<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-19 22:56:55Ct.Ly>
Khi còn chưa muộn
Vợ tôi khuyên tôi nên quan tâm đến một người phụ nữ khác sau hơn 25 năm chung sống. Nàng nói : " Em biết anh rất yêu người ấy ".
Người phụ nữ đó chính là mẹ tôi - người đã sống một mình với căn bệnh tim suốt 19 năm qua kể từ khi cha tôi mất. Công việc và gia đình gần như chiếm toàn bộ thời gian của tôi , nên không mấy khi tôi về thăm mẹ.
Khi nghe giọng tôi , mẹ ngạc nhiên hỏi :
- Có chuyện gì không con?
Mẹ là một người rất hay lo lắng và luôn quan tâm tới người khác . Mẹ nghĩ rằng một cuộc điện thoại bất ngờ vào đêm hôm khuya khoắt thế này có thể là dấu hiệu của hung tin.
Tôi vội giải thích :
- Mẹ yên tâm , không có gì đâu. Chỉ là con muốn đi ăn tối cùng với mẹ thôi.
Dường như xúc động , mẹ im lặng trong giây lát rồi trả lời :
- Thế thì mẹ vui lắm !
Tối thứ sáu , tôi lái xe đến đón mẹ. Mẹ mặc chiếc áo cha tặng nhân dịp kỉ niệm ngày cưới lần cuối cùng của hai người. Gương mặt mẹ ánh lên nụ cười rạng rỡ. Mẹ kể với tôi :
- Khi các bạn của mẹ biết tin mẹ sắp đi chơi với con trai , mọi người thích lắm. Họ bảo mẹ sau khi đi về nhớ kể lại cho họ nghe.
Tôi mời mẹ vào một nhà hàng tuy không sang trọng lắm nhưng rất dễ thương và ấm cúng. Mẹ khoác tay tôi như cách quý bà khoác tay người đàn ông đi cùng.
Lúc ngồi vào bàn , mẹ luôn nhìn tôi khi tôi đọc tên các món ăn , mẹ mỉm cười và nhắc lại chuyện xưa :
- Khi con còn nhỏ , mẹ thường phải đọc thực đơn cho con chọn mỗi khi đi ăn ở nhà hàng.
- Vậy bây giờ đến lượt con làm điều đó cho mẹ - Tôi xúc động trả lời.
Suỗt bữa ăn , hai mẹ con kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại , thỉnh thoảng nhắc lại những kỉ niệm ngày xưa. Khi tôi đưa mẹ về , bà nói :
- Mẹ sẽ đi chơi với con nữa nếu con có thời gian , nhưng con phải để mẹ trả tiền nhé.
Tôi phải đồng ý để mẹ vui lòng.
Vài ngày sau mẹ lên cơn đau tim nặng và đột ngột qua đời. Rồi tôi nhận được một phong thư , trong đó có tờ biên nhận đã thanh toán cho một bữa ăn ở nhà hàng nơi mẹ con tôi đã cùng ăn tối hôm đó.
Tờ giấy đính kèm ghi : " Trong trường hợp mẹ không thể có mặt tại bữa ăn , thì hai phần ăn này là dành cho con và vợ con. Cám ơn con , bữa ăn tối hôm đó rất có ý nghĩa với mẹ.Mẹ yêu con nhiều lắm "
Vào phút ấy tôi bàng hoàng tiếc nuối. Sao chúng ta không dành thời gian cho người thương yêu ngay khi còn chưa muộn?
Người phụ nữ đó chính là mẹ tôi - người đã sống một mình với căn bệnh tim suốt 19 năm qua kể từ khi cha tôi mất. Công việc và gia đình gần như chiếm toàn bộ thời gian của tôi , nên không mấy khi tôi về thăm mẹ.
Khi nghe giọng tôi , mẹ ngạc nhiên hỏi :
- Có chuyện gì không con?
Mẹ là một người rất hay lo lắng và luôn quan tâm tới người khác . Mẹ nghĩ rằng một cuộc điện thoại bất ngờ vào đêm hôm khuya khoắt thế này có thể là dấu hiệu của hung tin.
Tôi vội giải thích :
- Mẹ yên tâm , không có gì đâu. Chỉ là con muốn đi ăn tối cùng với mẹ thôi.
Dường như xúc động , mẹ im lặng trong giây lát rồi trả lời :
- Thế thì mẹ vui lắm !
Tối thứ sáu , tôi lái xe đến đón mẹ. Mẹ mặc chiếc áo cha tặng nhân dịp kỉ niệm ngày cưới lần cuối cùng của hai người. Gương mặt mẹ ánh lên nụ cười rạng rỡ. Mẹ kể với tôi :
- Khi các bạn của mẹ biết tin mẹ sắp đi chơi với con trai , mọi người thích lắm. Họ bảo mẹ sau khi đi về nhớ kể lại cho họ nghe.
Tôi mời mẹ vào một nhà hàng tuy không sang trọng lắm nhưng rất dễ thương và ấm cúng. Mẹ khoác tay tôi như cách quý bà khoác tay người đàn ông đi cùng.
Lúc ngồi vào bàn , mẹ luôn nhìn tôi khi tôi đọc tên các món ăn , mẹ mỉm cười và nhắc lại chuyện xưa :
- Khi con còn nhỏ , mẹ thường phải đọc thực đơn cho con chọn mỗi khi đi ăn ở nhà hàng.
- Vậy bây giờ đến lượt con làm điều đó cho mẹ - Tôi xúc động trả lời.
Suỗt bữa ăn , hai mẹ con kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại , thỉnh thoảng nhắc lại những kỉ niệm ngày xưa. Khi tôi đưa mẹ về , bà nói :
- Mẹ sẽ đi chơi với con nữa nếu con có thời gian , nhưng con phải để mẹ trả tiền nhé.
Tôi phải đồng ý để mẹ vui lòng.
Vài ngày sau mẹ lên cơn đau tim nặng và đột ngột qua đời. Rồi tôi nhận được một phong thư , trong đó có tờ biên nhận đã thanh toán cho một bữa ăn ở nhà hàng nơi mẹ con tôi đã cùng ăn tối hôm đó.
Tờ giấy đính kèm ghi : " Trong trường hợp mẹ không thể có mặt tại bữa ăn , thì hai phần ăn này là dành cho con và vợ con. Cám ơn con , bữa ăn tối hôm đó rất có ý nghĩa với mẹ.Mẹ yêu con nhiều lắm "
Vào phút ấy tôi bàng hoàng tiếc nuối. Sao chúng ta không dành thời gian cho người thương yêu ngay khi còn chưa muộn?