📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

CHUYỆN TÌNH NEW YORK 🔒

1 trả lời, 2.922 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-18 10:51:15Ct.Ly>

 
CHUYỆN TÌNH NEW YORK
Tác giả: Hà Kin
Nguồn: Nhà xuất bản Hộ Nhà Văn, 2007
Người gõ: Mõ Hà nội
Lời người viết
Nếu bạn muốn nghe một câu chuyện tình yêu cổ tích, với những tình tiết thật lãng mạn như phim Hàn Quốc và một cái kết đẹp như trong mơ, thì tôi đã không kể cho bạn nghe câu chuyện của mình.
Dịu êm, ngọt ngào, thơ mộng, đó là nửa đầu của câu chuyện, và có nhiều người chỉ thích đọc đến đó. Dữ dội, ồn ào, đau khổ, tuyệt vọng, và hồi sinh, đó là nửa sau của câu chuyện.
Khác với những tác phẩm được xuất bản ngoài kia, tôi là một người ngoại đạo, tôi không phải là nhà văn, tôi chưa có tác phẩm văn học nào trong quá khứ để mọi người biết đến. Vậy nên, trong "tác phẩm" của tôi cũng không có những từ ngữ "chuyên nghiệp"; những gì bạn đọc được chỉ là một kiểu "tự truyện" nhẹ nhàng, có chút ngô nghê của một người thích viết blog mà thôi.
Khi bắt tay vào viết câu chuyện này, tôi rơi vào một thời kỳ khủng hoảng nhẹ. Bế tắc về công việc, bạn bè, tiền bạc, đen đủi rớt liên tiếp lên đầu. Tôi có một công việc mà nhiều người mơ ước và đã tốn bao công sức để đạt được nó, nhưng tôi nhận ra nó không phải là sự lựa chọn đúng đắn! Tôi có người bạn thân vì đôi chút ích kỷ mà "lãng quên" mất mình. Tôi có một khoản nợ từ trên trời rớt xuống mà tôi thôn thở không biết trả bằng cách nào… cứ thế cứ thế… Tôi ngồi một mình, lần giở lại cuốn nhật ký xưa kia, những kỉ niệm của một thời chưa có blog, những kỉ niệm mà tôi nghĩ rằng người khác sẽ không bao giờ được biết.
Tôi buồn, và tôi quyết định phá lệ. Tôi viết!
Và khi đã bắt tay vào những dòng chữ đầu tiên, tôi vẫn không biết mình định viết đến đâu? Tôi chỉ viết như một cách để quên đi những rắc rối mình đang gặp phải mà thôi! Nhưng rồi cảm hứng ào đến, càng viết, càng hứng thú, có lúc vui, có lức ứa nước mắt, có lúc buồn vô hạn, và có lúc nhớ… nhớ đến mênh mang!".
Đã có lúc tôi muốn dừng lại, khi những gì êm ả sắp đi qua, tôi sợ "độc giả" của mình sẽ bị sốc, những ấn tượng hay ho họ dành cho câu chuyện của tôi sẽ bay mất. Tôi cũng e ngại, liệu có cần phải kể hết cho tất cả cùng biết hay không? Câu trả lời là có, vì câu chuyện đã bắt đầu lan đi ngoài tầm kiểm soát, mọi người rỉ tai nhau để đọc, những lời comment, khích lệ, nhưng hơn tất cả, là những lời cảm ơn. Vì nhũng lời cảm ơn ấy, tôi không thể dừng câu chuyện của mình lại giũa chừng.
Có người hỏi tôi, đấy là chuyện riêng, tại sao lại dám chường lên cho thiên hạ biết hết như vậy? Tôi trả lời rằng, nếu đã đọc, chẳng ai coi đó là chuyện của một cá nhân nào đó, mà như một câu chuyện, một bài học cuộc sống thú vị mà mọi người muốn được sẻ chia cho nhau. Điều này được chứng minh bằng những lời cảm ơn và dòng tâm sự của độc giả gửi đến cho tôi, những con người mà tôi chưa bao giờ biết tên biết mặt. Họ nói rằng, nhở câu chuyện tình yêu này mà họ yêu cuộc sống lên bao nhiêu, bản lĩnh lên bao nhiêu, có lẽ đó là phần thưởng lớn nhất mà tôi nhận được khi quyết định viết tiếp!
Tác phẩm của tôi chỉ là một dạng tự truyện, không phải là một tác phẩm văn học. Câu chuyện thế nào là tùy sự khen chê và cảm nhận của mỗi người, nhưng trong đó chỉ có những câu chuyện và bài học cuộc sống thực tế tôi cóp nhặt và muốn chia sẻ. Và mặc dù tôi tự nhận là đang kể một câu chuyện thật, nhưng lại có những tình tiết "hoàn hảo đến khó tin", hệ quả là rất nhiều người hỏi tôi câu chuyện này thật đến bao nhiêu phần trăm? Lúc đầu tôi cũng định phân bua, thanh minh đấy, nhưng về sau tôi nghĩ lại và phát hiện ra mình chẳng thích câu hỏi này chút nào! Vẫn biết bạn tò mò vì câu chuyện của tôi, nhưng chẳng có gì thỏa mãn mọi sự tò mò đến tận cùng là tốt hết, và bạn cũng không cần phải biết, bạn chỉ cần biết, bạn thích đọc nó, cảm thấy thích nó, có những hiệu quả tích cực thực sự cho cuộc sống của bạn, vậy thôi!
Có lẽ cũng không cần phải ngồi mất thời gian phân tích tác phẩm vì sao nó "ăn khách", nó thật tới đâu, bắt bẻ tùng chi tiết một? Nó là một tác phẩm mang lại niềm vui cho những người yêu thích nó, hãy để nó được như vậy đi!
Có một số nhà sách đã đề nghị xuất bản câu chuyện của tôi khi tôi vẫn đang tiếp tục những phần tiếp theo trên blog của mình. Nhưng cuối cùng tôi đã chọn công ty sách Domino, một công ty sách mới thành lập từ đầu tháng 4 vì sự năng động và sáng tạo trong cách làm sách của họ, vì công ty đã làm tất cả những gì có thể để cuốn sách ra đời theo đúng như ý tưởng của tôi.
Và tôi hài lòng, cuốn sách đã ra đời nhưng không theo một cách bình thường như bao cuốn sách khác. Nó có thêm một đĩa âm thanh (đọc trích những đoạn hay nhất của câu chuyện đi kèm với giọng hát và phần nhạc do chính tôi lựa chọn). Ngoài ra còn có những bức tranh minh họa của các bạn hâm mộ vẽ theo đúng ý tôi thích.
Tôi đã trải qua những kỉ niệm thật thú vị khi làm cuốn sách, khi hàng tối được ngồi nghe bạn tôi đọc sách để ghi âm, được ngồi "sáng tác" những kịch bản nhạc nền, được bạn đánh piano, guitar và tự mình hát "minh họa" cho câu chuyện. Tôi chỉ muốn chia sẻ hết mọi sự thú vị của mình qua cuốn sách này.
Tôi muốn đó là một tác phẩm tổng hòa của "thương hiệu" Hà Kin như mọi người đã biết đến thời gian qua, như là một món quà dành tặng cho những người đã yêu mến tôi.
Tôi chúc cho tất cả những ai đọc câu chuyện của tôi sẽ yêu đời và bản lĩnh hơn thật nhiều trong cuộc sống!
Cuối cùng, tôi xin giá lời cảm ơn tới anh Lê Khánh Duy, Giám đốc công ty sách Domino, tới hai nhạc sĩ - biên tập viên âm nhạc Đặng Trần Văn và Đặng Trần Thi, tới chị Trần Kim Thanh, biên tập viên của Vietnamnet, tới hai cô bé đã tặng tôi những bức tranh minh họa, và tất cả những người bạn, những độc giả đã đọc, giúp đỡ và chia sẻ với tôi câu chuyện này!
 
📎 ChuyentinhNewYork
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-18 21:45:38Ct.Ly>
'I am đặc biệt'
[/align]
[/align] 
[/align]








[/align]


Hà Kin, một blogger trẻ tuổi mới đây nổi đình nổi đám với cuốn 'Chuyện tình ở Newyork' vốn được đưa lên mạng trong nhiều kỳ và sau tổng hợp thành sách.
[/align] 
[/align]Trước đó cô cũng thu hút được nhiều sự chú ý khi còn làm ở Bộ Ngoại giao Việt Nam với bài phản bác lại những blog u ám về hội nghị APEC mà Việt Nam tổ chức cuối năm ngoái.
 
'Chuyện tình ở Newyork' của Hà Kin đã phải ngay lập tức tái bản do nhiều người tìm đọc trong khi cô nói blog của cô có những ngày được hơn 26.000 lượt người tới thăm.
 
Trong một bài viết mới đây, cô tự đi tìm lời giải thích cho sự nổi tiếng trong thế giới ảo và cả thế giới thật của mình. Đây là bài viết riêng cho blog của cô với giọng văn mà giới blogger có lẽ gọi là 'nhí nhảnh con cá cảnh' và BBC không biên tập lại.
 
Thế nào là “cá tính?” Là tính của con cá? Nghĩa là tính của động vật, người cũng là động vật. Tóm lại là ai cũng cá tính hết! Thông minh như tinh tinh hay dở hơi biết bơi ăn cám hấp đều là cá tính.
 
Và cũng làm gì có ai giống nhau một trăm phấn trăm trên thế gian này, kể cả có là clone cũng không bao giờ có chuyện đó.
Hồi trước có vài bài báo phản biện vụ nhân bản vô tính người, họ đặt ra câu hỏi: “Thế có thêm vài Hitler và Mussonlini nữa thì làm sao?”. Quên đê, cứ đẻ ra bé Hitler mới đi, đem về đây cho tớ nuôi, một ngày 5 lần đi hót phân mèo cùng tớ. Lớn tớ bắt cạo râu. Thế là thuần tính hết, ngoan hết...cá tính hết!
Lại quay lại chủ đề chính, tớ thấy mọi người bảo tớ cá tính, đặc biệt. Mặc dù tớ cũng biết tớ cá tính, đặc biệt...giống y như mọi người vậy, nhưng mà cứ khen tớ (có phải là khen 0?) tớ vẫn sướng! Thế hôm nay tớ nói về 2 sản phẩm của tớ, để chứng minh cho việc tớ “cá tính” và “đặc biệt”. Đó là BLOG và NYLS.
 
Vì sao mọi người biết đến blog của tớ?
- Vì vụ APEC. Hồi đó tớ có viết hai bài blog rất dài phản biện lại vụ bức xúc của các em sinh viên tình nguyện.







 Thế là lượt view của tớ lại tăng. Lên tận trăm nghìn, tớ “sợ” toát mồ hôi hột!
[/align] 
[/align]
[/align]





[/align]
Mà hồi đó vụ này hot lắm cơ, đến ông ngoại tớ ở quê còn hỏi: “Mấy đứa đi tình nguyện nói năm nay APEC làm dở lắm nhé, không bằng...Tiger Cup đâu”. Thế là tớ trổ tài hùng biện. Tự nhiên link được phát tán đi cứ như lửa. Trước APEC page view của tớ có mỗi 6666.
 
- Sự việc dừng lại, blog của tớ lúc đó cũng chưa có gì nhiều đặc biệt. Các bạn vào đọc APEC là chính, hung có đọc các bài khác! Thế nhưng có một bạn phóng viên của báo Tí Trẻ lại tự nhiên cho tớ lên báo, tớ được làm nhân vật phản diện, có link minh họa đàng hoàng, thế là thiên hạ lại lao vào blog của tớ ầm ầm. Thế là lượt view của tớ lại tăng. Lên tận trăm nghìn, tớ “sợ” toát mồ hôi hột!
Nhưng mà nhờ thế mọi người bắt đầu phát hiện ra cái tên Hà Kin, họ chợt nhớ ra một bạn Hà Kin có cái nút đỏ đáng ghét một thời đình đám hóa ra ứ phải là...thằng lào, là con xịn hẳn hoi!
Các entry bắt đầu được chú ý và quan tâm, vì lúc này tớ chuyển hẳn từ forum hakinkin sang blog, mọi người add tớ ầm ầm, tớ accept hết, còn mở cả blog thứ hai để “nạp thêm hàng”.
- Từ APEC, mọi người phát hiện ra một kho âm nhạc mới và những bài viết gây cấn, họ truyền nhau, lượt view tăng đều đều mỗi ngày vài trăm.
- Tiếp đến vụ Chuyện tình New York. Nhớ phần mở đầu, đang buồn thúi ruột, chả biết có ai thèm đọc không. Ai dè......cứ thế...thôi khỏi nhắc nó đã tới ngày hôm nay.
 
Vì sao mọi người chịu khó đọc blog của tớ?
- Vì blog của tớ có nhiều nhạc hay (chắc chắn thế, tớ xem lượt view nghe nhạc và số lượng email xin nhạc của tớ hơi bị nhiều!)







[/align]


- Vì blog của tớ có ảnh đẹp (nhưng dạo này tớ lười up ảnh).
- Vì blog của tớ có những bài viết cực kỳ gay cấn với những chủ đề gây tranh cãi và tớ rất thích biện luận, biện luận cho con kiến lọt lỗ tai thì thôi í hoặc thật là...cùn, mà tòan chủ đề hot cả. Thế nên tớ cũng hot theo.
- Vì...NLYS
- Vì tớ và....ông ngoại tớ vui tính!
- Vì tớ là người rất chịu khó tìm tòi và thích chia sẻ.
- Vì tớ rất friendly!
- Vì...tớ vẫn chưa nghĩ ra
Mọi người đọc blog của tớ khi thấy tớ cãi cứ nhem nhẻm tưởng tớ hiếu chiến lắm, chủ đề nào tớ cũng phản biện được, ai phản đối tớ tớ cũng cãi được. Sự thật là tớ...hiếu chiến thật, nhưng mà chỉ khi để bảo vệ quan điểm của tớ mà thôi.
Còn bình thường ra đường tớ ngoan cực, thằng lào đánh tớ là tớ chạy văng bitis ngay lập tức. Thề, trừ khi nó là...thằng trẻ con tớ mới dám múc lại!
Mỗi khi tớ post một đề tài mà tớ biết chắc chắn rằng sẽ có người phản đối, sẽ có người nhảy vào cãi cùn và cãi rất hiển nhiên, nhưng tớ xác định khi bài viết của mình không ảnh hưởng tới bố con thằng nào và trong nhận thức của tớ sự cãi nhau mang lại lợi ích thì tớ sẽ không nề hà gì mà post, kể cả chủ đề nhạy cảm và còn gây tranh cãi lớn.
Chẳng bao giờ quan điểm gì của mình là vừa lòng hết cả thiên hạ vì nhận thức của thiên hạ là không đồng nhất. Nếu tớ sợ những sự phản hồi thì tớ sẽ chẳng làm được việc gì và chẳng dám nói gì, và thế thì bạn Hà Kin đâu còn “đặc biệt” và “cá tính” nữa.
Chỉ là, tớ mà đã viết một chủ đề là tớ rất tự tin và có những lý lẽ thuyết phục theo đúng nhận thức của tớ. Chỉ mong bạn nào phản hồi thì đọc cho nó kỹ và đảm bảo rằng sự phản biện của bạn sẽ không tự làm bạn XẤU HỔ!
Và mặc dù tớ rất friendly nhưng tớ có một nhược điểm LỚN, tớ sẽ nhắc đi nhắc lại để tớ và mọi người...nhớ, đó là tớ bị BỆNH ĐÃNG TRÍ! Vậy nên có bạn nào viết mail cho tớ mà tớ bỏ sót thì thông cảm là tớ quên nhé, từ ngày tớ sinh ra đến giờ chưa biết chảnh là gì. Chảnh như cún cảnh!
Tớ bật mí là bé mèo vàng của tớ cũng bị bệnh đãng trí, có hôm tớ cứ nhớ là lông nó màu...trắng và nó thì cứ nhớ là nó chưa ăn gì trong khi tớ nhớ là tớ vừa cho nó một bát to tú hụ đồ ăn rùi. Khổ lắm cơ.







 Trong số các blog đại gia kia thì blog tớ thuộc dạng lẩu Lasagna.
[/align] 
[/align]
[/align][/align]
Hiện giờ thì tớ vẫn ngạc nhiên vì tại sao mình lại được bon chen vào trong đám các bloggers đại gia cỡ Trang Hạ, Joe, Anh Ngọc, Cô gái Đồ Long...Toàn blog đình đám và toàn người nổi tiếng cả, tớ là ít VÍP nhất, loại nửa mùa.
Tớ cũng chả quen VIP nào trong cuộc đời tớ trừ một người là bạn bố tớ, chú ấy tên là... VIP. Nguyễn Trần Đặng Víp!
Trong số các blog đại gia kia thì blog tớ thuộc dạng lẩu Lasagna. Trang Hạ dịch truyện, phóng sự, Anh Ngọc bình luận thể thao, Cô gái Đồ Long với những phi vụ tình tiền kinh người nghẹt thở trong giới nghệ sĩ, Joe...viết tiếng Việt. Tớ hâm mộ anh Joe nhất, viết tiếng Việt hay kinh người, rất là sense of humor, chỉ có Việt Nam mình mới nổi tiếng nhờ...giỏi tiếng Việt thế chớ. May đấy, chứ anh Joe mà sang Lào thì đừng có mơ mà nổi tiếng, nghe nói yahoo chưa có hỗ trợ tiếng Lào!
Còn blog của tớ, có đủ truyện, nhạc, sex....tiếng Việt....không có thể thao và nghệ sĩ (nhưng biết đâu tương lai tớ đú theo chị Đồ Long và anh Ngọc???? Hihihihi) Lúc đấy tớ sẽ thành super blog, super lẩu!

Thế còn NYLS?
Vì sao cuốn Chuyện tình New York của tớ là một cuốn sách đặc biệt?







[/align]

Hai blogger Hà Kin và Kẹo Mút tại Hà Nội
- Vì nó là cuốn tự truyện đầu tiên trong thế giới blogger Việt Nam được xuất bản thành sách (hãy nhớ các chi tiết – không phải truyện dịch – và BLOG – chứ không phải là MẠNG nói chung nhé!)
- Cuốn sách đầu tiên có lẫn cả Anh lẫn Việt. Đố bạn tìm được cuốn thứ hai ở Việt Nam đấy!
- Nó là cuốn sách ĐẦU TIÊN ở Việt Nam có kèm theo audiobook. Và đừng nghĩ audiobook của tớ đơn giản, audio này lại đặc biệt ở những điểm:
+ Có lồng ghép nhạc rất sinh động, phù hợp với tâm trạng nhân vật chứ không phải là nhạc nền dẫn truyện -à kiểu phong cách cinema, khơi gợi hình ảnh tối đa.
+ Có nhạc nền là nhạc sống đánh trực tiếp và hơn cả là tác giả hát minh họa luôn cho nó super sinh động.
+Nhạc rất lạ và độc đáo, có đầy đủ, pop, rock, piano, sáo, guitar và cả...karaoke nữa. Bạn sẽ được nghe đoạn cao trào bằng nhạc instrumental Fallin’ của Alicia Keys, nghe lạ và...hợp lý cực kỳ luôn!
- Là cuốn sách mà người viết không phải là một người có danh tiếng trên văn đàn từ trước đến giờ, tức là hoàn toàn nghiệp dư, chả ai biết bố con bạn Hà Kin là ai! Từ điều này, rút ra một hệ quả, tớ xin đính chính luôn trên này:
+ Tớ hung phải là nhà văn trẻ, tớ chỉ là một người viết trẻ, vì tớ biết viết và vì tớ....trẻ. Tớ không có ý định theo nghiệp văn chương vì tớ không có sự kiên nhẫn của một nhà văn.
Tớ không đại diện cho lớp nhà văn trẻ nào hết bây giờ, tớ không có định hướng nào cho văn học mạng trong tương lai! Sở dĩ tớ phải nói điều này để tránh sau này mọi người tiếp tục phỏng vấn tớ câu hỏi: “Là một cây bút trẻ, chị nghĩ gì về hiện trạng văn học ngày nay? Tương lai văn học sẽ theo chiều hướng nào?....Khao khát của những người viết trẻ là gì...?”. Ak ak, đừng hỏi tớ trí tuệ thế nhá, tớ hung trả lời được đâu! Tớ chả biết cái gì, mai tớ ăn gì tớ còn chả biết!
- Một cuốn sách là sản phẩm của bạn bè từ A đến Z. Tưởng tượng nhé, giám đốc nhà sách là bạn học cùng khóa, tranh vẽ minh họa là em gái bạn thân vẽ, đệm nhạc và đánh nhạc là hai anh ex-hàng xóm, sáo của em Hoàng Anh (tình yêu chung thủy của bạn Hà Kin), bìa do em trai tớ thiết kế, giọng đọc cũng là chị Kim Thanh biết tớ từ ngày xửa ngày xưa.
Và họ đều có một điểm đặc biệt: Làm việc với điều kiện: “Đừng có nói tiền nong gì (ak ak), họ đều đến và làm việc hết mình vì yêu thích tác phẩm của tớ và vì...yêu tớ!
- Một cuốn sách mà tớ nhận được bao nhiêu là lời cảm ơn. Cái này thì tớ khẳng định không phải cuốn sách nào ngoài kia cũng có được nhé.
Mọi người cảm ơn tớ vì tớ đã viết và chia sẻ câu chuyện này. Có người email tớ nói rằng: “Chị đã rất buồn và tuyệt vọng, thậm chí nghĩ tới cả việc tự tử, nhưng đọc blog và câu chuyện của em, chị đã thấy lại ý chí quyết tâm ở cuộc sống, cảm ơn em!” Tớ tin còn nhiều lời cảm ơn như thế ngoài kia mà tớ không thế nào được nghe hết! Điều này sẽ dẫn tới một hệ quả, NYLS sẽ là một món quà cực kỳ ý nghĩa để tặng bạn bè,đặc biệt những ai đang rất down trong cuộc sống.
- Một cuốn sách được PR một cách cực kỳ tự nhiên. Nghĩa là tớ chưa có chiến lược gì PR cho nó cả, nhưng có rất nhiều lời đề nghị quảng bá cuốn sách hộ tớ. Ngay cả khi tớ bất ngờ phát hiện ra link truyện của mình đang được “xôn xao” trên web trẻ thơ cũng do chị Đông Vy post lên.
Những người bạn và kể cả những con người xa lạ đến PR với tớ rất tự nguyện, thậm chí tớ còn lười biếng 0 chịu quảng bá mình (như vụ trên v6 chẳng hạn). Ai cũng đồng ý PR sách vô điều kiện.Chính vì vậy tớ chỉ muốn được tặng hết sách cho những con người đáng yêu này mà thôi, tớ rất trân trọng tình cảm của mọi người dành cho tớ. Có lẽ “ở hiền gặp lành”.







 Nhưng đừng nghĩ rằng tớ là người thích sự nổi tiếng. Tớ cứ thích nó “nổi tiếng” kiểu thế này thôi, có thêm nhiều bạn và được nhiều người yêu quý.
[/align] 
[/align]
[/align][/align]
Tuy nhiên, thế có nghĩa là tớ rất dị ứng với bạn nào đặt điều kiện cho tớ để “PR sách cho bạn”. Hiển nhiên là tớ sẽ “trả bạn gì đó” để bạn viết về tớ, nhưng đừng cưỡng ép hay đề nghị với tớ quá thô thiển, tớ không thích thế đâu nhé! Tớ tự biết nên làm gì và tặng ai cho phải lẽ! Bạn nào ghét tớ thì cứ chửi sách tớ đi, tớ càng nổi tiếng, đường nào bạn cũng thiệt!
Nhưng đừng nghĩ rằng tớ là người thích sự nổi tiếng. Tớ cứ thích nó “nổi tiếng” kiểu thế này thôi, có thêm nhiều bạn và được nhiều người yêu quý. Bạn yêu tớ thì tớ yêu lại bạn, bạn có thêm một người bạn để yêu, vậy thôi!
À, nói đến tặng sách. Tớ thì chẳng ngại ngần tặng sách, tớ sẽ phải mua vài chục cuốn để đi tặng không chừng. Nhưng đây là dịp để bạn bè của Hà Kin thể hiện sự “tốt bụng” và “ủng hộ lẫn nhau”, hihihi. Bạn mua sách thì nghĩa là sách bán chạy, bán chạy nghĩa là nó...hay, với tớ là thế và với nhà sách là doanh thu tốt, rất đơn giản, đúng không?
Anh Hero có thắc mắc sao tớ phải cạnh tranh với chị Trang Hạ (có cuốn Xin lỗi, em chỉ là con đĩ) và Joe (có cuốn Tôi là Dâu), là 2 sản phẩm từ blog đang rất bán chạy ngoài kia. NYLS của tớ cũng là một sản phẩm từ blog, tớ cứ đú đòi cạnh tranh thế chứ danh tiếng của tớ so với họ không là cái đinh!
Nhưng mà tớ đặc biệt
Và tớ cá tính
Thể nào rồi tớ cũng là cái đinh vàng đính 10 viên kim cương
Chờ mà xem
Hihihihihi, hahahaaaaaaaaaaaaaa
Hum nay tớ khỏe rồi, được nói nhảm (thật không?) một tí, tớ vui lắm!
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
0