📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 1)

6 trả lời, 478 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-14 19:22:32Ngọc Lý>
Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 1)
2007.10.12
Việt Hùng, phóng viên đài RFA
 
Thấy gì về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam? Thấy gì qua những công tác phòng chống tham nhũng của chính phủ Việt Nam? Bắt đầu từ buổi phát thanh hôm nay chúng tôi sẽ gửi tới quí vị thính giả bài đầu tiên trong loạt ba (3) bài liên quan đến tình trạng tham nhũng tại Việt Nam thông qua những cuộc Hội luận trong-ngoài nước do Việt Hùng điều hợp.


Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này
Tải xuống để nghe


    [/align]
    AFP PHOTO


    [/align]Khách mời từ Việt Nam là ông Phạm Quế Dương, cựu đại tá quân đội nhân dân Việt Nam, người từng bị nhà nước Việt Nam bỏ tù chỉ vì ông Dương muốn đứng ra thành lập Hội Nhân dân giúp đảng chống tham nhũng. Khách mời thứ hai từ Ba Lan là ông Trần Ngọc Thành, Chủ tịch Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam có trụ sở đặt tại thủ đô Warsaw (Vác-sa-va). Mời anh Việt Hùng điều hợp.

    Việt Hùng: Đánh giá về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam, mới đây phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng lến tiếng trấn an dư luận khi cho rằng “không nên quá nôn nóng mà cần phải hết sức kiên trì, phải làm sao cho thật quyết liệt từ Trung ương đến địa phương…”. Thưa các ông, các ông nghĩ gì về điều mà ông phó Thủ tướng nói. Trước tiên để mời ông Phạm Quế Dương từ Việt Nam.

    Ông Phạm Quế Dương: Tôi có xem trên TV và đồng thời đọc trên báo, ông ấy nói như thế thì chúng tôi rất “thông cảm”.

    Việt Hùng: Thưa ông Dương, ông nói “thông cảm” tức là như thế nàò?

    Ông Phạm Quế Dương: Tôi nói “thông cảm” là ông Trương Vĩnh Trọng phải nói theo Nghị quyết của Bộ Chính trị, chứ còn bản thân các ông ấy làm sao mà chống tham nhũng được? Bởi vì người dân ở trong nưóc bây giờ họ gọi đảng Cộng sản Việt Nam là đảng “Cộng đớp - Cộng mút”, tham nhũng từ ở trên tham nhũng xuống thì làm sao có thể xử lý được.

    Việt Hùng: Ông có quá khắt khe khi đưa ra lời nhận định như vậy hay không thưa ông Phạm Quê Dương?


    Tôi nói “thông cảm” là ông Trương Vĩnh Trọng phải nói theo Nghị quyết của Bộ Chính trị, chứ còn bản thân các ông ấy làm sao mà chống tham nhũng được? Bởi vì người dân ở trong nưóc bây giờ họ gọi đảng Cộng sản Việt Nam là đảng “Cộng đớp - Cộng mút”, tham nhũng từ ở trên tham nhũng xuống thì làm sao có thể xử lý được.

    [/align]Ông Phạm Quế Dương



    Ông Phạm Quế Dương: Tôi sẽ đọc cho ông nghe một bài của tác giả Nhữ Nguyên có tựa đề Những Con Số, đăng ở tờ Khoa học và Đời sống của Liên hiệp các Hội Khoa học kỹ thuật Việt Nam số ra ngày 28-09 vừa qua như sau:

    “Lâu nay nhiều nhà khoa học tỏ ra mất niềm tin với những con số được công bố. Thường có định kiến với nó, cho rằng đó là những con số ảo, con số nói dối. Thực ra những con số tự nó không biết nói dối, nếu nghi ngờ là oan cho nó. Nếu không làm phù phép với nó thì chính những con số đó sẽ nói lên sự thật khách quan nhất”.


    Nội dung bài báo chỉ ngắn gọn như thế này “Công việc của Kiểm toán nhà nước chính là như vậy, đây là năm thứ hai báo cáo kiểm toán nhà nước được công bố. Những con số kiểm toán nhà nước năm 2006 về niên độ ngân sách 2005 vừa đưa ra đã làm cho những người quan tâm không chỉ giật mình mà còn bị sốc tới mức kinh hoàng.

    Theo báo cáo này với những gì đã được kiểm toán thì ngân sách nhà nước đã bị thất thoát tới 7622,5 tỷ đồng Việt Nam (Bảy nghìn sáu trăm hai mươi hai phảy năm tỷ đồng Việt Nam) một con số khổng lồ. Nhưng theo lời ông Vương Đình Huệ, Tổng kiểm toán nhà nước thì con số đó mới chỉ là một góc nhỏ, bởi vì còn rất nhiều Tỉnh – Thành - Bộ - Ngành chưa kiểm toán và còn rất nhiều dự án lớn đã hoàn thành năm 2005 nhưng chưa lập báo cáo hoặc có báo báo nhưng chưa được phê duyệt.

    Trong khi đó theo kiểm toán nhà nước thì sờ đến đâu cũng có chuyện sai, chỉ có sai ở mức độ nào, sai ở đâu và sai như thế nào mà thôi. Ngay cả số thất thoát nếu trên cũng mới chỉ tính trong sai phạm hoạt động ngân sách nhà nước mà chưa tính đến hoạt động của các doanh nghiệp nhà nước đầu từ xây dựng cơ bản và các đơn vị quốc phòng và an ninh…”.

    Việt Hùng: Đó là nội dung bài báo được đăng trên tờ Tạp chi Khoa học và Đời sống cũng như phần trình bày của ông Phạm Quế Dương đánh giá về pháp biểu mới đây của ông Trương Vĩnh Trọng. Từ bên ngoài thưa ông Trần Ngọc Thành, ông đánh giá như thế nào về những điều ông Phạm Quế Dương nói?

    Ông Trần Ngọc Thành: Tôi thì tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của ông Phạm Quế Dương về tham nhũng cũng như vai trò của đảng CSVN ở trong đó. Thực ra phát biểu của ông Trương Vĩnh Trọng nếu tôi hiểu không sai thì ông là Trưởng ban chống tham nhũng hiện nay.

    Ông khuyên mọi người đấu tranh lâu dài không nôn nóng, tức là ông khuyên mọi người hãy sống chung với tham nhũng thì tôi thấy rằng ngay các cấp đảng và nhà nước Việt Nam đặt ra các Ban chống tham nhũng từ Trung ương đến địa phương thì đấy cũng là một hiện tượng tham nhũng rồi.

    Vì bản thân khi đặt ra Ban chống tham nhũng từ Trung ương đến địa phương tiêu tốn rất nhiều tỷ đồng (tiền Việt Nam) đó là tiền đóng thuế của dân mà lại không chống được tham nhũng, cụ thể là Ủy ban Minh Bạch Thế Giới trong năm 2007 đã xếp hạng Việt Nam là 123/180 quốc gia trên thế giới tức là tụt hạng so với năm ngoái…



    Tôi thì tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của ông Phạm Quế Dương về tham nhũng cũng như vai trò của đảng CSVN ở trong đó. Thực ra phát biểu của ông Trương Vĩnh Trọng nếu tôi hiểu không sai thì ông là Trưởng ban chống tham nhũng hiện nay.

    [/align]Ông Trần Ngọc Thành


    Điều đó cho thấy các Ban chống tham nhũng không làm được việc chống tham nhũng, không những không làm được mà thậm chí tham nhũng còn tăng thêm cho nên tôi nghĩ là lập ra Ban này thì bản thân Ban này cũng là tham nhũng rồi… vì Ban này tiêu tốn hàng tỷ đồng của người dân mà không làm được tích sự gì cả. Vì vậty tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của ông Phạm Quế Dương.

    Thêm vào đó những công cụ chống tham nhũng hiện nay hoàn toàn đều nằm trong tay đảng cộng sản, thứ nhất là Pháp luật, thứ hai là tự do báo chí, thứ ba là đối lập.

    Trong một thế chế độc tài như Việt Nam hiện nay tất cả những công cụ như pháp luật và báo chí đều nằm trong tay đảng cộng sản trong khi không có tiếng nói đối lập nào, những ý kiến nào phản bác, hay là đưa ra những lời chỉ trích, phê bình nào thì đều được đảng CSVN chụp mũ là phản động là chống đảng, chống Tổ quốc… và tất cả những địa điểm, những nơi dành cho những người này là nhà tù.

    Việt Hùng: Qua những điều ông Trần Ngọc Thành trình bày người ta có cảm tưởng ông quá gay gắt, dường như không mấy khách quan, ông có điều gì để nói?

    Ông Trần Ngọc Thành: Thực ra thì như thế này, tôi có nghe bài mà ông Phạm Quế Dương vừa đọc về Những con số biết nói thì tôi thấy qua những con số đó mà những người đọc và quan sát hiểu được hiện tình Việt Nam thì đáng cho người ta căm thù.

    Những người nông dân khoảng 90% ở Việt Nam người ta đổ mồ hôi sôi nước mắt trong khi ta thấy trên các đường phố ở Hà Nội, Sài Gòn….những người ở nông thôn người ta lam lũ ra kiếm sống từ bán vé số, nhặt rác…kiếm sống qua ngày có tiền cho con đi ăn học, trong khi những thất thoát lớn của nhà nước thì lãnh đạo lại dửng dưng thì những con số đó đáng cho người ta căm thù. Chứ nói như vừa rồi tôi nghĩ là còn nhẹ.

    Việt Hùng: Trở lại câu hỏi với ông Phạm Quế Dương nguyên do nào mà ông Trương Vĩnh Trọng lại đưa ra lời tuyên bố vào thời điểm này?

    Ông Phạm Quế Dương: Trong này có hai vấn đề, thứ nhất là niềm tin của người dân đối với đảng CSVN và nhà nước công sản này thì bây giờ coi như là mất hết niềm tin rồi. Vì thế cho nên ông Trương Vĩnh Trọng buộc lòng phải nói đến vấn đề đó. Và nguyên nhân cơ bản nhất để đảng làm mất niềm tin trong nhân dân là dân người ta nói rồi, là đảng cộng đớp, đảng cộng mút, ăn cắp, ăn cướp…

    Giới chức lãnh đạo họ biết quá đi chứ cho nên họ hô hào chống tham nhũng nhưng thực chất ra chính họ lại tham nhũng từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, vì thế làm sao mà chống được tham nhũng vì thế tôi rất tán thành với ý kiến của ông Trần Ngọc Thành.

    Một cơ chế độc quyền, độc tài, độc trị, độc đoán do đó không có một lực lượng đối lập, không có lực lượng đối trọng để mà kiểm soát lẫn nhau, đó là điểm thứ nhất, điểm thứ hai là không có tự do báo chí, tự do ngôn luận cho nên báo chí tại Việt Nam không thể đưa ra một cách đàng hoàng công khai được, đó là điểm thứ hai, điểm thứ ba là về bầu cử Quốc Hội là đảng cử dân bầu do đó không có những lực lượng đối lập đàng hoàng tại nghị viện được, do đó dân chúng người ta nói: Đảng chỉ tay – Chính phủ ra tay - Mặt trận Tổ quốc thì vỗ tay - Quốc Hội thì giơ tay – Nhân dân thì trắng tay.

    Việt Hùng: Trở lại câu hỏi với ông Trần Ngọc Thành về thời điểm tuyên bố của ông Trương Vĩnh Trọng về mặt dư luận…

    Ông Trần Ngọc Thành: Tôi thì tôi thấy những ý kiến của ông Phạm Quế Dưong vừa nói thì tôi muốn bổ xung thêm tại sao tình hình tham nhũng tại Việt Nam không những không giảm đi mà lại tăng lên. Ngoài ra tấy thấy nguyên nhân tham nhũng tại Việt Nam ngày càng trầm trọng hơn là bởi vì các nhà lãnh đạo đứng trên luật pháp, họ kiềm chế tự do báo chí và không có đối lập…

    Tôi thấy một trong những yếu tố khiếm tham nhũng ngày càng phát triển tức là quan niệm về giá trị và nhân cách của con người. Ở Việt Nam hiện nay giá trị của con người được đánh giá bằng đồng tiền, những người nào mà đi xe sang trọng, có nhà lầu, có tất cả mọi thứ thì được trọng vọng, còn những người dân đen cùng khổ thì thuộc hạng thấp của xã hội.

    Từ chổ giá trị đồng tiền được lên ngôi cho nên họ đã tìm mọi cách để cướp tiền, họ bằng mọi cách để làm giàu dù họ biết đó là phi pháp là tham nhũng. Thể chế tại Việt Nam hiện nay là họ dung túng cho những cái đó.

    Việt Hùng: Nhưng mà thưa ông Trần Ngọc Thành, trở lại câu hỏi mà chúng tôi đang đặt ra là tại sao ông Trương Vĩnh Trọng lại chọn thời điểm này để đưa ra những lơì tuyên bố như vậy?

    Ông Trần Ngọc Thành: Là bởi vì ông Trọng đưa ra vào thời điểm này theo ý kiến của tôi là khi Tổ chức Minh bạch Quốc tế xếp hạng Việt Nam vào hàng 123/180, tụt hạng so với năm ngoái, ông Trọng đưa ra là ông có ý nói việc chống tham nhũng tại Việt Nam là rất khó.

    Thêm vào đó là thời điểm hiện nay có một số dự án về đầu tư hay một dự án gây tham nhũng lớn đó là dự án 112 cải tiến hệ thống hành chính tại Việt Nam qua công nghệ tin học, hay trong sự kiện cầu Cần Thơ bị sập vừa rồi, tôi nghĩ thời điểm như thế ông Trương Vĩnh Trọng đưa ra có hàm ý bất lực trước hiện trạng tham nhũng tại Việt Nam. Ông Trọng đưa ra mục đích là để xoa dịu dư luận mà thôi.

    Việt Hùng: Theo ông Phạm Quế Dương, dư luận từ Việt Nam cho rằng “Đảng chỉ tay- Chính phủ ra tay-Mặt trận vỗ tay-Quốc Hội giơ tay- Nhân dân trắng tay, trong khi theo ông Trần Ngọc Thành những lời tuyên bố của các nhà lãnh đạo Việt Nam nhằm chỉ để xoa dịu lòng dân về tệ trạng tham nhũng hiện đang lan tràn tại Việt Nam.

    Những dấu hiệu hoãn phiên tòa xử con bạc triệu đô-la Bùi Tiến Dũng và đường dây PMU18 hồi tháng 8 vừa qua cũng như việc mới đây Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao tạm tha nguyên thứ trưởng thường trực Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn Việt Tiến cho dư luận trong-ngoài nước thấy điều gì, mời quí vị đón nghe phần hai cuộc Hội luận trong một buổi phát thanh tới.

    Theo dòng câu chuyện:

    - Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 2)
    - Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 3)


    [/align]© 2007 Radio Free Asia

    [/align][/align]




    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/13/DebateOnCurrentStateOfVnCorruptionP3_VHung/
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-15 17:00:34Ngọc Lý>
    Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 2)
    2007.10.13
    Việt Hùng, phóng viên đài RFA
     
    Tiếp tục phần hai cuộc Hội luận trong-ngoài nước với đề tài: “Thấy gì về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam” với sự tham dự của ông Phạm Quế Dương, cựu đại tá quân đội nhân dân Việt Nam với hơn 50 năm theo đảng cộng sản Việt Nam, từng bị đảng bỏ tù vì muốn giúp đảng lập Hội chống Tham nhũng, người thứ hai là ông Trần Ngọc Thành cũng từng là đảng viên CSVN hiện định cư tại Ba Lan, ông Trần Ngọc Thành hiện là Chủ tịch Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam. Mời anh Việt Hùng tiếp tục điều hợp.

    Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này
    Tải xuống để nghe

    [/align]

    Ông Phạm Quế Dương, cựu đại tá quân đội nhân dân Việt Nam. RFA PHOTO


    [/align]Việt Hùng: Thưa ông Phạm Quế Dương và ông Trần Ngọc Thành, cách đây không lâu ông Vũ Đình Thuần, phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ thời ông Phan Văn Khải đã bị bắt vì liên quan đến đề án 112 Tin học quản lý hành chánh nhà nước, rồi gần đây Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao quyết định tạm tha ông Nguyễn Việt Tiến, nguyên thứ trưởng thường trực Bộ Giao thông Vận tải có dính dáng đến vụ PMU 18. Liên quan đến những sự kiện này các ông đánh giá như thế nào?

    Ông Phạm Quế Dương: Dự án 112 tất cả những con số công bố đã chi tiêu tốn kém bao nhiêu, cụ thể ra sao thì mọi người đều biết rồi…

    Tôi nói ngay về chuyện ông Nguyễn Việt Tiến, nguyên thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, ông ấy đã bị cơ quan điều tra kết luận “cố ý làm trái qui định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, lợi dụng chức vụ trong khi thì hành công vụ, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, lạm dụng chức vụ chiếm đoạt tài sản, tham ô tài sản”.

    Kết luận của cơ quan điều tra nói rõ ràng như thế nhưng ông Nguyễn Việt Tiến vẫn được tại ngoại, do đó cho nên bây giờ ai là người ăn cắp? Ai là người ăn cướp? Ai là người tham nhũng? Chính cái đảng này là tham nhũng, vậy xử sẽ là như thế nào? Không xử thì không được, vì thế nên bắt buộc phải xử nên người ta mới nói chống tham nhũng “đánh từ vai trở xuống…”.

    Việt Hùng: Vâng đó là ý kiến của ông Phạm Quế Dương từ Việt Nam, từ bên ngoài mời ông Trần Ngọc Thành.

    Ông Trần Ngọc Thành: Với những ý kiến của ông Phạm Quế Dương vừa nói tôi hoàn toàn đồng ý. Ở Việt Nam có câu “cùng hội cùng thuyền với nhau” do đó những ông như Bùi Tiến Dũng hay Nguyễn Việt Tiến theo báo chí ở trong nước thì đều được cất nhắc chuẩn bị vào những chức vụ cao hơn thí dụ như ứng cử vào Ban chấp hành Trung ương đảng CSVN chẳng hạn.


    Do đó tôi nói giá trị của con người Việt Nam là như thế chỉ khi bị lộ ra ông thì đánh bạc, ông thì đủ điều này khác và chỉ khi không thể dấu được nữa bắt buộc người ta phải đưa ra tòa. Mà ra tòa thì có hai bản án đó là với quan chức và thứ hai là đối với dân thường. Nhìn lại những vụ án trước đây như vụ Năm Cam thì ai cũng biết Bùi Quốc Huy và Trần Mai Hạnh hiện nay đang ở đâu rồi, còn ông Năm Cam thì như thế nào hay những đối tượng là dân đen thì hiện nay ra sao.

    [/align]Ông Trần Ngọc Thành


    Nếu không có vụ đánh bạc bị lộ ra thì các ông ấy không những không phải ra trước vành móng ngựa mà còn ở những chức vụ huấn luyện nhân dân về giá trị về đạo đức chống tham nhũng… và rồi còn được vào Ban quản lý Trung ương hay thậm chí còn ở những chức vụ cao hơn nữa.

    Do đó tôi nói giá trị của con người Việt Nam là như thế chỉ khi bị lộ ra ông thì đánh bạc, ông thì đủ điều này khác và chỉ khi không thể dấu được nữa bắt buộc người ta phải đưa ra tòa. Mà ra tòa thì có hai bản án đó là với quan chức và thứ hai là đối với dân thường. Nhìn lại những vụ án trước đây như vụ Năm Cam thì ai cũng biết Bùi Quốc Huy và Trần Mai Hạnh hiện nay đang ở đâu rồi, còn ông Năm Cam thì như thế nào hay những đối tượng là dân đen thì hiện nay ra sao.

    Nhìn vào những chuyện đấy ai cũng thẩy những mức án cho từng thang bậc khác nhau. Đối với lãnh đạo hiện nay thì không lạ gì khi một quan chức như ông Nguyễn Việt Tiến được tại ngoại. Ở đây tôi muốn nhấn mạnh thêm qua vụ Nguyễn Việt Tiến và Bùi Tiến Dũng đã tham ô hay đánh bạc một đêm hàng trăm ngàn đô-la.

    Trong khi đấy những sự kiện gầy đây như vụ sập cầu Cần Thơ chẳng hạn trong đó có nêu lên công ty thầu của Thụy Sỹ VSL bán thầu cho công ty Vĩnh Thịnh, hay công ty của Nhật TKN bán thầu cho công ty Thăng Long chẳng hạn thì tôi cũng có điều băn khoăn và giật mình là phải chăng bệnh tham nhũng đã lây sang các nhà đâu tư nước ngoài.

    Có thể những công ty của Nhật hay Thụy Sỹ khi họ làm ăn ở một số nước khác hay nước của họ thì họ bài bản trong sạch nhưng khi nhúng vào Việt Nam thì căn bệnh tham nhũng đã truyền nhiễm sang họ và những gì biểu hiện qua vụ PMU18 hay vụ sập cầu Cần Thơ thì những cái đó tôi cảm thấy rất giật mình. Đây phải chăng là một sự báo động với những công ty này hay đó là sự báo động chung với những đầu tư của nước ngoài đối với Việt Nam hiện nay.

    Việt Hùng: Liên quan đến vụ án PMU 18 trong phiên tòa xử Bùi Tiến Dũng hồi tháng 8 vừa qua đã tạm hoãn, theo ghi nhận các phóng viên báo chí ngoại quốc không được tham dự phiên tòa, với cái nhìn của các ông chuyện thường ngày ở huyện có thể hiểu như thế nào?

    Ông Phạm Quế Dương: Thực ra mà nói khi xử vụ Bùi Tiến Dũng người ta không xử tội tham nhũng mà người ta xử tội đánh bạc là chủ yếu. Nhưng cơ bản nhất theo kết luận của cơ quan điều tra được in trên báo rõ ràng Bùi Tiến Dũng và Nguyễn Việt Tiến là tham ô tài sản nhưng khi ra tòa thì tòa xử đánh bạc, vậy thôi, cho nên tôi rất tán thành với những ý kiến của anh Trần Ngọc Thành, dù là ở nước ngoài nhưng anh Thành nắm rõ tình hình ở trong nước.

    Trong tình hình hiện nay về tham nhũng ở trong nước thì ai cũng biết cho nên niềm tin đối với đảng của người dân quá giảm sút vì thế ông Trương Vĩnh Trọng phải hô khẩu hiệu, rồi ông Nguyễn Tấn Dũng cũng phải hô khẩu hiệu, rồi các ông lãnh đạo đảng và nhà nước cũng phải hô khẩu hiệu chống tham nhũng…

    Việt Hùng: Từ bên ngoài, thật ngắn gọn xin ông Trần Ngọc Thành cho biết cái nhìn của ông ra sao khi phiên tòa xử ông Bùi Tiến Dũng báo chí ngoại quốc không đưọc tham dự?


    Thực ra mà nói khi xử vụ Bùi Tiến Dũng người ta không xử tội tham nhũng mà người ta xử tội đánh bạc là chủ yếu. Nhưng cơ bản nhất theo kết luận của cơ quan điều tra được in trên báo rõ ràng Bùi Tiến Dũng và Nguyễn Việt Tiến là tham ô tài sản nhưng khi ra tòa thì tòa xử đánh bạc, vậy thôi, cho nên tôi rất tán thành với những ý kiến của anh Trần Ngọc Thành, dù là ở nước ngoài nhưng anh Thành nắm rõ tình hình ở trong nước.

    [/align]Ông Phạm Quế Dương


    Ông Trần Ngọc Thành: Ý kến của ông Phạm Quế Dương đã phát biểu rồi tôi hoàn toàn đồng ý. Tất cả những gì có thể để lộ ra như cách tuyên án hay cách xét xử của Việt Nam thì họ sợ tất cả những thông tin đó sẽ lọt ra nước ngoài gây những ảnh hưởng không tốt cho họ.

    Chính từ những điểm đó nên họ không cho phóng viên nước ngoài vào tham dự, cũng như với những phiên xử đối với các nhà bất đồng chính kiến thì ta thấy trong thể chế hiện nay tại Việt Nam điều đó không có gì là lạ.

    Việt Hùng: Cũng liên quan đến vụ PMU 18 vào tháng 8 năm ngoái người ta còn nhớ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng chỉ đạo phải giải quyết dứt điểm vụ này, nhưng rồi mọi việc lại chìm trong im lặng.

    Và vào thời điểm đó một quan chức công an là ông Cao Ngọc Oánh đã bị đình chỉ công tác vì có liên quan đến đường dây chạy án, nhưng cách đây không lâu dư luận lại thấy ông Cao Ngọc Oánh trở lại và quyết định cuối cùng là không có liên quan đến đường dây chạy án, trong khi một quan chức công an khác trực tiếp điều tra vụ án thì lại nhận quyết định về hưu vì ông Tướng công an này từng nói với báo chí là trong quá trình điều tra đụng vào đâu cũng phải xin phép.

    Bằng kinh nghiệm thực tế trong chính trường ở tại Việt Nam thưa ông Phạm Quế Dương những thông tin này ghi nhận của ông như thế nào?

    Ông Phạm Quế Dương: Những việc thông tin đó rất là chính xác, bởi vì những cái này tôi đã nói đi nói lại rồi là ai tham ô, ai ăn cắp, ăn cướp, bây giờ đảng này là tham ô, đảng này là ăn cắp, ăn cướp do đó như vậy là ai sẽ xử, là đảng xử, chính vì đảng xử chính vì thế cho nên người ta phải tìm mọi cách giảm tội đi và đồng thời người ta phải che dấu đi.

    Tất cả sự thật không được phơi bày ra một cách rõ ràng mà nguyên nhân cơ bản nhất là đảng độc quyền, đảng độc trị, đảng độ tài, đảng độc đoán, do đó cho nên đảng quyết định hết, cho nên vừa rồi tôi có nói đảng chỉ tay mà…

    Việt Hùng: Thưa ông Trần Ngọc Thành với câu hỏi vừa rồi xin ông thật vắn tắt.

    Ông Trần Ngọc Thành: Thứ nhất tôi cũng đồng ý với ý kiến của ông Phạm Quế Dương vừa trình bày, tôi chỉ xin nói thêm thế này một trong những phương tiện hữu hiệnu nhất để chống tham nhũng là cơ quan báo chí, nhưng mà người đứng đầu chính phủ hiện nay là ông Nguyễn Tấn Dũng ngay từ khi lên nhậm chức chính thức là ngày 29-11-2006 ông Dũng đã ra chỉ thị 37 là xiết chặt báo chí và các cơ sở truyền thông trên phạm vi toàn quốc.


    Mời bạn tham gia mục Diễn Đàn RFA


    [/align]


    Về vấn đề này trước đây vào năm 2005 ông Phan Văn Khải cũng từng ra một chỉ thị nội dung cũng tương tự. So ra thì chỉ thị của ông Nguyễn Tấn Dũng vừa qua là thực hiện quyết nghị của Bộ Chính trị mang tầm cao hơn. Khi đã siết chặt báo chí rồi thì không ai có thể xen vào những công việc của đảng nữa.

    Chính ông Phạm Quế Dương đã nói đảng là tham nhũng thì làm sao đảng có thể xử những người chủ chốt của đảng được. Tất cả những gì đang xảy ra ở Việt Nam như người chống tham nhũng thì bị trù dập, người tham nhũng được thăng chức.

    Bây giờ hãy nhìn xem từ chức cao nhất là Tổng Bí thư cho đến thấp nhất là bí thư xã hay Chủ tịch xã chúng ta thử xem có ai không tham nhũng hay không.

    Việt Hùng: Trở lại câu hỏi cuối cùng trước khi đóng lại phần hai cuộc Hội luận, ông đánh giá sự việc một quan chức trong Bộ Công an là ông Cao Ngọc Oánh có liên quan đến đường dây chạy án, thế rồi người trực tiếp điều tra trong vụ án này cũng là một Tướng công an thì lại nhận quyết định về hưu. Câu hỏi chúng tôi đặt ra, những dự kiện này dư luận có thể hiểu như thế nào?

    Ông Trần Ngọc Thành: Tôi thấy không có gì làm ngạc nhiên trong thể chế hiện nay tại Việt Nam cả vì pháp luật nằm trong tay đảng CSVN, những ai đi đúng theo những chỉ đạo của đảng thì họ tận dụng, giữ lại chức vụ cho dù người đó có thể ảnh hưỏng tới quyền lợi của dân tộc hay là có tham ô hay có gì đi chăng nữa…

    Nhưng mà người đó bảo vệ quyền lợi cho đảng, có lợi cho đảng thì họ giữ lại, còn những người nào dù có trong sạch, có vì dân vì nước chăng nữa, công việc của họ có ảnh hưởng đến chỗ đứng của đảng, xin mở ngoặc uy tín của đảng dù là không có nữa, nhưng mà ảnh hưởng đến chỗ đứng, đến quyền lợi hay quyền lực của đảng thì việc họ cho những người đó ra đi là bình thường.

    Việt Hùng: Theo ông Trần Ngọc Thành, cho dù vì dân vì nước, trong sạch, nhưng nếu không vì quyền lợi của đảng cộng sản thì ra đi là chuyện thường ngày xảy ra ở huyện tại Việt Nam ngày nay.

    Trong sự hội nhập, trong bối cảnh dòng người khiếu kiện kêu oan mỗi ngày gia tăng thì vai trò của các nhà dân chủ trong-ngoài nước sẽ phải làm gì, sự phối hợp trong-ngoài sẽ được hiểu như thế nào, mời quí vị đón nghe trong phần cuối cuộc Hội luận vào một buổi phát thanh tới.

    Theo dòng câu chuyện

    - Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 1)
    - Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 3)

    © 2007 Radio Free Asia





    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/13/DebateOnCurrentStateOfVnCorruptionP2_VHung/
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 3)
    2007.10.13
    Việt Hùng, phóng viên đài RFA
     
    Tiếp tục phần ba và cũng là phần cuối cùng Hội luận trong-ngoài nước với đề tài: Thấy gì về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam. Tham gia cuộc Hội luận là ông Phạm Quế Dương từ Hà Nội, ông Trần Ngọc Thành từ Ba Lan. Mời anh Việt Hùng trong phần điều hợp.


    Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này
    Tải xuống để nghe

      [/align]

      Ông Trần Ngọc Thành, chủ tịch uỷ ban bảo vệ người Lao động Việt Nam có trụ sở tại Ba Lan. RFA PHOTO

      [/align][/align] 
      [/align]Việt Hùng: Trong phần Hội luận hôm nay chúng tôi xin được bàn đến vấn đề khiếu kiện và người dân oan từ tình trạng tham nhũng hiện đang lan tràn tại Việt Nam. Thưa các ông tham nhũng sẽ dột đến đâu? Trước tiên để mời ông Trần Ngọc Thành

      Ông Trần Ngọc Thành: Khi đã dột từ nóc rồi thì bất cứ chỗ nào cũng sẽ bị ảnh hưởng. Do cơ chế độc đảng, do cơ chế độc tài một trong những cái đó gọi là sở hữu toàn dân về đất đai hay những sở hữu nhà nước thì đó chính là những chủ trương đưa đến những điều kiện tham nhũng.

      Tất cả những điều kiện hiện nay của dân khiếu kiện từ xuất phát từ đất của dân trước đây tập trung vào hợp tác xã, sau đó khi hợp tác xã không giải tản thì thuộc của nhà nước và một số cơ sở đất đai khác cũng thuộc của nhà nước quản lý. Khi nhà nước quản lý, nhà nước là của ai? ai cũng biết nhà nước là của đảng thì việc tham nhũng nó đẻ ra là tất nhiên.

      Việt Hùng: Thưa ông Phạm Quế Dương, bằng thực tế tại Việt Nam những điều ông Trần Ngọc Thành trình bày như vậy có đúng với thực tế hay không?

      Ông Phạm Quế Dương: Tôi cũng rất là hoan nghênh ông Trần Ngọc Thành, dù là ở nước ngoài nhưng ông Thành nắm rõ tình hình tại Việt Nam. Bây giờ nói là dột từ nóc dột xuống tức là từ chính phủ trở xuống, từ nhà nước, từ Bộ Chính trị đã dột xuống tận xuống cơ sở vì thế dân oan càng ngày càng đông, càng ngày càng nhiều.

      Vừa rồi ở Hà Nội có hàng mấy nghìn người ở các nơi kéo về biểu tình. Tại vì sao họ lại kéo về biểu tình là tại vì luat đất đai nói quyền sở hữu là quyền sở hữu của toàn dân. Luật đất đai đó phủ nhận quyền sở hữu tư nhân trong khi đảng CSVN nói nhà nước là nhà nước của toàn dân vì thế cho nên nhà nước chiếm đất đai của bà con vì thế bà con người ta phải đi khiếu kiện.

      (Mời quí vị thính giả theo dõi toàn bộ âm thanh cuộc Hội luận)

      Theo dòng câu chuyện

      - Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 1)
      - Hội luận trong-ngoài nước về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam (phần 2)

      © 2007 Radio Free Asia
      http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/13/DebateOnCurrentStateOfVnCorruptionP3_VHung/
      Đăng nhập để trả lời
      0
      <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-21 06:57:18Ngọc Lý>
      Báo Wall Street Journal: Phải Thay Chế Độ Độc Tài Mới Diệt Nổi Tham Nhũng ở Việt Nam
       
      [07/10/2007 - Tác giả: admin1 - Vietnam Review]

      NEW YORK 27-04-2006 (TH) - Muốn đối phó được nạn tham nhũng được gọi là “quốc nạn” tại Việt Nam, cần phải thay thế chế độ độc tài ở Hà Nội mới dứt khoát giải quyết được vấn đề.

      Ðó là nội dung bài phân tích của ông Carlyle Thayer đăng trên tờ Wall Street Journal trong số báo ra ngày Thứ Năm 27 Tháng Tư năm 2006. Nhật báo kinh tế tài chính Wall Street Journal là tờ báo có tầm ảnh hưởng quốc tế.

      Ông Thayer dựa vào sự kiện vụ án tham nhũng đang xảy ra ở Bộ Giao Thông Vận Tải Cộng Sản Việt Nam và Ban Quản Lý Các Dự Án (Cầu Ðường) PMU18 trực thuộc bộ này, để cho rằng hành động đối phó có tính cách riêng rẽ từng vụ tham nhũng sẽ không giải quyết được nạn tham nhũng ở Việt Nam. Bởi vì nó được chính đám cán bộ đảng viên cao cấp che chắn, móc nối với nhau để đục khoét.

      “Chỉ đối phó với từng vụ tham nhũng riêng rẽ khi chúng lộ ra sẽ không giải quyết được vấn đề.” Thayer viết. “Tình trạng tham nhũng lớn ở Việt Nam có trung tâm từ sự bảo trợ của những hệ thống gồm những đảng viên cao cấp, gia đình của họ và ngay cả trong luật lệ.”

      Lý cớ để ông bình luận như vậy là vì những hệ thống (quyền lực) đó nằm bên ngoài luật lệ. Mỗi khi có những vụ tham nhũng lớn bị phơi bày thì chúng đều được “chỉ đạo” giải quyết “bên trong cánh cửa”.

      Tổng Thanh Tra Chính Phủ Quách Lê Thanh, Tướng Công An Cao Ngọc Oánh, Bộ Trưởng Giao Thông Vận Tải Ðào Ðình Bình cũng đều phải giải trình với ban cán sự đảng của Bộ Chính Trị về những sự việc tham nhũng liên quan đến cá nhân của họ.

      Thứ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải Nguyễn Việt Tiến và Tổng Giám Ðốc PMU18 Bùi Tiến Dũng đều được Nông Ðức Mạnh giới thiệu vào trung ương để từ đó lên ghế bộ trưởng và thứ trưởng. Nhưng vụ thua cờ bạc hàng triệu đô la của “Dũng tổng” cuối năm ngoái đã làm bùng vỡ cả một hệ thống ngang dọc gồm những vịcó chức quyềntrong đảng Cộng Sản Việt Nam, từ móc nối, bao che, hợp tác để tham nhũng, ăn hối lộ.

      Sơ sơ, người ta thấy nhiều quan chức trong những hệ thống tư pháp, công an, hành chính, đều có phần trong vụ án Bùi Tiến Dũng.

      Kể cả vụ án PMU18 mà báo chí được loan tin, nhiều vụ án khác tham nhũng khác (như tham nhũng tại Tổng Thanh Tra Nhà Nước, Tổng Công Ty Dầu Khí Quốc Doanh, Bộ Nông Nghiệp Và Phát Triển Nông Thôn, Thủy Cung Thăng Long, vụ án Tăng Minh Phụng, Phùng Long Thất v.v..) đều chỉ được loan tin rất giới hạn.

      “Tham nhũng ở Việt Nam chỉ được chống từ rốn trở xuống.” Ông Phạm Quế Dương, đại tá hồi hưu, nguyên tổng biên tập tạp chí Lịch Sử Quân Ðội, từng phát biểu như vậy. Ông là một trong hai người đã làm đơn xin lập “Hội Nhân Dân Việt Nam Giúp Ðảng Và Nhà Nước Chống Tham Nhũng” năm 2001. Không những những ông Phạm Quế Dương và ông Trần Khuê không được lập hội mà còn bị sỉ nhục.

      Trong 5 năm qua, “12 ủy viên trung ương Ðảng đã bị kỷ luật vì liên quan tham nhũng. Nhưng rất ít trường hợp bị đem ra tòa xử tội. Cho dù họ bị đem ra tòa, vụ xử chỉ được kể rất qua loa trên hệ thống báo nhà nước vốn được kiểm soát chặt chẽ, ngược hẳn với tin tức tràn ngập của vụ án PMU18.” Ông Thayer viết.

      Khi xảy ra chuyện băng đảng Năm Cam lộng hành ở Sài Gòn, Trương Tấn Sang là bí thư thành ủy, Tướng Công An Bùi Quốc Huy là giám đốc Sở Công An thành phố (HCM), Trần Mai Hạnh là tổng biên tập tờ “Nhà Báo Và Công Luận”. Chuyện vỡ lở từ một bài báo tố cáo Hạnh ăn tiền của Năm Cam để tay này ra tù sớm. Cuộc điều tra bất đắc dĩ làm nổi lên một hệ thống chằng chịt từ công an, viên chức tư pháp, viên chức thành phố, dính líu “che dù” cho băng đảng làm ăn. Cuối cùng, năm 2003, Năm Cam bị án tử hình, Trần Mai Hạnh (lên chức giám đốc Ðài Phát Thanh Quốc Gia), Bùi Quốc Huy (lên thứ trưởng Bộ Công An) và Phạm Sỹ Chiến (phó viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao) chỉ bị án tù tượng trưng. Trương Tấn Sang tuy mất chức thành ủy lại về Hà Nội làm Trưởng Ban Kinh Tế của Bộ Chính Trị, nay vẫn là ủy viên Bộ Chính Trị. Ðể tránh cho báo chí đừng đào sâu thêm vào chi tiết của vụ án có thể bộc lộ nhiều hơn nữa, Nguyễn Khoa Ðiềm, Trưởng Ban Văn Hóa Tư Tưởng Trung Ương của Bộ Chính Trị, đã dằn mặt cả làng báo là “không được thông tin quá liều lượng” vì sẽ làm “mất đoàn kết nội bộ đảng” và “tiết lộ bí mật quốc gia.”

      “Thống kê thành tích chống tham nhũng của Ðảng không cho người ta căn cứ để lạc quan rằng chiến dịch chống tham nhũng hiện tại sẽ thành công hơn là những vụ án trước đây. Nói tổng quát, đảng Cộng Sản Việt Nam xác nhận tham nhũng là một trong 4 nguy cơ quan trọng nhất mà Ðảng, từ năm có đại hội Ðảng năm 1994, phải đối diện. Nhưng từ đó đến nay, 12 năm đã qua và đã có 2 kỳ đại hội đảng, tham nhũng ở cấp cao vẫn cứ diễn ra nhiều hơn bao giờ.” Thayer viết trên Wall Street Journal.

      Từ khi được đưa lên làm tổng bí thư nhiệm kỳ đầu năm 2001 đến nay, Nông Ðức Mạnh đã nhiều lần hô hò “kiên quyết” chống tham nhũng và trừng trị “bất cứ ai, không bao che”. Trong nhiều bản tin thông báo kết quả những phiên họp chính phủ hàng tháng, người ta đều thấy tường thuật Phan Văn Khải, thủ tướng chính phủ, nói “sắp tới” chính phủ sẽ “mạnh tay” với tham nhũng.

      Giáo sư Carlyle Thayer, một chuyên viên về Việt Nam của Học Viện Quốc Phòng Hoàng Gia Úc, thường được báo chí quốc tế phỏng vấn, phân tích rằng kiểu chống tham nhũng đằng ngọn như ở Việt Nam hiện nay sẽ không giải quyết được gì. Muốn trừ được tham nhũng phải thay đổi chính trị.

      “Thay thế đảng Cộng Sản Việt Nam, đảng chống lại sự tách biệt quyền lực (hành pháp, lập pháp và tư pháp) và tùy thuộc vào sự thống trị độc đoán của một đảng, là cốt lõi vấn đề. Một nhóm nhỏ người không được (toàn dân) bầu lên lại nắm trọn quyền kiểm soát cả 3 ngành hành pháp, lập pháp và tư pháp.” Ông Thayer viết. “Các cơ chế đó không hoạt động độc lập khỏi đảng (Cộng Sản Việt Nam) mà chỉ hành động khi những lãnh tụ cấp cao ra lệnh, khi nào thì phơi bày (chính trị hóa) một vụ tham nhũng một cách rầm rộ.”

      Ông cũng cho rằng “Cách hữu hiệu duy nhất” để đối phó tham nhũng “luồn sâu leo cao” là thay đổi chế độ độc tài bằng một chế độ dân chủ tam quyền phân lập.


      http://www.vietnamreview.com/modules.php?name=News&file=article&sid=6971
      Đăng nhập để trả lời
      0
      <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-21 07:26:55Ngọc Lý>
      Hội luận trong ngoài nước về hiện tình ngành tư pháp Việt Nam (phần 1)
      2007.10.05
      Trà Mi, phóng viên đài RFA


      Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này
      Tải xuống để nghe

        [/align]
        RFA Graphic

         
        [/align]Những tồn tại trong hệ thống pháp luật Việt Nam lâu nay vẫn là vấn đề gây nhiều tranh cãi lẫn bức xúc cho dư luận trong và ngoài nước.

        Để tìm hiểu thêm về thực tại của nền pháp lý Việt Nam và hướng tới những thay đổi kỳ vọng trong tương lai, Ban Việt Ngữ chúng tôi có cuộc trao đổi với hai vị luật sư trong và ngoài nước. Đó là luật sư Trần Lâm, từ Hải Phòng, nguyên Chánh án Tòa Án Nhân dân Tối cao và cũng là một trong số rất ít những luật sư đang tham gia bào chữa các vụ án chính trị trong nước.

        Và luật sư Trần Thanh Hiệp, từ Pháp, cựu luật sư các toà Thựơng thẩm ở Sài Gòn cũng như tại Paris, hiện là Chủ tịch Trung tâm Việt Nam về nhân quyền, tác giả của nhiều bài nghiên cứu về chủ thuyết Hiến trị, nhà nước pháp quyền-pháp trị. Cả hai vị luật sư này năm nay đã ngoài 80 tuổi và là những chuyên gia kỳ cựu, nhiều năm kinh nghiệm trong ngành toà án.

        Cuộc hội luận do Trà Mi điều hợp. Xin nhường lời cho Trà Mi:

        Trà Mi : Xin cảm ơn Luật sư Trần Lâm và Luật sư Trần Thanh Hiệp đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này.


        Bàn về một số tồn đọng trong pháp luật Việt Nam thì nhiều người cho rằng pháp luật Việt Nam là công cụ bảo vệ cho cơ quan công quyền hơn là bảo vệ người dân, mà một ví dụ tiêu biểu đang được nhiều người đề cập tới là tuy Việt Nam đã bỏ Nghị định 31-CP nhưng vẫn áp dụng tình trạng tạm giam vô hạn định đối với các nghi can.

        Như vậy, câu hỏi được đặt ra là người dân trong nước, đặc biệt là dư luận quốc tế nên hiểu như thế nào về pháp luật Việt Nam, thưa ông?


        Luật sư Trần Lâm : Ở Việt Nam, những quy định như thế trên giâý tờ đều có, nhưng đến khi làm thì ngưòi ta không làm đúng như trên giấy tờ.

        Trà Mi : Như vậy nên hiểu như thế nào về tinh chất pháp luật Việt Nam cho đúng?


        Luật sư Trần Lâm : Đối với Việt Nam thì mình đừng suy nghĩ tình hình cũng như là ở các nước kia, bởi vì pháp trị tức là mọi người phải theo quy định của pháp luật, chứ còn ở Việt Nam thì nó còn là nhân trị, tức là ý của người cầm quyền đấy, họ muốn làm gì là họ làm. Đấy, cái khổ của ta như thế đấy.

        Thế thì mang nó ra mà so sánh với các nước thì thấy là không thể chấp nhận được. Về chuyện tạm giam thì có vi phạm nhiều, nhưng theo tôi thì chưa phải là vấn đề đáng quan tâm vì còn nhiều cái nguy hiểm hơn cái tạm giam.

        "Nhân trị" đúng hơn là "pháp trị"?

        Trà Mi :
        Thưa ông, ông vừa nói là ở Việt Nam phải dùng từ "nhân trị" đúng hơn là "pháp trị"?


        Luật sư Trần Lâm : Đấy là nhân trị. Ở nước ta đấy là nhân trị, chưa thể là pháp trị. Bởi vì ở nước ta hiện nay việc xử án, như cái vụ đất ở Đồ Sơn - đó là tội trọng rồi thế mà người ta mang ra xử tội rất nhẹ với án treo thôi, thế rồi dư luận bức xúc quá người ta mang ra xử lại bây giờ là 7 năm tù.
        Đấy cô xem, từ án treo, thấp nhất đấy, rồi trở thành 7 năm tù, cô thấy sự chênh lệch có ghê gớm không! Cái chuyện tạm giam ấy mà tôi xin mạnh dạn nói với cô đấy là một việc thấp nhất của chúng ta.
        Trà Mi : Xin mời ý Luật sư Trần Thanh Hiệp góp ý thêm ạ.

        Luật sư Trần Thanh Hiệp : Nghe Luật sư Trần Lâm nói về cái thực trạng pháp luật ở Việt Nam thì điều đó ngoài sự tưởng tượng của tôi. Tôi xin đi sát vào câu hỏi, thứ nhất là cái nghị định 31-CP đã bãi bỏ chưa? Hay là chỉ bãi bỏ về mặt hình thức. Điểm thứ hai là từ căn bản nền pháp luật đó là pháp luật nào?

        Trà Mi : Dạ, xin mời Luật sư Trần Lâm.


        Luật sư Trần Lâm : Nghị định 31-CP thì bãi bỏ rồi, nhưng mà nội dung của 31-CP thì đựơc chuyển sang một luật hành chính mới hơi tương tự như cái 31-CP. Nhưng hôm nay tôi không có tài liệu để đọc cho Bác biết.

        Thực ra đáng lẽ chúng tôi phải hàng ngày cập nhật chuyện đó, nhưng mà nói thật với Bác là ở nước ta ấy mà cái chuyện đó người ta làm cũng thường thường thôi.

        Luật sư Trần Thanh Hiệp : Xin Luật sư Trần Lâm cho biết cái luật hành chánh đó đưa ra những quy phạm để áp dụng nội dung của nghị định đã bị bãi bỏ, thế thì khoảng cách của các ngành là như thế nào? Luật hành chánh với luật hình sự ra làm sao?

        Luật sư Trần Lâm : Thực ra cái 31-CP người ta đưa vào luật hành chính, nhưng ở nước ngoài hay ở trong dân ngưòi ta cho đấy là một cái luật bỏ tù người ta mà không có xét xử. Bây giờ bỏ cái đó rồi lại đưa vào trong luật hành chánh có nhẹ hơn, thì xin lỗi Bác cái đó đáng nhẽ ra chúng tôi phải đọc kỹ rồi xem được thực hiện như thế nào, việc đó tôi chưa làm được.

        Hiện nay có những người bị bắt mà không biết bị bắt theo hành chính hay theo hình sự mà không thấy bị khởi tố, không thấy làm các thủ tục, thì đấy có tình trạng như vậy.

        Người ta cũng đang thắc mắc là những người bị bắt như thế thì phải cho rõ ràng, bị bắt vì tội gì, hành chính thì thế nào và hình sự thì thế nào. Có những chuyện như thế, đó là sự thật. Chúng tôi không che giấu cho ai cả. Đó là thực tế ở trong nước. Tôi muốn nói với bà con ở nước ngoài để thông cảm. Tôi thừa nhận là có các việc ấy.

        Trà Mi : Dạ, trước thực tế mà Luật sư Lâm vừa nêu ra thì thưa Luật sư Hiêp, là người có kinh nghiệm hành nghề luật pháp lâu năm ở nước ngoài thì ông có sự so sánh, có sự nhìn nhận như thế nào đối với pháp luật ở một nước dân chủ hơn?


        Luật sư Trần Thanh Hiệp : Nói rõ ra thì cái đó ngược hẳn lại như một trắng một đen nếu so với việc áp dụng luật pháp ở các nước dân chủ. Chính Luật sư Trần Lâm đã nhìn nhận và cho mình biết là tình trạng ở Việt Nam như vậy đấy.

        Trà Mi : Nhà nước Việt Nam vẫn nói rằng hướng tới xây dựng một nhà nước pháp quyền thì không biết những điều này ở trong nước được thực hiện như thế nào, xin mời Luật sư Trần Lâm cho biêt thêm.


        Luật sư Trần Thanh Hiệp : Nhân thể Luật sư Trần Lâm nên đem ra nói cho rõ là có cải thiện được tình trạng đó không và muốn cải thiện thì phải làm gì, chứ chúng ta không thể nói rằng ờ bây giờ đất nước mình lạc hậu thì mình đành phải chịu. Không nói như vậy đựơc bởi vì như vậy thì không thể nào có tiến bộ được. Có cách nào cải thiện không?


        Luật sư Trần Lâm : Vâng, xin giả lời điều đó ạ. Tôi thấy tình trạng của đất nước có như thế và không phải chúng tôi ngồi im. Nhưng chúng tôi cũng chỉ làm đến một mức độ thôi. Tôi cũng viết lách, tôi cũng làm nhiều việc lắm để làm cho nó tiến bộ hơn lên, nhưng nó chỉ được thê thôi.

        So với cách đây một hai năm thì bây giờ đã thay đổi nhiều lắm. Nếu so với một số nước ngoài và căn cứ theo công ước thì còn hơi xa vời, nhưng mà thực ra có thay đổi nhiều, Bác ạ.

        Trà Mi : Luật sư Trần Lâm mới nói là "nó chỉ được thế thôi" thế thì những trở ngại trước mắt còn tồn đọng lại là gì, thưa Luật sư ?


        Luật sư Trần Lâm : Cái rào cản vẫn còn lớn lắm cô ạ. Ngay một số người trong đảng chứ không phải là người ngoài đảng đâu, người ta cũng đang tích cực thay đổi đó.

        Như ông Chủ tịch nước đã nói tới tam quyền phân lập rồi, chứ trước kia ai nói tam quyền phân lập là mắc khuyết điểm, hoặc quá đi là có tội đấy. Nói để Bác và cô biết như thế. Dù mình có khó chịu bao nhiêu đi chăng nữa thì mình cũng phải nhận rằng đấy là một sự thay đổi. Mà bây giờ không phải chỉ có lời nói, nó sẽ thay đổi.

        Cũng như luật sư, từ hai ba năm nay thay đổi luật sư rất nhiều. Chính Trung Quốc cũng kiểu như mình, nhưng bây giờ họ cũng vừa ra đạo luật của luật sư, thành luật hẳn hoi.

        Đã có thay đổi?

        Trà Mi : Thế còn tình hình Việt Nam thì điều này vẫn chưa có, thưa ông ạ.
        Luật sư Trần Lâm : Người ta có được luật cho luật sư thì so với trước là tiến bộ rất nhiều, cô ạ. Thay đổi rất nhiều. Nhưng người thừa hành của mình ở cấp dưới, anh em không được học tập, chưa quen với cách sống của chế độ dân chủ nên tiếp thu hời hợt lắm. Người ta chưa quen nên người ta thờ ơ. Quả là có chuyện ấy.

        Luật sư Trần Thanh Hiệp : Tôi rất cảm ơn sự bộc trực của Luật sư Trần Lâm. Nhưng tôi xin nói như thế này. Thứ nhất, có thay đổi, nhưng sự thay đổi này chỉ là sự thay đổi ở ngoại vi mà thôi và cái đó không phải là lỗi lầm của địa phương. Tôi xin đi vào ngay thí dụ mà Luật sư Trần Lâm đã nêu lên.

        Bạn nghĩ gì về ý kiến này? Xin email về [email=vietweb@rfa.org]Vietweb@rfa.org[/email]. Hoặc tham gia vào Diễn Đàn RFA .

        [/align]
        Đó là việc ông Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết vừa nói chuyện tam quyền phân lập thì đây chỉ là phản ánh cái suy nghĩ cá nhân của ông chủ tịch chứ còn đối với Hiến Pháp, cái điều 2 đó, đi ngược lại tam quyền phân lập, thì chuyện đó không phải là trách nhiệm của những người áp dụng ở địa phương, mà tại vì chính sách cơ bản của nó là tất cả mọi thứ đêù thống nhất tức là 3 thẩm quyền (lập pháp, hành pháp, tư pháp) đều nằm dưới một quyền độc nhất (đảng quyền) thì như vậy làm sao có được tam quyền phân lập.

        Hiến pháp chưa công nhận sự phân lập của tam quyền thì làm sao lại có được trong thực tế. Cho nên vấn đề đặt ra là có thay đổi nhưng thay đổi với một nhịp độ nào, một năm, hai năm, năm năm, mười năm hay sao, hay là tuỳ tiện khi nào đảng cầm quyền muốn thay đổi mới được thay đổi, mà đảng chưa muốn thay đổi thì ai đòi thay đổi thì bị đàn áp. Chuyện đó khó chấp nhận. Nói ra như vậy không phải là chỉ trích gì Luật sư Trần Lâm.
        Tôi rất cảm ơn Luật sư Trần Lâm đã phát biểu ngay thẳng để chúng ta nhìn thấy thực trạng, và thực trạng đó cần phải được thay đổi, bởỉ vì đảng cầm quyền từ năm 1982 đã cam kết là thực hiện hội nhập những quy phạm của luật quốc tế về nhân quyền vào luật quốc nội theo những thủ tục lập pháp trong nước, vậy mà từ 1982 đến giờ trải qua mấy thập niên rồi và còn phải chờ đợi đến bao giờ nữa?

        Luật sư Trần Lâm : Bác nói thế thì tôi thấy cũng như thế. Thưa Bác thế này ạ. Những công ước quốc tế mà Việt Nam thoả thuận ký kết đều là hội nhập tất cả đấy. Nhưng tôi nói để Bác biết rằng người dân Việt Nam có ai đọc những công ước đó đâu. Ngay cả mấy nhà nghiên cứu có khi cũng chưa đọc hết.

        Luật sư Trần Thanh Hiệp : Tôi hiểu (người dân không đọc), nhưng chuyện đó thì các luật gia trong nước phải biết. Tôi không thể hiểu được.
        Chúng ta có bao nhiêu là tiến sĩ, bao nhiêu là phó tiến sĩ và có cả người đã nghiên cứu ở hải ngoại rồi, vậy mà sao không áp dụng (các công ước quốc tế). Vẫn cứ cái tình trạng đó, tôi không thấy có một tốc độ thay đổi nào để đáp ứng sự đòi hỏi của chung chứ không phải của riêng những người như chúng tôi.

        Với sự phát biểu bộc trực của Luật sư Trần Lâm, chúng ta thấy rằng càng ngày càng có sự bức xúc trong công luận đòi hỏi phải có sự cải thiện tình trạng pháp luật của Việt Nam hiện nay đang đi ngược lại trào lưu và đi ngược lại văn minh và chính cái bản hiến pháp hiện hành ở Việt Nam đã và đang cổ vũ đó. Tôi chỉ xin nói như thế.

        Trà Mi : Dạ. Cả hai luật sư đều công nhận là phải có sự thay đổi nhanh hơn, nhưng thay đổi như thế nào, bằng cách nào cho có hiệu quả? Mời quý vị theo dõi phần tiếp theo của cuộc hội luận trong chương trình phát thanh kế tiếp.

        Theo dòng câu chuyện:

        - Hội luận trong ngoài nước về hiện tình ngành tư pháp Việt Nam (phần 2)

        [/align] 
        [/align]© 2007 Radio Free Asia
        [/align][/align]
        http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/05/SeniorLawyersDiscussWeaknessesInVnCurrentLegalSystemP1_TMi/
        Đăng nhập để trả lời
        0
        <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-21 21:20:09Ngọc Lý>
        Hội luận trong ngoài nước về hiện tình ngành tư pháp Việt Nam (phần 2)
        2007.10.05
        Trà Mi, phóng viên đài RFA


        Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này
        Tải xuống để nghe

          [/align]
          Luật sư Trần Thanh Hiệp.

           
          [/align]Trong buổi phát thanh trứơc, chúng tôi đã gửi đến quý vị phần đầu cuộc hội luận giữa hai chuyên gia trong và ngoài nước nhiều năm kinh nghiệm trong ngành toà án, là luật sư Trần Lâm ở Hải Phòng và luật sư Trần Thanh Hiệp tại Pháp, bàn về thực trạng nền pháp lý Việt Nam hiện nay.

          Tuy có khác biệt về quan điểm và môi trừơng hành nghề, nhưng cả hai vị luật sư đều nêu lên bức xúc về những nghịch lý, những tồn tại "không thể chấp nhận được" của hệ thống pháp luật trong nước. Trước thực tế đó, giới luật gia, nên có thái độ như thế nào, và cần phải làm gì để làm tròn nhiệm vụ bảo vệ người dân?

          Đó cũng là nội dung phần hội luận tiếp theo hôm nay, do Trà Mi điều hợp, với sự tham gia của luật sư Trần Lâm, nguyên Chánh án Tòa Án Nhân dân Tối cao và là một trong số rất ít những luật sư đang tham gia bào chữa các vụ án chính trị trong nước; và luật sư Trần Thanh Hiệp, cựu luật sư các toà Thựơng thẩm ở Sài Gòn cũng như tại Paris, hiện là Chủ tịch Trung tâm Việt Nam về nhân quyền, tác giả của nhiều bài nghiên cứu về nhà nước pháp quyền-pháp trị. Mời quý vị theo dõi:

          Vai trò của những luật sư

          Trà Mi : Chúng tôi xin được đặt ra câu hỏi là những luật sư, những người đóng vai trò là một lực lượng tiêu biểu để bảo vệ người dân thì vai trò đó của họ như thế nào trong việc giúp giữ được cán cân công lý hoặc là xây dựng một xã hội ổn định về chính trị?


          Luật sư Trần Thanh Hiệp : Vâng, về điểm này, tôi xin phép luật sư Trần Lâm để tôi nói ngay điều này. Muốn cho luật sư –như Trà Mi nói- có một vai trò nào trong trật tự chính trị - xã hội ở Việt Nam thì trứơc tiên phải quy chiếu vào cái gọi là “luật luật sư” hiện thời của Việt Nam.

          Người luật sư phải là kết tinh của quyền bào chữa. Và luật luật sư hiện thời ở Việt Nam, theo tôi, đã không cho người luật sư làm tốt nhất, đúng như là các tiêu chuẩn ở các nước dân chủ tự do, tức là tượng trưng cho quyền bào chữa.


          Thưa Bác, tình hình luật sư ở Việt Nam thì như thế này ạ. Cách đây độ một hai năm có nhiều đạo luật mới về luật sư cũng mở rộng thẩm quyền, mở rộng phạm vi. Đó là nói trên giấy tờ thì tốt, nhưng vai trò của luật sư Việt Nam hiện nay so với nước ngoài thì nó thấp lắm. Nó thấp là vì người dân chưa biết dùng luật sư, người ta chưa hiểu luật sư thế nào cả. Trình độ dân chủ, trình độ văn hoá của người dân thấp cho nên việc dùng luật sư cũng bị hạn chế. Bản thân đội ngũ luật sư nói thực là cũng yếu vì học hành cũng không đến nơi đến chốn.

          [/align]Luật sư Trần Lâm


          Họ là chuyên gia về luật pháp cung cấp một số dịch vụ pháp lý ở trong khuôn khổ pháp lý của chế độ thôi. Theo sự theo dõi của tôi, ngay trong những việc Luật sư Trần Lâm đã biện hộ cho các bị can thì tôi thấy là không làm được bởi vì LS Trần Lâm cũng như các luật sư khác bị gò bó vào trong cái luật luật sư hiện thời ở Việt Nam.

          Luật sư Trần Lâm : Thưa Bác, tình hình luật sư ở Việt Nam thì như thế này ạ. Cách đây độ một hai năm có nhiều đạo luật mới về luật sư cũng mở rộng thẩm quyền, mở rộng phạm vi. Đó là nói trên giấy tờ thì tốt, nhưng vai trò của luật sư Việt Nam hiện nay so với nước ngoài thì nó thấp lắm.
          Nó thấp là vì người dân chưa biết dùng luật sư, người ta chưa hiểu luật sư thế nào cả. Trình độ dân chủ, trình độ văn hoá của người dân thấp cho nên việc dùng luật sư cũng bị hạn chế. Bản thân đội ngũ luật sư nói thực là cũng yếu vì học hành cũng không đến nơi đến chốn.

          Rồi công việc trong nước cũng không có để mà giỏi. Luật sư hiện nay rất ít người nuôi sống được mình. Đến quá nửa số luật sư làm việc cho vui thôi. Còn đối vói nhà nước thì nhà nước cũng có tôn trọng trên giấy tờ, nhưng trên thực tế thì lại thiếu tôn trọng.

          Cho nên vai trò người luật sư cũng không có đủ khả năng để làm công việc dân trao cho mình và luật pháp giao cho mình. Họ không đủ năng lực để làm việc đó. Mà chính người cầm quyền thì lại cũng không ủng hộ bộ máy nhà nước, vẫn quan liêu và vẫn thích làm theo ý mình. Mình có quyền thì làm theo ý mình. Hiện nay thì tình trạng là như thế.

          Còn bây giờ chúng tôi làm gì? Ngay bây giờ giới luật sư trên toàn quốc đêu muốn có luật sư đoàn để từ luật sư đoàn ấy có một vị thế, rồi có sự học tập lẫn nhau, nó có một tổ chức. Nhưng luật sư đoàn hiện nay không có. Ngay một nước tự xưng là pháp quyền mà lại không có luật sư đoàn. Lụât sư chỉ được theo từng tỉnh mà thôi. Theo từng tỉnh đó cụ ạ. Chưa có luật sư đoàn toàn quốc.

          Trà Mi : Dạ thưa, trong những vấn đề Luật sư Trần Lâm vừa trình bày có 3 điểm là do dân trí còn thấp, không hiểu rõ vai trò và chức năng của luật sư.


          Nhưng thưa luật sư, thậm chí trong trường hợp những vụ án mà nghi can lại rất rành pháp luật, ví dụ trường hợp luật sư Đài, luật sư Công Nhân, thế thì không lẽ những người đó cũng không hiểu về vai trò của luật sư để kiếm cho mình một luật sư bênh vực mình thích đáng, mà hậu quả của họ bây giờ như chúng ta đã thấy là cũng có luật sư đứng ra bào chữa mà hiệu quả thì không đến đâu.

          Vậy có phải là do chính người bị nạn không hiểu rõ vai trò của luật sư hay vì một lý do nào khác khiến cho họ không được bảo vệ một cách chính đáng?



          Tôi thấy luật sư ở Việt Nam hiện thời bây giờ làm một cái giấy khai sanh chỉ cho họ hành nghề trong phạm vi khuôn khổ của cài giấy khai sanh đó mà thôi. Bây giờ đòi hỏi các luật sư đang hành nghề đó (thủ tục giấy tờ, lời Luật sư Trần Lâm bổ túc) những hành động đặc biệt. Thứ nhất, nếu chỉ dựa vào khuôn khổ cứng nhắt của luật hiện hành thì không thể nói được điều gì ngoài những điều chính quyền cho phép nói. Còn nếu muốn vượt ra ngoài, theo tôi, có hai con đường.

          [/align]Luật sư Trần Thanh Hiệp


          Luật sư Trần Lâm : Dân không hiểu vai trò của luật sư, không biết sử dụng luật sư, và thêm nữa là dân cũng nghèo, không có tiền để thuê luật sư. Có nhiều cái hạn chế lắm.

          Trà Mi : Như ông là người đã từng can thiệp vào trường hợp của luật sư Công Nhân đó, thưa ông?


          Luật sư Trần Lâm : Hiện nay tôi là luật sư bào chữa cho các vị ấy.

          Bảo vệ cho người dân?

          Trà Mi : Dạ thưa ông, trong những trường hợp này mà nói là vì dân trí thấp, không biết sử dụng luật sư, v.v. thì không biết có thích hợp với trường hợp này hay không?


          Luật sư Trần Lâm : Chỉ mấy người như Công Nhân và Đài thôi. Mà thực ra như mấy cái vụ xử án sơ thẩm đó ngưòi ta chả cho Đài cũng chả cho Công Nhân biện hộ tranh luận mà chỉ xử ào ào cho xong thôi. Ngay đấy là hai luật sư ra toà và vừa rồi 6-7 luật sư ra toà, nhưng tóm lại người ta cũng chỉ xử ào ào cho xong thôi chứ họ cũng chẳng được bảo vệ gì. Tôi nói như trên là nói chung người dân thôi, chứ các bị cáo như hai luật sư Đài và Công Nhân thì từ xưa tới nay hiếm có đó cô ạ.

          Trà Mi : Ý tôi muốn nêu ra ở đây là thậm chí như cả trường hợp ngưòi ta rất hiểu biết về pháp luật cũng chưa chắc là sẽ được bảo vệ bằng luật pháp, bằng công lý, phải không, thưa ông?


          Luật sư Trần Lâm : Nói rằng “người dân được luật pháp bảo vệ, được dư luận quần chúng bảo vệ” thì những chuyện đó là nói chung thôi.

          Trà Mi : Thưa, hồi nãy ông có nói ở Việt Nam thực trạng này vẫn còn tồn tại bấy lâu nay, đó là trên giấy tờ về mặt nguyên tắc là có đủ các quy định nhưng về mặt thực tế lại không được thực thi.

          Luật sư Trần Lâm : Vâng, tức là không làm như thế (như trên giấy tờ).


          Bây giờ đang thay đổi Bác ạ. Nhưng Bác cũng đồng ý với tôi là tôi muốn thay đổi nhanh hơn, tôi muốn luật sư có vai trò trong xã hội. Chứ luật sư bây giờ thấp kém lắm. Nhưng mà chưa được chứ không phải chúng tôi là một lũ ươn hèn. Chúng tôi thấy cả đấy.

          [/align]Luật sư Trần Lâm


          Trà Mi : Vậy theo ý ông thì các luật sư nên có thái độ như thế nào hoặc cần phải làm gì tích cực hơn, cụ thể hơn để phát huy chức năng của mình, ngoài việc trông chờ những sự thay đổi từ phía nhà nước.


          Luật sư Trần Lâm : Bây giờ chúng ta cũng phải chờ cái tổ chức nó được củng cố như thế nào đã. Nếu có luật sư đoàn thì sẽ có hội họp, sẽ có kiến nghị này nọ. Chứ còn nếu như hiện trạng thì nó vẫn lẻ tẻ thôi.

          Trà Mi : Vậy Luật sư Trần Thanh Hiệp có đề nghị nào không?


          Luật sư Trần Thanh Hiệp : Tôi thấy luật sư ở Việt Nam hiện thời bây giờ làm một cái giấy khai sanh chỉ cho họ hành nghề trong phạm vi khuôn khổ của cài giấy khai sanh đó mà thôi. Bây giờ đòi hỏi các luật sư đang hành nghề đó (thủ tục giấy tờ, lời Luật sư Trần Lâm bổ túc) những hành động đặc biệt. Thứ nhất, nếu chỉ dựa vào khuôn khổ cứng nhắt của luật hiện hành thì không thể nói được điều gì ngoài những điều chính quyền cho phép nói. Còn nếu muốn vượt ra ngoài, theo tôi, có hai con đường.

          Một con đường là ngay trong những vụ xét xử phải làm thế nào tìm hết tất cả mọi kẽ hở của luật pháp, những sự bất toàn của luật pháp hiện hành để mà bênh vực, thể hiện cái quyền được tự do bào chữa cho những bị cáo, bảo đảm cho họ được hưởng những sự xét xử công bằng. Làm như thế thì người luật sư sẽ phải chịu những hậu quả của công việc của mình, tức là theo truyên thống của nghê nghiệp luật sư trên thế giới thì rất nhiều người đã làm công việc đó. Tôi không hiểu các đồng nghiệp của tôi ở trong nước có sẵn sàng làm công việc đó hay không.

          Ngoài ra còn có con đường khác mà theo kinh nghiệm của chúng tôi trong truyền thống của Luật Sư Đoàn Pháp, thì luật sư là những ngòi bút viết để cổ vũ, bênh vực cho tự do. Nhưng ở Việt Nam, trong khuôn khổ hiện thời không có quyền tự do ngôn luận, không có quyền tự do phát biểu, và báo chí cũng bị bao vây đến nỗi hơn 600 tờ báo trở thành các công cụ của một đường lối cai trị nhất định, thì những luật sư có thiện chí như Luật sư Trần Lâm liệu có làm được công việc đó hay không.

          Tôi thấy rất là khó khăn và phải trả giá, vậy liệu những người trong cuộc có sẵn sàng trả giá đó để cho lý tưởng gọi là quyền bào chữa tự do của người luật sư có được thực hiện hay không.

          Người luật sư phải tự mình lựa chọn lấy và tự mình dám hành sử, chư còn nếu chính quyền cứ giữ nguyên cái khuôn khổ thì tôi thấy rằng khó lòng mà cải thiện cho được.


          Bạn nghĩ gì về ý kiến này? Xin email về [email=vietweb@rfa.org]Vietweb@rfa.org[/email]. Hoặc tham gia vào Diễn Đàn RFA .

          [/align]



          Đang thay đổi?

          Luật sư Trần Lâm : Tôi đồng ý với Bác là kể ra hãy còn gian nan và kéo dài thật đấy. Nhưng mà tình trạng dân chủ của luật sư thì còn có điều này mà Bác chưa biết. Đó là ông thẩm phán cũng không được độc lập cơ mà. Ông thẩm phán cũng không có dân chủ cơ mà.

          Tôi đã cãi cho một vụ mà trong đó người học trò của tôi ngồi ở ghê thẩm phán, còn tôi ở vai luật sư. Khi ra giải lao tôi, tôi nói giữa cá nhân với nhau rằng “Sao cậu lại làm như thế?” thì anh ta đáp “Bác được tự do chứ tôi có được tự do đâu!”. Anh ta bảo với tôi như thế thì Bác bảo phải làm sao nào?

          Thẩm phán nói với ông thầy của nó đồng thời là luật sư rằng “ Luật sư các ông còn được nói lung tung chứ tôi không được tự do”, bởi vì ở Việt Nam có cái gọi là “án bỏ túi” cơ mà Bác. Tức là người ta quyết dịnh là vụ này xử thì nên xử như thế nào. Còn phiên toà chỉ là để diễn cơ mà. Đấy, Bác phải biết sự thật toà án nó như thế đấy mà Bác bảo phải thê nọ thế kia .

          Luật sư Trần Thanh Hiệp : Chúng ta là những đồng nghiệp nói với chuyện với nhau chứ đây không thể nói rằng người trong nước với người ngoài nước, rồi là người này chỉ trích người kia.

          Luật sư Trần Lâm : Sự thật nó rõ ràng là như thế thì Bác phải thông cảm với tôi. Tôi với Bác bằng tuổi với nhau .

          Luật sư Trần Thanh Hiệp : Thì thông cảm rồi. Dù phải dù trái cũng nói lên chứ không có bao hàm sự chỉ trích.
           
          Luật sư Trần Lâm : Không chỉ trích ạ. Không chỉ trích. Chúng ta nói khoa học với nhau thôi. Bây giờ đang thay đổi Bác ạ. Nhưng Bác cũng đồng ý với tôi là tôi muốn thay đổi nhanh hơn, tôi muốn luật sư có vai trò trong xã hội. Chứ luật sư bây giờ thấp kém lắm. Nhưng mà chưa được chứ không phải chúng tôi là một lũ ươn hèn. Chúng tôi thấy cả đấy.

          Trà Mi : Trước đề nghị của Luật sư Trần Thanh Hiệp là muốn có được một xã hội công bằng hơn thì nguời luật sư phải nâng cao vai trò của mình lên hơn nữa bằng cách bảo vệ quyền tự do bào chữa của mình, nhưng Luật sư Trần Lâm dưa ra lý do là cho dù luật sư có được tự do đi nữa thì những vị trí khác trong luật pháp không được tự do thì cũng không giải quyết được vấn đề.

          Trước tình trạng như vậy thì phải làm thê nào để Việt Nam mình có thể nâng cao hệ thốg pháp luật để hội nhập với xu hướng toàn cầu và thu hẹp khoảng cách với thế giới. Mời quý vị đón theo dõi phần hội luận tiếp theo trong buổi phát thanh tới.


          Theo dòng câu chuyện:

          - Hội luận trong ngoài nước về hiện tình ngành tư pháp Việt Nam (phần 1)

          © 2007 Radio Free Asia
          [/align][/align]


          Những bài liên quan

          [/align][/align]http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/05/SeniorLawyersDiscussWeaknessesInVnCurrentLegalSystemP2_TMi/
          Đăng nhập để trả lời
          0
          <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-22 02:50:40Ngọc Lý>
          Hội luận trong ngoài nước về hiện tình ngành tư pháp Việt Nam (phần 3)
          2007.10.06
          Trà Mi, phóng viên đài RFA


          Bấm vào đây để nghe cuộc hội luận này
          Tải xuống để nghe


            [/align]
            RFA Graphic



            [/align]Trong hai chương trình trước, quý vị đã nghe cuộc hội luận của hai chuyên gia kỳ cựu trong và ngoài nước là luật sư Trần Lâm ở Hải Phòng và luật sư Trần Thanh Hiệp từ Pháp, xoay quanh các nghịch lý trong nền pháp lý Việt Nam và vai trò hạn chế của người luật sư trong việc bảo vệ người dân trứơc những sai phạm của cơ quan công quyền.

            Làm thế nào để Việt Nam có thể nâng tầm hệ thống pháp luật hầu hội nhập với xu hướng toàn cầu và thu hẹp khoảng cách với thế giới?



            Bạn nghĩ gì về ý kiến này? Xin email về [email=vietweb@rfa.org]Vietweb@rfa.org[/email]. Hoặc tham gia vào Diễn Đàn RFA .


            [/align]



            Mời quý vị theo dõi phần cuối cuộc trao đổi giữa Trà Mi với luật sư Trần Lâm, nguyên Chánh án Tòa Án Nhân dân Tối cao, cũng là một trong số rất ít những luật sư đang tham gia bào chữa các vụ án chính trị trong nước; và luật sư Trần Thanh Hiệp, cựu luật sư các toà Thựơng thẩm ở Sài Gòn cũng như tại Paris, hiện là Chủ tịch Trung tâm Việt Nam về nhân quyền, tác giả của nhiều bài nghiên cứu về nhà nước pháp quyền-pháp trị.

            Trước tiên là đề nghị của luật sư Hiệp.

            LS Trần Thanh Hiệp: Một cách đơn giản là chế độ đó phải thay đổi hệ thống luật pháp của mình và chuyển sang nhập nội những quy phạm của luật quốc tế về nhân quyền mà chế độ đã tham gia từ năm 1982, thì đương nhiên khi thay đổi luật pháp thì

            LS Trần Lâm: Thì thay đổi chế độ chứ còn gì nữa. Thế ta gọi là thay đổi chế độ chứ còn gì nữa!

            Luật sư Trần Thanh Hiệp: Cái chuyện thay đổi chế độ đâu có phải là cái chuyện trời sập. Nếu chế độ không thích hợp với thời đại, không giải quyết được cuộc sống văn minh thì phải thay đổi. Càng ngày ta càng thấy rõ sự cần thiết phải thay đổi hệ thống luật pháp, phải thay đổi cái trật tự chính trị pháp lý tại Việt Nam.

            Trà Mi: Vâng. Nhiều người bức xúc rằng tại sao có những sự thay đổi cần thiết chỉ thấy ở những quốc gia tiền bộ trên thế giới mà không thể xuất hiện tại Việt Nam?


            LS Trần Lâm: Vì cái gì? Cái gốc nào đẻ ra những chuyện đó? Bây giờ trên thế giới người ta theo chế độ dân chủ, đa nguyên đa đảng, và người ta thực hiện tam quyền phân lập, nên mới có những chuyện như cô đang hỏi. Thế còn ở Việt Nam người ta mới có chính quyền được mấy chục năm thôi mà người Việt Nam thì chưa lúc nào được sống dưới chế độ dân chủ - một thứ dân chủ thực sự.

            Một dân tộc chưa có tập quán dân chủ của Châu Âu thế thì bây giờ ta cứ ghè nó thì nó không làm sao nó giải thoát được. Đấy là cái gốc, là người dân chưa hề có một ngày được hưởng dân chủ mà lại bị một đảng cầm quyền, một đảng quyết định, thì tức là độc tài. Thế thì bây giờ ta cứ mang cái dân chủ của Châu Âu, của Châu Mỹ vào cái dân chủ lạc hậu của Việt Nam kèm theo cái đảng trị như thế, thì thật là một trời một vực.

            Hiện nay ở Việt Nam quyền hành pháp, tư pháp, lập pháp thì bị tập trung trong tay một đảng thôi. Ngay ở địa phương, một cấp uỷ đảng còn can thiệp vào các vụ án -không phải can thiệp vào việc xây dựng pháp luật- mà họ can thiệp vào cái việc "thằng này xử nặng hay xử nhẹ", đến cái mức như thế kia mà! Gốc của nó là như thế.

            Bây giờ cô hỏi sao lại như thế này, sao lại như thế kia. Đề nghị Bác Hiệp và cô cũng thông cảm cho tình hình của đất nước nó ở trong tình trạng như thế để chúng ta rộng tầm suy nghĩ, để đừng lấy gì làm lạ. Chẳng hạn như tôi nói Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài thì các anh không thể kết tội ở một điểm nào cả. Đấy, luật sư ở Việt Nam ngày hôm nay đã viết trên giấy tờ hẳn hoi cho toà án rằng anh sai hoàn toàn, thì bào với Bác là làm đến thế chứ còn đựoc hơn gì nữa.

            (xin theo dõi toàn bộ cuộc hội luận trong phần âm thanh phía trên)

            Theo dòng câu chuyện:

            - Hội luận trong ngoài nước về hiện tình ngành tư pháp Việt Nam (phần 1)
            - Hội luận trong ngoài nước về hiện tình ngành tư pháp Việt Nam (phần 2)


            © 2007 Radio Free Asia

            [/align][/align]



            Các tin, bài liên quan


            [/align]http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/06/SeniorLawyersDiscussWeaknessesInVnCurrentLegalSystemP3_TMi/
            Đăng nhập để trả lời
            0