3 trả lời, 1.521 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 143
Từ: 07.06.2007
Trạng thái: offline
Cỏ Tình
Cỏ ở thung xanh trên núi tản
Không hề có gió cũng đung đưa
Ai yêu không được yêu thương lại
Hái cỏ ngầm đem đi bỏ bùa
Hẳn có bao người lên đến nơi
trăng non cỏ ngát một phương trời
mỗi người chỉ được hái một lá
và bỏ riêng cho mỗi một người
Tôi cũng lên đây cũng sững sờ
cũng toan xin cỏ một nhành tơ
đem về nhằm thả cho ai đó
hồi hộp đêm đêm thức đợi chờ
một đêm, hai đêm, ba bốn đêm
cỏ bùa tôi bỏ đã lên men
cái đêm em đến trăng đưa lối
cỏ lại bay về núi tản viên...
xa xứ trông mong người bạn ngọc
tưởng đến cố hương mong cố nhân
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 143
Từ: 07.06.2007
Trạng thái: offline
viên đá nhỏ dưới chân em ngày đó
chiều hôm qua ai ném xuống mặt hồ
những dợn sóng từ lâu rồi đã lặng
sao vẫn còn đọng lại phía bờ tôi
và nơi ấy vườn thơm hoa vẫn nở
khung cửa hờ chiều ngủ ở bên trong
em vấn tóc thả xanh bờ thiếu phụ
cho mưa về thưa nhặt chút hư không
tôi và em có một lần xa lắm
cầm tay nhau mà mắt ngó lưng trời
lòng sao dối để đêm về lệ ứa
đến bây giờ còn mặn ở đầu môi
tôi đi rồi nơi này thành quá khứ
khi về lại hồn nhiên xưa lạc mất
chợt thấy mình lạnh màu nước căm căm
đời đeo ta mỏi từng con dốc lớn
ngày qua ngày đâu nhớ hết buồn vui
nên đôi lúc dưới bóng hoàng hôn chợt
thấy cùng em chia hai nửa cuộc đời
tôi ngồi lại chỗ em ngồi thuở trước
gió ngàn năm vẫn thổi xuống đương thì
tự nhiên sợ tình xưa về dậy sóng
gặp nhau rồi-lòng lại muốn quên đi...
xa xứ trông mong người bạn ngọc
tưởng đến cố hương mong cố nhân
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 143
Từ: 07.06.2007
Trạng thái: offline
Hai sắc hoa Ti Gôn
một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
nhuộm ánh trăng tà qua mái tóc
tôi chờ người đến với yêu đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
dải đường xa vút bóng chiều phong
và phương trời thẳm mờ sương cát
tay vít dây hoa trắng chạnh lòng
người ấy thường hay vuốt tóc tôi
thở dài những lúc thấy tôi vui
Bảo rằng:"Hoa dáng như tim vỡ
anh sợ tình ta cũng vỡ theo...!"
thuở đó nào tôi có biết gì
cánh hoa tan tác của sinh ly
cho nên cười đáp:"màu hoa trắng
là chút lòng trong chẳng biến suy..."
đâu biết lần đi một lỡ làng
dưới trời đau khổ chết yêu đương
người xa xăm quá tôi buồn lắm
trong một ngày vui pháo nhuộm đường
từ đó thu rồi,thu lại thu
lòng tôi còn giá đến bao giờ
chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
người ấy,cho nên vẫn hững hờ
tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
ái ân lạt lẽo của chồng tôi
mà từng thu chết,từng thu chết
vẫn dấu trong tim một bóng người
buồn qua hôm nay xem tiểu thuyết
thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
sắc hồng tựa trái tim tan vỡ
và đỏ như màu máu thắm pha!
tôi nhớ lời người đã bảo tôi
một mùa thu trước rất xa xôi..
đến nay tôi hiểu thì tôi đã
làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.
tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
chiều thu,hoa rụng đỏ chiều thu,
gió về lạnh lẽo chân mây trắng
người ấy sang sông đứng ngóng đò
nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
trời ơi! người ấy có buồn không
có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
tựa trái tim phai,tựa máu hồng...!
xa xứ trông mong người bạn ngọc
tưởng đến cố hương mong cố nhân
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 143
Từ: 07.06.2007
Trạng thái: offline
Dại khờ
(Xuân diệu)
Người ta khô vì thương không phải cách
yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi
người ta khổ vì xin không phải chỗ
đường êm quá ai đi mà nhớ ngõ
đên khi hay gai nhọn đã vào xương
vì thả lòng không kiềm chế dây cương
người ta khổ vì lui không được nữa
những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
những tim không ma tưởng tượng tràn đầy
muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây
dấn thân mãi để tìm trời dưới đất
người ta khổ vì cố chen ngõ chật
của đóng bưng nên càng quyết xông vào
rồi bị thương người ta giữ gươm đao
không muốn chữa!không muốn lành thứ độc.
xa xứ trông mong người bạn ngọc
tưởng đến cố hương mong cố nhân
★
★
★
★
★
0