử đã biến mất.
Đông Tử chạm vào người Vạn Độc Vương bị trúng độc cực nặng, lẽ ra đã chết trong vòng vài phút, nhưng nhờ viên cầm độc nên còn giữ mạng được vài canh giờ… thế mà tự mìnhlại bỏ đi đâu mất.
“Đi tìm con bé về đi!”
“Nụ hôn đầu đời đó!”
“Không phải hôn!”
Cả bọn lại tiếp tục cãi vã. Có lẽ lâu rồi bọn dị nhân này mới thấy chuyện ly kì như vậy.
Trong lúc đó, Đông Tử đã gượng được đến khe suối. Đám cưới trong bốn ngày tới, nếu cả Đông Tử lẫn mười bảo tiêu đầu không về trong ngày cưới, Vĩnh Phúc, huyện lệnh lão gia sẽ được dịp cày nát cả võ đường. Đông Tử vốn muốn chạy trốn đám cưới này, nhưng đến lúc trúng độc gần chết lại muốn quay về nhà.
Đông Tử gượng dậy băng rừng về, ngược khe suối không lâu, Đông Tử thoáng thấy ánh lửa. Đến khi lại gần, mới haykhông phải người dân vượt rừng mà là một đám sơn tặc.
Bọn sơn tặc đang hành hung một lão bà bà. Đông Tử bình thường, so với lũ sơn tặc chắc không biết ai hơn thua, nhưng khi trúng độc rồi thì đứng không vững, nói gì đến cầm kiếm. Nhưng khi thấy bọn sơn tặc giật túi đồ rồi đá bà lão một phát, Đông Tử không kiềm được,  lấy hết sức vung kiếm thét lớn:
“Bọn giặc kia, khôn hồn thì trả lại túi hàng cho lão bà bà!”
Lão bà bà thấy Đông Tử, hí hửng ra mặt: “Chính là nó! Cuối cùng cũng xuất hiện rồi!” Bà ta kêu lên.
Bọn sơn tặc thấy tự nhiên giữa rừng xuất hiện cô gái trẻ xinh đẹp thì mừng quýnh, hú lên thích thú và lăm lăm tiến lại.
Đông Tử ghì chặt kiếm, định sẽ chiến đấu đến cùng.
Nhưng đánh đấm là dư thừa vì lúc đó, Vạn Độc Vương lù lù xuất hiện ngay sau lưng.
Vạn Độc Vương lần này chẳng thèm đeo mặt nạ. Mặt mày cau có, mệt mỏi. Thấy bọn sơn tặc càng bực bội ra mặt. Ánh mắt bình thường chỉ lạnh lẽo giờ ánh lên sát khí: “Con bé với bà già đi theo ta!”
Bọn sơn tặc rú lên cười. Có lẽ bình thường danh tiếng Vạn Độc Vương gắn liền với người áo đen đeo mặt nạ, bộ mặt hắc ám, chứ chưa nghe Vạn Độc Vương là anh  chàng trẻ tuổi , gương mặt điển trai cau có, nói chuyện cộc lốc bao giờ. Vả là, thập bát dị nhân vốn không cư trú ở khu vực này, nên vô danh tiểu tốt như đám sơn tặc này quả không biết danh.
Bọn sơn tặc vung giáo định dần cho hắn một mẻ thì từ đâu rắn rết bò đầy đất. từ bóng vđv  nghiêng dài trên mặt cỏ, rắn bắt đầu trườn ra rít phì phò. Lại thêm từ đâu bụi tuyết đen dâng ngập vùng khiến bọn chúng trước sự lạ bỏ gái chạy lấy người.
Cả bọn chạy hết rồi Vạn Độc Vương mới cau có nhìn bà già: “Chiêm Tinh Dị Thánh mà không đoán được sẽ có sơn tặc à?”
Lão bà bà cười khà khà, cúi xuống nhặt lấy túi xách lúc nãy bị giật. Lúc này Đông Tử mới để ý trong túi đầy ngọc các loại.
Bà già trông bình thản, không giống người cô thế vừa bị hành hung. Bà mặc áo choàng dài màu sắc sặc sỡ và đeo đầy những tràng đá.
Bà liếc Vạn Độc Vương chỉ phán một câu:
“Ngươi lo mà cẩn thận tai nạn về cung tên đó!”
Quay sang Đông Tử, bà tỏ ra đặc biệt quan tâm:
“Tiểu nha đầu này… trông dung mạo cũng dễ thương, hơi tầm thường so với ta hy vọng, nhưng không sao…”
Bà đặt tay lên vai Đông Tử nhẹ nhàng nói:
“Đêm nay, ngươi làm gì cũng phải suy nghĩ thật kỹ, chỉ một quyết định của ngươi thôi mà võ lâm sau này phải náo loạn đấy!”
Đông Tử không hiểu bà lão nói gì. Đông Tử chỉ là con bé võ đường tầm thường, không phải người giang hồ, là đang trúng độc sắp chết, quyết định gì mà náo loạn nổi võ lâm đây?
Lão bà bà không giải thích, chỉ nở nụ cười bí hiểm rồi leo lên ngựa gần đó phóng đi mất, tung bụi mù mịt vào Vạn Độc Vương.
“Bà già cổ quái chỉ toàn nói nhảm!” Vạn Độc Vương phủi tay.
Nhưng Chiêm Tinh Dị Thánh, nếu đúng như Vạn Độc Vương gọi lão bà bà, một trong thập bát dị nhân, tuy không có võ công, nhưng là người có khả năng tiên đoán tương lai, quá khứ như thần.
Vậy càng ngạc nhiên vì bà ta cố công đến đâychỉ để gặp mặt Đông Tử.
“Náo loạn võ lâm” cái gì chứ.
Bà già đi rồi, chỉ còn là mình Đông Tử và Vạn Độc Vương đứng nhìn nhau trân trối.
“Thuốc cầm độc lúc nãy… chỉ giữ mạng cô đến bình minh mà thôi.”
“Xin làm ơn cho tôi thuốc giải”.
“Không có thuốc giải cho loại độc này”.
“Vậy anh tìm tôi làm gì?”
“Lão gù muốn cô đem mười gã dỏm đời kia về đi!”
“Hãy thả họ ra, họ sẽ tự về.”
Dgt  không biết Vạn Độc Vương thật sự muốn gì, nhưng cô kiên quyết quay về võ đường để mọi người biết cô không chạy trốn, để không liên luỵ người trong võ đường.
Vạn Độc Vương không trả lời.
Đông Tử quay đầu lại phát hiện Vạn Độc Vương đã ngã ra đất bất tỉnh từ lúc nào.
Tình thế rất éo lên. Vạn Độc Vương mà ngay cả bọn dị nhân còn dè chừng là tự nhiên bất tỉnh. Đông Tử chỉ còn vài canh giờ để sống lại phải lựa chọn giữa đi tiếp hay quay lại xem Vạn Độc Vương thế nào.
Chưa hết, toàn thân Vạn Độc Vương đầy rắn và nhện độc, tiến lại gần hắn đã là một chuyện khó khăn,
Ấy thế mà Đông Tử quyết định ở lại, không đi tiếp. Sau khi dùng que cây vứt hết đám rắn, nhện và xua đám tuyết đen xung quanh Vạn Độc Vương đi. Đông Tử mới phát hiện hắn bị thương rất nặng.
Một vết tên bắn ghim rất sâu và đầu tên vẫn còn trong lưng, có vẻ đã lâu, đang nhiễm trùng trầm trọng. Lão bà Chiêm Tinh Dị Thánh quả nhiên tiên đoán y như thần.
Chưa hết, trên người Vạn Độc Vương chi chít sẹo, lại còn có vết dao đâm trước ngực và vết móng tay cào bong cả thịt ở trên vai. Hai vết này cso vẻ mới hơn và không xuyên thủng áo.
“À, bị tập kích khi đang ở trần.” Đông Tử nghĩ thầm.
Đến đây cô mới hiểu ra, toàn thân Vạn Độc Vương là chát độc, không ai chạm vào được, nên nếu bị thương cũng không có ai chữa trị. chỉ có mình Đông Tử lúc này mới chạm được vào hắn… bởi lẽ cô đã bị trúng độc thì có trúng thêm vài liều nữa cũng chẳng thay đổi gì.
Nhưng lạ nhất ở chỗ, con người võ công cao cường và toàn thân đầy chất độc kia lại bị thương te tua và nhất là có vết móng tay cào ở cự ly gần đến vậy.
“Bị cào trong khi đang ở trần” Đông Tử tưởng tượng. “Không biết do làm cái trò gì với ai đây?...”’
Sau khi tìm hiểu, Đông Tử lột trần Vạn Độc Vương ra, mở hết đống chai lọ hắn mang trong người, đủ màu sắc, đủ mùi vị, đủ loại độc, đủ loại giải nhưng vẫn không tìm thấy thuốc giải mà cô cần. Máu của Vạn Độc Vương lại  chảy lai láng, Đông Tử không có lựa chọn nào khác ngoài việc xé váy áo băng vết thương cho Vạn Độc Vương.
Khi lau sạch máu mới phát hiện trên lưng Vạn Độc Vương có vết xăm lớn hình nhện đen. Vạn Độc Vương bình thường có hạt tuyết đen bay xung quanh thế nhưng chạm vào cơ thể lại ấm áp lạ thường, và có mùi thảo dược thơm nồng.
“Một người cả cơ thể đều là độc dược, xem ra lợi hại nhưng nếu bị thương thì chẳng biết làm sao. Thật đáng thương.” Đông Tử nghĩ thầm, lau máu dính đầy tay.
Cách đó không xa, Chiêm Tinh Dị Thánh ghìm cương. Bà ta nhìn lên trời cao quan sát sự chuyển dịch các ngôi sao lúc đó mà thở dài rằng:
“Con bé đã quyết định giúp tên Vạn Độc Vương… giang hồ từ đây mà dậy sóng”.
Trời sáng dần, khi Vạn Độc Vương tỉnh dậy thì thấy người băng bó vải hoa (xé từ váy của Đông Tử). Vạn Độc Vương thở phào. Rất may, Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân không có mặt tại đó, chứ nếu để bọn họ thấy Vạn Độc Vương quấn vải hoa chằng chịt thì còn gì là tiếng tăm nam tử giang hồ.
Cạnh bên, tác giả của sự “nữ tính hoá” này, cũng là người có lòng tốt băng bó trị thương giúp- Đông Tử- đang cuộn tròn nằm ngủ gật như con mèo nhỏ, mặt mũi đã có vẻ hồng hào hơn.
Vạn Độc Vương tò mò nhìn kỹ Đông Tử. Thật radgt  không “xấu xí”. So với những gương mặt đẹp xuất sắc mà Hoán Diện Nhân thường chọn quả không đặc biệt, nhưng so với nhữngcô gái bình thường, Đông Tử quả rất xinh xắn. Đông Tử ngủ say nhìn lại càng dễ thương.
Nhìn Đông Tử ngủ, đôi má bầu bầu, cái miệng xinh xinh, Vạn Độc Vương lại nhớ đến đêm trước, khi hai người tự nhiên va vào nhau. Môi Đông Tử chạm vào má hắn.
“Nụ hôn đầu tiên!”
“Không phải hôn!”
Đôi môi mềm mại.
Môi người bình thường.
Môi con gái.
Lần đầu tiên trong đời, Vạn Độc Vương chạm tay trần vào da thịt một thiếu nữ bình thường.
Lần đầu tiên, chạm tay trần vào người khác mà không có ý định giết người đó.
Lần đầu tiên, chạm vào đôi môi mềm mại lại có mùi con gái thoang thoảng hương thơm.
“Nụ hôn đầu tiên!”
“Không phải hôn!”
“Có thật là hôn không nhỉ… nếu là hôn, phải môi chạm môi chứ!”
Vạn Độc Vương tò mò cúi sát môi Đông Tử.
“Sao tôi chưa chết vậy?”- Đông Tử hỏi. Đột nhiên mở mắt tỉnh dậy, trân trối nhìn tại sao Vạn Độc Vương lại chạm tay vào môi mình và lại kề gần như vậy.
“À…” Vạn Độc Vương đằng hắng. Tuy biết rõ tại sao Đông Tử vẫn chưa chết nhưng đó cũng chính là bí mật duy nhất chung quanh chất độc trên da Vạn Độc Vương, nếu nói ra, chính sinh mạng hắn cũng bị đe doạ. “Chỉ là tạm thời thôi… Cô có thể sống thêm vài ngày nữa…”
“Thật không có thuốc giải à?” Đông Tử nài nỉ, hy vọng Vạn Độc Vương sẽ mủi lòng.
“Thật” Vạn Độc Vương cương quyết, kéo áo che vải hoa băng vết thương lại. Đến khi mặc áo xong mới giật mình “Thanh Thanh đâu rồi?”
                                        ***
 
Hoá ra lúc băng bó và lục lọi thuốc giải trong người Vạn Độc Vương, Đông Tử đã làm mất hết toàn bộ “thú cưng” của hắn. Thú cưng, tức là ắn độc, nhện độc, bò cạp… Thanh Thanh, Thư Thư, Thiên Thiên… gì đó.
Vạn Độc Vương tỉnh dậy vội vã đi tìm. May mắn thay, giữa rừng nhưng dường như hắn biết chính xác nơi nào có thú độc và dùng tay trần để bắt bò cạp hoặc nhện độc. Lại có thêm tài chỉ chạm tay vào môi, huýt sáo khe khẽ thì rắn độc từ đâu bò lại rần rần.
Chỉ trong thoáng chốc đã tìm lại được vô số “thú cưng”. Vạn Độc Vương vui mừng như đứa trẻ được quà khi tìm được con rắn Thanh Thanh yêu quý. Lúc hiếm hoi này, mới thấy hắn nở nụ cười với lúm đồng tiền ở má bên phải.
“Con người này có lẽ chỉ có rắn rít là bầu bạn” Đông Tử nghĩ thầm. “Nếu một người bình thường có bộ dạng và nụ cười như thế chắc chắn sẽ có vô số bạn bè. Không hiểu thân thế Vạn Độc Vương thế nào mà lúc nào cũng thấy u uẩn cô độc, lạnh lùng đăm đăm, cứ như người mà thể xác và tâm hồn ở hai nơi khác nhau.”
Tuy ác cảm với Vạn Độc Vương đã giảm hẳn, nhưng từ khi phát hiện Vạn Độc Vương tàng trữ cả đống “thú cưng” trong mình, Đông Tử giữ khoảng cách nhất định khi bước cùng Vạn Độc Vương, bất kể hắn quả quyết rằng “thú cưng” không bao giờ tấn công nếu không được cho phép.
Vạn Độc Vương mang ơn Đông Tử băng bó giùm nên cho cô bốn viên thuốc, bảo sẽ cầm cự được qua đám cưới và đề nghị hộ tống Đông Tử quay về. Tuy không thể giải độc được nhưng Đông Tử nhất định sẽ sống đến đám cưới để huyện lệnh lão gia và Vĩnh Phúc không kiếm chuyện với võ đường.
“Kết hôn với Vĩnh Phúc rồi, sống hay chết có khác biệt gì đâu?” Đông Tử thở dài. “Bị trúng độc, không biết là may mắn hay xui xẻo đây?”’
Vạn Độc Vương là một trong thập bát dị nhân kỳ lạ của võ lâm. Bản thân võ công chưa biết cao cường đến đâu vì chưa mấy ai từng tỉ thí võ thuật với hắn. Chỉ biết Vạn Độc Vương có hàng ngàn loại độc dược mà không cần đến gần đã đủ giết người. Vạn Độc Vương luyện độc trên cơ thể mình từ nhỏ nên độc chất và người đã trở thành một. Da thịt, xương máu, cả mồ hôi cũng là độc dược. Chất độc trên da Vạn Độc Vương, ngay cả bản thân hắn cũng không có thuốc giải. Bởi thế vđv  thường mang mặt nạ, đeo găng che cơ thể mình để tránh giết người vô tội.
Cũng vì thế, xưa giờ không ai biết Vạn Độc Vương thật ra còn trẻ và gương mặt dễ nhìn đến vậy.
… Và Đông Tử.
Vạn Độc Vương nghĩ đến đây cảm thấy ăn năn lắm, không biết phải làm gì với cô Đông Tử này đây. Trong khi hộ tống Đông Tử về, ngồi xa xa, Vạn Độc Vương thường hay nhìn Đông Tử bằng ánh mắt kỳ lạ.
Trong suốt chặng đường, hai người không ai nói gì với nhau, nhưng đôi khi ánh mắt tình cờ giao nhau, phát hiện người kia đang nhìn mình,
cả hai cùng đỏ mặt quay đi.
Rừng núi này, Đông Tử đi bảo tiêu qua lại nhiều lân, thế mà lần này, khung cảnh lại thơ mộng khác thường. Đường mát, nắng vàng len rèm lá xanh, gió dịu hiu hiu, cánh bướm rập rờn, cô trùng kéo đàn rả rích. Cỏ tươi hoa thắm, thiên nhiên thơm nồng. Cánh hoa rơi, tơ gòn, và bụi bồ công anh cứ lơ lửng trong không gian.
Không rõ vì trúng độc hay say cảnh mà trên đường về, Đông Tử cứ thấy người bồng bềnh, lơ mơ.
Đến tối hôm đó, khi Đông Tử đang đốt lửa thì phát hiện có bóng người áo trắng tiến lại gần. định thần nhìn kỹ thì ra là một người đàn ông cao lớn đeo cung tên và bảy người phụ nữ mang dải lụa lòng thòng. Tất cả đều mặc áo màu trắng, che mặt nạ và đeo găng kín người.
Bọn người này thấy Vạn Độc Vương thì bày trận ngay lập tức. Vạn Độc Vương ngay lúc đó cũng quay lại vẻ lạnh lành chết chóc thường ngày và rút gậy bạc ra đối phó.
Bọn người áo trắng rõ ràng đã từng giáp mặt Vạn Độc Vương từ trước, nên trang bị mặt nạ có chủ đích. Họ tuyệt đối không tiến gần Vạn Độc Vương mà tấn công từ xa. Gã cung thủ ra tay rất nhanh gọn, chỉ trong vài giây có thể bắn liên tục hàng chục mũi tên. Bảy người phụ nữ  thì tấn công bằng dải lụa.
Cả bọn bịt mặt che kín miệng khiến Vạn Độc Vương tung độc ra đều bị vô hiệu hoá. bảy người phụ nữ tung dải lụa vây quanh Vạn Độc Vương rồi một người đá tung đống than vào không trung. Lửa bén dải lụa thành một vòng lửa xung quanh Vạn Độc Vương. Từ ngoài, trong bóng tối, khi Vạn Độc Vương bị loá mắt bởi ánh sáng, người đàn ông áo trắng giương cung ra bắn.
Đông Tử thấy thế hét lớn: “Coi chừng!” Ngay lập tức bị một trong bảy người phụ nữ quất dải lụa ngã lăn quay ra đất.
Ngay lúc đó, Hiết Hổ, Cự Giải lão và Hoán Diện Nhân ở đâu xuất hiện nhảy vào nắm vai Vạn Độc Vương phi thân đi. Cả bốn biến mất, chỉ để lại Đông Tử cùng cung thủ áo trắng và bảy cô gái tức tối dập lửa khỏi dải lụa.
Người cung thủ áo trắng tiến lại gần, đưa tay đỡ Đông Tử dậy. Hắn cởi mặt nạ ra.
Người này tướng mạo phi thường, gương mặt trẻ thanh tú, không phải hàng tà giáo. Nét mặtthánh thiện và đôi mắt có ánh nhìn rất mềm mại giống như khi Vạn Độc Vương nhìn Đông Tử. Mặc đù so với Vạn Độc Vương, con người này phong thái tự tin, có vẻ  được yêu mến và chắc cũng tự biết mình đẹp trai như thế nào.
Những người phụ nữ đi cùng cũng cởi mặt nạ ra, và người nào người nấy trắng trẻo, tươi trẻ xinh đẹp như tiên. Thiếu nữ lúc nãy quất dải lụa vào Đông Tử cay cú “Tất cả cũng chỉ tại con nhỏ này mà vuột mất hắn lần nữa!”
Thiếu nữ khác lại nói: “Công tử, làm sao đây? Bà bà cần Phong Vũ gấp!”
Người áo trắng giơ cánh tay trấn an hai cô này, rồi tiến lại gần phủi má bám đầy tro của Đông Tử.
“Cô bé, cô có sao không?”
Thiếu nữ kia lại xen vào: “Bạch Dương công tử, không chừng con bé này là đồng bọn của hắn đó!” Thiếu nữ xinh đẹp nhưng hung dữ này tên là Thiết Thiên.
Còn người cung thủ áo trắng tên là Bạch Dương. Bạch Dương trấn an những cô gái đi cùng và tỏ vẻ đặc biệt quan tâm đến Đông Tử. Anh ta nhìn thoáng qua khuôn mặt của Đông Tử đã đoán ngay cô này sắp chết, vả lại cũng biết sgt  chỉ là người thường, võ công chẳng là bao so với tầm vóc võ công của họ.
“Cho cô bé cái này”- Bạch Dương nói, bớp má bỏ vào miệng Đông Tử một viên thuốc: “Thuốc này có thể kiềm chế chất độc của Vạn Độc Vương trong người cô. Chỉ cần không vận công, chất độc sẽ không tái phát.”
Đó là lần đầu tiên có người nói thuốc giải chất độc Vạn Độc Vương tồn tại. Thực hư  thế nào thì quá muộn vì viên thuốc tan ngay khi vào cửa miệng.
Đông Tử thấy Đông Tử phụng phịu thì mỉm cười, đưa tay vuốt má cô. Đông Tử đỏ mặt gạt tay hắn ra. Bạch Dương cúi xuống hôn vào má Đông Tử.
Cả bảy thiếu nữ đi cùng suýt rú lên. Rồi cả bọn nghiến răng quay mặt đi. Đông Tử đỏ mặt vì sốc. Bạch Dương cười khẽ: “Cô bé này ngây thơ đấy! Thôi, chúc cô bé may mắn!”
Nói rồi Bạch Dương cáo từ. Bảy người thiếu nữ quay quắt bước theo, không quên ném cho Đông Tử cái nhìn ghen tị. Đặc biệt Thiết Thiên bước đi như có vẻ muốn ăn tươi nuốt sống Đông Tử.
Cả bọn đi rồi, Đông Tử ngồi lại mặt đỏ bừng bừng. Cả người ngây ngây, một lúc sau mới định thần được. và Đông Tử cũng nhận ra chất độc trong người cô có vẻ đã giảm hẳn.
Sự việc tày trời khi anh chàng lãng tử lạ mặt Bạch Dương bỗng nhiên hôn Đông Tử một cái không chỉ gây sốc cho người bị hôn. Mà người quan sát từ xa, đó là tứ quái Hiết Hổ, Cự Giải, Hoán Diện Nhân và đặc biệt Hoán Diện Nhân cũng rất bất ngờ.
Bốn đứa trốn chui trốn nhủi trên cây gần đó quan sát sự việc từ đầu đến cuối. Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân thì ồ lên hưởng ứng trong khi Cự Giải chỉ nhếch mép cười. cả bọn hí hửng thưởng thức màn kịch hấp dẫn, đến khi phát hiện Vạn Độc Vương đang nghiến răng hầm hầm, cả người bốc khói, thì đưa mắt nhìn nhau hiểu ý.
Cả bọn càng hí hửng hơn.
“Người yêu bị đối thủ hôn kìa!”
“Không phải người yêu!”
“Chỉ nụ hôn đầu thôi!”
“Không phải hôn!”
Hoán Diện Nhân chớp chớp mắt:
“Hôn ngươi hay không thì không biết, nhưng rõ ràng Bạch Dương hôn cô bé rồi!”
“Đã thành người họ Bạch!” Hiết Hổ hoà theo.
“Ghen à?” Cự Giải lão gù hỏi.
“Không!”
“Bốc khói rồi nè!” Hiết Hổ léo nhéo.
“Chỉ là tàn lửa lúc nãy thôi!” Vạn Độc Vương nghiến răng, đập tàn lửa còn lênlói trên vai rồi phi thân đi mất.
Ba dị nhân kia khoái chí nhìn nhau khôn kể xiết. Rõ ràng có chuyện cực vui.
 
                                  Hết chương hai.
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chương ba.
 
             VÀ MỘT NỤ HÔN ĐẦY VẤN ĐỀ.
 
Chơi chỉ vài ngày, Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân đã chán với mười người nhà họ Lưu bị bắt giữ trong chuồng ngựa. Hết bắt họ hầu hạ, diễn kịch, hoặc đứng làm bia chọi trái cây, bọn dị nhân lại bắt mười người này đàn hát giả đóng tuồng cho chúng xem.
Thế nhưng, bọn nhà họ Lưu là dân nhà võ, tuy có sức chịu đựng bị vờn nhưng đụng đến việc quan trọng như nấu ăn dọn dẹp thì làm không xong. Cự Giải lão phải nấu ăn cho cả bọn tính ra là mười ba người. Đến ngày thứ ba, Cự Giải lão hết chịu nổi cảnh phải nuôi mười người này và cả bọn dị nhân đều lười nhác không ai muốn tốn công dọn rác nên quyết định tống cổ cả đám họ Lưu đi.
Mười người họ Lưu sau nhiều ngày bị ba gã ị nhân kì dị đày ải đủ trò cuối cùng được thả, vui mừng không tả xiết, vắt giò lên cổ chạy băng rừng về. Trên đường về, họ nhanh chóng bắt kịp Đông Tử lúc này đã tỉnh tảo nhiều từ khi có thuốc kiềm độc của Vạn Độc Vương.
Tuy nhiên, lúc họ gặp thì Đông Tử cũng là cảnh họ không thể quên.
Lúc đó, Đông Tử đang đứng xoay lưng lại phía họ. Đối mặt Đông Tử là người áo đen Vạn Độc Vương. Không thấy hai người trao đổi gì nhưng Vạn Độc Vương trông đằng đằng sát khí. Hắn nghiến răng tung một chưởng vào ngực khiến Đông Tử ngã quỵ ngay tức khắc. Xong rồi chẳng thèm nói gì thêm, bình thản đeo mặt nạ lên và chầm chậm bước đi khuất. Mười người họ Lưu co rúm vào nhau đã Vạn Độc Vương đi qua. Ánh mắtgã khiến cả bọn sợ teo người. Và cái lạnh cùng những hạt tuyết đen bay bay khi Vạn Độc Vương bước đi khiến cả bọn càng thêm teo cơ.
Đến khi họ định thần chạy lại đỡ Đông Tử dậy thì Đông Tử đã ói máu đen, mặt mày tái ngắt, mạch đập loạn xạ.Lúc đó đã trễ, Đông Tử gượng dậy nói: “Không sao… chỉ là món nợ phải trả!” Rồi kiên quyết lên đường quay về võ đường.
Cả bọn thương tích đầy mình dìu nhau đi ngày đêm. May mà về kịp ngay sáng ngày cưới. Thấy quân lính nhà Vĩnh Phúc bao vây đầy trước võ đường. Vĩnh Phúc nghe tin Đông Tử về thì xồng xộc chạy đến, nạt nộlahét đòi giết cô dâu chạy trốn. Đông Tử chỉ bảo:
“Tôi không chạy trốn! Hãy bắt đầu lễ cưới như dự định!”
Chú rể thấy cô dâu cương quyết thế mới an tâm hạ lệnh rút quân khỏi võ đường.
Và đám cưới được cử hành long trọng. Kèn trống, đèn hoa. Cô dâu Đông Tử mặc xiêm y lộng lẫy.
Vậy mà chưa đầy hai giờ sau, hoa lễ cưới bị tháo hết và dải khăn tang được treo lên. Khách đến dự cưới tự dưng đổi thành phúng điếu.
Cô dâu Đông Tử chết ngắc trong khi lễ cưới được tiến hành. Chết lạnh queo. Lại có dấu hoa tuyết đên trên cổ. Dấu của kẻ ra tay đầu độc, thiên hạ chỉ có một người. Tên dị nhân khét tiếng giết người không gớm tay.
Vạn Độc Vương.
Sư phụ Dương Kiến Minh nhận ra dấu vết thì nhất quyết buộc Vĩnh Phúc phải từ hôn. Thấy tên tà giáo Vạn Độc Vương xuất hiện tại buổi hôn lễ và lại thấy người của Lưu gia bị tên nàygiết, bọn họ không muốn bị vạ lây.
Vĩnh Phúc cũng chẳng cần xác cô dâu làm gì. Xác cô dâu có mang khăn ấm đến cho hắn lau chân được đâu.
Nên xác Đông Tử được quàn tại võ đường họ Lưu.
Người buồn nhất trong vụ này, ngoại trừ gia đình Lưu ra, còn có Bảo Thường. Bảo Thường là con nuôi nhà họ Lưu. Từ nhỏ được đem về nuôi học võ rồi lớn lên làm võ sư và bảo tiêu tại võ đường. Bảo Thường vốn lớn lên cùng Đông Tử và  không chỉ yêu thương Đông Tử như con gái người cứu mạng mà như một người em, một người yêu. Con gái nhà họ Lưu có ba người Đông Tử Xuân Thu và Bảo Yến. Xuân Thu thông minh lanh lợi nhưng chỉ thích đàn hát, ngâm thơ. Bảo Yến còn quá nhỏ. Chỉ có Đông Tử vừa xinh xắn lại thông thạo võ thuật, từ nhỏ đã luyện võ cùng Bảo Thường.
Khi Đông Tử bị ép cưới, Bảo Thường giận đến điên người nhưng không làm gì được. Đông Tử chết trong ngày cưới, Bảo Thường đau đớn đến bỏ ăn bỏ ngủ, suốt hai ngày quỳ cạnh quan tài Đông Tử.
Thoạt đầu Bảo Thường không nói gì, chỉ im lặng nhìn gương mặt lạnh tanh tái mét của Đông Tử trong quan tài. Sau đó điên tiết lên tự đánh mình, đòi chết cùng Đông Tử. Kêu gào mệt mỏi, hắn lại câm lặng chỉ quỳ gối nhìn quan tài không chớp mắt.
Thái độ của Bảo Thường càng thê thảm khi những kẻ đến phá đám tang cứ lần lượt kéo tới.
Thoạt đầu là Vĩnh Phúc. Đêm đầu tiên thì không thấy đâu. Đêm thứ hai Vĩnh Phúc trốn thầy, kéo bốn tên hộ vệ và hai ba cô “người hầu” vào xem mặt xác chết. Để kiểm chứng rằng thật gia đình họ Lưu khôngbày trò trốn tránh.
Bảo Thường xông vào đánh đấm bốn tên hộ vệ đến cùng không cho tiến lại gần quan tài. Đến lúc nhị tiểu thư Xuân Thu bình thường nhỏ nhẹ, hét lên ra lệnh bảo Bảo Thường không được làm càn, Bảo Thường mới thôi.
Xuân Thu hiểu rằng bọn Vĩnh Phúc chỉ kiếm chuyện xả tức nên càng cấm chúng lại càng có cớ làm tới. Xuân Thu bảo:
“Nếu người muốn đến xem xác của Đông Tử thì cứ xem!”
Và tự tay đẩy nắp quan tài cho Vĩnh Phúc xem thật sự Đông Tử nằm bất động trong quan tài. Xuân Thu cũng doạ thêm:
“Đại tiểucủa chúng tôi vô phúc bị đầu độc chết, trên ợc thể vẫn còn độc dược. Nhà họ Lưu vì có bốn người trợ giúp khâm liệm xác mà đang trúng độc không cứu chữa được. Nếu Vĩnh Phúc công tử muốn đem xác đại tỷ về thì cứ đem.”
Vĩnh Phúc nghe thế sợ thật, nên chỉ từ xa hấp háy mắt nhìn. Thấy đúng Đông Tử nằm cứng đờ, mắt nhắm nghiền, mặt trắng toát thì mới kéo về.
Chuyện Vĩnh Phúc kéo đến làm càn khiến Bảo Thường rất đau lòng. Hắn ôm góc quan tài mà khóc rằng: “Tiểu Đông Tử thật vô phúc, chết cũng không được yên thân.”
Bảo Thường khóc rền rĩ khiến Xuân Thu và Bảo Yến và hai anh trai của Đông Tử là Lưu Tiền và Lưu Kì càng xót xa hơn.
Đó là đêm thứ hai Đông Tử chết.
Vĩnh Phúc vừa đi khỏi, lại đoàn khách không mơìư  mà đến. Lần này là Bạch Dương và bảy người con gái xinh đẹp. Tất cả đều mực màu trắng như thường lệ. Bạch Dương không thèm xưng danh chầm chậm đi trong vòng hộ tống lả lướt của bảy cô gái. Bạch Dương lại bên quan tài, đích thân chạm tay vào má Đông Tửvà xem xét vết hoa tuyết trên cổ cô. Xong rồi lắc đầu và chỉ thở dài rằng:
“Tên Vạn Độc Vương này, cả người vô tọi cũng không tha. Cho dù ta đã cho cô ta thuốc kiềm độc, vậy mà vẫn trúng chưởng của gã lần thứ hai.”
Thấy nhóm Bạch Dương từ tốn lễ độ, Xuân Thu hỏi danh tánh và khi Bạch Dương tự nhận là “người bạn tốt”, nhà họ Lưu mời cả đoàn nghỉ lại một đêm. Xuân Thu dẫn đoàn người ra nhà sau. Nhà họ Lưu cũng mệt mỏi đi ngủ. Chỉ còn lại Bảo Thường vẫn thức canh xác.
Khoảng giữa đêm, Xuân Thu thức dậy mang thức ăn đến cho Bảo Thường.
Lúc đó, lại một vị khách không mời xuất hiện.
Không om sòm, hung hăng, bất lễ như cậu ấm Vĩnh Phúc. Cũng không thơ mộng, đẹp đẽ như đoàn Bạch Dương. Vị khách này đi một mình. Bước đi không thành tiếng nhưng lại có tiếng gió rít khe khẽ như tiếng rắn trườn.
Người đó bước vào đại sảnh nơi đặt quan tài Đông Tử, mang theo khí lạnh và bông tuyết đem tung bay trong không khí. Những dải rèm tang trắng trong phòng bay phần phật rồi tuột xuống, nhẹ nhàng vén lộ quan tài Đông Tử. Một dải khăn tang trắng cuốn theo gió quấn vào vai người lạ áo đen. Hắn điềm tĩnh gạt dải rèm ra và đưa tay gỡ mặt nạ ra.
Bảo Thường và Xuân Thu nhận ra ngay người này.
 
                                 ***
 
Lúc đó chỉ có ba người trong đại sảnh. Xuân Thu không hề có võ công. Bảo Thường chỉ là võ sư tầm thường nhà họ lưu. Còn vị khách vừa vào là giang hồ khét tiếng, một trong thập bát dị nhân nổi danh, Vạn Độc Vương, cũng chính là người đã hạ độc giết Đông Tử.
Vạn Độc Vương bước vào, kèm theo là một làn khói nhẹ nhàng. Xuân Thu và Bảo Thường vừa hít nhằm đều tê liệt người, không cử động cũng không nói nên lời.
Vạn Độc Vương vừa đi vừa tháo mặt nạ ra. Gương mặt không biểu lọ cảm xúc gì. Cái nhìn lạnh lẽo, chết chóc. Khí lạnh ùa theo dập tắt hơn nửa những ngọn đèn trong đại sảnh.
Vạn Độc Vương thong thả tiến lại gần quan tài, mở nắp và chạm nhẹ vào xác Đông Tử. Gương mặt Đông Tử lúc này trắng toát, mắt nhắm nghiền. Cổ hiện rõ vết hoa tuyết đen. Vạn Độc Vương bế xác Đông Tử ra khỏi hòm, đặt ngối xuống đất, dựa vào hòm. Hắn nghiên cứu vết hoa tuyết đen trên cổ Đông Tử kỹ càng rồi xé áo Đông Tử để lộ hai dấu hoa tuyết khác trên ngực xác chết.
Khi Vạn Độc Vương săm soi xác Đông Tử thì cả Xuân Thu và Bảo Thường đều đau lòng lắm. Không rõ Vạn Độc Vương làm gì nhưng thấy tên dị nhân này mò mẫm cơ thể xác chết thì Bảo Thường uất ức cắn môi bật cả máu.
Vạn Độc Vương điểm huyệt vào từng cánh hoa tuyết trên ngực và trên cổ xác Đông Tử. từ chỗ hoa tuyết, vô số kim châm từ từ trồi ra. Hắn thong thả từ tốn gỡ kim không vội vã cũng chẳng quan tâm hai  nhân vật phụ là Bảo Thường và Xuân Thu đang quan sát tuyệt vọng.
Xuân Thu không hung hãn như Bảo Thường, cũng chẳng có khả năng vận công nên khi trúng huyệt chỉ im lặng quan sát, mới chú ý rằng Vạn Độc Vương không phải có mối quan tâm dung tục gì đến xác chết. Ngược lại Vạn Độc Vương chạm tay vào Đông Tử vì vận công điều hoà nội lực sang Đông Tử. Bàn tay hắn hơi hồng lên và có quầng sáng nhẹ nơi tiếp xúc giữa bàn tay hắn và Đông Tử.
Đúng lúc Xuân Thu chợt nghĩ Vạn Độc Vương quả có ý lành thìVạn Độc Vương ghì Đông Tử gần sát người, thổi nhẹ luồng khói vào môi Đông Tử.
Đông Tử vẫn không nhúc nhích. Vạn Độc Vương kiên trì hà hơi vào Đông Tử. Đến khi khói tan, Đông Tử vẫn không động đậy gì. Gương mặt chỉ hồng hào lên chút ít. Vạn Độc Vương quan sát Đông Tử rất chú tâm, ánh mắt dịu dàng. Khi chạm vào Đông Tử lại lưu ý cẩn trọng như đang chạm vào đồ sứ quý.
Thế nhưng từ khi mặt kề mặt, và Đông Tử bất động cứ ngã vào lòng, thì tự nhiên mùi hương con gái từ Đông Tử làm Vạn Độc Vương nhớ lại cảm giác đôi môi Đông Tử chạm vào má mình đem hai người gặp nhau lần đầu tiên. Hay ngày thứ hai thức dậy ngắm Đông Tử ngủ say sưa.
Lúc này, Đông Tử cũng như ngủ say. Mắt cũng nhắm nghiền, làn da mỏng manh, cơ thể mềm mại nằm gọn trong vòng tay Vạn Độc Vương, đôi môi cũng hé mở và gần như chỉ cách một hơi thở. Mỗi lần chớp mắt, Vạn Độc Vương có thể cảm nhận lông mi mình phết nhẹ lên má Đông Tử.
Và mùi hương ngọt ngào, dìu dịu, mùi hương cơ thể một thiếu nữ như có thể thấm qua lớp áo đen và làm đi cái vẻ lạnh lẽo, gai góc của từng chân tơ kẽ tóc của con người đầy độc dược này.
Chính vì thế cho nên, trong khi đang vận công truyền nội lực cho Đông Tử, ngay giữa đại sảnh lễ tang, khi Xuân Thu và Bảo Thường cứng đơ người quan sát, Vạn Độc Vương mới chạm môi hôn Đông Tử.
Thoạt đầu chạm nhẹ vào môi dưới, sau táo bạo hơn ngậm vào môi trên. Và sau đó hôn thật sự.
Hơi ấm từ Vạn Độc Vương làm cái lạnh trên môi Đông Tử chảy tan ra. Như thể Đông Tử cảm nhận được hơi thở của Vạn Độc Vương trên môi mình và cũng mềm mại đáp trả.
Khi nhận ra mình đang hôn Đông Tử, Vạn Độc Vương nhanh chóng kiềm lại được. Vạn Độc Vương rất bất ngờ trước hành động vừa rồi của bản thân.
Tuy không hôn nữa nhưng Vạn Độc Vương vẫn ghì chặt Đông Tử, môi kề môi, đấu tranh tâm lý dữ dội giữa tiếp tục chuyện mình muốn làm (hôn tiếp) hay chuyện mình nên làm (dừng). Cuối cùng, với ánh mắt đầy u uẩn, Vạn Độc Vương quyết định không hôn Đông Tử nữa mà chỉ âu yếm ôm cô vào lòng.
Bảo Thường và Xuân Thu thấy Vạn Độc Vương đột ngột hôn Đông Tử như thế thì há hốc cả miệng. Đặc biệt Xuân Thu lúc đầu suýt tưởng Vạn Độc Vương có ý tốt, nhưng khi thấy Vạn Độc Vương thoải mái chậm rãi hôn chị mình như thế thì phút mềm lòng khi nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Vạn Độc Vương biến đi mất. Hai người bất lực nhìn Vạn Độc Vương ôm Đông Tử mà không làm được gì.
Mãi một lúc sau, phu nhân họ Lưu đi ngang thấy đèn đại sảnh tắt gần hết mới bước vào xem. Thấy bóng người áo đen đang ngồi đó ôm xác con mình, còn hai đứa còn là thì cứng đơ như pho tượng kế bên, một đứa- Bảo Thường- sắc mặt méo mó như thể vừa bị ai đó rút tim ra ngoài, bà tri hô.
Vạn Độc Vương lúc đó mới giật mình mở mắt. Nét mềm mại ngọt ngào trong ánh yêu biến mất. Đông Tử vẫn chưa động đậy gì mặc dù gương mặt đã hồng hào tươi tỉnh lắm rồi.
Chỉ trong một phút, cả võ đường họ lưu rầm rầm kéo vào đại sảnh. Bọn Bạch Dương và bảy thiếu nữ cũng xuất hiện, ăn mặc bảnh bao, cung tên chỉnh tề như thường lệ.
người võ đường xông vào tấn công Vạn Độc Vương giành xác lại. Một tay Vạn Độc Vương vẫn phải truyền nội lực sang cho Đông Tử và tay kia chỉ một loáng đã đánh bại được cả võ đường. Bảo Thường lúc này đã được giải huyệt, xông vào chém nhưng mũi kiếm của hắn bị một tay Vạn Độc Vương giữ lại. lưỡi kiếm gặp chất độc trên ngón tay trần của Vạn Độc Vương thì biến thành màu đen trước sự kinh hãi của mọi người. Lưỡi kiếm sau đó bị bẻ gãy như que tăm.
Cả võ đường họ Lưu quả thật không phải đối thủ của một trong những cao thủ của võ lâm như Vạn Độc Vương.
Nhóm người đỏm dáng Bạch Dương công tử kia thì không phải hàng tầm thường, đã từng đả thương Vạn Độc Vương trong quá khứ và cũng nhiều lần dồn hắn đến đường cùng. Lần này cả bọn lại gặp cơ hội quá tốt khi Vạn Độc Vương phải truyền công lực cho Đông Tử và không thể chiến đấu hay chạy trốn.
Thế nhưng, khi những cô gái này giương cung thì Bạch Dương ra hiệu chờ. Hoá ra Bạch Dương đoán biết Vạn Độc Vương đang vận công lay tỉnh Đông Tử, nếu tấn công và đả thương Vạn Độc Vương, Đông Tử sẽ chết vĩnh viễn.
Hai phe do đó gườm gườm nhìn nhau chờ đợi, không khí căng như dây đàn. Tất cả ánh mắt dồn vào Đông Tử lúc này vẫn bất động.
Đột nhiên Đông Tử thở mạnh và hơi cựa quậy ngón tay.
Ngay lập tức, bảy cô gái đi cùng Bạch Dương đồng loạt hạ tiến. Vạn Độc Vương vẫn chưa kết thúc việc lay tỉnh Đông Tử nên chỉ dùng một tay đón được bảy mũi tên này. Khi vừa hạ tay xuống mới biết mũi tên Bạch Dương bắn chỉ sau một phần mười giây lao vun vút đến ghim thẳng vào họng Vạn Độc Vương.
Đông Tử chớp chớp mắt tỉnh dậy, chưa định thần đã thấy máu nhỏ giọt xuống mặt.
Máu đỏ rơi đầy áo liệm trắng Đông Tử đang mặc.
Ngước nhìn lên, hình ảnh đầu tiên Đông Tử trông thấy là Vạn Độc Vương người đầy máu. Một mũi tên ghim sâu vào cổ họng. Máu cứ từ mũi tên chảy thành dòng đầy đất.
Vậy mà, một tay, Vạn Độc Vương vẫn truyền nội lực cho Đông Tử.
 
                         Hết chương ba.
Đăng nhập để trả lời
0