TÌNH KHÔNG BIÊN GIỚi
Mai anh sẽ về phương trời xa lạ
Nơi ấy có thể không bao giờ em đến được
Nhưng có một điều em biết trước
Tình người không biên giới anh ơi
Bên ly cà phê từng giọt đắng rơi rơi
Anh kể em nghe những lần về trước
Phút giây nầy chưa bao giờ có được
Câu chuyện thơ văn thay chuyện hẹn hò
Có những bài thơ của anh như khúc nhạc
Giọng trầm trầm anh hát chỉ em nghe
Rồi ra điệu bộ giơ tay nhè nhẹ
Lên xuống nhịp nhàng theo lời hát say say
Lại nhắc bài thơ anh TRẦN GIAN QUÁN TRỌ
Em thấy hay hay lưu vào word lâu rồi
“Trần gian là chốn trú chân
Trăm năm ta đến một lần rồi đi…”
Anh đi rồi mai lại về anh nhé
Đừng đến rồi đi duy nhất một lần
Quán cà phê xưa ta lại dừng chân
Lại kể nhau nghe chuyện thơ và nhạc
Em sẽ nói anh nghe một câu thật khẻ
Chỉ nghĩ đến anh thôi em cũng nhớ chổ ngồi
Chỉ nghĩ đến anh thôi em cũng nhớ lắm rồi
Mà biết làm thế nào khi anh vẫn xa xôi
Nhật Quỳnh
SẼ CÒN GẠP NHAU
Đường đi vạn dạm diệu-vời **
Anh về với một chân trời xa-xam
Trời Đông tuyết phủ lạnh cam
Nhớ em đành để đóng bang trong lòng
Bên nhau cởi mở thơ van
Cất lên điệu hát... nghe xong lại cười...
Quán cafe ba anh em ngồi *
Cứ vui tíu-tít những lời bông-lơn
Anh về ôm nỗi cô-đơn
Nhớ hai em những bồn-chồn thâu canh
Nay xa, thôi ! cũng phải đành
Đất tròn rồi sẽ... mình còn gạp nhau
Ly cafe lai đượm màu
Ly trà hương toả vui câu chuyền trò
Quán xưa phải một bến đò
Mai đây ta lại hẹn-hò gạp nhau.
RĐinh
* Gap gỡ giữa RDinh, Nhật-Quỳnh và Thuỷ-Tiên
**Máy computer mượn của Rdinh không có dấu "á", các thi-hữu đọc rồi xin hiểu ngầm có dấu "á" ở nhũng chữ cần thiết