Trích đoạn: hobac
TIẾNG SÁO KHUYA
Réo rắc cung buồn ai tái tê
Niềm riêng, riêng một cõi đi về
Sương giăng ướt đẫm câu vàng đá
Lệ nhỏ mờ hoen nỗi ước thề
Xóm vắng trăng tàn rơi lổ đổ
Cồn hoang gió lạnh thổi se se
Hỏi ai có thấu tình u uẩn ?
Lữ khách dạ chồn đứng lặng nghe
Hàn Phong
-Vần tái tê thiệt là...!!Nhớ Tri KỷNửa khuya buốt tái khiến hồn tê
Sương xuống mềm vai chửa muốn về
Sáo trổi ngân nga vài điệu nhạc
Đàn reo thánh thót một câu thề
Tình nồng năm đó bao nhung nhớ
Thơ thắm ngày này gió lạnh se
Ký ức hôm nao giờ sống lại
Âm thầm đau xót chỉ mình nghe
-bachvan-
TIẾNG SÁO KHUYA (2)
Ai oán cung trần rót tỉ tê
Lảnh khơi buốt lạnh ngọn đông về
Cô thôn ngỡ lạc nơi mười hướng
Trăng lẻ như cuồng chốn tứ bề
Dạ giấu tình trùng thêm lặng vắng
Tâm thinh hồn ngã chất buồn se
Vườn non không lối chông chênh gió
Ai biết riêng kia chỉ sóng nghe!
Hobac
Tiếng Sáo Đêm khuya 3
Đêm vắng lạnh lùng tiếng sáo ai
Nỉ non tê tái suốt đêm dài
Sương khuya đọng đầy trên ngọn lá
Trăng suông rọi mãi ánh u hoài
Lối vắng ngậm ngùi chậm bước nghe
Tiếng trầm ai oán dạ thắt se
Có phải điệu buồn người lữ khách
Đêm buồn lại đem sáo thổi nghe
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.
Xuân Trường
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.
Xuân Trường
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)