📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Sầu Viễn Xứ

23 trả lời, 2.811 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 01:32:40Nguyễn Mộng Hoàng>
Sầu Viễn Xứ
 
Đã mấy chục mùa xuân, sầu viễn xứ.
Nợ sông hồ mai một bước chinh y.
Thuyền quyên ơi xin gởi nỗi vơi đầy,
Trong cánh nhạn ngàn mây,chân trời hứa...
                                      
                                             Nguyễn Mộng Hòang
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-23 01:27:40giotnangmuathu2007>
Cho em gửi nỗi ưu tư về viễn xứ.
Nơi hư vô nắng đỏ  trời hồng
Thương phận  nắng em che dùm bóng mát.
Thế thái nhân tình anh có hiểu hay không?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 01:32:08Nguyễn Mộng Hoàng>
Trích đoạn: giotnangmuathu2007

Cho em gửi nỗi ưu tư về viễn xứ.
Nơi hư vô nắng đỏ  trời hồng
Thương phận  nắng em che dùm bóng mát.
Thế thái nhân tình anh có hiểu hay không?



Dòng Tơ Thắm

Ta viễn xứ bên trời giá lạnh,
Xứ Hoa Kỳ, cô quạnh mùa đông.
Nếu vì nhau, là chuyện của lòng.
Ai biết được đôi dòng tơ thắm???...
 
                       Nguyễn Mộng Hòang
Đăng nhập để trả lời
0
Chào NMH, chúc vui khi tham gia cùng vườn thơ VNTQ nha...
 
Trích đoạn: Nguyễn Mộng Hoàng

Sầu Viễn Xứ
 
Đã mấy chục mùa xuân, sầu viễn xứ.
Nợ sông hồ mai một bước chinh y.
Thuyền quyên ơi xin gởi nỗi vơi đầy,
Trong cánh nhạn ngàn mây,chân trời hứa...
                                      
                                             Nguyễn Mộng Hòang
 
 

 
Ai cũng có một thời viễn xứ
Ngắm trăng buồn một góc sầu tư,
Gía có thể tan hoà đêm tối,
Dỗ giấc bằng an...tâm nhiên như...


📎 WC


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 01:30:04Nguyễn Mộng Hoàng>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Chào NMH, chúc vui khi tham gia cùng vườn thơ VNTQ nha...

Trích đoạn: Nguyễn Mộng Hoàng

Sầu Viễn Xứ
 
Đã mấy chục mùa xuân, sầu viễn xứ.
Nợ sông hồ mai một bước chinh y.
Thuyền quyên ơi xin gởi nỗi vơi đầy,
Trong cánh nhạn ngàn mây,chân trời hứa...
                                      
                                             Nguyễn Mộng Hòang
 
 


Ai cũng có một thời viễn xứ
Ngắm trăng buồn một góc sầu tư,
Gía có thể tan hoà đêm tối,
Dỗ giấc bằng an...tâm nhiên như...




VIỄN XỨ
Ai cũng có tình buồn viễn xứ.
Nỗi niềm riêng gởi đến cho ai.
Người thương nhớ - Mỗi chiều hoang vắng.
Ta đắm chìm -  Men rượu đắng cay.
Đêm gối mộng - Vòng tay ước hẹn.
Ngày mong chờ - Ánh mắt thơ ngây.
Ta cùng người một trời xa xứ.
Khác nỗi buồn, khác cả rức ray

                              MỘNG HÒANG
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-27 17:57:04Nguyen Thi An Giang>
Xướng thân mời

NHẬP MỘNG
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Thỏang giống âm vang châu báu rơi
Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.
Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.
Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi
Thảo My
 
CHẤM PHÁ
Từng giọt thời gian thắm thịt da.
Êm như lưới nhện vướng sương sa.
Bồng bềnh ảo giác chưa ngưng động.
Ngây ngất chân tâm bỗng vỡ òa.
Một thóang ngẩn ngơ vừa vụt đến.
Đôi lần quần quại đã rời xa.
Mơ hồ nào biết đâu là mộng.
Chấm phá đời nhau thấm lệ nhòa.
Thảo My
 
CUNG TRẦM BỔNG
Từng giọt thời gian cột trói nhau.
Vòng tay săn đón khóa cung sầu.
Xin cho hạnh phúc long lanh mãi.
Trọn giữ tình yêu thấm dịu sâu.
Sóng mắt chứa chan như muốn ngỏ 
Bờ môi chờ đợi ngọt làm sao
Hòa trong điệu nhạc cung trầm bổng.
Thóat chốn trần gian lạc mộng đào.
Vy Ân
 
XÉ LỤA
 
Từng giọt thời gian thắm thịt da.
Đắm trong cảm xúc lệ chan hòa.
Nồng nàn hơi thở thêm dồn dập.
Ngây ngất nhịp tim đập thiết tha.
Từng sợi thần kinh căng thẳng tắp.
Mỗi cơ gân cốt bỗng thăng hoa.
Bên anh muôn thuở lòng rung động.
Tiếng thóat kẽ răng... Xé lụa là...
Nguyễn thị An Giang
 
Kính tặng  MH để họa
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 02:27:59Nguyen Thi An Giang>
Xướng thân mời
 
NHỚ ANH

Nhớ anh tóc bạc vài ba sợi.
Đuôi mắt dài thêm những vết nhăn
Má phấn nhạt phai màu phấn điểm.
Môi son hờ hững sắc son tàn.
Thương yêu rạo rực đầy xuân ý.
Nhung nhớ ngả nghiêng đắm phượng loan. 
Sầu muộn hằn sâu đau vết cắt.
Nhớ anh trong cuốn ngút chao lăn
Thảo My
 
HOANG MANG
Nhớ anh tóc bạc vài ba sợi.
Héo hắt tủi hồng với chiếu chăn.
Thèm cánh tay ôm dìu giấc mộng
Nhớ bè lưng rộng đón xuân sang.
Mơ màng anh thả hồn xa vắng.
Thổn thức em nghe dạ rộn ràng. 
Hợp thể trao nhau niềm hạnh phúc.
Xa anh trong nỗi nhớ hoang mang.
An Giang
 
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 01:51:03Nguyễn Mộng Hoàng>
LIÊN HOA TỰ
 
Đây, Washinton, Tiểu bang trên nước Mỹ.
Đây thiên đàng xứ lạnh, ấy kia mà.
Đây đất lành cây trái nở trăm hoa.
Đây người Việt dung hòa trong cuộc sống.
Mưa chân lý, gọi đời mau tỉnh mộng 
Hỡi bao người trên cuộc sống ly hương.
Hãy về đây sao bao vạn nẻo đường.
Hãy tỉnh mộng hầu tìm qua bến giác,
Các bạn đã dấn thân trong sương bạc
Đến từng nhà gieo hạt giống từ bi.
Kêu gọi lòng hướng thiện - khách tỉnh, mê.
Hãy chung sức dựng lên ngôi tam bảo.
Đây Liên Hoa, một cơ đồ Phật Giáo.
Đang mỏi mòn và chờ đợi bao người.
Tâm Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi.
Quyết dũng chí hầu tìm hoa Phật cảnh.
Đã gần suốt cuộc đời trong ảo ảnh.
Có còn gì trong một kiếp nhân sinh???...
Đã bao phen trên gấm lụa lụy tình.
Rồi vó -  bụi, cuốn mình theo bụi vó.
Đây cứu cánh cuộc đời trong sương gió
Đây mới là vĩnh cửu và trường tồn.
Đây mới là cứu rỗi vạn lòng son.
Qua bể Khổ, sông Mê - nhiều sóng gió.
Là Phật Tử, ta hãy năng tỉnh ngộ

                         Nguyễn Mộng Hòang 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 22:58:36Nguyễn Mộng Hoàng>
XUÂN VIỄN XỨ
Đêm cô quạnh mượn vần thơ tâm sự.
Gác nỗi sầu trong thương nhớ  cô đơn.
Mấy mùa xuân chôn chặt chí căm hờn,
Đành mai một trời trai trên đất khách.
Suốt năm tháng thời gian như thử thách???.
Sự căm thù Cộngh Sản nhớ hay không???.
Đã bao phen sau mấy độ chiều đông,
Tim băng giá hành trang xin gác lại.
Mượu men rượu say sưa lòng tê tái.
Gặp Mạnh Hùng đời cũng lắm hào hoa.
Say chén thù, chén tạc, chén ngâm nga.
Cho nguôi bớt nỗi sầu trai vong quốc.
Hennesy, men nồng say chất ngất.
Courvoisier, qua ngày tháng chập chờn.
Xây lầu hồng với vợ yếu, con ngoan.
Xây mộng thắm bên khung trời tê tái.
Xuân lại đến lòng ta sao ái ngại.
Xuân chồng thêm tuổi trẻ phải không anh???.
Tôi và anh bao tuổi, đếm không rành.
Xuân đem lại tuổi xuân sao nhiều thế???.
Xuân về, khiến ta nhớ cha, nhớ mẹ,
Đấng sanh thành dưỡng dục ấy kia mà.
Nhớ anh em,cùng huyết nhục mà ra.
Nhớ bạn hữu bao lần say chén tạc.
Nhớ An Giang, cạnh giòng sông bát ngát.
Mỗi chiều về, sau mấy độ tà dương.
Mẹ mỏi mòn, với mái tóc điểm sương,
Trông con trẻ nơi ngàn mây xa cách.
              Bạn hỡi.
Có phải bạn cùng tôi chung vở kịch???
Vở kịch đời không đọan cuối bạn ơi!!!.
Xuân năm nay mình cũng tạm thảnh thơi,
Mượn văn nghệ giải sầu thân viễn xứ.
                                  
                            Nguyễn Mộng Hòang
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NHÂN SINH
Nhìn xem tơ liễu bên cầu.
Nhìn xem mây trắng bạc đầu thi nhân.
Chiều nay mỏi gối phong trần,
Chiều bên xứ lạnh, mỏi mòn nhân sinh.
Hướng về quê mẹ xa xăm,
Hướng về kỷ niệm mênh mông kiếp người.
             
                                          Nguyễn Mộng Hòang
Đăng nhập để trả lời
0
CÔ ĐƠN
Lặng ngắm thời gian thắm thóat trôi!
Cô đơn tự độ lạc luân hồi.
Hỡi trang hồng phấn, giai nhân ấy?
Sửa ấm lòng ta - Lạc bến đời....
 
                    Nguyễn Mộng Hòang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-12 00:47:45Nguyễn Mộng Hoàng>
Thu Viễn Xứ
 
Mùa thu lại về đây trên nước Mỹ,
Lá khô vàng, rơi rỉ khắp muôn nơi...
Khiến lòng ta, gởi nhớ bao mảnh đời.
Mùa thu ấy - mùa thu bên đất mẹ.
Cũng có tiếng chim chìm sau kẽ lá,
Có  nai vàng ngơ ngác ngắm lá rơi.
Có nàng thu giặt áo bên giòng đời.
Mắt xa thẳm về khung trời vô định...
Trông người yêu, với nỗi sầu lẻ bóng
Bao năm qua, biền biệt ngóng tin chàng,
Nhìn giòng đời trôi mãi kiếp cô đơn.
Em sợ lắm, với cuộc từ ly ấy!!!
Thu mang mác, xin mùa thu dừng lại,
Để nhớ người thu ấy của ta yêu.
Cùng bên nhau, nhẹ bước bao thu chiều.
Trên vàng úa, gío thu xào xạc lá...
Anh nhặt lấy lá thu rơi trên má,
Nói rằng: anh cũng sợ tiếng từ ly!!!
Rồi ba mươi năm, ta hát bản " Chia Lìa "
Nàng gượng khúc "Sang Sông" vầy duyên mới.
 
Nguyễn Mộng Hòang
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-18 01:52:05Khách Trang Đài>
        CÔ ĐƠN
Lặng ngắm thời gian thắm thóat trôi!
Cô đơn tự độ lạc luân hồi.
Hỡi trang hồng phấn, giai nhân ấy?
Sửa ấm lòng ta - Lạc bến đời.... 

    Nguyễn Mộng Hòang


      Tiễn Đưa
 
Bàng bạc phương trời bóng hằng nga,
Rưng rưng cạn lấy chén quan hà.
Ra đi chẳng lẽ không về nữa?
Người ngoái nhìn nhau dạ xót xa!
 
Chênh chếch trăng gầy sương xuống lạnh,
Quặn lòng đưa tiễn kẻ qua sông.
Hợp tan trời bày muôn dâu bể,
Vẫn biết sao lòng cứ mênh mông.
 
Đêm nghe rừng núi đã vào đông.
Vẳng tiếng thở than lạnh cô phòng!
Hành trang ai cất theo hình bóng...
Hỡi khách phương xa có chạnh lòng?
 
        Khách Trang Đài
 
Trước thềm Giáng Sinh và năm mới, Khách Trang Đài xin chúc thi nhân được hạnh phúc, an lành.
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-27 01:31:47Nguyễn Mộng Hoàng>
      Tiễn Đưa
 
Bàng bạc phương trời bóng hằng nga,
Rưng rưng cạn lấy chén quan hà.
Ra đi chẳng lẽ không về nữa?
Người ngoái nhìn nhau dạ xót xa!
 
Chênh chếch trăng gầy sương xuống lạnh,
Quặn lòng đưa tiễn kẻ qua sông.
Hợp tan trời bày muôn dâu bể,
Vẫn biết sao lòng cứ mênh mông.
 
Đêm nghe rừng núi đã vào đông.
Vẳng tiếng thở than lạnh cô phòng!
Hành trang ai cất theo hình bóng...
Hỡi khách phương xa có chạnh lòng?
 
        Khách Trang Đài
 
Trước thềm Giáng Sinh và năm mới, Khách Trang Đài xin chúc thi nhân được hạnh phúc, an lành.
 
Thân Họa
 
CHINH KHÁCH
 
Chinh khách bên trời, ngắm nguyện nga.
Nghiêng tay nhấp cạn chén quan hà.
Đi Đi, Đi mãi... mong về nữa...
Ngỏanh mặt nhau nhìn, cũng xót xa!!!
 
Bên ấy Trang Đài, đêm tuyết lạnh.
Nén lòng tủi mặt chuyện sang sông.
Ly tan hồng thủy, nhiều dâu bể.
Ai hiểu lòng nhau, chén rượu hồng.
 
Đêm qua gió lạnh sắp vào đông...
Văng vẳng tiếng ai, chốn lạnh phòng !!!???
Mơ về hồng phấn giai nhân ấy....
Ta, khách mây ngàn, vẫn nhớ mong...
        
                           Nguyễn Mộng Hòang
 

 





Đăng nhập để trả lời
0
CUNG CHÚC TÂN XUÂN
( Mến chúc Nguyễn Mộng Hoàng)
Cung chúc tân xuân - chúc đến người.
An khang, hạnh phúc ngập vui tươi.
Tiền tài lộc bổng tràn như nước.
Sự nghiệp công danh mãn ý cười
Xin chúc bạn bè sa hũ nếp
Kính mừng thân hữu thoả lòng chơi
Suốt năm vạn sự trong như ý.
Tuổi thọ bình yên hưởng phúc trời.
Trần Mạnh Hùng.
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào kiện tướng Nguyễn Mộng Hoàng , xin mời tỉ thí kiếm cung:
TMH
 
các bạn xem ván cờ này thế nào. Trắng đi trước, nhưng bên nào cũng có thể thua ! Bạn Hùng có ý kiến gì để bắt người chơi phải vừa đánh cờ vừa làm thơ ?






TIỀN PHÁT CHẾ NHÂN
"Tiền phát chế nhân" phá nước cờ.
Hùng binh quyết hạ huyết tâm thơ.
Song xe xuất thủ kềm chân giặc.
Nhất mã áng binh nhận lệnh chờ
Pháo đội dương cao nòng ứng chiến.
Quân vương dụng kế toả sương mờ..
Hành quân bẻ gãy chân mưu sỹ.
Thành sập ngổn ngang ụ với gờ
Trần Mạnh Hùng
 
CỜ TRẮNG
"Tiền phát chế nhân" chiếm nước cờ.
Địch quân bủn rủn mất tiên cơ.
Giữ cung nhân sỹ không đường thoát.
Đạn nạp pháo dương đã ngắm chờ.
Phi ngựa tiến công như vũ bão.
Tiến xe truy kích nước dâng bờ.
Trên thành rục rịch giương cờ trắng.
Địch thất cơ, ta cũng xuội lơ.
TMH
 
TIÊN LỄ HẬU BINH
Tiên lễ hậu binh giữ vững cờ
Nằm trong kế hoạch nắm thời cơ.
Ba quân một dạ đền sông núi.
Tướng soái nhất lòng hạ huyết thơ.
Sỹ chốt liều thân thờ một chúa.
Mã xe quyết tử giữ đôi bờ.
Sợ gì pháo địch không ngòi nổ.
Chẳng dọa được ai !!! dọa kẻ khờ.
 
Thảo My
 
CÒ LƠ

Dương đông, tây kích một bàn cờ.
Mưu kế lừa nhau đánh bất ngờ.
Xe thí công thành - trên một nước.
Mã tung vó ngựa - nối hai bờ
Pháo không ngòi nổ phơi ngoài trận.
Sỹ dụng mưu sâu cổng khép hờ.
Còn nước non gì ham tiến đánh.
Tàn quân bại tướng xuị cò lơ .
TMH
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-27 07:52:50Trần Mạnh Hùng>
KHUYÊN BỚT CHO VAY
 
Một cuộc phù vân có mấy hơi.
Cầu xin bá tánh nhậm đôi lời.
Cho vay mắc mỏ từ nay bớt.
Có hỏi nới tay để giúp đời.
Nạn khổ đâu đâu đều túng rối.
Tai ương chốn chốn khắp cùng nơi.
Tiền ma gạo quỷ đừng nên giữ.
Sau cũng tiêu theo luật của trời.
H.H. Năm kỷ Mão
Đức Thầy
 
Hiến Dâng Đời
Nhớ lời dậy bảo được truyền hơi.
Chôn chặt trong tâm giữ lấy lời.
Lễ, nghiã, đức, ân làm cuộc sống.
Từ , bi, hỉ, xả hiến dâng đời.
Núi sông vạn vật đều như thể.
Đạo pháp Tứ Ân trải khắp nơi.
Sâu thẩm tâm tư lời khấn, hứa.
Nguyện đem công quả tạ ơn trời.
Năm Mậu Tý
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
NGHĨ VIỆC HUYỀN CA

Ngồi buồn nghĩ cạn việc huyền ca.
Muốn rức cho xong bể ái-hà.
Phá bức tường mây nhìn vạn vật.
gặt vì tường lửa lấp đèn pha.
Lôi-thôi quá chậm trong đường thẳng.
Trễ-nải khó qua nẻo cọp xà.
Một bước leo bờ mà khỏi khổ.
Nam nhân chi chí hỡi đâu là.

0 0
19[color=#000099]20

Đâu là ái-quốc với yêu đời.
Phổ cứu cho rồi mới thảnh thơi.
Trời Nam sốt ruột chờ con đỏ.
Đất Bắc long lang nỗi thậm lời.
Cố tưởng người trần, trần chẳng đoái.
Tình sâu dân sự, sự xa vời.
Rồng tiên mở mặt nhìn thi phú.
Hiệp mặt tớ thầy sẽ nghỉ ngơi.

0 0
39[color=#000099]40

Thâm hiểu lòng ta nỗi cuộc đờ.
Một màu nhiệt huyết chẳng xa lơi.
Mến yêu quốc-thuỷ tình đồng chủng,
Phải tính sao xong nỗi cuộc đời.
H.H năm Kỹ Mão
Đức Thầy


HỌA

THẤM Ý
Thấm ý hân hoan cất tiếng ca.
Tình người trải rộng khắp sơn-hà.
Non cao mây nước tươi màu nắng
Biển cả cỏ cây óng ánh pha.
Sáng chói thế gian tình hiếu, đức.
Phá tan giặc giã tính hung xà.
Tình người vòng vọng lời ân tứ.
Lắng xuống tâm tư tuyệt diệu là..

0 0
0

Là bao trăn trở cõi người đời.
Ôm hết trong lòng chẳng thảnh thơi.
Thương hết mọi người chìm lụy sắc
Yêu bao nhiêu kẻ khổ vì lời.
Xả thân vì nước, thân không tiếc.
Hiến máu vì dân, máu tuyệt vời.
Đất nước lâm nguy trong khói lửa.
Làm sao được hưởng cảnh an ngơi

0 0
0

Sát cánh bên nhau trước cuộc đời
Lòng thành, tâm huyết chẳng hề lơi
Nước non dân tộc trong tao loạn.
Phải biết ra sao trước cuộc đời
Năm Mậu Tý
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-29 01:58:42Trần Mạnh Hùng>
Thầy giaó Xoài
(Tức Soài, tức Mạnh Xuân Quả xướng)
 
Đạo đức bao nhiêu dám gọi thần.
Bia danh mô phạm để lừa dân.
Trời Âu tấn hoá nhờ khoa-học.
Đất á suy đồi tại biếng thân.
Nhồi sọ nhơn sanh kêu thức tỉnh.
Mê hồn bá tánh gọi người ân.
Dạy đời mở đạo minh coi dở.
Sánh lạ khác xa Việt với Tần.
Mạnh Xuân Quả
Hoà Hảo Năm Canh Thìn
(1940)
 
Đức Thầy họa lại
 
Ngu muội khùng điên chẳng thuyết Thần.
Đôi lời cuồng sỹ gọi lòng dân
Văn minh lợi dụng nhờ hay học
Giỏi chữ loè đời để lập thân.
Ham sướng dương trần ôi! khó tỉnh
Ưa vui dân sự chẳng thi ân.
Ỷ mình chê chúng rằng hay dở.
Ganh ghét hiền nhu thứ ác Tần
Hoà Hảo năm Canh Thìn
(1940)
 
TÌNH ÂN
Đất nước đảo điên với quỷ thần
Người là bồ tác của muôn dân.
Trái tim hiến trọn tình dân tộc.
Thể xác nguyện dâng báo nghiã thân.
Tất đất giang sơn tràn huyết thống.
Mỗi người thiên hạ thấm tình ân.
Những giòng nước mắt luôn thương nhớ.
Chảy lúc yên vui, lúc tảo tần.
Trần Mạnh Hùng
Texas năm Mậu Tỳ
(2008)
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-30 01:17:29Trần Mạnh Hùng>
[color=#000099]TÌNH YÊU
[size=3]Ta có tình yêu rất đượm nồng.
Yêu đời yêu lẫn cả non sông.
Tình yêu chan chứa trên hoàn vũ.
Không thể yêu riêng khách má hồng
 
0     0

[color=#000099][size=3] 
 
Nếu khách má hồng muốn được yêu.
Thì trong tâm trí hãy xoay chiều.
Hướng về phụng sự cho nhơn loại.
Sẽ gặp tình ta trong khối yêu.
 
0    0

[color=#000099][size=3] 
Ta đã đa mang một khối tình.
Dường như thể hải với minh sơn.
Tình yêu mà chẳng yêu riêng rẽ.
Yêu khắp muôn loài lẫn chúng sinh.
Miền Đông năm Bính Tuất
(1946)
Đức Thầy 
  [/size][/color]
 
 
 
 
TÌNH
Ta đã yêu và yêu thiết tha.
Tình từ tâm khảm thoát tung ra.
Tình như cây cỏ say màu nắng.
Tình giống cung đàn lụy tiếng ca.
Tình đến trái tim dâng vạn vật.
Tình theo giòng máu tưới trăm hoa.
Tình yêu chất ngất lan tràn khắp....
Trải khắp thế gian nét thái  hoà.
Trần Mạnh Hùng
Texas Năm Mậu Thân
(2008)

  [/size][/color][/size][/color]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-30 01:11:13Trần Mạnh Hùng>
CỜ TAM SẮC
Tam sắc cờ bay phất phới mà.
Ngồi nhìn nhớ kỹ héo lòng ta.
Thuở xưa đâu có cờ tam sắc.
gặp cảnh vong bang úa ruột-rà.
Đức Thầy
Hòa Hảo, năm Canh Thìn
(1940)
 
 
LẼ NÀO THA
 Dân tình khốn khổ cũng vì mà...
Nước mất, nhà tan héo ruột ta
Một bọn cầu vinh thờ giặc dữ.
Những phưòng bán nước đội trôn rà.
Cung cung, bợ đỡ ôm chân chủ.
Hách hách, hênh hoang lũ chó nhà.
Cũng cắn, cũng cào tranh miếng thịt.
Những quân bạc ác lẽ nào tha.
Trần Mạnh Hùng
Texas năm Mậu Tý
(2008)
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-23 15:35:15Khách Trang Đài>
Sầu Viễn Xứ

Đã mấy chục mùa xuân, sầu viễn xứ.
Nợ sông hồ mai một bước chinh y.
Thuyền quyên ơi xin gởi nỗi vơi đầy,
Trong cánh nhạn ngàn mây,chân trời hứa...

Nguyễn Mộng Hòang



        Gởi Người Viễn Xứ
 
Viễn khách sầu tư luống thở than
Tình xưa chờ đợi nối cung đàn
Tương tư nhung nhớ thuyền quyên đợi
Mộng cách đôi đàng, lệ chứa chan

 
         Khách Trang Đài
 
  Khách Trang Đài mới đến vnthuquan, xin chào Nguyễn Mộng Hoàng
  Và xin gởi mấy vần thơ.

 

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 01:31:12Nguyễn Mộng Hoàng>
Gởi Người Viễn Xứ
 
Viễn khách sầu tư luống thở than
Tình xưa chờ đợi nối cung đàn
Tương tư nhung nhớ thuyền quyên đợi
Mộng cách đôi đàng, lệ chứa chan

 
         Khách Trang Đài

  
  Khách Trang Đài mới đến vnthuquan, xin chào Nguyễn Mộng Hoàng
  Và xin gởi mấy vần thơ. 

MỘNG CHỨA CHAN
Chinh khách vơi sầu nỗi thở than,
Tình ta đã mấy nhịp cung đàn.
Tương tư ai đó ta nguyền đợi,
Một kiếp bên trời, mộng chứa chan!!!.
Nếu có số phone ta sẽ gọi.
Cho người bên ấy, khách Đài Trang.

                         Mộng Hòang


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-30 01:30:34Nguyễn Mộng Hoàng>
  XÓM Cũ
 Ngập ngừng buớc, lang-thang qua xóm cũ,
Ngẩn-ngơ nhìn, cỏ phủ mái liều-tranh.
Giẹo xiê
u-xiêu, cột đổ, vách tan-tành,
Nền cỏ phủ rêu-phong, người vắng lạnh.
Cắn răng hỏi: vì đâu đây hởi cảnh?
Thi-nhân ơi! thử tính, mấy xuân rồi??
Chốn ngục-hình, người chịu phận chơi-vơi,
Đễ cho cảnh tơi-bời như ác-mộng.

Ngập-ngừng buớc, lang-thang qua xóm cũ,
Ngẩn-ngơ nhìn, thiếu-phụ ẩm con thơ.
Lệ dầm khăn, tựa cửa, đứng mong chờ,
Mày-liểu rủ, bơ-phờ làn tóc rối.
Cắn răng hỏi: vì đâu nên đễ tội,
Cho mây sầu, hoa tủi, khách tang-thương!
Đã bao phen, nắng hạn với tro tàn,
Thiêu hạnh-phúc, thiêu  thân người chiến-si.

Ngập-ngừng buớc, lang-thang qua xóm cũ,
Ngẩn-ngơ nhìn, một lủ trẽ thơ-ngây.
Mắt lem-nhem, áo rách bộc thân gầy,
Ngu-nghê khóc, ngêu-ngao, em hỏi chị?
Má mình nói: mình có Ba chị nhỉ!
Ba đi đâu, sao chẳng thấy Ba về?
Chị cúi dầu, cầm vạt áo mân-mê,
Ba ở tận thiên-lao, miền Bắc ấy...


                                                Nguyễn-Mộng-Hòang 



                                
Đăng nhập để trả lời
0