BỐN
Năm 1990, những cuốn sách tôi mang về bị tịch thu với lời chú dẫn trong “biên bản”:
“Văn chương bôi bác chế độ. Thơ thì đồi trụy.”
Văn chương bôi bác chế độ là cuốn “Gã Cùi Và Miếng Dừa Non” trong đó tôi có những bài tạp ghi một thời hoang dại của những năm đầu sống trên đất Mỹ. Những năm tháng mà ông bạn rất thân của tôi NH gọi là “Những ngày hoang dại.” Những ngày hoang dại của Building Mayan the Hotel of California. Căn phòng đọc sách của Thiền Viện thầy Thích Thiện Aân Los Angeles. Cái chăn cũ do Jack đen tặng và Erica với bài thơ nói về những bãi cứt chó trên bờ biển Santa Monica… “Gã Cùi Và Miếng Dừa Non” BỊ tịch thu và ĐƯỢC in lậu lại khoảng hơn tháng sau đó; để rồi lại BỊ tịch thu lần thứ nhì những ấn bản của các tay đầu nậu sách ở Việt Nam.
Khỏi cần nói ra, sách của tôi bị công an nhà nước Việt Cộng tịch thu, mà sao mấy tay đầu nậu in lậu sách chôm đâu ra để mà in lại?
Tập thơ “Anh Có Thực Sự Muốn Thành Một Bồ Tát” bị treo cổ vì tội “đồi trụy”, trong đó mỗi trang thơ là một Pháp Ấn của bàn tay Phật.
về quên Lăng Nghiêm Kinh
ngồi như Kim Cương Đại Định
ngồi ở đâu cũng là ngồi
thì ngồi giữa New York city
cũng vậy
như như bất động
ngồi giữa New York city đọc Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh
không chấp nơi tướng là không chấp nơi tướng
dù rằng vạn đại Cổ Đức, Thiện Tri Thức và Phật Tử
ai ai cũng đều ngưỡng mộ ngợi ca những tướng đẹp của Như Lai
(TRẦN NGHI HOÀNG,
thơ “Anh Có Thực Sự Muốn Thành Một BỒ TÁT”,
Văn Uyển 1990, trang 17)
Ngồi ở đâu cũng vậy nhưng ngồi ở Việt Nam bây giờ khác! Ngồi ở Việt Nam bây giờ không phải là ngồi bình thường mà là ngồi trong lửa đỏ. Lửa của sự ngu muội và tiểu tâm. Của sự hèn nhát và nghi kỵ. Của con người rất khó khăn để gặp một con người năm 1990 đất nước Việt Nam đã ba hồi bốn hiệp “cởi trói” và nhấp nhỏm trước những chữ “tự do, dân chủ”.
Mười một năm sau 2001 tôi lại về Việt Nam và Huy Tưởng tặng tôi cuốn “Gửi Vầng Trăng Lưu Lạc” do nhà xuất bản Hội Nhà Văn in năm 1994. Tập “Thơ của những người Việt ở ngoài nước”. Trong đó có thơ tôi!
tôi muốn ngợi ca những tướng đẹp của con người
nhưng tôi không dám thức
cũng không dám ngủ
mà người ta thì thức ngủ bình thường
giữa ngày và đêm
ở trong tôi không có ngày đêm
ở trong tôi chỉ có triền miên mặc tưởng
ở trong tôi có vô vàn hạnh phúc và vô vàn khổ đau
bí mật này
là bí mật của máu và hơi thở
tôi không nói ra được như một bình thường
mà người ta thì thức ngủ bình thường
(Ibid)
Trước sân nhà nghiên cứu Hán Nôm Nguyễn Quảng Tuân bảy giờ sáng hai đứa bé ở truồng bò lê la. Cặp vợ chồng cuộn mình trong đống chăn chiếu rách làm tình một cách im lặng. Hai đứa bé một đứa khoảng năm tuổi. Đứa kia chừng đâu hai tuổi. Và biết đâu một đứa nữa đang tượng hình trong bụng người đàn bà sau khi những con tinh trùng của người đàn ông đang nhắm mắt nhịp nhàng kia cũng đã “nhắm mắt” phóng vào ngõ tối. Cái ngõ của Tử Sinh.
cửa tử sinh
là chốn nơi hoan lạc
bởi tử sinh
cùng một nghĩa như nhau
đi hay về
đi để về đâu?
tôi đứng lại
là tôi đã đến
(Ibid, trang Mở)
Đến đâu? Về đâu? Chỉ còn đứng lại giữa một ngã ba hư vô là cách chọn lựa của con người khôn ngoan ở ngoài tôi.
Chuyến xe đò Sài Gòn Nha Trang nổ bánh hai lần. Gãy nhíp một lần. Bình xăng bị lủng chảy hết xăng một lần và cuối cùng là liệt máy. Trước những sự vụ tai ương này hành khách có bổn phận phải chờ cho đến… khi nào tài xế và lơ xe săn tay áo… thành thợ máy sửa cho xong chiếc xe tội nghiệp. Nếu hành khách nào nóng lòng muốn đi nhanh thì đón các xe đò khác chạy ngang qua… Và lại phải mua vé với chiếc xe “khác” này. Như thế như thế, thì món tiền đã mua chỗ ngồi đi từ Sài Gòn đến Nha Trang trên chiếc xe đang liệt máy coi như… xong. Hành khách bỏ xe, chứ xe vẫn “rán” lo cho hành khách!
Có điều, chiếc xe đò sau cũng chưa chắc an toàn!!! Tôi đã bị nằm đường với độ hơn bốn chục khách đồng hành giữa đồng không mông quạnh với những lửa đèn tù mù xa khuất hai bên ruộng lúa khô cằn hiu hắt gió. Hỏi thì được cho biết là “ông đang ở đâu đó gần Cam Ranh”. Cam Ranh là đoạn đường sạn đạo với đầy đủ và đúng đắn nghĩa của nó hồi năm 1990. Tôi đang hoang mang ở đâu đó trên đất nước tôi. Cam Ranh hay Lằn Ranh của hôn trầm mê chướng. Mê đạo. Tôi vuốt ve nhẹ nhàng trái tim mình và thầm đếm những nhịp hẫng của Nó. Của Trái Tim Tôi.
hãy đánh vào chính trái tim của anh
không có tiếng chuông nào
bằng sự im lặng nhưng lại vang vọng thâm sâu như
tiếng chuông được đánh phát ra
từ trái tim của chính mình
tiếng chuông từ trái tim chính anh
sẽ bay đến từng chúng sinh trong khắp cõi ta bà
sẽ bay đến cõi Phạm Thiên
sẽ thức tỉnh Đế Thiên Đế Thích
sẽ bay đến cõi A Tu La
và sẽ làm xúc động tấm lòng những giai nhân
A Tu La thần bí
Các nàng A Tu La sẽ yêu anh
Như các nàng đã yêu tôi
(Ibid, trang 23)
Tôi đã đánh vào trái tim chính tôi, sau khi đã nhẹ nhàng vuốt ve Nó. Tiếng vọng từ trái tim tôi đã không đánh thức Đế Thiên Đế Thích Phạm Thiên. Và Nó đã không bay đến được cõi A Tu La thần bí. Mà Nó đang xót xa giữa một buổi chiều hôm giữa bốn bề hoang vu đất ruộng… Những đóm lửa đèn dầu xa khuất như từ một cõi khác. Cõi A Tu La?
và khi các nàng A Tu La đã yêu anh rồi
anh không cần đánh vào trái tim anh nữa
vì tiếng chuông từ sự
nát tan của trái tim anh
sẽ vang vọng đời đời
(Ibid, trang 23)
Tôi đang thèm một cơn mưa dù là một cơn mưa bóng mây. Tôi đứng ở hiện tại hoang vu đất đá Cam Ranh mà tôi đang bay đâu đó. Những bóng người nhòa nhạt lô nhô hai bên đường những tiếng chửi thề những lời than vãn! Ngày mai trình diện công an thành phố Nha Trang bây giờ tôi còn đứng giữa chốn hiện tại không có! Cam Ranh mười sáu năm trước đó những ly ruợu nửa đêm hết ruợu uống qua cồn hòa với nước dừa. Tụi mày uống ruợu kiểu như vậy sẽ có thằng ỉa ra máu, tin tao đi. Thằng Ngà phán như vậy như vậy nhưng cuối cùng rồi nó cũng phải nốc từng ấy ly như những thằng sắp ỉa ra máu khác!
mũi tên hiện tại
cắm vào hồng tâm quá khứ
những nhân vật của vở trường kịch
xuất hiện trên tiền trường
và những nhân vật
thấp thoáng sau cánh gà
cùng khán giả vỗ tay rầm rộ
quá khứ vỡ ra thành những
giọt nước mắt
của những nhân vật buồn
trong vở trường kịch không tên
và hiện tại bay lên
thành tiếng cười
của những nhân vật hân hoan
hạnh phúc
màn vừa mở
và màn đã khép!
(Ibid, trang 24)
Thực ra, màn kịch đã khép tự bao giờ chẳng thể nào nhớ nỗi! Màn kịch khép âm thầm không một tiếng vỗ tay. Quá khứ tan tác ngập ngập chìm chìm những nhân vật vô cảm của vở trường kịch không bao giờ chấm dứt. Chẳng có hiện tại nào để bay lên. Để hóa thành những nhân vật hạnh phúc hai bên tấm màn khép mở của một sân khấu đời luân lạc.
Mười sáu năm trôi nổi ở đất lạ quê người nhưng chưa khi nào tôi có một cảm giác bơ vơ khốc lạnh như buổi chiều hôm, như đêm xám đó với chiếc xe liệt máy Sài Gòn Nha Trang như không bao giờ tới!
Tôi ngồi trên bờ cỏ, tựa long vào một gốc cây khô tôi không biết tên. Tiếng côn trùng. Tiếng dế gáy. Mỗi lần tôi nghe tiếng dế gáy tôi liên tưởng tới những nghĩa trang. Trong nghĩa trang đêm có loài hoa vô nhiễm. Nở sáng như trăng nên giữa nguyệt là hương. Tôi nhớ tới những người chết. Tôi nhớ Tây Hương.
những con dế
(tiếng gáy của dĩ vàng)
trong đôi mắt em
(có màu xanh của nắng buổi sớm)
và những vòng hoa trên mộ người chết
vẫn long lanh tươi đẹp
nhờ những giọt sương đêm
(không bao giờ là những giọt nước mắt của người sống)
(Ibid, trang 64)
Người chết bây giờ biết đi như người sống! Những người chết còn thở. Hơi thở của quỷ ma và của bóng tối.
Ngày mẹ chết tôi không có mặt. Tôi ở xa buổi sáng thức trên giường mở mắt thấy mẹ ngồi trên thành cửa sổ nhìn tôi cười buồn tôi biết mẹ ở Sài Gòn đã mất 1971. Tôi bay về Sài Gòn bước vào nhà hai bà chị vừa nhìn thấy tôi bốn con mắt đã mọng đỏ những giọt nước mắt đã trào ra trào ra. Tôi không khóc tôi vào tủ lạnh lấy một ly beer tôi uống hết ly beer và ném chiếc ly vào vách rào để nghe tiếng thủy tinh vỡ nát.
Cha tôi chết trong tay tôi hai con mắt nhắm chiếc miệng móm mém như cười. Cha tôi chết như đi vào một giấc ngủ dài ở California. 1992.
sợi mây chở trọn tâm hồn
bay lên ở trí nhớ mòn mỏi
(bay lên như tiếng hát của quá khứ)
rớt mất tâm vào hư không
trên mộ người chết những vòng hoa đã héo
(song le những giọt sương đêm vẫn lộng lẫy muôn màu)
trong ánh nắng tàn phai
và trong mắt em có màu tím buổi chiều
hấp hối
tiếng gáy của dĩ vãng
(những con dế bây giờ đã ngủ)
(Ibid, trang 65)
Cha tôi đang ngủ trong nghĩa trang Virginia và mẹ tôi đang ngủ vùi trước sân nhà từ đường ở Tân Thủy Ba Tri Bến Tre. Cả đời mẹ tôi chưa từng nghe to tiếng với cha tôi. Mẹ cả một đời phục tùng cha như một chiếc bóng và cha lại như một chiếc bóng xum xuê che kín đời mẹ. Cha bảo bọc, trùm phủ lên mẹ và các con suốt mấy mươi năm. Các con của cha mẹ trừ hai chị và thằng Út, hai thằng con trai lớn từng đứa từng đứa mất hút vào đời mất hút vào năm tháng. Và tôi là đứa con đã đi hoang sớm nhất. Tôi đã rời bỏ mái ấm của cha mẹ từ những năm mười bốn. Mười sáu tuổi. Tháng Tám năm xưa tôi lãng tử hồi đầu về vì nhớ mẹ. Trên đoạn đường tôi về tôi có qua Cam Ranh. Lần đó tôi uống nước dừa không có pha ruợu. Nước dừa uống cho đã khát và sau đó uống ruợu để cho khát nước!
những trái gió kết nôi trăng lạnh
muộn màng trên những bãi chiêm bao
gió cuồng nộ lên cỏ vây bất hạnh
nói làm chi những chuyện xưa sau
trăng lạnh hơi sương trăng đông đặc
bữa tôi về tháng Tám
mẹ nằm võng đu đưa nhìn tôi cười
đỏ thắm nụ trầu tươi
mẹ nấu cho tôi nồi canh chua cá bông lau
ăn với tôm rang để vỏ ngọt thịt mặn môi
tôi lang bạt giữa đời
với mẹ vẫn là tôi trẻ nít
bây giờ tôi còn lại sau
bốn mươi năm của mẹ banh da xẻ thịt
là bốn mươi năm luân lạc của tôi
bốn mươi năm thất tán nổi trôi
và mẹ thì đã
bay lên trời từ thuở ấy
chén máu lệ ngọt ngào tôi đã uống
ở trần gian không còn chất đắng cay
tôi viên mãn trong vô cùng đau noun
từ mẹ sinh tôi để sống kiếp này
tôi đã nhân danh tôi chơi đời tôi tận tuyệt
những dấu tay người xa lạ lớp da khô
những lớp da khô
trên xác thân tôi ngày tháng mù mờ
bong tróc mất và lớp da non đang liền mặt
(Ibid, trang 100)
Tôi viết bài thơ cho mẹ năm tôi trên bốn mươi. Đã hơn mười năm qua. Bây giờ tôi đã trên năm mươi. Bằng tuổi tôi hôm nay thời xưa là những “bô lão” dự Hội Nghị Diên Hồng. Những “bô lão” trên năm mươi tuổi thời xưa dự Hội Nghị Diên Hồng lo toan việc nước. Tôi ngày nay trên năm mươi vẫn nhiều lúc nhớ mẹ rưng rưng! Tôi chơi đời tôi cạn kiệt và tôi vẫn trẻ thơ! Tại sao không? Mặc dù tôi đã không còn mẹ từ lâu lắm!!!
(như cỏ dại chết vùi trong lòng đất
rồi phục sinh ở giây phút không ngờ
và tươi xanh vào một lúc tình cờ)
và tôi vẫn chơi đời tôi tận tuyệt
tôi đã sống từng phút giây quyết liệt
giữa trần gian mất lối đi về
nhờ có mẹ với nụ cười giữa nguyệt
nụ từ bi mở hết cửa điên mê
(Ibid, trang 100 & 101)
Chuyến xe đò liệt máy hôm đó 1992 giữa con đường hoang vu Cam Ranh như mang tôi về với bóng mát của quá khứ với mẹ tôi. Con sâu không chịu nằm yên trong chiếc kén con sâu hóa thành bướm và bay vào rừng hoa và bay vào đời giông bão. Và bay đi tìm hoa thơm cỏ lạ và đã lắm phen bay lạc vào những rừng gai khô hay giữa những bầy ong vò vẻ!
tôi có nụ cười mẹ khơi nguồn quá khứ
đem tôi về hiện tại
và dắt đưa tôi đến mai sau
giữa trần gian mất lối
tôi nhìn thấy tôi trong nụ cười mẹ nhiệm mầu
nụ cười mẹ nằm trong nôi trăng lạnh
những trái gió kết bởi những vì sao
trên bãi chiêm bao
muôn cây cỏ hồn nhiên lớn dậy
hát ca
bằng những lời thơ tự tại
thầm gọi mẹ hai bờ môi run rẩy
những ngày đêm lưu lạc giữa đời
tôi vẫn thấy trong vầng trăng lộng lẫy
mẹ tôi cười đỏ thắm nụ trầu tươi
(Ibid, trang 101)
Hốt hốt nhiên nhiên nhờ chiếc xe đò liệt máy trên đoạn đường Sài Gòn Nha Trang ở khoảng Cam Ranh mà tôi đã ngộ ra nhiều điều trong những trầm tư nhớ về mẹ tôi. Tôi đã giễu đời tôi rất tận tình có nghĩa là tôi đã sống bằng hết hơi sức của tôi. Tôi sống bằng máu thịt xương da của cha mẹ và tôi mang anh chị em tôi theo trên nỗi sống đó cũng bằng tất cả những nghiệt ma của một kiếp nào những kiếp nào của bản lai tôi.
không do tình cờ mà đến
không do tình cờ mà đi
không có gì dị biệt
Pháp Giới này mở ra
để nói những điều mà ai cũng biết
mà ai cũng nghĩ là
(Ibid, trang 117)
Tôi thầm niệm hồng danh bát phương Chư Phật! Nam Mô…
Virginia Feb, 10/2004