EM
Anh không biết bao giờ em hiểu
Anh cũng buồn khi anh phải xa em
Có lẽ nào tình anh là gian dối
Để chia tay chẳng có chút muộn phiền
"Tình chỉ đẹp khi còn dang dở..."
Anh cũng biết thế nên đành vậy
Anh đã yêu và anh biết cách yêu
Nhưng ái tình... lại không biết cách chiều
Anh vẫn biết khi anh đi lần nữa
Anh sẽ buồn và những lúc nhớ em
Nhắc tên em lòng anh dao động lắm
Nhưng đó không là nỗi buồn vô tận
Và trong anh chẳng có chữ "hờn"
Anh sẽ gặp em nếu mình còn duyên phận
Khi gặp em anh sẽ hỏi thăm mà
Em không gợi cho anh nhiều thất vọng
Đừng im lặng để mình anh lên tiếng
Và ánh mắt em, đừng nói lời xin lỗi
Đừng âu yếm hững hờ và luyến tiếc
Anh cũng sẽ không lạnh lùng như tuyết
Và cũng sẽ không nồng nàn như lò lửa luyện gang
Thuở bâng khuâng năm tháng ấy qua rồi
Anh không nhớ em đã gây nhiều đau khổ
Điều ấy bây giờ quan trọng nữa sao em?
Trên con phố nếu vô tình chung bước
Cứ gọi tên nhau như phút ban đầu
Vì đau khổ, hạnh phúc, và gì nữa..
Thì ký ức đâu có lỗi gì đâu
Mặt biển lặng sẽ có ngày nổi sóng
Tính dịu hiền rồi sẽ nổi phong ba
Nhưng chúng ta qua rồi thời xưa ấy
Kỷ niệm tuy còn nhưng chẳng phải tình yêu
Cuộc sống dù khắc nghiệt với chúng ta
Và con đường dù vẫn nổi phong ba
Bắt chúng ta phải cúi đầu trong tình ái
Nhưng chúng ta đã lớn qua những gì ngang trái
Và mạnh mẽ, cứng rắn để tiến lên
Em đừng tiếc khi xưa bao lầm lỡ
Tuổi trẻ dại khờ, tuổi trẻ phải xót xa
Anh vẫn biết mình bước đi lần nữa
Em phải biết giữ hạnh phúc của mình
Và nơi đó hướng về em, anh nguyện ước
Em sẽ vui với con đường mình đã chọn.
Anh không biết bao giờ em hiểu
Anh cũng buồn khi anh phải xa em
Có lẽ nào tình anh là gian dối
Để chia tay chẳng có chút muộn phiền
"Tình chỉ đẹp khi còn dang dở..."
Anh cũng biết thế nên đành vậy
Anh đã yêu và anh biết cách yêu
Nhưng ái tình... lại không biết cách chiều
Anh vẫn biết khi anh đi lần nữa
Anh sẽ buồn và những lúc nhớ em
Nhắc tên em lòng anh dao động lắm
Nhưng đó không là nỗi buồn vô tận
Và trong anh chẳng có chữ "hờn"
Anh sẽ gặp em nếu mình còn duyên phận
Khi gặp em anh sẽ hỏi thăm mà
Em không gợi cho anh nhiều thất vọng
Đừng im lặng để mình anh lên tiếng
Và ánh mắt em, đừng nói lời xin lỗi
Đừng âu yếm hững hờ và luyến tiếc
Anh cũng sẽ không lạnh lùng như tuyết
Và cũng sẽ không nồng nàn như lò lửa luyện gang
Thuở bâng khuâng năm tháng ấy qua rồi
Anh không nhớ em đã gây nhiều đau khổ
Điều ấy bây giờ quan trọng nữa sao em?
Trên con phố nếu vô tình chung bước
Cứ gọi tên nhau như phút ban đầu
Vì đau khổ, hạnh phúc, và gì nữa..
Thì ký ức đâu có lỗi gì đâu
Mặt biển lặng sẽ có ngày nổi sóng
Tính dịu hiền rồi sẽ nổi phong ba
Nhưng chúng ta qua rồi thời xưa ấy
Kỷ niệm tuy còn nhưng chẳng phải tình yêu
Cuộc sống dù khắc nghiệt với chúng ta
Và con đường dù vẫn nổi phong ba
Bắt chúng ta phải cúi đầu trong tình ái
Nhưng chúng ta đã lớn qua những gì ngang trái
Và mạnh mẽ, cứng rắn để tiến lên
Em đừng tiếc khi xưa bao lầm lỡ
Tuổi trẻ dại khờ, tuổi trẻ phải xót xa
Anh vẫn biết mình bước đi lần nữa
Em phải biết giữ hạnh phúc của mình
Và nơi đó hướng về em, anh nguyện ước
Em sẽ vui với con đường mình đã chọn.