Anh chẳng thấy buồn khi vắng em
Cũng không trở giấc giữa thâu đêm
Phải chăng trong tận cùng sâu thẳm
Xa người tình cũng cách xa thêm
Đâu có gì đâu để trách phiền
Để lưu để luyến mối tơ duyên
Đến trong thoáng chốc bên ly rượu
Giữa lúc tâm hồn đang ngã nghiêng
Đã hết thật rồi nỗi vấn vương
Hai đứa giờ đây đã khác đường
Em vui hạnh phúc nơi phồn thị
Anh trời vô định kiếp tha hương
Vô tình như thế lạ gì đâu
Nào phải đam mê của buổi đầu
Chắc em không trách gì đâu nhỉ
Hết rồi một thuở thú thương đau
Nói thế nhiều khi chợt xót xa
Khi giờ em đã thuộc người ta
Biết có trỏn vui như anh nghĩ
Hay sầu tủi hận một đời hoa
Ôi thôi đã trót một đời người
Có buồn khổ cũng cố mà vui
Sáu mươi năm ấy nào là mấy
Thoáng chốc trở về cát bụi thôi
NB
Cũng không trở giấc giữa thâu đêm
Phải chăng trong tận cùng sâu thẳm
Xa người tình cũng cách xa thêm
Đâu có gì đâu để trách phiền
Để lưu để luyến mối tơ duyên
Đến trong thoáng chốc bên ly rượu
Giữa lúc tâm hồn đang ngã nghiêng
Đã hết thật rồi nỗi vấn vương
Hai đứa giờ đây đã khác đường
Em vui hạnh phúc nơi phồn thị
Anh trời vô định kiếp tha hương
Vô tình như thế lạ gì đâu
Nào phải đam mê của buổi đầu
Chắc em không trách gì đâu nhỉ
Hết rồi một thuở thú thương đau
Nói thế nhiều khi chợt xót xa
Khi giờ em đã thuộc người ta
Biết có trỏn vui như anh nghĩ
Hay sầu tủi hận một đời hoa
Ôi thôi đã trót một đời người
Có buồn khổ cũng cố mà vui
Sáu mươi năm ấy nào là mấy
Thoáng chốc trở về cát bụi thôi
NB