[themNhac][/themNhac]
ĐIỀU ANH KHÔNG BIẾT
(PHI TUYẾT BA)
Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
Có một lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở…
Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước thôi là hết cách xa
Anh gần lắm… phía bên kia đôi guốc
Chẳng biết vì sao chân em lui bước
Chiều đương xanh bên cánh cửa xanh
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới…
******************************
(PHI TUYẾT BỐN)
Em này em …xin đừng quay gót vội
Vừa đây thôi anh vẫn đợi dưới thềm
Nắng cuối phố cỏ vẫn phủ vạt mềm
Hoa vẫn ngát, rào thưa đăm đắm mắt
Khung cửa đóng rèm xanh ngăn ngắt
Bởi thiếu em rón rén khẽ khẽ chào
Ai nào biết ai nào biết đâu nào ?
Mẹ vội gởi chút quà quê đầu vụ
Lá sen nâu bánh cốm xanh tự sự
Em gái thức khuya đón chuyến xe đêm
Đằng đẵng xa chiều phố nắng vắng thêm
Dáo dác tìm nhà anh trai trọ học
Đôi guốc đỏ vẫn giữ yên trong bọc
Sợ nhạt màu sợ mất nét son nguyên
Quà đầu tiên anh trai tặng làm duyên
Mai đi phố em sẽ mang anh nhé ?
Khẽ khàng đặt ngoài cửa xanh mở hé
Biết đâu người chợt đến phố bỗng buồn
Biết đâu rằng anh trai dạ bồn chồn
Người quay gót vạt cỏ xanh quyến luyến.
Đôi guốc đỏ biết đâu rằng em đến
Biết đâu rằng em lỡ hẹn cùng anh ?
ĐIỀU ANH KHÔNG BIẾT
(PHI TUYẾT BA)
Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
Có một lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở…
Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước thôi là hết cách xa
Anh gần lắm… phía bên kia đôi guốc
Chẳng biết vì sao chân em lui bước
Chiều đương xanh bên cánh cửa xanh
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới…
******************************
(PHI TUYẾT BỐN)
Em này em …xin đừng quay gót vội
Vừa đây thôi anh vẫn đợi dưới thềm
Nắng cuối phố cỏ vẫn phủ vạt mềm
Hoa vẫn ngát, rào thưa đăm đắm mắt
Khung cửa đóng rèm xanh ngăn ngắt
Bởi thiếu em rón rén khẽ khẽ chào
Ai nào biết ai nào biết đâu nào ?
Mẹ vội gởi chút quà quê đầu vụ
Lá sen nâu bánh cốm xanh tự sự
Em gái thức khuya đón chuyến xe đêm
Đằng đẵng xa chiều phố nắng vắng thêm
Dáo dác tìm nhà anh trai trọ học
Đôi guốc đỏ vẫn giữ yên trong bọc
Sợ nhạt màu sợ mất nét son nguyên
Quà đầu tiên anh trai tặng làm duyên
Mai đi phố em sẽ mang anh nhé ?
Khẽ khàng đặt ngoài cửa xanh mở hé
Biết đâu người chợt đến phố bỗng buồn
Biết đâu rằng anh trai dạ bồn chồn
Người quay gót vạt cỏ xanh quyến luyến.
Đôi guốc đỏ biết đâu rằng em đến
Biết đâu rằng em lỡ hẹn cùng anh ?