<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-18 10:42:22Ct.Ly>
HỒI THỨ NHẤT
TAI BAY VẠ GIÓ
Tháng ba.
Tiết trời Thanh minh.
Đây là thời điểm mát mẻ trong sáng và dễ chịu nhất trong năm.
Thế nhưng hôm ấy, vừa sáng sớm mà bầu trời u ám, không khí như cô đặc lại đè nén xuống mặt đất khiến cho người ta cảm giác oi bức ngột ngạt.
Trên quan đạo Xuân Thu Sơn về hướng Đồng Thành có một thiếu niên mặc bộ thanh y sờn cũ, vai mang một chiếc túi vải nhỏ bước rất nhanh, vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Xem chừng trời sắp mưa rồi! Đoạn này là hoang sơn, mấy dậm nữa mới có làng mạc, chỉ e không có chỗ trú mưa...
Thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi vóc người trung đẳng, hơi gầy một chút, mắt sao mày kiếm, mũi thẳng miệng vuông, môi hồng răng trắng, tuy mặc bộ y phục màu xám sờn cũ nhưng trông vẫn có dáng nhất biểu anh tài, chỉ là trong đôi mắt thanh tú có nét gì lưu lãng phong trần.
Thiếu niên ăn bận theo lối thôn dã, dáng dấp thì phong thái thì trông như một thư sinh nhưng nhìn thân pháp lại rất nhanh giống như thân hoài võ học tuyệt nghệ nhưng lại không đeo kiếm, không biết rốt cuộc là người thuộc giới nào?
Thiếu niên lẩm bẩm xong ngước mắt nhìn trời rồi gia tăng cước lực bước nhanh hơn.
Đi thêm chừng bốn năm dặm, thiếu niên mới gặp một đoàn hành nhân gồm năm người độ ba bốn mươi tuổi, lưng mang túi tay cầm gậy trúc, có người còn mang cả đao.
Một người quay lại hỏi:
- Tiểu huynh đệ! Đường này mà ngươi dám đi một mình hay sao? Hãy nhập đoàn với chúng ta, đông thêm một người thì đỡ lo thêm một chút!
Thiếu niên đáp:
- Đa tạ đại thúc! Tiểu khả vội về nhà...
Hán tử hỏi:
- Tiểu huynh đệ! Ngươi tên gì? Nhà ở đâu? Tiểu huynh đệ đi đâu về thế?
Thiếu niên đáp:
- Tiểu khả tên là Phương Sĩ Đình, nhà ở Đồng Thành gần đây, có việc rời nhà ba năm nay mới trở lại...
Hán tử "à!" một tiếng nói:
- Ngươi xa nhà lâu như thế, chẳng trách gì dám đi một mình qua đường này...
Phương Sĩ Đình hỏi:
- Đoạn đường này có gì nguy hiểm?
Trung niên hán tử giải thích:
- Mùa thu năm ngoái ở đây đột nhiên xuất hiện một toán cướp đông tới mười mấy tên, chuyên cướp tiền nong đồ đạc của người qua đường, vì thế muốn qua đây người ta phải kéo đoàn kết toán, không ai đám đi một mình.
Phương Sĩ Đình vỗ vào cái túi lép kẹp mang bên sườn, cười nói:
- Tiểu khả chỉ có một bộ y phục sờn cũ để thay chứ không có vật gì đáng giá, nếu gặp cướp chúng muốn lấy cũng đành. Tiểu khả xin đi trước một bước.
Nói xong vượt lên.
Mấy vị kia không buồn giữ.
"Thất phu vô tội, chỉ vật trong túi mới là kẻ có tội. Một người đi đường mà túi hành lý lép kẹp chỉ có một bộ áo cũ thì kẻ cướp tấn công làm gì?"
Thế nhưng trung niên hán tử vừa tiếp chuyện với Phương Sĩ Đình vẫn nhìn theo, lắc đầu ái ngại thở dài nói:
- Dù sao thì đi với chúng ta vẫn hơn...Lỡ gặp chúng có khi còn sứt đầu mẻ trán, vội làm gì chứ? Thật là không biết nặng nhẹ, có khi mang họa vào thân! Nhưng thân pháp hắn nhanh như thế, biết đâu là người trong võ lâm?
Nhưng Phương Sĩ Đình đã đi xa không nghe thấy nữa.
Tới giờ tỵ thì chàng lọt vào núi Xuân Thu Sơn. Xung quanh toàn là rừng rậm bạt ngàn, không còn bình nguyên nữa.
Đến một khu rừng tùng thì thấy một lão nhân mặc áo xám, búi tóc theo kiểu đạo sĩ, lưng mang trường kiếm ngồi trên phiến đá bên gốc cây tùng dường như đợi ai…
Lão đạo chừng hơn năm mươi tuổi, mặt dài như mặt ngựa, mũi nhọn, râu thưa, cặp môi mỏng dính, đôi mắt tam giác ẩn hiện hung quang...
Phương Sĩ Đình nghĩ thầm:
- Người này chắc không phải hạng tốt lành gì...Không biết có phải là kẻ cướp như những người kia nói không? Nhưng mình không có của cải gì, đi với lão này lại vô cừu vô oán, sợ gì chứ?
Nghĩ đoạn tiếp tục bước đi.
Lão đạo cứ giương mắt trừng trừng đầy ác ý, chờ chàng đi ngang đến chỗ mình liền đứng dậy nói:
- Tiểu tử...
Phương Sĩ Đình dừng bước, nhíu mày hỏi:
- Lão tiên sinh gọi tiểu khả?
Lão đạo "Hừ" một tiếng trả lời:
- Không gọi ngươi thì gọi ai?
Phương Sĩ Đình vẫn khiêm nhường hỏi:
- Lão tiên sinh có gì chỉ giáo?
Lão đạo hoạnh họe:
- Từ bây giờ trở đi ngươi không được hỏi nhiều.
Phương Sĩ Đình càng ngạc nhiên:
- Lão tiên sinh, tiểu khả...
Lão đạo cướp lời:
- Câm miệng! Hãy đi theo ta!
- Nhưng...
Lão đạo bất thần vung chưởng đánh tới ngực Phương Sĩ Đình quát:
- Không nhưng gì hết! Ta nhắc lại, không được hỏi nhiều! Cứ làm theo lệnh ta là được! Đi theo ta!
Phương Sĩ Đình phân trần:
- Lão tiên sinh! Tiểu khả phải đi...
- Không đi đâu cả. Vừa rồi ta đã cảnh cáo ngươi một chưởng. Nếu không nghe lời ta sẽ đánh chết, nghe chưa?
Phương Sĩ Đình cố nén giận nói:
- Thôi được! Xem ra tiểu khả không còn cách lựa chọn nào...
Lão đạo gật đầu:
- Ngươi biết như vậy là tốt!
Lão chỉ sang một con đường mòn nhỏ lên núi bảo:
- Đi đường này!
Phương Sĩ Đình đành theo con đường lão đạo vừa chỉ ngược lên núi. Đi chừng một dặm thì tới khu rừng rậm, giữa rừng có một bãi quái thạch nằm lẫn trong cỏ dại cao ngập thắt lưng.
Có năm người ăn mặc theo kiểu nông phu áo nâu chân đất đang lúi húi đào hố và hai lão nhân ngồi bên cạnh xem họ đào, hai lão này mặt mũi hung ác, một người cao gầy, một người lùn mập, mặt tròn quay nung núc những thịt, mắt híp lại như mặt lợn.
Lão đạo dẫn Phương Sĩ Đình nhìn lão nhân cao gầy nói:
- Đại ca! Tiểu đệ chộp thêm được tên này nữa . Thế là đủ.
Lão cao gầy đáp:
- Sư đệ! Hãy tìm thêm mấy tên nữa. Nếu giải quyết càng nhanh càng tốt!
Lão đạo đáp:
- Người đông chỉ thêm vướng chân vướng tay nhau, lại khó quản lý. Cũng chẳng cần nhanh quá đâu. "Vân Long Song Kỳ" là người thủ tín, đã nói giờ ngọ tới, quyết không sớm hơn hay muộn hơn đâu. Chúng ta còn một canh giờ nữa, vội gì?
Lão nhân mặt lợn đứng lên nhìn Phương Sĩ Đình nói:
- Giao tiểu tử này cho tôi! Tiểu đệ sẽ mang hắn đi làm bia mộ.
Lão đẩy Phương Sĩ Đình sang phía tên này nói:
- Thôi đuợc! Lão Định cứ mang hắn đi đi!
Bấy giờ Phương Sĩ Đình mới nhìn rõ năm người nông phu đào đất, thấy dường như họ đang đào một huyệt mộ nhưng lớn hơn, đất ở đấy toàn là đá, mỗi nhát cuốc bổ xuống đá tóe lửa khiến mọi người đều toát mồ hôi.
Phương Sĩ Đình nghĩ thầm:
- Không biết họ đào mồ chôn ai vậy?
Lão nhân họ Định chỉ tay tới một tảng đá quát:
- Tiểu tử! Ngươi nhìn thấy chiếc cuốc và cây rìu kia không? Vác cả lên rồi đi theo ta!
Phương Sĩ Đình làm theo.
Lão nhân mặt lợn thấy chàng vẫn mang cái túi vải lùng nhùng sau lưng liền quát:
- Cởi túi ra! Nhìn túi lép kẹp nhếch nhác thế kia, thì có vật gì đáng giá? Hơn nữa từ nay ngươi cũng chẳng cần đến nó làm gì!
Nói xong đưa tay giật phăng chiếc túi ném lên một tảng đá...
Phương Sĩ Đình chạy tới định nhặt lại thì lão đạo vung chưởng đánh lùi lại quát:
- Tiểu tử! Ngươi muốn chết hay sao?
Phương Sĩ Đình nói:
- Nhưng túi của tôi...
Lão nhân mặt lợn nói:
- Quên chiếc túi đi! Nếu không thì ngươi sẽ vì nó mà mất mạng đấy!
Trên thế gian, đặc biệt trong giang hồ vốn lắm chuyện huyền bí li kỳ. Và hạnh vận con người ta cũng rất đỗi mong manh và huyền bí. Có khi chỉ một sự cố rất nhỏ gặp phải trên đời mà làm thay đỗi cả một số phận!
Có ai ngờ chiếc túi vải nhỏ kia mà gây nên một trường phong ba cực kỳ dữ dội cho giang hồ? Không biết bao nhiêu người phải mất mạng vì nó? Và cũng vì chiếc túi đó mà làm thay đổi bao nhiêu số phận? Quả là điều bất khả tư nghị!
Biết lúc này không thể lấy lại được túi, Phương Sĩ Đình nhận lại lần nữa rồi bước theo lão nhân mặt lợn.
Đi chừng vài chục trượng, lão này chỉ một cây mai lớn bằng cột nhà bảo:
- Hạ cây này xuống, chặt một khúc dài sáu thước rồi đẽo cho sạch vỏ đi. Làm nhanh lên!
Phương Sĩ Đình chỉ biết làm theo, không hỏi han gì. Còn lão nhân ngồi bên cạnh giám sát.
Sau nữa canh giờ thì việc chặt đẽo hoàn thành. Lão nhân sai chàng đẽo một đầu cho lép lại giống như mái chèo rồi rút ra một ngọn chủy đao khắc lên đó hàng chữ:
- Chính ngọ ngày mồng ba tháng ba năm Chính Đức thứ năm triều Đại Minh. Đây là chỗ táng thân "Vân Long Song Kỳ".
Phương Sĩ Đình đọc xong dòng chữ kinh hãi nghĩ thầm:
- "Vân Long Song Kỳ" vẫn còn sống, sao lại táng thân? Đó là hai nhân vật nghĩa hiệp lừng danh thiên hạ, làm sao ba lão ác ôn này khắc bia mộ của họ?
Chàng bỗng rúng động và một ý nghĩ khác:
- Vừa rồi lão đạo nói "Vân Long Song Kỳ" hẹn giờ ngọ sẽ đến đây không sớm không muộn...Bây giờ bia lại khắc đúng giờ ngọ, năm người nông phu kia lại đào huyệt mộ, vậy nghĩa là ba tên này sắp giết "Vân Long Song Kỳ" hai vị nghĩa hiệp...Không biết chúng là ai?
Lão nhân mặt lợn đưa chủy đao cho Phương Sĩ Đình bảo:
- Ngươi khắc lại hàng chữ này, nhưng lớn gấp năm lần!
Phương Sĩ Đình không nén được hỏi:
- Lão bá! Hàng chữ này nghĩa là gì vậy?
Lão nhân quát:
- Đừng ồn! Lão tử bảo sao ngươi cứ làm vậy là được!
Phương Sĩ Đình nhận chủy đao bắt đầu khắc, thêm nữa canh giờ nữa thì gần xong.
Tiếng lão đạo từ bên kia hỏi vọng sang:
- Đinh lão đệ! Làm xong chưa?
Lão nhân mặt lợn đáp:
- Sắp xong rồi! Còn một chữ nữa thôi!
Rồi quay sang Phương Sĩ Đình giục:
- Nhanh lên! Huyệt mộ đào xong rồi!
Phương Sĩ Đình gật đầu:
- Vâng, tiểu khả xong ngay đây.
Khi chữ cuối cùng được khắc xong, Phương Sĩ Đình vác chiếc bia mộ của "Vân Long Song Kỳ" quay lại chỗ đào huyệt thì một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt chàng.
Năm người vừa rồi đào huyệt nằm la liệt quanh miệng hố, ngực đều bị kiếm đâm thủng đã tuyệt khí từ lâu, ruồi nhặng ngửi mùi máu kéo đến bò nhung nhúc trên những vũng máu chưa kịp đông lại, mùi tanh bốc lên lợm mửa...
Phương Sĩ Đình nghĩ thầm:
- Ba tên ác quỷ mất hết nhân tính này nhất định không tha mình...lấy một chọi ba...làm thế nào mà thoát được?
Lão nhân cao gầy được xưng là "đại ca" cười thâm trầm nói:
- Xung quanh huyệt mộ bố trí một trăm linh tám mũi tật lê và mười bốn mũi độc châm. Chỉ cần hai tên tiểu súc sinh đó đến gần xem bia ắt trúng độc. Hôm nay chúng không thoát chết được đâu!
Lão Đinh hất hàm sang Phương Sĩ Đình nói:
- Trước hết, hãy giải quyết tên này rồi hãy nói!
Lão đại ra lệnh:
- Tiểu tử! Mau đem dựng cọc bia xuống cuối huyệt rồi nhận mệnh mau!
Phương Sĩ Đình hỏi:
- Tiểu khả có dựng bia hay không cũng bị các ngươi giết người diệt khẩu?
Lão đại lạnh lùng đáp:
- Không sai!
Phương Sĩ Đình nói:
- Vậy thì tại hạ cần gì làm nữa?
Lão đại nói:
- Nếu làm việc đó ngươi sẽ được sống thêm một khoảnh khắc.
Phương Sĩ Đình nói:
- Thêm một khoảnh khắc thì có ý nghĩa gì?
Lão đạo mặt dài như ngựa chồm tới quát:
- Tiểu tử! Không dông dài gì cả! Mang bia xuống trồng đi!
Phương Sĩ Đình đang ôm các cọc bia không nói năng gì, bất thần lao mình tới lão đạo đang xông đến.
- Tên này không ngờ Phương Sĩ Đình biết võ công mà có lực đạo lớn như vậy nên không kịp đề phòng, bị thanh gỗ phóng thẳng vào ngực gục xuống ngay.
Phương Sĩ Đình động thủ xong liệu không đấu nỗi với ba tên hung thần ác sát nên cắm đầu chạy.
Lão nhân mặt lợn ngẩn ra một lúc mới băng mình đuổi theo.
Lão đạo bị thương không nhẹ, miệng học ra mấy vòi máu đã ngã xuống nhưng được lão đại đỡ lên, nhìn theo Phương Sĩ Đình nói:
- Lão tam! Đừng để tiểu tử đó chạy thoát!
Rồi đẩy lão đại ra nói:
- Sư huynh! Cứ mặc tiểu đệ, không chết được đâu! Nếu để hắn thoát thì tình hình sẽ phiền phức nhiều đấy!
Lão đại trầm giọng nói:
- Tốt nhất là vận công chữa thương đi! Sư huynh sẽ giúp người một tay, còn tiểu tử đó thì ngươi đừng lo, một mình lão tam cũng dư sức thịt hắn...
Lão đạo nói:
- Tiểu đệ thật đáng chết, không ngờ tiểu tử đó lại biết võ công...khinh công xem ra cũng không nhược...
Trong lúc đó thì lão tam đuổi theo Phương Sĩ Đình nhưng càng chạy thì càng bị bỏ xa.
Phương Sĩ Đình vừa chạy vừa nghĩ thầm:
- Ba lão tặc này đúng là lũ ma đầu mất hết nhân tính...Năm người kia bị chết oan, há chẳng có ai đòi công đạo cho họ...Còn "Vân Long Song Kỳ" sắp đến, không khéo sẽ bị chúng ám toán, mình nên tìm cách báo cho hai vị này mới được...
Chàng quay lại nói với lão tam:
- Lão tặc! Người hết hơi sức rồi sao? Chạy nhanh lên chút nữa, thiếu gia sẽ dẫn ngươi đến gặp "Vân Long Song Kỳ", lúc đó thì không những ngươi mà hai tên đồng bọn cũng đừng hòng thoát nạn! Các ngươi sẽ bị đầy xuống mười tám tầng địa ngục vi cước gặp Diêm vương, năm người bị các người sát
hại sẽ đối chứng...
Lão tam không thấy lão đại cùng đuổi với mình, nghe Phương Sĩ Đình nói sẽ dẫn đến gặp "Vân Long Song Kỳ" thì sợ hãi hú vang một tiếng.
Lúc này sau khi vận công điều tức, lão đạo đã đỡ ra mấy phần, nghe tiếng hú của lão tam liền nói:
- Đại ca! Lão tam báo hiệu là đã gặp kình địch, có lẽ "Vân Long Song Kỳ" đã tới. Chúng ta chạy thôi!
Nói xong chạy về phía đối diện tiếng hú...
Lão đại nói:
- Sư đệ! Lão tam...
Lão đạo lắc đầu nói:
- Đừng quản đến hắn nữa, nếu không cả chúng ta cũng không giữ được mạng đâu!
Lão đại nghe nói thế thì gật đầu, cùng chạy với nhị đệ.
Tiếng hú của lão tam còn làm kinh động đến hai hán tử trẻ tuổi đang ở cách đó hai dặm.
Đó là hai thanh niên rất tuấn tú những hăm lăm hăm sáu tuổi, tuy mặt mũi không giống nhau nhưng nỗi ngươi có nét tuấn mỹ đặc thừa mắt phượng mày tằm, môi hồng răng trắng.
Cả hai cùng mang trường kiếm, mình cao dong dỏng.
Người lớn tuổi hơn vận thanh bào nói:
- Hiền đệ! Không biết đó là tiếng hú của ai nhưng cách đây chỉ vài dặm thôi...
Người ít tuổi hơn mặc lam y đáp:
- Năm nay chúng ta mới đến Tiên Nhân Phong này, giang hồ dường như không ai biết cả, làm sao lại có người tới đây chứ? Đại ca! Chúng ta hãy cẩn thận điều tra xem... biết đâu có kẻ định ám toán "Vân Long Song Kỳ" chúng ta?
Người lớn tuổi hơn gật đầu nói:
- Đi nhanh thôi. Biết đâu "Hoàng Sơn Dật Sĩ" còn đến sớm hơn chúng ta... Nhưng phải bịt mặt lại để đối phương khỏi phát hiện ra...
Phương Sĩ Đình quyết định xong vòng trở lại hiện trường để cảnh báo cho "Vân Long Song Kỳ" biết là ba tên ma đầu kia lập mưu ám toán. Lão tam vẫn cứ đuổi theo sau.
Phương Sĩ Đình vừa chạy vừa quan sát để tránh đụng đầu lão đại và lão nhị, nào ngờ khi tới hiện trường thì hết sức ngạc nhiên vì không thấy chúng đâu cả!
Lão tam chẳng những ngạc nhiên mà còn vô cùng kinh hãi nghĩ thầm:
- Làm sao Đinh lão đại và Hứa lão nhị nghe hú đã không đến giúp mình thì chớ thậm chí không ở đây chờ mà chạy đi đâu chứ? Lỡ ra "Vân Long Song Kỳ" tới thì sao?
Nghĩ thế cất tiếng gọi to:
- Đinh lão đại! Đinh Bưu...
Không có tiếng trả lời.
Bây giờ thì Phương Sĩ Đình hoàn toàn bình tĩnh. Đối phó với một mình lão tam, cho dù không thắng thì việc thoát thân không thành vấn đề.
Chàng nhặt lên cây búa mà trước đó mình dùng để đẵn cây dùng làm binh khí quay lại nói:
- Lão tặc! Các ngươi là lũ hung đồ đáng chết, bây giờ ta sẽ giết ngươi báo thù cho năm người nông phu vô tội kia!
Lão tam họ Đinh chồm tới thi xuất một chiêu "Tiều tử trảm sà" vung chưởng thay kiếm chém xuống ngang lưng Phương Sĩ Đình, thế hung mãnh tuyệt luân!
Phương Sĩ Đình tránh đi, cười nói:
- Ở đây chỉ có một mình ngươi thôi, chắc chết quá!
Lão tam càng giận chẳng nói chẳng rằng chồm tới vung chưởng công tiếp bốn năm chiêu nữa.
Phương Sĩ Đình lại tránh đi, đến chiêu thứ năm thấy đối phương đã hết đà liền vung búa phản công đánh trả lại một chiêu "Độc xà xuất động".
Lão Tam lúc đầu chủ quan không thèm rút kiếm, hắn không ngờ công lực của Phương Sĩ Đình cao như thế vì không thể dùng tay không đấu với binh khí, thế đánh của Phương Sĩ Đình lại quá lợi hại nên không dám mạo hiểm cướp binh khí, kinh hãi lùi lại mấy bước.
Phương Sĩ Đình một chiêu đắc chủ, lại tiếp tục lao tới tấn công.
Lão tam vẫn cứ lùi, định rút kiếm nhưng bổng nhiên giẫm phải vật, la lên một tiếng rồi ngồi bệt ngay xuống.
Phương Sĩ Đình thấy vậy cũng thu búa lùi lại xem, thấy vật mà lão tam giẫm phải là một chiếc "Độc tật lê" với nhiều mũi nhọn tua tủa xuyên qua giày cắm vào da thịt .
Hắn vừa rên rỉ vừa than vãn:
- Đinh Bưu huynh! "Độc tật lê" của huynh làm hại tiểu đệ rồi! Mau đưa giải dược, không tiểu đệ chết mất...
Phương Sĩ Đình rúng động nghĩ thầm:
- Đinh Bưu vừa rồi nói rằng hắn bố trí một trăm linh tám chiếc "Độc tật lê" xung quanh huyệt mộ, vậy là hắn rải trong cỏ rậm này ai mà phát hiện ra được? Nếu mà vừa rồi mình giẫm phải thì đâu còn mạng? Coi như lão tam cứu mình...
Nghĩ thế liền nảy lòng thương hại, nhìn đối phương nói:
- Hãy chịu khó một chút...để tại hạ rút ra cho...
Đột nhiên phía sau có tiếng người nói:
- Hắc hắc...cứ bắt lấy hắn rồi hãy nói!
Phương Sĩ Đình kinh hãy quay lại nhìn thấy hai người bịt mặt đang lướt tới, nghĩ nhanh trong đầu:
- Hai tên sư huynh của lão ma này trở lại rồi! Xem dạng thì lão đạo cũng đã bình phục...Mình không thể địch nỗi chúng, chi bằng cứ tránh đi thì hơn!
Nghĩ đoạn lao nhanh vào rừng.
Hai người kia cũng phi thân đuổi theo.
Phương Sĩ Đình vừa chạy vừa ngoái lại nhìn, thấy hai người này thân pháp nhanh hơn hẳn lão tam thì càng ra sức chạy.
Đồng Thành cách đây chỉ vài chục dặm nên Phương Sĩ Đình khá quen thuộc địa hình ở núi này, biết phía bắc Tiên Nhân Phong có mấy thạch động, liền dốc tận thân pháp lao về hướng đó.
Mãi cho đến gần tối, Phương Sĩ Đình mới chui vào một thạch động, không thấy hai người phía sau đuổi theo nữa, chàng điềm nhiên ngủ một giấc thật say.
Sáng hôm sau Phương Sĩ Đình mới thức dậy.
Nhớ lại chuyện hôm qua, chàng thở dài lẩm bẩm một mình:
- Không phải là mình không quản đến chuyện sống chết của "Vân Long Song Kỳ"...
Chỉ là vì liệu sức không địch nổi cả ba lão ma đầu hung ác đó nên phải chạy đi, hy vọng nếu hai vị đó tới nhìn thấy năm người kia bị giết ắt đoán ra âm mưu mà không trúng phải độc thủ của chúng...
Nghĩ đoạn tìm ra quan đạo rời Tiên Nhân Phong đi về phía Đồng Thành...
Chính ra Phương Sĩ Đình đã nhận lầm người nên dẫn đến một kết cục vô cùng tai hại không chỉ cho "Vân Long Song Kỳ", cho bản thân chàng mà còn liên quan đến sự an nguy của toàn thể võ lâm!
Hai người bịt mặt đuổi theo Phương Sĩ Đình một quãng không phải là lão đại và lão nhị như Phương Sĩ Đình tưởng mà chính là "Vân Long Song Kỳ''.
Năm sáu năm trước trong giang hồ võ học hai thiếu niên cao thủ võ công kiệt xuất, kể cả chưởng pháp và kiếm thuật đều rất cao minh hiếm gặp địch thủ. Hai người là huynh đệ kết bái, lão đại là Vân Lôi, lão nhị là Long Phi nên giang hồ xưng là "Vân Long Song Kỳ".
Suốt năm sáu năm qua, "Vân Long Song Kỳ" xông pha khắp giang hồ, dốc lòng hành hiệp tượng nghĩa, trước sau đánh bại những nhân vật hung nhất trong hắc đạo là Tam Yêu Bát ma, ngoài ra còn trừng giới không biết bao nhiêu cao thủ có hành vi bất thiện trong Ngũ đại môn phái. Can thiệp đến mọi chuyện thị phi trong giang hồ, trừng trị cả tham quan sâu mọt.
Nhờ hành động nghĩa hiệp mà "Vân Long Song Kỳ" danh nổi như cồn, nhưng vì can thiệp quá sâu đến những chuyện thị phi nên cũng gây nên nhiều nỗi bất bình cả trong hắc bạch lưỡng đạo. Không chỉ quần ma liên hợp lại ra sức diệt trừ hai vị thiếu niên Tôn Hồng Duệ này mà cả một số vị trưởng lão, chưởng môn nhân Ngũ đại môn phái cũng cho rằng "Vân Long Song Kỳ" quá cuồng ngạo, can thiệp quá sâu vào nội bộ các phái cũng không phải là tạo phúc cho võ lâm.
Thế nhưng "Vân Long Song Kỳ" hành tung bất định rất khó tìm gặp.
Tóm lại uy danh "Vân Long Song Kỳ" rất lớn, được nhiều người ngưỡng phục nhưng cũng có không ít cừu nhân.
Hai người đuổi theo Phương Sĩ Đình một đoạn rồi quay lại hiện trường, lúc đó lão tam họ Đinh đã tuyệt khí.
Vân Lôi chỉ quả "Độc tật lê" trên bàn chân lão tam nói:
- Hiền đệ! "Độc tật lê" là ám khí độc vô cùng, khi chúng ta đến thì hắn mới trúng độc chưa lâu, còn kêu gào lăn lộn mà bây giờ đã lạnh thây rồi! Chỉ sợ có kẻ bố trí lẫn trong cỏ, chúng ta phải thật cẩn thận mới được!
Long Phi chợt chỉ tới chiếc bia bằng gỗ nói:
- Đại ca xem trên phiến gỗ khắc chữ gì kìa! Lại còn năm tử thi bên miệng hố kia nữa...Không biết ở đây vừa xảy ra chuyện gì?
Vân Lôi đọc chữ trên khắc gỗ xong nói:
- Có người làm bia mộ cho chúng ta...
Long Phi nhíu mày nói:
- Quái thật! Ai biết chúng ta ước đấu "Hoàng Sơn Dật Sĩ" ở đây mà chuẩn bị trước bia mộ chứ? Vậy thì cái hố mới đào kia chắc là huyệt mộ rồi!
Vừa nói vừa bước tới gần.
Vân Lôi vội kêu lên:
- Hiền đệ cẩn thận!
Chàng ta chỉ xuống đất nói:
- Rất nhiều ruồi nhặng bị chết, đương nhiên không phải là hút máu và dịch từ những nạn nhân kia mà ắt là ăn phải độc chất. Ngu huynh cho rằng ngoài "Độc tật lê" ra còn có nhiều loại khác nữa...
Long Phi nói:
- Vậy chúng ta cứ dùng mấy phiến đá làm cho đặt chân là được. Hãy kiểm tra xem những người kia có phải cũng chết vì "Độc tật lê" không?
Thế là hai người theo cách đó mà hành tiến, nhặt những phiến đá phẳng ném ra các nơi làm chỗ đặt chân.
"Vân Long Song Kỳ" đến kiểm tra các tử thi.
Vân Lôi nói:
- Có khả năng năm người này là môn hạ của "Hoàng Sơn Dật Sĩ" đến báo tin thì bị hung thủ bắt đào huyệt xong giết đi. Tất cả bị điểm Ma Huyệt và Á huyệt xong mới bị đâm kiếm vào tim. Hung thủ quả là ác độc! Như thế chứ e "Hoàng Sơn Dật Sĩ" cũng gặp chuyện dữ nhiều lành ít mất rồi!
Long Phi gật đầu:
- Rất có khả năng lão quỷ hẹn với chúng ta đúng ngọ mà bây giờ chưa đến, chỉ e đã gặp độc thủ rồi!
Long Phi hỏi:
- Đại ca có biết ai thường dùng "Độc tật lê" này không?
Vân Lôi đáp:
- Nhiều khả năng là "Cửu Lĩnh Độc Ma". Trong giang hồ không ít người dùng "Độc tật lê" nhưng độc chất của tên này là lợi hại nhất...
Long Phi lại hỏi:
- Tiểu tử mà chúng ta vừa đuổi theo liệu có phải là đệ tử của lão độc vật đó không?
Chính lúc ấy Vân Lôi bỗng phát hiện thấy chiếc túi vải nhỏ của Phương Sĩ Đình ném trên phiến đá nên bước lại gần xem, thấy trong túi ngoài một bộ y phục cũ còn có một pho sách ngoài bìa đề bốn chữ "Đa năng bỉ sự" tác giả là vị danh thần thời Khai Quốc là Lưu Bá Ôn. Trong sách có một tấm địa đồ viết "Kho báu của Phương gia ở Đồng Thành".
Vân Lôi nói:
- Theo ngu huynh suy đoán thì chiếc túi này là của thiếu niên mà chúng ta vừa truy đuổi. Nhờ pho sách này có thể tìm ra thân thế lai lịch hắn. Dù có phải là môn hạ của "Cửu Lĩnh Độc Ma" hay không thì hắn tất là một trong những hung thủ giết người. Hắn là nhân chứng sống duy nhất ở đây, ngoài ra nếu may "Hoàng Sơn Dật Sĩ " còn sống thì cũng có khả năng hỏi thêm được manh mối nào đó...
Long Phi nói:
- Nhưng hy vọng "Hoàng Sơn Dật Sĩ " còn sống rất ít...
- Dù sao chúng ta cũng phải tìm cho bằng được, nếu sống thì gặp người nếu chết thì phải tìm ra thi thể, nhiều khi thi thể cũng là nhân chứng sống. Chúng ta căn cứ vào những dấu vết để lại mà tìm ra hung thủ trả thù cho vị đó!
Long Phi gật đầu:
- Đương nhiên!
- Vân Lôi nói:
- Vậy bây giờ chúng ta phân đầu hành sự, hiền đệ tới Đồng Thành truy bắt hung thủ, còn ngu huynh tới Hoàng Sơn tìm "Hoàng Sơn Dật Sĩ".
Long Phi gật đầu:
- Vậy thì tốt, nhưng sau này chúng ta gặp nhau ở đâu?
Vân Lôi ngẫm nghĩ một lúc mới trả lời:
- Ba tháng sau chúng ta sẽ gặp nhau ở Thái Bình Phủ, đúng ngọ ngày mồng một tháng sáu. Hạn trong một canh giờ.
Long Phi gật đầu:
- Chúng ta cứ thế mà làm. Nhưng trong khi hành sự cứ theo biện pháp bấy lâu nay mà thông báo tin tức cho nhau.
Sau đó hai ngươi đặt thi thể của năm nạn nhân bất hạnh và cả lão tam họ Định xuống huyệt mộ đã đào sẵn chôn cất xong chia làm hai đường, Vân Lôi đến Hoàng Sơn, còn Long Phi tới Đồng Thành, bắt đầu cuộc điều tra vụ án mạng ở Tiên Nhân Phong.
o0o
Phương gia được coi là thế vọng tộc ở Đồng Thành, tọa lạc trên một diện tích khá rộng dưới chân núi Bích Phong Sơn, có núi có sông, phong cảnh rất kỳ thú.
Chủ nhân Phương gia trang là Phương Tú Phương đại gia ngoài năm mươi tuổi, trước có làm quan triều nay đã hồi hưu, là người học vấn uyên thâm văn võ toàn tài, tính tình hào sãng khí khái nên thường có bằng hữu đến thăm.
Đêm đó Long Phi trọ lại trong một khách điếm ở huyện thành, sáng hôm sau mới đến Phương gia trang trình bái thiếp.
Không lâu, chàng được một lão nô dẫn vào tư phòng yết kiến chủ nhân.
Mới bước vào phòng, Long Phi liền chắp tay hành lễ, tự giới thiệu:
- Tiểu sinh là Long Phi có việc đi qua quý địa, vì ngưỡng mộ đại danh Phương gia nên ghé vào xin bái yết, xin lão tiên sinh bỏ lỗi cho vì đã mạo muội!
Phương Tú Sơn xem danh thiếp đã biết khách là một vị trong "Vân Long Song Kỳ" danh chấn giang hồ, nay thấy chàng là một thư sinh tuấn mỹ phong dật, mới hăm lăm hăm sáu tuổi thì lại càng nể phục, vội chắp tay hoàn lễ đáp:
- Không dám! Tiểu lão nhi là Phương Tú Sơn. Ở nơi sơn dã này mà được Long công tử đại giá quan lâm viếng thăm là vinh hạnh quá rồi! Mời công tử sang ngồi uống trà!
Chủ khách ngồi đối diện qua bàn.
Long Phi vừa ngồi xuống liền lấy bộ "Đa năng bỉ sự" để lên bàn hỏi:
- Xin hỏi Phương lão trượng có biết pho sách này không?
Phương Tú Sơn mới nhìn qua, mặt liền biến sắc nói:
- Đây là pho sách trong tủ gia phả của tiểu lão nhi được cất giữ cẩn thận nhất, sao lại không biết? Long công tử lấy được nó ở đâu vậy?
Long Phi lại hỏi:
- Phương lão trượng có nhớ pho sách này được cho ai mượn không?
Phương Tú Sơn nhíu mày nói:
- Ai mượn ư? Sách tổ truyền của Phương gia sao lại cho ai mượn được? Vừa rồi tiểu nhi đi du lịch, tiểu lão nhi cho mang theo để dọc đường nghiên cứu thêm...
Long Phi "à" một tiếng hỏi:
- Như vậy là hiện giờ lệnh lang không có ở nhà?
Phương Tú Sơn đáp:
- Nó xuất ngoại du lịch, ba năm nay chưa trở về. Tháng trước nó có viết thư báo về Tết thanh minh năm nay sẽ hồi hương, không biết gặp trắc trở gì mà hôm nay vẫn chưa thấy...
Long Phi chăm chú nhìn vào mắt đối phương, vừa nghe vừa chăm chú quan sát, phân tích biểu cảm trên nét mặt, chờ Phương Tú Sơn nói xong lại tiếp lời:
- Tiểu sinh biết Phương lão gia là người chân thật khí khái hào sãng. Tuy nhiên có một số điểm nghi vấn muốn hỏi, mong được lão gia thẳng thắn giải đáp cho!
Phương Tú Sơn đoán biết nhi tử đã gặp sự cố gì rất nghiêm trọng nên vô cùng lo lắng nhưng vẫn cố sức giữ được bình tĩnh nói:
- Công tử xin cứ hỏi. Tiểu lão nhi biết gì tất trả lời, quyết không giấu giếm!
Long Phi hỏi:
- Phương gia có một vị lệnh lang?
Phương Tú Sơn gật đầu:
- Không sai! Nó tên là Phương Sĩ Đình năm nay mười bảy tuổi.
Long Phi lại hỏi:
-Võ nghệ của lệnh lang thế nào?
Phương Tú Sơn đáp:
- Thuật cưỡi ngựa bắn cung, kiếm thuật nó đều có học qua, công lực bắt đầu luyện từ khi lên sáu tuổi.
Long Phi hỏi tiếp:
- Lệnh lang có mối quan hệ nào với người trong giang hồ không?
- Phương tú Sơn hỏi:
- Người trong giang hồ thuộc loại nào?
Long Phi đáp:
- Những kẻ tam giáo cửu lưu trong hắc đạo...Lệnh lang có kết bằng hữu với người nào trong số đó không?
Phương Tú Sơn lắc đầu:
- Không đâu. Tiểu lão nhi không cho phép nó kết giao với hạng người bất hảo, xưa nay cũng không thấy nó giao tiếp với kẻ nào không tốt.
Long Phi nói:
- Vừa rồi lệnh lang đi xuất ngoại ba năm chưa về nhà, có thể lệnh lang giao kết với những kẻ xấu mà Phương lão gia không biết...
Phương Tú Sơn nói:
- Biết con trai không ai bằng cha. Tiểu lão nhi biết Đình nhi là người hiếu thuận đứng đắn. Xin Long công tử cứ tin lời tiểu lão nhi. Nó quyết không kết giao với hạng du thủ du thực đâu!
Long Phi trầm ngâm nói:
- Cái này...
Phương Tú Sơn sốt ruột hỏi:
- Long công tử, rốt cuộc là tiểu nhi đã gặp chuyện gì thế?
Long Phi đáp:
- Trưa qua vào giờ ngọ, ở Tiên Nhân Phong thuộc Xuân Thu Sơn, xảy ra một vụ thảm án, ở đó có sáu người bị giết!
Phương Tú Sơn thất kinh hỏi:
- Công tử cho rằng tiểu thi liên quan đến vụ huyết án kia?
Long Phi gật đầu:
- Chính lệnh lang là người sống sót duy nhất tại hiện trường, khi chúng ta đến thì lệnh lang bỏ chạy, huynh đệ chúng tôi truy theo không kịp...
Phương Tú Sơn nghe nói thế thì tay chân rụng rời, thảm giọng nói:
- Không đâu! Long công tử! Xin phát ngôn lưu đức.
Lão nhân vừa dẫn Long Phi tới thư phòng đột nhiên chạy bổ vào nói:
- Chủ nhân! Thiếu gia không phải là người như thế đâu! Xin đừng tin...
Phương Tú Sơn trầm giọng nói:
- Phúc lão! Hãy ra ngoài đi! Cái này ta sẽ điều tra…
- Phúc lão buông tiếng thở dài, chắp tay cúi mình rồi quay người bước ra khỏi phòng...
Long Phi lạnh lùng nói:
- Thủ đoạn giết người của lệnh lang hết sức tàn độc...Pho sách này là vật mà lệnh lang bỏ quên ở hiện trường. Ngoài ra còn một túi hành lý nhỏ đựng y phục, cái đó tiểu sinh để ở "Vĩnh Phúc Khách Điếm" trong thành, Phương lão gia có thể cho người tới đó mà nhận về.
Phương Tú Sơn nói:
- Long công tử, việc này nhất định có hiểu lầm...Xin chớ vội bung ra...
Long Phi nói:
- Khi lệnh lang giết người thì vừa lúc tiểu sinh cùng bái huynh Vân Lôi tới hiện trường. Lệnh lang thấy người đến thì bỏ chạy. Hai huynh đệ truy theo mấy dặm nhưng không bắt được...
Phương Tú Sơn vẫn khăng khăng:
- Dù sao thì tiểu lão nhi vẫn không tin!
Long Phi rời ghế đứng lên, lạnh lùng nói:
- Phương lão gia đã không tin, tiểu sinh cũng không thể ép buộc được. Sự việc đã có nhân chứng vật chứng mà Phương lão gia vẫn cứ phủ nhận, tiểu sinh càng không biết làm thế nào...
Phương Tú Sơn hơi bình tĩnh lại nói:
- Long công tử khoan đi, xin ngồi thêm chốc lát. Bây giờ thế này: tiểu lão nhi nguyện ý cùng Long công tử đến huyện quan trình báo sự việc. Nếu điều tra đúng tiểu nhi giết người, tiểu lão nhi quyết không bênh vực giao cho huyện quan thẳng tay trừng trị theo vương pháp!
Long Phi nói:
- Tiểu sinh không thích liên hệ với quan trường...
Phương Tú Sơn ngơ ngác hỏi:
- Thế là...
Long Phi ngắt lời:
- Không giấu gì Phương gia, tại hạ là người trong giang hồ. Tại hạ với lệnh lang xưa nay vô cừu vô oán, thế mà lệnh lang đã bức ép năm người vô hạnh ăn mặc theo kiểu nông phu đào huyệt mộ và khắc bia cho huynh đệ chúng tôi, sau khi xong việc đang tâm giết mấy người kia đi để diệt khẩu, trong đó dường như có cả một kẻ đồng mưu. Khi lệnh lang giết tên này thì huynh đệ tại hạ vừa đến. Lệnh lang liệu không địch nổi phải bỏ chạy. Mãi đến lúc này chúng tôi còn chưa biết lệnh lang là ai...
Phương Tú Sơn nói:
- Dù có pho sách này ở hiện trường cũng chưa thể khẳng định hung thủ là tiểu nhi...
Long Phi nói:
- Lúc đầu thì tại hạ không biết gì về lệnh lang cả, chỉ theo địa chỉ của pho sách mà tìm đến đây, nhưng khi vừa gặp lão gia thì tại hạ bắt đầu tin là lệnh lang vì khuôn mặt rất giống với Phương lão gia.
Phương Tú Sơn giống như bị một chùy giáng xuống đầu, đưa tay bưng mặt thảm giọng nói:
- Tên súc sinh! Hắn đúng là súc sinh!
Long Phi nói:
- Lão gia, như thế đúng là pho sách của Phương gia, xin hãy nhận lấy!
Phương Tú Sơn nói:
- Long công tử, nghiệt súc lang bạt kỳ hồ suốt mười lăm năm, trong đó ba năm không hề trở về đây lần nào...Quả tình tiểu lão nhi không biết nó kết giao với những hạng người nào...
Long Phi nói:
- Tại hạ tin nếu ở bên lão gia, lệnh lang ắt sẽ không như vậy!
Phương Tú Sơn hỏi:
- Long công tử định xử lý việc này thế nàọ?
Long Phi đáp:
- Lệnh lang đã rời khỏi đây ba năm không về, như vậy là không liên quan gì đến Phương lão gia. Tại hạ sẽ tìm lệnh lang đòi lại công đạo cho những người bị hại!
Phương Tú Sơn buông tiếng thở dài, mặt tái xanh nói:
- Tiểu lão nhi xin bảo đảm với công tử, chỉ cần tên súc sinh đó mò về đây, tiểu lão nhi sẽ đánh què hai chân hắn rồi đưa cho công tủ xữ trí, quyết không bao dung...
Long Phi ngắt lời:
- Không cần phải thế đâu. Tại hạ đoán rằng lệnh lang làm thế ắt có nổi khổ tâm hay ẩn tình nào đó. Tại hạ hy vọng gặp mặt lệnh lang để hỏi rõ ngọn ngành. Nếu có tin tức gì về lệnh lang thì chỉ dám phiền lão gia cho người đến báo một tiếng là được. Tại hạ hiện ở "Vĩnh Phúc Khách Điếm" trong thành. Xin cáo từ!
Phương Tú Sơn kích động đến nỗi cả người rùn lên thảm giọng nói:
- Long công tử! Số phận là do trời định. Tên súc sinh giết tới sáu mạng người, xin Long công tử tra rõ thân nhân của người bị hại. Tiểu lão nhi xin được đóng góp để gánh một phần trách nhiệm vào việc giải quyết hậu quả do hành động ngông cuồng của tên súc sinh.
Long Phi đáp:
- Không cần đâu. Bây giờ những nạn nhân đã được chôn cất. Việc giải quyết hậu quả xin cứ chờ sau này điều tra rõ ngọn ngành rồi đóng góp cũng không muộn.
Phương Tú Sơn nói:
- Nếu vậy xin công tử giúp tiểu lão nhi làm những gì có thể...
Nói chưa xong đã ộc ra một bãi máu, ngã xuống ngất đi.
Phúc lão nô vội vàng bước vào dìu chủ nhân lên.
Long Phi từ biệt Phúc lão rời Phương gia trang trở về "Vĩnh Phúc Khách Điếm".
Sau đó không lâu, Phúc lão sai người chăm sóc Phương Tú Sơn rồi vội vàng rời khỏi Phương gia trang tiến về hướng Đồng Thành.
[/align]