Trích từ:
Vu Vơ
Chỉ là một mảnh của vu vơ
mà sao mây ngơ ngác mong chờ
mà sao gió lang thang vì nhớ
nắng chiều nghiêng ngả, ta ngẩn ngơ
Có tiếng em cười giữa vần thơ
Gót chân khe khẽ bước vào mơ
Long lanh đôi mắt từ hư ảo
Giễu cợt làm chi kẻ dại khờ
Ảo ảnh nhạt nhòa xa lắc lơ
Dáng em thấp thoáng giữa bụi mờ
Rồi chiều tắt nắng, mây thôi trắng
Lối cũ tiêu điều, cỏ xác xơ
Phạm Không Trùng
06.03.2007
Một Mảnh Tình
Một mảnh tình xưa ta mộng mơ
Hôm nao mây phủ rẽ đôi bờ
Cảm thương hồn gió chiều hư ảo
Giọt nắng về qua bỗng nhạt mờ
Rất nhẹ đường tơ vang khúc thơ
Âm ba trầm bổng nhớ-mong-chờ
Lunh linh ánh nhạc trầm thăng mở
Cả một trời thu lặng khóc hờ
Góc biển chân trời ôi hoang sơ
Đàn buông thiên cổ gọi không ngờ
Đường xưa lối cũ vàng trăng vỡ
Mây trắng hoàng hôn dạ thẫn thờ
Phạm Chữ Mặc Nhiên
23.11.2007
Vu Vơ
Chỉ là một mảnh của vu vơ
mà sao mây ngơ ngác mong chờ
mà sao gió lang thang vì nhớ
nắng chiều nghiêng ngả, ta ngẩn ngơ
Có tiếng em cười giữa vần thơ
Gót chân khe khẽ bước vào mơ
Long lanh đôi mắt từ hư ảo
Giễu cợt làm chi kẻ dại khờ
Ảo ảnh nhạt nhòa xa lắc lơ
Dáng em thấp thoáng giữa bụi mờ
Rồi chiều tắt nắng, mây thôi trắng
Lối cũ tiêu điều, cỏ xác xơ
Phạm Không Trùng
06.03.2007
Một Mảnh Tình
Một mảnh tình xưa ta mộng mơ
Hôm nao mây phủ rẽ đôi bờ
Cảm thương hồn gió chiều hư ảo
Giọt nắng về qua bỗng nhạt mờ
Rất nhẹ đường tơ vang khúc thơ
Âm ba trầm bổng nhớ-mong-chờ
Lunh linh ánh nhạc trầm thăng mở
Cả một trời thu lặng khóc hờ
Góc biển chân trời ôi hoang sơ
Đàn buông thiên cổ gọi không ngờ
Đường xưa lối cũ vàng trăng vỡ
Mây trắng hoàng hôn dạ thẫn thờ
Phạm Chữ Mặc Nhiên
23.11.2007