📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Gởi Tình Theo Gió Ngàn Bay...

1.227 trả lời, 154.461 lượt xem — Trang 5 / 41
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-22 05:11:04Quỳnh Muội>





NGÀY VỀ

 
Thuở ấy non sông mờ khói lửa
Anh đi chinh chiến mãi chưa về
Bao năm em tập làm chinh phụ
Lòng luôn mang nặng một lời thề
 
Những chiều mây tím nhuộm hoàng hôn
Dừng bước hành quân nhớ ngập hồn
Sương đêm ướt đầm tâm hồn lính
Trăng vàng xuyên kẻ lá lung linh
 
Đường hành quân nhiều hoa tím dại
Lính trẻ nhìn ngần ngại bước chân
Lòng bâng khuâng nhớ hoa đồng nội
Lau lệ buồn tiển vội anh đi
 
Anh về đây thăm lại chốn xưa
Bóng nắng soi nghiêng mấy líp dừa
Gió thổi đong đưa từng chiếc lá
Mây hồng trôi nhẹ giửa trời trưa
 
Người em gái nhỏ ngày đưa tiển
Đón anh về e thẹn nón che nghiêng
Chinh phụ giờ long lanh mắt biếc
Bên người tình chinh chiến miền xa
 
 


Nhật Quỳnh








__________________________________

Chợt nghe tim khóc bên đời
Mới hay mình đã xa rời ngày xanh
Chợt thèm nắm lấy tay anh
Mới hay mình đã trở thành cố nhân.






 

Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-27 07:35:54Quỳnh Muội>
                                    


 
 GIÓ THỔI



       Gió thổi chi cho lòng em dậy sóng
       Trêu làm chi tội kẻ chốn phòng không
        Cứ vi vu thổi cho hồn em vừa đủ lạnh
        Đủ để nhớ người quay mặt hửng hờ em


Nhật Quỳnh



______________________________

Chợt nghe tim khóc bên đời
Mới hay mình đã xa rời ngày xanh
Chợt thèm nắm lấy tay anh
Mới hay mình đã trở thành cố nhân.



Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-23 08:55:49Quỳnh Muội>




TÌNH KHÚC HOÀNG HÔN
 
 

 
 
Anh thường bảo em hãy về nơi anh ở
Sống xa nhau anh thương nhớ vô cùng
Hai chúng mình nhất định phải sống chung
Xế chiều rồi  em ơi lần lựa mãi

Không có em tâm hồn anh trống trải
Tuổi hạc dần cao chất chứa nỗi niềm
Đời lẻ bóng qua đường dài tìm kiếm
Dò dẵm bao năm Mình mới gặp Mình
 
Từ buổi ấy làm sao quên em được
Bóng hình em ghi khắc đậm vào tim
Mà cứ thế thời gian trôi anh đếm
Bao năm rồi máu chưa chảy về tim
 
Anh hởi, người em thương yêu duy nhất
Sống xa anh em luôn khắc khoải buồn
Vui gì đâu khi hai nửa ở hai phương
Không gần được cùng sẻ chia ấm lạnh
 
Đôi mái đầu điểm sương gần hai nửa
Soi bóng mình trong giá lạnh trời đêm
Cũng trăn trở những điều anh đã nghĩ
Mong bên nhau đời hạnh phúc ấm êm

Đôi chúng mình phải được ở cạnh bên
Cùng nương tựa bão dông đời biến động
Vượt qua cuộc đời nắng mưa dài rộng
Đến khi đầu tuyết trắng phủ màu sương
 
Nghe anh nói em thương anh vô hạn
Bởi sau lưng nhiều bổn phận buột ràng
Để anh đợi nên mình hoài đôi ngã
Chăn chiếu buồn giá lạnh tháng ngày qua
 
Nhất định chúng mình không thể cách xa
Tình dẫu muộn vẫn đậm đà nào khác
Đôi mái đầu tóc lao xao sợi bạc
Quá nửa chừng xuân quyết hát trọn khúc ân tình !
 
 


Nhật Quỳnh
 


 

_____________________________


Chợt nghe tim khóc bên đời
Mới hay mình đã xa rời ngày xanh
Chợt thèm nắm lấy tay anh
Mới hay mình đã trở thành cố nhân.
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-28 06:41:00Quỳnh Muội>
 
 
 
 
GIÓ ĐÔNG
 
 
 
Gió đông lạnh về qua ngỏ vắng
Gió lạnh lùng len cửa phòng em
Chợt nhớ lắm một vòng tay ấm
Từ lâu rồi mãi chốn xa xăm
 
 
 
Nhật Quỳnh
 
 
 
_____________________
 
Chợt nghe tim khóc bên đời
Mới hay mình đã trở xa rời ngày xanh
Chợt thèm nắm lấy tay anh
Mới hay mình đã trở thành cố nhân
 
 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-26 19:35:58Quỳnh Muội>
                                                               



                                                                  NHỚ



Em ngồi đây giửa bốn bề gió lạnh
Mưa ngoài hiên đã tạnh tự bao giờ
Em một mình trong chăn chiếu bơ vơ
Tim ướt sũng lạnh cùng theo nỗi nhớ...


Nhật Quỳnh



_________________________

Chợt nghe tim khóc bên đời
Mới hay mình đã trở xa rời ngày xanh
Chợt thèm nắm lấy tay anh
Mới hay mình đã trở thành cố nhân





Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-26 21:24:10Trương Bảo Ngọc>
NHỚ


[color="#cc00cc"]Em ngồi đây giửa bốn bề gió lạnh
Mưa ngoài hiên đã tạnh tự bao giờ
Em một mình trong chăn chiếu bơ vơ
Tim ướt sũng lạnh cùng theo nỗi nhớ...

Nhật Quỳnh



Ngồi bên em chia một làn hơi ấm
Nghe mưa rơi tâm sự chuyện đời thường
Vui một chút mà buồn dường trăm hướng
Dặn dò nhau chấp nhận để sống còn

Trương Bảo Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-28 06:44:21Quỳnh Muội>
Trích đoạn: Trương Bảo Ngọc



Ngồi bên em chia một làn hơi ấm
Nghe mưa rơi tâm sự chuyện đời thường
Vui một chút mà buồn dường trăm hướng
Dặn dò nhau chấp nhận để sống còn

Trương Bảo Ngọc


 
 
 
 
CỨ NGỠ CHIÊM BAO




Anh về đây cho em bờ vai tựa
Bên thềm trăng ta kể chuyện ngày xưa
Từ buổi chia xa niềm riêng chất chứa
Nay trọn vòng tay bên nửa của mình

Anh về đây giửa sao sáng lung linh
Bao kỷ niệm của bao chiều thương nhớ
Khi từ lúc đôi chúng mình cách trở
Tay trong tay rồi, mà cứ ngỡ đang mơ ! 



Nhật Quỳnh



______________________

Chợt nghe tim khóc bên đời
Mới hay mình đã trở xa rời ngày xanh
Chợt thèm nắm lấy tay anh
Mới hay mình đã trở thành cố nhân
 
 
 
 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0

Nghinh Nguyên xin chào Quỳnh muội. có phải là Nhật Quỳnh
"Thế Giới  Của Em "  ?
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-29 04:55:05Quỳnh Muội>
Trích đoạn: nghinhnguyen

Nghinh Nguyên xin chào Quỳnh muội. có phải là Nhật Quỳnh
"Thế Giới  Của Em "  ?





                               Bạn nhinhnguyen mến,



            QM hân hạnh chào nghinhnguyen, Quỳnh Mưội cũng là  Hoa Quỳnh trước kia , nhưng vì thấy có nick cũng là Hoa Quỳnh nên QM lấy lại tên tác giả cũ của mình là Nhật  Quỳnh, nick Nhật Quỳnh nầy QM tạo từ năm 2002, lúc ấy chỉ tham gia viết vài bài văn và thơ trên báo cho vui thôi, về sau mới tham gia diễn dàn vnthuquan.net, cho đến bây giờ  thời gian cũng chưa  đầy 1 năm.
              Nghinhnguyen à, có phải Thế Giới Của Em là chủ đề của bạn Nhật Quỳnh mà nghinhnguyen đã biết không ? Nếu vậy thì QM không phải là Nhật Quỳnh của Thế giới Của Em rồi bạn ạ, vì trong vnthuquan QM chỉ có một chủ đề là Gởi tình theo gió ngàn bay thôi.
               Vài hàng có lẻ bạn đã rỏ rồi, cảm ơn bạn đã ghé trang thơ. Chúc bạn luôn vui và khỏe
                Thân ái chào bạn

                     Quỳnh Muội


--------------------------------


Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-17 13:03:04Quỳnh Muội>





    TÌNH THU TRONG KÝ ỨC
               
 


Miền Nam chỉ có hai mùa mưa nắng
Giửa Sài gòn chợt vài chiếc lá vàng rơi
Anh biết nơi em mùa đang thu tới
Lại nhớ thật nhiều thu Hà Nội em ơi
 
Nhớ Thăng Long hồ Hoàn Kiếm khoảng trời
Gió thu lạnh chao nghiêng ngàn chiếc lá
Bên hồ gươm lá vàng rơi lã tã
Tuổi thơ mình nhặt lá những chiều xưa
 
Mình lớn lên thời cách mạng mùa thu
Nước thanh bình ngàn câu ca vang dội
Cỏi lòng anh chứa chan yêu Hà Nội
Bao năm qua và mãi đến bây giờ
 
Quên làm sao được những ngày thơ
Tuổi dại khờ nắm tay còn bỡ ngỡ
  Vạt áo nâu bàn tay vân vê mãi
                                                   Cả trời tình trong đáy mắt nai tơ

Thuở sóng nước Tây Hồ mùa thu ấy
Long lanh hơn trong những buổi nắng vàng
Anh mang nặng tình yêu từ dạo ấy
Yêu một bóng hình nửa thế kỷ sang
 
Chuyến tàu Bắc Nam xa cách dặm ngàn
Đưa đoàn lớp người vào Nam thuở ấy
                                                Đành giả biệt mối tình thời thơ dại
Năm mươi năm chưa lần trở lại quê nhà

Cuộc sống thăng trầm theo dòng chảy
Thời gian trôi anh êm ấm cuộc đời
Vẫn vọng tưởng về nơi xa Hà nội nhớ
Trái tim yêu vẫn dành một góc trời

Phố Sài Gòn cứ mỗi mùa thu qua
Anh bất chợt gặp rơi vài chiếc lá
Lòng chùn xuống nhớ người thương chi lạ
Nhớ Hà Nội hoàng hôn lộng lẫy nắng vàng
 
Vì  nơi ấy có người yêu thời trai trẻ
Có lẻ tóc hoa râm bạc trắng tuổi đời
Đã trôi theo dòng cuộc sống em ơi
Có quên người phía chân trời vô định?!
 
Nếu ngoài ấy thu về ngang qua ngỏ
Đừng bâng khuâng khi gió sớm thu về
Mặc gió thu thổi cuộn tròn ngàn chiếc lá
Đừng như lòng anh cuồn cuộn những phong ba.
 
 

……….. Nhật Quỳnh ….……..



__________________________________



Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!




               Ngày 20-10-08 QM gởi bài thơ TÌNH THU TRONG KÝ ỨC lên diễn Đàn vnthuquan, viết theo tâm sự của một người bạn già, anh năm nay 75 tuổi,
              Không ngờ anh đem bài thơ  nầy anh lại tâm sự ký gởi cho người bạn của anh về nỗi lòng mình, bài thơ lại tới tay người thiếu phụ đất Bắc, và sau  7 tháng anh nhận được lời tâm sự phản hồi, anh đem tâm sự nầy nhờ QM ghi lại nỗi lòng người xưa,
             QM cũng mạo muội viết những dòng sau đây giúp anh, không biêt khi đọc anh có vui lòng không, nhưng đây cũng là một trong hàng ngàn chuyện tình buồn , chia ly năm 1954 , khi đoàn người di cư từ Bắc vào Nam ngày ấy bỏ lại bao mối tình nồng thắm chết tức tưởi vì thời cuộc.









XIN GỌI ÂM THẦM HAI CHỮ CỐ NHÂN
 
 
 
 
Kể từ buổi non sông chia hai nửa
Cuộc hành trình mang thương nhớ đầy tim
Xếp vội hành trang phiêu bạt cánh chim
Xuôi trời Nam xa lìa quê hương Bắc
 
Em ở lại bao nhớ thương vằn vặt
Miền quê hương quen lắm chốn hẹn hò
Năm mươi năm hồn nỗi chìm sóng gió
Nên thu nào như mới đó hôm nay qua
 
Nửa thế kỷ mùa thu trôi vội vã
Nước Hồ Tây gió vẫn phả nhấp nhô
Lòng trổi theo từng gợn sóng mặt hồ
Cứ  nhớ mãi nơi trời Nam xa lạ
 
Thu về đây gió lay ngàn chiếc lá
Bên Hồ Gươm nghe thương nhớ đầy vơi
Năm mươi năm anh xa biệt khoảng trời
Có biết rằng em luôn hằng mong đợi
 
Em bây giờ tóc pha sương nức nở
Lệch đường ngôi theo gió hửng hờ bay
Gánh gia đình luôn quằn nặng đôi vai
Riêng góc tim in bóng người một thuở
 
Anh đã viết về em ngàn lời nhớ
Trăng bên thềm ru giấc mộng từng đêm
Người phiêu bạt vẫn nặng lòng như thuở
Đêm tăng nào hò hẹn thắm viền môi
 
Để bây giờ giửa trời Bắc xa xôi
Trăng vẫn sáng đêm Hồ tây muôn lối
Sóng lại vỗ trong lòng cơn nhức nhối
Ngày tháng qua nhớ lắm những thăng trầm
 
Một đời người dang dở cuộc trăm năm
Trời Nam Bắc ghi nhanh trang tình sử
Vẫn trăn trở ước mơ từ quá khứ
Xin gọi âm thầm hai chữ cố nhân.
 
 
 
17-05-09
Nhật Quỳnh
 
 
 

______________________________

Ta không thể làm đổi thay hướng gió
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35











Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-30 14:49:59Trương Bảo Ngọc>
THU TRONG KÝ ỨC


Miền Nam chỉ có hai mùa mưa nắng
Giửa Sài gòn chợt vài chiếc lá vàng rơi
Anh biết nơi em mùa đang thu tới
Lại nhớ thật nhiều thu Hà Nội em ơi

Nhớ Thăng Long hồ Hoàn kiếm khoảng trời
Gió thu lạnh chao nghiêng ngàn chiếc lá
Bên hồ gươm lá vàng rơi lã tã
Tuổi thơ mình nhặt lá những chiều xưa

Mình lớn lên thời cách mạng mùa thu
Nước thanh bình ngàn câu ca vang dội
Cỏi lòng anh chứa chan yêu Hà Nội
Bao năm qua và mãi đến bây giờ

Quên làm sao được những ngày thơ
Tuổi dại khờ nắm tay còn bỡ ngỡ
Vạt áo nâu bàn tay vân vê mãi
Cả trời tình trong đáy mắt nai tơ

Thuở sóng nước Tây Hồ mùa thu ấy
Long lanh hơn trong những buổi nắng vàng
Anh mang nặng tình yêu từ dạo ấy
Yêu một bóng hình nửa thế kỷ sang

Chuyến tàu Bắc Nam xa cách dặm ngàn
Đưa đoàn lớp người vào Nam thuở ấy
Đành giả biệt mối tình thời thơ dại
Năm mươi năm chưa lần trở lại quê nhà

Cuộc sống thăng trầm theo dòng chảy
Thời gian trôi anh êm ấm cuộc đời
Vẫn vọng tưởng về nơi xa Hà nội nhớ
Trái tim yêu vẫn dành một góc trời

Phố SàiGòn cứ mỗi mùa thu qua
Anh bất chợt gặp rơi vài chiếc lá
Lòng chùn xuống nhớ người thương chi lạ
Thuở Hà Nội hoàng hôn lộng lẫy nắng vàng

Vì nơi ấy có người yêu thời trai trẻ
Có lẻ tóc hoa râm bạc trắng tuổi đời
Đã trôi theo dòng cuộc sống em ơi
Có quên người phía chân trời vô định?!

Nếu ngoài ấy thu về ngang qua ngỏ
Đừng bâng khuâng khi gió sớm thu về
Mặc gió thu thổi cuộn tròn ngàn chiếc lá
Đừng như lòng anh cuồn cuộn những phong ba.

……….. Nhật Quỳnh ….……..

Mấy hôm trước TBN ghé nhà QM với một khổ thơ nhỏ. Cám ơn QM đã ghé vườn thơ của TBN với thiện tình nên BN xin được gởi lại một chút cảm xúc trên bài thơ " Thu Trong Ký Ức" thật dạt dào tình cảm của QM. Chúc vui.....

Nghe chút tàn phai

Biết anh còn để lại dòng ký ức
Em trở về gom kỷ niệm nắng mưa
Gởi cho anh mùa thu từ phố cổ
Chiều Hà thành hoa sửa những mùa xưa

Em biết mùa thu đong đưa nỗi nhớ
Buồn rơi lên trên những vạt mây chiều
Trời Thăng Long phủ đầy tình trăn trở
Của người anh viễn xứ buồn đìu hiu...!

Mình lớn lên quê hương mùa chinh chiến
Ôm trong lòng mảnh đất vỡ tang thương
Mình sống ở đâu cũng nhớ lại con đường
In vất vả cha anh, đau tình mẹ...!

Ai cũng có quê hương và nguồn gốc
Từ mẹ sinh ra câu chữ đánh vần
Tình yêu lớn theo tháng năm càng lớn
Xa dù xa tim như nặng ngàn cân

Anh nhớ Hà Nội, em nhớ trời Nam
Tây Đô khắc bóng hình người em gái
Vẫn mường tượng mùa thu nào xa ngái
Xa thơ ngây vượt biển cả trùng dương

Xa tất cả thân yêu rời quê mẹ
Ghi trong tim niềm thổn thức quanh đời
Nghe mùa thu nghe lá vàng rơi
Em chợt hiểu muôn vạn điều về cội

Em nhớ giòng sông ngọt ngào đưa lối
Đưa dân quê mua bán chợ, thị thành
Nhớ trâu cày nhớ liếp cải xanh
Nhớ cô giáo trường làng ngày hai buổi

Nhớ thuở nào mùa thu hương con gái
Áo trắng dập dìu nắng hát mưa bay
Vô tư lắm ngàn giấc mơ phơi phới
Mà giờ đây thành kỷ niệm qua tay !

Mà giờ đây hoàng hôn như vừa ghé
Hạt nắng chiều tím nhớ những mùa xưa
Nghe hình như có mùa thu gọi khẽ
Chút tàn phai trên cành lá rơi đều

Trương Bảo Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-02 03:15:30Quỳnh Muội>
Trích đoạn: Trương Bảo Ngọc





TÌNH THU TRONG KÝ ỨC


Miền Nam chỉ có hai mùa mưa nắng
Giửa Sài gòn chợt vài chiếc lá vàng rơi
Anh biết nơi em mùa đang thu tới
Lại nhớ thật nhiều thu Hà Nội em ơi

Nhớ Thăng Long hồ Hoàn kiếm khoảng trời
Gió thu lạnh chao nghiêng ngàn chiếc lá
Bên hồ gươm lá vàng rơi lã tã
Tuổi thơ mình nhặt lá những chiều xưa

Mình lớn lên giửa thu cách mạng giao mùa
Nước thanh bình ngàn câu ca vang dội
Cỏi lòng anh chứa chan yêu Hà Nội
Bao năm qua và mãi đến bây giờ

Quên làm sao được những ngày thơ
Tuổi dại khờ nắm tay còn bỡ ngỡ
Vạt áo nâu bàn tay vân vê mãi
Cả trời tình trong đáy mắt nai tơ

Thuở sóng nước Tây Hồ mùa thu ấy
Long lanh hơn trong những buổi nắng vàng
Anh mang nặng tình yêu từ dạo ấy
Yêu một bóng hình nửa thế kỷ sang

Chuyến tàu Bắc Nam xa cách dặm ngàn
Đưa đoàn lớp người vào Nam thuở ấy
Đành giả biệt mối tình thời thơ dại
Năm mươi năm chưa lần trở lại quê nhà

Cuộc sống thăng trầm theo dòng chảy
Thời gian trôi anh êm ấm cuộc đời
Vẫn vọng tưởng về nơi xa Hà nội nhớ
Trái tim yêu vẫn dành một góc trời

Phố SàiGòn cứ mỗi mùa thu qua
Anh bất chợt gặp rơi vài chiếc lá
Lòng chùn xuống nhớ người thương chi lạ
Thuở Hà Nội hoàng hôn lộng lẫy nắng vàng

Vì nơi ấy có người yêu thời trai trẻ
Có lẻ tóc hoa râm bạc trắng tuổi đời
Đã trôi theo dòng cuộc sống em ơi
Có quên người phía chân trời vô định?!

Nếu ngoài ấy thu về ngang qua ngỏ
Đừng bâng khuâng khi gió sớm thu về
Mặc gió thu thổi cuộn tròn ngàn chiếc lá
Đừng như lòng anh cuồn cuộn những phong ba.
 
 

……….. Nhật Quỳnh ….……..



      Mấy hôm trước TBN ghé nhà QM với một khổ thơ nhỏ. Cám ơn QM đã ghé vườn thơ của TBN với thiện tình nên BN xin được gởi lại một chút cảm xúc trên bài thơ " Tình Thu Trong Ký Ức" thật dạt dào tình cảm của QM. Chúc vui.....



Nghe chút tàn phai


Biết anh còn để lại dòng ký ức
Em trở về gom kỷ niệm nắng mưa
Gởi cho anh mùa thu từ phố cổ
Chiều Hà thành hoa sửa những mùa xưa

Em biết mùa thu đong đưa nỗi nhớ
Buồn rơi lên trên những vạt mây chiều
Trời Thăng Long phủ đầy tình trăn trở
Của người anh viễn xứ buồn đìu hiu...!

Mình lớn lên quê hương mùa chinh chiến
Ôm trong lòng mảnh đất vỡ tang thương
Mình sống ở đâu cũng nhớ lại con đường
In vất vả cha anh, đau tình mẹ...!

Ai cũng có quê hương và nguồn gốc
Từ mẹ sinh ra câu chữ đánh vần
Tình yêu lớn theo tháng năm càng lớn
Xa dù xa tim như nặng ngàn cân

Anh nhớ Hà Nội, em nhớ trời Nam
Tây Đô khắc bóng hình người em gái
Vẫn mường tượng mùa thu nào xa ngái
Xa thơ ngây vượt biển cả trùng dương

Xa tất cả thân yêu rời quê mẹ
Ghi trong tim niềm thổn thức quanh đời
Nghe mùa thu nghe lá vàng rơi
Em chợt hiểu muôn vạn điều về cội

Em nhớ giòng sông ngọt ngào đưa lối
Đưa dân quê mua bán chợ, thị thành
Nhớ trâu cày nhớ liếp cải xanh
Nhớ cô giáo trường làng ngày hai buổi

Nhớ thuở nào mùa thu hương con gái
Áo trắng dập dìu nắng hát mưa bay
Vô tư lắm ngàn giấc mơ phơi phới
Mà giờ đây thành kỷ niệm qua tay !

Mà giờ đây hoàng hôn như vừa ghé
Hạt nắng chiều tím nhớ những mùa xưa
Nghe hình như có mùa thu gọi khẽ
Chút tàn phai trên cành lá rơi đều

Trương Bảo Ngọc
 

 
           Bạn Trương Bảo Ngọc quí mến, Bài thơ  NGHE CHÚT TÀN PHAI  thật dạt dào, đầy cảm xúc. cảm ơn lần nữa TBN ghé thăm, chúc luôn vui , khỏe và may mắn.
 
 


                                                         XA GIẤC MƠ YÊU
 


Anh đi từ độ mùa thu đến
Chưa kịp trao nhau tiếng tạ từ
Mấy mươi năm lòng luôn dậy sóng
Tinh yêu xưa luôn dấy động lòng
 
Anh ở nơi đây bến Nhà Rồng
Nhớ trời Hà Nội đất Thăng Long
Nhớ con phố cũ nhiều hoa sữa
Tay trong tay giửa thành phố đêm
 
Vẫn nồng nàn ngây ngất hương thơm
Nhớ Hà Nội có hoa bình dị
Nhớ Hà Nội có em tri kỷ
Lần vượt trùng dương lạc mất thu nào
 
Anh xa Hà Nội gạt niềm đau
Nắng ấm miền Nam vẫn ngọt ngào
Tiết trời Hà Nội vào đông lạnh
Vượt ngàn cây số thắm lòng anh
 
Bao nhiêu kỷ niệm của ngày xanh
Sống mãi hồn anh kiếp độc hành
Một góc con tim ngàn trăn trở
Nhớ người Hà Nội lắm em ơi
 
Bao năm em có  êm ấm đời
Quên tình một thuở của ngày thơ
Có một lúc nào em nhớ lại
Quay quắc như anh mộng dật dờ ?
 
Từ xa dịu vợi đất Thăng Long
Những nhớ những thương gởi lại lòng
Xa giấc mơ yêu xa hình bóng
Lần về Hà Nội vẫn hoài mong .
 
 

Nhật Quỳnh
 

 
_____________________________________
 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!
 
 
 
 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-02 03:14:21Quỳnh Muội>



 
THU CẢM
 

 
  Tay trong tay buổi chiều nay
Hoàng hôn buông xuống bay bay lá vàng
Giật mình thu nữa về sang
Ba mươi thu đã lướt sang đời mình
 
Tay anh đan lấy tay mình
Ta đi trong giửa trời tình năm xưa
Thương em anh nói sao vừa
Ba mươi năm nữa vẫn chưa thỏa lòng
 
Em ơi anh những hằng mong
Trăm năm trăm tuổi vợ chồng có nhau
Chúng mình tóc đã phai màu
Vượt qua cuộc sống biết bao thăng trầm
 
Giờ  tóc em nhuốm hoa râm
Tóc anh cũng ngã sang dần muối tiêu
Gió thu nhẹ thổi xuôi chiều
Đôi đầu điểm bạc dắt dìu yêu thương
 
Chiều nay dạo góc phố phường
Dáng ta soi bóng đèn đường nghiêng nghiêng
Là vàng rơi phủ mái hiên
Bay bay từng chiếc  qua miền tóc sương
 
Gió lay mái tóc vợ hiền
Chút sương điểm trắng thêm duyên tuổi già
Chẳng màng  ao ước cao xa
Mong trăm thu nữa vẫn là thu nay   


 

Nhật Quỳnh
 



 _______________________________


Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-05 10:44:22Quỳnh Muội>






NỐT NHẠC TÌNH
 
 


Em hát đi để vơi niềm trống vắng
Bản tình ca dù hụt hẩn nửa vời
Thương chúng mình hai đứa ở hai nơi
Nên nốt nhạc cứ đầy vơi theo nỗi nhớ
 
 

Nhật Quỳnh




_________________________________

 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!



Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-07 11:21:31Quỳnh Muội>
 



CHỊ HAI

 


Em xa quê tuổi đời tròn mười bốn
Xuôi đất Sài Gòn xứ lạ trời xa
Xa miền quê đất cày lên sỏi đá
Mấy xuân qua chưa một chuyến thăm nhà
 
Em bé mìền Trung xuôi ngược bôn ba
Vào Nam tập quen hai mùa mưa nắng
Mang sứ mệnh trên đôi vai quằng nặng
Nợ áo cơm khuya sớm chốn quê nhà
 
Mười bốn tuổi chợt xa rời tất cả
Biển mặn, núi xanh, cát trắng, thâm tình
Thương thương lắm đất trời quê núi lở
Dẫu phút bình yên vẫn canh cánh bên lòng
 
Mấy năm rồi trôi theo dòng cuộc sống
Xa chiều miền Trung gió núi mây ngàn
Xa ngọn gió Lào từng đợt nóng ran
Lạnh lùng thổi xuyên nhà tranh vách lá
 
Nhớ trời miền Trung đang khi êm ả
Áp thấp biển khơi vội vã đổ vào
Dãy Trường Sơn hùng vĩ nhấp nhô cao
Cũng không chắn nỗi mưa dông gió bão
 
Mẹ của em cũng tháng năm tần tảo
Chiếc áo len cũ rách vá chưa nào
Gia đình mình chống bão sẽ ra sao
Trời giá rét mẹ và em mặc gì cho đủ ấm ?
 
Mười bốn tuổi em chợt thành người lớn
Điện thoại về nhà cứ nhắc nhở các em
Hãy chăm học và ngoan hiền em nhé
Chị Hai về nhiều chuyện kể em nghe
 
Cu Tý bé Bi tranh  hòi chị Hai nè
Lâu lắm rồi không thấy chị về chơi
Chị đi mãi biết không chúng em nhớ
Tết về nghe chúng em chẳng cần quà…
 
Xa Nghệ An xa Hà Tỉnh mấy năm qua
Nghe lời em chợt biết mình đã lớn
Bồi hồi nhớ đỉnh Hải Vân mây bay lởn vởn
Nhất định rồi đến tết chị sẽ về thôi
 
Dăm ngày tết thăm quê nhà một chuyến
Ngày tháng giêng lại phiêu bạt tha phương
Lại nối tiếp bao chặn đường mưa nắng
Cuộc mưu sinh phía trước hãy còn chờ
 
 Saigon 06-11-08


Nhật Quỳnh
 

 
 
 _______________________________
 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!




 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-07 10:29:38Quỳnh Muội>




CHIA TAY



Phượng nở đỏ ve sầu kêu ra rả
Nắng rực vàng ngày hè đã  bước  sang
Thời gian trôi qua một cách vội vàng
Mới sum hợp đã đến giớ cách biệt

Chia tay nhau ai người không luyến tiếc
Ai ngậm ngùi che dấu giọt lệ rơi ?
Ngày mai đây rẽ lối bước vào đời
Tuổi ngà ngọc đành lật sang trang mới

Không còn đón đưa , không còn chờ đợi
Cánh phượng hồng ngoài cửa chợt chao nghiêng
Ve trổi buồn ngàn khúc nhạc triền miên
Buổi chia tay bao giờ nguôi niềm nhớ
 
Sân trường đã từng luyến lưu một thưở
Gốc phượng già  bên phiến lá lẻ loi
Những cánh hoa cháy đỏ một góc trời
Nhỏ máu tim rưng rưng sầu ly biệt
 
Chiều tháng năm mang vô vàng luyến tiếc
Buổi học cuối cùng nghèn nghẹn nhìn nhau
Lưu bút trao nhau dầy thêm trang chữ
Bút mực buồn mang dòng tím ngẩn ngơ...


 
 Nhật Quỳnh



 
____________________________________ 
 
 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!




 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-20 05:44:09Quỳnh Muội>





MAI NẦY TRỞ LẠI CẦN THƠ  *




Mai nầy đây sẽ  trở lại Cần Thơ
Con sông Hậu vẫn hiền hòa chờ đợi
Đôi bờ sông khi xưa xa vời vợi
Cây cầu giăng nối bên lở bên bồi
 
Đèn nghiêng mình trên bóng nước soi
Vầng trăng sáng nhấp nhô đùa sóng nước
Chuyện huyền thoại của bao năm thuở trước
Đâu phà xưa xuôi ngược tháng năm dài
 
Người xa xứ bao năm giờ trở lại
Vắng phà xưa…lất phất giọt mưa bay
Đưa tầm mắt nhìn bên kia cồn ấu
Vẫn màu xanh xanh biếc những rặng dừa
 
Người xa xứ nhớ Ninh Kiều một tối
Cơn gió nào lành lạnh thổi mặt sông
Sóng vỗ mạng thuyền trăng đêm soi bóng
Chữ tương tư từng mảnh thả trôi dòng
 
Giửa mênh mông cầu Cần thơ soi bóng
Con nước xuôi dòng vẫn chảy về khơi
Chuyến phà cũ không còn neo bến đợi
Khách lại qua thêm một thuở chạnh lòng
 
Bến bắc Cần Thơ dòng nước mênh mông
Cầu nối nhịp say lòng người mong dợi
Bao người lại qua lòng vui phơi phới
Thương lắm cây cầu của thế kỷ ơi !





 
Nhật Quỳnh



* Cầu Cần Thơ đang xây


______________________________________
 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!










Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-13 02:12:56Quỳnh Muội>




ĐÊM KHÔNG ANH
 

 
Đêm không anh giường tình thừa một nửa
Ánh trăng vàng soi song cửa buồn tênh
Đêm không anh giấc ngủ cứ bồng bềnh
Niềm thương nhớ như kéo dài vô tận
 
 

Nhật Quỳnh
 


 
_____________________________________
 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!
 
 
 
 
 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-27 12:18:38Quỳnh Muội>
                                                                     



BỐ Ở NƠI ĐÂU HÃY VỀ BỐ NHÉ

( - MẸ NẰM VIỆN - )
01
            
             
( Theo tâm sự bé Thảo Nguyên, nhân lần đưa Mẹ cùng nằm viện )
 
 

Đêm nay phòng vắng con thao thức
Bệnh viện về đêm mưa sụt sùi
Có phải trời thương trời nhỏ lệ
Nước mắt muộn phiền rơi mái hiên
 
Kéo chăn con đắp ấm mẹ hiền
Mẹ nằm dáng vấp một bà tiên
Áp tai vào ngực con nghe ngóng
 Vui buồn theo nhịp đập trái tim
 
Chiều nay thường lệ đi học về
Mẹ chẳng đón cười trước mái hiên
Mẹ chẳng giơ tay cầm hộ cặp
Con chẳng được lần … Mẹ khỏe không ?
 
Vắng cả chiếc hôn thật ấm nồng
Cửa nhà vắng vẻ chẳng bỏ trống không
Chiếc cổng khép hờ như đang đợi
Bố từ xa thẳm mịt mù khơi
 
Từ ngày Bố nở vui duyên mới
Bỏ mẹ và con giửa cuộc đời
Bơ vơ con chỉ còn có mẹ
Che chở nắng mưa nặng nhọc đời
 
Con lớn khôn dần bên mẹ yêu
Nuôi con mẹ khó nhọc trăm chiều
Thương tuổi nhỏ đời con vắng Bố
Mẹ bù đắp cho con nhiều thật nhiều
 
Hành lang bệnh viện dài hun hút
Lạnh vắng như tờ giửa đêm khuya
Con mười hai tuổi theo nuôi mẹ
Quên sợ trời đêm khi tuổi thơ
 
Mẹ nằm viện con bổng thành người lớn
Rành việc thuốc thang mẹ uống hằng ngày
Nào tất bật đi mời bác sĩ
Nào thức đêm suy nghĩ lo toan
 
Con ao ước phải chi có Bố
Đang bây giờ ở cạnh bên con
Nhưng con cứ trông mỏi trông mòn
Những điều ấy với con có còn là thật
 
Con đã biết lâu rồi điều duy nhất
Tập sống những ngày vắng Bố thương yêu
Sao đêm nay con lại ước một điều
Bố trở về với con thơ và Mẹ
 
Bố ở nơi đâu hãy về Bố nhé
Một lần thôi với Mẹ lúc nầy thôi
Là Bố truyền Mẹ và con thêm nghị lực
Trong những ngày Mẹ nằm viện Bố yêu ơi.
 


Nhật Quỳnh




__________________________________
 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!






Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-13 02:57:44Quỳnh Muội>
 



quote:

Trích đoạn: Tường Khanh



ĐƯỜNG EM ĐI


 
Anh hởi từ đường đời đôi ngã
Kiếp độc hành buồn tủi riêng em
Cúi mặt bước lòng nghe trỉu nặng
Đơn côi nào sánh với đơn côi
 
Thì thôi anh đã biệt nhau rồi
Đường vạn lối có khi nào gặp lại
Chỉ một lần thôi xin anh hãy
Vì tình xưa tay bắt mặt mừng
 
Dấu trong lòng cảm xúc rưng rưng
Cứ mặc nhiên xem như số phận
Hãy để trôi đi những gì còn lấn cấn
Cho lòng thêm được phút bình yên
 
Đường em đi dù hoa cỏ mọi miền
Chân dù dẫm trên hoa thêm cỏ lạ
Thế cũng không có nghĩa là tất cả
Khi bước đường đời em đã vắng anh
 
 
 
Nhật Quỳnh



 
 
__________________________________


Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!



 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-27 17:31:27Quỳnh Muội>




CỎI TRẦN GIAN




“ Ta cứ ngở trần gian là cỏi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ “
 


Có đôi khi ta giật mình ngoảnh lại
Bước thời gian chợt thoáng qua mau
Đếm tuổi đời trôi héo úa nhạt màu
Đếm bao giấc mơ đời chẳng bao giờ có thật
 
Lắm người ngở trần gian là cỏi thật
Quyết tranh đua tất bật chuyện giàu nghèo
Mai về rồi nào có được mang theo
Của thế gian bao ngày đành gởi lại
 
Lại trở về với đôi tay trống trải
Cuộc trăm năm như gió thoảng qua mành
Nợ thế gian những tất bật đến vây quanh
Về cát bụi mang được gì trong cuộc sống

Mãi lăn xả  trong biển đời dài rộng
Bụi trần ai cũng phủi sạch mà thôi
Ai còn nhớ ta đã từng hiện diện
Trong cuộc đời dài rộng nắng mưa
 
Hãy quan niệm: sống cho vui và sống khỏe
Vì tình thương và một tấm lòng
Cỏi trần ai thật lắm mênh mông
Đời chẳng thật trăm năm nào vĩnh cữu !


                                      Nhật Quỳnh




____________________________________

Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-25 02:08:07Quỳnh Muội>
  




SÓNG THẦN
 


( Viết về cơn sóng thần ngày 26-12-2004 )
 
 


Em trải vội tấm bản đồ thế giới
Đau đáu tìm trên thảm giấy màu xanh
Đây rồi đây là những địa danh
Vừa xảy ra trận sóng thần kinh khiếp
 
Sóng tiếp sóng truyền nhau chạy tiếp
Nước cuộn mình rút tít giửa biển xa
Nào ai biết việc gì sẽ xảy ra
Ai biết sóng sẽ  vào bờ trong khoảnh khắc
 
Sóng tiếp sóng chạy đi xa lắc
Lại ùn về hun tợn gấp ngàn lần
Những cột sóng vươn cao rồi ập xuống
Cuốn ra biển khơi tất cả những gì
 
Có thể nào vài ba con sóng dử
Vài trăm ngàn người phút chốc cuốn ra khơi
Người còn sống sót gọi người thân ơi ới
Tiếng kêu than hòa tiếng sóng biển ngút trời
 
Lịch sử thêm một  lần đất bằng dậy sóng
Những trái tim thêm lần thắc oặn đau
Chia sẻ nỗi đau đang đỉnh điểm cao trào
Chung tay góp tình tương thân tương ái
 
Những trái tim không cùng chung chiến tuyến
Đang ở xa xôi cũng cảm nhận thật gần
 Cùng chung lòng xoa dịu nỗi niềm đau
     Mang hơi ấm tình người góp lại
                                                   
 Còn nhiều nữa những chặn đời phía trước
Của những bé thơ phút chốc mất thâm tình
Xin thiên tai đừng đem những điêu linh
    Xin ngàn năm những phận đời yên nghỉ …
 
 
 
Nhật Quỳnh




____________________________________

Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!






Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 02:29:46Quỳnh Muội>




MÃI CON RẤT CẦN CÓ MẸ ĐỂ THƯƠNG YÊU

( MẸ NẰM VIỆN )
02


( Viết trong lần Mẹ nằm bệnh viện Vạn Hạnh )
 
 
Chín mươi tuổi Mẹ lần đầu nằm viện
Cơn bệnh già hành suốt đêm trường
Bốn đứa con gái Mẹ hết lòng thương
Nay đã có dịp đo lường tình cảm
 
Trên thành phố bọn chúng con ba đứa
Cứ thay phiên nhau sớm tối ra vào
Mẹ yên lòng trong những lúc ốm đau
Ba nơi quê nhà có chị Hai kề cận
 
Đêm bệnh viện ngước trông trời cầu khẩn
Xin ơn trên phò luôn hộ Mẹ hiền
Qua cơn đớn đau trăn trở liên miên
Xin từng đêm Mẹ yên bình giấc ngủ
 
Mẹ nằm đây tấm thân già tiều tụy
Chiếc áo ngày nào nay rộng mãi ra
Cho lòng con nặng thêm nỗi xót xa
Muốn chia đớn đau mà nào đâu được
 
Chiếc khăn nóng con khẻ lau mặt Mẹ
Chạm tay vào đôi gò má nhô cao
Những ngày bệnh đau Mẹ ốm làm sao
Lau đôi mắt hủn sâu lòng con quặn thắt
 
Mẹ nằm viện con có đêm nào ngon giấc
Cứ trộm nhìn ghi hình ảnh đêm nay
Cứ sợ dại Mẹ sẽ ra đi ngay
Cứ sợ ngủ quên sáng ra không còn Mẹ
 
Nhớ tháng trước Mẹ hãy còn mạnh khỏe
Con vui đùa: Mẹ khỏe sống trăm năm
Mẹ cười vui: Sống chi nhiều các con khổ
Sống cở bây giờ cũng được thôi con
 
Con biết Mẹ nhớ vườn trầu nhiều lắm
Cũng không an lòng lại nhớ đến Ba
Cứ nhắc con gọi điện thoại về nhà
Xem Ba của con có còn đang khỏe
 
Cuộc chồng vợ bảy mươi năm có lẻ
Mẹ thương Ba bởi lên sáu mồ côi
Đời gian khổ cùng sẻ chia ấm lạnh
Vất vả ruộng đồng nắng sớm mưa mai
 
Và cứ như thế bảy mươi năm hòa thuận
Hết lòng thương sống trọn nghĩa trọn tình
Cùng vì con vượt hơn cả hy sinh
Nay già sống tròn cái nhân cái nghĩa
 
  Mẹ là vầng trăng đêm luôn sáng tỏ
Là bầu trời nắng ấm sởi lòng con
Biết thời gian chẳng còn bao lâu nữa
Con giật mình thản thốt giửa đêm khuya
 
Con sợ ngày con tiển Mẹ ra đi
Một chuyến đi chẳng hẹn ngày trở lại
Rồi từ đấy con không còn Mẹ nữa
Lấp làm sao đầy khoảng trống Mẹ ơi
 
Vẫn biết trước tre già cho măng mọc
Sinh lão bệnh tử cũng lẻ đời thường
Mai về sau trong cuộc nắng mưa luôn
Đau lòng lắm khi  đời không còn Mẹ
 
Con vuốt mái tóc bạc phơ  thật khẻ
Cảm nhận ấm nồng xuyên suốt thịt da
Mẹ đang nằm ngủ mà hình như cũng đã
Vui trong lòng không ngăn được lệ sa

Các con Mẹ nay cũng già lụm khụm
Đứa Út bây giờ cũng xấp xỉ sáu mươi
Ngừơi ta hỏi : Sao chỉ người già nuôi bệnh
Mẹ chỉ cười...Vì tôi cũng đến chín mươi

Tình mẫu tử chợt khơi nguồn sống động
Hôm nay còn có Mẹ khỏi bơ vơ
Con chợt thấu hiểu một điều dể hiểu
Mãi con rất cần có Mẹ để thương yêu.
 
 
Nhật Quỳnh


 
 ______________________________________
 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!











 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 02:33:32Quỳnh Muội>
Trích đoạn: Quỳnh Muội









                       MÃI CON RẤT CẦN CÓ MẸ ĐỂ THƯƠNG YÊU



( MẸ NẰM VIỆN )
02

 


( Viết trong lần Mẹ nằm bệnh viện Vạn Hạnh )
 
 
Chín mươi tuổi Mẹ lần đầu nằm viện
Cơn bệnh già hành suốt đêm trường
Bốn đứa con gái Mẹ hết lòng thương
Nay đã có dịp đo lường tình cảm
 
Trên thành phố bọn chúng con ba đứa
Cứ thay phiên nhau sớm tối ra vào
Mẹ yên lòng trong những lúc ốm đau
Ba nơi quê nhà có chị Hai kề cận
 
Đêm bệnh viện ngước trông trời cầu khẩn
Xin ơn trên phò luôn hộ Mẹ hiền
Qua cơn đớn đau trăn trở liên miên
Xin từng đêm Mẹ yên bình giấc ngủ
 
Mẹ nằm đây tấm thân già tiều tụy
Chiếc áo ngày nào nay rộng mãi ra
Cho lòng con nặng thêm nỗi xót xa
Muốn chia đớn đau mà nào đâu được
 
Chiếc khăn nóng con khẻ lau mặt Mẹ
Chạm tay vào đôi gò má nhô cao
Những ngày bệnh đau Mẹ ốm làm sao
Lau đôi mắt hủn sâu lòng con quặn thắt
 
Mẹ nằm viện con có đêm nào ngon giấc
Cứ trộm nhìn ghi hình ảnh đêm nay
Cứ sợ dại Mẹ sẽ ra đi ngay
Cứ sợ ngủ quên sáng ra không còn Mẹ
 
Nhớ tháng trước Mẹ hãy còn mạnh khỏe
Con vui đùa: Mẹ khỏe sống trăm năm
Mẹ cười vui: Sống chi nhiều các con khổ
Sống cở bây giờ cũng được thôi con
 
Con biết Mẹ nhớ vườn trầu nhiều lắm
Cũng không an lòng lại nhớ đến Ba
Cứ nhắc con gọi điện thoại về nhà
Xem Ba của con có còn đang khỏe
 
Cuộc chồng vợ bảy mươi năm có lẻ
Mẹ thương Ba bởi lên sáu mồ côi
Đời gian khổ cùng sẻ chia ấm lạnh
Vất vả ruộng đồng nắng sớm mưa mai
 
Và cứ như thế bảy mươi năm hòa thuận
Hết lòng thương sống trọn nghĩa trọn tình
Cùng vì con vượt hơn cả hy sinh
Nay già sống tròn cái nhân cái nghĩa
 
  Mẹ là vầng trăng đêm luôn sáng tỏ
Là bầu trời nắng ấm sởi lòng con
Biết thời gian chẳng còn bao lâu nữa
Con giật mình thản thốt giửa đêm khuya
 
Con sợ ngày con tiển Mẹ ra đi
Một chuyến đi chẳng hẹn ngày trở lại
Rồi từ đấy con không còn Mẹ nữa
Lấp làm sao đầy khoảng trống Mẹ ơi
 
Vẫn biết trước tre già cho măng mọc
Sinh lão bệnh tử cũng lẻ đời thường
Mai về sau trong cuộc nắng mưa luôn
Đau lòng lắm khi  đời không còn Mẹ
 
Con vuốt mái tóc bạc phơ  thật khẻ
Cảm nhận ấm nồng xuyên suốt thịt da
Mẹ đang nằm ngủ mà hình như cũng đã
Vui trong lòng không ngăn giọt lệ sa

Các con Mẹ cũng không còn trẻ nữa
Đứa út bây giờ xấp xỉ sáu mươi
Người ta hỏi sao chỉ người già nưôi bệnh
Mẹ cười cười...
Vì tôi cũng đến chín mươi
 
Tình mẫu tử chợt khơi nguồn sống động
Hôm nay còn có Mẹ khỏi bơ vơ
Con chợt thấu hiểu một điều dể hiểu
Mãi con rất cần có Mẹ để thương yêu.
 

 
Nhật Quỳnh



 
 ______________________________________
 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!




 





LỜI RU




Từ xa vang vọng lời ru
Tan vào tâm tưởng tự như sóng cồn
Bà ru mẹ, Mẹ ru con
Sữa ru phần xác, hát ru phần hồn
Mai nầy con Mẹ lớn khôn
Chớ quên ơn Mẹ mỏi mòn lời ru
Tình thương ấp ủ từng câu
Nghĩa tình mẫu tử khắc sâu đáy lòng
Ru con chín đợi mười mong
Ru con mang nặng tiếng lòng thâ thương
Cả khi cách trở đôi đường
Lời ru còn mãi vấn vương nỗi đời
Tiếng ru của mẹ con ơi
Nóng như giọt lệ một thời nưôi con.



Vũ Hồ Trường Giang


____________________________


Anh sẽ trở về bên dấu yêu ơi
Xếp cánh bằng chẳng tung trời
Cùng vui câu hát còn dang lỡ
Một đời mãi mãi dấu yêu ơi

Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-27 02:21:56Quỳnh Muội>






ANH VẪN ĐỢI EM




EM có hiểu lần chia tay năm ấy
Tim bơ vơ anh đếm chuổi ngày buồn
Chiều bâng khuâng bao vệt nắng còn buông
Anh lại nhớ em,  nhớ nhiều vô kể …
 
Nếu mai nầy trong cuộc đời dâu bể
Không được đón đưa dong rủi đường về
Em âm thầm từng bước nhỏ lê thê
Buồn thăm thẳm trong cô đơn cùng khắp
 
Nếu cô lẻ trong dòng đời tấp nập
Hãy nhớ đến anh như nhớ tình nhân
Hãy cho anh gần lại những bức chân
Mà đã từ lâu rồi em vắng bóng
 
Anh vẫn đợi em trong cuộc sống
Đợi từng đêm ru giấc ngủ mặn nồng
Dù nơi nào em không nhớ đến anh
Riêng anh nơi đây đêm đêm vẫn nhớ
 
Anh nhớ em nhớ từng làn hơi thở
Em đi rồi anh  bở ngở sân ga
Lặng thầm nơi đây chờ bóng con tàu
Về em nhé, anh thật lòng mong đợi
 
Đừng để mình cách xa nhau vời vợi
Cho vạn đời nẻo lạc mất vòng tay  
Vẫn còn đây nguyên vẹn khối tình đầy
Về em nhé cho ấm nồng cuộc sống



                                                          Nhật Quỳnh




_______________________________

Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!






Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-28 02:30:10VHTGiang>
 




 NHỚ NGÀY SINH NHẬT

Mến tặng Nhật Quỳnh



-------- o0o -------



Dù đi trăm núi ngàn sông
Vẫn không quên được mùng 10 tháng 5
Năm mươi tuổi, năm mươi xuân
Thời gian ơi liệu xoay dần mấy mươi
Bao nhiêu năm tháng qua rồi
Cứ vào ngày ấy bồi hồi nhớ thương
Hòi rằng em có biết không
Tình thương bay giửa khoảng không biển trời
Lặng mình trong bóng chiều rơi
Hướng về nơi có tiếng cười mừng vui
Để cùng chia sẻ ngọt bùi
Thỏa lòng khát vọng một thời cách xa.



Vũ Hồ Trường Giang




Anh đã trở về dấu yêu ơi
Xếp cánh bằng đi chẳng tung trời
Cùng vui câu hát còn bỏ lỡ
Một đời mãi mãi dấu yêu ơi
Đăng nhập để trả lời
0
HAI NỬA TRÒN ĐÔI



Mừng anh nay đã về bên em
Bỏ lúc giửa khuya lặng bên thềm
Trông trời tìm nửa vầng trăng vỡ
Cho lòng thắm thía nỗi bơ vơ

Kể từ độ trăng chia hai nửa
Chợt trôi xa về phía cuối trời
Đường chân trời lướt gió muôn nơi
Anh thương nửa vầng trăng đang đợi

Vạn nẻo trời tuy xa vời vợi
Vạn đường mây luôn nhớ ước thề
Hai nửa mình chẳng thể quên nhau
Nên chúng mình cùng chung nỗi nhớ

Duy nhất em người tình muôn thuở
Nay anh về nối lại tình thơ
Một vòng xoay trăng đầy hai nửa
Anh về rồi mình hai nửa tròn đôi.


Nhật Quỳnh

 
VỀ LẠI BÊN EM
 
Sau bao ngày xa cách
Anh lại về bên em
Nghe trong tiếng êm đềm
Nghe gió ru đồi cỏ
 
Bóng dáng người em nhỏ
Mãi mãi chẳng thể quên
Những giọt buồn không tên
Len lỏi theo ngày tháng
 
Anh về trong hoành tráng
Không còn những hoang mang
Anh về trong huy hoàng
Cùng người em gái nhỏ
 
Tình anh vẫn còn đó
Anh vẫn mãi yêu em
Tình yêu vẫn êm đềm
Như gió ru đồi cỏ
 
Đã bỏ nhà đi hoang lâu quá, nợ bài thơ của bạn cũng thật lâu, chúc giây phút gặp lại vui vẻ!
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 08:36:29Quỳnh Muội>
Trích đoạn: James Jee

HAI NỬA TRÒN ĐÔI



Mừng anh nay đã về bên em
Bỏ lúc giửa khuya lặng bên thềm
Trông trời tìm nửa vầng trăng vỡ
Cho lòng thắm thía nỗi bơ vơ

Kể từ độ trăng chia hai nửa
Chợt trôi xa về phía cuối trời
Đường chân trời lướt gió muôn nơi
Anh thương nửa vầng trăng đang đợi

Vạn nẻo trời tuy xa vời vợi
Vạn đường mây luôn nhớ ước thề
Hai nửa mình chẳng thể quên nhau
Nên chúng mình cùng chung nỗi nhớ

Duy nhất em người tình muôn thuở
Nay anh về nối lại tình thơ
Một vòng xoay trăng đầy hai nửa
Anh về rồi mình hai nửa tròn đôi.


Nhật Quỳnh


VỀ LẠI BÊN EM
 
Sau bao ngày xa cách
Anh lại về bên em
Nghe trong tiếng êm đềm
Nghe gió ru đồi cỏ
 
Bóng dáng người em nhỏ
Mãi mãi chẳng thể quên
Những giọt buồn không tên
Len lỏi theo ngày tháng
 
Anh về trong hoành tráng
Không còn những hoang mang
Anh về trong huy hoàng
Cùng người em gái nhỏ
 
Tình anh vẫn còn đó
Anh vẫn mãi yêu em
Tình yêu vẫn êm đềm
Như gió ru đồi cỏ
 
Đã bỏ nhà đi hoang lâu quá, nợ bài thơ của bạn cũng thật lâu, chúc giây phút gặp lại vui vẻ!





Chào James Jee, rất vui gặp lại bạn, và cảm ơn bài thơ hay vừa gởi lại trang thơ của QM, lâu quá không gặp cũng mong và nhớ đấy mà, chúc James Jee luôn vui ,khỏe và hạnh phúc
           Thân ái
 

                                              ANH VỀ BẾN ĐỢI


- - - - o0o - - - -



Sáng nay vừa thức giấc
Nghe đầu ngỏ xôn xao
Ôi hạnh phúc biết bao
Anh lại về bến đợi
 
Bao tháng ngày cách trở
Anh vạn phía trời mây
Em vẫn chỉ nơi nầy
Tim héo gầy vì nhớ
 
Tình em dành muôn thuở
Chỉ riêng một mình anh
Mặc tuổi đời trôi nhanh
Mặc ngày xanh lạnh giá
 
Hãy như em anh đã
Đừng quên một bóng hình
Người em nhỏ xinh xinh
Vương giọt buồn ánh mắt
 
Bao nhớ thương góp nhặt
Gởi ký ức đông đầy
Hãy mang hết về đây
Thương tặng người em gái
 
Bao nhiêu ngày trống trải
Hãy bù đắp hôm nay
Và cả những ngày mai
Thật đông đầy dấu ái
 
 Về bên em mãi mãi
Dẫu đời có thế nào
Cũng hạnh phúc biết bao
Khi thuyền về bến đợi
 




1-12-08
Nhật Quỳnh
 




___________________________________

Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!
 


Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 16:20:41Quỳnh Muội>
quote:

Trích đoạn: Người lính

 









MẸ ƠI...!

sáng nay Mẹ đã xa rồi
Mẹ về với chốn đất trời bao la
chúng con vừa mới mất Cha
giờ ngồi khóc Mẹ sơn hà biệt ly
con đường khắc nghiệt phải đi...!

Người lính
(02h00 thứ hai 01.12.2008 - 05.11.ậu Tý)






         QM xin được chia cùng Người lính nỗi buồn ngày Mẹ vĩnh viễn ra đi, đời có hợp  thì có tan, có sinh thì có tử là chuyện xảy ra rất thường tình trong cuộc sống.
          Dẫu biết thế nhưng không ai tránh khỏi đau lòng khi phải chia tay người Mẹ thân yêu. Chỉ với 5 câu thơ của Người lính mà lòng mãi xót xa.
Xin chúc hương hồn Thân Mẫu sớm về chốn vĩnh hằng.



                                                                 MẸ ĐÃ XA RỒI
 


Sáng nay Mẹ đã đi xa
Chuyến đi mãi mãi băng qua cuộc đời
Nỗi đau không nói thành lời
Vắng Mẹ tất cả đất trời bơ vơ
Một lần ly biệt Mẹ ơi
 Đau lòng con đến bao giờ mới nguôi !...



1-12-2008
Nhật Quỳnh






Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-04 04:03:40Huyền Băng>





          MÌNH ƠI !  



 
( Theo tâm sự của Ba trong lần Mẹ nằm viện tháng 11-2008 )
 
 


 
Hôm nay Mình được về nhà
Tôi nôn nao đợi những ba bốn ngày
Trước thềm đứng ngóng trông hoài
Lạ chưa ! ngỏ vắng bổng dài thêm ra
 
Con chở Mình đến sân nhà
Xiu vẹo bước, quàng tay qua đón Mình
Gặp Mình tôi mới đinh ninh
Đất trời thương xót… mình còn gặp nhau !
 
Cầm tay tôi cứ nghẹn ngào
Mình đây thật chẳng thể nào chiêm bao
Bước chân loạng choạng ngày nào
Lần bậc tam cấp…tựa vào vai tôi
 
Chúng mình… khập khểnh cả đôi
Tuổi già chín chục năm trời trôi qua!
Vợ chồng một mực thuận hoà
Mình không hơn thiệt kêu ca một lời
 
Tham gia kháng chiến thiếu thời
Nuôi con gánh vác khi tôi tù đày
Nào đầu hôm… những sớm mai
Mình lo tay cuốc tay cày thay tôi
 
Lên năm tôi phận mồ côi
Cảnh nghèo cha phải gánh đôi việc đời
Mình làm dâu thảo nhà tôi
Gian truân bảy chục năm rồi Mình ơi
 
 
Tháng rồi Mình bệnh bất ngờ
Oặn ho những tiếng rả rời xác thân
Mình ho cuồn cuộn ruột gan
Mà tôi lại thấy đau ran cả lòng
 
Cửa nhà vắng vẻ trống không
Mình đi nằm viện lâu không thấy về
Sài Gòn  xa cách vùng quê
Tôi già chẳng tiện cận kề chăm nuôi
 
Càng  nghĩ  lòng càng bùi ngùi
Vắng Mình thấy cả đất trời cô đơn
Nghĩ  dại… Mình đi trước hơn
Tôi buồn chắc sớm tủi hờn… theo sau !
 
Nếu tôi đi trước thì sao
Lấy ai chăm sóc ốm đau cho Mình
Chén trà cốc sữa nghĩa tình
Tự tay tôi khuấy cho Mình được vui
 
Hôm nay lòng lại ngậm ngùi
Thương bàn tay nắm… đen thui chúng mình
Còn đâu ngày ấy tay xinh
Rưng rưng nâng cánh tay Mình xót xa
 
Đồi mồi nhăn nhúm trổ hoa
Bốn bàn tay nắm… lòng hoà quyện nhau
Tôi thầm mong ước biết bao
Sống vài năm nữa có nhau với Mình !
 


 
Nhật Quỳnh
 


r

_____________________________

Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vì...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên...đời không bến đợi
Hồn phải...bơ vơ trên vạn nẻo hành trình...!








Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»