Chương 17
Bích nô cô ăn đường nhưng không chịu uống thuốc xổ
Lúc mấy ông thầy thuốc đã đi rồi, nàng tiên đến gần Bích nô cô đưa tay rờ trán thì thấy nó đang lên cơn sốt.
Nàng lấy một nắm hột trắng hòa vào ly nước, đưa cho Bích nô cô và dịu dàng nói:
- Em uống vào thì sẽ lành bệnh ngay.
Bích nô cô nhìn cái ly, hơi mím miệng và nói một giọng như mếu:
- Có chua không?
- Chua, nhưng sẽ làm cho em khỏe mạnh.
- Nếu chua thì em không uống.
- Hãy vâng lời chị và uống đi!
- Thứ gì chua thì em không thích.
- Uống mau đi! Em uống xong thì chị cho một miếng đường
- Miếng đường đâu?
Nàng tiên lấy ra một miếng đường trong thẩu và nói:
- Đường đây!
- Em ăn đường trước đã rồi sẽ uống ly nước chua này sau.
- Em hứa với chị đã!
- Vâng! Em xin hứa.
Nàng tiên đưa miếng đường ra. Bích nô cô cầm lấy bỏ ngay vào mồm nhai. Nó đưa lưỡi liếm môi và nói:
- Đường ngọt thật! Nếu thuốc xổ mà cũng được như thế này thì ngày nào em cũng xổ cả.
- Em phải giữ lời hứa! Uống thuốc đi cho lại sức.
Bích nô cô uể oải cầm lấy ly, đưa đầu chót mũi vào ly đoạn đưa ly lên môi; lại nhúng đầu chót mũi vào ly lần nữa. Cuối cùng nó nói:
- Chua quá! Chua quá! Em uống không được.
- Sao em lại biết là chua?
- Em đoán thế ! Chỉ ngửi mùi cũng đủ biết.Cho em xin thêm một miếng đường nữa rồi em sẽ uống lập tức.
Nàng tiên vẫn kiên nhẫn như bà mẹ hiền, bỏ vào trong miệng nó một miếng đường nữa, đoạn đưa ly ra.
Bích nô cô nhăn mặt :
- Em không uống !
- Vì sao thế !
- Cái nệm ở dưới chân làm em khó chịu.
Nàng tiền vội cất cái nệm.
- Vô ích ! vì em không muốn uống.
- Thế có điều gì làm em khó chịu nữa không ?
- Cửa phòng khép không kín.
Nàng tiên ra khép cửa lại.
Bích nô cô khóc và hét :
- Nhưng dù thế nào ly nước chua này em cũng không uống đâu ! Không .. không…
- Rồi em sẽ hối hận
- Mặc em !
- Trong vài tiếng đồng hồ nữa bệnh sốt sẽ làm em chết !
- Mặc em !
- Thế em không sợ chết à ?
- Không bao giờ ! Em muốn chết hơn là phải uống thứ thuốc chua này.
Trong lúc ấy cửa phòng bỗng mở lớn. Bốn con thỏ đen như mực, trên vai khiêng cổ quan tài đi vào. Bích nô cô sợ quá, vùng dậy hỏi:
- Các ngươi muốn gì?
Con thỏ lớn hơn cả, nói:
- Chúng tôi đến để khiêng chú mày đi.
- Đến khiêng tôi à? Nhưng tôi đã chết đâu ?
- Chưa, nhưng chú mày có còn sống được mấy phút nữa thôi ! Vì chú mày không chịu uống thuốc chua cho lành cơn sốt.
Bích nô cô la lớn :
- Tiên nương ơi, tiên nương ! Hãy đưa ly thuốc, đưa mau ly thuốc cho tôi, vì tôi không muốn chết … Tôi không muốn chết…
Nó đưa hai tay cầm ly thuốc, nốc cạn một hơi.
Mấy con thỏ nói :
- Chuyến này chúng mình đi không lại trở về không .
Chúng vừa khiêng quan tài đi vừa lẩm bẩm trong miệng.
Giây lát sau, Bích nô cô tự trên giường nhảy xuống đất và lành hẳn bệnh.
Nàng tiên thấy Thằng người gỗ chạy nhảy nhanh nhẹn vui vẻ trong phòng như con gà con thì nói :
- Em thấy thuốc của chị đã thần hiệu chưa ? Em lành rồi đó !
- Không những em đã lành mà còn khỏe mạnh nữa ! Thật ly thuốc ấy đã cải tử hoàn sinh cho em
- Thế sao em lại đợi chị nói nhiều lần mới chịu uống !
- Bọn trẻ chúng em đứa nào cũng vậy cả. Sợ uống thuốc còn hơn là sợ đau nữa.
- Xấu chưa ! Đứa trẻ nào cũng phải biết rằng : Một phương thuốc hay lại uống đúng nhằm lúc thì trị được bệnh nặng và có khi lại làm cho nó khỏi chết nữa.
- Lần khác em sẽ uống ngay, không cần phải mời mọc. Em cứ nhớ mấy con thỏ khiêng quan tài ấy mãi … Em sẽ chụp ngay ly thuốc uống lập tức …
- Bây giờ em hãy đến gần chị và thuật lại cho chị nghe việc em bị rơi vào tay bọn cướp.
- Ông chủ gánh hát tên là Nuốt Lửa. Ông cho em năm đồng tiền vàng và nói :«Đem về cho bố mày»! Lúc trở về giữa đường em gặp một con Chồn và một con Mèo, toàn là những đứa tử tế cả. Chúng nó nói với em :«Bác có muốn năm đồng tiền vàng biến thành một nghìn, hai nghìn không ! Hãy đi với chúng tôi. Chúng tôi đưa bác đến một cánh đồng Huyền Diệu.» Em trả lời :« Đi thì đi !»
Trong lúc đi đường chúng nói: «Hãy dừng chân ở quán Tôm Đỏ đã,» không ngờ đến nửa đêm chúng trở dậy đi trước mất rồi. Em phải đi trong lúc đêm hôm khuya khoắc, trời tối mịt mù. Em gặp hai tên cướp, đầu trùm hai cái bao than. Chúng nói :«Đưa bốn đồng tiền còn lại cho chúng tao.» Em trả lời :« Tôi không có gì cả. Nhưng chính em dấu tiền trong miệng. Một thằng kiếm cách lấy tay cạy miệng em, nhưng em cắn cho một miếng đứt lìa tay nó và nhả ra. Thế rồi bọn cướp đuổi theo em. Em chạy mãi … chạy mãi … Nhưng chúng tóm được và treo cổ em lên một cành cây sồi và nói : « Ngày mai chúng tao sẽ trở lại đây. Lúc đó mày đã chết rồi, mồm mày há ra và chúng tao sẽ lấy những đồng tiền mày dấu dưới lưỡi.
- Thế hiện giờ em để mấy đồng tiền ấy ở đâu ?
- Em đánh mất rồi !
Chính Bích nô cô đã nói láo. Nó dấu kín tiền trong túi. Lời nói dối vừa thốt ra khỏi mồm, thì cái mũi của nó nguyên đã dài sẵn thì lại dài thêm hai ngón tay nữa.
- Em đánh mất ở đâu?
- Ở trong khu rừng gần đây!
Nói láo thêm một lần thứ hai, mũi nó lại dài ra một đoạn nữa.
Nàng tiên lại nói:
- Nếu em đánh mất ở khu rừng gần đây thì chị sẽ kiếm cho. Vì vật gì mất trong rừng bao giờ cũng kiếm được cả.
- Giờ em mới nhớ lại. Lúc uống thuốc em đã lở nuốt mấy đống tiền vào ruột.
Bích nô cô cứ kiếm cách nói quanh, nói quẩn như thế.
Khi nói dối đến lần thứ ba thì mũi nó dài một cách ghê gớm; đến nỗi không thể xây trở qua lại được nữa. Xây về phía bên phải, mũi nó chạm vào giường và cửa sổ, xây về phía bên trái mũi nó va vào cửa lớn trong phòng. Ngẩng đầu lên thì mũi nó suýt đâm vào mắt nàng tiên.
Nàng nhìn nó mà cười.
- Sao chị lại cười?
Bích nô cô vừa thẹn vừa lo, vì mũi nó cứ dài lần ra, mắt có thể trông thấy được.
- Ta cười em hay nói láo.
- Sao chị biết em nói láo?
- Vì nói láo thế nào cũng bại lộ. Có hai thứ nói láo. Một thứ thì ngắn lần chân lại và một thứ thì dài thòng mũi ra. Em thuộc về hạng mũi dài.
Bích nô cô xấu hổ quá định chạy trốn, nhưng không được. Mũi nó dài quá chạy ra không lọt cửa.
Chương 18
Bích nô cô lại gặp chú Chồn và chú Mèo.
Nó đi với hai con kia để gieo bốn đồng tiền ở cánh đồng Huyền Diệu.
Nàng tiên để cho Bích nô cô rên rĩ khổ sở trong nửa tiếng đồng hồ như thế chỉ vì cái mũi dài quá không thể thoát ra ngoài cửa được. Nàng muốn cho nó một bài học nghiêm khắc để sửa tính xấu của nó, một tính xấu nhất đối với con trẻ.
Nhưng khi thấy Thằng người gỗ thất vọng quá, cặp mắt như muốn rời ra khỏi tròng, thì nàng tiên cảm động, vỗ tay để ra hiệu.
Bỗng một con chim gõ mõ vùn vụt bay vào phòng đậu lên mũi Bích nô cô và bắt đầu mổ.
Chỉ trong vòng năm phút, cái mũi dài to tướng dị kỳ ấy đã trở lại bình thường.
- Nàng tiên ơi! Nàng tử tế quá. Bích nô cô vừa nói vừa chùi nước mắt! Em thương chị quá!
- Ta cũng thương yêu em, nếu em muốn ở đây thì em sẽ là em của chị và chị sẽ là chị của em.
- Em muốn ở lại đây lắm, nhưng còn bố em thì sao?
- Chị đã nghĩ đến điều đó rồi. Chị đã tin cho bố em biết và tối nay em sẽ gặp bố em tại đây.
Bích nô cô vui mừng nhảy nhót:
- Thật thế à! Nàng tiên ơi! Nếu chị cho phép em đi đón bố em thì thật chị đã làm cho em vui sướng vô cùng.
- Em cứ đi đi! Nhưng đừng để cho lạc đường. Em cứ theo con đường rừng mà đi, thế nào em cũng gặp bố em cho mà xem.
Bích nô cô ra đi. Lúc vào rừng nó chạy như con dê con. Và khi đến trước cây sồi lớn thì nó dừng chân lại vì nghe có tiếng động trong lùm cây.
Nó trông thấy trước mặt nó hai người đi đến. Đố các em biết ai?
Chú Chồn và chú Mèo, hai người bạn đồng hành của nó đã từng ăn với nó trong quán Tôm Đỏ.
Chú Chồn chạy đến ôm choàng lấy cổ Bích nô cô.
- Sao bác lại ở đây
- Sao bác lại ở đây?
Con Mèo lập lại;
Thằng người gỗ nói:
- Câu chuyện dài lắm, để rồi ta thuật lại cho mà nghe. Nên biết rằng đêm trước, trong lúc các ngươi để ta ở lại một mình trong quán trọ thì ta liền ra đi và giữa đường gặp ngay bọn cướp.
- Bọn cướp à! Tội nghiệp cho ông bạn mình chưa ? Chúng định làm gì bác ?
- Chúng muốn cướp món tiền của ta.
Chú Chồn nói :
- Đồ quân khốn nạn.
- Nhưng ta chạy thoát và chúng đuổi theo. Chúng chộp được ta, và treo cổ ta lên cành cây sồi này.
Bích nô cô chỉ cây sồi cách nó chừng vài bước.
Chú Chồn nói :
- Thật không thể tưởng tượng được một việc nào tồi tệ hơn thế nữa. Chúng ta ở trong thời đại nào ? Biết kiếm đâu ra một nơi chắc chắn cho những người lương thiện trú ẩn !
Trong khi nói chuyện thì Bích nô cô trông thấy con mèo què mất chân trước, chân bên mặt. Thật ra thì nó mất hẳn cả chân.
- Chân của ngươi đâu rồi ?
Chú Mèo sắp sửa trả lời, nhưng nó đang còn nghĩ ngợi thì chú Chồn đã nhanh nhẩu đỡ lời cho nó :
- Ông bạn của tôi đây rõ là người khiêm nhường quá ! Tôi phải thay bạn tôi mà nói mới được. Trước đây một tiếng đồng hồ, chúng tôi gặp giữa đường một con chó sói già, gần chết đói. Nó ngã tay xin. Không có gì để cho nó, dù là một cái xương cá cũng vậy. Bạn tôi rộng lòng như bể trời, đã dùng răng cắn lấy chân trước ném cho con chó sói, giúp nó tạm thời qua cơn đói.
Nói xong Chú Chồn lau một giọt nước mắt.
Bích nô cô cũng cảm động, ghé đầu gần chú Mèo nói nhỏ vào tai :
- Nếu tất cả mèo đều như ngươi thì lũ chuột sung sướng biết bao?
Chú Chồn hỏi :
- Bích nô cô ! Bây giờ bác làm gì ở đây ?
- Ta đợi bố ta, thế nào rồi cũng đi ngang đây.
- Tiền của bác đâu cả rồi ?
- Bao giờ ta cũng để trong túi, chỉ trừ một trự trả tiền ăn trong quán trọ Tôm Đỏ.
- Đáng lẽ chỉ bốn trự, ngày mai bác sẽ có một số tiền số tiền một nghìn, hai nghìn ! Sao lại không chịu đến cánh đồng Huyền Diệu để gieo mấy đồng tiền ấy.
- Hôm nay thì chịu thôi ! Để ngày khác ta sẽ đi.
- Ngày khác thì chậm mất !
- Sao vậy ?
- Vì có một bậc đại vương đã mua cánh đồng ấy và qua hôm sau là không một ai được phép đến gieo tiền ở đấy nữa.
- Cánh đồng Huyền Diệu cách đây xa gần ?
- Chừng vài cây số. Bác có muốn đi với chúng tôi không ? Chỉ mất trong nửa tiếng đồng hồ là đến. Bác vãi ngay mấy đồng tiền ấy để gặt lấy vài nghìn, nghĩa là chiều nay đã trở về với một túi tiền đầy. Sao ? Có đi với chúng tôi không ?
Bích nô cô lưỡng lự chưa trả lời vội vì hình ảnh nàng tiên hiện ra trong trí nó. Nó nghĩ đến bố Gia Bích, đến lời khuyên của Dế Mèn. Nhưng cuối cùng, nó đã hành động như những đứa trẻ không suy xét. Nó rùn vai nói với chú Chồn :
- Thôi chúng ta cùng đi vậy.
Thế rồi chúng ra đi.
Đi được nửa buổi thì đến một làng tên gọi là Phĩnh phờ; Bích nô cô lấy làm lạ khi trông thấy giữa đường không biết bao nhiêu là chó trụi lông sắp chết đói, cừu cũng bị vặt trụi lông đang run lên vì rét. Gà không mồng đang đi kiếm ăn, bướm không bay được vì đã bán mất cặp cánh đẹp. Công không đuôi, thẹn thùng chẳng dám ra mặt.
Giữa bọn hành khất, giữa bọn khốn khổ thẹn thùng này, thỉnh thoảng chạy ngang qua những chiếc xe như xe của các bậc vương giả, ở trên ngồi một con mèo, một con sáo hoặc một con chim loại mãnh cầm.
- Cánh đồng Huyền Diệu ở đâu thế ?
- Chừng vài bước nữa.Chúng đi ngang qua làng, và khi đã ra khỏi ngoài thành quách thì thấy một cánh đồng vắng vẻ, giống như bao nhiêu cánh đồng khác.
Chú Chồn nói với Bích nô cô :
- Chúng ta đã đến nơi rồi đây ! Bây giờ bác cúi xuống lấy tay đào một cái lỗ, đặt vào đó bốn trự tiền vàng đoạn lấp đất lại.
Chú Chồn lại nói tiếp :
- Rồi bác đến một cái khe gần đấy, múc một gáo nước tưới vào nơi đã chôn bốn đồng tiền ấy.
Bích nô cô ra khe, nhưng vì không có gáo, nó tạm dùng chiếc giày múc đầy nước đem vào rưới lên lỗ đất mới chôn mấy đồng tiền vàng.
Thế rồi nó hỏi :
- Bây giờ ta phải làm gì nữa ?
- Thôi ! Như vậy là xong rồi. Chúng ta chỉ việc đi đi thôi. Trong vài mươi phút nữa, bác sẽ trông thấy một cái cây còn tươi tốt từ dưới đất mọc lên cành nặng trĩu những đồng tiền vàng.
Bích nô cô mừng quá, cảm tạ tấm lòng tốt của Chồn và Mèo, và hứa sẽ biếu một món quà đích đáng.
- Chúng tôi không muốn nhận một món quà nào cả. Bảo cho bác biết bí thuật làm giàu một cách dễ dàng không mệt nhọc gì, đó là điều hãnh diện cho chúng tôi rồi.
Nói xong, chúng chào Bích nô cô, chúc gặt được nhiều tiền của, đoạn chúng đi đường chúng.
