Say
Mưa gío thôi đừng đến nơi đây
Rượu nào cho đũ nghiã đắng cay
Ai mê ai tỉnh sầu nhân thế
Mây trắng mây xanh cũng đoạ đày!
Người đẹp nghìn xưa nhẹ bước về
Kinh Thi Tình Sử : vẫn đam mê
Mộng đầu mộng cuối : đêm hoang lạnh
Chân thấp chân cao kiếp não nề!
Có phải ban ngày hay ban đêm?
Biết ai người lạ ai người quen?
Áo bay hay lá bay thu muộn?
Một chút trăng xưa rụng trước thềm…
Tri kỷ tri âm đã mất rồi!
Còn đây ly rượu đắng chia phôi
Chim trời cá nước đêm mờ mịt
Giọng nói giọng cười đã xa xôi!
Tiếng hát liêu trai thuở học trò
Chỉ còn phố nhỏ nhớ mưa to
Đêm nay ai nhớ nơi hò hẹn
Hồn gưỉ gió mây bến nhớ đò!
Tuồng hát cũ rồi nhưng vẫn hay
Tay buồn tay nhớ thương bàn tay
Mỗi chiều chờ đợi mà không gặp
Áo trắng bay đầy trong mắt cay!
Vì nghèo nên vẫn thích mộng mơ!
Tỉnh quá nên hay muốn giả vờ
Say rượu để quên đời đen bạc
Nhưng không quên được nỗi bơ vơ!
Giông bão tràn ly tay rụng rời
Mây bay gió cuốn lá hoa trôi
Nghìn trùng sóng biển xa mờ mịt
Mấy kiếp rong rêu một cảnh đời…
Đã muộn quá rồi nẽo phù sinh!
Thuyền sầu tan rã lối vô tình
Ai say ai tỉnh ai thương tiếc?
Một cánh chim bay mỏi mắt nhìn!
Rượu đã hết rồi ly vỡ tan
Người điên gào thét vỡ cung đàn
Đêm nào đom đóm bay đầy ngõ
Trời đất quay cuồng tiếng khóc than!
Người xưa say chết ôm vầng trăng
Hồn có theo tiên đến cung Hằng?
Hay vẫn bơ vơ sầu vạn cổ
Nghìn sau hương rượu có còn chẳng?
Người bỏ ta rồi : ta cần... say!
Bao nhiêu rượu quí dành cho ai?
Tiễn đưa là chết mà không biết
Lá rụng bơ vơ lạnh dấu giày!
Áo hồng áo tím áo thiên thanh
Còn áo trắng sao chẳng để dành
Cố ngược thời gian vào lớp cũ
Trường xưa ngơ ngác dấu rêu xanh!
Giông bão nghìn xưa chuyển lạnh về
Đường làng nước ngập bước chân quê
Bờ tre già cháy khô cành lá
Cánh én bơ vơ lỗi hẹn thề!
Người đã đi rồi: tim nát tan...
Mà lòng vẫn lạnh, mắt hoang mang
Muốn say mà vẫn không say được
Sao rụng sương sa lệ bổng tràn!
Đóm lưả đêm đông le loí chi?
Đau lòng thì cũng phải biệt ly
Trần gian có lối nào còn sáng
Thôi! để dành cho kẻ khác đi!
Trăng sao hò hẹn chỉ dở dang
Ai đi tìm mãi một cung đàn?
Dây đã đứt rồi, đàn đã vỡ
Từ ngày lưu lạc kiếp langthang!
Chữ nghĩa cạn rồi thơ hết rồi!
Nghìn sau ngơ ngác lá hoa trôi!
Ngọn nguồn vô tận lòng vô tận
Thân xác còn đâu để tiếc đời!
Bỏ rượu bỏ thơ bỏ cuộc đời
Mặc ai thương tiếc mặc ai cười
Con đường thiên cổ mây theo gió
Chỉ thấy hoang vu chẳng thấy người!
MD 03/06/02
LuânTâm
(trích Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh, Cơ Sở Hoài Bảo Quê Hương xb, USA 2005, trang 135-138)