📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM

5.732 trả lời, 504.436 lượt xem — Trang 21 / 192
ĐI VỀ CHÂN KHÔNG

Về người hôn bóng gửi thương
Sân ngoài hoa vẫn chờ hương dỗ dành
Biển vui trời cũng thèm xanh
Bướm gieo hoa nắng
long lanh môi hồng
Buồn tiên tắm suối hư không
Mây quên cài áo cỏ bồng ngậm sương
Tình ngèo vẫn có quê hương
Giởn trăng đùa gió ruộng vườn rong chơi
Cây lành trái ngọt cho lời
Nắng mưa trái gió trở trời cũng ngoan
Đau lòng lặn lội cò con
Cũng không quên nước non còn âm u
Hẹn hò sau đám bụi mù
Bóng thương đợi bóng đền bù mồ côi
Tình xưa nghĩa cũ lên ngôi
Vỗ về ru điệu bồi hồi trước sau
Vòng tình bốc lửa ngôi cao
Quay tơ đọc sách trăng sao dỗ dành
Trôi trong hương nhớ thơm lành
Nuôi tình dưỡng nghĩa để dành thơm nhau
Trăng đưa gió đón ngọt ngào
Cảo thơm nghìn trước nghìn sau để dành
Mát lòng chua bưởi ngọt chanh
Vòng vo chân trắng loanh quanh yếm đào
Trôi thèm nổi khát chiêm bao
Chưa hôn môi đã vẫy chào hôn mê
Không rượu tiễn không trăng thề
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi về chân không...

MD.08/04/02
LuânTâm


(Giọt Nắng Chiều Đông)



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
Xin anh Tâm tạm quên hết
chuyện buồn trong ngày những
giáng sinh và tết nghen anh.




Chúc anh Tâm đón giáng sinh và tết ở nơi xa cũng vui như ở nhà anh nha.

Mỹ Trinh.
Đăng nhập để trả lời
0
TẠ TỪ

( Thân kính gửi quý độc giả tri kỷ tri âm đồng điệu bốn phương)

Chung bóng chim xanh ân tình hồng
Tạ lòng tri kỷ hồn núi sông
Dù cho Ngơ Ngẩn Buồn khôn Dấu
Trong Vết Bụi Mờ Hương Áo không...(1)

MD.06/26/08
LuânTâm

(1) "Ngơ Ngẩn Dấu Buồn " & "Trong Vết Bụi Mờ" :
Tên hai Thi Tập của LuânTâm sẽ xuất bản,
Hương Áo đã xuất bản năm 2007 .



 
******


THUYỀN SẦU

Ra đi  thêm nhớ quê nhà
Trăm năm nghi hoặc thương xa nhớ gần
Người buồn hoa héo khô xuân
Hoa buồn người héo hồng trần khô hương
Ngày xưa sống với ruộng vườn
Ngày nay lạc lõng phố phường nhỏ nhoi
Hiền nhân xưa cũng nổi trôi
Thi nhân xưa cũng rã rời hồn thơ
Trăng sầu tóc bạc xác xơ
Gian nhà quen thuộc còn ngờ chưa quen
Mặc ai chia rẽ sang hèn
Mặc ai quên nghĩa trắng đen thay lòng
Ta như sóng nước Cửu Long
Lang thang bốn biển mà lòng một phương
Đất lành thêm một quê hương
Nợ duyên mấy kiếp đọan trường gian nan
Tuổi thơ sao lắm cơ hàn
Đội trời đạp đất thênh thang sông hồ
Lối nào hoa úa cỏ khô
Nhân gian mờ mịt nhấp nhô thuyền sầu
Chạy ăn chạy mặc bạc đầu
Đắng cay lủi thủi về đâu đêm dài
Sao chưa nguyện ước đã bay
Áo chưa kịp mặc đã phai hết màu
Tối đen đường trước ngõ sau
Bầy đom đóm nhỏ bay vào mộng du
Bốn phương khói lửa mịt mù
Bao nhiêu oan ức tội tù nát thây
Còn đâu chiều cũ sum vầy
Ly trà xanh chén rượu say nghĩa tình
Mười năm gối mộng thư sinh
Mười năm đâu bể thuyền tình dở dang
Ai về phố cũ hoang tàn
Ta tha hương cũng xốn xang nửa đời
Ao bèo ca nhỏ còn bơi
Ruộng hoang rau đắng cải trời nhớ ai
Nhà không vườn trống mưa bay
Nhện giăng rêu phủ dấu giày bể dâu
Mồ cha mả mẹ còn đâu
Nghìn thu cũng chẳng thể nào yên thân
Đã đành nhân thế phù vân
Mà sao gian ác chẳng cần đắn đo
Thì thôi ! Câm điếc giả đò
Cũng như cát bụi nhỏ to làm gì
Một đời chỉ mợt chuyến đi
Trước sau rồi cũng xanh rì mốc meo
Lang thang nắng sớm mưa chiều
Đục trong hờn giận thương yêu còn gì
Rừng thiền núi mộng vô vi
Áo bay sương khói đường đi bụi mờ....

MD.01/11/02
LuânTâm



 
*******


HỒNG TRẦN

Thuyền sầu bến lở bóng trôi
Cô đơn ta với đất trời tương tư
Người yêu bó gối tình thư
Ta yêu tay trói hương dư để dành
Đoạn trường em huyết lệ anh
Trăng chưa lỗi hẹn sao đành thiêu thân
Lăn hoài trượt dốc phù vân
Vợ mưa chồng nắng phong trần hương khô
Hồn thơ xác nhạc ngẩn ngơ
Chập chờn đom đóm cuối bờ hoá thân
Biển tình tiên suối hồng trần
Hụt hơi nín thở khói lưng lửa mình
Vòng vo mê lộ van xin
Đói tay đói mắt cho nhìn chân không
Người trong ta ướt mơ hồng
Ta trong người ướt ao không mơ hồ
Vén hoa vạch cỏ tìm thơ
Mò châu vớt ngọc đợi giờ đầu thai
Bụi yêu mê bóng trần ai
Cát yêu mê bóng áo bay dịu dàng
Chèo đò dọc chống đò ngang
Đứt dây tuyệt đỉnh...Đầu hàng...Em ơi ...

MD.06/25/08
LuânTâm


 
********

Tết Rừng
 
Ven rừng trăng dỗ gót ai
Ven đồi hoa gọi tóc cài tha hương
Gió đưa đom đóm về vườn
Dơi bay muỗi đậu ễnh ương kiếm lời
Nai già thỏ trẻ hết thời
Hứng sương tắm bóng rửa đời lênh đênh
Đá mòn tuổi nước mất tên
Giữa hai lằn đạn kên kên khóc người
Tết rừng tối lạnh ba mươi
Tay măng bắp chuối tưởng cười tưởng đau
Tưởng đèo trước hoá truông sau
Tưởng hoa hoá lá tưởng ao hoá đầm
Rắn dài lươn ngắn hờn căm
Hay tham mồi lớn nhăn răng chết chùm (1)
Sáng sầu đông tối tiếc xuân
Mặt trời chân đất thân trùng cánh chim
Hồn ma bóng quỷ dáng tiên
Sông vui bể khổ cây tiền núi đao
Mực nghìn trước bút nghìn sau
Nước tan nắng lửa tình trào mưa thơ...
 
MD 01/09/07
LuânTâm
 
1) Ngày xưa còn thơ ấu quanh quẩn ở làng quê,
tôi đã từng trông thấy cảnh con rắn và con lươn
đấu nhau đến chết ở ven mương, ao vườn. 
Thông thường thì con rắn há to miệng ra rồi
con lươn lao đầu chui mạnh vào miệng, vào bụng rắn
 (hay là rắn nhào tới nuốt lươn?).  Cũng có trường hợp
con rắn nhỏ chui vào miệng con lươn to.  Cuối cùng
 cả hai con đều chết.  Tôi bắt cả hai nướng cho cá tra ăn!


 
********


 
BỖNG ĐAU
 
Lạ quê lạ cảnh lạ đời
Thế nhân dở khóc dở cười dở mê
Tối đen nặng trĩu bốn bề
Chiếu chăn bỗng lạ vai kề bỗng đau
Hoa tàn hương lửa về đâu
Hắt hiu bóng nhỏ chiêm bao đọa đày
Bao người tỉnh bao người say
Như cơn gió thoảng tháng ngày long đong
Mắt nào dành để ngóng trông
Mắt nào dành để mênh mông biển sầu
Thu không về không mưa ngâu
Nhớ nhau xin giử chút màu thơ ngây
Hồn quê mây trắng còn bay
Tình quê còn tiếng thở dài lẻ loi
Đường về đã mất thì thôi
Vo tron bóp méo cũng rồi trăm năm
Văn chương sử sách biệt tăm
Trại tù cải tạo nghìn năm kinh hoàng!
Phố phường còn bóng khăn tang
Xóm làng còn bóng tre tàn cỏ khô
Bao nhiêu gò đống mả mồ
Đào lên chôn xuống xương khô tội gì?
Hết đường hết chỗ hết đi
Đục trong đen trắng cần chi luận bàn….
 
MD 03/17/04
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
 
THƠ TRONG THƠ EM TRONG ANH

Thơ trong thơ em trong anh
Ngọt ngào tình điệu thấu trời xanh
Vì sao lệ đá sầu đông đá
Đứt ruột tìm nhau xin... dỗ dành ....

Dù cho trái đất tan tành
Trời gầm không nhả em anh ăn mừng
Vợ chồng đâu phải người dưng
Hơn thân hơn thích hơn gần hơn hôn...
Thả thơ dạo nhạc kéo đờn
Cò ke cút kít... tân hôn hôn hoài
Hồng trần tiên cá trần ai
Rừng thương núi nhớ đầu thai chung mình
Thơm đòi nhìn ... Ngọt cho cho nhìn...
Nha cưng...
Thương ơi….

MD.12/14/09
LuânTâm

******

TÌNH THƠ NGÂY TÌNH

Mình về hôn Mẹ ôm Cha
Mưa mừng nắng tủi tương cà còn thơm !
Khổ qua dỗi đắng đất hờn
Ăn bông bí luộc sạch trơn phong trần
Miếng trầu têm mới nưả chừng
Bông hồng cài áo mưa xuân lệ cười
Chim chuyền nhành ớt...Thương ơi!
Ao bèo vịt lội mây trôi mộng lành
Phải chi không có chiến tranh
Sinh ly tử biết không thành thương đau
Trời thương chiếu rách bay cao
Cùng đường vượt biển xé rào tử sinh
Đi cầu kinh về văn minh
Hoa sen bông súng quê mình thăng hoa
Hương tình ca hoài thương ca
Trăm năm dâu bể Mẹ Cha tiên bồng
Nghẹn ngào níu áo hư không
Em ơi ! Đừng khóc... tràn đồng ngây thơ
Cho nhau tình sử dựng cờ
Mông du chấp cánh tình thơ ngây tình...
Nha cưng ....
Thương ơi…

MD.12/14/09
LuânTâm


******

VÒNG TÌNH

Tương tư chiếc áo ngủ ngày
Sử kinh tay trắng chân dài cảo thơm
Cho anh làm chiếc gối ôm
Vòng thương vòng nhớ vòng hôn vòng tình ...

MD.08/15/08
LuânTâm

******

CHO TRĂNG THƠ MỘNG MƯỜI BA

Thềm trăng mật sưã thơ muời ba
Qua cầu cởi áo bướm hứng hoa
Cho anh thơ dại nâng đồi mộng
Cho em mắc cỡ hôn tình ca...

Thơm yểu điệu ngọt thướt tha
Ba sinh hương lửa quê nhà hoài thương
Thèm vọng mê cổ cải lương
Hồn quê hương áo văn chương tràn đồng
Nguồn nhạc trắng suối thơ hồng
Đất lành chim đậu núi sông chuyển mình
Anh ru tình em dỗ tình
Chắt chiu tấm mẳn đào kinh xây nhà
Trong mình trăng cảo thơm ta
Trong ta tuyệt đỉnh hồng hoa mộng lành ...
Nha cưng ...
Thương ơi…

MD.01/09/09
LuânTâm

*******

LẠNH LÙNG

Cánh cò trắng vẫn còn bay
Mây hồng có nhớ những ngày yêu nhau
Tang thương còn lại nghẹn ngào
Người đi còn lại trăng sao lạnh lùng
Làm gì có chuyện sầu chung
Thì thôi...xin chớ ngại ngùng...cứ đi…

MD 09/05/02
LuânTâm






http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
 
HƯƠNG LÚA MỚI

Em ơi ! Tháng chạp sắp tàn
Thơm mùa luá mới hương nàng ngây thơ
Cu kêu ba tiếng đợi chờ
Mai vàng khoe áo mộng mơ cau trầu
Run tay nhón gót qua cầu
Thuyền trăng chở gió ngọt ngào mưa xuân
Buồn vui tuyệt đỉnh phù vân
Cuối trời lận đận chung thân đá vàng
Cảm ơn em mộng bình an
Ăn bông điên điển sen vàng hồi sinh
Cưng thơm chân tóc chung mình
Thơm tròn thơ dại thơm tình ngây thơ
Mười năm đèn sách bụi mờ
Mười năm lưu lạc tình cờ long đong
Chết lên chết xuống mòn gông
Hồng ân kỳ ngộ sang sông truyền kỳ
Đạn bom giông bão sá chi
Xé rào sinh tử cùng đi về mình
Hương quê hương đất hương tình
Em ơi ! mặc kệ kẻ rình người ghen...

MD.01/07/09
LuânTâm

*******

NGỌT NGÀO NHO NHỎ TRĂNG NON

Đi đâu cũng nhớ về nhà
Cơm ngon canh ngọt chờ quà vợ cưng
Sau hè xuân trước ngõ xuân
Tổ hồng chim ấm ăn mừng tân hôn
Nâng niu nửa điếu thuốc ngon
Ru trưa hẹn tối căng tròn dấu yêu
Hứng hoa nâng trứng tuyệt chiêu
Vuốt ve dỗ ngọt buà yêu không mòn
Gieo thơ cấy nhạc vàng son
Đào kinh tắm đất bồng con nước giàu
Quê mình sạch vết thương đau
Tình quê hương luá trầu cau thơm hồng
Nuôi con tiên dạy cháu rồng
Sơn hà Nam quốc chung dòng tài danh
Thiên thư định phận rành rành (1)
Dâu hiền rể thảo liền cành văn minh
Rưả ray gói kiếm hát đình
Đường hoa bay bướm cầu kinh tiên bồng
Mưa thuận vợ nắng thuận chồng
Chung môi tát cạn biển đông đá mòn
Ngọt ngào nho nhỏ trăng non....

Nha cưng ...

MD.09/19/09
LuânTâm

(1) Mượn ý trong bài thơ tuyệt tác cuả
danh tướng Lý Thường Kiệt làm
( mượn lời Thần nhân ) để khích lệ ,
nâng cao tinh thần quân dân ta hăng say
chiến đấu chống quân nhà Tống xâm lăng


"Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư "


(Theo Trần Trọng Kim,"Việt Nam Sử Lược",
Xb. Văn Hoá Thông Tin ,SàiGòn 2006, tr.112)

*******

CẢM ƠN GIỌT NẮNG CHIỀU ĐÔNG

Cảm ơn giọt nắng chiều đông
Thơm hồng ngọt trắng ấm lòng tha hương
Môi thiên đường gót văn chương
Bềnh bồng tóc gió áo hương quê nhà
Cảm ơn sưã bướm mật hoa
Cảm ơn trong ngọc trắng ngà hồng thơm
Cảm ơn sớm đeo tối ôm
Cảm ơn yêu dấu môi son đợi chờ
Cảm ơn hoa nằm hứng thơ
Cảm ơn căng mộng ướt mơ ru tình
Cảm ơn chim hót bình minh
Cảm ơn suối ngọt cho nhìn ngây thơ
Cảm ơn áo tắm ỡm ờ
Cảm ơn yêu dấu tràn bờ tình ca
Cảm ơn mẹ cảm ơn cha
Cảm ơn quê cảm ơn nhà nước non
Cảm ơn cho hết vẫn còn...
Cảm ơn bông bưởi bông gòn hoa chanh
Cảm ơn thơm ngọt dỗ dành
Cảm ơn tuyệt đỉnh tinh anh thơ trào
Cảm ơn nắng hạn mưa rào
Cảm ơn nho nhỏ chiêm bao thêm ghiền
Cảm ơn tình sử kỳ duyên
Cảm ơn hơi thở nhịp tim xiêu đình
Hoài thương hương áo hương tình
Hương thơ thơ mộng hương mình mình thơ
Từ bao giờ đến bao giờ
Dấu yêu dấu nhớ...còn ngờ chiêm bao....
Biết hôn ....
Cưng ơi ....

MD.01/20/10
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
 
CUỐI BỜ TÌNH CA

Một ngày biền sẽ cạn khô
Em ru anh ngủ cuối bờ tình ca
Anh ru em ngủ khô hoa
Hết đau hết khổ hết ta hết mình
Hết hát rong hết ăn xin
Hết bồng hết ẵm hết nhìn hết cưng
Hết thương hết nhớ hết mừng
Hết mơ hết mộng trăng gần gió xa
Hết hương hết thịt hết da
Hết hồn hết xác hết nhà hết quê
Hết ăn uống hết hôn mê
Hết khen ngon ngọt hết chê bóng đè...
Hết mưa xuân hết nắng hè
Hết hờn hết giận hết khoe trắng hồng
Hết môi thu hết mắt đông
Hết cười hết khóc hết sông hết đò
Hết sống đói hết chết no
Hết trăng hết mật hết cho hết đòi...
Hết điả đói hết thòi lòi
Hết cam hết bưởi hết xôi hết chè
Hết bông gòn hết lá me
Hết chim hồng gió cây mê giật mình
Hết sôi nổi hết lặng thinh
Hết buà yêu hết chân tình tay Tiên
Hết lời lạ hết hơi quen
Hết sông thần thoại tắt đèn mò trăng
Hết cong lưỡi hết mòn răng
Hết trôi hết nổi hết căng hết đào
Hết rừng muá hết núi chào
Hết tình hết điệu hết màu hết thơm
Hết tham đeo hết thèm ôm
Hết ru hết dỗ hết hôn hết tìm.....

MD.12/14/07
LuânTâm


*********


NGÕ PHÙ VÂN
(Thân tặng Dương Quân)

Dạo chơi nắng ngõ phù vân
Nửa say nửa tỉnh phong trần áo thơ
Nghèo quê lận đận ước mơ
Biên Hòa xứ bưởi thẩn thờ tương chao

Thư sinh bóng lạnh trước sau
Buồn trôi phố vắng xót đau nhớ nhà
Nửa đêm gác trọ sao sa
Bâng khuâng tình sử lệ nhòa chìm châu

Nòi tình tay trắng mộng giàu
Áo hồng áo tím xôn xao dỗ dành
Lênh đênh tan hợp vàng xanh
Không duyên không nợ cũng đành thương đau

Vết thương tiễn biệt ngọt ngào
Giữ thơm tấm mẳn Cà Mau Hương Tình(1)
Người sương gió kẻ lục bình
Thả thơ gọi nắng bình minh dịu hiền

Bụi mờ gối sách mơ tiên
Cầu tre lắc lẻo trăm miền long đong
Cờ tàn ngựa chết trôi sông
Tội ai mình trả mấy vòng tù oan

Rừng lá trút núi đá tan
Chân mòn tóc rụng dã tràng xe Kinh
Hiên ngang thơ phá ngục hình (2)
Bão to sóng lớn cá kình bóng chim

Địa linh còn chút khí thiêng
Thân tàn ma dại bình yên thơ còn
Đổi đời mất nước mất non
Thay hồn đổi xác mỏi mòn nghĩa nhân

Đất lành chim đậu tủi thân
Ngựa xe áo mão nợ nần hụt hơi
Đi về tuyết phủ mồ côi
Tri âm tri kỷ nắm xôi chén trà

Văn sương sớm thơ chiều tà
Hoa thơm lá điệu trăng gìa gió non
Vui buồn lặng lẽ lòng son
Trời xa đất lạ sạch trơn oán thù

Rừng văn trận bút bụi mù
Bạn hiền gọi bóng xuân thu dạo đàn
Kể chi bèo nước hợp tan
Nước xuôi gió ngược lỡ làng đục trong

Ta như suối nhỏ thèm sông
Người như tình nhớ ta lòng không quên
Xin tha nũng nịu…bắt đền…
Cuối đường hư ảo tình nên…hương tình…

Ta chiều tàn người bình minh
Đẻ dành trăng mật trăm nghìn kiếp sau
Sau Cùng Điểm Hẹn chiêm bao (3)
Hạc vàng vỗ cánh vẫy chào thiên thu…

MD 07/11/07
LuânTâm

(Trích trong Thi Tập "Điểm Hẹn Sau Cùng"của DươngQuân,Tác giả xuất bản,USA,Florida.2007,tr.76-78)

(1)Bài thơ "Hương Tình Cà Mau "cuả Dương Quân trong Thi Tập "Chập Chờn Cơn Mê" (xb.2004) đã được chọn vào "Bộ Sưu Tập Thơ Miền Nam Thời Chiến"(Trần Hoài Thư 2006)
2) Đêm Giao Thừa 1977, trong trại tù Cải Tạo Quảng Ninh, Dương Quân đã bí mật làm một bài thơ tuyệt tác tố cáo sự tàn bạo bất nhân của (Không dùng từ này) Việt Nam với tựa đề "Đêm Giao Thừa Trong Trại Cải Tạo Quảng Ninh". Bài thơ độc đáo, hào hùng nầy được các bạn truyền tụng và đăng lại trong Thi tập "Chập Chờn Cơn Mê", Dương Quân, tác giả tái bản Florida, USA 2005, trang 100-106.

(3)Thi Tập “Điểm Hẹn Sau Cùng”cuả Nhà Thơ Dương Quân, do tác giả tự xuất bản, FL/USA.2007.


******


CHO LỜI ĐÁ ĐÔNG

Cho xin bão tuyết ngập trời
Cho đường đông đá cho lời đá đông
Cho không hò hẹn trôi sông
Cho tình chết đuối đau lòng cò con
Cho trăng tháng chạp ngủ ngon
Cho cây nêu Tết Sài Gòn năm xưa (1)
Cho không hoa nắng hoa mưa
Cho yêu không dấu yêu buà ngây thơ
Cho con nhện sợ giăng tơ
Cho tằm đứt ruột vỡ bờ thương đau
Cho trời thấp cho đất cao
Cho không không hết cho sao sao còn
Cho chân cứng cho đá mòn
Cho sam biển đói bồng con cải trời
"Ngừng trong hạt nước bốc hơi
Nghe ta muối mặn nghe người lệ cay..."(2)
Hết chờ chung chân chung tay
Hết luân hồi hết đầu thai hết hồn
Đường hầm nước đá tối ôm
Mộng về cắt rún bầu chôn nhau mèo...(3)

MD.01/27/10
LuânTâm

(1) "Sài Gòn Năm Xưa " :Tên tác phẩm nghiên cứu lịch sử văn hoá rất nghiêm túc nổi tiếng cuả học giả Vương Hồng Sển. Xin xem phầ tiểu sử, cuộc đời & sự nghiệp cuả vị Vua Đồ Cổ cuả Gài Gòn Năm Xưa nầy rất đựợc viết rất đầy đủ trong "TỪ ĐIỂN VĂN HỌC (Bộ Mới) của Đỗ Đức Hiểu và nhiều tác giả ,Nhà Xuất Bản Thế Giới ,SàiGòn 2004, tr.2047-2049.

(2) Hai câu thơ cuả LuânTâm nơi trang đầu tiên cuả TT "HƯƠNG ÁO".

(3) Thông thường mỗi khi mèo đẻ con,nó thường tự ăn hết ngay cái lá nhau cuả nó ! Rất hiếm khi còn để lại ! Mà nếu để dành lại cái lá nhau ,thì mèo cái vẫn cất giữ ở một nơi rất kín đáo bí mật ! Nhiều người tin rằng nếu ai bắt gặp lấy được cái lá nhau mèo thì sẽ có được nhiều điều may mắn tài lộc phát đạt to ! Những người mê nghiện cờ bạc thường chịu khó tốn rất nhiều thì giờ công phu cực khổ rình rập canh giữ "giành giựt"cái nhau con mèo cuả mình ....vưà đẻ ....Họ rất tin tưởng lá nhau mèo là một thứ báu vật quý hiếm vô giá, một buà phép linh thiêng có thể làm cho mình được hên được may mắn thắng to trong các sòng bạc ! Khi may mắn giựt được nhau mèo ,họ vội vàng đem rưả sạch bẳng rượu đế trắng rồi phơi khô đem cất giấu thật kỷ bí mật 1 nơi trang trọng sạch sẽ ...Thông thường là bên dưới bên trong cái chân cấm đèn cầy đèn sáp trên bàn thờ hay ngay phiá sau bức ảnh thờ Ông Bà Cha Mẹ mình ! Mà thậm chí cũng không cho vợ con được biết nưã ! Trưởc khi đi vô sòng bạc họ giấu kín cái lá nhau mèo báu vật buà linh đó trong mình và rất hăm hở tin tưởng trăm trận trăm thắng !
Chính chúng tôi đã hân hạnh được nghe 2 vợ chồng anh chị bạn già HY. đồng hương đồng môn rất thân thiết như ruột thịt đã kể rằng trong lúc Anh bị bắt đi tù đày cải tạo mút muà ,sau năm 1975, Chị và các con ở nhà mòn mỏi trông chờ tuyệt vọng ! Bỗng một hôm có con mèo có chưả (có mang thai) ...hoang ...sắp đẻ ,vô xin tá túc nhà Anh Chị ! Chị phân vân lo nghĩ nhiều lắm vì 2 lý do :
1/Ông Bà mình vẫn thường nói rằng "Mèo tới nhà thì khó (nghèo) ...Chó tới nhà thì sang "!
2/Thực tế nhà mấy mẹ con Chị cũng đang quá nghèo đói xơ xác còi xương ...đang phải đầu tắt mặt tối .."Chạy ăn từng bữa toát mồ hôi" ( Tú Xương ) Nên không biết có thể nào bảo bọc cưu mang nổi mẹ con mèo hoang nầy nưã hay không đây !
Nhưng cuối cùng vì bản tính cuả một cô giáo đạo đức hiền lành nhân hậu gương mẫu, nên Chị HY.đã từ tâm nhân đạo cố gắng nuôi dưỡng chăm sóc chu đáo cho Chị Mèo chưả hoang...Đến đêm chị mèo lâm bồn nở nhuỵ khai hoa...thật quá bất ngờ kỳ thú là chẳng những chị mèo không ăn ngay cái lá nhau cuả mình mà còn tha đến tận chân giường ngủ cuả chị HY... kêu réo om sòm như cố ý đánh thức Chị thức dậy thương quý tặng chị cái lá buà thiêng quý hiếm vô giá đó ! Tuy không phải quá mê tín dị đoan hay có máu mê cờ bạc gì ,nhưng vẫn biết truyền thuyết dân gian mình, Chị HY.cũng lo chăm sóc phơi cất bảo quản cất giữ tốt cái lá nhau mèo kỳ duyên kỳ ngộ đó ! Chị thầm van vái xin Trời Phật Ông Bà tổ tiên...và lá buà nhau mèo ...tiên nho nhỏ đó ...xin hiển linh phù hộ cho Chồng chị còn sống sót và sớm được về đoàn tụ hủ hỉ chia ngọt xẻ bùi cháo rau qua ngày cùng với mẹ con chị ! Quả nhiên không đầy 2 tháng sau đó ,Anh HY.được thả về rồi được cùng cả gia đình vợ con sang định cư tại USA theo chương tình HO mấy năm sau ! Rất tiếc là chúng tôi quên chưa hỏi xem anh chị HY.có mang đi luôn được cái lá nhau buà mèo tiên đó và hiện còn giữ gìn bảo quản tốt được hay không !


*******


TRĂNG SAO NGƠ NGẨN DẤU BUỒN

Thương mình Ngơ Ngẩn Dấu Buồn
Hoa trôi bèo giạt cùng đường bể dâu
Thơ ngây không áo qua cầu
Làm sao cởi áo không màu tặng ai
Dời núi cao lấp sông dài
Một mình mình biết mình hay mình buồn
Giọt tình giọt nhớ giọt thương
Còn trong áo ngủ dư hương mộng lành
Lá non tức tưởi lià cành
Tre tàn rút ruột dỗ dành măng non
Nợ nước cháu tình nhà con
Biết đâu chân cứng đá mòn còn thơ
Mai sau Trong Vết Bụi Mờ
Còn hoa Hương Áo còn thơ tình phèn
Chiều Đông Giọt Nắng lên đèn
Lên sao trời xuống trăng quen thăm người
Tóc mây mặt đất chân trời
Cành Nam Việt điểu quê người ngây thơ (1)
Thuyền không đợi bến không chờ
Chung môi hoá bướm dựng cở tri âm
Gửi người giọt lệ Luân Tâm....

MD.01/26/09
LuânTâm

(1) Mượn ý câu " Việt điểu sào Nam chi " nghiã là : con chim nước Việt ,sinh ra ở phí nam cho nên khi lớn lên làm tổ thường lưạ cành cây ở về hướng Nam ( Theo GS.Trịnh Vân Thanh, THÀNH NGỮ ĐIỂN TÍCH DANH NHÂN TỪ ĐIỂN ",Đại Nam xb.CA/USA.1966 ,Quyển Nhì ,tr.1443)




http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân nhớ nhà

Mai vàng rực rỡ bướm Xuân ca
Nhớ mối tình quê nhớ mái nhà
Bánh tét sau hè em đứng đợi
Nồi chè dưới bếp mẹ ngồi pha
Ba mươi nhộn nhịp người ăn Tết
Mồng một xôn xao kẻ đá gà
Dĩ vãng ngày xưa thời áo trắng
Thương hoài kỷ niệm đã trôi qua

Vancali 2.3.10

Chúc Bác Lá cùng gia đình vui Xuân hạnh phúc hì hì ...


XUÂN KHÔNG NHÀ
 
Đây đó mừng Xuân tiếng hát ca
Về đâu lãng tử kiếp không nhà ?
Đất lạ Tết vui dù hớn hở
Lòng riêng xuân thắm vẫn phôi pha
Đầu đường nhộn nhịp lân ăn pháo
Cuối xóm loanh quanh chó đuổi gà
Tai lảng mắt mờ nhưng vẫn đếm
Còn bao xuân nữa sẽ đi qua ?
Lá chờ rơi 04/02/10

 Tóc trắng thôi hờn

 Khắp chốn vang lừng nhạc Tết ca
Buồn không lãng tử sống xa nhà
Quê hương nhớ mãi con đò chạy
Đất tổ thương hoài nước mắm pha
Cá lóc um dừa, kho hột vịt
Hủ qua bỏ hột, trộn mề gà
Lần tay đếm lại bao Xuân nửa
Tóc trắng thôi hờn mộng cũng qua

Vancali 2.3.10

Chời ơi Bác Lá hoạ hay mà lẹ nữa hì hì ...chúc Bác hồn Xuân lai láng hì hì...


TẾT NGHÈO

Cuối năm lắm việc phải tăng ca
Chạy tới quay lui tựa cháy nhà
Phở tái đòi ăn không kẻ nấu
Cà phê muốn uống lấy ai pha
Trưa về hủ hỉ nhai mì gói
Tối lại thung thăng nhậu cẳng gà
Mặc kệ ai cười mình đạm bạc
Giàu nghèo có lúc, ắt rồi qua

Tú lòng...thòng

góp vui với Van tí nhé
 
XUÂN NHỚ BẠN
Mơ ngày vui hát khúc hoan ca
Tình bạn xa quê tết nhớ nhà
Lối nhỏ đường làng Nêu-Pháo rộn
Mai vàng Cúc-Thọ sắc màu pha
Ngày xuân một thuở vui đôi Én
Chốn cũ năm canh xót tiếng gà
Cách trở mõi mòn mi mắt đợi
Thời gian có đọng sắc hương qua?
 
Nguyên Hải
 
 Tài Năng Mới
 (Thơ Vui)
 Vài câu vọng cổ ráng gân ca
Trật trúng hề chi đỡ nhớ nhà
 Ở kế đau đầu …ờ trối kệ
 Kề bên điếc ráy  cứ coi pha
 Bằng khen tự cấp…    ngang Minh Phụng
 Tưởng lục  mình ên… nhứt Xóm Gà**
 Được tánh xuề xòa chê chẳng giận
 Xuân nầy góp mặt có phần Qua
 
NhàQuê Feb 04, 2008
 
** Xóm Gà : Xóm đường Lê Quang Định, Gò Vấp, Gia Định


 Cảm ơn quí huynh tỷ ghé họa thơ , thân chúc quí thi hữu năm mới ( TRỜI THÊM NGÀY THÁNG , NGƯỜI THÊM THỌ ) tiền vào thác lũ tiền ra tù tì hì hì ....

Mẹ quê

Nghe người hành khất hát bài ca
Hẹn ước Xuân sau trở lại nhà
Mắt lão đăm chiêu lời trẻ hứa
Cung đàn thổn thức khúc tình pha
Ngày tàn hái lộc cha gieo quẻ
Tết đến chờ con mẹ cúng gà
Chống gậy đầu làng trông cánh nhạn
Năm này tụi nhỏ lại không qua

Vancali 2.4.10

Thân chúc Nhà Quê năm Canh Dần mạnh khỏe vui vẻ


** Xóm Gà : Xóm đường Lê Quang Định, Gò Vấp, Gia Định (gần rạp hát Đông Nhì )
Quê của Ba em ở cầu Băng Ky ...huynh có biết địa danh này hong hì hì ...[:)]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-07 09:41:54NGUYÊN HẢI>
 




NẤU CHỮ
 
Se lòng con chữ úa tâm can
Xào nấu chưa nêm mặn nhạt oan
Đối ví xót người đau thế thái
Xẽ chia tím ruột chết tình tang
Phút giây non tứ nghiêng thầm tủi
Lúc bút đa tình mực ửng loan
Chở đạo thuyền văn xuôi bản ngã
Người thơ thư thái vịnh non ngàn.
 
Nguyên Hải

Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Nhà Quê kính mến!
Cho phép Hàn Phong được tâm sự với anh đôi điều.

Xưa nay làm thơ, nhất là thơ Đường xướng hoạ dễ gây hiểu lầm và xảy ra những chuyện không hay. Hàn Phong chỉ xin chúc anh sớm trở lại bình thường và quên đi những chuyện vừa rồi, những gì không đáng nhớ giữ mãi chỉ thêm nặng lòng anh ạ.

Đọc bài của anh viết ở trang của Vancali, HP có vài ý kiến thế này:

Theo tôi hiểu khi trương bảng Trang Thơ Đường thì phải theo Đường Luật chứ không phải loại Thơ Viết Vào Thời Đường


Đây là cách nghĩ và cách hiểu riêng, mỗi người mỗi khác, cái quan trọng là chủ topic thích thế nào họ làm thế đó. Vì nó thuộc quyền tự do của mỗi người.

Trước đây tôi có thấy một trang Đường Luật Xướng Hoạ mà post thơ Lục Bát nữa mới là lạ


Ở ý này HP thấy cũng không nên bắt buộc. Giả sử Hàn Phong có 1 trang thơ Đường, bạn bè thấy thích nên vào chia sẻ, nhưng họ không biết làm thơ Đường nên họ chia sẻ bằng thơ khác thì cũng tốt, vì chúng ta lên đây chơi vì vui và tình cảm với nhau, họ tặng thơ vì quý mình, mình lại đi xoá bài vì không đúng thể loại thì thật là buồn.

Kết luận: Tôi không có gì để nói rằng lầm lẫn đưa đến xin lỗi hay việc gì đó tương tự ...Cũng không có gì chen vào chỗ của nhóm khác mà không có lời mời.


Xưa nay ở Thư Quán hay bất kỳ trang thơ nào, dù mời hay không nhưng nếu thấy bài thơ ưng ý mình cứ vào xướng hoạ thoải mái. Ở đây không hề có hội nhóm nào cả, mọi người đều chơi với nhau trên tinh thần vui vẻ. Nếu anh thấy thích thì cứ tự nhiên vào chơi.

Tất cả những ý này chỉ là chia sẻ quan điểm của Hàn Phong chứ không hề có ý phản bác lại ý kiến của anh. Anh đừng giận.

Riêng những bài thơ anh đã hoạ ở "Đường Thi xướng hoạ - Trang chung". Hàn Phong rất xin lỗi anh vì không hoạ lại được, HP đã hoạ nhiều lần, nhưng lần nào cũng chỉ viết được mấy câu rồi bỏ dở vì không có ý. Chứ không phải vì phân biệt hay coi nặng, coi nhẹ gì cả. Chỉ vì không có ý để hoạ, anh thông cảm nhé.

Cuối cùng, Hàn Phong xin chúc anh cùng gia đình năm mới nhiều niềm vui, hạnh phúc và thành công. Chúc anh tìm được nhiều niềm vui với nàng thơ và bè bạn.

Hàn Phong

Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
kính  anh Han Phong
 
Hân hạnh vô cùng , Rồng tới nhà tôm.
&lt;Nếu thấy thích ở đâu thì đến đó chơi. Nếu chơi mà thấy không thích hợp thì không đến nữa&gt;
Đả,  đang  va sẽ làm đúng lời anh nói
Tôi chỉ post bài nhưng nơi tôi yêu mến.
Bài thơ tôi chỉ nói một sự that nào đó đã có xảy ra.
Va không nêu đich danh ai.
N hư ai đó nói là &lt; Đừng nghỉ người ta nói tới mình&gt;
Xin cho tôi bắt chước dùng để trả lời anh .
CÔNG LÝ PHẢI RÕ RÀNG , ANH LÀ NGƯỜI TOI NGƯỠNG MỘ .
cs
 

 
[/align] 
Anh H àn Phong
T ôi c ó vi ệc xin h ỏi:
 
1-     Anh có đọc hết những gì thiện hạ viết?  N ếu không , dù đã delete anh v ẩn c ó th ể moi ra l ại.
2-      2 b ài th ơ t ôi tặng BAC NQ Cám ơn anh đ ã xóa v ới cái quyền hạn trong tay
3-     2 bài thơ đ ó  xin anh xét từng cạu từng hàng có gì xuc pham đen anh TMhung?
4-     Ti ếc cho 2 bài thơ đó ,v ì tôi có t ật khg có copy lai
5-     Ai cần đọc thì đã đọc.
Cám ơn anh suy xet
 
cs
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hàn Phong nhớ rồi. Trong 2 bài đó có 1 bài là "Quẹo cương trâu" gì đó.
2 bài này không xúc phạm thẳng đến ai, nhưng là 2 khá nhạy cảm, chuyện của anh Nhà Quê và bác LCR đã tạm yên, HP xoá đi để tránh người khác lại vào gây thêm phiền phức thì chuyện càng khó giải quyết hơn. Anh thông cảm cho.
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0


EM VỀ ĐỂ ÁO LẠI ĐÂY

"Mẹ mong gả thiếp về vườn
Ăn bông bí luộc dưa hường nấu canh"(1)
Nước thơm trái ngọt cây lành
Trắng da dài tóc dỗ dành tình quê
Chồng cày yêu vợ cấy mê
Đất lành chim đậu đi về có nhau
Con thơ học hát ca dao
Trăng thanh hứng gió mát trào thơ ngây
Ngờ đâu bom đêm đạn ngày
Cháy vườn tan ruộng luá khoai tro tàn
Vợ dế nhủi chồng dế than
Con thơ khát sưã xương tàn thương đau
Tuyệt giống tằm tuyệt giống dâu
Đá xanh nhỏ lệ trời cao động lòng
Hết thơm trắng hết ngọt hồng
Đổi đời lạc chợ trôi sông đoạn trường
Tan quốc ngữ nát thiên hương
Cùng đường đứt bóng thiên đường mồ côi
Cũng may còn một góc trời
Tạm dung chùm gửi hoa cười chim ca
Dưới số không còn thăng hoa
Tảo tần lủi thuỉ mua nhà trồng thơ
Mười năm cào tuyết ngẩn ngơ
Dấu buồn hương áo còn ngờ chiêm bao
Cá nước ngọt lội bể sầu
Hụt hơi muối mặn nhớ ao đất lành
Mười năm nước mắt chan canh
Thương Cha bệnh nhớ Mẹ xanh sao mờ
Nhân sâm thuốc quý quà thơ
Vấn an đứt ruột gà mờ le le
Ngày tha hương đêm về quê
Tắm sông lội ruộng chèo ghe câu hò
Hái hoa đuổi bướm học trò
Chim sâu cu đất líu lo thanh bình
Mây trắng áo trời mắt xanh
Có em có cả an lành ấm êm
Không em không tuổi không tên
Qua cầu cởi áo anh đền thơ ca
Ngọt ngào nho nhỏ tiên nga
Đoạn trường rưả sạch cho hoa mưa hồng
Em mênh mông anh bềnh bồng
Du sơn lãm thuỷ chung dòng thơ ngây
Em về để áo lại đây...(2)
Nha cưng....

MD.11/04/09
LuânTâm

(1) Ca dao
(2) Câu hát ru em :
"Anh về để áo lại đây
Để khuya em đắp gió tây lạnh lùng..."


*****

THƠM ĐÀNG TRƯỚC NGỌT ĐÀNG SAU

Thương em trước gió hoa đào
Gìn vàng giữ ngọc trời cao động lòng
Mặc bến sắc mặc bờ không
Hoa cau hoa mận bưởi bồng hoa chanh
Thắc lưng buộc bụng mộng lành
Thơ trong thơ em trong anh ngọt ngào
Buồn cười gượng vui lệ trào
Gửi thơm quê mẹ trăng sao chung tình
Hoa hồi sinh bứớm hồi sinh
Văn hoa văn hoá văn minh hoa cười
Cưng em trăng mật dáng ngồi
Dáng đi dáng đứng lên ngôi thơ nằm
Tài hoa thục nữ nuôi tằm
Chăn dê hàn sĩ suối trầm hương thơ
Cảm ơn môi đợi mắt chờ
Cảm ơn hương nhớ vô bờ hoa mưa
Tóc dài tình điệu đong đưa
Chân thương tay nhớ võng trưa hồng trần
Thơm nắng xuân ngọt mưa xuần...
Cần thơ thơ mộng chung chân tình đầu
"Yêu nhau cởi áo cho nhau..."(1)
Thơm đàng trước ngọt đàng sau.... diễm tình ....

MD.01/20/10
LuânTâm

(1) Ca dao:
"Yêu nhau cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi : qua cầu gió bay ! "


*****

CÙNG MÌNH HOA THƠ

Ầu ơ...Ví dầu...
Thương ơi ! Trăm nhớ ngàn thương
Cưng cưng ngoan nhá hông buồn anh cưng
Hoa xuân bướm xuân nắng xuân
Cho trăng ăn mật chín từng tân hôn
Ầu ơ...Con ốc mượn hồn
Ve sầu con hát kéo đờn cò con
Ngọt ngào nưả điếu thuốc ngon
Cho cưng ngoan ngủ anh hôn mê nhìn
Rừng thương núi nhớ cầu kinh
Mở trang cổ tích cùng mình hoa thơ
Ầu ơ ...Nhện con bán tơ
Mua tầm con chín đợi chờ khai hoa
Vàng tơ vàng bướm thướt tha
Vàng mơ vàng mộng quê nhà văn chương
Con thơ khát sưã quê huơng
Bú tay đất khách đoạn trường dấu yêu
Ầu ơ ...Đón Tết dựng Nêu
Cu kêu ba tiếng chín chiều rưng rưng !
Cưng cưng ngoan ngủ tràn xuân...
Chiêm bao bánh tét bánh chưng bánh phồng
Xanh xanh đỏ đỏ hồng hồng
Chim Hồng Lạc tổ tiên rồng còn nguyên
Ầu ơ ...Cưng hơn Giáng Tiên...
Biết hôn ...
Thương ơi...

MD.02/04/10
LuânTâm


*****

HƯƠNG TÌNH CA DAO EM

Hương tình ca anh viết cho em
Mật hoa suã bướm bông gòn êm
Mây lành gió điệu ru dài tóc
Thơm cỏ non chờ tắm sương đêm...

Hương tình ca anh viết thơm em
Mưa thương nắng nhớ gió hờn ghen
Cong môi nhõng nhẽo nâng tình điệu
Nhón gót thơ hồng cho thơm thêm...

Hương tình ca anh viết cưng em
Vòng thơ vòng mộng vòng nhạc mềm
Hai là lục bát vòng hương lưả
Khép mở nguồn thơ hứng nhạc tiên...

Hương tình ca anh viết yêu em
Ru thương dỗ nhớ nâng vòng êm
Thả tương tư khói luồn căng áo
Vòng hoa bốc lưả vòng cỏ khen ...

Hương tình ca anh viết hôn em
Đi nhớ về thương đói hơi quen
Thiên hương quốc ngữ tràn chăn gối
Áo gió giường trăng hoa thơ mềm...

Thêm mê thêm cưng thêm ghiền
Hoa mưa môi Tết bắt đền hôn cưng
Tay bưng diã muối chấm gừng
Gừng cay muối mặn chín từng quê hương (1)
Cho nhau biển nhớ sông thương
Ngọt ngào trái cấm thiên đường trái cho
Học yêu yêu dấu học trò
Dấu thương dấu nhớ vòng vo vòng tình
Hồng trần mê lộ cho nhìn
Hoa thơm bướm ngọt chung mình thăng hoa
Tình kinh tình sử tình ca
Còn thua Tình Nhớ...Thiệt mà...Trời ơi ...
Biết hôn...
Cưng ơi...

MD.02/06/09
LuânTâm

(1) Ca dao:



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


Bài Thơ ĐƯỜNG TRẦN & Chúc Tết CANH DẦN

Luân Tâm


Quý huynh tỷ đệ muội vô cùng thân mến trân trọng,

Thắm thoát mà chỉ còn mấy hôm nưã đã đến Tết Nguyên Đán Canh Dần rồi ! Buồn vui lẫn lộn lệ trào hương quê !

"Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới Tết dựng nêu ăn chè !"(CD)


Lần dở chồng bản thảo bụi bám nhện giăng..."Ngơ Ngẩn Dấu Buồn",may mắn gặp được bài thơ quê muà thô thiển hương tình phèn...quá dông dài "ĐƯỜNG TRẦN"...mục đích phác thảo đôi nét nhỏ nhoi trong cuộc đời lận đận nổi trôi quá..."đoạn trường ai có qua cầu mới hay !" nầy ! Không nỡ đành bỏ quên giọt nắng chiều đông muộn màng hắt hiu lâu hơn nưã ....Vì vậy xin trân trọng thân ái kính gửi đến quý huynh tỷ đệ muội ,để rất ước mong xin được chút chia xẻ đồng cảm và phút giây giải trí nhẹ nhàng cuối tuần ! Xin thân quý kính chúc tất cả luôn được Vui Mạnh để chuẩn bị tiễn đưa Ông Bà Táo về chầu Trời và vui hưởng Tết & Muà Xuân Canh Dần thực sự AN LÀNH AN KHANG THỊNH VƯỢNG SUM HỢP ĐẦM ẤM HẠNH PHÚC TỐT ĐẸP TUYỆT VỜI NHƯ Ý NGUYỆN, THÂN TÂM AN LẠC MÃI MÃI !
Thư bất tận ngôn ! Rất thân quý kính mến trân trọng đặc biệt ! LuânTâm


ĐƯỜNG TRẦN

Nghìn sau ai khóc nghìn xưa
Niềm đau đứt ruột vẫn chưa tận cùng !
Bơ vơ cát bụi mịt mùng
Bâng khuâng kiếp trước ngập ngừng kiếp sau
Mắt mờ chân mỏi lao đao
Biết ai đền tội kiếp nào xa xăm ?

****

Đến từ đêm lạnh tối tăm
Lớn từ dòng nước lạnh căm quê nghèo
Khu vườn cổ tích thân yêu
Thần tiên ẩn hiện mây chiều đơn sơ
Truyện Tàu sách cũ vào mơ
Vô tư lạc bước đến bờ quạnh hiu
Mẹ Cha yêu quý nuông chìu
Rồi dòng đời cũng cuốn theo thăng trầm
Tuổi thơ tuổi mộng âm thầm
Cô đơn từ những tháng năm vỡ lòng !
Trăng chìm đáy nước long đong
Cá lia thia lớn theo rong đeo bèo
Đêm dài vách lá cheo leo
Cưả thưa gió lọt bao nhiêu sao trời !
Não lòng nghe tiếng mưa rơi
Biển nào gọi sóng trùng khơi mịt mùng
Rừng nào sương khói mênh mông
Hồn hoa bóng đóm vô cùng tình quê
Vườn nào hoa trái sum xuê
Lối nào thơ thẩn bốn bề tiếng chim
Muà nào tiếng dế thân quen
Đường nào hoa bưởi êm đềm thoảng hương?

*****

Ngày nào mộng ngập sân trường
Ngẩn ngơ áo trắng tóc vương má hồng
Phố nào chín đợi mười mong
Lớp nào quen thuộc cho lòng xôn xao
Nắng mưa có mấy sắc màu
Tình buồn có mấy lần đau không chưà ?
Đường con đi học sớm trưa
Cỏ may vương áo bóng dưà lẳng lơ
Bao nhiêu gác trọ xác xơ
Những chiều chuá nhật làm thơ nhớ người...
Ngưạ xe nhộn nhịp hoa cười
Mà sao vẫn thấy ngậm ngùi bóng quê
Thương Cha nhớ Mẹ muốn về
Chén cơm bỗng nghẹn tái tê kiếp nghèo !
Thương thân tủi phận bọt bèo
Quyết tâm đèn sách núi đèo ngại chi
Muà đông bếp lưả thầm thì
Củ khoai trái bắp dành khi đói lòng
Trời buồn nên lắm mưa giông
Mặc ai gác tiá lầu hồng lầu hồng rượu say…

****

Ngày nào hè phố lá bay
Lang thang tìm sách bỗng may gặp người
Nón nghiêng che nưả miệng cười
Áo bay chim trắng guốc vui dạo đàn
Lối về lòng rộng thênh thang
Đêm vui trăng xuống mơ màng mắt nai...
Quên ăn quên ngủ miệt mài
Sôi kinh nấu sử tháng ngày nôn nao
Mẹ Cha nhắc chuyện trầu cau
Nghĩ mình tay trắng thêm đau chuyện mình !
Mây trời không thể đưa tin
Trăng thu không gíup vẽ mình cho ta
Hư hư thực thực gần xa
Tương tư mới biết trăng già núi non...
Cỏ hoa chừng cũng héo hon
Trăng mờ sao nhạt lối mòn ngậm sương
Hè sang phượng đỏ sân trường
Bước chân thư viện vương hương áo dài
Duyên lành nhờ một cành mai
Bàn tay thơ ấm bàn tay văn chờ
Tình khờ bỗng nở hoa thơ
Trăm năm duyên kiếp ngẩn ngơ mộng đầy
Áo em là hoa là mây
Tóc em là suối thơ ngây gọi mời...
Chung môi hoa bướm đỉnh trời
Chung hồn thề hứa lời lời ngọt thơm
Phong trần nặng nợ áo cơm
Sông thương núi nhớ nụ hôn ban đầu
Mặc đạn bom mặc bể dâu
Mặc nhân gian ác tranh nhau bạc tiền
Cũng may còn chút bình yên
Vòng tay chung thuỷ vợ hiền đảm đang
Lòng ta hương ruộng luá vàng
Hồn ta gió bãi trăng ngàn biển mây...

******

Xuân nào nát cỏ cháy cây
Chưa tròn trăng mật đoạ dày phân ly
Quân gian kẻ ác thiếu gì
Giả nhân giả nghiã cướp đi mộng lành !
Nhà không vườn trống máu tanh

Sâu đen bọ đỏ ruồi xanh chia phần
Đòn thù tuyệt đỉnh dập bầm
Tội gì biệt xứ tháng năm chết mòn
Mộng về khóc vợ thương con
Chưa ăn … đứt ruột... không còn gì ăn !
Nghìn xưa gian ác ai bằng
Núi xương sông máu còn chăng tình người ?
Thì thôi ...Thôi thế...Thì thôi ....
Cũng dành cúi mặt rã rời xác thân
Ngày tù tháng lạnh mòn chân
Tay khô rỉ máu nhục nhằn đá tan
Vợ thương vượt suối băng ngàn
Gửi con cho Mẹ gian nan thăm chồng
Gặp nhau chết nghẹn đôi lòng
Mừng mừng tủi tủi ròng ròng lệ rơi
Trời cao chi lắm ....Trời ơi !
Dân đen vô tội không nơi sống nhờ
Chia tay rừng núi sững sờ
Thương nhau nghìn kiếp vẫn chờ đợi nhau
Thương ta đất thảm trời sầu
Thôi ! Em về nuốt nghẹn ngào nuôi con !
Còn trời còn nước còn non
Ta còn phải sống cho con cho người
Nước non rồi cũng xanh tươi
Ác gian rồi cũng có thời trả vay
Sá chi thể xác đoạ đày
Lòng ta sắt đá có ngày lập xuân
Môi run run gọi tên LUÂN (1)
Gió muà Đông bắc lạnh rừng Thái Nguyên …

*****

Bao năm chân cứng đá mềm
Cũng lần về được bên thềm nhà xưa
Vợ mừng nắng hạn trông mưa
Con mừng vui được cha đưa đến trường !
Thân tàn ma dại trơ xương
Tiền nhân xưa cũng đoạn trường ...thế sao ?
Đêm vui khôn giấu nghẹn ngào
Trăng nào viễn xứ mây nào bốn phương
Đổi đời đổi cả tên đường
Bạn bè còn mất tang thương bụi bờ
Ngỡ ngàng nưả thực nưả mơ
Mây mù bão táp ngờ ngờ quỷ ma
Lưà thầy phản bạn hại cha
”Đỉnh cao trí tuệ” tan nhà nát dân !
Giả câm giả điếc giả đần
Ngậm cay nuốt đắng tảo tần nuôi con
Vợ xưa gót đỏ môi son
Thướt tha yểu điệu Sài Gòn Văn Khoa
Bây giờ nắng cháy thịt da
Mắt khô dòng lệ như Bà Tú Xương !

****

Cũng may trời vẫn còn thương
Con đường cầu thực tha hương cũng gần
Xa quê lòng quá phân vân :
Tương lai con : Chỉ có ngần ấy thôi !
Thương Cha nhớ Mẹ bồi hồi
Sinh ly tử biệt nghẹn lời là đây
Lòng đau oan ức những ngày
Mẹ đi tức tưởi không hay trong tù ! (3)
Phật xưa chỉ dạy đường tu
Mình nay không thể…mặc dù nhân gian !
Người xưa hận hãi mang mang (4)
Dành cho lịch sử những trang đau nầy …

****

Xứ người lạ cỏ lạ cây
Lạ ăn lạ uống đêm ngày trở trăn
Ta như hạt cát sông Hằng
Thì thôi ! Trong đục cũng bằng sắc không
Trong vòng trời đất mênh mông
Đất lành chim đậu mà lòng chưa yên
Cũng may còn có vợ hiền
Ba con hiếu thảo tạm quên lưu đày
Bỗng đâu núi lở cát bay
Tưởng như tận thế thiên tai kinh hoàng
Vợ đau bệng ngặt mê man...
Hồn xiêu phách lạc dở dang tơ đồng
Hết chim quyên hết nhãn lồng
Lia thia không chậu vợ chồng đứt hơi !
Xác nổi trôi hồn mồ côi
Chết đi chết đứng chết ngồi chết trông
Đoạn trường chưa kịp qua sông
Sóng to gió lớn mênh mông lạc bờ
Còn đây dòng tóc xác xơ
Tinh anh mệt mỏi đợi dật dờ về đâu

****

Thương con thơ dại khổ đau
Ngược xuôi cơm áo trước sau ngậm ngùi
Sớm quên câu hát tiếng cười
Sớm quêm mơ mộng hoa tươi áo màu...
Tuyết rơi trắng xoá chiêm bao
Tóc rơi trắng xoá lối vào hư không
Quê người đất khách long đong
Cũng như giọt nước tan trong biển sầu
Thẩn thờ thức trắng đêm thâu
Chỉ nghe gió thoảng tiếng tàu biệt ly
Đường trần vạn nẻo ngại đi
Mồ hoang cỏ uá còn gì nhân sinh


****

Trước sau mình vẫn một mình
Chung trà chén rượu vô tình ngưã nghiêng
Ngày nào gối sách mơ tiên
Ngày nào cỏ ngọt hoa hiền có nhau
Bây giờ mây trắng bay cao
Biển xanh gọi sóng lao đao thuyền sầu
Gọi trăng : trăng ngoảnh mặt mau
Gọi Trời :Trời cũng lắc đầu tránh ta !
Chiều đông không một cành hoa
Mưa bay gió cuốn tuổi già long đong
Lệ khô gối mỏi dặm hồng
Thơ chưa nói hết nỗi lòng thương con....

MD.01/08/02
LuânTâm


(1) Tên cuả vợ tôi .

(2) Mẹ tôi bị mất quá đột ngột chỉ vài tháng sau khi tôi vưà bị CS.tù đày cải tạo,sau năm 1975 . Gia đình giấu không dám cho tôi biết hung tin ! Mãi sau nầy khi được trở về ,tôi mới được hay biết, quá đau đớn đứt ruột tưởng chừng như bị Trời đánh ! Chính Chị tôi kể lại rằng trong lúc hấp hối , không còn nói được thành tiếng,chỉ khóc và ra dấu thôi , Mẹ vẫn còn cố gắng chỉ bảo cho Chị lục soạn đổ tung hết tất cả đồ đạc linh tinh trong chiếc giỏ xách đựng trầu cau bất ly thân cuả Mẹ,cố tìm cho bằng được bức hình đưá con trai duy nhứt cuả tôi ( lúc đó chưa giáp thôi nôi !), là đưá cháu nội trai đích tôn duy nhứt con cuả đưá con trai Út thân thương cuả Mẹ đang bị khổ sai biệt xứ nơi rừng hoang núi thẳm hang sâu nước độc nào ! Mẹ gắng gượng chụp lấy bức ảnh đưa lên môi hôn … rồi úp lên ngực Mẹ chỗ trái tim ! Mẹ khóc nức nở ướt đẩm cả bức ảnh xong mới nhắm mắt tức tưởi …trút hơi thở cuối cùng !

Bởi vậy, trong bài "MẸ" , tôi mới có 4 câu huyết lệ đã hân hạnh được Thi Hoạ Sĩ Vũ Hối xúc cảm thương cảm đồng cảm thương viết Thư Hoạ cho là :

"Nước mắt Mẹ thành biển thành sông
Trời cao đất rộng có như không
Hận sầu cháy tóc tim khô máu
Hồn vội tìm con chốn lưả hồng"

(" MẸ", trích trong TT "HƯƠNG ÁO"cuả LuânTâm ,MinhThư xb.USA.2007,tr.41-46)

(3) "Hận hải mang mang": nghiã là bễ hận mênh mông !



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


Mẹ Về

“Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ
Năm canh chầy thức đủ năm canh” (1)

Vá may bắt muỗi dỗ dành
Mẹ đi? Thôi! Hết mộng lành hương xưa
Dấu chân bùn nhớ lễ chùa
Áo nâu vai vá bốn mùa về đâu
Thương bóng Mẹ rụng bóng cầu
Cau buồn đứt đọt vườn trầu chết khô
Mẹ đi? Trời! Không thể ngờ
Không con ôm Mẹ trước giờ lâm chung
Để thương. Để khóc. Để hôn
Để lay. Để gọi. Xin cùng Mẹ đi
Thân tù oan ức sinh ly
Mỏi mòn giết Mẹ còn chi để dành
Rừng đêm mộng dữ vờn quanh:
Ôm con buồn Mẹ lạnh xanh con quỳ
Lẽ nào? Trời! Chẳng còn chi…
Đất bằng sóng dâỵ biệt ly máu vàng
Mưa dầu nắng lửa hoang mang
Hồn xiêu phách lạc lang thang không nhà
Mềm xương hết thịt khô da
Tay rêu chân cỏ thân ma chết rồi
Sáu năm”cải tạo”mồ côi
Cạn dòng huyết lệ núi đồi đảo điên
Tàn hơi kiệt sức ngã nghiêng
Nóng lòng gặp Mẹ, khùng điên chạy về
Kinh hoàng cháy ruộng vỡ đê
Trùn than dế khóc não nề ổ rơm
Đất thiêng ôm Mẹ tủi hờn
Trời long đất lở…Con: đờn đứt dây!
Hồ tan giấy rã diều…mây…
Trôi sông lạc chợ ăn mày hát rong
Như cò con rụng hết lông
Như xác bướm lạnh rã trong đường hầm
Như gà con chết tím bầm
Chơi vơi núi kéo cửa âm bóng mờ
Cuống cuồng ôm bức ảnh thờ!
Tưởng không còn lệ đâu ngờ như mưa!
Hương phèn hương đất hương dừa
Mồ hôi quen thuộc áo xưa Mẹ về
Bàng hoàng nửa tỉnh nửa mê
Ầu…Ơ…Mẹ hát vỗ về..hôn con!
Mẹ về! Mẹ thật! Mẹ còn!
Tiếng gà đứt ruột… trăng non đội mồ…

MD 08/27/07
(tức ngày rằm (15) tháng 7 năm Đinh Hợi)

LuânTâm

(1) Ca Dao



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


CÒN THƯƠNG NHAU HOÀI

Tháng giêng Mồng Bảy tuyết đầy
Buồn chưa vỗ cánh sương gầy khói bay
Đào hoa năm cũ bóng mây
Mai hoa vàng áo thương tay đói tình
Vòng thương cho vòng nhớ xin
Bao nhiêu kỷ niệm cầu kinh câu hò
Bắt dê bịt mắt học trò
Quanh co trốn kiếm vòng vo sau hè
Vông đồng đỏ rực bờ tre
Võng mây yếm đỏ cỏ che hoa cười
Mười ba trăng non rong chơi
Hương dư lớp lớp hoa rơi hàng hàng...
Tóc tiên gội gió hiền ngoan
Hoa tiên mắc cỡ dịu dàng dấu yêu
"Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới Tết dựng nêu an chè"(1)
Áo hồng quần trắng thơm khoe
Hoa xuân bướm hạ vỗ về chiêm bao
Đường thương chậm ngõ nhớ mau
Dài chân vọc nước cầu ao nghiêng thành
Hạ Nêu Mồng Bảy Tết mình
Nôn nao tắm nước Nêu tin trừ tà (2)
Cho em dài tóc trắng da
Cho anh học giỏi nếp nhà thư hương
Đổi đời đứt bóng văn chương
Nước Nêu chung tắm còn thương nhau hoài
Yêu đêm chưa đủ yêu ngày...

Nha cưng ...
Thương ơi...


MD.02/20/10
(Tức ngày Mồng Bảy tháng Giêng năm Canh Dần 2010)

LuânTâm



(1) Ca Dao
(2) Theo tục lệ xưa ở quê mình ,ngày 23 tháng Chạp âm lịch là ngày cúng tiễn đưa Ông Bà Táo về chầu Trời cũng đồng thời là ngày Lễ Dựng Cây Nêu ! Cúng đưa Ông Táo vào buổi chiều tối .Còn Lễ Dựng Nêu diễn ra vào buổi sớm hoặc buổi trưa ! “Nêu” là 1 cây tre cao thẳng đẹp trên ngọn chưà mấy cành lá xanh tươi ,có treo 1 lá "Buà Nêu"viết bằng chữ Nho ( chữ Hán) & vài tờ Giấy Tiền Vàng Bạc & vài lá trầu & vài trái cau tầm vung ( trái cau Chín đỏ còn nguyên vỏ ).Cây Nêu được trồng ở 1 chỗ trang trọng nhất nơi sân truớc hiên gian nhà chính .Dưới gốc cây Nêu có để 1 cái khạp hay hũ hoăc lu nhỏ có nấp đậy ,đựng đầy nước mưa hoặc nước lóng trong sạch tinh khiết ...gọi là "Nước Nêu" .Đến ngày Mồng Bảy tháng Giêng âm lịch ,có lễ cúng "Hạ Nêu" .Khi đó, các trẻ con cháu được cho tắm "Nước Nêu" để 'trừ tà ma quỷ"..để được mạnh khoẻ thông minh ăn học làm việc thành đạt !

Hồi còn nhỏ ,trong những ngày giáp Tết ,khi vầng trăng tháng Chạp đã rong chơi tận cuối chân trời mù sương gió cát nào đâu mất thực rồi ... khi luá vàng hương cốm mới đã đầy sân đầy bồ ...khi hoa mai vàng đã ngập ngừng hàm tiếu hứng sương... khi tiếng chim khách ,chim chích choè chià vôi,chim sâu sơn ca hoàng oanh đã rộn rã hoà ca cùng với "Thanh Bình Điệu" hát ca dao nho nhỏ ngọt ngào thân thương đầm ấm an lành đơn sơ hiền dịu thuỷ chung tuyệt vời cuả chim Cu Đất " cuc cu ..cu...cu ..cúc ..." giòn giã thúc giục liên hồi ….chừng như thi đua với những tiếng nhịp chày giã gạo quết bánh phồng đì dùng pháo Tết reo vui hò hẹn hội hè đình đám....vang vang khắp cả mọi nhà từ làng trên đến xóm dưới ... ,thì chúng tôi cũng từng hân hạnh nhiều lần được lẻo đẻo theo sát bên ông Nội & Ba đi chọn lưạ kỷ lưởng từng cây tre để làm cây Nêu, lượm nhặt từng trái cau "tầm vung"chín đỏ au ,hái từng lá trầu vàng tươi thơm tho ..v..v ..phụ giúp Nội & Ba dựng cây Nêu Tết ... Để rồi luôn quá nôn nao chờ đợi đến giờ phút thiêng liêng lúc xế chiều ngày Mồng Bảy tháng Giêng ,được cho tắm nước Nêu với biết bao hoài bão ước mơ thật nho nhỏ ngọt ngào ngây thơ thơ ngây tiên bồng ..không bao giờ có thể quên cho được ! Bởi vậy, dù phải lận đận nổi trôi chân trời mây góc bể khói thế nào đi chăng nưã ...Mỗi khi sắp Tết ,tôi đều hết sức xúc động cảm động bồi hồi ngậm ngùi buồn vui lẫn lộn rưng rưng ...đọc đi đọc lại biết bao nhiêu lần không bao giờ nhàm chán 2 câu ca dao tuy đơn sơ quê muà chơn chất nhưng quả đúng là "lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu" để được ấm lòng hạnh phúc bình yên nhẹ nhàng tung mây lành lướt gió thơm trở về trong lòng Mẹ hiền trong lòng quê hương nguồn cội dấu yêu ngàn đời cuả mình . Xin vô vàn đa tạ cảm tạ tác giả tiền bối thi tiên vô danh và câu ca dao tuyệt tác bất hủ hết sẩy hết ý :


"Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới Tết dựng Nêu ăn chè ..."

******

MÔI TUYẾT

Áo vàng lá dệt sầu thu
Tàn hoa bướm cũng mất dù leo cây
Chưa sáng đêm đã tối ngày
Khói ăn kỷ niệm sóng say uống buồn
Đi người môi tuyết má sương
Về người bóng mất quê hương muối gừng
Gót hồng bụi nhớ hương xuân
Còn đâu tay ấm lưng mừng hồn trao...
Trăm oan nghìn khổ gặp nhau
Sao chờ trăng đợi chiêm bao ẵm bồng
Thuyền tình mưa núi nắng sông
Trăm thương nghìn nhớ trắng hồng tình ca
Cũng may còn bóng xe hoa
Cho em nuôi điệu cho ta dưỡng ghiền
Chân mây tay lửa tóc tiên
Cỏ cây ngơ ngác lòng thiền lao đao
Đường quen chim hót hoa chào
Vẫn thèm một bóng áo màu dễ thương
Mai kia điạ ngục thiên dường
Cho dù mấy kiếp đoạn trường cũng xin
Cho tình vẫn nở hoa tình
Em ôm cổ tích xiêu đình mưa thơ
Thôi đừng nũng nịu vòng vo
Thôi đừng tình tứ thơm tho lập lờ....
Tóc dài chở mấy dòng thơ
Chết khô chết khát còn chờ đục trong
Đường xa nát mặt chai lòng
Tiếng đàn lạc điệu trôi sông khóc người
Rượu tàn thêm lạnh chung môi
Thuốc tàn thêm đắng cay trời lang thang
Buồn đêm khói bỏ chân nhang
Thương thân tủi phận tro tàn đón đưa
Em làm gió anh làm mưa
Rước hình bóng cũ hương xưa trở về
Đường trăng sao nỡ khen chê
Nẽo hoa ủ dột hẹn thề không không
Tuyết chôn gót đỏ môi hồng
Hai người hai nẽo chuyện lòng áo tang
Hẹn nhau kiếp khác:xin khoan
Chếc hôn tiễn biệt ...muộn màng hơn... không…

MD.06/18/05
LuânTâm

*****

BƯỚM NHÌN HOA GHEN

Thương Mẹ thương dặn vợ chồng
Chung lưng chèo chống ẵm bồng thương đau
Mớm thuốc cạo gió cho nhau
Chia cay xẻ ngọt cháo rau mặn nồng
Mặc đời cấm chợ ngăn sông
Chung môi bếp ấm than hồng cũng thơm
Đầu trần chân đất gối rơm
Đội trời đạp đất tối ôm hoa cười
"Dù no dù đói cho tươi"
Thương Cha nhớ Mẹ ngậm ngùi ...Thương ơi !
Cuối tuần cơm ngược áo xuôi
Đường mưa lủi thủi mồ côi đi về
Trợt chân em té bên lề
Nhân gian mặc kệ hồn quê hương còn
Đón em cuối ngõ trăng non
Bồng thương cõng nhớ hôn chân xoa dầu
Nghẹn ngào hoa bưởi hoa cau
Chung hồn sam biển trời cao động lòng
Cảm thương hàn anh sầu đông
Đường hầm nước đá trôi sông xuân về
Cho trăng ăn mật câu thề
Bỏ sầu vứt khổ khen chê mặc người
Củ khoai trái bắp nắm xôi
Hứng thơ nâng mộng đinh trời bướm hoa
Ngày tình ca đêm hoan ca
Sớm thương ca trưa hương ca tình chiều
Hơn tình hơn nghiã hơn yêu
Mưa thương nắng nhớ nuông chìu nhiều hôn...
Chung chân ngọt chung tóc thơm
Ba sinh hương lưả sạch trơn cõi mình
Em ru tình anh dỗ tình
Cầu kinh mặc kệ bướm nhìn hoa ghen...
Nha cưng ...
Thương ơi ...

MD.02/20/10
LuânTâm

******

Mồ Côi

một ngày hết nắng hết mưa
hết cười hết khổ hết trưa hết chiều
hết mây hết gió hết yêu
mồ côi rừng núi trăng dìu bóng đau!

Cây cỏ xác xơ thân xác xơ,
Núi sông xa lạ chẳng ai chờ
Ngày đi ngày đến đêm không hẹn
Buồn đến buồn đi gió hững hờ!

Trăng vẫn vô tình mây lượn quanh
Lá hoa nào rụng xót đau cành
Vết thương bỗng lớn thành ma quái
Gào thét điên cuồng thấu trời xanh!

Giấc ngủ bình yên đâu mất rồi
Xương tàn đất lạnh khóc mồ côi
Chết thèm giọt mưa xưa nắng cũ
Buồn đứt dây tình bỏ cuộc chơi…

Giấu kín cô đơn giấu chuyện buồn
No tình du mục đói quê hương
Quanh co quằn quại đau lòng đất
Suối cạn khô rồi đá ngóng sương…

Nguồn cội ngọt ngào dấu đớn đau
Qua bao rừng núi gọi chiêm bao
Hơi tàn sức kiệt tim khô máu
Còn giọt lệ nào dành cho nhau …

Chưa kịp hẹn hò chưa môi hôn
Đã nghe rêu cỏ mọc đầy hồn
Xác thân xa lạ tình oan trái
Vóc dáng mơ hồ sương khói chôn…

Giấu má che môi không giấu buồn
Gió chui vào áo chui vào xương
Răng sâu rụng xuống hồ ly biệt
Còn giọt máu nào nuôi vết thương…

MD 01/01/07
LuânTâm

*********

TẦM XUÂN HÉ NHỤY THƯƠNG YÊU

Run tay cào tuyết khổ qua
Mềm lòng đất khách thăng hoa quê mình
Nưả mê nưả tỉnh cầu kinh
Tầm xuân hé nụ yêu tin đợi chờ
Mồng mười trăng non ướt mơ
Gió căng hương áo đưa thơ mộng lành
Bồng thương cõng nhớ dỗ dành
Than hồng bếp ấm lều tranh tình trào
Thuyền hoa vàng bướm chiêm bao
Hoa cười trăng mật vòng cầu hoa mưa
Đường hoa mắc cỡ gió đuà
Cỏ may áo Tết cho buà yêu hôn
Hơn mềm hơn ấm hơn thơm....
Nha cưng ...
Thương ơi....

MD.02/24/10
(Tức ngày 11 tháng Giêng năm Canh Dần 2010)
LuânTâm

*******

Mai Mốt

Mai mốt em về thăm anh không
Hay là mãi mãi vẫn không không
Nghìn sau điên đảo đời xa lạ
Mây hết cao xanh nắng hết hồng

Tuyết sẽ phủ đầy những lối rêu
Chỗ ngồi chỗ đứng hết hương yêu
Những lời tình tứ thành mưa gió
Trời đất giận lây đến nắng chiều

Dấu cỏ hơi sương cũng hững hờ
Còn ai đọc sách ai quay tơ
Nhà không còn dấu vườn đâu mất
Bến vắng sông khô khói mịt mờ!

Ai sẽ lang thang qua lối nầy
Lẽo đẽo theo hoài nhặt hương bay
Bao nhiêu hương sắc thành hư ảo
Để bước si tình thêm đắng cay!

Ngày đêm lẫn lộn chân ngược xuôi
Nửa tỉnh nửa mê khóc lẫn cười
Đi ở không xong về không được
Thân xác hình như chẳng giống người!

Anh sẽ đi trong mắt em buồn,
Tìm em đếm kỷ lại mười thương
Bao nhiêu duyên nợ còn mang nặng
Sao chẳng chờ nhau chẳng chỉ đường?

Anh cũng không còn anh nữa đâu
Nếu em không kịp trở về mau
Hôn anh một chút yêu một chút
Tha thiết tuyệt vời trong chiêm bao…

MD 04/04/04
LuânTâm

(Trích trong Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh ,
Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA/USA.2005,tr.143-144)



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

 
Ngọt Ngào
 
Chờ nhau cuối nẽo luân hồi
Mênh mông hương tóc bồi hồi áo bay
Nghẹn ngào tay lại cầm tay
Qua bao bể khổ chông gai nhục nhằn
Còn không một chút băn khoăn
Ngày xưa chú Cuội chị Hằng yêu nhau
Ai trồng trầu? Ai trồng cau?
Mà thôi! Chỉ kể cho nhau chuyện mình
Thuyền sầu thuyền mộng, thuyền tình
Biết đâu còn có trăm nghìn dòng thơ
Chở em vào mộng vào mơ
Cũng còn chưa đủ nên chờ nghìn năm
Gối chăn còn dáng em nằm
Nghiêng qua nghiêng lại trăm năm ngọt ngào...
Mưa nhiều nên chẳng có sao
Mắt em rực sáng lối vào hồn anh!
Diù nhau khắp chốn rừng xanh
Lá hoa vẫn đẹp mong manh áo màu
Diù nhau lên đỉnh non cao
Sương rơi gió thoảng hôn nhau điên cuồng
Nổi trôi tận suối tận nguồn...
Mò trăng đáy nước tìm hương ven đồi…
Giả từ thế kỷ đơn côi
Cùng nhau thơ thẩn vùng trời riêng tư
Em như dòng nước hiền từ
Anh như rong biển tương tư si tình
Hẹn hò cuối n ẻo phù sinh
Khói mây thay áo cho mình... yêu ta!
Trăng bao nhiêu tuổi trăng già
Em bao nhiêu tuổi ngọc ngà ngây thơ
Cho tình vẫn đẹp vẫn mơ
Cho anh chết đuối bên bờ... môi em…
 
MD. 01/09/03
LuânTâm
 
(Trích trong “Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh”,
 Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA, USA.2005,tr.145-146)
 

********
 
Mồ Côi
 
một ngày hết nắng hết mưa
hết cười hết khổ hết trưa hết chiều
hết mây hết gió dấu yêu
mồ côi rừng núi trăng dìu bóng đau!
Cây cỏ xác xơ thân xác xơ
Núi sông xa lạ chẳng ai chờ
Ngày đi ngày đến đêm không hẹn
Buồn đến buồn đi gió hững hờ!
Trăng vẫn vô tình mây lượn quanh
Lá hoa nào rụng xót đau cành
Vết thương bỗng lớn thành ma quái
Gào thét điên cuồng thấu trời xanh
Giấc ngủ bình yên đâu mất rồi
Xương tàn đất lạnh khóc mồ côi
Chết thèm giọt mưa xưa nắng cũ
Buồn đứt dây tình bỏ cuộc chơi!
Dấu kín cô đơn dấu chuyện buồn,
No tình du mục đói quê hương,
Quanh co quằn quại đau lòng đất,
Suối cạn khô rồi đá ngóng sương?
Nguồn cội ngọt ngào dấu đớn đau
Qua bao rừng núi gọi chiêm bao
Hơi tàn sức kiệt tim khô máu
Còn giọt lệ nào dành cho nhau
Chưa kịp hẹn hò chưa môi hôn
Đã nghe rêu cỏ mọc đầy hồn
Xác thân xa lạ tình oan trái
Vóc dáng mơ hồ sương khói chôn!
Giấu má che môi không giấu buồn
Gió chui vào áo chui vào xương
Răng sâu rụng xuống hồ ly biệt
Còn giọt máu nào nuôi vết thương...
 
MD 01/01/07
LuânTâm

********
MƠ MÀNG CỎ HOA
 
Buồn đau trùng khóc dế than
Đất đen đất đỏ đất vàng lạnh tanh
Vườn hoang cây chết rêu xanh
Rừng tan bể khổ không cành treo sương
Cỏ gà cỏ vịt tang thương
Rễ non hạt bé đoạn trường dấu xuân
Mưa đi nắng đến điên khùng
Cháy thương cháy nhớ...xin đừng cháy mây !
Đau đá nát xót vàng phai
Kinh hoàng gió hú mưa bay khói chiều
Sống đói lạnh chết bị thiêu
Tro tàn tức tưởi hẩm hiu bọt bèo
Lối mòn tình lụy mốc meo
Lênh đênh nước ngược chống chèo hôn mê
Dài đêm ác mộng no nê
Tàn ngày tận thế đi về chết khô
Trôi hình nổi bóng ngây thơ
Áo lành áo rách mịt mờ bụi bay
Cò con đồng cạn ăn mày
Gọi thuyền trăng chở men say giữa trời
Cho bầy cá nhỏ đua bơi
Cho dòng suối mát dạo chơi rong vàng
Thương tay đuà nước dịu dàng
Tình người tình đât mơ màng cỏ hoa...
 
MD.10/24/08
LuânTâm

********

CUỐI BỜ HỒI SINH
 
Ruộng mơ núi vườn tưởng rừng
Cây ăn cỏ ngủ chôn chân chợ chiều
Nước lên đói nước xuống nghèo
Trước xa sau lạ chống chèo hoang mang
Vui mưa buồn nắng lỡ làng
Mơ hồ Tiên Phật lang thang đưa đò
Vòng thương trốn kiếm quanh co
Nửa đêm thức giấc giả đò ngủ mê
Để cho trăng gió hẹn thề
Len qua cửa sổ vỗ về gối chăn
Người đói sao ta khát trăng
Cuối trời lưu lạc hoa ăn bướm tình
Không còn lạnh bóng nóng hình
Không còn dâu bể sao mình xa nhau
Xanh buồn tay trắng thương đau
Nổi trôi râu rụng lệ trào tắm thơ
Vàng mây vàng lá vàng tơ
Tròn trăng mộng khuyết trăng mơ hết hồn
Tim đau đau thấu tân hôn
Hồn đau đau thấu ngọn nguồn đục trong
Vùi đầu bếp lạnh chiều đông
Tro tàn vuốt mặt đo vòng tử sinh
Ru người tình điệu dỗ mình
Hương môi hương tóc hương tình hương thơ
Rau sam rau đắng rau mơ
Gửi hôn hoa nắng cuối bờ hồi sinh ...
 
MD.02 /07/05
LuânTâm

*******
 
BẾP ẤM THAN HỒNG THƯƠNG ƠI
 
Cuối tuần bếp ấm than hồng
Ôm nhau ngủ muộn mặc đông đá buồn
Mò trăng đáy nước tìm hương
Chiêm bao nho nhỏ thiên đường trong ta
Thương trải thịt nhớ căng da
Ru hồng dỗ trắng ngọc ngà thơ ngây ...
"Chợt nhìn môi rượu đã say
Gom bao tóc rụng xây đài tương tư"(1)
Bướm tắm nắng hoa tắm mưa
Cho trăng ăn mật bốn muà ca dao
Nâng bông bưởi hứng hoa cau
Hoa chanh mắc cỡ hoa đào Đường thi
Vòng vo mê lộ xuân thì
Sen hồng nâng gót em đi về làng
"Chim khôn kêu tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe"(2)
Hát đình cúng miễu chèo ghe
Giọng hò cấy luá thương mê nhớ ghiền
Ngọt ngào tình tứ bình yên
Chung môi nghìn kiếp hoa tiên bút rồng
Thả diều đuổi bướm hát rong
Chim quyên xuống đất nhãn lòng cần thơ
Buồn đi mộng vui đến mơ
Hoa cười cỏ muá ...ầu ơ ...ví dầu....
Bướm chú rể hoa cô dâu
Run tay cởi áo qua cầu ướt ao...
Không nghìn trước không nghìn sau
 Chịu hôn...
Cưng ơi...
MD.12/07/09
LuânTâm

(1) Hai câu trong bài "Khóc Trong Mắt Cười" (LuânTâm,TT"Hương Áo",
MinhThư xb,USA.2005,tr.230)
(2) Ca Dao

*******

NGỌT NGÀO HOÁ THÂN
Giọt buồn nhỏ xuống môi nhau
Trôi vào chăn gối ngọt ngào hoá thân
Hoa tiên cây chữ trái vần
Môi thơ lưng nhạc vai xuân hao gầy
Chân trần áo vá đắng cay
Tình quê tình đất thương hoài thương ơi !
Hoa em quốc ngữ lên ngôi
Cho anh cắn bút vẽ đôi chân mày
Triệu Minh-Vô Kỵ đầu thai (1)
Giang Hồ Tiếu Ngạo rửa tay ...Phong Thần (2)
Hết ân oán hết nợ nần
Tiêu dao tuyệt đỉnh mưa gần nắng xa
Tình bất tử nghĩa không già
Yêu nhau nghìn kiếp còn là ...học yêu...
Trăm năm trăng mật bao nhiêu
Đường vào tình sử chín chiều bướm hoa (3)
Em là nhà mình là ta
Mò trăng đáy nước thịt da cháy rừng....
 
MD.07/11/08
LuânTâm
 
(1) Vô Kỵ - Triệu Minh :Tên hai nhân vật chính trong bộ truyện dài kiếm hiệp kỳ tình rất nổi tiếng "Cô GáI Đồ Long" của Kim Dung.
(2)
a/"Tiếu Ngạo Giang Hồ" : Tên bộ truyện dài kiếm hệp nổi tiếng cua Kim Dung ,với hai nhân vật chính là Lệnh Hồ Sung va Nhậm Doanh Doanh.
b/" Phong Thần Diễn Nghĩa " : Tên bộ tryện Tàu thần thoại cuả tác gỉa Hứa Trọng Lâm ( Người đời nhà Minh ). Sách kể chuyện vua Võ Vương hội hợp chư hầu để phạt vua Trụ ( Vua cuối cùng của nhà Thương ) ,thiết lập nhà Chu . Câu chuyện được truyền khẩu trong dân gian từ lâu đời .Sau mới được Hứa Trọng Lâm sắp xếp, hệ thống hoá lại,cấu tạo với sự xuất hiện cuả thần thánh tiên phật tương tự phần nào ...như là bộ Tây Du Ký cuả Ngô thưà Ân vậỵ ( Theo Hoàng Xuân Chính,Từ Điển Danh Nhân,Địa Danh &Tác Phẩm Văn Học Nghệ Thuật Trung Quốc,Tập I ,Tác giả xuất bản,USA.2006,tr.326-327)
(3) "Đường Vào Tình Sử":Tên một Thi Tập bất hủ tuyệt tác của Thi Tiên Đinh Hùng.



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-16 16:13:30LuânTâm>



CÒN NGUYÊN TRỜI SẦU

Buồn xin ôm trắng ru hồng
Mai sau lỡ bước sang sông cũng đành
Vui xin nghiêng nón hôn nhanh
Mai sau lá có xa cành đỡ đau !
Vòng thương hương nhớ bảy màu
Đêm đêm gọi mộng bay vào gối ôm
Ngoan BếnTre điệu SàiGòn
Nâng niu vuốt giận dạo đờn dấu yêu
Chờ nắng sớm đợi sương chiều
Tham lam nhặt hết dấu yêu muộn màng
Không cho ong đỏ bướm vàng
Heo rừng dê núi xếp hàng xin khen
Bùa yêu mê nhớ dành riêng
Một lần xin được ngoan hiền trăm năm
Nhạc chờ đứng thơ đợi nằm
Hôn mê dáng ngủ nghìn năm tình trào
Đêm chiêm bao ngày chiêm bao
Gối mây áo bướm trăng sao chung mùng
Đùa nắng hạ tắm mưa xuân
Cuối bờ sinh tử hồng trần đong đưa
Đường trăng cổ tích gió đuà
Lưng ong vai mật đánh lưà suối mơ
Cười kinh sử khóc văn thơ
Áo mây ăn mộng lững lờ sắc không
Hoá thân bụi trắng gió hồng
Chui vào áo ngủ đo vòng tử sinh
Thuyền mây cỡi sóng dâng tình
Lên trăng trúng gió giật mìng bóng tan
Hoa địa ngục cỏ thiên đàng
Tìm nhau chỉ thấy dịu dàng ...bụi bay !
Đường thương tỉnh đường yêu say
Rượu sầu thuốc tủi nghiêng vai gánh chiều
Hồn rừng vượt biển ăn rêu
Ngược dòng bão lửa cũng liều... như sam...
Bàng hoàng gãy gọng xe tang
Oan hồn đom đóm nhang tàn nửa khuya
Đau lòng không thể xẻ chia
Đong đầy cay đắng đi về không không
Chìm đò đào núi tát sông
Ngẩn ngơ tăm cá bềnh bồng bóng chim
Lẽ đâu không nợ không duyên
Dã tràng lấp biển còn nguyên trời sầu....

MD.06/26/04
LuânTâm.

*******

CỦA RIÊNG ANH

Em là giọt nắng trong tim anh
Là bản tình ca mộng thơm lành
Là trăng chung thủy nghìn năm trước
Là bóng quê nghèo hồn hoa chanh

Như hoa mắc cỡ như rau thơm
Nuôi dưỡng tình quê hương gối rơm
Vượt bao bom đạn tìm đường sống
Em giữ cho anh hoa môi hôn...
 
Như tình như nghĩa như nợ duyên
Kho tàng cổ tích ca dao tiên
Âm thầm góp nhặt lời sông núi
Cho cõi người ta hương bình yên

Là nhớ là thương là cưng cưng
Sớm trưa chiều tối hôn không ngừng
Hột đường hột muối thương tắm mẳn
Da trăng gối mật hoa mưa xuân

Tóc tiên vời vợi lòng chân như
Giữa dòng bèo bọt khói sương mù
Thương hoa tiếc ngọc em thơ khóc
Gửi gió nghìn sau hương tình thư

Như cánh chim xanh giửa khung trời
Như hồn thu thảo bóng mây trôi
Như chùm khế ngọt cười mít ướt
Như hoa me đất mẹ thương ơi ...

Như trái sầu riêng chín đói mừng
Áo vàng mai Tết mới khoe lưng
Như lời nũng nịu thơm hương lúa
Thủ thỉ thì thầm cưng rất cưng...

Như cơm như nước như bình an
Như gió đêm hè yêu thật ngoan
Như thơ như nhạc như tranh tượng
Hai đứa ru tình đẹp thế gian

Em mãi bên anh của riêng anh
Thơm tho ngon ngọt thấu trời xanh
Bùa yêu mớm hết hương tình muộn
Cho hết lỗ lời... hết để dành....

MD.06/29/08
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

 
TRĂNG THỀ HỌC YÊU
 
Mưa đi sao nắng chưa về
Khô hoa héo bướm lỗi thề câu thơ
Buồn trôi trong vết bụi mờ
Thiên thu hôn bóng ngẩn ngơ dấu buồn
 
Bụi hồng cát trắng bay luôn
Nâng niu hương áo đoạn trường còn nguyên
Chiều đông giọt nắng ngủ quên
Mộng du liền cánh cầu tiên đợi chờ
 
Trang sinh cởi áo mộng mơ
Ngược xuôi chèo chống vô bờ học yêu....
 
Biết chưa ...
Cưng ơi ....
 
MD.05/23/10
LuânTâm

******
 
ÁO RÊU XANH
 
Bỏ cuộc đời rồi người đi đâu
Nghìn măm đất lạnh có chiêm bao
Hay còn vất vưởng theo mây gió
Mưa nắng xương tàn ...thôi hết đau !
Đã lỡ sinh vào cõi phù sinh
Biết đâu đêm tối đâu bình minh
Biết đâu chân thật đâu gian dối
Lủi thủi đường khuya bóng giận mình!
Dốc núi bơ vơ gốc thông già
Bốn muà ấm lạnh cũng phôi pha
Chỉ còn chút bụi hồng lưu luyến
Trăng lặn sao mờ chẳng nỡ xa
Tay ngủ trong tay nắng ngọt ngào
Phút giây hạnh phúc tựa chiêm bao
Trăm năm ai hẹn ai lỗi hẹn
Còn nhắc làm chi chuyện kiếp nào ?
Ai bảo hoàng hôn lắm mộng mơ
Chiều thêm tình tứ dệt thành thơ
Áo bay tóc rối chân chim sẻ
Rồi cũng xa vời cũng hư vô !
Nói chi chung thủy với ngàn thương
Vườn xưa hoa cũ có còn hương
Hay đã xác xơ mầm khô héo
Như lòng vắng lạnh gửi gió sương?
Bên kia cuộc sống thực mơ hồ
Có nghĩa  gì đâu chuyện đợi chờ
Mây vẫn vô tình mưa vẫn ướt
Đường con  quen thuộc vẫn bơ vơ !
Có muốn tìm nhau cũng trễ rồi
Bao nhiêu hờn tủi nước đá trôi
Hoang vu từ độ từ độ vừa quen biết
Ngăn cách từ trong tiếng gọi mời ...
Nghìn xưa đã có bao biệt ly
Người già đưa tiễn người trẻ đi
Đoạn trường không thể so hơn kém
Kỷ niệm gấm hoa có nghĩa gì ?
Còn đâu hơi sức để khóc than
Lá thu chết ngộp lối thu vàng
Trời quen đất lạ lòng sương khói
Một chút hương xưa cũng lỡ làng !
Bụi mờ sách cũ áo rêu xanh
Còn màu kỷ niệm xin để dành
Cho bướm thơ ngây bay vào mộng
Khóc thương duyên nợ đã không thành!
Dấu chân người cũ đã xa xăm
Gió núi mưa rừng chẳng viếng thăm
Sao rơi đêm lạnh thuyến không bến
Tăm cá còn đau bóng chim nằm…
Tuổi thơ có mộng có ngọt ngào
Thì xin trả sách cho nghìn sau
Bao nhiêu vinh nhục bao cay đắng
Đã đủ kinh hoàng lạc mất nhau...
Trước cũng không mà sau cũng không
Nhẹ nhàng dạo bước vào hư không
Sen vàng huệ trắng lòng mây trắng
Vô tận bềnh bồng như biển sông...
 
MD.08/10/02
LuânTâm
 
******
 
VỌNG PHU HOÁ ĐÁ VỌNG THÊ
 
 Cởi áo cho nhau hoa mắc cỡ
Hương quê tình đất nước bồng con
Hoa cam hoa bưởi hoa chanh hát
Hương luá hương cau hứng bông gòn
Thơ thơ gội tóc dài suối mộng
Trời xanh mây trắng nắng vàng hôn
Vòng lưng chừng núi hoa mưa bướm
Buồn tắm sạch trơn vui sạch trơn
Dìu nhau tuyệt đỉnh tinh cầu nhớ
Kỷ niệm chung dù chung áo mưa
Hơi thở nhịp tim non bốc lưả
Học yêu giỏi quá ...Má chịu thua...
Sông thương bể nhớ phù sa gọi
Tương tư thơm ngọt thấu trời xanh
Hứng thơ nâng nhạc trào sưã mật
Lục bình điên điển em tinh anh...
Lỡ mai lá có xa cành
Chim quyên cu đất dỗ dành hồn quê
Trăm thương đi ngàn nhớ về
Núi vọng phu đá vọng thê vẫn còn...
 
Biết hôn ...
Em ơi ...
 
MD.05/23/10
LuânTâm
 


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
Bên Lề Chiêm Bao

Em về chưa kịp cưng hôn
Chưa kịp thở vội và cơm..đi làm
Thêm giờ cực khổ không than
Nuôi con ăn học bảng vàng mộng xanh
Thương chồng thất thế cũng đành
Ngậm cay nuốt đắng dỗ dành tình quê
Hương hoa hương cỏ tóc thề
Đi về lủi thủi bên lề chiêm bao
Quê người lận đận thương đau
Nghìn xưa nát ngọc chìm châu bây giờ
Đèn khuya đối bóng hứng thơ
Thiên hương quốc ngữ dại khờ nâng niu
Chợ trưa chợ sớm chợ chiều
Đen da nám mặt buà yêu phai hồng
Khóc nước đá cười sầu đông
Cụt đuôi con cút đau lòng con sam
Trăm thương ngàn nhớ lệ tràn
Gửi thơm quê Mẹ gìn vàng giữ hương
Buồn Giáng tuyết vui Giáng hương
Em hoa mắc cỡ hoài thương tiên bồng....

MD.04/16/09
LuânTâm

*******

HÔN BÓNG BÌNH MINH

Anh về hôn bóng bình minh
Thơm hoa mắc cỡ cùng mình câu thơ
Biết em buồn ngủ còn chờ
Ru thương dỗ nhớ mộng mơ tiên bồng
Ầu ơ ...Em ngủ hoa hồng
Chuồn chuồn bay thấp ruộng đồng tắm mưa
Công con hay muá đong đưa
Gà con học gáy buồn trưa bảy màu
Ầu ơ ...Em ngủ ngoan mau
Chiêm bao nho nhỏ anh hầu quạt thơ
Đất lành chim đậu ướt mơ
Cò bay thẳng cánh chó ngơ ngẩn nhìn
Ầu ơ...Em ngủ xiêu đình
Thêm thơm thêm ngọt cầu kinh trắng hồng
Thiên hương ẵm quốc ngữ bồng
Rừng thương vợ núi nhớ chồng dấu yêu
Em thơ ngây ngủ thật nhiều
Cỏ thơm hoa ngọt bướm yêu mật trào
Ầu ơ...Em ngủ chiêm bao...

Biết hôn...
Em ơi ....

MD.05/28/10
LuânTâm


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
BÊN HỒ HƯ ẢO

Trên đỉnh tình sầu trăng níu sao
Vực buồn hôn bóng đói chiêm bao
Nắng mưa giông bão thèm đưa đón
Chân cứng đá mềm thương nhớ đau

Chẳng lẽ chung môi uống mơ hồ
Che trời lấp biể hết hồn thơ
Nợ tình còn vết thương khôn lớn
Chết đứng chết ngồi hoa cỏ khô

Ta cũng bỏ ta mình bỏ mình
Vòng yêu thất nghiệp tội ăn xin
Trôi trong hương nhớ nghìn thu lạnh
Bên hồ hư ảo bóng cầu kinh ...

Nhà cũ vườn xưa dấu bụi mờ
Ngõ buồn đứt ruột nhện quay tơ
Tàn canh rau đắng sau hè hát
Sáu câu vọng cổ mùi ướt mơ...

MD.06/28/08
LuânTâm.


*******

BAY VÀO ÁO EM

Ầu ơ...
Ví dầu...

Thương ơi ...Trăm nhớ ngàn thương
Đường hoa ngõ bướm chung trường hoc yêu
Chờ trưa đưa sớm đón chiều
Con ong hút mật con diều giấy bay...

Ầu ơ.... tai thỏ mắt nai
Sừng dê non cấm gừng cay hít hà
Cò con cỡi con trâu già
Khổ qua điên điển thịt gà kho tiêu…

Ầu ơ ...Em ngủ ngoan nhiều
Le le cúm núm trồng tiêu lộn trầu
Chuồn chuồn đom đóm cào cào
Bay cao bay thấp bay vào áo em ...

Ầu ơ ...Em ngủ hoa ghen
Lưng ong râu bướm giành khen tóc dài
"Em tôi khát sưã bú tay
Ai cho bú thép ngày ngày mang ơn..."(1)

Ầu ơ...Em ngủ sạch trơn
Chiêm bao nho nhỏ ngọt hơn đường phèn
Anh ru anh dỗ ...tắt đèn...
Cưng thơm cưng ấm cưng mềm hôn cưng...

Ầu ơ …
Ví dầu…
Chịu hôn ...
Cưng ơi...

MD.06/11/10
LuânTâm
(1) Ca dao.


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

 
NHƯ BUỒN
 
Hai trái tim đau hai nẻo buồn
Người về quê cũ khóc tan thương
Ta đi vào cõi hư không đợi
Trần thế không còn bóng gió sương !
 
Câu chuyện tình yêu lắm trái ngang
Gió thu rụng cánh bướm điêu tàn
Bóng hoa vương vấn cành không lá
Hồn rã đeo sầu bóng lang thang !
 
Muốn hứng hương thưà nâng gót mây
Hình như lối cũ áo mưa bay
Vầng trăng tình tự quên hôn bóng
Cho bướm hoa thèm...khóc thương vay !
 
Như tiếng thân quen tự kiếp nào
Ban ngày chẳng lẽ cũng chiêm bao
Hình như áo ngủ hương bay mất
Vào cõi mịt mờ hẹn kiếp sau...
 
Gió núi mưa rừng khóc thiên thu
Thuyền sầu bóng lạnh biển sương mù
Còn bao bong bóng tình hư ảo
Còn biết đường nào thực lòng tu ?
 
Nổi trôi vô tận bóng nhục nhằn
Chong chóng quay cuồng không tháng năm
Nói cười gượng gạo thân tàn khói
Đất lạnh chừng như hết chỗ nằm...
 
Nhớ để thêm đau tiếc thêm sầu
Trăm năm gió thoảng nước qua cầu
Bóng mây chìm nổi đau lòng nước
Buồn cũng như mình vưà mất nhau...
 
MD.01/10/09
LuânTâm
 
*******
 
CHIỀU TÀN
 
Nắng chưa buồn ngủ giởn cành tre
Đồng lúa xanh non gọi gió về
Bao nhiêu mây trắng tan thành khói
Hương tóc hương hoa quyện áo hè
 
Hàng cây ngơ ngác đón sương rơi
Lá chuối đong đưa thật lả lơi
Chút bụi hoàng hôn còn e ngại
Đêm về thêm nặng bóng đơn côi
 
Lạnh từ ngõ vắng lạnh vào tim
Sông núi mờ xa khuất nẻo tìm
Hư thực dòng đời đau chìm nổi
Chong đèn mờ tỏ khóc thâu đêm
 
Sao cũ trăng xưa nhớ muộn màng
Nơi nào hò hẹn thêm dở dang
Nơi nào thương nhớ đành quên lãng
Hoa đẹp rồi hoa cũng úa tàn !
 
Trách chi dòng nước quá vô tình
Gặp gỡ chừng như nợ ba sinh
Có phải vụng tu từ muôn kiếp
Nên không buộc nổi chiếc thuyền tình ?
 
Nhớ tiếc bình minh nhớ tiếng chim
Nhớ tia nắng ấm đẹp dịu hiền
Tuổi thơ hoa bướm say màu áo
Giấc ngủ ngọt ngào mơ gặp tiên!
 
Quay cuồng danh lợi cũng khói mây
Bóng xế đường chiều cũng xuôi tay
Cho dù cõi tạm hay cõi thực
Cũng đã quá nhiều chuyện đắng cay !
 
Giọt nắng mong manh qúy vô cùng
Biết đau vô thủy đâu vô chung
Cỏ cây còn muốn nuôi mầm sống
Sỏi đá buồn vui bước ngập ngừng
 
Ngọc nát châu chìm tự nghìn xưa
Than trời trách đất mấy cho vừa
Thì thôi...trong đục là nhân thế
Thanh thản mà đi mặc gió mưa....
 
MD.04/10/02
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

GIỌT TÌNH NHỎ XUỐNG MÔI THƠ
 
Giọt tình nhỏ xuống môi thơ
Hoa tiên hé nhuỵ ướt mơ hồng trần
Qua cầu cởi áo phù vân
Thơm tuyệt đỉnh ngọt chín từng hôn mê....
 
Giọt tình nhỏ xuống câu thề
Tóc dài bối rối đi về vòng lưng
Tay than vui chân lưả mừng
Quấn mơ níu mộng tầm xuân quê nhà...
 
Giọt tình nhỏ xuống nhuỵ hoa
Bướm tình run rẩy thịt da cháy rừng
Hoa cười cỏ tắm mưa xuân
Vòng vo mê lộ ăn mừng cho hôn...
 
Giọt tình nhỏ xuống gót son
Chân như bốc khói một con chim cười
Thơ tình đứng nhạc tình ngồi
Hoa ru ngược bướm dỗ xuôi đèo bồng...
 
Chơi vơi đỉnh trắng vực hồng...
 
Chịu hôn...
Cưng ơi ....
 
MD.06/10/10
LuânTâm
 
******
 
BÊN LỀ NHÂN GIAN
 
Ta đi ta đến ta về
Thả thơ dạo nhạc bên lề nhân gian
Mặc địa ngục mặc thiên đàng
Mây trôi gió thoảng dịu dàng thương đau
Kinh nghìn trước kệ nghìn sau
Có không không có thấp cao sao mà ngờ
Tình thơ tình mộng tình cờ
Tình nhà tình tình nước tình khờ đinh ninh
Bóng chùa bóng miễu bóng đình
Tình người tình đất văn minh tiêu điều
Vòng thương vòng nhớ vòng yêu
Cũng xin cho hết chín chiều quê hương
 
Buồn vọng cổ vui cải lương
Chim hồng lạc tổ đoạn trường núi sông
Dã tràng xe cát uổng công
Thương cha mẹ lạnh đau lòng cò con
 
Một mai chân cứng đá mòn
Sương mù trăm nhớ vẫn còn ngàn thương
"Không vô thường không hữu thường
Ta như sương khói quên đường chiêm bao..."(1)
 
MD.06/16/10
LuânTâm
 
(1) Hai câu thơ kết luận bài "TAY BẾ TAY BỒNG "
của LuânTâm trong TT "HƯƠNG ÁO")
 
********


HỒNG EM GIỌT NẮNG CHIỀU ĐÔNG

 Mình ơi...
Biềt hôn ...

Hồng em giọt nắng chiều đông
Hồng thương hồng nhớ hồng trông hồng chờ
Hồng thơm hồng ngọt hồng mơ
Hồng đi hồng đứng hồng thơ hồng tình
 
Hồng ghen hồng giận hồng tin
Hồng cười hồng khóc hồng xin hồng đòi
Hồng mật hồng sưã hồng xôi
Hồng nằm hồng đứng hồng ngồi hồng cưng
 
Hồng vui hồng hát hồng mừng
Hồng hoa hồng bướm hồng xuân hồng hè
Hồng bồng hồng ẵm hồng khoe
Hồng yêu hồng giấu hồng che hồng ngừng
 
Hồng môi hồng gót hồng lưng
Hồng chơi hồng giỡn hồng nhưng hồng mà
Hồng non hồng nước hồng nhà
Hồng chim hồng suối hồng hoa hồng người
 
Hồng khôn hồng điệu hồng mời
Hồng sông hồng núi hồng trời hồng quê
Hồng đi hồng đến hồng về
Hồng ôm hồng níu hồng mê hồng trần...
 
Hồng yếm hồng áo hồng ân
Hồng duyên hồng nợ hồng ăn hồng nhìn...
 
Biết hôn...
Mình ơi...
 
MD.06/17/10
LuânTâm

*******
 
THUYỀN SẦU
 
Ra đi  thêm nhớ quê nhà
Trăm măm nghi hoặc thương xa nhớ gần
Người buồn hoa héo khô xuân
Hoa buồn người héo hồng trần khô hương

Ngày xưa sống với ruộng vườn
Ngày nay lạc lõng phố phường nhỏ nhoi
Hiền nhân xưa cũng nổi trôi
Thi nhân xưa cũng rã rời hồn thơ

Trăng sầu tóc bạc xác xơ
Gian nhà quen thuộc còn ngờ chưa quen
Mặc ai chia rẽ sang hèn
Mặc ai quên nghĩa trắng đen thay lòng

Ta như sóng nước Cửu Long
Lang thang bốn biển mà lòng một phương
Đất lành thêm một quê hương
Nợ duyên mấy kiếp đọan trường gian nan

Tuổi thơ sao lắm cơ hàn
Đội trời đạp đất thênh thang sông hồ
Lối nào hoa úa cỏ khô
Nhân gian mờ mịt nhấp nhô thuyền sầu

Chạy ăn chạy mặc bạc đầu
Đắng cay lủi thủi về đâu đêm dài
Sao chưa nguyện ước đã bay
Áo chưa kịp mặc đã phai hết màu

Tối đen đường trước ngõ sau
Bầy đom đóm nhỏ bay vào mộng du
Bốn phương khói lửa mịt mù
Bao nhiêu oan ức tội tù nát thây

Còn đâu chiều cũ sum vầy
Ly trà xanh chén rượu say nghĩa tình
Mười năm gối mộng thư sinh
Mười năm đâu bể thuyền tình dở dang

Ai về phố cũ hoang tàn
Ta tha hương cũng xốn xang nửa đời
Ao bèo ca nhỏ còn bơi
Ruộng hoang rau đắng cải trời nhớ ai

Nhà không vườn trống mưa bay
Nhện giăng rêu phủ dấu giày bể dâu
Mồ cha mả mẹ còn đâu
Nghìn thu cũng chẳng thể nào yên thân

Đã đành nhân thế phù vân
Mà sao gian ác chẳng cần đắn đo
Thì thôi ! Câm điếc giả đò
Cũng như cát bụi nhỏ to làm gì

Một đời chỉ một chuyến đi
Trước sau rồi cũng xanh rì mốc meo
Lang thang nắng sớm mưa chiều
Đục trong hờn giận thương yêu còn gì

Rừng thiền núi mộng vô vi
Áo bay sương khói đường đi bụi mờ....
 
MD.01/11/02
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

BỒNG EM THƠ MỘNG LÊN NGÔI
 
Vưà tay chạm tay môi kề môi
Đã trăng ăn mật thấu đỉnh trời
Dấu yêu dấu nhớ nghìn năm đợi
Tinh anh thơ mộng em lên ngôi...
 
Cải trời đắng đất khổ qua trôi
Trăm thương khát sưã ngàn nhớ ơi !
Bờ mê bến giác trèo non cấm
Hứng trái yêu cho ngọt nâng lời ...
 
Áo mão hư không mặc nhân gian
Đôi chim hồng tắm suối hồng ngoan
Mây hồng thay áo hồng hoa cưới
Vòng thơ ngây dại bốc lưả than...
 
Cho nhau riêng cõi bình an
Đơn sơ chung thuỷ dịu dàng thơ ca
Ru nắng bướm dỗ mưa hoa
Trao hồn đổi xác thay da hồng trần
 
Chung đầu thai chung vòng xuân
Phù du phù thuỷ phù vân mặc tình...
 
Chịu hôn...
Cưng ơi ...
 
MD.06/09/10
LuânTâm

*****

CŨNG MAY CÒN DẤU MÔI SON
Em ơi !
Biết hôn ...

Tưởng đâu lạc mất nhau rồi
Mênh mông bể khổ nghẹn lời trối trăn
Ôm gối tuyết níu bóng trăng
Ngày đứt ruột đêm rụng răng ăn đòn
Cũng may còn dấu môi son
Hoa tiên bút bướm tân hôn thơ trào
Thơm cưng còn tưởng chiêm bao...

Biết hôn ...
Em ơi ....
MD.02/25/10
Luân Tâm

*****

DẤU YÊU
Có ai kết tóc trói đau
Hình như sét đánh chiêm bao chìm tàu
Có ai xây mộ trăng sao
Hình như bóng khói vẫy chào bóng mây
Có ai xin vẽ chân mày
Hình như bụi bám gót giày hư không
Có ai tưởng vợ tưởng chồng
Hình như hồn bướm còn trong tơ tằm
Có ai mê dáng tiên nằm
Hình như ảnh ảo tưởng lầm ảnh hư
Có ai vất áo chân tu
Hình như bến tuyết tương tư bóng đò
Có ai buồn giấu vui cho
Hình như tình thực khôn dò dấu yêu
Có ai đỉa đói sớm chiều
Hình như hết phép bùa yêu cũng đành
"Giả đò mua khế bán chanh
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn"(1)
Hình như chớp bể mưa nguồn
Có ai lạc lối đoạn trường chôn nhau...
MD.06/12/08
LuânTâm
(1) Ca Dao

******

DẤU SON THƠ TÌNH
 
Chờ em chờ em chờ em
Ngày đứt bóng đêm tắt đèn tối ôm
Gối sầu gối sách gối rơm
Dư hương áo ngủ dấu son thơ tình...
 
Còn nguyên sao chẳng cho nhìn
Cho bồng cho ẵm cho xin cho đòi
Cho thơm cho ngọt thấu trời
Cho tình cho điệu cho lời cho yêu...
 
Thương bao nhiêu nhớ bao nhiêu
Cũng còn chưa đủ cho nhiều nhiều hơn
Cho hôn cho hôn cho hôn
Cho cưng cưng hết sạch trơn trơn còn...
 
Biết hôn ...
Cưng ơi...
 
MD.06/11/10
LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

 
HƯƠNG QUÊ MỘNG HỒNG
 
Ầu ơ...Em ngủ ngon chưa
Chuồn chuồn bay thấp trời mưa nghiêng đồng
Hoa trôi bèo giạt long đong
Thương chùm khế ngọt mềm lòng nước non
Ầu ơ...Em ngủ bòn bon
Cha cày mẹ cấy cò con cỡi bò
Cá rô kho tộ thơm tho
Thêm tiêu thêm ớt thêm ngò thêm cơm
Tình người tình đất sạch trơn
Mưa nguồn chớp bể lòng son trăng thề
Chưa đi đã muốn quay về
Ôm cha hôn mẹ hương quê mộng hồng
Đói no đồng vợ thuận chồng
Con cua chưa lột con còng tréo ngoe
Ầu ơ ...Em ngủ ngoan nhe
Cho anh thơ dại chèo ghe đưa đò
Học yêu học thương học trò

Biết hôn...
Em ơi ...
 
MD.05/15/10
Luân Tâm
 
*******
HÔN BÓNG THIÊN THU
 
Về người mộng bóng tình thơ
Về ta hôn bóng tình cờ thiên thu
Về em ru bóng tương tư
Về anh đón bóng sương mù đau thương
Về mây trôi bóng tha hương
Về nắng cười bóng tơ vương chiều tàn
Về mưa khóc bóng xe tang
Về trăng soi bóng dã tràng gót em
Về sao thương bóng lưng mềm
Về rừng hôn bóng xin thêm hương tình
Về núi treo bóng phù sinh
Về sông tắm bóng cầu kinh vô bờ
Về vườn giỡn bóng ngây thơ
Về đồng ăn bóng xác xơ cua còng
Về ngày khô bóng biển sông
Về đêm ướt bóng chân không lạnh giường
Về nhà khoe bóng văn chương
Về quê nhớ bóng sân trường chiêm bao
Về tình níu bóng trầu cau
Về yêu dấu bóng lệ trào môi son
Về ghen đứt bóng cô đơn
Về trời thèm bóng giận hờn hư vô
Về đất đào bóng cỏ khô
Về nước đục bóng béo cò hát rong
Về lửa mê bóng vợ chồng
Về gió đưa bóng bụi hồng chôn nhau...
 
MD.04/25/08
LuânTâm

CŨNG THƯƠNG NGHÌN ĐỜI
 
Người ơi...
Nhớ nha...
 
Hình như người vẫn bên tôi
Mà sao thương đứng nhớ ngồi bóng đau
Tôi trời thấp người biển cao
Cuối đường hư ảo chiêm bao tuyệt vời
Tôi cá nước người chim trời
Giăng câu buả lưới bốc hơi đá vàng
Dòng kinh Bảy ngã Năm căn
Chèo ghe bán chiếu tình anh treo giò (1)
Ngược xuôi chân vịt cổ cò
Cần thơ cam ngọt gọi đò chanh chua
Ngày dỗ nắng đêm ru mưa
Tay phèn chân đất muối dưa dịu dàng
Chim sâu cu đất lầm than
Be bờ đắp đập nước tràn hoài công
Kinh hoàng mất mẹ ròng ròng
Bọt bèo nương náu đục trong khôn lường
Trước đen tối sau đoạn trường
Ao khô vũng cạn lấp mương rồi đời
Hồn cảo thơm xác văn thơ
Giữ hương quê mẹ đổi đời văn minh
Chưa gặp mặt đã chung tình
Cùng vui cùng khổ cùng nhìn một phương
Người thơ tiên tôi thơ vườn
Cũng mê cũng nhớ cũng thương nghìn đời....
Nhớ nha...
Người ơi...
 
MD.02/13/08
LuânTâm
 
(1)"Tình Anh Bán Chiếu": Tên một bài ca Vọng Cổ rất hay ,
rất nổi tiếng trước năm 1975,ở Miền Nam Việt Nam ,
do nghệ sĩ tài danh Vua Vọng Cổ Út Trà Ôn ca .
Nếu tôi nhớ không lầm thì hình như tác giả là
Soạn giả Cải lương tài hoa Viễn Châu chăng ?
 



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

 
HÔN BÓNG TƯƠNG TƯ
 
Cuối trời hôn bóng tương tư
Sầu đông mở cửa tình thư gọi đò
Mình đau mèo ốm nằm co
Ta đau thỏ đế học trò cừu con
Tan lông ngỗng nát SàiGòn (1)
Nhớ nhau cháy áo hoàng hôn tội tình
Ngày giấu mình đêm giật mình
Lá rơi tưởng bước chân tình khổ qua
Bóng cây bóng cỏ bóng hoa
Bóng vườn bóng ruộng thương nhà nhớ quê
Bàng hoàng cổ tích nồi kê (2)
Mộng vàng ngơ ngẩn đi về chân không
Cũng may còn giọt nắng hồng
Bỏ bùa đỉnh tuyết về đồng ăn cua (3)
Chắt chiu vườn cải ruộng dưa
Tắm sông lội ruộng dầm mưa tóc dài
Rau dừa cần nước rau trai
Cũng tình cũng nghĩa ăn hoài vẫn thơm
Gối rơm theo phận gối rơm (4)
Mình cao muốn thấp ta ơn ba đời
Cần gì cóc tía kiện trời
Đất lành chim đậu tuyệt vời cảo thơm
Mình lửa than ta lửa rơm
Mê nhau nghìn kiếp hoa hờn bướm ghen
Cháo rau tối lửa tắt đèn
Chung lưng chung áo chết thèm thơ văn
Ta bóng sao mình bóng trăng
Tri âm đồng điệu nghìn năm thương hoài....
 
MD/03/06/08
LuânTâm
 
(1) Lông ngỗng :Nhắc sự tích Trọng Thủy-Mỵ Châu.
(2) "Hoàng Lương Mộng",hay "Giấc Kê Vàng".
"Giấc Mộng Kê Vàng":Do điển tích :Lư Sinh (Bên Trung Quốc đời xưa!)
 đi thi không đỗ,trên đường về,ghé vào quán trọ nghỉ.
Lư Sinh được một vị Đạo sĩ cho mượn cái gối kê đầu nằm.
Lư Sinh chiêm bao thấy mình thi đỗ Tiến sĩ,làm quan rất vinh hiển,
các con cũng thông minh,đỗ đạt cả.
Về sau, Lư Sinh dâng sớ hạch tội tướng Lý Lâm Phủ nên bị cách chức.
Khi tỉnh giấc ,Lư Sinh mới biết đó là giấc chiêm bao.
Lúc Lư Sinh bắt đầu ngủ thì chủ quán đang nấu nồi kê,khi tỉnh giấc rồi ,
nồi kê vẫn chưa chín !
Đạo sĩ cười bảo Lư Sinh:"Việc đời đều như thế cả !"
( Trịnh Vân Thanh,"Thành-Ngữ Điển-Tích Danh-Nhân Từ- Điển",
Đại Nam xb.USA.1996,tr.497)
(3) Câu hát ru em:
"Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng
Về sông ăn cá về đồng ăn cua "
(4) Ca dao:
"Gối rơm theo phận gối rơm
Có đâu dưới thấp mà chồm lên cao!"

****
DỊU DÀNG CƯNG ƠI
 
Cưng ơi...
Biết hôn....
 
Tuyệt vời em mãi thơ tiên
Hoa hôn cỏ dỗ trăng ghiền sao cưng
Ngẩn ngơ tình điệu phù vân
Cung thương lận đận đường trần hụt hơi
Áo nâu chân đất chợ trời
Mưa bay gió cuốn rã rời bóng quê
Nuôi tình dưỡng nghĩa đi về
Xuân chê ong bướm hè chê bỏ bùa
Thẩn thờ ru võng tình xưa
Bóng tre bóng chuối bóng dừa buồn hiu
Mẹ gà con vịt chắt chiu (1)
Cháo rau khôn lớn chín chiều ruột đau(2)
Tan nhà mất nước chiêm bao
Trôi sông lạc chợ gãy sào chìm ghe
Tình tan mất bóng lũy tre
Tha hương cầu thực bạn bè khói mây
Lang thang vũng cạn đầm lầy
Le le gà nước hao gầy rụng lông
Nước biển mặn nuôi cá sông
Tang thương mất ruộng cua còng tréo ngoe
Gìn vàng giữ ngọc hương thề
Tóc mai sợi ngắn hôn mê đầu hàng (3)
Nâng niu chữ nghĩa hiền ngoan
Phun châu nhả ngọc dịu dàng văn minh
Cảo thơm che mặt giấu mình
Trăng sao vời vợi diễm tình thiên thư....
 
Biết hôn ....
Cưng ơi...
 
MD.02/23/08
LuânTâm
 
(1):Ca dao:"Mẹ gà con vịt chắt chiu
Mấy đời dì ghẻ nâng niu con chồng"
(2):Ca dao:"Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngóng về quê mẹ ruột đau chín chiều"
(3):Ca dao:"Tóc mai sợi ngắn sợi dài
Kết duyên chẳng đặng thương hoài nghìn năm"

*****

HOÀNG HÔN
 
Hết hơi hết sức hết hồn
Lẽ đâu mình đã...hoàng hôn thực rồi
Ngày nào hát dạo rong chơi
Lang thang khắp nẻo đầy vơi vui buồn
 
Khi nắng đẹp lúc mưa tuôn
Bình minh chim hót ruộng vườn xôn xao
Bao nhiêu áo đẹp ngọt ngào
Bay qua bay lại chiêm bao..ghẹo mình
 
Ngẩn ngơ thương bóng tưởng hình
Chong đèn hiu hắt nhân sinh bụi nhoà
Bao nhiêu sóng gió tưởng qua
Ngờ đâu bể khổ theo ta mấy đời
 
Bây giờ mình khóc mình thôi
Kể như bọt nước nổi trôi cuối dòng
Thân long đong tình long đong
Cũng như con cá ròng ròng mồ côi!
 
Khóc than không thấu đến trời
Đau thương hờn tủi đứng ngồi thêm đau
Chắc gì còn có kiếp sau
Lẽ đâu duyên nợ đi vào hư không
 
Tóc thơm dệt mộng tiên bồng
Đêm đêm thao thức chờ mong hồng trần
Hương thưà áo ngủ phù vân
Nhoà tan theo gót phong trần bể dâu
 
Giấu lưng trắng khoe yếm đào
Cây non khô lá thương đau nụ hồng
Người đi cúi mặt chân không
Người về tuyết ngủ mùa đông quê người
 
Còn đâu giọng nói tiếng cười
Cho trăng ăn mật cháy đồi liêu trai
Xin cho một sợ tóc dài
Mang theo đến chốn tuyền đài làm tin
Như không mình chẳng còn mình

Chỉ là sương khói vẽ hình phù du….
 
MD 01/28/03
LuânTâm
 



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

 
MỘT CHÚT THƠ NGÂY
 
Bỗng dưng đau chuyện nghìn sau
Câu thơ ngây tặng ngọt ngào còn không
Đường thương trắng ngõ nhớ hồng
Dáng nằm áo ngủ tiên bồng về đâu...
 
Ca dao lục bát qua cầu
Để cho chú rể ví dầu ầu ơ
Nhện buồn sao hết giăng tơ
Ve sầu sao hết khóc thơ phượng tình..
.
Chiều tàn hôn bóng bình minh
Hay là không bóng không hình không hương
Còn mưa ruộng gọi nắng vườn
Hay là chớp bể mưa nguồn tương tư...
 
Còn hàn sĩ mộng tiểu thư
Hay là cát bụi không dư hương cười
Còn nhón gót còn cong môi
Hay là bèo giạt hoa trôi ngược dòng...
 
Còn đưa chim sáo sang sông
Đa đa tức tưởi lấy chồng quá xa
Chim quyên cu đất thuơng ca
Hay là không tổ không nhà không quê...
 
Lia thia quen chậu đi về
Rau răm đắng đất chịu bề khổ qua
Cải trời gần điên điển xa
Bầu non rụng rún trăng già còn răng...
 
Còn chú Cuội yêu chị Hằng
Vì sao cô Tấm không bằng nàng Hương
Canh rau muống cà dầm tương
Thương Cha nhớ Mẹ đoạn trường dấu yêu...
 
Hay không không biết bao nhiêu
Không hoa không bướm không tiêu không trầu
Không đèn không lưả không dầu
Không thơ không nhạc không đào không mai...
 
Bây giờ may gặp nhau đây
Xin em thơ chút thơ ngây gọi là
Hoa hồng ân hương phù sa
Dù trong dù đục ao nhà vẫn thơm..
.
Một mai biết có gì hơn...
Em ơi…
 
 MD.07/16/10
Luân Tâm
 
( Xúc cảm sau một đêm đột nhiên bị động đất nhẹ
tại vùng Thủ Đô Washington DC./USA.)
 
 
****
 
HOANG  S Ơ
 
Bụi nào về nẻo hư vô
Lá nào về những bến bờ cô đơn
Còn gì tính thiệt so hơn
Mênh mông sóng gió tủi hờn nghìn năm
Đồi trăng không bướm hoa nằm
Cuối đường kỷ niệm lạnh căm riêng mình
Cõi nào chết được hồi sinh
Cõi nào còn mộng còn tình còn thơ
Muốn đi về cõi hoang sơ
Không đau không khổ không chờ đợi chi
Tháng năm cõi tạm vô vi
Ngủ say để chẳng biết gì mai sau
Xin cho trời đất gần nhau
Cho mưa gặp nắng ngọt ngào áo mây
Tình xưa đã vỗ cánh bay
Lang thang mấy kiếp thương hoài khói sương
Qua bao ác mộng tang thương
Xin cho một chút thiên đường nhỏ nhoi
Cánh cò mờ nhạt xa xôi
Mơ màng hư thực nhẹ trôi bềnh bồng...
 
MD 11/27/02
LuânTâm
 
*****
 
HÔM ĐÓ HOA MƯA NẮNG BƯỚM HỒNG
 
Hôm đó hoa mưa bướm nắng hồng
Mềm thương ấm nhớ tóc tiên bồng
Trăng non nhõng nhẽo mây đuà gió
Chung bóng tình trong suối thơ trong...
 
Hôm đó hoa chanh hoa bưởi cười
Mềm lòng mít ướt hứng sao rơi
Đêm hồng hé nhụy quỳnh hoa trắng 
Gió lạnh bóng đè hoa mưa môi ...
 
Hôm đó hồng trần mộng du xuân
Chợ hoa áo Tết thơm chưa từng
Cho hoa mắc cỡ thèm hoa sưã
Cho bướm ngây thơ điả đói mừng...
 
Hôm đó tình cờ gió mối mai
Cho hoa bay bổng chiếc khăn tay
Cho tay nóng nhặt trao tay ấm
Hương tóc hương môi hương áo mây...
 
Hôm đó nghiêng thành hoa tiên thơ
Xuân hồng liễu yếu hồng đào tơ
Vén mây cổ tích tranh tố nữ
Cong môi nhón gót thơ ngây chờ...
 
Chung thân kết tóc se tơ
Nghìn sau còn bóng trăng thơ mộng tình
Mặc hoa ghen mặc bướm nhìn
Mặc kinh mặc kệ mặc tình mặc ai ...
 
MD.07/18/10
LuânTâm

 


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

 
THIỆP CƯỚI IN XONG CHƯA KỊP GỬI
 
Chân trời góc bể thương đau nhớ
Trường cũ đường xưa hai đưá mình
Học yêu còn khổ hơn học chữ
Vòng vo trốn kiếm chẳng dám xin...
 
Một lần tay nắm tay nhón gót
Môi mật kề môi sữa văn chương
Ngây thơ hương tóc tiên cô Tấm
Hứng hoa nâng bướm ru ngàn thương...
 
Sôi kinh nấu sử thời ly loạn
Tương lai sương khói đói chìm tàu
Quê nghèo cha mẹ ăn bom đạn
Ác mộng đen mù mắt hoả châu !
 
Hẹn đậu Tú Tài trồng hoa cưới
Ghế nhỏ sinh viên lễ đính hôn
Muà hè đỏ lưả thiêu tình sử
Tình nhà nợ nước lạnh bồng con ....
 
Giưã hai lằn đạn hoa chùm gửi
Em hòn đất sét non chưa nung
Trói gà không chặt anh bồng súng
Cha già mẹ yếu em còng lưng !
 
"Màu Tím Hoa Sim " còn được cưới (1)
Thương mình đứt ruột chưả tân hôn
Thiệp cưới in xong chưa kịp gửi
Núi xương sông máu hết Sài Gòn...
 
Bóng chim tăm cá mù bong bóng
Em vẫn dâu ngoan hơn vợ hiền
Cùng đường cõng mẹ dìu cha trốn
Điạ ngục trần gian liều vượt biên ...
 
Mười năm đất khách khô huyết lệ
Ngưạ xe áo mão mặc văn minh
Chim quyên giữ ngọc chờ cu đất
Liền cánh đầu thai chung tình kinh....
 
Cu đất ngày đêm mộng chim quyên
Cho hồn "cải tạo" chút lưả thiêng
Cờ tàn bóng lạnh xương chiến mã
Đội trời đạp đất mẹ bình yên...
 
Vật cùng tắc biến hồn lưu lạc
Đất lành chim đậu vui tự do
Trăm thương ngàn nhớ thêm đau xót
Gối chiếc phòng không áo học trò...
 
Đồng thanh tương ứng chung hồn mộng
Hơi thở nhịp tim đói hụt hơi
Cho nhau giọt nắng chiều đông ấm
Ngon ngọt thơm tho thấu đỉnh trời...
 
Khung Trời Kỷ Niệm Duy Tân  gọi
Về nguồn sưã mẹ tắm trăng sao
Nôn nao chờ đợi hoa phượng nở
Tháng sáu hoa mưa hoa áo màu ...
 
Bàng hoàng run rẩy thơ ngây khóc
Cô dâu tiên cá bước lên bờ
Tóc dài thơ mộng vòng lưng đó
Vẫn áo trắng hồng quần trắng thơm...
 
Hơn mơ hơn thật hơn kỳ ngộ
Hoa xưa bướm cũ hút mưa hoa
Sam đeo điả đói trăng ăn mật
Bồng thương cõng nhớ nhau về nhà...
 
Hơn chuyện thần tiên hơn đám cưới
Thầy cô thương chúc bạn thương mừng
Về trên đỉnh nhớ hương tình nhớ
Hương áo học trò hoa mưa xuân...
 
Kề tai rót mật chung môi kể
Mừng mừng tủi tủi vui khát khao
Cho em nhõng nhẽo trăng non nước
Cho anh bắt đền em ướt ao...
 
Chung tim liền cánh chiêm bao
Em ơi ! Còn có kiếp nào đẹp hơn
Vui sạch trơn buồn sạch trơn...
 
Hồng trần....
 
Cưng ơi...
 
MD.06/15/10
 
(Thân kính tặng  qúy Thầy Cô &
quý Bạn CHS Trường Trung Học Duy Tân Phan Rang,
 nhân dịp Đại Hội Khung Trời Kỷ Nệm lần thứ 3 ,
muà Hè năm 2010 tại California / USA )
 
LuânTâm
 
(1) Tưạ bài thơ tuyệt tác bất hủ cuả Hữu Loan .
 
 
******
 
LÊN NGÔI TIÊN BỒNG
 
Gió đưa cát bụi về trời
Trăng đưa hồng trắng lên ngôi tiên bồng
Mềm thương ấm nhớ chân không
Lưng trần sóng nhạc hồng trần thơ ca
Vòng tình luân vũ thăng hoa
Quê hương yêu dấu phù sa lên đồng
Trăng thanh gió mát mềm lòng
Chung môi thơ dại căng vòng cảo thơm
Trào thơ tràn mộng tối ôm...
Cho bầy đom đóm dỗ con vô mùng
Ngủ ngoan ngoan nhá con cưng
Cho bầu kết nụ tầm xuân ngọt ngào
Cho mưa xuân ngập nắng đào
Ru tình dỗ nghiã chiêm bao vẫn còn
Thương không mòn nhớ không mòn
Dấu yêu dấu nhớ ăn đòn dấu hôn....
 
MD.04/04/09

LuânTâm
 
******
 
MẤT NỤ CƯỜI
 
Nắng viễn du mưa bỏ rừng
Lang thang mòn mỏi chim ngừng mộng bay
Rừng già núi trẻ ngủ say
Đợi chờ biển rộng sông dài yêu nhau
Hững hờ đất rộng trời cao
Lơ thơ tóc rụng xanh xao mặt người
Đắng cay cướp mất nụ cười
Còn đây tiếng khóc bên trời ăn năn
Dấu tình bụi bám nhện giăng
Trông mưa nhớ gió chờ trăng bạc đầu
Nước trôi buồn tủi về đâu
Sao rơi quên cả nguyện cầu bình yên
Nói chi kỳ ngộ thiên duyên
Cuối đường lưu lạc bình yên còn ngờ...
 
MD.08/07/02

LuânTâm



http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

 BIỆT TĂM
 
Nỗi buồn gác trọ trắng tay
Hứng sương nhốt khói mắt ai vơi đầy
Gió chiều hôn tóc mây bay
Lưng ong dạo nhạc chân dài thả thơ
Mắt nâu môi đỏ lững lờ
Trắng đêm dệt mộng hái mơ xuân thì
Ngập ngừng nửa ở nửa đi
Giọng cười hư ảo rèm mi ru mòn
Thương đêm hò hẹn SàiGòn
Dáng ngồi Tình sử môi ngon thơ Đường
Hương tình reo nắng sân trường
Áo ơi !Sao áo dễ thương dễ sầu
Trời ghen không gửi mưa ngâu
Không cho ô thước bắt cầu nhớ mong
Lẽ đâu duyên nợ trôi sông
Đèn khuya đứt bóng gót hồng biệt tăm
Tương tư ăn đứng uống nằm
Ve sầu thoát xác nghìn năm bị đòn
Trăng sầu bỏ xứ tìm con
Đất bằng sóng dậy núi mòn dấu tiên
Cùng đường trốn nợ giả điên
Khói hương ngơ ngẩn tham thiền sợ tu
Hoa tàn cỏ uá  tương tư
Đêm phơi áo mỏng ngày thu hương thừa
Lối đi hờn nắng giận mưa
Nẻo về quen thuộc muối dưa cắm sào...
Mênh mông trời rộng đất cao
Bóng chim tăm cá ôm nhau chết chìm
Hết tình hết nghĩa hết duyên
Bỏ quên hạt bụi bên thềm gió mưa...
 
MD.11/30/98
LuânTâm
 
*****
 
LÒNG ĐAU THƯƠNG MỀM
 
Cưng ơi....
Biết hôn...
Đêm mưa đứt ruột nhớ nhà
Thương cha mẹ lạnh xót xa em khờ
Nửa vòng trái đất ngây thơ
Đường xưa bụi lối cũ mờ chiêm bao
Vườn trầu vườn cải vườn rau
Trông mưa chờ nắng lòng đau thương mềm
Cũng may còn góc trời riêng
Trong anh em ấm trong em anh tình
Ru thơm dỗ ngọt cùng mình
Chung môi hóa bướm Trang sinh đi về
Tràn nhõng nhẽo trào hôn mê...
Biết hôn..
Cưng ơi ...
 
MD.08/04/10
LuânTâm
 
*****
 
CÒ CON
 
Bỗng dưng nước mắt lại trào
Buồn lưu lạc vui chiêm bao về nhà
Non xuân chưa đã đông già
Sầu mây trắng tóc gieo hoa bướm tàn
Sớm cày cuốc chiều lang thang
Nai già uống tuyết lá vàng ăn sương
Tình phèn nghĩa ruộng ơn vườn
Cháo rau dưa muối đọan trường cò con
Rừng già núi trẻ trăng non
Mong mưa chờ nắng tình mòn biển khô
Bóng chim tăm cá mơ hồ
Cũng đành tiễn biệt cuối bờ hoàng  hôn
Nỡ nào vay xác mượn hồn
Duyên chìm nợ nổi keo sơn luân hồi
Giận mây hờn gió hụt hơi 
Quê người nước đá rong chơi mặc người
Hồn cỏ khô xác hoa tươi
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn giữa trời yêu ma....
 
MD.09/22/07
LuânTâm
[/color]


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

QUỐC NGỮ THIÊN HƯƠNG
 
Tài hoa thục nữ Việt Nam
Hoa tiên vẫy bút bình an cội nguồn
Hồn quê trăm nhớ ngàn thương
Hoa cười Đại Hội Văn Chương hoa chào
Đồng thanh tương ứng ngọt ngào
Thiên hương quốc ngữ em vào cảo thơm....
 
LuânTâm

(Thân tặng Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ Việt Nam
  kỳ 2 tại VA/USA.ngày Chuá Nhật 15/8/2010)
 
*******
NGƠ NGẨN
 
(Thương tặng vợ hiền B.T.Luân)
 
Ngơ ngẩn nhìn em đi thướt tha
Áo bay như bướm mặt như hoa
Hồn anh ngây ngất ôm hương áo
Quấn quít bên em chẳng chiụ xa!
Ngơ ngẩn nhìn em cuối sân trường
Phượng hồng vương áo tóc vương hương
Vai gầy như mộng tay ôm sách
Dáng đi yểu đệu khúc nghê thường!
Ngơ ngẩn nhìn em ngồi học bài
Bàn tay ngà ngọc có nhớ tay
Phải chi anh được làm cây viết
Để được em cầm để đắm say!
Ngơ ngẩn nhìn em đi chợ trưa
Anh muốn chạy theo muốn đón đưa
Xe đạp quay vòng tình ngây daị
Em ơi! Anh muốn trời đổ mưa!
Ngơ ngẩn nhìn em bước xuống đò
Dòng sông hiền diụ hết buồn lo
Hoa tím lục bình thêm xao xuyến
Sóng nhỏ tương tư áo học trò!
Ngơ ngẩn nhìn em nón gió nghiêng
Em ơi! Có phải em là tiên
Sao em hiền diụ thanh cao quá
Anh đã yêu rồi đã hoá điên…
Ngơ ngẩn nhìn em mỉm miệng cười
Đã nghe hoa đẹp nở xuân tươi
Đã vui ngày Tết vui ngày hội
Đã thấy buồn đau thực hết rồi!
Ngơ ngẩn nhìn em dạo trước sân
Phải chi anh được phép đến gần
Tay được quàng vai cùng em dạo
Quên hết thời gian hết nhọc nhằn!
Ngơ ngẩn nhìn em xoả tóc thề
Nói gì được nữa chỉ si mẽ
Đêm nay trăng xuống trêu hàn sĩ
Gối lạnh chăn đơn gió bốn bề!
Ngơ ngẩn nhìn em mặc áo màu
Trời xanh xuống thấp lá xôn xao
Áo ơi! Sao áo cưng em quá
Chẳng để dành ta một chút nào!
Ngơ ngẩn nhìn em mắt đượm buồn
Mây hồng man mác gọi hoàng hôn
Thu vàng thay áo sầu muôn kiếp
Vóc dáng não nùng càng dễ thương!
Ngơ ngẩn nhìn em đi lễ chùa
Ngập ngừng gót nhỏ khói hương xưa
Tiếng chuông cưú rổi chừng ngơ ngác
Lòng cũng thanh cao lúc đón đưa!
Ngơ ngẩn nhìn em dấu thẹn thùng
Má đào thêm đỏ nét mi cong
Mắt chớp gió ngoan chui vào áo
Nón lá nghiêng che nửa má hồng!
Ngơ ngẩn nhìn em dạo chợ hoa
Ngày xuân nhộn nhịp khách gần xa
Em là hoa đẹp cao sang nhất
Áo Tết hẹn hò yêu thiết tha!
Ngơ ngẩn nhìn em gội tóc trưa
Trời buồn cũng chẳng nỡ làm mưa
Còn gọi nắng vàng hong khô tóc
Sợi ngắn sợi dài thơm gió đưa!
Ngơ ngẩn nhìn em đi chợ về
Áo bà ba trắng quá đam mê
Phải chi anh được làm chiếc giỏ
Để được em mang được cận kề!
Ngơ ngẩn nhìn em đứng, em ngồi
Diụ dàng tình tứ hương chơi vơi
Giai nhân kim cổ không còn nữa
Chỉ một mình em đã đủ rồi!
Ngơ ngẩn nhìn em áo cô dâu
Say mê hơn cả thuở ban đầu
Bao nhiêu hương sắc trong trời đất
Trang điểm cho em đẹp nhiệm mầu…
Ngơ ngẩn nhìn em trang điểm vui
Tay thon bướm lượn má hồng tươi
Hàm răng nũng nịu thêm ngây ngất
Môi đỏ ngây thơ tóc gọi mời…
Ngơ ngẩn nhìn em đang dỗi hờn
Nghìn xưa ai đã mất giang sơn
Anh đau lòng quá anh xin lỗi
Em đánh đòn anh còn đỡ hơn!
Ngơ ngẩn nhìn em ngủ mộng đầy
Gói ôm hoa bướm gối nằm mây
Phải chi anh được làm chăn gối
Để được em ôm mãi tháng ngày!
Ngơ ngẩn nhìn em bồng ẳm con
Nghìn xưa lòng mẹ hơn biển non
Hôn con bỗng thấy lòng xao xuyến
Em vẫn tuyệt vời vẫn thơm ngon…
Ngơ ngẩn nhìn em ngồi soạn bài
Trăm thương ngàn nhớ hôn đôi tay
Nửa đời lận đận bao dâu bể
Cô giáo của anh vẫn đẹp hoài (1)
Ngơ ngẩn nhìn em đứng bán hàng (2)
Nỗi sầu nhân thế chẳng thở than
Vượng phu ích tử (3) anh vừa hiểu
Lệ đắng nghẹn ngào tim xốn xang!

***
Ngơ ngẩn nhìn em lên phi cơ
Quê hương còn lại dấu bụi mờ
Thì thôi! Thời thế là như thế
Anh vẫn bên em dệt ước mơ!
Ngơ ngẩn nhìn em đứng đợi xe
Mây hồng xứ lạ dáng BếnTre
Áo vẫn đơn sơ màu kỷ niệm
Yểu điệu Văn Khoa thơ thẩn về
Ngơ ngẩn nhìn em áo ngủ ngoan
Tưởng như tiên nữ lạc trần gian
Mê say đắm đuối như ngày cưới
Em vẫn là thơ vẫn thiên đàng…
 
MD. 04/27/02
LuânTâm
 
******
HỒN QUÊ HƯƠNG ÁO
 
Mưa đêm tưởng tiếng gọi dò
Thương câu vọng cổ cánh cò bóng quê
Chồng chèo vợ chống hôn mê
Nước ròng hẹn nước lớn thề tắm sông
Ngậm sương luá trổ đòng đòng
Thơ ngây hoa bứớm mềm lòng phù sa
Thơm mình dài tóc trắng da
Ngọt ngào lục bát hai tà ca dao
Ăn bông bí luộc đeo nhau
Ăn bông điên điển chiêm bao còn thèm
Cho em tắm nước dưà xiêm
Cho anh thơ ngọt cầu tiên si tình
Thuyền hoa điên điển câu kinh
Rước dâu bông súng lục bình bằng lăng
Tím thương tím nhớ tím ăn
Vàng mai vàng cải vàng trăng vàng cờ
Hồng đào hồng mộng hồng thơ
Trắng mây trắng áo trắng bờ hoa em
Má hồng môi mật gót sen
Khổ qua me đất dịu hiền hoa chanh
Hoa mưa hoa nắng dỗ dành
Hồn quê hương áo thơm lành mưa môi
Hết bèo giạt hết hoa trôi
Bồng thương cõng nhớ lên ngôi tiên bồng... 
 
MD.05/11/10
LuânTâm.
 
 


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
THU

Thu đã về đây bước ngập ngừng
Áo vàng thơm quá ngỡ hương xuân
Trời ghen môi đỏ mây thay áo
Rừng núi mơ tiên bướm gọi mừng!

Lối nhỏ gót hồng dấu cỏ xanh
Gió trêu hoa lạ lá hôn cành
Ngày mai lá sẽ buồn tan rã
Cũng giống như ngày em vắng anh!

Trời đất già nua nên rất buồn
Mưa chiều che mắt sợ lệ tuôn
Hàng cây hò hẹn thêm hờn tủi
Nắng đã lỗi thề... thẹn gặp sương!

Tóc sầu vương vấn nợ ba sinh
Biết nói làm sao chuyện chúng mình
Đất khách lòng đau đêm thức trắng
Chờ nghe chim hót gọi bình minh

Sân trước hoa lau nở muộn màng
Bụi đường không hẹn đón thu sang
Hôm nay chim khách không mời khách
Có lẽ còn đau chuyện lỡ làng!

Núi biết vọng phu tự thuở nào
Để buồn chinh chiến để hồn đau
Nghìn xưa bể hận mênh mông quá
Biết có còn yêu những kiếp sau?

Những chiếc lá vàng như hồn thu
Áo bay trắng xoá biển sương mù
Đường xưa hương cũ còn say mộng
Lòng vẫn chưa yên chẳng dám tu!

Đêm thu tình tứ... quên đất trời
Yêu từ gót nhỏ đến bờ môi
Mai về cuối nẽo đường hư ảo
Vẫn nhớ hương thu lẫn dáng người…

MD 09/04/02

Luân Tâm

(Trích trong TT "HƯƠNG ÁO”)

******

ĐÃ NÚI RỪNG

Bóng cu đất đã núi rừng
Rụng lông núi nhớ chín từng xanh mây
Già cây non có gió bay
Theo chim bỏ nắng phơi giày ghẹo mưa
Bỏ buồn đón bỏ vui đưa
Bỏ điạ ngục đỏ trần gian
Dù chưa tìm được thiên đàng...mồ côi !
Bỏ chỗ đứng ngóng sao rơi,
Bỏ tình chua ngọt bỏ đời chua cay
Bỏ rượu tỉnh bỏ trà say
Bỏ đêm trắng nhớ bỏ ngày quên đen
Đau cây nức vỏ buồn quen,
Ôm con bửa củi bon chen gật đầu !
Gọi đom đóm sáng xanh xao
Cho nhìn rõ mặt cho đau màu cờ !
Tóc rơi râu rụng đơi bờ
Hết đường may rủi vẫn chờ bóng xưa
Khói tìm bếp cũ đong đưa
Vòng đời điên đảo vòng đua điên cuồng
Cánh cò rơi mất quê hương
Cánh gà rơi mất ruộng vườn ước mơ
Mẹ gà con vịt bụi bờ
Thấp mây cao gió ỡm ờ ngủ quên
Buồn mất tuổi vui mất tên
Người không người có kề bên không người ….
Nhà tàn mái rả cổ rơi
Thâu đêm tiếng mọt nổi trôi nhạc buồn
Hồn xưa hết chỗ náu nương
Đi không về có mười phương còn ngờ...

MD 05/19/06
LuânTâm

(Trích trong TT “HƯƠNG ÁO “,MinhThư xb,USA.2007,tr.283)


*******

ĐƯỜNG HOA UÁ TÀN

Nợ người một chiếc khăn tang
Nợ đời một kiếp lang thang lỡ lầm
Gót buồn gót tủi xa xăm
Còn đây bóng lạnh âm thầm đường quê
Không tóc thề không trăng thề
Chỉ nghe gió lạnh bốn bề trống trơn
Còng lưng trả nợ áo cơm
Vườn không nhà trống ổ rơm cũng tàn
Cây đa trước miểu đầu làng
Lá không còn nắng xốn xang trưa hè
Tuổi thơ mất cả bạn bè
Chỉ còn khóm sậy bụi tre chuyện trò
Đông về đói lạnh nằm co
Con mèo con chó giả đò không quen!
Đường đời lắm nẻo sang hèn
Nhục vinh lận đận chê khen cũng thừa
Mỏi mòn tình nắng tình mưa
Nhớ nhau đọc chuyện đời xưa ngậm ngùi
Tưởng nghe tiếng nói tiếng cười
Ngờ đâu gío gửi hương môi ghẹo mình!
Không thuyền hoa không thuyền tình
Bên dòng nước đục trăm nghìn xác hoa
Nghìn trùng mây trắng bay xa
Nghìn năm áo lụa quê nhà còn thơm
Lẽ đâu vẫn giận vẫn hờn
Để cho dang dở cung đờn lời ca
Bóng mờ cuối nẻo sao sa
Mắt mờ cuối nẻo đường hoa úa tàn
Không còn một chút bình an
Không còn một chút nắng vàng trời xanh
Sương rừng gió núi mong manh
Thoáng qua dòng tóc dỗ dành thương đau…

MD 03/20/03
LuânTâm

(Trích trong TT “H Ư ƠNG ÁO”)


http://www.huong-ao.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0