Trích đoạn: huongtuyet274
Trời sinh có ngãi có nghì
Mà sao em nỡ phân ly đoạn trường
Anh đâu dứt nghĩa tơ vương
Vì do duyên phận nghê thường hỡi em
Rối bời hay quá dịu êm?
Đã làm hồn mộng êm đềm nhẹ trôi
Bỏ ra chữ nhạt cút côi
Làm tim anh nát đây rồi biết không
Vần thơ em vãn mênh mông
Hương thơ em vẫn bềnh bồng mộng mơ
Chỉ tim em lạnh ơ hờ
Nên anh mới phải trở trăn cõi lòng
Để mà thêm chút hoài mong
Vun thêm chút phận để dòng duyên suôn
Biết đâu trong thoáng dần buông
Chữ buồn phai nhạt ta càng thắm duyên
Dù cho mấy phận thuyền quyên
Thì tình vẫn chẳng phai nguyền đắm say!
Một lần ngã là một lần bớt dại.....Ráng vấp thêm vài lần nữa nha!
Chữ tình thôi đã nhạt phai
Chữ duyên thôi đã chia hai ngả sầu
Còn gì nữa để cho nhau
Chớ níu chi,lòng lại đau đớn lòng
Thơ là những phút viển vông
Thơ là những phút mơ trong mộng ngoài
Thương thầm trộm nhớ đến ai
Trông trăng vắt vẻo treo ngoài song thưa
Hihi,Hoacomay bị ngã hơi đau chút xíu,giờ đi xoa dầu đã nha!Vội quá nên mới...đến đó thôi.Hẹn gặp lại sau nhé,HT!
Hoacomay11
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=309840&mpage=3
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=309840&mpage=3