📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Bổ sung truyện "Tôtem sói"

1 trả lời, 1.529 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-25 10:22:33Ct.Ly>
Chương 33
 

Với thế giới cơ đốc mà nói, ba thế kỷ tính từ đầu thế kỷ 13 tới thế kỷ 15 là thời kỳ suy thoái. Mấy thế kỷ đó là thời đại của các tộc Mông Cổ. Cuộc sống du mục đến từ Trung Á chi phối thế giới đã biết đương thời. Đỉnh cao của thời kỳ này, thống trị Trung Quốc, Ấn Độ, Ba Lan, Ai Cập, Bắc Phi, bán đảo Ban căng, Hungari và Nga La Tư là người Mông Cổ hoặc người Thổ Nhĩ Kỳ cùng nguồn gốc người Đột Quyết và truyền thống của họ.
(Anh) Herbert J.Wells "Thế giới sử cương"


Gấu, hổ, sư tử, voi có thể tròng dây vào cổ mà dắt, còn sói thảo nguyên Mông Cổ thì không.

Sói con thà bị siết cổ chết mà không chịu dắt theo xe bò khi chuyển nhà.
Đàn bò, cừu của đại đội xuất phát trước khi trời sáng, đoàn xe rầm rộ vượt đèo phía tây, chia tổ tiến vào đồng cỏ mùa thu. Nhưng sáu cổ xe chở nặng của tổ Hai – tổ thanh niên trí thức vẫn chưa khởi động. Ông già Pilich và Caxưmai đã hai lần cho người đến giục.


Mấy hôm nay Trương Kế Nguyên về giúp việc nhà. vậy mà, với con sói cứng đầu cứng cổ, Trần Trận và Trương Kế Nguyên cũng đành bó tay, không thể giải quyết. Trần Trận không ngờ cậu nuôi con sói đã gần nữa năm, đắng cay chua ngọt đã từng, cuối cùng bị kẹt trong chuyện chuyển nhà.
Từ đồng cỏ mùa xuân chuyển về đây, sói con khi ấy mới cai sữa, chỉ dài hơn một thước, khi chuyển nhà, cậu bỏ nó vào trong thùng đựng phân khô. Qua nữa mùa xuân và một mùa hạ đến dầu mùa thu, sói con đã thành một sói lớn vóc dáng trung bình. Trong nhà không có thùng hay lồng sắt chứa được nó, mà dù có vừa nhưng Trần Trận không sao nhét được nó vào. Cậu không có xe chở riêng nó. Các cậu vốn thiếu xe, các hòm sách của cậu và Dương khắc chiếm quá nữa thùng xe, sáu cỗ xe đều quá tải nghiêm trọng, đường dài không khéo bị lật hoặc phát sinh sự cố. Ngày chuyển nhà còn phụ thuộc vào thời tiết, để tránh mưa, đại đội chuyển sớm hơn dự định, Trần Trận nhất thời không biết làm thế nào.

Trương Kế Nguyên mồ hôi đầm đìa, trách: Làm ăn gì thế? Lẽ ra phải luyện dắt nó từ lâu.

Trần Trận không vui: Không dạy là thế nào? Lúc còn nhỏ nó nhẹ, mình lôi nỗi, nhưng về sau lớn lên mình không lôi nổi nữa. Cả mùa hè nói lôi mình không bao giờ cho mình dắt, mình kiên quyết lôi là nó cắn. Sói không như chó, chết bỏ chứ không nghe lời. Sói không dạy được như hổ, sư tử. Cậu trông thấy sói biểu diễn rạp xiếc bao giờ chưa? Người dạy thú giỏi đến mấy cũng không dạy được sói. Có mời nữ tài tử Liên Xô về đây cũng chịu. Cậu trông thấy sói nhiều hơn mình, sao chưa hiểu sói?

Trương Kế Nguyên nghiến răng trèo trẹo, nói: Để mình lôi nữa xem sao, không được mình cưỡng chế. Cậu ta cầm cây bổng đi đến trước mặt sói, đón xích từ tay Trần Trận, bắt đầu lôi. Sói lập tức nhe răng gầm gừ, trằn mình về phía sau. bốn chân tì lên mặt đất, rụt cổ, một tất cũng không nhượng bộ. Như chơi trò kéo co, Trương Kế Nguyên cũng cố sức kéo mà không nỗi. Cậu bèn xoay người rồi như phu kéo thuyền trên sông, vắt xích lên vai, dùng sức mạnh toàn thân mà kéo. Lần này thì kéo được. Bốn chân sói cào thành hai rãnh, đùn lên hai mô đất nhỏ. Con sói nỗi cáu, định cắn. Nó chững lại khiển Trương Kế Nguyên mất đà ngã vập mặt xuống đất. Nó cũng ngã lộn vòng, người và sói kề bên nhau, miệng sói chỉ cách yết hầu Kế Nguyên nữa thước. Trần Trận sợ quá vội ôm cổ con sói. Con sói bị kẹp trong nách Trần Trận. Nhìn Kế Nguyên gầm gừ, tiếc không cắn được cậu.


Hai người sợ tái mặt, thở phì phò. Trương Kế Nguyên nói: Giờ thì phiền đây! Lần di chuyển này phải hai ba ngày. Nếu chỉ một ngày thì ta hãy để sói lại, hôm sau đánh xe không về chở đi. Nhưng nếu lộ trình ba ngày thì cả đi lẫn về năm sáu ngày. Người dữ kho len và đám nhân công vẫn chưa đi, bỏ sói con một mình ở lại, không bị bọn họ giết chết, cũng bị đội diệt sói của Đoàn bộ giết chết. Mình thấy dứt khoát phải đem con sói đi, đúng rồi, buộc vào xe bò mà kéo!

Trần Trận nói: Kéo theo xe bò? Hôm trước mình đã thử, không ăn thua, suýt tắt thở. Giờ mình mới hiểu thế nào là ngang ngạnh, là thà chết chứ không khuất phục. Sói thà chết chứ không chịu nhượng bộ, mình hết cách rồi đấy.
Trương Kế Nguyên không tin, nói: Để nhìn thấy đã. Cậu bắt một con chó cái đi bên cạnh làm thị phạm cho nó bắt chước.

Trần Trận lắc đầu: Mình đã thử, không ăn thua.


Trương Kế Nguyên không tin: Cứ thử lần nữa xem sao. Nói rồi cậu dắt tới chỗ xe bò chở rất nặng lấy đoạn thừng một đầu buộc cổ sói. Đầu kia buộc vào thành gióng ngang phía đuôi xe. Trương Kế Nguyên cho xe đi vòng quanh con sói. Con chó không cần co kéo, ngoan ngoãn theo sau xe. Trương Kế Nguyên vừa đi vừa dỗ con sói: Ta sẽ đến một nơi rất tốt, thế, thế, theo sau xe bắt chước đi, có gì đâu, dễ ợt. Mày thông minh hơn chó, làm sao không biết đi theo? Nào, nhìn đây!

Sói con nhìn chó cái mà không hiểu gì, nó ngẩng mặt, vẻ bất cần. Trần Trận vừa dụ vừa dỗ, kéo sói đi theo chó cái. Sói con miễn cưỡng đi mấy bước, thực tế vẫn là sói kéo Trần Trận đi theo. Nó thích con chó cái, chứ không phải thích đi bộ. Đi một vòng nữa Trần Trận móc cái xích lên gióng thanh ngang đuôi xe, sói con lập tức ra sức co lại, mạnh hơn kéo cọc, cái xe nặng như thế mà chệnh choạng không vững.

Trần Trận nhìn ra cánh đồng mênh mông , không một căn lều, một con cừu. Cậu đâm cuống, chận nữa là đêm nay không đến được chỗ tạm trú, bao nhiêu là đường rẽ, bao nhiêu là tổ nhóm, chẳng may lạc đường, tối đến người mệt, không có chó thì gác đêm làm sao? Nếu đàn cừu xảy ra chuyện, tìm ra nguyên nhân là do nuôi sói, Trần Trận chắc chắn bị phê phán, sói con sẽ bị nguy hiểm.

Trần Trận ý đã quyết, nói: Trả con chó đi thì nó cũng chết; lôi nó đi theo thì nó cũng chết. thôi thì cho nó tìm cái sống trong cái chết vậy. Đi! Lôi nó đi theo! Cậu đánh xe đi trước mình đi sau áp tải, nhân tiện trông nom nó.


Trương Kế Nguyên thở dài, nói: Xem ra trong điều kiện du mục nguyên thuỷ khó mà nuôi được sói.


Trần Trận bố trí cỗ xe cố dắt chó và sói đi cuối đoàn xe, buộc dây mũi con bò cuối cùng vào dóng ngang đuôi xe, xong xuôi, cậu hô to: Lên đường!

Trương Kế Nguyên không dám ngồi trên xe thứ nhất để đánh xe. Cậu dắt bò bước chậm rãi, xe nọ tiếp xe kia lên đường. Khi cỗ xe cuối cùng chuyển bánh, con chó cái lập tức đi theo, nhưng sói con đợi khi chiếc xích dài ba mét sắp căng vẫn chưa nhúc nhích. Sáu con bò thiến trong lần chuyển nhà này là những con khỏe nhất, nhanh nhẹn nhất trong đàn bò. Để dùng vào công việc chuyển nhà, chúng dã được nhốt riêng ăn uống ít đi trong ba ngày xẹp bớt cái bụng bự, giờ là lúc sức vóc lý tưởng nhất. Sáu con bò thiến đi thành chuỗi, sói con làm sao cưỡng nổi, ngay cả chống chân trằn lại cũng chưa kịp, đã bị lôi đi xềnh xệch.

Sói con vừa sợ vừa tức, điên cuồng chống lại, bốn chân quờ quạng chạm đất là bật dậy chạy lên vài bước chuẩn bị tư thế trằn lại không cho lôi đi. Xe bò đã ra đến đường đi của xe, lăn bánh nhanh hơn, sói con chống trả quyết liệt, hơn chục bước lại bị dây thừng xiết ngã. Dây thừng trên xe lôi sói con như lôi chó, gốc cỏ cà đứt từng mảng lông. Sói con mỏi dừ gáy nhưng chịu lực lờn nhất lại là yết hầu. Đai da trên cổ càng thít càng chặt, sói con thè lưỡi, mắt đảo tròng. Chính là vào lúc ấy nó vùng dậy loạng choạng chạy tới phía trước, rồi khi sợi xích sắp căng nó lại chạy lên. Trần Trận phát hiện lần chạy sau nó chạy nhiều hơn trước hai bước, rõ ràng là để có nhiều thời gian hơn để sức trằn có hiệu quả. Khi xích chưa căng nó chuẩn bị tư thế ngả người ra sau, bốn chân cày đất, ngã lăn rồi lại vùng dậy chạy tới trước, lại tì đất chống cự, lại ngã lăn.

Con chó cái nghiêng đầu thông cảm nhìn sói con, rên ư ử. Lại còn giơ chân chạm vào sói con một cái như có ý bảo, hãy đi như tôi đây nếu không muốn bị lôi chết. Nhưng sói con không thèm để ý tới con chó cái, nó dứt khoát không đứng chung hàng ngũ với loài chó, tiếp tục phản kháng theo cách thức của nó. Trần Trận nhận thấy không phải sói con không biết chạy theo hoặc đi theo xe, hoặc không biết cách đi như chó cái bên cạnh. Nó thà chịu cực hình đi theo kiểu của nó, còn hơn bị lôi xềnh xệch như chó.
Bị dắt và không để cho dắt đi, là ranh giới căn bản giữa sói và chó, giữa sói và sư tử, hổ, gấu, voi, giữa sói và rất nhiều người. Không con sói thảo nguyên nào vượt qua ranh giới này: Đầu hàng con người. Cự tuyệt phục tùng, cự tuyệt dắt mũi là tiêu chí tuyệt đối để trở thành sói Mông Cổ chân chính, ngay cả sói con chưa từng được sói mẹ dạy dỗ cũng thế.

Sói con vẫn chống cự quyết liệt, cát sỏi trên mặt đường rắn như tấm giấy ráp cà chân sói tóe máu. Trần Trận đau lòng quá. Sói thảo nguyên, tôtem tinh thần các dân tộc quật cường trên thảo nguyên ngàn vạn năm, có một sức mạnh tinh thần khiến con người hổ thẹn và ngưỡng mộ. Một số người không nhiều dám sống theo ý mình, kiên cường bất khuất, thậm chí dám trả giá bằng sinh mạng cho cuộc sống đó như sói thảo nguyên.
Vì vậy, Trần Trận cảm thấy nhận thức của cậu về sói thảo nguyên trước đây quá nông cạn. Trong một thời gian dài cậu vẫn cho rằng sói coi miếng ăn bằng trời, coi giết chóc bằng trời. Tuy không phải tất cả như thế, nhưng có loại người suy bụng ta ra bụng sói. Sói thảo nguyên bất kể ăn thịt hay cắn chết đều không phải mục đích mà vì tự do, độc lập và sự tôn nghiêm thiêng liêng bất khả xâm phạm của sói. Thiêng liêng tới mức mục dân thật sự sùng bái sói, đều tình nguyện đưa thi thể đến bãi thiên táng thần bí, mong linh hồn được tự do bay bổng như linh hồn sói.

Sói con ngoan cường bị lôi xềnh xệch bốn năm dặm, lông gáy bị cà đứt quá nửa, da rớm máu, bàn chân chắc nịch bị mài trên cát sỏi trơ cả vuốt. Khi sói con lần sau cùng bị cỗ xe lôi ngã, nó không đứng dậy được nữa vì sức cùng lực kiệt, nằm thẳng cẳng như bị thòng lọng xiết cổ trong các cuộc vây ráp, chỉ há miệng mà thở. Tiếp đó, sói con miệng sùi bọt máu, đai cổ đã cứa rách họng. Trần Trận sợ quá quát dừng xe. Cậu nhảy xuống ngựa, bế sói con toàn thân co giật đi tới chừng một mét cho sợi xích chùng lại. Sói con thở hắt ra, máu loang đầy bàn tay Trần Trận, cánh tay cậu cũng dính máu phía sau ót nó. Sói con thoi thóp, miệng đày bọt máu, đau đớn cào tay Trần Trận nhưng móng đã cụt hết, bàn chân chỉ còn là một cục thịt bầy nhầy. Trần Trận ứa nước mắt.
Trương Kế Nguyên chạy tới, xem xét mấy chỗ trên mình sói, giật mình kinh hoảng. Cậu loay hoay bên sói con không biết làm gì, nói: Sao nó lại ngang ngạnh đến thế kia chứ ! Chẳng phải tự tìm cái chết là gì. Làm thế nào bây giờ?
Trần Trận ôm chặt sói con không biết nên làm như thế nào, sói con đau đớn run rẩy khiến cậu càng xót xa.
Trương Kế Nguyên lau mồ hôi mặt, nghĩ một lát rồi nói: Mới hơn nửa năm tuổi mà đã không cho dắt. Mà bây giờ đưa được nó đến đồng cỏ mùa thu, sau đó mỗi tháng chuyển nhà một lần, khi ấy nó đã thành sói lớn, thì làm thế nào với nó? Theo mình thì thả nó ra cho nó tự kiếm sống.
Trần Trận giận tím mặt, cậu quát Trương Kế Nguyên: Cậu không trực tiếp nuôi nó nên cậu không hiểu. Tự kiếm sống? Có khác gì đẩy nó vào chỗ chết! Mình nhất định nuôi nó. Mình dứt khoát nuôi nó thành sói lớn. Hãy cho nó sống. Nói rồi Trần Trận bước tới cỗ xe chở đồ đạc linh tinh và phân khô, giận dữ cởi dây thòng với xe đi đầu, lôi cỗ xe này về cuối đoàn xe, cởi dây buộc, đổ hết phân khô đựng đầy chiếc sọt lớn đan bằng cành liễu xuống đường, biến chiếc sọt thành nhà giam, một cái lồng tạm thời nhốt sói con.
Trương Kế Nguyên không kịp ngăn, phát cáu: Cậu điên rồi! Đường xa, cơm nước trà lá đều trông vào chỗ phân khô này, nếu dọc đường gặp mưa, bốn chúng ta không nấu cơm được mà ăn. Đến nơi ở mới rồi vẫn cần phân khô mấy ngày nữa. Cậu dám vứt phân đi để chở sói, mục dân mà biết chửi thối óc! Cao Kiện Trung thế nào cũng ca cẩm cho mà xem.
Trần Trận nhanh tay bốc xếp, nghiến răng chịu rầy la, cậu nói: Tối nay ở chỗ tạm trú qua đêm, mình sẽ vay Caxưmai ít phân khô, đến nơi ở mới mình sẽ đi kiếm phân khô, không lỡ chuyện ăn uống của các cậu đâu.

Sói con từ nơi giáp ranh giữa sống với chết trở về. Bất chấp bốn chân đau buốt, nó ngoan cố đứng giữa đường, bốn chân vẫn run, miệng rớm máu, cổ vươn ra, tiếp tục tư thế bám trụ, mắt mở to, sẵn sàng chiến đấu bất chấp các móng chân đã mòn vẹt. Trần Trận trong lòng đau xót, cậu cúi xuống bế nó lên đặt nằm trên mặt đất. Cậu không nỡ nhìn nó đứng trên bốn chân. Cậu gọi người mở thùng xe lấy thuốc bạch thược Vân Nam bôi lên vết thương. Miệng sói con vẫn chảy máu. Trần Trận lại lấy ra hai miếng thịt bò luộc hình thoi, bôi một lớp bạch thược lên miếng thịt đút vào miệng cho sói con nuốt tớm. Trần Trận nghĩ bạch thược có thể cầm máu vết thương ở họng sói con.
Trần Trận lại chằng buộc các thứ trên xe chở phân khô, sắp xếp lại các thứ linh tinh, dùng thớt cũ ván cũ chừa ra một khoảng trống quá nửa thùng xe để đặt vừa cái sọt, trải lên đó tấm da sống làm đệm, một mảnh thảm làm nắp đậy, xong xuôi, cậu định nhốt sói con vào đó. Nhưng mà bỏ con sói vào cái "nhà tù" này bằng cách nào? Trần Trận khó nghĩ quá. Sói con đã lãnh đủ sự ghê gớm của cỗ xe nên luôn luôn giữ một khoảng cách bằng chiều dài sợi xích, không bao giờ lại gần. Trần Trận cởi xích cầm trong tay, xắn tay áo bế sói con lên, chuẩn bị thả sói con vào sọt, nhưng vừa đi được một bước, sói con đã điên cuồng chống lại, chưa kịp thả, nó đã ngoạm luôn cánh tay cậu. Trần Trận kêu lên một tiếng, sợ toát mồ hôi, cho đến khi chân chạm đất sói con mới nhả tay cậu ra. Trần Trận đau, vẩy tay lia lịa. Không chảy máu nhưng trên tay có bốn vết bầm tím như bị giầy đá bóng dẫm lên.
Trương Kế Nguyên sợ tái mặt, nói: May mà cậu đã bẻ răng nó, nếu không nó cắn gãy tay cậu. Mình thấy không nên nuôi nó nữa, sau này khi đã trưởng thành, nó có thể cắn đứt cánh tay đấy.

Trần Trận nổi cáu, nói: Đừng nhắc tới chuyện ấy nữa, nếu không vì chuyện ấy mình đã thả nó về đồng cỏ rồi. Bây giờ đã tàn phế, da thịt mình mà cắn không thủng, thả về thảo nguyên nó sống thế nào? Chính là mình đã biến nó thành què quặt, mình phải nuôi dưỡng nó suốt đời. Giờ binh đoàn về đây xây dựng các điểm định cư, sau khi định cư, mình sẽ xây cho nó một cái chuồng, khi ấy có thể bỏ xích…
Trương Kế Nguyên nói: Thôi thôi, ngăn nữa là không xong với cậu. Tính chuyện lên đường đi, nhưng làm sao đưa được nó lên xe? Cậu bị thương rồi, để mình thử xem.
Trần Trận nói: Cứ để mình bế vẫn hơn. Sói con không quen cậu, nó sẽ không khách khí với cậu, chưa chừng nó cắn đứt mũi cậu. Nào, lại gần đây, cầm lấy miếng thảm, mình quẳng nó vào sọt là cậu đậy lên.
Trương Kế Nguyên kêu lên: Thế cậu không sợ nó cắn đứt cánh tay hả? Sói là cái loại trở mặt như trở bàn tay, không khéo nó cắn đứt họng cho mà xem!
Trần Trận nghĩ một lúc, nói: Cắn thì cũng phải bế. Giờ phải hi sinh chiếc áo mưa. Cậu chạy tới bên hộc xe lấy ra chiếc áo mưa quân đội bằng vải cao su, ném cho sói con hai miếng thịt, rồi nhân lúc nó mất cảnh giác, cậu chụp áo mưa lên sói con, nhanh chóng cuộn lại thật chặt, tranh thủ lúc nó chưa kịp trấn tĩnh, ném nó vào trong sọt như ném một quả bộc phá, Trương Kế Nguyên lao tới trùm tấm thảm lên. Khi sói con cắn thủng áo mưa chui ra, nó đã bị giam trong sọt. Hai người chằng buộc tấm thảm rất kỹ, Trần Trận thở một hơi khoan khoái, người ướt đẫm, ngồi thừ trên mặt đất, không còn chút hơi sức. sói con loanh quanh trong sọt một vòng, Trần Trận chuẩn bị đề phòng nó cắn rách thảm chui ra.

Đoàn xe sắp lăn bánh, Trần Trận sợ cái sọt đan bằng cành liễu không thể nhốt con thú khoẻ mạnh, cậu vừa dỗ dành vừa cho thêm mấy miếng thịt luộc, rồi lại ra sức an ủi nó, lại gọi tất cả chó lớn chó con đến chơi với nó. Trương Kế Nguyên ngồi trên xe đầu ra roi cho bò đi nhanh. Trần Trận cầm cây mã bổng liên tục gõ vào thành sọt đề phòng sói con phản kháng. Cậu bám sát xe chở sói không rời nửa bước chỉ sợ sói con mê hoặc cậu, đợi lúc cậu ra chỗ khác, liền xé rách sọt, xông ra khỏi “nhà tù". Lại còn cái dây xích liệu có chắc không? Trần Trận đi sau xe mà trong lòng phấp phỏng.
Nhưng tình hình sau đó nằm ngoài dự kiến: Xe bắt đầu chuyển bánh, con sói trong sọt không hề quậy phá nhưng nó không bình thường. Trần Trận chua bao giờ thấy ánh mắt nó hoảng loạn đến thế. Nó sợ đến nỗi không dám nằm xuống, đầu cúi gằm, đuôi kẹp giữa hai chân, toàn thân run rẩy. Trần Trận nhìn qua kẽ sọt thấy sói con ngày càng sợ, co rúm lại như con nhím. Nó không ăn không uống, không kêu không gào, không cắn không không xé y như một tên tù say xe, mất hết sức phản kháng.
Trần Trận cảm thấy đây là chuyện lạ. Tay cầm gậy, cậu bám sát sau xe sang bên kia đèo. Qua kẽ sọt thấy sói con vẫn đứng yên bất động, nhưng đôi mắt nhớt nhác, đuôi cụp, nhìn Trần Trận bằng ánh mắt xa lạ, đáng thương quá! Sói con đã kiệt sức, chân vẫn đau, miệng vẫn đang chảy máu. Hình như đầu óc nó vẫn đang tỉnh táo, nhưng nó không dám nằm xuống nghỉ, theo bản năng, nó sợ xe lắc, sợ thảo nguyên. Hơn nữa năm nay Trần Trận nghĩ mãi mà không hiểu vì sao sói con có hành vi bất thường như thế, cậu không giải thích được.


Lũ bò thiến ra sức xủa đuổi đàn bò, đội xe tiến nhanh, Trần Trận chỉ việc ngồi trên lưng ngựa nên có thì giờ suy nghĩ. Cậu nghĩ sói con hung dữ là thế bổng chốc trở nên sợ hãi, yếu đuổi, rất không đúng với tính cách sói thảo nguyên mà Trần Trận cho rằng hoàn mĩ nhất cũng có khiếm khuyết về tính cách.

Trần Trận nhìn con sói mà suy nghĩ đau cả đầu, luôn thấy nó giống ai đó hoặc giống vật gì đó. Nghĩ mãi, chợt hình ảnh người anh hùng cái thế Asin trong thần thoại Hi Lạp loé lên trong đầu. Chẳng lẽ sói thảo nguyên cũng có chỗ yếu như gót chân Asin? Trong thần thoại Hi Lạp, Asin dũng mãnh vô song, nhưng có một nhược điểm chí mạng, hể rời mặt đất là cơ thể mất hết sức mạnh. Kẽ thù của Asin là Cái Nhĩ Khô Lý Tư phát hiện ra nhược điểm này, tìm cách nhất bổng Asin lên không trung và bóp chết. Chẳng lẽ sói thảo nguyên cũng thế. Một khi rời mặt đất, rời bà mẹ thảo nguyên sinh ra và nuôi dưỡng, sói mất hết sức mạnh thần kỳ, trở nên yếu đuối, èo ợt. Phải chăng sói nương tựa và lưu luyến đất mẹ thảo nguyên sâu sắc đến thế? Phải chăng sự hung hãn và dũng mãnh của sói là do thảo nguyên ban cho?

Trần Trật chợt tỉnh, có lẽ câu chuyện thần kỳ về anh hùng Asin và đất mẹ Cai A, bắt nguồn từ sói? rất có thể là, người Hi Lạp Arian trong thời kỳ đầu của cuộc sống du mục đã từng nuối sói? Trong khi vận chuyển sói phát hiện ra chỗ yếu của sói, điều này gợi cho người ta sáng tác nên thần thoại vĩ đại đó. Còn về mặt triết lý, nó từng ảnh hưởng đến biết bao nhiêu người từ phương Đông và phương Tây, thậm chí "Lịch sử Đảng Cộng sản liên Xô" còn lấy làm đoạn kết cho cuốn sách, nhắc nhở Đảng viên Cộng sản trên toàn thế giới không được xa rời đất mẹ - nhân dân, nếu không, Đảng lớn mạnh đến mấy cũng bị kẻ thù bóp chết. Thần thoại được dẫn trong 2 trang vậy mà Trần Trận không ngờ trên thảo nguyên Mông Cổ, hình như cậu bắt gặp nguồn gốc nảy sinh và nguyên dạng thần thoại đó. Thần thoại Hi Lạp ra đời cách đây hơn hai nghìn năm, vậy mà sói thảo nguyên vẫn duy trì cá tính và nhược điểm cách đây hơn hai nghìn năm. Hoá thạch sống của sói có giá trị cực kỳ giá trị đối với người hiện đại muốn tìm hiểu nguồn gốc tinh thần và sự phát triển của những dân tộc tiên tiến. Trần Trận lại nhớ tới những tấm huy hiệu của thành phố La Mã vẽ sói mẹ đang cho hai sói con bú sữa - về sao hai anh em nhà sói xây dựng nên thành La Mã. Ảnh hưởng tinh thần của sói đối với phương Đông và phương Tây vô cùng lớn. Cho đến bây giờ triết lý tinh thần của sói vẫn chỉ đạo các dân tộc tiên tiến. Vậy mà con sói trong cuộc sống hiện thực, đang bị lũ người ngu ngốc giết hại không thương tiếc...
Vết thương trên cánh tay đau buốt, nhưng Trần Trật không hề có ý trách con sói, trái lại còn cảm ơn sói bất cứ ở đâu và lúc nào cũng gợi mở cho cậu nhiều điều, bất kể tình huống nào cậu vẫn nuôi con sói cho đến trưởng thành, và nó nhất định phải có người nối dõi.

Triết lý xa xôi mãi, Trần Trận không thể không trở về hiện thực trước mắt, vấn đề là từ nay duy chuyển sói như thế nào? Nhất là khi sói trưởng thành, ai dám bế bỏ vào sọt? sọt không vừa với nó nữa, có khả năng dành hẳn một xe chuyên chở nó? đến mùa đông phải dành một xe chở thức ăn, lại càng thiếu xe, không có phân khô khi chuyển nhà, lấy gì đun nấu, sưởi ấm? Chẳng lẽ cứ vay mượn Caxưmai? Dọc đường, Trần Trận suy nghĩ mông lung, trăm mối như tơ vò.

Vừa xuống hết dốc, sáu con bò thiến của đội đánh hơi thấy đàn bò, bắt đầu bước rất nhanh đuổi theo đoàn xe di chuyển phía xa, chỉ còn nhỏ bằng những hạt vừng.

Lúc đội xe sắp ra khỏi cửa núi án ngữ bãi chăn mùa hạ, chiếc xe com măng ca nhãn hiệu "Gát" cuốn theo một đám bụi, xịt tới, không đợi xe bò nhường đường, nó trèo lên lề phóng qua. Khi hai xe chạm trán, Trần Trận trông thấy trên xe hai xạ thủ ngoại hạng, vài cán bộ mục trường và một mục dân Mông Cổ mặc áo dài. Người này vẫy chào cậu, nhìn hoá ra Đanchi. Thấy kiện tướng Đanchi đi cùng hai xạ thủ ngoại hạng, tim Trần Trận lại đập như trống làng. Cậu chạy vọt lên hỏi Trương Kế Nguyên: Có phải Đanchi dẫn người đi bắn sói không?


Trương Kế Nguyên nói: Phía đó toàn là sơn địa, ở giữa là bãi lầy và một con sông nhỏ xe không chạy được vậy không phải đi săn sói, có lẽ đi giúp nhà kho di chuyển.

Vừa tới bãi chăn, một con ngựa từ phía tổ xe phóng tới trước mặt Trần Trận, tới gần hoá ra bố Pilich. Ông già thở dốc, mặt hầm hầm, hỏi: Các con có thấy Đanchi trên chiếc xe vừa đi qua không?


Hai người trả lời có trông thấy. Ông già bảo Trần Trận: Cậu cùng tôi về khu lều bạc. Quay lại, ông bảo Trương Kế Nguyên: Cậu đi trước đi, lát nữa chúng tôi sẽ quay lại.


Trần Trận ghé tai Trương Kế Nguyên nói nhỏ: Cậu phải thường xuyên nhìn lại sói con, chú ý cái xe sau cùng. Nếu sói con phá hỏng xe, cậu cứ để yên đợi mình về, tính sau. Nói rồi cậu chạy trở lại theo đường cũ. Ông già nói: Chắc Đanchi dẫn người đi săn sói. Những ngày này, tài săn bắn của đan chi đã đến tai cấp trên, cậu ta nói thạo tiếng Hán, nên làm tham mưu trên đoàn bộ, đàn bò giao cho cậu em trai, còn cậu ta suốt ngày ngồi xe gíp săn sói, thân với tất cả các quan lớn bé. Cách đây mấy hôm còn còn dẫn một ông cốp bắn hạ mấy con sói. Bây giờ người ta là dũng sĩ diệt sói của đoàn sư.

Trần Trận nói: Nhưng mà đằng ấy toàn nuối với sông có gì mà bắn?
Con không hiểu.

Ông già nói: Có một gã đã mách tôi, Đanchi dẫn người về khu lều trại cũ. Tôi biết anh ta định làm gì rồi.

Trần Trận hỏi: Anh ta về đấy làm gì hở bố?

Ông già định nói: Đánh bả, đặt bẫy ở tất cả các nhà. Những con sói già bị bệnh hoặc què quặt rất đáng thương. Không thể tự kiếm ăn, phải ăn thức ăn thừa của sói lớn. Thường thì chúng ăn thức ăn thừa của người, bữa no bữa đói. Mỗi khi người và gia súc chuyển nhà, chúng đến bới chúng bới trong đống tro, đống rác cũ ăn những mẫu da, mẫu xương, cơm thừa, bã đậu... lại cả chó, cừu, bê chết đã chôn dưới đất, bới lên ăn tất. Mục dân Ơlôn đề biết chuyện này. Những lần chuyển nhà bỏ quên thứ gì đó quay lại thường thấy dấu vết của sói. Mục dân ở Lạcma rất nhân hậu, biết những con sói mò đến đều đáng thương, nên không cài bẫy, đánh bả. Có người còn cố ý bỏ quên vài thứ cho sói ăn.


Ông già thở dài, nói: Từ khi có các hộ ngụ cư, lâu dần họ cũng thấy chuyện này, gia đình Đanchi kể từ khi bố cậu ta mỗi khi chuyển nhà đều cài bẫy đánh bả, sau một hai hôm nay về giết sói lấy da. Vì sao nhà ấy có nhiều da bán hơn những nhà khác? Vì họ không thờ Lạcma, không kính trọng sói, dám dùng độc chiêu để sát hại những con sói đó. Cậu xem, sói đâu độc ác bằng con người!


Ánh mắt buồn thảm, chòm râu run run, ông già nói: Những ngày này họ bắn chết bao nhiêu là sói. Đàn sói không dám đi bắt mồi nữa, tôi đoán ngay cả sói khoẻ mạnh cũng mò về khu lều cũ kiếm cái ăn. Đanchi ranh hơn cáo. Cứ đà này, người thảo nguyên Ơlôn không lên trời được nữa rồi, thảo nguyên Ơlôn sắp đi đứt rồi!


Trần Trận không biết làm sao để ông già diệu bớt nỗi đau. Không sao ngăn những người nông canh xấu thói cướp phá thảo nguyên. Trần Trận không biết an ủi ông già như thế nào, đành bảo: Hôm nay con làm sập bằng hết các bẫy!

Hai người qua đèo tiến về khu lều trại gần nhất. Quả nhiên thấy vết bánh xe cách lều trại không xa. Xe chạy nhanh hơn, đã vượt qua đèo đi rồi. Hai người tiến tới nhưng không dám lại gần vì sợ ngựa dính bẫy, bèn xuống ngựa xem xét một hồi. Ông già trỏ đống tro bếp, nói: Đanchi đặt cái bẫy kia mới giỏi, cậu xem, tro trên mặt đất thoạt trông tưởng gió thổi, thực chất là do người rắc, phía dưới là bẫy, bên cạnh cố ý bỏ lại hai móng guốc cừu. Để lại hai miếng thịt cừu thì sói sẽ nghi, còn móng guốc thường vứt sọt rác, nên dễ đánh lừa hơn. Tôi nghĩ rằng, khi rắc tro thể nào cũng dính hơi tay, nhưng tro bếp khử mùi, chỉ những con sói thính mũi mới nhận ra. Những con sói này đã quá già, mũi không thính không nhận ra được...


Trần Trận ngạc nhiên đến sững sờ, không nói được câu nào.

Ông già lại nữa con cừu chết bên cạnh bãi phân bò, nói: Chắc chắn nữa cừu kia đã tẩm thuốc. Nghe nói họ đem từ Bắt Kinh về thuốc cực độc, không mùi vị, sói ngưởi không ra, ăn vào chỉ tàn điếu thuốc là chết.

Trần Trận nói: Vậy ném tất cả xuống cái giếng bỏ đi.


Ông già nói: Mình làm sao dọn hết được, bao nhiêu là lều chứ ít đâu!


Hai người lên ngựa đến xem bốn khu lều trại nữa, phát hiện không phải khu lều trại nào cũng làm giống nhau, nơi đánh bẫy, nơi đặt bã, nơi có cả hai, lại có nơi không làm gì cả. Toàn bộ bố cục thật giả lẫn lộn, hư hư, thực thực, hơn nữa, cứ cách một khu mới đánh bẫy một khu, hai khu cách nhau một đèo nhỏ, nếu sói dính bẫy không ảnh hưởng đến khu khác.


Hai người thấy Đanchi đánh bả nhiều, đánh bẫy ít, mà thường là lợi dụng đống tro, không cất công đào hố mới, nên anh ta hành động mau lẹ, cứ tốc độ này thì toàn bộ lều trại của đại đội chỉ quá nữa ngày là xong.

Không thể tiến thêm nữa, nếu không, Đanchi sẽ nhìn thấy.

Ông Pilich cho ngựa quay về, lẩm bẩm nói một mình: chỉ cứu được bấy nhiêu thôi. Hai người đi tới khu trại có đặt bẫy, xuống ngựa cẩn thận đến bên nữa chiếc đùi cừu thối, lấy ra trong bọc chiếc túi da để nhỏ, rắc lên đùi cừu ít bột trắng như thuỷ tinh, Trần Trận thấy ngay ý đồ của ông già: Loại thuốc của ông là Hợp cung tiêu bán ra, dùng để đầu độc thú lớn, rất nặng mùi, ít độc, chỉ hại đối với những con sói ngu ngốc hoặc cáo, còn phần lớn sói thì không. Thuốc độc kém phẩm chất rải đè lên thuốc tốt, Đanchi công cốc rồi.
Trần Trận nghĩ, ông già lợi hại hơn Đanchi nhiều. Nghĩ một thoáng, cậu hỏi: Gió thổi bay mất hơi độc thì làm thế nào?

Ông già nói: Không thể đâu, người không ngưởi thấy, nhưng sói vẫn ngưởi thấy. Ông già lại tìm mấy chổ đặt bẫy. Ông bảo Trần Trận ném xương gióng chân cho bẫy xập. Đây cũng là phương pháp những con sói nhiều kinh nghiệm phá bẫy.

Hai người lại tới những góc khác của lều trại cho tới khi dùng hết số độc đem theo mới lên ngựa trở về.

Trần Trận hỏi: Bố, khi về Đoàn bộ họ phát hiện chuyện lật bẫy thì làm thế nào? Ông già nói: Họ đi đường vòng, không thấy đâu. Trần Trận lại hỏi: Vài hôm nữa họ phát hiện có người phá bẫy thì làm thế nào? Đây là hành động phá hoại phong trào diệt sói, chắc lôi thôi to!

Ông già nói: Có bị lôi thôi thì đâu đã lôi thôi bằng sói Ơlôn. Hết sói, đám thỏ đồng chuột đồng cày xới đất lên, thảo nguyên không còn, họ cũng không còn, không ai thoát. Tôi có cứu cũng chỉ được vài con sói, được con nào hay con ấy. Sói Ơlôn, hãy chạy đi, chạy sang phía bên kia!... Bọn Đanchi đến tính sổ với tôi càng hay, tôi đang muốn trút giận vào kẻ nào đây.


Lên đỉnh dốc, trên cao mấy con nhạn đang nháo nhác tìm bầy, tiếng kêu thê thảm. Ông già gò lưng ngựa, ngẫn nhìn, than thở: Ngay cả đại nhạn bay về nam cũng không thành bầy nữa, họ ăn sạch cả rồi. Ông già nhìn bãi chăn mới do chính ông khai thác, khoé mắt ứa ra hai giọt nước đục ngầu.


Trần Trận nhớ lại cảnh đẹp mê hồn khi cùng ông già tới bãi chăn mới này, vậy mà mới qua một mùa hạ, bãi chăn đã biến thành nghĩa địa của thiên nga, đại nhạn, vịt trời và sói. Cậu nói: Bố ơi, ta làm việc tốt mà cứ như ăn cắp ấy? Bố ơi, con muốn khóc quá!


Ông già nói: Khóc đi, khóc được thì khóc.
Tôi cũng đang muốn khóc đây. Sói đã đưa hết lớp này đến lợp khác lên trời mà sao bỏ tôi lại một mình...

Ông già ngước nhìn Tăngcơli nước mắt đầm đìa, cất tiếng khóc hu hu như tiếng tru của sói già. Trần Trận nước mắt như mưa, cùng với nước mắt ông già, tưới lên thảm cỏ Ơlôn...

Sói con nhịn đau, đứng hai ngày liền trên xe. Chiều hôm thứ hai, đội xe của Trần Trận và Trương Kế Nguyên dừng lại ở một khu đồng cỏ mùa thu bằng phẳng, cỏ mọc tươi tốt. Láng giềng Quangbu đang dựng lều. Đàn bò của Cao Kiện Trung đã được dẫn đến cánh đồng của chúng. Cậu ta đang đợi cảnh Trần Trận trước căn lều do ông già Pilich chọn hộ. Đàn cừu của Dương khắc cũng ở gần khu lều trại. Trần Trận, Trương Kế Nguyên và Cao Kiện Trung vội vã dựng lều bạt kiểu Mông Cổ. Casưmai và Bayan chở đến hai sọt phân khô. Ba con người một cuộc hành trình hai ngày một đêm đã có thể nỗi lửa, pha trà, thổi cơm. Trước bữa cơm tối, Dương khắc cũng đã tới. Cậu lôi về một cái trục xe bò nhặt được dọc đường, góp phần vào chỗ chất đốt. Hai ngày nay, Cao Kiện Trung mặt nặng mày nhẹ với Trần Trận việc vứt bớt phân bò dành chỗ chở sói con, giờ đã được hoá giải.


Trần Trận, Trương Kế Nguyên và Dương khắc bước tới bên xe tù, thấy cái sọt đã bị sói con dùng răng cùn và hai chân cào rách một lỗ to bằng quả bóng đá, những nơi khác trên thành sọt đầy vết răng và vết chân cào. Trên áo mưa quân dụng rơi đầy những mãnh dụng của cành liễu. Trần Trận đâm hoảng, chắc chắn con sói làm chuyện này trong đêm qua khi đội xe dừng lại qua đêm. Nếu phát hiện chậm hơn chút nữa, sói con có thể chuôi qua lỗ thủng này bỏ trốn. nhưng cái xích vẫn còn một đầu lồng vào giống ngang, nếu vậy, sói sẽ bị chết treo hoặc bánh xe cán chết. Trần Trận xem kỹ, thấy trên các mãnh gỗ vụn đều có vết máu, vội cùng Trương Kế Nguyên khênh chiếc sọt xuống, sói con chuôi ngay vào bụi cỏ. Trần Trận gõ đầu xích ở dóng ngang, lùa sói con tới trước lều bạt. Dương khắc vội đào lỗ chôn cây cọc, lồng một đầu xích vào cọc, chụp nắp hãm, sau khi nhảy xuống hình như con sói vẫn cảm thấy trời rung đất chuyển, gắng gượng đứng một lúc rồi vội nằm bẹp xuống cỏ, hai chân trước bị thương không còn tiếp xúc với vật cứng, sói con yên tâm nhưng mệt đến nỗi không thể ngẩng đầu lên.

Trần Trận hai tay ôm ót sói con rồi dùng hai ngón tay cái thọc vào hai bên mép bên mở miệng sói ra. Cậu thấy vết thương ở họng đã đỡ, nhưng chiếc răng hỏng chân đang rỉ máu, bèn giữ lấy đầu sói đẻ Dương Khắc sờ, Dương Khắc lay lay, nói: Chiếc răng này hình như hỏng rồi! Nghe vậy Trần Trận đau như chính cậu bị gãy răng. Hài ngày nay, sói con dùng máu và sinh mạng để phản đối việc bị dắt và cầm tù, thương tích đầy mình, cắn sé đến hỏng răng cũng không tiếc. Trần Trận buông tay, sói con liên tục liếm cái răng hỏng, xem ra rất đau. Dương Khắc bôi thuốc cho bốn chân sói.


Sau bữa tối, Trần Trận làm cho sói con món hổ lốn gồm mì sợi, thịt vụn, canh thịt, để nguội rồi bê đến. Sói con quá đói, ăn sạch trong nháy mắt. Nhưng Trần Trận thấy họng sói như bị vướng và liên tục liếm chiếc răng đau. Trần Trận buồn quá, sói con không chỉ hỏng răng mà còn bị thương tích rất nặng ở cổ họng và thực quản, không biết chỗ nào có thú y để mời đến khám cho nó.

Dương Khắc bảo Trần Trận: Giờ mình hiểu, sói sở dĩ kiên cường bất khuất vì trong hàng ngũ sói không có "Hán gian" và bọn yếu bóng vía, vì hoàn cành khách quan khóc liệt đã đào thải tất cả những quân vô dụng.

Trần Trận buồn rầu, nói: Thương thay con sói, phải trả giá quá đắt cho sự ương bướng của nó. Con người thì ba tuổi đã lớn, bảy tuổi đã già, nhưng con sói ba tháng đã lớn, bảy tháng đã già!

Sáng hôm sau, Trần Trận quét dọn cho sói con, thấy phân nó xưa kia màu xám, giờ lại màu đen. Trần Trận hoảng quá, vội vạch miệng sói ra xem, thấy họng vẫn đang rĩ máu. Cậu vội bảo Dương Khắc giữ hộ rồi dùng đũa gắp mẫu thảm có bôi thuốc nhét vào họng sói, nhưng sâu trong họng thì biết sao cho vừa, hai người tìm đủ mọi cách chữa chạy cho sói con, mệt bã, tiếc không học nghề thú y.

Ngày thứ tư sắc phân đã nhạt, con sói trở lại nhanh nhẹn, hai cậu thở phào nhẹ nhõm.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-25 10:23:07Ct.Ly>
Vĩ thanh
(đã bổ sung phần còn thiếu)

Đàn sói Ơlôn biến mất, đầu xuân năm sau, binh đoàn ra lệnh giảm bớt chó thảo nguyên để tiết kiệm thịt bò cừu quý hiếm cung cấp cho các đoàn nông nghiệp thiếu đạm. Vận đen rơi lên đầu lũ chó con trước tiên. Lứa chó mới sinh bị tung lên trời cho Tăngcơli. Thảo nguyên Ơlôn đâu đâu cũng nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết của lũ chó mẹ, trông thấy thi thể chó con, chủ nhà chôn lén bị chó mẹ bới lên, miệng ngậm đứa con xấu số chạy như điên. Đám phụ nữ thảo nguyên gào khóc, còn đàn ông thì âm thầm gạt nước mắt. Chó lớn và chó béc-giê ngày càng gầy nhom.
Sau đó nửa năm, Nhị Lang đi cách lếu khá xa đang ngẩn ngơ trong bụi cỏ liền bị một chiến sĩ trên xe gíp của binh đoàn bắn chết đem đi. Trần Trận, Dương Khắc, Cao Kiện Trung giận dữ lên đoàn bộ và hai đại đội bộ nhưng không tìm ra hung thủ, tất cả những người Hán ăn thịt chó liên kết thành mặt trận thống nhất, giấu nhẹm hung thủ như giấu một anh hùng bị dị tộc săn đuổi.

Bốn năm sau, một buổi sáng sau trận bạch mao phong, một ông già và một người đứng tuổi cưỡi ngựa kéo cỗ xe bò lên con đường biên phòng, trên xe lả thi hài ông Pilich. Ba bãi thiên táng của đại đội thì hai bãi không dùng được nữa, một số mục dân chuyển sang địa táng như người Hán, chỉ mỗi ông Pilich kiên quyết đề nghị đưa xác ông đến nơi có khả năng còn sói. Hai người anh em họ xa đưa ông đến khu-không-người phía bắc đường biên phòng.
Nghe người em ông già kể lại, đêm hôm ấy trên mạn bắc đường biên phòng, tiếng sói tru thâu đêm tới sáng.
Trần Trận, Dương Khắc và Trương Kế Nguyên đều cho rằng, ông Pilich đau khổ nhưng cũng còn sướng, vì ông là người già Mông cổ cuối cùng trên thảo nguyên lên trời theo tục thiên táng. Từ nay trở đi, đàn sói không bao giờ trở lại thảo nguyên Ơlôn.
Sau đó không lâu, Trần Trận, Dương Khắc và Cao Kiện Trung lần lượt bị điều khỏi đại đội bộ. Dương Khắc làm giáo viên tiểu học, Trần Trận làm thủ kho, chỉ Trương Kế Nguyên vẫn ở lại với đàn ngựa làm mã quan. Ilưa và lũ con của nó để lại cho gia đình Batu-Caxưmai, con Vàng trung thành bỏ lại vợ con, theo Trần Trận lên đại đội bộ. Nhưng mỗi khi xe Caxưmai cùng đàn chó lên đại đội bộ, con Vàng lại vui đùa thoả thích với vợ con rồi lại theo xe về đội chăn nuôi, ngăn cũng không được, mỗi lần về ở lại nhiều ngày rồi một mình trở lại chỗ Trần Trận. Xa đến mấy nó cũng về một mình, có lần xa trăm dặm nó vẫn về, nhưng lần nào cũng buồn thiu. Trần Trận lo con Vàng giữa đường gặp chuyện không may nhưng lần nào cũng bình yên trở về, cậu để mặc, không nỡ tước đoạt niềm vui thăm thân và khát vọng tự do của nó. Vậy mà một năm sau, con Vàng "đi” mất. Dân thảo nguyên đều biết chó thảo nguyên không bao giờ bị lạc, cũng không rơi vào miệng sói. Đàn sói Ơlôn đã biến mất, ngay dù đàn sói còn, thảo nguyên chưa bao giờ có chuyện sói đàn cắn chết chó độc.

Trần Trận và Dương Khắc trở về khu chuồng do người Hán làm chủ, sống định cư kiểu thuần Hán, xung quanh phần lớn là những quân nhân chuyển ngành và gia đình họ cùng với các chiến sĩ trung đoàn thanh niên trí thức đến từ Thiên Tân, Đường Sơn. Thế nhưng, về mặt tính cảm, hai người không thể trở lại cách sống của người Hán. Ngoài giờ công tác và học tập, hai cậu thường lên mỏm núi gần đó ngóng về vòm trời phương Bắc tìm khuôn mặt và hình ảnh sói con và bố Pilich trên những đám mây cao vút.

Năm 1975, binh đoàn sản xuất xây dựng Nội Mông chính thức giải thể, nhưng lưu vực sông Mã Câu đã bị biến thành vùng cát. Nhà cửa, máy móc, xe hơi, máy kéo và phần lớn cán bộ nhân viên cùng với những quan niệm, phương thức sống của họ thì ở lại thảo nguyên. Thảo nguyên Ơlôn ngày một thoái hoá. Nếu như nghe nói sói cắn chết cừu nhà ai đó, chắc chắn người ta bàn tán đến mấy ngày, còn chuyện ngựa vấp hang chuột gãy chân thì ngày càng nhiều lên.
Sau đó mấy năm, trước khi về Bắc kinh ghi tên vào học viện nghiên cứu, Trần Trận mượn ngựa về thăm gia đình Batu-Caxưmai, sau đó lên thăm cái hang tăm tuổi, nơi sói con ra đời. Cái hang vẫn sâu hút và chắc chắn, phía dưới miệng hang nửa thước có lớp mạng nhện, hai con cào cào dính bẫy. Trần Trận vạch cỏ ghé sát miệng hang, chỉ ngửi thấy mùi tanh của đất. Mùi hoi nồng nặc của sói đã bay hết từ lâu, lưỡi đất bằng phẳng trước cửa hang sói con vẫn ra đấy nô đùa, giờ mọc đầy cỏ thanh khoả thân cao vống….Trần Trận ngồi rất lâu bên miệng hang, bên mình không sói con, không chó săn, thậm chí một con cún bình thường cũng không.
Nhân dịp 30 năm ngày thanh niên trí thức Bắc kinh về lao động ở Ơlôn, Trần Trận và Dương Khắc lái chiếc xe gíp rời Bắc kinh đi thảo nguyên Ơlôn.
Sau khi tốt nghiệp Nghiên cứu sinh tại Viện Khoa học xã hội, Trần Trận công tác tại một trường đại học, nghiên cứu nội tình Trung Quốc và cải cách thể chế. Dương Khắc sau khi lấy bằng cử nhân luật, tiếp tục giành học vị thạc sĩ và thẻ hành nghề luật sư. Lúc này anh là sáng lập viên một công ty luật rất nổi tiếng ở Bắc kinh. Đôi bạn mà tuổi tác đã quá ngũ tuần này rất muốn nhưng rất sợ trở lại thảo nguyên. Những kỷ niệm 30 năm, khi ấy ở cái tuổi “lập nghiệp”, khiến hai anh quyết định về lại thảo nguyên Ơlôn thăm những người bạn thân thiết, thăm “đại thảo nguyên Uchumuxin", thăm dãy núi Đen và cái hang trăm tuổi của sói con. Trần Trận còn muốn nghiệm chứng những luận điểm học thuật của anh.

Ô tô chạy vào địa giới Nội Mông, trời vẫn trong xanh, nhưng chỉ những người đã sống ở đây mới nhận ra Tăngcơli không phải Tăngcơli ngày xưa, trời hanh khô tới mức không một gợn mây, bầu trời thảo nguyên gần như biến thành bầu trời của vùng cát. Dưới bầu trời nóng bức không nhìn thấy cỏ non xanh tốt. Giữa những trảng cát cỏ lưa thưa vàng úa là từng mảng lớn cát vàng trông như những tấm giấy ráp thô. Cát khô lấp nửa đường quốc lộ, những chiếc xe tải kiểu lồng sắt chở bò cừu nối đuôi nhau chạy về dưới xuôi, kéo theo từng đám bụi vàng khè. Dọc đường hầu như không trông thấy lều bạt Mông Cổ, đàn ngựa hoặc đàn cừu. Hoạ hoằn gặp một đàn cừu thì vừa gầy vừa đen, lông rối như tổ quạ, so với cừu thải loại của thảo nguyên Ơlôn cũng không bằng. Hai người gần như không còn hào hứng đi tiếp, vì không muốn hình ảnh thảo nguyên xinh tươi đẹp đẽ trong lòng bị "giấy ráp" cát bụi mài nhẵn.
Dương Khắc dừng xe bên đường phủi cát bụi trên người, bảo Trần Trận : Khoảng mười năm lại đây bận quá, không còn thì giờ về thăm. Hai năm nay, cấp dưới của mình đã có thể đảm đương công việc, mình mới đi được. Nhưng nói thật, mình sợ trở lại thảo nguyên. Mùa xuân vừa rồi Trương Kế Nguyên về thăm Ơlôn, nói với mình rất nhiều về chuyện cát hoá đồng cỏ. Mình đã chuẩn bị tinh thần rất kỹ mà vẫn không tưởng tượng nổi cát lấn đến như thế này.
Trần Trận vỗ vỗ tay lái, nói: Để mình lái cho… Bố Pilich mới đi xa có 20 năm mà chúng mình đã tận mắt chứng kiến lời cảnh báo của bố. Đúng là chúng mình phải về Ơlôn thắp hương cho bố. với lại nếu không về, cái hang của sói con sẽ bị cát lấp. Hang trăm tuổi là cái hang đàn sói xưng bá vạn năm để lại dấu vết cho đời.

Dương Khắc nói: Hang trăm tuổi là cái hang chắc chắn nhất, vài trăm năm không thể nứt vỡ, 20 năm chưa thấm gì. Hang sâu, một trăm năm cát bụi chưa thể lấp kín.

Trần Trận nói: Mình cũng rất nhớ ông Ulichi, muốn gặp để hỏi ông những kiến thức về sói và về thảo nguyên. Chỉ tiếc ông quá đau lòng về thảo nguyên, nên sau khi nghỉ hưu, về thành phố dưỡng bệnh ở nhà con gái. Trung quốc không có cơ chế dân chủ tuyển chọn nhân tài, những người giỏi đều bị vùi dập. Chuyên gia số một về sói và thảo nguyên Ulichi thực sự đã bị mai một. Mình thấy thể chế cát vàng còn đáng sợ hơn cát vàng. Nó chính là một trong những nguồn gốc của bão cát thảo nguyên.
Xe gip chạy hơn 1000 cây số trong gió nóng, đến khi hai cánh tay đen nhẻm vì nắng và vì bụi, mới đến địa đầu thảo nguyên Ơlôn. Ngày hôm sau, xe chạy vào Ơlôn. Ơlôn là góc chết và là vùng ven của đại thảo nguyên Uchumuxin. Hai người đã có thể trông thấy những trảng cỏ thưa thớt tiếp nối nhau. Ơlôn coi như còn có màu xanh, nhưng đừng cúi xuống nhìn, cúi nhìn thì thấy phía dưới toàn là cát sỏi. xưa kia, phía dưới toàn là phân cừu phân ngựa mục, thậm chí có rất nhiều nấm như giá đỗ. Trần Trận giữa mùa hè trên thảo nguyên chợt nhớ câu thơ cổ miêu tả thảo nguyên vào dịp đầu xuân, anh cất tiếng ngâm:”Màu xanh xa thấy gần không thấy"….
Hai người rất hồi hộp, biết rằng phía trước là một con sông đã tồn tại hàng ngàn năm, mực nước trên đầu gối ngựa, thậm chí chấm bụng. Trước đây chỉ xe tải lớn mới có thể qua sông, xe com măng ca phải rồ máy rồi lợi dụng quán tính lội ào qua. Mùa mưa, con sông này cắt nghẽn thư từ lương thực hàng hoá nửa tháng, thậm chí một tháng. Trần Trận và Dương Khắc đang trao đổi làm sao qua sông thì chiếc xe đã tới bờ sông. Hai người nhìn ra liền im bặt. Khi rời thảo nguyên, con sông này nước chảy cuồn cuộn, vậy mà bây giờ chỉ còn sỏi đá lởm chởm, dòng nước bằng con giun chảy giữa kẽ đá. Xe qua sông thoải mái, còn lòng người nặng trĩu.
Qua sông không lâu, hai người y như đã vào tới chiến trường, thảo nguyên Ơlôn khắp nơi đều là cọc bê tông và dây thép gai. Tất nhiên, xe gip chạy theo rào ngăn. Trần Trận nhìn dây thép gai, thấy mỗi ô rộng khoảng vài trăm mẫu, cỏ trong ô cao hơn cỏ ngoài ô nhiều nhưng vẫn thưa thớt, có thể nhìn thấy toàn là cát vàng phía dưới. Dương khắc nói: Cái gọi là "Kho cỏ Ơlôn"  đây chăng? Sau khi khoán sản đến từng hộ, mỗi nhà đều rào lấy một khoảnh để mùa xuân cho cừu đẻ, ba mùa hạ thu đông không đụng vào. Trần Trận bảo: Bấy nhiêu cỏ thì ăn nhằm gì? Dương Khắc nói: Mình nghe nói mấy năm nay mục dân bắt đầu giảm số đầu gia súc, có nhà đã giảm quá nửa.
Lại qua mấy "Kho cỏ Ơlôn", hai người thấy giữa các kho cỏ có một ngôi nhà ba gian và một chuồng đỡ đẻ cho cừu, nhưng vào mùa này, nhà không có người ở, ống khói không toả khói, trước cửa cũng không có chó hoặc bê con. Có lẽ mục dân dồn gia súc vào sâu trong núi, nơi có những bãi cỏ vô chủ. Trần Trận  nhìn dây thép gai hết lớp nọ đến lớp kia trên thảo nguyên, thở dài: Xưa kia trên đồng cỏ nuôi ngựa chiến Uchumuxin này ai dám rào dây thép gai? Làm sao ban đêm ngựa không vướng què chân? Vậy mà bây giờ ngựa chiến Mông cổ nổi tiếng thế giới bị đuổi ra khỏi thảo nguyên Mông cổ. Nghe nói đa số mục dân cưỡi môtô đi chăn cừu. Đài truyền hình còn coi đó là tiêu chí của cuộc sống sung túc, tuyên truyền ầm ĩ. Trên thực tế, thảo nguyên không còn đủ cỏ để nuôi ngựa. Sau sói đến ngựa biến mất, sau ngựa là bò cừu. Dân tộc sống trên lưng ngựa trở thành dân tộc sống trên môtô. Vậy là ta đã được nhìn thấy "thắng lợi vĩ đại” của dân tộc nông canh đối với dân tộc du mục. Giờ đây về chính trị đã phát triển tới mức "một nước hai chế độ”, bất kể khu vực nông nghiệp hay khu vực chăn nuôi, bất kể nghề rừng hay nghề cá, thành thị hay nông thôn, tất cả cho vào một rọ chế biến thành "đại thống nhất” tuốt tuột. Tiếp sau “thắng lợi vĩ đại” là những khoản trợ cấp tài chính khổng lồ, nhưng có trợ cấp đến một trăm năm, vẫn không bù lại những mất mát của thảo nguyên.
Hai người men theo con đường đất ngày xưa đi đến đại đội bô, cả hai rất muốn gặp mục dân, gặp người. nhưng đã vòng qua một eo núi quen thuộc, trụ sở đại đội trước kia, nay là bãi cát cỏ mọc thưa thớt, chuột chạy lung tung, lối đi của chuột ngoằn ngoèo như rắn, chuột đùn cát lên từng đống. Những dãy nhà gạch không còn một gian. Trần Trận cho xe chạy quanh một vòng nơi xưa kia là đại đội bộ lúc nào cũng nhộn nhịp, móng nhà thì không thụt, lại thụt vào hang chuột suýt lật xe. Mới xa có 20 năm mà các móng nhà bị cát vùi mỗi năm một ít, giờ đã phẳng lỳ.
Trần Trận than thở: Thảo nguyên không sói, chuột làm vua. Đào hầm sâu, tích trữ lương thực rộng khắp, ai bảo chuột không xưng bá? Người Trung quốc tuy có câu:"Chuột chạy trên phố, ai cũng đánh”, nhưng thật ra trong tiềm thức rất kính nể chuột, xếp chuột đứng đầu mười hai con giáp. Ý thức tiểu nông giống nhau khủng khiếp về nhãn quan, sinh đẻ và khai hoang trồng trọt.
Dương Khắc đổi tay lái cho Trần Trận, phóng xe đến một quả đồi gần đó. Lên cao mới nhìn xa, thấy mạn bắc có đàn bò nhỏ và mấy ngôi nhà xây đang toả khói bếp, nhưng không thấy căn lều Mông cổ nào. Dương Khắc lập tức cho xe chạy về phía có khói bếp gần nhất. vừa chạy được hơn chục dặm, chợt thấy trên con đường đất xa xa bốc lên đám bụi màu vàng. Trần Trận rất mong gặp một đàn ngựa chiến, tới gần hóa ra đó là chiếc xe môtô Yamaha. Một thiếu niên mông cổ trạc mười lăm mười sáu tuổi mặc áo chẽn, đội mũ chơi bóng chày, phanh kít xe lại bên ô tô. Trần Trận thất kinh khi thấy cậu ta đeo trên vai khẩu thể thao, yên sau treo một con chim ưng mới lớn, máu đang rỏ giọt. trước mắt Trần Trận thoáng hiện ánh mắt thất thần của ông già Pilich khi nhìn thấy khẩu thể thao. Anh không ngờ trẻ con Mông cổ đã sử dụng loại vũ khí này, hơn nữa còn ngồi trên loại môtô hai bánh nhập khẩu hiện đại nhất.

Trần Trận chào cậu ta bằng tiếng Mông cổ, tự giới thiệu, và nói tên gia đình định tìm. Trên khuôn mặt trắng hồng của cậu thiếu niên tỏ vẻ lạnh nhạt. Cậu giương to mắt nhìn ô tô, miệng nói tiếng Hán giọng đông bắc, rằng cậu ta là con út Triều Lỗ từ trường huyện về nhà nghỉ hè. Trần Trận mãi mới nhớ ra, Triều Lỗ là một hộ ngụ cư, một cán bộ nhỏ trong đội xây dựng mục trường. Nghe Trương Kế Nguyên kể, thảo nguyên sau khi cải cách thể chế, tất cả quân nhân chuyển ngành của binh đoàn và cán bộ nhân viên mục trường đều được chia đồng cỏ và gia súc, trở thành mục dân chăn nuôi kiểu Hán. Thảo nguyên Ơlôn tự dưng có thêm 30% điểm chăn nuôi định cư kiểu này.
Trần Trận hỏi: Cháu bắn chim ưng làm gì?
Cậu ta nói: Cháu bắn chơi.
Cháu là học sinh trung học, phải bảo vệ động vật hoang dã chứ?
Chim ưng ăn thịt cừu non, sao không bắn? Ơlôn quá nhiều chim ưng, bắn mất con nào, Ngoại Mông lại bay đến ngay ấy mà!
Dương Khắc hỏi thăm nhà Batu và Caxumai, cậu ta chỉ về hướng bắc nói, đi quá đường biên phòng lên tận cùng phía bắc có cái chuồng xây bằng đá lớn nhất là nhà họ. Nói xong, cậu ta quay xe 180 độ nhằm mỏm núi có chim ưng đang lượn, phóng xe đi.

Dương Khắc và Trần Trận tự dưng có cảm tưởng như mình là khách lạ hoặc người ngoài. Cảm giác xa lạ mỗi lúc một lớn ngăn trở chuyến viếng thăm của hai anh. Dương Khắc nói: Không đến nhà ai hết, đến nhà Batu trước, chỉ khi gặp Caxumai, chúng mình mới không là người ngoài.
Xe tăng tốc theo con đường quen thuộc, nhằm phía đường biên phòng lao tới. Trần Trận bắt đầu tìm hang rái cá cạn trên sườn núi, những gờ đất bên miệng hang vẫn rải rác khắp nơi, cỏ mọc tương đối cao. Nhưng xe chạy mấy chục dặm vẫn không thấy con rái cá nào. Dương Khắc nói: Ngay cả trẻ con cũng trang bị súng thể thao, cậu tìm đâu ra rái cá? Trần Trận đành thôi, không tìm nữa.
Xe chạy qua mấy ngôi nhà có người ở, nhưng chó chạy ra vừa ít vừa nhỏ, nói chung chì hai ba con, vóc dáng còn nhỏ hơn bec-giê cảnh ở khu biệt thự Bắc kinh. Cảnh tượng bị hàng chục con chó to đùng vây quanh xe mà sủa như trước kia không còn nữa, tiếng sủa của những con chó hiện nay không còn khí thế áp đảo của sói thảo nguyên. Dương Khắc nói: Biến mất sau sói là chó, biến mất sau chó là tinh thần chiến đấu, còn lại là sự lười nhác và ủy mị…Chó thảo nguyên trở thành chó cảnh sớm hơn chó Bắc kinh.
Trần Trận thở dài, nói: Mình nhớ Nhị Lang quá! Nếu nó còn sống thì lũ chó dặt dẹo này còn được gọi là chó nữa không?
Dương Khắc nói: Thảo nguyên không còn sói, tất cả các khâu đều lỏng lẻo. Không còn sói, chó dữ trở thành chó cảnh, ngựa chiến trở thành đạo cụ cho khách du lịch cưỡi chụp ảnh.

Trần Trận dụi mắt vì bụi rơi vào nói: Người Hán không hiểu gì về thảo nguyên. Chính sách định vị khả năng thảo nguyên hiện nay vẫn chưa chuẩn, nặng về kinh tế mà coi nhẹ sinh thái. Thảo nguyên Mông cổ là tấm bình phong cho sinh thái và sinh mạng Hoa Hạ, nên quy định Nội Mông là đặc khu sinh thái, phải trợ cấp tài chính sinh thái, phải thực hành chế độ giấy thông hành đặc biệt, nghiêm cấm nông nghiệp, công nghiệp và dân di cư tự do lên thảo nguyên.
Xe chạy vào khu vực đất vàng đất bạc của đội Hai xưa kia-đồng cỏ cho cừu đẻ, vậy mà trước mắt cảnh tượng nham nhở, đất cát cùng màu với đất có cỏ mọc, bụi đất phèn bay cùng cát bụi. Trần Trận nhìn nhức mắt, anh rất muốn Dương Khắc cho xe chạy một mạch về dãy núi Đen phía xa.

Dương Khắc nói: Mình xem phim "Thế giới động vật” năm 20, càng xem càng muốn nguyền rủa mình và cậu. Không vì cậu, mình không nợ thảo nguyên một khoản lớn đến thế. Bảy sói con sinh ra giữa rốn thảo nguyên Nội Mông, mỗi con đều là báu vật, đều chết dưới tay cậu. Mình trở thành kẻ đồng loã lớn nhất. Giờ đây mỗi khi nhắc tới, thằng con mình lại chửi mình là đồ ngu, là nông dân! Quân bạc ác! Từ góc độ luật pháp hiện đại mà xét, trách nhiệm pháp lý của mình không nhỏ, mình ủng hộ cậu đi đào ổ sói. Nếu mình không đi, chắc cậu không dám nửa đêm một mình lên núi. Món nợ của thanh niên trí thức Thượng hải tại Vân nam còn có thể cứu vãn, hơn nữa còn có thể tìm lại đứa con gái đáng yêu, khiến mình rất hâm mộ. Nhưng món nợ của mình và cậu thì không thể cứu vãn…Dù sao có con gái vẫn hơn. Thằng con mình, ở nhà là lang sói, ra đường không bằng con cừu, bị bọn bạn học trước sau lấy mất ba ví tiền mà không dám hé răng.

Trần Trận lặng im. Dương Khắc hỏi: 20 năm nay cậu nghiên cứu quốc nội quốc ngoại, mô hình thể chế, kinh tế chính trị, thành thị nông thôn đủ thứ, sao lại quay về đề tài tính quốc dân?
Trần Trận hỏi lại: chẳng lẽ cậu cho rằng vấn đề này không giải quyết thì những vấn đề khác vẫn được giải quyết dứt điểm sao?

Dương Khắc nghĩ một thoáng, nói: Đúng là có chuyện như thế. Từ sau khi Lỗ Tấn tiên sinh nêu vấn đề quốc dân tính, đến nay vẫn chưa được giải quyết. hình như Trung quốc chưa triệt được tận gốc căn bệnh này. Cải cách 20 năm rồi, tiến bộ không nhỏ, nhưng bước đi vẫn ngật ngưỡng, cậu tổ chức một cuộc hội thảo về vấn đề này đi!

Xe chạy lên đỉnh một con dốc trên đường biên phòng, có thể nhìn xuống dải đường biên hút tầm mắt. Hai người trố mắt ngạc nhiên. Khu cấm quân sự và khu vực không người ở rộng 20 dặm trước đây, nay bị xé rào vì bùng nổ dân số người và gia súc, giờ thành mục trường giàu có. Sau khi đi hơn 1000 dặm, đây là nơi duy nhất có thể gọi là bãi chăn trên thảo nguyên. Cỏ ở đây tuy chỉ ngắn bằng non nửa cỏ xưa nhưng xanh mượt, được bảo vệ mấy chục năm trong khu quân sự, đất đai chua có dấu hiệu sa mạc hóa. Có thể được thảo nguyên nguyên thuỷ bên kia biên giới thấm sang, đồng cỏ xanh rờn chứng tỏ nước nôi đầy đủ, trông mát mắt. Màu vàng khô dọc đường thoắt cái biến sạch. Bãi chăn mái ngói đỏ tươi, những chuồng gia súc rải rác trông giống những lô cốt ngầm lô cốt nổi trên đường biên. Phần lớn những ngôi nhà xây dựng trên thế đất tương đối cao gần khu trung tâm của mục trường. Hiện có mấy chục đàn bò, cừu dọc theo các bãi chăn trên tuyến đường biên. Trần Trận và Dương Khắc ngạc nhiên là đàn cừu đông tới trên 3000 con, có đàn 4000, du mục biến thành định cư định mục (ấn định số đầu gia súc).

Dương Khắc lấy ra ống nhòm bội số cao, quan sát kỹ, nói: Đàn cừu ở đây quá đông, gấp đôi đàn cừu chúng mình xưa kia, dương quan chắc mệt đứt hơi. Hai chúng mình chưa bao giờ chăn một đàn lớn như thế.
Trần Trận nói: Đàn cừu trước kia là của tập thể, nếu thuộc sở hữu tư nhân, lớn gấp đôi vẫn chăm nom được, bản thân làm không xuể, có thể thuê người giúp việc, lại có thể cung cấp chỗ làm, lợi ích vật chất kích thích người ta tích cực lao động.

Trần Trận nhìn mục trường giàu có mà cảm thấy đất sụt dưới chân. Trước kia đồng cỏ mùa hè có thể chăn thả tập trung, mọi người không phải lo, cỏ hết, vẫn còn ba đồng cỏ nữa để sử dụng. Nhưng đàn gia súc định cư định mục thì ngoài "kho cỏ" ra không còn đồng cỏ nào nữa. Hai người nóng lòng muốn biết sau đó mục dân phải làm gì? Trần Trận cảm thấy có lẽ đây là tuyến cuối cùng trên thảo nguyên Mông cổ phồn vinh giả tạo.
Hai xe môtô và một ngựa nòi chạy tới, cuối cùng thì Trần Trận trông thấy một kỵ sỹ thảo nguyên đã lâu không gặp. Xe môtô chạy nhanh hơn, đến trước. Một thanh niên cao to áo dài đơn màu thanh thiên phanh kít xe. Trần Trận, Dương Khắc cùng gọi: Bayan! Bayan! Rồi cả hai nhảy xuống xe. Bayan to như con gấu ôm chầm Trần Trận, nói: Chú Chận (Trận)! Mẹ trông thấy xe biết là chú đến, sai cháu ra đón. Nói xong lại ôm chặt Trần Trận lần nữa rồi quay sang ôm Dương Khắc, lại nói, mẹ biết các chú nhất định đến, về nhà cháu đi!

Hai cậu thanh niên kia cùng xuống ngựa, xuống xe, một cậu mười sáu mười bảy tuổi, một cậu mười bốn mười lăm tuổi. Bayan bảo: Gọi ông đi, đây là ông Chận (Trận), đây là ông Khắc. Hai cậu chào hỏi xong, xoay quanh chiếc ô tô mà ngắm nghía. Bayan lại nói: Hai đứa này mới từ trên huyện về nghỉ hè. Cháu định sau này cho chúng nó về Bắc kinh học đại học. Cháu sẽ gửi chúng nó cho các chú. Lên xe đi chứ! Nghe chú Nguyên nói các chú sẽ về, mẹ đợi phát ốm lên rồi.
Xe ô tô chạy theo môtô và ngựa tới cột khói xa nhất. Batu và Caxumai cả hai tóc bạc phơ ra đón cách nhà hai dặm. Trần Trận xuống xe, gọi to: A Nàng! Batu! Rồi ôm chầm hai người. Nước mắt Caxưmai ướt đẫm vai áo Trần Trận. Chị đấm vai Trần Trận bồm bộp, giận dỗi: Hai mươi năm mà chú không về! Những thanh niên trí thức khác đã về ba bốn lần, chú mà không về thì chị chết mất! Trần Trận nói: Chị đừng chết, em mới đáng chết, để em chết trước! Caxưmai giơ bàn tay thô ráp chùi nước mắt cho Trần Trận. Chị biết chú đã vùi đầu học thì quên cả bố mẹ đẻ, nói gì đến gia đình trên thảo nguyên này. Trần Trận nói: Những năm gần đây năm nào em cũng nhớ thảo nguyên, em đang viết về thảo nguyên, viết về gia đình nhà ta, quên sao được? em vẫn đang sống trên thảo nguyên cùng gia đình anh chị. Trần Trận dìu Batu và Caxưmai lên xe chạy về nhà.
Gia đình này có một chuồng cừu lớn gấp đôi chuồng của đội chăn nuôi xưa kia. Xe chạy qua chuồng, phía tây là dãy nhà gạch mới xây rất rộng, có cần ăngten và máy phát điện bằng sức gió. Dưới cửa sổ phía tây đỗ chiếc com măng ca Bắc kinh kiểu cũ vải bạt đã phai màu. Xung quanh nhà và chuồng cừu một dặm vuông toàn là cát, những cây rau muối mọc lơ thơ, cao ngang thắt lưng. Trần Trận dừng xe trước ngôi nhà. Anh xa Ơlôn hai mươi năm, lúc trở lại không còn được bước vào căn lều Mông cổ bố Pilich từng ở, thấy buồn quá.

Trần Trận và Dương Khắc khuân từ trên xe xuống thuốc lá ngon rượu ngon, nước trái cây hộp, mứt trái cây, kẹo sữa, đệm vai đệm gối, bật lửa…ôm vào phòng khách kiểu Mông cổ. Phòng khách rộng 40 mét vuông, có đủ xôpha trà kỷ, máy ghi hình, quầy rượu… Bức tranh thảm Thành Cát Tư Hãn nửa người treo chính giữa bức tường, cặp mắt hiền từ nhìn đám con cháu người Mông và khách. Trần Trận đứng trước tranh ngắm hồi lâu với thái độ cung kính.

Caxumai nói: Đây là bức tranh thảm do người anh em họ ông già đem đến. Ông ta còn bảo, bên này giàu có, đường sá đặc biệt tốt, chỉ có giáo dục và đồng cỏ không bằng bên ông ta…
Cả nhà ngồi xuống uống trà sữa, uống sữa tươi.
Caxưmai không còn thích ăn kẹo sữa, nhưng vẫn nhận vì tình cảm. Chị mỉm cười: Đúng là chú chưa quên chị. Hồi đó chú cho chó chứ không cho chị. Caxưmai khen nức nở món mứt quả, món này chị chưa trông thấy bao giờ, chị bắt chước Trần Trận cho vào miệng nhằn từng quả một. chị cười: Làm sao chú biết chị không còn răng mà đem lên bao nhiêu thứ ngon thế này?
Trần Trận sờ tóc mai, nói: Em cũng già rồi đây này. Tóc đã có sợi bạc, răng đã rụng mấy chiếc, em đâu có quên chị. Ở Bắc kinh, em từng kể với rất nhiều người chuyện chị túm đuôi, lại còn bẻ gãy đuôi sói. Rất nhiều người muốn đi du lịch thảo nguyên để gặp chị.

Caxưmai xua tay: Không gặp, không gặp! họ hàng ở Ngoại Mông kể, đã khoanh vùng bảo vệ sói, không cho giết sói bừa bãi. Đài ở đây cũng nói không giết sói, chú đừng kể chuyện không tốt của chị với họ.

Trời chạng vạng tối, bên ngoài vọng lại tiếng chân cừu quen thuộc. Trần Trận và Dương Khắc vội vàng ra khỏi lều, đàn cừu ùa tới như nước lũ. Một Dương quan ăn mặc kiểu Hán cưỡi ngựa dồn cừu. Trần Trận đoán chừng đây là người làm thuê mới xuất hiện trên thảo nguyên Ơlôn. Hai người tiến lên giúp cậu ta dồn cừu vào chuồng. Batu cười mỉm nói: Hai cựu Dương quan chưa quên nghề cũ, 20 năm rồi mà vẫn còn nhớ không bắt cừu chạy khi no.
Trần Trận cười: công việc thảo nguyên em không thể quên. Lại hỏi: đàn cừu rất đông, bao nhiêu con tất cả?
Batu nói: 3800 con.
Dương Khắc hít hà: Lớn bù bé, bình quân mỗi con từ 150 đến 170 tệ, tài sản của anh chị, riêng cừu đã sáu bảy mươi vạn tệ. Nếu tính cả đàn bò, nhà cửa, xe cộ, anh đã có bạc triệu, thành triệu phú rồi.
Batu nói: Tài sản trên cát không chắc chắn. Nếu đồng cỏ ở đây bị cát hóa như đồng cỏ của mấy hộ ngụ cư, thì tôi lại trở thành mục dân nghèo hoặc trung lưu lớp dưới.
Dương Khắc hỏi: Đồng cỏ được chia cáng đáng nổi bao nhiêu cừu?
Batu đóng cửa chuồng, nói: Nếu đủ mưa, đồng của tôi nuôi 2000 con cừu; nếu khô hạn chỉ nuôi nổi 1000 con. Mấy năm nay hạn liên tiếp, bốn năm năm chưa được một trận mưa ướt đất, nuôi 1000 con đã khó.
Trần Trận nghe mà giật mình, vội hỏi: Vậy sao anh nuôi nhiều thế?
Batu nói: chắc chú nói tới sức tải gia súc chứ gì? Sống trên đồng cỏ này là những mục dân trong tổ Caxưmai trước kia, đều là lính của ông già, rất hiểu sức tải gia súc, biết gìn giữ đồng cỏ. tôi nuôi bấy nhiêu gia súc, nhưng một nửa số đó chỉ nuôi nửa năm, trước khi tuyết xuống, bán đi 2000 con. Bán luôn 1400 con cừu choai, mấy trăm con cừu thiến, cừu cái già, bán hết. Số cừu còn lại đồng cỏ có thể nuôi nửa mùa đông. Tôi dùng gần nửa số tiền bán cừu mua cỏ khô chất đầy kho. Vậy là đàn cừu của tôi yên ổn sống qua mùa đông. Cuối hạ đầu thu, tôi dẫn đàn cừu của tôi vào sâu trong núi, tới những trảng cỏ hoang. Những năm gần đây khô hạn, muỗi chết hết, đàn cừu trong núi béo ra.
Trở về phòng khách, Batu nói tiếp: Các tổ viên tổ tôi vẫn áp dụng cung cách cũ của người Mông thảo nguyên, cỏ tốt nuôi nhiều, cỏ xấu nuôi ít. Nuôi cừu thuận theo ý trời, thuận theo cỏ tốt hay xấu. những người ngụ cư không hiểu quy củ của thảo nguyên, cỏ của mình ăn hết thì lùa đi ăn chạc của người, ai mà không tức. Lại còn một số bợm rượu, vợ bỏ, con đi hoang, giờ sống bằng tiền cho thuê đồng cỏ được chia, mỗi năm chừng một hai vạn tệ.

Trần Trận hỏi: Ai thuê đồng cỏ?

Batu tỏ ra căm phẫn nói: Các hộ đến từ khu vực nửa làm ruộng nửa chăn thả chứ ai. Bọn này không hề quan tâm đến sức tải của đồng cỏ, đáng nuôi 500 con thì nuôi 2000, 3000 con, ăn liền mấy năm biến đồng cỏ thành sa mạc, bèn trả lại đồng cỏ, bán sạch cừu, đem tiền về quê cũ đi buôn.

Dương Khắc bảo Trần Trận: Không ngờ cái đám “quá cảnh” này ngày càng phá dữ, thảo nguyên chả mấy chốc bị hủy hoại trong tay bọn này.
Trần Trận bắt đầu tin tưởng đôi chút vào đồng cỏ và nghề chăn thả của gia đình Batu-Caxưmai. Anh nói: Thấy gia đình mình khá giả thế này, bọn em rất mừng.
Caxưmai lắc đầu: Đồng cỏ lớn bị hủy thì khó mà giữ được đồng cỏ nhỏ. Thảo nguyên khô hạn, Tăngcơli không làm mưa, đồng cỏ của mấy gia đình mỗi năm một cằn cỗi. chị phải có tiền nuôi bọn trẻ ăn học, tiền lấy vợ xây nhà cho chúng, lại còn tiền chữa bệnh, tiền dự phòng thiên tai…Trẻ con bây giờ chỉ nhìn thấy cái trước mắt, thích cái gì đòi mau cái ấy… Vừa nãy trông thấy xe tốt của các chú, Bayan một mực đòi mua một chiếc như thế. Chị sợ người già đi cả rồi, bọn trẻ không hiểu quy củ của thảo nguyên, tăng đàn gia súc vô tội vạ để có tiền mua xe tốt, xây nhà đẹp, mua quần hàng áo hiệu….
Dương Khắc nói: thảo nào em vừa dừng xe, hai anh em đã sán lại hỏi xe giá bao nhiêu tiền? Caxưmai nói:Người Mông cổ cũng nên sinh đẻ có kế hoạch, trẻ con nhiều rồi, thảo nguyên không nuôi nổi chúng. Hai đứa nhà này nếu không thi được vào đại học trở về thảo nguyên chăn cừu, sau đó lấy vợ ra ở riêng, đàn cừu cũng chia đàn, chia rồi thì đàn cừu nhỏ đi, chúng càng muốn nuôi nhiều nhưng đồng cỏ chỉ có bằng ấy, nếu xây thêm mấy ngôi nhà thì không còn chỗ cho cỏ mọc!
Bayan thịt cừu bên ngoài, lát sau, vợ cậu ta, một cô ngái Mông cổ chắc nịch bê vào một khay thịt cừu luộc. Trần Trận và Dương Khắc cũng lấy ra đủ các loại đồ hộp và thực phẩm đóng bao chân không. Trời chưa tối hẳn, đèn điện trong phòng khách đã bật sáng.
Trần Trận nói với Batu: Sáng quá! Mục dân bây giờ không đốt đèn bằng mỡ cừu nữa.Hồi ấy em chúi đầu đọc sách cháy cả tóc.

Dương Khắc hỏi: Điện phát bằng sức gió dùng được bao lâu?

Batu cười trả lời: Khi có gió, cánh quạt quay cả ngày, điện nạp vào ắc qui dùng được trong hai tiếng. Nếu không đủ, nhà còn có máy phát điện nhỏ.

Lát sau bên ngoài vang lên những tiếng còi xe, gần như toàn thể "bộ lạc" Caxưmai đi ô tô hoặc xe máy đến, phòng khách Batu rộng là thế mà chật ních những người là người. Bạn cũ lâu ngày gặp nhau, tình cảm mặn nồng tha thiết. Trần Trận và Dương Khắc bị thụi yêu liên tục, bị đổ rượu say nghiêng ngả, nói năng lảm nhảm. Lanmutrắc vẫn giương cặp mắt trố, gân cổ lên, lúc này thêm chòm râu dê, quát Dương Khắc: Sao cậu không cưới Xazânxixicơ đem cô ta về Bắc kinh? Phạt…phạt…phạt rượu!

Dương Khắc đã say mèm vẫn lớn tiếng thách: Anh định mức phạt đi, bách linh bay từng đôi, dưới cánh treo mấy ly?

Ông bạn già kinh ngạc. Lanmutrăc tửu lượng không bằng xưa kia nên vội chữa: Không phạt rượu, phạt cậu cho tôi mượn xe một ngày cho đỡ thèm.
Dương khắc nói: Thì chính anh bảo tôi là "dê cỏn" không xứng với cô sói cái xinh đẹp nhất Ơlôn thì tôi đâu dám lấy, tất cả là tại anh. Mượn xe thì dễ thôi, nhưng ngày mai anh không được uống rượu, dù chỉ một giọt.
Lanmutrăc nghiêng bình rượu Lô Châu tợp một ngụm, nói: Mình có mắt không ngươi! Cậu không lấy cô Xazânxixicơ cũng chẳng sao. Dưng mà gả con Ulan nhà mình cho cậu thì có phải bây giờ kiện tụng đã có một luật sư Bắc kinh xung trận! Những năm gần đây người ta phá hoại thảo nguyên dữ quá, lại còn đào quặng, đào không thấy, hố cũng không lấp…Bắc kinh giảm ngân sách cho thảo nguyên cũng không sao, nhưng quan trọng là phải cho thảo nguyên pháp luật và luật sư. Tợp một ngụm nữa, anh nói to: Thế nhá, mai tôi mượn xe cậu. Đưa chìa khoá xe cho tôi!
Tiếp theo, đám bạn cũ Saxưleng, Tang Kiệt đều hỏi mượn xe.

Mọi người cười vui. Sau đó toàn thể bộ lạc đại hợp xướng nam nữ. cuối cùng, họ chọn bài hát nổi tiếng mà danh ca Mông cổ Tângcơ thường hát, làn điệu cao vút, ngân dài như tiếng sói tru, "là người Mông, tôi tha thiết yêu quê hương!"….
Uống rượu và ca hát cho tới sáng, mọi người vui chảy nước mắt.
Trần Trận và Dương Khắc bị những người vừa hay rượu vừa hiếu khách mời đến nhà ăn cơm, mỗi ngày hai nhà, nhà nào cũng cơm rượu, bữa nào cũng ca hát. Chiếc xe gip trở thành xe chuyên chạy thử, chạy cho đã thèm, chở rượu của bạn bè, đưa đón những bạn ở xa. Trước cửa nhà Batu trở thành bãi đỗ xe, chiều hôm sau hầu như tất cả ôtô xe máy của một nửa đại đội đến đây, đến bằng ngựa rất ít. Mục dân nói: Nếu không vì mùa đông tuyết lớn môtô không chạy được vẫn phải dùng ngựa, thì người ta đã không nuôi ngựa từ lâu. Xưa kia bốn đại đội có bốn đàn ngựa, nay chỉ còn một mà không lớn như ngày trước. Batu nói: sói không còn, cỏ ít đi, ngựa lười ra, chạy không nổi nữa, vóc dáng cũng không to lớn như xưa. Không ai cần ngựa Ơlôn nữa. Trần Trận nhận thấy những người thuộc thế hệ ông già Pilich không còn ai. Những học sinh tiểu học của Dương Khắc nay là quân chủ lực ở Ơlôn.
Ba ngày liền, hai người uống đến nỗi huyết áp tăng, tim đập dữ dội. Được cái trong vườn nhà người Hán trồng các loại rau, mỗi bữa từng khay rau tươi ăn kèm, nếu không, lượng cholestêrôn trong máu cũng tăng theo. Công việc chăn nuôi gác lại quá nửa, tất cả phó thác cho những người làm công. Trần Trận hỏi ngày công là bao nhiêu. Lương tháng của họ là 200 tệ cộng với hai con cừu lớn, đồng thời bao ăn ở, làm việc tốt cuối năm có thưởng. một người làm công còn kể, ông ta cũng là mục dân, thôn bản ông ta cách Ơlôn 400 dặm về phía tây nam. Cách đây mấy năm, nhà ông có 1700 con cừu, đời sống không thua kém Ơlôn là bao, trong nhà cũng thuê một người giúp việc. Nhưng đồng cỏ ngày một cằn cỗi, năm kia đại hạn, cỏ cháy cát nổi, cừu chết khát quá nửa, ông ta đành đi làm thuê. Nhưng nửa năm nay kiếm được hai ba chục con cừu lớn mà không thể đem về vì ở quê không còn cỏ, cừu sống đem về vô ích, đành bán lấy tiền….
Hai người ngủ suốt một ngày trong buồng ông chủ nhà mới lại người. Ngày thứ tư, Trần Trận cùng gia đình Caxưmai chuyện trò đến quá nửa đêm.
Tinh mơ ngày thứ năm, Trần Trận và Dương Khắc lái xe thẳng tới dãy núi Đen.
 
 
 
--------
 
Rất xin lỗi chị Ct.Ly vì mãi tới hôm nay mới đăng 2 chương này được.
Bổ sung thêm, chương "Vĩ thanh" nằm trước chương "Khai quật bằng lý tính". Chương kết đã đưa vào thư viện thực chất là phần cuối của chương "Khai quật bằng lý tính" [:D]
Đăng nhập để trả lời
0