📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GIỚI THIỆU THI TẬP "HƯƠNG ÁO" của nhà thơ LUÂN TÂM

23 trả lời, 2.240 lượt xem — Trang 1 / 1
Dạ, Hồng Châu rón rén bước vào diễn đàn đọc thơ của các anh chị và thầm ngưỡng mộ, xin được cùng mọi người tham gia và xin hãy chỉ dẫn cho Hồng Châu học hỏi cùng các bạn, nhất là về ca dao mà Hồng Châu yêu thích nhất khi đọc những dòng ca dao của sư huynh Luân Tâm trong tập thơ HƯƠNG ÁO. Hồng Châu xin được giới thiệu nhà thơ LUÂNTÂM để cùng chia sẻ với tất cả thi sĩ hiện diện ở đây những dòng thơ bất hủ thấm đượm tình quê và nhân ái, đặc sắc trữ tình, thâm sâu nghĩa nặng bằng những lời lẽ thô sơ và bình dị nhất nhưng luôn đạt được sự tận cùng của một trái tim biết dâng hiến.

Cám ơn hiền huynh đã cống hiến cho đời những thành quả chín mùi tỏa ngát hương thơm của quê hương đồng lúa và tình người bất diệt. Những nỗi thăng trầm của đời người lữ thứ trôi nổi nơi xứ người. Trong niềm nhục vinh và sự phấn đấu của con người tìm được tự do. Cùng lúc mang theo bên mình mãi mãi những niềm thương nổi nhớ. Những kỷ niệm ghi khắc đã đánh dấu bước đường của cha anh đã từng chiến đấu cho tổ quốc, cho những bà mẹ đã mòn mỏi hy sinh cuộc đời cho những đứa con trai vì non nước đã ra đi để tìm lý tưởng cao cả cho tổ quốc, Cho những người vợ âm thầm sống cô đơn chờ chồng và nuôi con trong những năm tháng dài. Tất cả là những bài ca dao đậm tình thương cho mọi tầng lớp, ngay bây giờ và cho cả tương lai chúng ta đều có thể cùng tác giả Luân Tâm c hát lên những bài ca dao sâu đậm tình người...

Đăng nhập để trả lời
0
CA DAO

Em tắm ngọt ngào trong ca dao
Em thơm cổ tích thơm nắng đào
Em ôm huyền thoại vui chăn gối
Em rải tên giường muôn cánh sao..
***
Chờ em đầu ngõ ca dao
Lá xanh bông trắng ngọt ngào gót sen
Áo hoa cải điệu chờ khen
Môi hồng hoa nắng còn ghen tóc cài
Em đi trên nụ hoa mai
Hoa cau rụng trắng bờ vai tỏ tình
Cỏ may mắc cỡ lén nhìn
Mây vàng thay áo thay hình khói sương
Chải đầu hong tóc dễ thương
Ngón tay hoa sứ chỉ đường thơ thơ
Binh minh chim gọi bướm chờ
Hương xưa còn ấm mấy bờ chiêm bao
Mơ màng lưng trắng yếm đào
Gió lên đồi nhớ...gió vào áo trưa...
Em nằm võng hát đong đưa
Chuồn chuồn đáp xuống ...lá bùa tương tư ...
Hàng mai chiếu thủy hiền từ
Còn bao nhiêu giọt nước mưa hẹn hò
Lúa vàng áo thơm tho
Em ôm sương sớm giả đò ngủ quên
Tình sầu bóng nhỏ lênh đênh
Áo dài áo ngắn phơi trên vườn trầu
Nước rửa chân nước gội đầu
Hoà vào mạch đất tươi màu cỏ non
Hương ngọc lan điệu bông gòn
Ngẩn ngơ bướm lạ giận hờn hoa thơm
Tay sàng gạo tay nấu cơm
Tay vui đùa nước tay ôm vỏ dừa
Tay mặc áo tay nón đưa
Tay tình e thẹn gọi mưa đêm hồng
Ruộng vườn mơ gặp suối sông
Hoa lau trắng đợi hoa vông đỏ tình
Đường nào đổ quán xiêu đình
Đường nào ngơ ngẩn mắt nhìn liêu trai ?
Sương đêm thao thức mưa ngày
Vườn đào vườn mận vườn xoài thêm hoa
Tóc dài ai dệt tình ca
Trăng về gọi bóng áo hoa thăm dò...
Chiều xuân nước lớn đợi đò
Gót chân hờn dỗi cánh cò lãng quên
Trái me kỷ niệm nhớ tên
Mà sao răng cắn môi mềm chanh chua ?
Không cho đi theo lễ chùa
Để đôi guốc đỏ bỏ bùa cho ai ?
Tình leo lên những luống cày
Tình chui vào những củ khoai trái cà
Tình vào đám bắp khóm hoa
Em xô em đẩy không ra lưới tình
Có hai con bướm theo rình
Hôn nhau để dạy chúng mình học hôn
Mây hồng mây trắng chập chờn
Lửa than mê gặp lửa than bao giờ....

MD.12/12/05
LuânTâm
(Trích Thi Tập Hương Áo ,MinhThư xb.,USA.2007,tr.55-56)



Theo anh học hát ca dao

anh say trăng ấm say rượu đào
anh ôm tình trần hát ca dao
anh buồn trang giấy, bài thơ khóc
anh rải phù du lạc chiêm bao!

theo anh học hát ca dao
như ngày mẹ hát xuân đào, con thơ
trưa đi ngủ, chưa biết mơ
chưa rơi sợi tóc chưa chờ bóng anh
mẹ chiều tà, em nắng xanh
cầu tre lộng gió thiên thanh hạ vàng
trắng lòng, trắng áo, thu sang
hoa chanh hoa bưởi bên hàng bướm ong!
nắng xanh thơm gió hoa hồng
mực xanh thơm bút ... tình nồng câu thơ
ca dao anh hát đợi chờ
bình minh còn ngủ sương thơ bên lề
ngày lên xuân đón hạ về
anh đưa anh đón tóc thề ngang vai
hoa trinh nữ tóc mây cài
mẹ xôn xao dạy... gió bay hạt tình
sánh vai nắng rụng môi xinh
đón tay anh thắt dây tình... ca dao!
chiều rơi trăng đón ngọt ngào
trăng rơi đầu bút thơ trao ân tình
mắt anh suối chảy lung linh
nước rơi đáy mắt cho mình xa nhau!
hoàng hôn đếm tuổi nghẹn ngào
buồn theo con sóng vỗ vào giấc mơ
sầu về tựa cửa đứng chờ
ca dao còn hát mà thơ nát lòng!
ầu ơ ... con sáo sang sông...
mưa xuân nắng hạ để lòng anh đau
hoa xưa tim tím hàng rào
nắng thiêu hạ đốt hàng cau mủi lòng
chiều xưa bên cạnh ven sông
chiều nay anh đứng nén lòng... gọi tên!


Trần Hồng Châu

Đăng nhập để trả lời
0
THƠM

Gửi người một chút hương thôi
Mai sau còn tưởng trọn đời có nhau
Gửi người một chút mai sau
Bây giờ bóng nắng vẫy chào bóng mây...
***
Em nằm thơm cỏ gối cây
Ta nằm thơm suối nước say gối bờ
Không đời không đạo không thơ
Không đàn không hát không chờ mối ăn
Bên kia không tháng không năm
Bên nầy sông núi cũng bầm dập thương
Lưỡi mòn dao thịt cắt xương
Nhớ nhau khô ruộng cháy vườn hỏng xôi
Đói hôn hết chỗ em ngồi
Yêu nghìn kiếp trước lên ngôi bây giờ
Tàn kinh tàn sử tàn cờ
Nghìn sau thức giấc lệ mờ tình thư
Chân chim tay thỏ hiền từ
Tìm trăng giởn bóng tương tư hết nguồn
Đi đau giông bão tha hương
Về đau động đất thèm đường chiêm bao
Sáo nâu mê áo cào cào
Đỏ môi hồng cánh chân cao cò cò
Thơm vòng kỷ niệm chưa no
Còn vương nửa tiếng dặn dò mưa rơi
Ta như hòn đất rã rời
Em như gà nước vịt trời rụng lông !
Không ao không vũng không đồng
Mỏi mê cuối bãi đầu sông chống chèo !
Ta như dưa chuột dưa leo
Em như củ cải muối treo để dành
Trời đông tháng giá nấu canh
Cũng thơm một bữa cũng đành bụng rau
Có thương rồi cũng có đau
Đói no ấm lạnh ôm nhau vẫy vùng
Quên chăn quên chiếu quên mùng
Trao da đổi thịt hồn chung như tình ...

MD.03/20/06
LuânTâm
(Trích thi Tập Hương Áo ,MinhThư xb,USA.2007,tr.271-272


Hương thơm

Gửi nhau thoang thoảng mùi hương
Cho lòng luyến nhớ trăm đường khó quên
Gửi nhau giọt nắng không tên
Vui buồn lững thững bồng bềnh gió mây...
***
Tóc thơm sợi nhớ buộc đầy
Tay anh còn đó ngây ngây ngọt bùi
Mắt anh pha biếc niềm vui
Gió bay tóc rối em vùi nụ hôn
Xa nhau đánh mất linh hồn
Tóc xanh tóc trắng buồn nôn tóc tình
Hương yêu một đóa xinh xinh
Thơm hoa thơm nắng cho mình nhớ nhau
Xa rồi hương vẫn ngọt ngào
Bên đây bên đó trăng sao chờ hoài
Thơm thơm rải gió non đoài
Hương len tà áo hương hoài lên men
Yêu nhau từ thuở sách đèn
Sử kinh trau chuốt luyện rèn tháng năm
Xin yêu nhau tuổi hoa răm
Xin nâng niu mãi trăng rằm mùa thương
Xa nhau đau khúc đoạn trường
Xa nhau mưa lệ ướt sương muôn chiều
Hương thơm ở lại chắt chiu
Mong manh khăn áo gói yêu trọn đời
Anh về thơm vẫn còn rơi
Em về hương vẫn ra khơi đón tình
Làm sao quên khúc tình kinh
Tương tư mùi áo cho mình tìm nhau
Anh đi lận đận lao đao
Em đi cởi áo ba đào gió bay
Tìm nhau khóc nhớ thương vay
Tìm nhau mù lối thu phai lá sầu
Tìm nhau mấy cõi nương dâu
Tìm trao một nụ hôn đầu đảo điên
Thu đông xuân hạ triền miên
Nhớ thương thương nhớ trăm miền xa xôi ....

Trần Hồng Châu

Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI ĐI

Nước mắt đâu còn tiễn người đi
Đường mưa mờ mịt dấu biệt ly
Khăn tang không thể che sầu tủi
Đất đá vô tình chẳng nói chi !

Kể lể làm sao hết đau buồn
Tháng ngày lận đận mất quê hương
Lang thanh đất khách không nơi trọ
Gối tuyết gặm sầu mặc gió sương !

Tưởng được bên nhau trọn kiếp nầy
Tay buồn còn được tay cầm tay
Ngờ đâu trời đất nhiều cay nghiệt
Trơ trọi nghìn năm lối đọa đày !

Muốn được đi theo biết còn không
Hay là người cũng đã sang sông
Thay hình thoát xác thành mây khói
Không thể cùng nhau kể chuyện lòng ?

Cơn gió nào vừa mới thoảng qua
Rung rinh ngọn cỏ gợn màu hoa
Hay hồn hoa cỏ còn vương vấn
Một chút hẹn thề đã quá xa !

Tiếng nói tiếng cười thuở bên nhau
Ngày nào chăn gối mộng trăng sao
Bây giờ chỉ có lời trăn trối
Biết có còn chung được kiếp nào ?

Người đã đi rồi ta còn không
Xác thân bèo bọt hồn hư không
Đường xưa trăng cũ quên rồi nhớ
Bước mỏi tàn theo dấu bụi hồng ...

MD.07 /11/03
LuânTâm
(Trích Thi Tập Hương Áo ,MinhThư Xb,USA.2007,tr.335-336)



Thơ của Luân Tâm với nét chân chất của quê hương, những niềm tận cùng của cảm xúc được diễn đạt bằng lối gần gủi nhất trong nếp sống của dân gian, không cao siêu, không cầu kỳ .... Nhưng luôn đưa chúng ta vào những trạng thái cực cùng sâu thẳm, như chính bàn tay ta được chạm vào sự việc lúc bấy giờ, chẳng hạn như hai câu ở đoạn đầu bài thơ " NGƯỜI ĐI"

[color=#990066] Khăn tang không thể che sầu tủi
Đất đá vô tình chẳng nói chi !

Khi nói đến tang chế trên đời này không còn gì đau khổ hơn thế nữa, và đến đổi cái vô tri nhất như đất và đá cũng có thể "nói chi !" hay "vô tình chẳng nói chi !" tác giả đã động từ hóa sự việc một cách thiện thực và bình dị

Ngoài ra, thơ của thi sĩ Luân Tâm cũng không kém phần lãng mạn, tình yêu nồng ấm, ray rứt, dạt dào .... tác giả luôn lột trần được tình cảm của chính mình, dẫn dắt người đọc vào những hình tượng thần sắc và diễm ảo

Tập thơ "HƯƠNG ÁO" còn là một tập thơ trữ tình lãng mạn, ghi lại từng nhịp đập của con tim dâng hiến cho người mình yêu và cho người đã yêu mình.

Đăng nhập để trả lời
0

Sư muội Hồng Châu muốn luôn nối gót sư huynh Luân Tâm để học hỏi, xin được lần lượt mượn ý thơ của sư huynh để cùng xướng họa những nét tuyệt vời và cao sâu ẩn chứa trong nền văn học thuần túy dân gian Việt Nam. Cám ơn huynh đã viết tặng cho đời những bài thơ, những câu ca dao mang đầy sắc thái dân tộc Việt Nam

Cuối nẻo đường đi

Cỏ cây ủ rũ mùa gió bấc
Cuối nẻo đường về lạnh bàn chân
Thu bỏ ra đi giờ ly biệt
Tình bỏ ta đi dẫu một lần

Đưa tay hứng trọn đông phong giá
âm hưởng cuồng quay một chiều tà
Tìm khắp nhân gian không bến ghé
Ân tình phờ phệch gió ngân nga

Có phải là đây cuối nẻo đường ?
Dành tặng cho nhau chỉ lời thương
Cúi đầu ghi khắc trong tiềm thức
Kỷ niệm gói đầy hạt vấn vương

Cố thốt nên lời mà như không
Nghèn nghẹn tâm linh giọt mặn nồng
Nhòa lên giấy mực trang tình sử
Lem luốc trần gian một hư không

Bao nhiêu giông bão tuôn thành lệ
Giọt đắng, giọt nồng, giọt đam mê ...
Một dòng sông lệ tràn sương khói
Một nẻo đi về mấy sơn khê

Tình khép đời nhau một cuối đường
Vướng vấp bàn chân sợi tơ vương
Hờn tủi đi về nghe câm lặng
Từ đây xa quá một thiên đường

Ta mất nhau rồi phải không anh ?
Thu hờn sao gió chướng buông mành ?
Khuất ở đằng xa thu dời gót
Bụi mù gió lấp khoảng trời xanh

Ta dối lòng ta, gian dối nhau
Tri âm, tri kỷ, tình xanh xao
Tình về tình ở tình không lối
Sách sử ngàn năm chép nghẹn ngào...

Hồng Châu Trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-21 14:44:13Trần Hồng Châu>
CẢM ƠN
(Thân tặng Hồng Châu Trần)

Cảm ơn em tuyệt vời thơ
Cảm ơn hoa bướm tình cờ gặp nhau
Cảm ơn thơm ngọt chiêm bao
Thương bồng nhớ ẵm đi vào thiên thu....

MD.09/25/07
LuânTâm
Đăng nhập để trả lời
0
ĐƯỜNG PHAI NẮNG

Gió đau gót nhỏ lạnh đau mình
Núi biển chưa hòa thuốc trường sinh
Cỏ hoa xin giữ hương hiền dịu
Thơ thẩn gom mây kết thuyền tình !

Ấm lạnh bên nhau cũng đủ vui
Bao lần bạo bệnh em khéo nuôi
Tù oan biệt xứ em lặn lội
Cho trái tim vàng trong nắm xôi

Tay yếu chân mềm mắt nghĩa tình
Vượt suối băng rừng núi hãi kinh
Con thơ gởi mẹ đau lòng mẹ
Em đẹp hơn thơ mộng diễm tình !

Đất khách tảo tần chưa năm năm
Mua ngôi nhà mới chưa kịp nằm
Bỗng dưng sấm chớp tan tình điệu
Bệnh ngặc giữa đường tuyết lạnh căm !

Em hoá mơ hồ anh hoá điên
Ngày đêm cầu nguyện mong phép tiên
Nhưng đường cổ tích không còn dấu
Mình khóc thương mình tủi nợ duyên !

Sớm tối bàng hoàng đau thêm đau
Đường sầu buốt giá bóng trăng sao
Em như đóm lửa than gần tắt
Anh cũng tro tàn lạnh trước sau

Cũng may còn có con hiếu ngoan
Được chút ấm êm lúc chiều tàn
Xe lăn ngơ ngác đường phai nắng
Bướm trắng bay theo hoa áo vàng

Âu yếm nhìn nhau lệ bỗng tràn
Mỏi mòn tìm mãi chút bình an
Mà sao trời đất gieo oan trái
Chưa ấm bếp hồng lửa bỏ than !

Dở khóc dở cười dở thương đau
Trăng thề rượu tiễn xin kiếp sau
Trôi theo sông suối nghìn năm trước
Tìm bóng thuyền hoa lấp lánh sao !

Tay lạnh tìm tay ấm cả chân
Nắng xuôi gió ngược dáng thiên thần
Áo xưa mây cũ hồng như má
Trời đất thơm lành tóc gọi xuân...

MD.01/24/06(25 tháng Chạp Ất Dậu)
LuânTâm
(Trích Thi Tập Hương Áo,MinhThư xb.Hoa Kỳ 2007,tr.265-267)

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-22 13:22:31Trần Hồng Châu>
Sau khi đọc ĐƯỜNG PHAI NẮNG của sư huynh Luân Tâm đã làm cho Hồng Châu vô cùng bàng hoàng xúc động. Với Hồng Châu cho dù đường đã phai nắng nhưng trái tim anh vẫn mãi còn thơm hương nắng. Hồng Châu xin ghi lại cảm xúc của mình với những vần thơ gởi đến anh và đọc giã của anh vài nhận xét như sau :

TÌNH ANH THƠM NẮNG

Đường phai nắng anh về nhặt muộn
Kiếp phù sinh sương khói hoàng hôn
Nhặt hương tàn rơi trên lối cũ
Thoáng mây bay hư ảnh ru hồn

Em trần gian kiếp đời khốn khó
Duyên ba sinh hương lửa mỏi mòn
Được mấy lần đời thơm hạnh phúc
Đã một đời phai nhạt vàng son

Anh từ đó về hong vườn nắng
Lặng nghe đời còn lại trối trăn
Em từ đó làm thân tàn phế
Bể trầm luân mấy lượt thăng trầm

Đường phai nắng lạnh lòng lữ thứ
Buốt vai đời nhặt lại mùa xưa
Tim đau thắt tình nhau còn đó
Trời không thương trời đổ trận mưa

Nắng ra đi anh về thắp lửa
Khơi tàn tro hâm lại tình xưa
Anh vẫn đó khang trang mở cửa
Mộng về mơ cạn tuổi xuân thừa

Thương còn thương tim hồng rạn nứt
Yêu mãi yêu khi nắng chiều phai
Nâng niu khúc ân tình nghĩa nặng
Bồng bế nhau qua cõi lưu đày

Vẫn như xưa thề non hẹn biển
Anh đã về che lại mái hiên
Vẫn như xưa tình anh thơm nắng
Dẫu chiều nay nắng đã muộn phiền

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
CỎ KHÔ

Đường làng còn chút cỏ khô
Dấu chân côi cút mơ hồ bụi bay
Tủi thân ăn ớt chẳng cay
Khổ qua không đắng chanh xoài không chua
Buồn rung tàu chuối lá dừa
Hoa tàn cây héo thềm xưa thẩn thờ !
Trời mưa cá nhảy lên bờ
Hết ham bắt cá đặt lờ giăng câu
Mây tan bóng rã dưới cầu
Đau lòng cá nhái tép bầu lênh đênh !
Đêm nằm ngủ chẳng đắp mền
Mong chờ Mẹ đến kề bên dịu dàng
Sửa chăn đuổi muỗi căng màn
Tay tiên còn ấm hương choàng áo khăn
Mẹ về bên ấy có trăng ?
Có sao ?đom đóm?có măng ?có dừa?
Có gà gáy ?có võng đưa?
Có lu để hứng nước mưa ngọt ngào?
Có vườn bắp ?có vườn rau?
Hay là chỉ có một màu hư không ?
Lúa non chưa trổ đòng đòng
Nắng mưa đi vắng mây hồng ngủ quên
Để giông bão trốc gốc lên
Đau lòng đất Mẹ sấm rền nát tim
Não nề tiếng dế tiếng chim
Lối quen bỗng lạ sương chìm áo nâu
Mẹ không thể ở được lâu
Cho con đáp tạ ơn sâu sinh thành
Cơm chiều vui ấm mái tranh
Miếng trầu chén nước chè xanh hiền hòa
Mẹ về bên ấy bao xa
Còn thương gửi phúc làm quà cho con
Bến Tre xuôi ngược Sàigòn
Chiều tàn đất khách gót mòn chiêm bao
Mẹ như trăng Mẹ như sao
Con như nòng nọc trong ao nước phèn
Nắng mưa bùn đất đã quen
Nhà cao cửa rộng chong đèn cạn khô
Gió qua cửa sổ mơ hồ
Bóng Ba dìu Mẹ xa bờ thương đau
Đêm buồn lạnh trước lạnh sau
Nghẹn ngào nhang khói xót đau mả mồ !
Run run ôm bức ảnh thờ
Hồn tan theo bóng sao mờ xa xôi...

MD.11/29/05
LuânTâm
(Trích Thi Tập Hương Áo ,MinhThư xb.Hoa Kỳ 2007,tr. 59-60)
Đăng nhập để trả lời
0

Một trong những tác phẩm của Luân Tâm viết về mẹ. Hương trong hương còn chan chứa và phảng phất trong chiếc áo đời, mãi là những kỷ niệm buộc thắt trên lưng, mang nặng trên vai ... Một vô hình thiêng liêng tụ lại và đọng thành giòng máu luân lưu trong huyết quản. Tình mẹ cha sánh như biển cả và cao hơn núi non. Hồng Châu thường đọc thơ anh bằng những dòng lệ chảy dài, Thương cho cha ở một nơi nào đó xa vắng âm u.... Biết cha có còn vui như thuở có đàn con quanh quẩn, và nơi ấy có còn trăng soi sáng, có ly trà thơm cho ấm lòng để cha kể mãi những vô vàn khổ cực của Nội ngày xưa. May mắn cho Hồng Châu vì mẹ vẫn còn đó, vẫn còn cho mình nghe ấm lòng mỗi lần nhớ đến, biết mẹ vẫn ngày tháng đợi chờ, tôi luôn cố gắng xoãi dài đôi cánh bay đến mẹ tận hưởng những gì còn trong tầm tay. Thế nhưng.... mỗi một lần nhắc đến cha cho dù trong trường hợp nào đó, tôi vẫn còn nghe mãi như một trời bơ vơ xót lại. Cha đã bỏ con mà đi. Tôi chưa kịp nói lời cuối cùng với cha " Tôi yêu cha nhất ở trên đời", Cám ơn anh Luân Tâm đã làm sống lại mọi xúc động của Hồng Châu bằng muôn trùng yêu dấu......

Khóc ngọt rồi anh Tâm ơi!....

Đăng nhập để trả lời
0
HÚT GIÓ ĂN BUỒN
(Thân tặng Hồng Châu Trần)

Nói thương sao bỗng lệ tràn?
Nói yêu sao bỗng áo tang hững hờ?
Nói mong sao bỗng chết khô?
Nói nhớ sao bỗng đội mồ mây bay?
Nói tình sao bỗng bú tay?
Nói mê sao bỗng đầu thai quê người?
Nói mừng sao hoa không tươi?
Nói cưng sao giấu môi mời má cho?
Chân tình chưa duỗi đã co
Mắt tình giấu lửa học trò mưa ngâu
Người cau chết kẻ héo trầu
Trăm năm hút gió nghìn thu ăn buồn...

MD.11/06/07
LuânTâm

VỜI VỢI TRĂNG SAO
(Thân tặng Hồng Châu Trần)

Nghìn trùng vời vợi trăng sao
Thơm em hoa bưởi hoa cau tuyệt vời
Thương đắng đất nhớ cải trời
Như tiên như điệu giữa đời phù du
Suối đàn sông hát biển ru
Như mơ như mộng viễn du hiền từ
Tay văn chương gót thiên thư
Sắc mây hương khói hôn mừng thơ thơ
Tình thư tình sử tình cờ
Mưa xuân nắng hạ đợi chờ xin khen
Bướm chới với ong khóc mềm
Sớm rừng trưa núi chiều êm cánh cò....

MD.11 /08/07
LuânTâm

PHONG TRẦN
(gửi Hồng Châu Trần)

ngày đau hoa nắng mỏi mòn
người đi để dấu môi son bụi mờ
hềt tranh hết nhạc hết thơ
hết tình hết điệu hết mơ hết hồn
sương chiều khói sớm hết cơm
gió chui vào áo ăn mòn thịt da
bóng người xưa bỏ bóng ta
tình người mất dấu tình ca đoạn trường
đau phách ruộng xót hồn vườn
hoa hồng bướm trắng hết đường hôn nhau
sầu thuyền lở bến chiêm bao
ong vàng kiến đỏ thay màu thiêu thân
rừng hoang lạnh suối phù vân
vết thương nội chiến phong trần mồ côi....

MD.11/13/07
LuânTâm

NGHÌN ĐỜI CÒN THƠM
(Thân tặng Hồng Châu Trần)

Lẽ đâu duyện đất nợ trời
Hôn mê một chút nghìn đời còn thơm...
"Gối rơm theo phận gối rơm
Có đâu dưới đất mà chồm lên cao"
Hết trăng hết gió hết sao
Ăn sương uống tuyết chiêm bao gọi đò...

MD.11/13/07
LuânTâm
Đăng nhập để trả lời
0


Cám ơn anh Tư Luân đã tặng cho muội những bài thơ vô cùng quí giá, mãi là những bài ca dao dân gian cho em được phép theo anh Tư học hát ca dao từ đây và mãi mãi về sau.....

Kính mến,

Trần Hồng Châu


Chim Quyên

Chim quyên xuống đất tha mồi,
Thấy em đau khổ đứng ngồi không yên! (1)
Xưa em vui nhẹ cánh tiên
Nhởn nhơ hoa bướm bình yên vườn tình
Trời ghen đất nước giật mình
Trôi em hoa tím lục bình trần ai!
May còn da trắng tóc dài
Bông gòn thân điệu mắt nai bồi hồi!
Má hồng môi đỏ xuân tươi
Không son không phấn hoa cười cỏ thơm
Gót mưa tủi tay nắng hờn
Cõng em dìu Mẹ qua cơn ngặt nghèo
Chân vịt chống chân le chèo
Ăn bông điên điển bọt bèo dấu hương
Cầu tre lắc lẻo nhịp thương
Kinh dài sông rộng đoạn trường đò đưa
Sầu riêng đổ lá buồn xưa
Nhịn ăn nhịn mặc chịu thua quen rồi!
Khuya gác trọ thèm nắm xôi
Củ khoai trái bắp ngậm ngùi bóng quê
Thương Cha nhớ Mẹ muốn về
Cầu dừa ao cá ngủ mê đói nghèo?
Bàng hoàng sau trước quạnh hiu
Sôi kinh nấu sử chợ chiều hiền ngoan!
Dấu mơ dấu mộng vội vàng
Mười hai bến nước ngỡ ngàng xa xôi
Đạn chết đứng bom chết ngồi
Tưởng duyên tưởng nợ đầy vơi chuyện lòng
Trầu cau chưa ấm bếp hồng
Con thơ thiếu sữa nuôi chồng tù xa!
Kinh hoàng mất nước tan nhà
Thú rừng say máu quỷ ma ngăn đường!
Học văn chương dạy văn chương
Đổi đời đứt ruột bỏ trường chạy cơm
Lệ khô má nám chân mòn
Gầy vai bạc tóc cháy hồn nát tim
Băng rừng lội suối ngã nghiêng
Hột đường hột muối khô chiên mắm xào
Gừng tiêu sả ớt máu trào
Ai vay mình trả tình đau thấu Trời?
Chồng da bọc sợ xương rơi
Vợ bóng nhỏ sợ mồ côi cùng đường!
Tháng tư dâu bể tang thương
Vườn không nhà trống đêm trường biển khô!
Khói đen bụi xám nhấp nhô
Trôi sông lạc chợ dật dờ thuyền ma?
Đau đêm con khóc gọi Ba
Nát lòng vợ trẻ Cha già Mẹ đau
May còn nhớ lối chiêm bao
Người về sẵn cháo sẵn rau để dành!
Cuối đường hầm ánh sáng xanh
Tha hương cầu thực cơm canh nghẹn ngào!
Cá nước ngọt lội biển sâu
Hụt hơi muối mặn nhớ ao đất lành
Người bông súng kẻ hoa chanh
Nép vào nhau tưởng cũng thành trăng sao
Ngày xa tháng lạ về đâu
Ruột mềm máu chảy quà trao quê nghèo
Sớm khuya tần tảo chắt chiu
Chân chim dáng thỏ rừng chiều bóng trôi!
Rụng lông mõi cánh đơn côi
Đi về lủi thủi mặt trời tuyết ăn!
Công ơn dưỡng dục lệ tràn
Thân cò con gánh giang san chìm tàu!
Tim còn thoi thóp dấu đau
Lạnh đêm ho máu ngày đào mắt sâu
Nắng đổ lửa mưa sôi dầu
Chim quyên gục ngã bên cầu hiền lương!
Khóc em lòng biển dâng hương
Ru em mây ruộng khói vườn lửa thiêng
Dịu dàng thơm giấc bình yên
Trăng thương ôm bóng thơ tiên dấu giày…

MD 03/23/07

LuânTâm

1) Ca dao
Đăng nhập để trả lời
0

Anh Tư ơi ơi ....... Bài chim quyên này vừa trử tình vừa thương đau đến dứt ruột. Cho Hồng Châu theo anh xướng họa một nửa nội dung và hát cùng anh một nửa thôi nhé! Xin cho Hồng Châu được theo anh hát như vầy xem có gọi là ca dao hay không hỉ ?

Chim quyên ăn trái nhản lồng

chim quyên ăn trái nhản lồng
anh về nhớ nhé vun trồng trái mơ !!
trên non suối chảy lặng lờ
chân đồi dựa bóng bài thơ nắng về
buồn đi nhặt lại đam mê
sầu đi quay quắt nắng chê giận hờn
anh về tô nắng vành son
tô quê hương đậm tình non nước tình
hoa trôi tim tím lục bình
trôi thương trôi nhớ cho mình tìm nhau
mưa ngâu trên ngọn trúc đào
bắt cầu ân ái thăm nhau đôi lời
hứng mưa vài giọt tình rơi
uống khao khát mộng chưa vơi đáy lòng
thèm về quê cũ nắng trong
biển xanh hòn ngọc, hòn chòng quê cha
trắng tinh hương cát lụa là
em hôn lên vết trăng tà khóc mưa
chôn buồn dưới góc vườn xưa
dấu thêm kỷ niệm cho vừa mộ duyên
vuốt anh nước chảy suối tiên
chảy dòng mật ngọt ưu phiền trôi xa
thơ tiên đeo chuỗi ngọc ngà
lần dòng kinh khổ lụy pha sắc màu
nắm tay gom trọn xanh xao
buông tay tình mãi ngọt ngào hương thơ
tìm nhau mấy kiếp đợi chờ
khói chiều đưa lối mây thơ thả dài
đếm từng dấu vết trần ai
đếm sao lấp lánh thiên nhai dáng hình
lạy trời sóng lặng thanh bình
tấc lòng tấc dạ em xin anh về
quê hương bờ cũ đập đê
chảy dòng nước cuốn anh về trầm luân
dòng xuôi dòng ngược thiên ân
chôn nhau cắt rún một lần như xưa !!

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-29 16:19:40Trần Hồng Châu>
Lưu-Lạc

Người xưa còn có bóng trăng theo,
Ta chỉ còn đây chút nắng chiều...
Gió bụi xác xơ không quán trọ,
Ngựa xe xa vắng nẽo cô liêu!

Gắng gượng mà đi hết dặm hồng...
Mai sau còn lại dấu chân không?
Có loài hoa dại nào thương xót:
Xin giữ giùm ta chút nắng trong!

Đã mấy lần đi, mấy lần sầu?
Hẹn hò còn đến tận kiếp sau?
Thuyền hoa cặp bến : không ai đón...
Có phải vô duyên tự kiếp nào?

Còn chút mây hồng aó tương tư..
Để dành mai mốt gửi người xưa,
Chân trời góc biển dù lưu lac...
Cũng được nâng niu chút hương thừa!

Nếu có qua đây, xin khóc giùm...
Mưa nào kỷ niệm áo choàng chung?
Nắng nào nghiêng nón hôn dòng tóc?
Yêu đã thiên thu... vẫn thẹn thùng!

Rồi cũng biệt ly, cũng tiển đưa...
Con đường hò hẹn trả gió mưa!
Trăng sao thêu áo, mây se tóc...
Hoa cỏ ngậm ngùi theo dấu xưa!

Nếu chẳng cùng đi chẳng cùng về...
Giữ giùm chút kỷ niệm đam mê!
Để dành kiếp khác làm mai mối
Mà nhận ra nhau vẹn ước thề!

MD. 05/04/02
LuânTâm



Tầm mộng

dõi bóng trăng xưa tầm mộng lạc
người xưa ơi!.. mây trắng đi hoang
ta tìm nhau trong cơn mưa bão
ta tìm nhau hoang dã địa đàng

cùng cạn sức người vác hành trang
leo mây leo gió vượt sương ngàn
cuốn quách hồn thu sang thế giới
nắng vẫn trong xanh, thủy tinh vàng

về lấp mây sầu, lấp bể dâu!
tương tư đau xé giọt tình sầu
trăng của thi nhân vàng nhân loại
trăng của người xưa trong mắt sâu

trải gót mây hồng hương cố nhân
khàn giọng thương yêu đã bao lần
mộ bia chôn dấu, chìm bảo ngọc
chôn xuống tên trần, chôn tình thâm!

mỗi độ tà dương ngả bóng chiều
yêu về thổn thức khóc cô liêu
rải hồn mây tím vương tà áo
tóc dài, tóc nhớ... dáng xiêu xiêu!

từng chiều ghé lại nghe hương nhớ
tóc xõa bềnh bồng lạc lối mơ
lặng nghe mình khóc chiều mưa đổ
có phải thiên thu... mộng không chờ!

nếu chẳng về chung một chặng đường
nghìn năm ghi lại bóng người thương
đan tay xin nhớ tay tầm mộng
lưu lạc chân trời thương vẫn thương!

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG NHỚ.

Giặc giã qua rồi...hương cố nhân...?
Trắng tay vẫn lạnh bước phong trần!
Thanh gươm cổ tích sầu chinh chiến,
Vó ngựa già nua bước ngập ngừng!

Mắt mỏi trăng sao mộng ước nào?
Cũng đành trả sách lại nghìn sau?
Con đường mơ ước xa gần...mất,
Màu áo thương yêu cũng bạc màu!

Tóc rụng những đêm thổn thức sầu,
Gió khuya sương sớm lắm bể dâu!
Dấu chân thơ dại quên hò hẹn?
Nửa giận, nửa mừng buổi gặp nhau!

Dòng sông thề hứa mộng xuân xanh,
Áo gấm vinh qui tình trọn tình,
Đồng quê mắc cỡ hoa em thẹn...
Chiếc nón nghiêng nghiêng...ngây ngất nhìn!

Mấy kiếp phong sương, mấy dặn dò?
Biển xa, sông rộng vẫn buồn lo,
Người yêu bé bỏng sầu muôn thuở...
Khói lửa làm cho lỗi hẹn hò!

Nhớ tiếng cười vui như gió xuân,
Nhớ bàn tay nhỏ, dáng thiên thần...
Khói sương thơm tóc mơ tình sử...
Giọng nói chim ca...bước ngập ngừng!

Xa cách muôn trùng tiếng võng trưa,
Bờ tre già đổ lá hững hờ?
Hè sang cánh phượng ve sầu nhớ,
Lớp học thân quen vẫn đợi chờ?

Tâm sự trắng đêm đầu bạc đầu,
Rượu nào chung thuỷ ấm môi nhau?
Tha hương tuyết lạnh vai gầy nhớ...
Áo ngủ mong manh...giọng ngọt ngào!

Có phải hư không những cõi lòng?
Vai kề má tựa: vẫn xa xăm?
Người xưa: hận hải...mang mang hận!
Một kiếp phù sinh, mấy nhánh rong?

Phân vân, lạc lối bướm về đâu?
Đêm tối bơ vơ bổng lệ trào...
Thân sao lận đận đường tăm tối,
Lỡ bước phong sương lạc áo màu!

Nhớ những đêm trăng gác trọ buồn,
Lang thang phố nhỏ bước mù sương,
Thềm ga vắng đợi con tàu vắng...
Gió lạnh đường khuya tủi mặt đường!

Gặp gở mùa thu: áo mộng nào?
Hàm răng tình tứ nhớ thương sao...
Về mơ sao rụng hôn dòng tóc,
Đầm ấm vòng tay thơm...má đào!

Cười vui chưa trọn giấc mơ hoa...
Tiếng quốc thâu canh lẫn tiếng gà...
Đường cũ, trăng xưa đêm ngại bóng,
Thương nhớ điên cuồng...nát thịt da!

Chén cạn hương thề thơm tóc mai...
Nhìn nhau...nghi hoặc tiếng thở dài!
Buâng khuâng trời nước xanh màu áo,
Em vẫn là hoa mộng kiếp nầy!
Năm tháng hững hờ đêm nhớ đêm..
Hồn thơ, tình sử: cũng là em!
Trời thương màu mắt hiền nguyên thủy,
Ai nhớ trần ai? Ai nhớ tiên?

Bồ đào mỹ tưủ nhớ...người xưa...
Ta cạn thời gian, quên gió mưa,
Tri âm vẫn đẹp trăng mười sáu...
Mây khói bờ vai...áo lụa đùa!

Mộng thực thiên thu...sầu nối sầu...
Hẹn hò mấy kiếp...nỡ xa nhau?
Cải trời dang dở tình...rau đắng,
Phận bạc lênh đênh gửi chốn nào?

Suối cạn khô rồi...nước về đâu?
Cành rong tiền sử chết phương nào?
Xin cho một bóng chim, tăm cá...
Mang lệ nghìn xưa...khóc nghìn sau!

Vĩnh biệt? Lòng đau...thực không đành...
Hồn đau vương vấn áo em xanh...
Xin cho một chút hương chăn gối...
Kiếp khác tìm nhau: sẳn để dành...

MD 01/01/03
LuânTâm




Một tuyệt tác trữ tình của thi sĩ Luân Tâm trong HƯƠNG ÁO của người xưa, đã đưa mọi đọc giã lạc vào tình tiếc thơ mộng và đê mê theo sông nước trở về đồng quê hoa cỏ. Quê hương miền nam và thiếu nữ nghiêng nghiêng... trong những chiếc nón làm cho ngây ngất cuộc đời. Thế nhưng khói lửa chiến tranh đã đánh mất biết bao nhiêu cuộc hẹn hò duyên kiếp. Mãi là những kỷ niệm thiên thần còn sống mãi trong chúng ta. Thi sĩ Luân Tâm đã làm sống lại tâm hồn của những con người đã từng yêu , từng sống bằng hy vọng đợi chờ . Thế rồi chiến tranh đã tàn và đã mang theo tất cả vào khói lửa...

[color=#990066] Có phải hư không những cõi lòng?
Vai kề má tựa: vẫn xa xăm?
Người xưa: hận hải...mang mang hận!
Một kiếp phù sinh, mấy nhánh rong?


Nỗi buồn thiêng liêng về ngự mãi trong đời người sau những tàn cuộc phong ba. Đó là một trong những đặc sắc nổi bật đưa thơ của Luân Tâm lên hàng đầu. Nhưng không vì vậy mà thơ của Luân Tâm kém phần thần tiên lãng mạn. Trong những gây gắt xót xa ta luôn tìm được một điều gì đó êm ả lâng lâng .... làm cho xúc động lòng người....

Nhớ tiếng cười vui như gió xuân,
Nhớ bàn tay nhỏ, dáng thiên thần...
Khói sương thơm tóc mơ tình sử...
Giọng nói chim ca...bước ngập ngừng!



Bài thơ HƯƠNG ÁO là một trong rất nhiều bài thơ làm cho Hồng Châu phải ngậm ngùi lau lệ, thương xót và nâng niu mãi những cuộc tình đẹp nhất trần gian. HƯƠNG sẽ mãi mãi còn nồng nàn trong chiếc ÁO của tình nhân.

Hồng Châu xin nhặt lại vô vàn hương nhớ của thi sĩ Luân tâm để tìm lại dấu vết của một thời. Cám ơn Anh Luân Tâm và thơ của anh luôn đem lại những cảm xúc thật mới cho HC

Hương tình nhớ

Nhặt lên chiếc áo hương còn đậm
Hương nhớ một lần tóc hoa răm
Cõi riêng tư ấy đôi hàng lệ
Khép trọn bờ mi... dáng em nằm

Nhặt lên sợi tóc vương vai áo
Còn đó men say của hôm nào
Thơm hoa thơm nắng thơm tình sử
Thơm gió làng quê ấm cháo rau

Nhặt từng con chữ lên đồi ngắm
Một chữ mấy lòng, mấy nghĩa thăm
Nhớ từng con chữ tay anh viết
Học cạn, thâm sâu, chữ nghĩa... ngầm...

Thèn thẹn lời khen giáng thơ tiên
Gởi mơ gởi mộng khoe tóc huyền
Gởi ngàn thương nhớ hôn đôi mắt
Hôn đắm bàn tay...viết chữ tiên

Có con chim nhỏ hót bình minh
Gà trống thi đua gọi ân tình
Có con cá lội chờ nắng ấm
Chờ thả xuống hồ hạt tử sinh

Có bài thơ vỡ... mộng ngàn năm
Chữ nghĩa kéo về choáng chổ nằm
Hương giấy mực tàu ghi tình Hán
Dịch ngược dịch xuôi chữ cũng nằm !!

Hạ nắng rát da mùa nắng cháy
Sau cánh cửa mờ, hai bàn tay
Hương cố nhân rơi lên bàn phím
Nín thở nghẹn lòng... nắng đã phai!

Cuồng điên mờ ảo bờ tăm tối!
Chua chát môi hôn chổ em ngồi!
Gào vỡ trời xanh, sâu lòng đất!
Ngu ngơ giữa chợ, không đất trời!

Nhặt dòng hương nhớ sau cánh cửa
Dò dẵm đường về đi sớm trưa
Nghe hương êm ái tình nhân loại
Nhắn nhủ về nhau cơn nắng mưa

Nhặt từng mảnh vụn gói vào tim
Cất dấu trăm năm biết có về?
Đừng cho ly biệt chôn niềm nhớ
Đẹp nắng, đẹp mưa... đẹp tình quê!!




Đăng nhập để trả lời
0
Giáng Tuyết

Khi những cánh hoa tuyết mong manh, bé bỏng đầu mùa nhẹ nhàng đáp xuống sân ngôi nhà mới, lắng đọng mấy giọt mềm mại dễ thương trước thềm hoa, lững lờ ve vuốt cánh cửa kính lạnh lẽo của thư phòng tĩnh mịch, tôi bỗng mơ hồ thấy tà áo trắng của một nàng tiên hương sắc tuyệt vời... lòng bỗng bâng khuâng tự hỏi: “không biết Giáng Tuyết có phải là hoá thân, tiền kiếp hay hậu kiếp của Giáng-Tiên, Giáng-Ngọc, Giáng Hương một thời cổ tích, mộng mơ?”

Bao nhiêu xúc cảm bồi hồi, buồn vui lẫn lộn kỷ niệm nắng mưa gần trọn một đời người dâu bể, lênh đênh... cuốn hút tôi vào trang giấy trắng nửa thực nửa mơ... để rồi trong chớp mắt, bất chợt hình bóng yêu kiều thân thương kia vụt biến mất, chỉ còn rơi rớt lại mấy dòng thơ nhạt nhòa lạnh buốt gối chăn, bàng hoàng da thịt... LuânTâm


***

Cây ngủ hay cây đã chết rồi?
Đường buồn hoa lá bỏ cuộc chơi!
Cánh chim lẻ bạn tan thành tuyết,
Lạnh đau chăn chiếu, đau đất trời!

Co ro trong bụi rậm, hang sâu,
Con trùn, con kiến đợi kiếp sau?
Rễ non cành mục sầu răng cứng,
Đói lạnh không chừa chỗ... chôn nhau!

Từng mảnh hồn đau, từng dấu chân,
Nhạt nhòa tượng đá, nhớ xa gần,
Buồn qua sông suối mây ôm núi,
Ong bướm tan thành bóng thiêu thân!

Gọi trăng, gọi gió, gọi sao nào?
Trời quên xuống thấp, biển lên cao?
Hay là mưa nắng buồn đi vắng?
Để gót xuân hồng lạnh trước sau!

Sắc hương ngày cũ đi về đâu?
Chẳng lẽ nghìn đời phải mất nhau?
Trần gian không đủ khăn tang trắng?
Buồn đến, buồn đi: tưởng chiêm bao!

Môi cũ mắt xưa cũng xanh rêu?
Tim đau hoá đá hết đường yêu?
Hai bàn tay nhớ nơi hò hẹn?
Lòng đâu còn lửa gọi mưa chiều?

Phong, hoa, tuyết, nguyệt: đẹp thơ Đường,
Tan theo khói lửa mất quê hương,
Đi về tuyết nhuộm đường lưu lạc,
Nhuộm trắng áo sầu gót tang thương!

Nắng nghiêng vành nón đã phai nhòa?
Bếp lửa thần tiên đã quá xa:
Củ khoai, trái bắp còn hơi ấm
Tay Mẹ cho con dệt mơ hoa!

Mẹ đi đâu rồi Ba đi đâu?
Không còn chuồng lợn, không chuồng trâu,
Không mùi rơm mới, không nhang khói,
Lạnh bốn phương trời, lạnh thiên thu!

MD Đêm 25/11/05
(Lần đầu tiên tuyết về thăm ngôi nhà mới!)

LuânTâm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-29 16:33:25Trần Hồng Châu>


Ườc gì.... ước gì là một nàng tiên hóa kiếp để được nằm trọn dưới ngòi bút của thi sĩ. Một Luân Tâm từ ruộng vườn thôn dã nhưng luôn biến thể muôn loài thành thần tiên tuyệt vời, chính những lạc quan trong bể khổ của anh đã đưa chúng ta về sống lại một đoạn đời sau nguy khốn của chiến tranh. Trong niềm bi thương còn rắc lại khắp đất trời, muôn trùng nỗi đau chẳng những chúng ta là những con người có sinh mạng và dòng máu nóng, thậm chí loài côn trùn sâu bọ còn cảm nhận được nỗi bơ vơ giữa đất trời ly loạn.


Co ro trong bụi rậm, hang sâu,
Con trùn, con kiến đợi kiếp sau?
Rễ non cành mục sầu răng cứng,
Đói lạnh không chừa chỗ... chôn nhau!

Từng mảnh hồn đau, từng dấu chân,
Nhạt nhòa tượng đá, nhớ xa gần,
Buồn qua sông suối mây ôm núi,
Ong bướm tan thành bóng thiêu thân!


Chính thi sĩ Luân Tâm đã đào sâu được sự tàn khốc của một thời để ghi dấu mãi mãi cho thế hệ tương lai. Ngòi bút sắt bén và mềm nhuyển của anh luôn đưa chúng ta rung cảm theo từng hồi nhịp điệu, luôn hình dung được niềm thống khổ đi sâu vào ngõ ngách trong tửng góc kẹt của linh hồn con người. Những gì ta có ngày hôm nay và những gì ta còn lại trong vòng tay ngày hôm nay. Thật không còn gì giá trị hơn để cho ta nâng niu và trân trọng như chính bản thân ta còn lại, qua quá trình đấu tranh của loài người và của chính ông cha ta đã từng hy sinh trong lịch sử đấu tranh.

Phong, hoa, tuyết, nguyệt: đẹp thơ Đường,
Tan theo khói lửa mất quê hương,
Đi về tuyết nhuộm đường lưu lạc,
Nhuộm trắng áo sầu gót tang thương!


Và ở đoạn cuối của "Giáng Tuyết" đã nói lên sự hy sinh vô ngần của thời cuộc mà cha và các anh của ta đã từng hứng chịu một thời...

[color=#990066] Mẹ đi đâu rồi Ba đi đâu?
Không còn chuồng lợn, không chuồng trâu,
Không mùi rơm mới, không nhang khói,
Lạnh bốn phương trời, lạnh thiên thu!

[color=#006666]
Đăng nhập để trả lời
0

Hồng Châu xin được ao ước làm nàng tiên của anh trong đôi dòng thơ lãng mạn, hầu mang về một chút niềm tin trong đôi cánh thiên thần y như dòng tùy bút của anh, mong có thể gieo một chút nồng nàn để bù lấp cho những niềm đau trong quá khứ.

Giáng Tiên

ước là nàng tiên em hóa kiếp
rừng mùa đông hoa tuyết nhuộm hồng
chiếc đũa thần biến dạng hư không
xoáy cát bụi vào lòng vũ trụ

xin làm nàng tiên trong trái tim
luân lưu giọt máu lịm linh hồn
hòa máu tình nhau cơn nguy khốn
nhỏ hạt nồng cay xuống môi mềm!

xin là nàng tiên mang đôi cánh
chở nhẹ cuộc trần lánh đau thương
bay vào cổ tích reo tình thánh
Từ Thức ngủ quên vạn đêm trường!

xin là nàng tiên vừa giáng trần
xõa tóc mây dài tắm suối mơ
trầm mình ca hát vang lồng ngực
nước say ôm quyện vỡ đôi bờ!

xin là nàng tiên cõi nhiệm mầu
mơ màng du khúc tấu tình ca
cỡi trên lưng gió mây buông thả
tay nắm tay anh ngả nghiêng trời!

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-30 23:07:05Trần Hồng Châu>
CẦN THIẾT.

Rừng chẳng còn cây: đâu phải rừng?
Cây không hoa, trái, lá: không xuân?
Không em : anh không còn...anh nữa?
Không cửa, không nhà đón...người dưng?

Không mắt, không môi, không nói cười?
Không tai, không mũi, không chút...người?
Không tim, không óc, không mơ mộng?
Không tiếng thở dài, không hên, xui?

Còn lại chút gì trong gió mưa?
Trong màu áo mới chờ đón đưa?
Trong môi mê gọi lời trăng gió?
Trong tóc thơm đầy chuyện đời xưa?

Trời đất phân chia mấy cõi buồn?
Mấy bờ nước mắt, mấy đau thương?
Mấy sông, mấy biển xanh rừng núi,
Để gió thu nào nhặt chút hương?

Không anh: em biết như thế nào?
Hai cánh tay trần trắng chiêm bao?
Bờ vai còn dấu hôn thổn thức?
Môi ướp đường phèn hay mía lau?

Hay chỉ còn trơ xác rong buồn?
Như lời rêu úa gọi mù sương?
Như cây không lá, hoa không sắc?
Như trái mãn cầu rơi xuống mương?

Em sẽ đi trên dãi Ngân-Hà?
Nhặt bao sao đẹp kết đèn hoa?
Soi đường cổ tích tìm chăn gối,
Hay gọi trăng non thăm rừng già?

Tay nhớ, tay thương, tay dỗ dành...
Tay nào nhóm lửa suốt năm canh?
Tay nào quá điệu ghen hờn bướm?
Hay chỉ đi về áo rêu xanh?

Hai số không sao không giống nhau?
Hoài công kiệt sức đợi chiêm bao?
Hai đầu trái đất: người đâu mất?
Môi đá thèm hôn bóng nắng nào?

Lênh đênh mây trắng kiếm mây vàng,
Cánh cò hiền dịu cũng nhòa tan,
Em còn phân nửa, anh phân nửa:
Nghìn kiếp cô đơn khóc lỡ làng?

Làm sao ghép lại được như xưa?
Chung bóng chung đôi yêu bốn mùa...
Mặc kệ đói no, quên cay đắng,
Ngày say nắng ấm, đêm giỡn mưa!

Tách ra: một nửa còn...như không,
Thiếu cái xương sườn điệu...cong cong,
Như đu đủ đực mơ ôm trái,
Hoa lá xanh, tươi: chỉ đau lòng! (1)

Lận đận, long đong sóng bạc đầu,
Nửa vòng trái dất: cháo xa rau,
Thương vùng núi lửa không còn lửa,
Thương bóng trăng già thèm mưa ngâu...

MD 11/24/05
LuânTâm


Xin được mạo muội mượn ý thơ của hiền huynh để tìm một khoảng luân hồi, mà muội biết chắc nếu một mình muội đi mãi vẫn không bao giờ tìm gặp, xin cảm ơn huynh đời đời kiếp kiếp

Chờ một luân hồi

Rừng ngủ mùa đông gốc luân hồi
Xuân đến giục lòng hoa lá reo
em còn đến đó ngồi bên suối
chờ kiếp luân hồi vớt bọt bèo!

không tên, không tuổi, không chào hỏi!
không nắng, không mưa, không khóc cười!
không anh thế giới như hiu quạnh!
không uống, không ăn, cuộc thảnh thơi?

Ngập lối đi về luân vũ xoay
non cao gió núi chở u hoài
nặng nề kỷ niệm sờn vai áo
vác mấy sơn khê sống một ngày!

trời đất như xưa, đêm với ngày?
ta với tình ta hương nhạt phai!
đêm về đêm nhớ đêm màu trắng!
ngày về ngày nhớ bóng hình ai?

không còn có nhau áo nhạt màu
tóc sầu chưa chải rối khát khao
vai buồn mưa ướt trên hè phố
lành lạnh tím môi nhớ ngọt ngào!

có bóng trăng già khuất áng mây?
lữ thứ buồn rơi mỏi bóng gầy
sao không ngồi xuống bên bờ suối?
người kể người nghe chuyện đông, tây?

chuyện nắng, chuyện mưa, chuyện gần xa
chuyện dài cổ tích đậu hiên nhà
con chim se sẻ giờ lẻ bạn
xuân xoãi cánh ngà, chiều dần xa...!

Hồng Châu Trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-31 21:25:08Trần Hồng Châu>
ĐỨT RUỘT
(thân tặng Hồng Châu Trần)

"Giả đò mua khế bán chanh
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn"(1)
Em là con gái miệt vườn
Chèo ghe tát nước ủ tương vò chè
Trắng da cũng chẳng dám khoe
Tóc dài ru gió trưa hè võng mây
Thương anh đói khát đêm ngày
Nấu cơm rửa chén Mẹ rầy cũng thương
Mà không dám nói đoạn trường
Anh khờ không biết nắng sương lục bình
Duyên lôi nợ kéo đòi tình
Em như cơm nguội lặng thinh đỡ lòng (2)
Cách nhau có một gian đồng
Sớm cày trưa cấy tối trông mưa lành
Chiêm bao con sông xanh xanh
Nước lên tắm nước xuống giành rửa chân
Gió lay trái mít rễ bần
Nắng trêu yếm đỏ đường xuân khóc thầm
Em như kén anh như tằm
Sao không chui rúc nghìn năm ăn tình
Con trai mà chẳng dám nhìn...
Ngu ngơ bò đực non rình ...mưa rơi !
Em như con cóc đội trời
Chờ cho sao rụng đớp mồi nhón chân
Gió mưa giông bão tủi thân
Buồn đêm mở cửa phù vân đợi chờ
"Thò tay em ngắt ngọn ngò
Thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ...."(3)

MD.11/28/07
LuânTâm


Không có thơ của hiền huynh thì Hồng Châu sẽ là người đi lạc, Xin cho HC đứng sát bên bài thơ của huynh để học những cú ca dao tuyệt sắc trong kho tàn văn chương Việt Nam

Đau lòng

Xuất thân mộc mạc ngây thơ
Quê mùa con gái đợi chờ rửa chân
Phèn chua da rát mấy lần
Đau lòng hạt nhớ rần rần chảy ra
Giả đò trồng cải tưới cà
Sáng chiều tưới nước nhìn xa kiếm gần
Thương anh đứt ruột mấy lần
Đoạn trường vọng cổ tần ngần hát mưa
Nợ duyên biết có đón đưa
Lén chờ lén đợi hàng dừa buồn thiu
Qua cầu gió thổi hiu hiu
Đau tim đau bụng cơm chiều bỏ ăn
Đau tương tư đội vành khăn
Trốn cha dối mẹ nói rằng con đau
Chờ trăng gởi mộng trút đào
Chờ anh qua cửa hàng rào đón mơ
Đắng lòng hoa nở hững hờ
Thương không dám nói đợi chờ phòng không
Mưa rơi bong bóng phập phồng
Trắng tình tay trắng bọt lòng vỡ tan
Thương anh đứt ruột trầu vàng
Hàng cau cao vút tình sang mấy bờ
Đau lòng con gái ngây ngơ
Quê buồn ao cá ngồi chờ anh câu
Tình đi thương cạn bể dâu
Nước khô dòng cạn dí dầu khổ qua!

Hồng Châu Trần
Đăng nhập để trả lời
0
tình quê

Chiều lạnh chim non gọi mẹ hiền
Nắng hồng lưu luyến ôm mái hiên
Hàng cây ngơ ngác nhìn mây trắng
Gió gửi hương lòng theo gót tiên!

Tre quá già rồi lá vàng khô
Măng nhỏ không ngoan vẫn còn chờ
Một trận mưa rào xanh hy vọng
Đất lành suối mát lớn thành thơ!

Nắng gắt trưa hè rộn tiếng ve
Chuồn chuồn nghiêng cánh hôn bóng ghe
Ngày mai có lẽ trời mưa lớn
Đám mạ xanh màu áo mới khoe!

Gà gáy dâng buồn tiếng võng trưa
Con chim chích nhỏ ru bóng dừa
Lá sầu riêng rụng khô bờ giếng
Hoa cải thẩn thờ nhớ tiếng mưa!

Sương trắng hoàng hôn gió dịu dàng
Bóng cò yểu điệu hết lang thang
Lưng trời cổ tích thêu hoa gấm
Buồn đến mơ hồ thơm khói nhang!


MD 11/10/05

Luân Tâm


Tình quê. Một bứt tranh quê hương tràn đầy hy vọng như nung nấu lòng người, làm nhạt đi cái buồn bã mơ hồ như một đoạn phim xa vời hiện về từ quá khứ. Những kỷ niệm một thời của đời người vui buồn lẫn lộn. Một bầu trời đầy mây hồng mây trắng, nắng gió hương hoa thơm ngát đồng xanh mùi mạ mới,có suối reo giữa tiếng gà, tiếng chim chích tạo thành những âm thanh huyền hoặc như hát như ru những chân tình. Trong bức tranh ấy hiện lên thật rõ cái tình cảm sâu sắc giữa thiên nhiên và loài người, tác giã luôn luôn ghép vào nhau như chính tâm hồn của mình qua bao nhiêu lần thế hệ. Tuyệt vời của thiên nhiên và tuyệt vời của loài người như được mãi gắn liền vào nhau kết thành thơ, muôn dòng thơ không dứt của thi tập HƯƠNG ÁO sẽ mãi là trào lưu bất khuất của con người qua 2 câu thơ mang đầy ý nghĩa của mọi thế hệ

[color=#990066] Một trận mưa rào xanh hy vọng
Đất lành suối mát lớn thành thơ!


Tình quê hương và tôi

Tình vẫn nồng nàn đậm hương quê
Mây nắng còn thơm lối đi về
Mẹ mãi đợi chờ vòng tay lớn
Đón tôi từ thuở biệt sơn khê

Đồng vàng gió hát mùa mạ mới
Hương đất ân trời hạt lúa phơi
Trời lam mây trắng chiều thôn dã
Khói tỏa nhà ai bụng đói bời

No tình ấm nghĩa trăng về sáng
Suối róc rách reo lượn ánh vàng
Long lanh mắt ướt xanh xanh biếc
Đêm hồng kết nụ dạ hào quang

Tình mãi còn xanh niềm hy vọng
Quê mãi còn thơm những hoài mong
Tình tôi còn đó ngàn năm nữa
Xa tít ngàn xa tình vẫn nồng

Thả một sợi buồn trói con tim
Buộc thắt quê hương với nỗi niềm
Nhớ cha nhớ mẹ đàn em nhỏ
Quê hương chờ mãi những đàn chim...

Hồng Châu Trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-04 17:22:12Trần Hồng Châu>
ĐỨT RUỘT
(thân tặng Hồng Châu Trần)

"Giả đò mua khế bán chanh
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn"(1)
Em là con gái miệt vườn
Chèo ghe tát nước ủ tương vò chè
Trắng da cũng chẳng dám khoe
Tóc dài ru gió trưa hè võng mây
Thương anh đói khát đêm ngày
Nấu cơm rửa chén Mẹ rầy cũng thương
Mà không dám nói đoạn trường
Anh khờ không biết nắng sương lục bình
Duyên lôi nợ kéo đòi tình
Em như cơm nguội lặng thinh đỡ lòng (2)
Cách nhau có một gian đồng
Sớm cày trưa cấy tối trông mưa lành
Chiêm bao con sông xanh xanh
Nước lên tắm nước xuống giành rửa chân
Gió lay trái mít rễ bần
Nắng trêu yếm đỏ đường xuân khóc thầm
Em như kén anh như tằm
Sao không chui rúc nghìn năm ăn tình
Con trai mà chẳng dám nhìn...
Ngu ngơ bò đực non rình ...mưa rơi !
Em như con cóc đội trời
Chờ cho sao rụng đớp mồi nhón chân
Gió mưa giông bão tủi thân
Buồn đêm mở cửa phù vân đợi chờ
"Thò tay em ngắt ngọn ngò
Thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ...."(3)

MD.11/28/07
LuânTâm



Đau lòng

Xuất thân mộc mạc ngây thơ
Quê mùa con gái đợi chờ rửa chân
Phèn chua da rát mấy lần
Đau lòng hạt nhớ rần rần chảy ra
Giả đò trồng cải tưới cà
Sáng chiều tưới nước nhìn xa kiếm gần
Thương anh đứt ruột mấy lần
Đoạn trường vọng cổ tần ngần hát mưa
Nợ duyên biết có đón đưa
Lén chờ lén đợi hàng dừa buồn thiu
Qua cầu gió thổi hiu hiu
Đau tim đau bụng cơm chiều bỏ ăn
Đau tương tư đội vành khăn
Trốn cha dối mẹ nói rằng con đau
Chờ trăng gởi mộng trút đào
Chờ anh qua cửa hàng rào đón mơ
Đắng lòng hoa nở hững hờ
Thương không dám nói đợi chờ phòng không
Mưa rơi bong bóng phập phồng
Trắng tình tay trắng bọt lòng vỡ tan
Thương anh đứt ruột trầu vàng
Hàng cau cao vút tình sang mấy bờ
Đau lòng con gái ngây ngơ
Quê buồn ao cá ngồi chờ anh câu
Tình đi thương cạn bể dâu
Nước khô dòng cạn dí dầu khổ qua!

Hồng Châu Trần
Đăng nhập để trả lời
0
cỏ hoang

Như hoa đồng nội như cỏ hoang?
Thơ thẩn vườn khuya trăng gió tàn?
Đường đau mưa lạnh hồn sông núi?
Mõi mòn chân đất mộng bình an?

Vắt chân nằm ngắm đất trời
Bên kia cát bụi dòng đời mưa giăng
Bên nầy tre vẫn khóc măng
Hết mưa rồi nắng: băn khoăn ích gì?
Im lìm không phải không đi
Ồn ào không phải nghĩ suy hơn người
Vui vẫn khóc, buồn vẫn cười
Bao nhiêu ngang trái tại người? tại ta?
Mất quê hương, không cửa nhà
Không tình, không nghĩa hay là không không?
Hỏi thăm cây cỏ ruộng đồng
Hỏi thăm sâu bọ còn mong kiếp nào?
Hỏi châu chấu hỏi cào cào
Bay qua bay lại nhảy vào nhảy ra
Hỏi cu gáy hỏi chim ca
Hôm nay lạnh lẽo? Hôm qua ngọt ngào?
Trời còn khi thấp khi cao?
Đất còn đen, đỏ... làm sao đứng, ngồi?
Đường xa xứ lạ nổi trôi
Đêm đêm vất vưởng bên đồi cỏ hoang
Mơ chi áo gấm nhà vàng?
Lòng nghe thanh thản, bình an: đã mừng!

MD 03/13/04
Luân Tâm



Cỏ mọc ven đường

Cỏ buồn ngậm đất uống sương
Không anh hoang dã bờ mương lục bình
Nằm im nghe mỏ gõ kinh
Thương anh duyên nợ ba sinh gánh gòng
Thương em trọn kiếp long đong
Mười hai bến nước ngược dòng thuyền nan
Gởi buồn chạm chữ đá vàng
Yêu nhau kiếp trước lang thang còn tìm
Xót xa cỏ mọc nhói tim
Mưa hoài mưa mãi đất chìm bùn non
Tìm đâu áo trắng môi son
Bây giờ nước đã chảy mòn sông sâu
Chiều chiều tựa cửa hàng dâu
Nhớ người áo trắng điểm sầu tóc sương
Cỏ hoang mọc dại ven đường
Vắng anh vắng cả trời thương chạnh lòng
Tìm nhau từ thuở lọt lòng
Cầu tre lắc lẻo gió giông nghịch đùa
Giận hờn tay đuổi tay xua
Mà đau đứt ruột sơm trưa héo lòng
Gió lùa tình có tình không
Đong đưa ngọn cỏ tình hồng biệt ly
Xoè tay hứng giọt xuân thì
Mật hoa tẩm áo thương ghì nghìn năm

Hồng Châu Trần
Đăng nhập để trả lời
0
sương khói

Đèn vàng hiu hắt bóng xưa
Trước sau lạnh lẽo... đường mưa lỡ làng!
Dặm buồn sương khói xốn xang
Người đi tuyết nhuộm đêm tàn tha hương!
Lời thơ tiếng nhạc đoạn trường...
Mắt nhòa kỷ niệm, tóc buồn chia ly!
Đau kẻ ở đau người đi
Sân ga, bến nước xuân thì tủi xuân
Núi thương rừng nhớ chân dung
Hiên ngang nét bút hào hùng ý thơ
Gửi người một chút đơn sơ
Phong sương bóng hạc mộng mơ vẫn đầy?
Còn non nước còn gió mây
Còn hoa chung thủy còn cây nghĩa tình
Đoạn trường mấy nẻo nhục vinh?
Tri âm biệt xứ hay mình vụng tu?
Nắng thơm còn lạnh mây mù
Gió hiền hôn lá tình thu nhớ vàng
Trôi trong giọt nắng chiều tàn
Nửa mê nửa tỉnh điệu đàn hương quê

MD 11/21/04
Luân Tâm



Một điệu đàn bốc khói mùi tang tóc, cuộc chia ly của một định mệnh của những người đành bó tay xa nơi chôn nhau cắt rún, xa những kỷ niệm của tình yêu đầu đời để rồi suốt đời nặng mang những nhục vinh. Một nét buồn sâu xa thăm thẳm hút trong mù sương vẫn còn đọng lại trong không gian tĩnh mịch hương thơm của nắng. Hương của kỷ niệm đậm hương làm cho mê tỉnh lòng người, làm cho hồn của thi sĩ sống triền miên trong dòng thơ triền cảm của anh.

Nắng thơm gió lành

Đốt giùm ngọn lửa chiều đông
Hâm lòng cho ấm mấy dòng thơ xưa
Hứng giùm nước mắt của mưa
Mà nghe môi mặn thăm mùa nhớ thương!
Gom giùm góc nhỏ thiên đường
Gởi anh mây mỏng còn vương nắng hồng
Mây mù che thấp hư không
Anh đi nặng bước nặng lòng hành trang
Gói giùm một gói nắng vàng
Gởi anh kỷ niệm bên hàng dừa xanh
Bao chừ mây ngủ giấc lành ?
Bây chừ anh đã nhớ xanh tóc chiều
Còn em chiều gió xiêu xiêu
Vén mây mù phủ bao điều vây quanh
Nắng thơm còn khóc màu xanh
Gió lành không nỡ chia ranh hai bờ
Sương tan khói tỏa vòm mơ
Trôi trong chiều nắng giọt thơ ởm ờ
Đàn ai thả khúc ầu ơ
Quê hương thanh đạm vẫn chờ anh tôi

Hồng Châu Trần
Đăng nhập để trả lời
0