Trích đoạn: Quỳnh Muội
- - - - o0o - - - -
QM rất vui khi được Thanh Tú cùng các bạn ghé thăm nhà, QM cũng thường ghé trang thơ đọc những dòng cảm xúc mượt mà của Tú.
Cảm ơn Tú đã để lại mấy dòng thơ CHIỀU NHỚ EM.
Rất mong gặp lại
Bây giờ QM gởi cho Tú một mẫu chuyên của đứa cháu nội nhỏ nữa nè, chuyện kể rất thật Thanh Tú ạ
Chúc Thanh Tú vui khoẻ nhé.
QM
BÉ MINH NHẬT
( Viết về đứa cháu nội 25 tháng tuổi )
[size="4"]Bé MINH NHẬT
Cháu xinh như thể bông hoa
Mọi người thương cháu nhất nhà đấy thôi
Gặp ai chẳng lạ cứ đòi
Mới vừa nhìn thấy cháu thôi đã cười
Đôi môi chúm chím đỏ tươi
Tay chân mũm mĩm tròn ơi là tròn
Làn da trắng, gót chân son
Ngón tay ngòi viết cỏn con đấy mà
Cháu là út ít trong nhà
Cả nhà yêu quí hơn là kim cương
Ai cũng xúm lấy đòi thương
Giành bồng giành bế không nhường cho ai
Cháu siết bà trọn vòng tay
Đưa đôi má phính hôn hoài chẳng thôi
Hôn đầu hôn trán hôn môi
Hôn đôi mắt sáng xong rồi hôn tay
Được hôn thích chí cười hoài
Cuối đầu thỏ thẻ nói hoài cảm ơn
Chẳng bao giờ thấy dổi hờn
Chỉ hay đùa giởn giống như ân cần
Cháu tôi ú nã ú nần
Tôi thương thương lắm chẳng cân phân gì
05-07-09
Nhật Quỳnh
Lần đầu tiên đến nhà Quỳnh Muội, hôm ấy tôi ngài ngại vì thấy ở đây khách viếng thăm rất nhiều, nhưng rồi không ngờ mình cũng được hậu đải và còn được nàng thơ kể chuyện cho nghe nữa. Từ trước kia tuy chưa có ghé đây lần nào nhưng vẫn rón rén bước vào đây đọc truyện kể, mà mẫu truyện nào cũng mang ý nghĩa tuyệt vời và sâu sắc, đọc truyện của Nhật Quỳnh không chỉ đọc đơn thuần cái ý nghĩa đơn giản mắt thấy tai nghe, mà mỗi câu truyện hàm chứa một ý nghĩa thiêng liêng cao cả của nó.
Tôi thấy vị Thông làm bà ngoại tuy là cằn nhằn cử nhử, nhưng trong câu truyện kể lại thì bà ngoại cũng thương cháu đáu để hơn ai hết đó nhen, rất chịu khó để làm vừa lòng "cái ông cháu" láu lỉnh của bà, là một bà ngoại hết lòng hết dạ nuông chìu, cũng với cái tài năng ấy ông ngoại của thằng cháu khỏi nói cũng phải xiêu lòng thôi, và phải là một bà ngoại đáng yêu đó chứ, bà ngoại như thế thì là cái phúc của cả nhà. Các con của bà mà nhất là ông ngoại được hưởng cái diễm phúc của đời người. Tú cũng xin góp một chút trầm trồ khen ngợi bằng tấm lòng thán phục của tôi.
Làm thân ông nội, bà ngoại thì ai cũng thương dại thương dột đó mà, đó cũng chẳng qua là "cái thương" đã kết hợp từ kiếp trước và truyền theo kiếp này, thương ông ngoại thì thương con, rồi đến thương cháu, mà hãy cứ nói đến thương là Tú tôi phải mềm lòng. Ngày nay tôi cũng có cháu nội để thương yêu dỗ dành, thời gian đã qua đi tròn hai thế hệ, nội của tôi và cha tôi đã đi sum hợp và thăm nhau ở miền xa rồi, Nhưng hình ảnh của nôi tôi còn in rõ từng nét trong tim tôi, trong lòng tôi.... khi tôi vừa bập bẹ biết nói, lời nói đầu tiên của Nội dạy là cám ơn, mỗi khi tôi hôn nội thì nội cám ơn, bất kể điều gì nội cũng liền miệng cám ơn thằng cháu. Thế là tự nó ăn vào tiềm thức tôi như là một sự việc tối cần, mà hãy nói tới tình thương là cám ơn hoài hoài cả đời cũng không hết. Tôi củng sử dụng hình thức này với cháu nội của tôi. Lời ăn tiếng nói không tốn tiền mua, nhưng thật sự như là đã mua được mọi thứ mà có khi tiền bạc mua còn chưa được. Thảo nào ông Nội của bé Minh Nhật không lặn hụp trong yêu thương, hảnh diện và thơm lây vì thằng bé của ông tròn trịa mũm mĩm, 25 tháng tuổi đã khôn khéo "Cúi đầu thỏ thẻ nói hoài cảm ơn" bao nhiêu đó cũng đã lấy được hết cái lòng của ông nội rồi, cộng thêm thằng bé này lại thích được ông bà cha mẹ hôn nó hoài, tôi thiết nghĩ con người vừa sinh ra là đã chuộng mình được mọi người yêu thương. Tình thương là một cái vốn thật lớn mà ai cũng có sẵn ở trong người, khi đã thương thì không còn so đo toan tính.
Bé Minh Nhật nhìn vào đã thấy thương rồi, thêm bài ca dao của Nội diễn đạt nữa là biết ông nội đã thương đến dại khờ.
Tú không có hình minh họa thằng cháu nội của mình, nhưng cũng muốn khoe cái tình thương bao la ở trong lòng của ông nội như ai chứ bộ... thắng cháu đã sắp 4 tuổi và đã đi mẫu giáo từ tháng 9 năm ngoái.
Bé Đồng Tâm
Đồng Tâm bảo ngọc trân châu
Bé thơm bé ngọt từ đầu đến chân
Hôn hoài trăm đến vạn lần
Còn đòi hôn nữa kề gần má tôi
"Thơm cháu đi mà ông nội"
Thương ơi thương quá làm tôi xiêu lòng!
Sáng đưa trưa đón chạy vòng
Đi đâu cũng nắm níu lòng sợ xa
Ngày nào tôi cũng ngâm nga
Ầu ơ thương quá ngọc ngà cháu ngoan
Ca dao lúa chín đàng đàng
Gia tài của mẹ thiên đàng tuổi thơ
Chiều thương sáng nhớ đã chờ
Bé đi mẫu giáo ông khờ ngoài hiên
Cháu, ông thương bà nội hiền
chắt chiu tình nghĩa thiêng liêng kiếp nào
Bòn bon nho nhỏ ngọt ngào
Nhà sau nhà trước ra vào đòi thương
Ầu ơ ru ngọt như đường
Cháu tôi mà ngủ tôi thường ngồi bên...
Ngồi bên nhìn hoài thắng cháu lúc nó ngủ cũng là niềm hạnh phúc của tôi và bà nội của nó, hạnh phúc thật là giản dị mà không cần phải xa hoa phù phiếm đó nhen cô Nhật Quỳnh. Chúc cô vui tươi hạnh phúc ngày cuối tuần.