📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ songthhương

766 trả lời, 63.554 lượt xem — Trang 16 / 26

Loanh Quanh

đêm buồn vời vợi luyến thhương
chong đèn thao thức màn sương gió lùa
dịu hòa cảm giác đong đưa
còn vương hương phấn pha vừa ... mông lung

thơ tình ta nắn nót chung
tim yêu rên xiết khôn cùng khát khao
tựa đầu đếm những cơn đau
hờn ghen biến mộng chiêm bao đượm nồng

từ bâng khuâng - dệt ước mong
buồn hoen suối mắt kết dòng tương tư
ép tim, nhớ ngập trang thơ
nghẹn ngào chim hót ngôn từ vấn vương

trăng khuya vời vợi phiến buồn !!!
khi dầy khi mỏng như luồng sóng say
mơ ngày mở hội bồng lai
dạt dào bay giữa đêm dài ... thanh thanh

songthhương ………………… o4/19/o9
Viết tiếng thhương bằng hai chữ “hát”
Cho thâm sâu bát ngát ... bao la

Đăng nhập để trả lời
0

Cho Vẹn Niềm Mơ ............... o4/19/o9

Trời buồn bởi chạnh tháng tư xưa
34 năm qua trận gió lùa
nước mắt Ai rơi ? Trời đang khóc ???
tủi hờn, dân tộc,,, ánh đời ... thưa

bước dưới cơn mưa chạnh nhớ người
nhớ quê tim thắt, lệ lòng rơi !!!
đời chia trăm ngã tình thêm chặc
thắc mắc nào thay chuyện khóc cười

chông gai mòn trũng tiếng than dài
chọc tiết Trời cao “họ” giỡn dai
chất đầy tội lỗi - tay che mắt
bụi nắng nào, gian khổ ... hóa say

tay hứng mưa tuôn ngợ ánh vàng
ôm đầu tự trách cảnh nhà tan
bởi lắm người quên mình trách nhiệm
giờ đây tâm thẹn đến muôn vàn

Trời buồn gió lạnh ... tháng tư ... sang
núp giữa hàng hiên dạ ngổn ngang
vận nước nổi trôi người chung khấn
ngày nao thôi hận đếm thù oan

mưa ơi, khoan tạnh, hãy mang giùm
một mảnh tình thhương... giọt thủy chung
rưới mát lầm than đời nhược tiểu
cho người thôi chịu ... ... cảnh lao lung

songthhương
Viết tiếng thhương bằng hai chữ “hát”
Cho thâm sâu bát ngát ... bao la

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: songthhuong


 
TRANG THƠ
 
em vừa tuổi mộng hoa cài
mượt mà hương tỏa ngang vai ... tóc thề
anh vừa trang trọng chỉnh tề
tình theo mây gió
bay về trang thơ
 
sớm ngày hết việc đan mơ
đưa nhau tâm sự lòng mơ thiên đàng
 
ai ngờ tình chẳng phụ phàng
tình mang chua xót châm tràn chuyến yêu
 
yêu đương đem nhớ đong chiều
đem thhương kết mộng
khóc điều chia ly
 
rồi câu tử biệt ... người đi
mình em ở lại xuân thì héo hon
...
có người tặng chữ vô thường
tặng câu buông xả
ưu phiền trút “thơ”
 
tự nhiên lòng cảm niềm mơ
mơ yêu nhân loại mơ thờ quê hương
mơ thhương cỏ dại bên đường
mơ trang thơ thắm gió sương tràn trề
 
Songthhương


 
MỘNG VỀ
 
mộng về gỏ cửa đêm qua
ngỡ ngàng ta hỏi
đây là giấc mơ?
 
cúi đầu mộng đứng trơ trơ
vắng nhau một thoáng
bây giờ ... lạ không?
 
thiên đàng ấy có mênh mông?
nơi đây trần thế
duyên nồng vẫn nguyên
 
người đi vào cõi thâm xuyên
mất còn hai nẽo
huyên thuyên khổ sầu
 
luyến lưu chi nặng lòng nhau
bóng xuyên qua cửa
vườn sau ... nguyệt sầu
 
tỉnh rồi giấc mộng canh thâu
bao nhiêu câu hỏi
hằn sâu đáy lòng
 
Songthhương
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
ANH ĐI NHẸ BƯỚC THU NÀO

Anh đi nhẹ bước
Gió lướt
theo sau

Em đứng nghẹn ngào
Mắt hoen lệ thắm
Thu thay áo gấm
Th
a thướt vàng bay
Chim chóc ngủ ngày
Ve sầu chết lịm

Hè ơi … lưu luyến
Trang sách đổi thay
Một chiếc lá bay
Sân trường ngập nhớ


Phượng buồn nức nở
Như tiếc thhương người

Tình nhớ lẻ loi
Chiều vương tiếng Quốc

Lời kêu uất ức
Bao nỗi buồn xa

“Em ở lại nhà
“Anh đi dựng nước

Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 18:59:40songthhuong>
Bài Thơ Tặng Lại

Giã biệt làng quê lần đầu vượt biển
Biết cuối bờ xa thành kẻ ly hương
Trót trắng tay mơ chi đến ruộng vườn
Tạm quên hết ngẩn cao đầu gối sóng

Mười mấy năm dài chập chờn ác mộng
Nén đau thầm ngăn giọt mặn trào tuôn
Mỗi bước rời xa thăm thẳm nỗi buồn
Thấu sao được cõi lòng đang khóc nức

Đường quá khứ có khúc liền khúc đứt
Hằn dấu... in sâu từng mỗi trang đời
Thành bại hưng vong sao thoát lý trời
Nhãn tiền đó tiếc kiếp người quá ngắn

 
NQ
 

AI TẶNG BÀI THƠ
 
ai tặng bài thơ vướng ... tả tơi [sm=----.gif]
reo chi cung thảm ghép ... mệnh trời
qua chút cảm thông  
duyên đồng hội
chỉ lo may mắn
chẳng bao người
 
ngậm đắng nuốt cay trông mầu nhiệm
khấn nguyện thành tâm
chuyện của tim
đất đai ai để dâng ngu xuẩn
một mất một còn mới chịu êm
 
sáng cảnh phương tây ngợp ánh trời
hồng hạc bay về kiến thiết lại quê
bất chấp gian truân
đường cam khó
không uổng đời trai
đáo thử hề
 
Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 20:28:25Viet duong nhan>

LỜI VIỆT NAM
 
trước hết con xin được khấn nguyền
nguyện cùng Thượng Đế cõi thiên nhiên
bến bờ lịch sử năng chăm sóc
vun bón non sông của một miền
 
con xin thành khẩn, kính ... tri ơn
chiến sĩ hy sinh giữ nước non
xong pha lửa đạn quên sinh tử
đạp đất, đội trời tô nét son
 
con chúc vong linh liệt sĩ hùng
tiêu diêu thanh thản chốn mênh mông
quên đi bao mối hờn oan nghiệt
mà vững tin, con cháu Lạc Hồng
 
kiên nhẫn dạy đời, đạo nghĩa nhân
yêu thương thiên hạ đẹp lòng dân
đẹp xứ, đẹp người quan niệm mới
thâm tình trên dưới thuận hòa ... thân
 
kế đến con xin được chuyển lời
khuyên người Cộng sản ở theo thời
làm người nên nhớ câu nhân quả
duyên tốt đời sau được thảnh thơi
 
Songthhương
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
 
bămba (33)
 
băm ba năm chẳn đã “chàn” qua
nuốt lắm phong ba
ngậm máu pha
nuôi cơn oán hận vùi căm tức
và trắng đêm thâu lệ thấm nhòa
 
im trông nhân thế lượn ... phù du
mà máu trong tim chảy nhịp bù
đất thiêng văn hóa lùi xa ... ngược
mình, cụm nhân sinh chẳng khéo tu
 
nhắm mắt nhìn dân đang khốn khổ
trên cao thiên hạ “bảnh” hồ lô
mủi lòng nghe đắng cay đầy cổ
ai nuôi, ai dưởng bọn cồn đồ ???
 
Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 20:32:04Viet duong nhan>
 
KỂ TỪ MƯA ĐỔ
 
làm sao ngăn được mây trời
theo cơn gió loạn
tìm vui cuối nguồn
làm sao ngăn được nỗi buồn
khi mưa lơ đểnh
đẹp vương má đào
 
muôn đời, lệ rửa niềm đau
lệ nào thhương nhớ
lệ nào khóc than
 
vô tư như suối trên ngàn
tung tăng ca múa
nghêng ngang … điệu chào
thì thầm tâm niệm thấp cao
ung dung tha thướt
bên cầu … hanh thông
 
trải bao nhiêu cuộc tang bồng
kể từ mưa đổ
lệ nồng ấy rơi
 
thôi, ngăn chi nữa mây trời
ngồi đây chiêm nghiệm
niềm vui diệu huyền
 
Songthhương
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
 
PHỐ ƠI ,,, có nhớ
 
Phố ơi, còn nhớ nơi này ???
Có nàng áo trắng, tóc dài, răng duyên
lòng anh cơn gió đảo điên
gởi tia nắng nhuộm thơ riêng của lòng
 
thơ kèm một tấm tình trong
thơ yêu áo lụa, tình trong mắt ngời
em gái ngây thơ ... dể thhương ơi
mong em cảm được
lòng tôi phút nầy
 
tình tôi mây ngút ngàn bay
chẳng mơ chiếm đoạt
chỉ hoài thiêng liêng
... ... ...
em có biết chăng, tình tiên say đắm
ướm nắng hồng, rọi thắm mảnh tim lành
tình nầy muôn thuở tinh anh
dẩu tang điền hóa biển xanh vẫn nồng
 
Phố ơi, còn nhớ hay không ???
 
Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
ĐÊM nghe TIẾNG HẸN
 
đang đêm nghe tiếng nhỏ to
không gian thinh lặng chuyến đò băng ngang
sao thưa sông vắng nhịp nhàng
tự tình thhương kẻ bỏ làng đi xa
 
thoáng trông có ngấn lệ nhòa
thoáng trông rạng rỡ
tràn ra mắt người
 
bồng bềnh một chiếc thuyền trôi
ánh trăng mờ tỏ soi trời tự do
 
đêm văng vẳng tiếng hẹn hò
mốt mai còn sót ấm no quê nhà
hẹn đời tan hợp bôn ba
thà vui ma đói hơn là ... dân ngu
 
có miệng, oan chẳng dám tâu
thua cho cầm thú còn đâu ... kiếp người
 
Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: songthhuong

 
PHỐ ƠI ,,, có nhớ
 
Phố ơi, còn nhớ nơi này ???
Có nàng áo trắng, tóc dài, răng duyên
lòng anh cơn gió đảo điên
gởi tia nắng nhuộm thơ riêng của lòng
 
thơ kèm một tấm tình trong
thơ yêu áo lụa, tình trong mắt ngời
em gái ngây thơ ... dể thhương ơi
mong em cảm được
lòng tôi phút nầy
 
tình tôi mây ngút ngàn bay
chẳng mơ chiếm đoạt
chỉ hoài thiêng liêng
... ... ...
em có biết chăng, tình tiên say đắm
ướm nắng hồng, rọi thắm mảnh tim lành
tình nầy muôn thuở tinh anh
dẩu tang điền hóa biển xanh vẫn nồng
 
Phố ơi, còn nhớ hay không ???
 
Songthhương

 
LOÀI SÂU ĐO SẦU
 
con sâu đo số trên cành
bảo em thân lá phải đành nổi trôi
 
phố xưa còn nhớ một thời ?
tưng tiu, thhương ánh mắt ngời trắng trong
sương khuya rơi rớt ... ngại ngùng
nắng, da mịn ... cháy !
mưa, bùn lấm chân !!
 
phố ơi, còn nhớ hay không ?
thơ tiên chưa tặng
tình trong chửa mời
 
bây giờ dày dạng xứ người
con sâu đo chiếc lá đời ... em tôi
 
tinh anh nào nữa, phố ơi !!!
con sâu đo chỉ một thời lá xanh
tình xưa ngào ngạt tinh anh
bây giờ cát bụi phong trần xót xa
 
NKN
 
Viết tiếng thhương bằng hai chữ “hát”
Cho thâm sâu bát ngát ... bao la

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-28 18:30:16songthhuong>
CHO TÔI
 
Cho tôi đối diện mặt trời
Cầu xin ThượngĐế cứu người ViệtNam
 
Cho tôi thỏa chút lòng tham
Đổi bao ngày tháng tù giam, kiếm lời
 
Xin thêm một đám ThiênLôi
Nhốt sâu giết sạch cái loài bất lương
 
Cuối cùng đến gặp DiêmVương
Bảo Ông,,,
phải phạt cả phường lưu manh
Nghênh ngang ăn giựt, uống giành
Chực chờ xiết cổ dân lành đói cơm
 
Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
Chị ơi,
 
bệnh tâm nhờ Chị xả giùm
Mẹ không còn nữa ai đùm bọc đây
lòng cô dâu trẻ héo gầy
chợt nghe tiếc nuối
đọa đày tâm can
 
bàn tay trao mộng ngỡ ngàng
thơ gieo nửa mảnh vội vàng đánh rơi
bàn tay nâng trái tim đời
mong manh hạnh phúc chơi vơi lỡ làng
áo dài trinh trắng, hồn hoang
hoa đời gom vội trễ tràng tuổi xuân
 
Chị ơi, xin Chị xả giùm
thấm dòng dư lệ
giấu tâm muộn phiền
 
rượu thơm rưới mộng hồn nhiên
nhốt tim khung cửa buồn nghiêng gót hài
 
 
Songthhương
                                             Mến gởi HL
Đăng nhập để trả lời
0
Dạo trưa thư quán một mình
Thấy ai rao bán chữ trinh nhẹ hều
Thêm cay, thêm ớt thêm tiêu
Thêm bao đắng đót đau diều khách thơ.
Quay về đóng cửa thẫn thờ
Sông thương xứ Bắc hay "cờ lắm sao"???
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: songthhuong

 
              TRINH

Cái trinh có mấy đô-la
Ai thương mua hộ
Mẹ Cha lỡ nghèo

Thân em rẽ tợ như bèo
Khách vui chóc lát
Buồn theo trọn đời

Lục bình theo nước ra khơi
Phó cho gió dập
Sóng nhồi tấm thân

Chừng nào Cha Mẹ của dân
Rũ lòng ngó xuống số phần gái quê

Nguời ta nhà đất bộn bề
Mẹ em chỉ có gái quê đổi cầm !!!
   
 
         
                    Songthhương                            
              
 

 
Hỏi đêm ... có phải ... còn khuya???
 
đêm qua mơ gặp BácHồ
đang ngồi sám hối dưới mồ
.................................... rất sâu
Bác rằng - càng nghĩ - càng đau
Ta, đem dân bỏ dưới cầu nhiễu nhương
 
nghe qua lòng những xót thhương
thôi,,,
mình,,,
Bác & Cháu,,,
liệu đường tu tâm
 
gật gù ngấn lệ lâm râm
tội Ta lớn quá !!! nghìn năm sử nguyền
 
Bác ơi,,,
chữ dũng chữ kiên
biết mà ….. nhận lỗi
thuận thiên ... muộn nào.
 
- muốn tu Ta phải làm sao?
????????????????????????
 
giựt mình ghi lại giấc đào sẻ chia
hỏi đêm ... có phải ... còn khuya ???
hỏi Ngài ... thức giả trót lìa  ... xa ... quê
 
Songthhương
 
Đăng nhập để trả lời
0
*cười*

----------------
Lại Mơ

Đêm qua em mơ gặp bác Bush,
Em hỏi rằng dân Mỹ dạo này sao?
"Dân Mỹ béo như thuở nào
Ngày ta ăn cướp, quân vào Trung Đông."
Cướp dầu, cướp đất, cướp công,
Cướp trên danh nghĩa 'việc công' cho đời.

Cũng như cái độ ngày xưa,
Đem quân tới chiếm nước người Việt Nam.
Hoá ra một lũ tham lam,
Nhất là bọn Mỹ vừa tham vừa cuồng,
Nghĩ ra mới thấy đau thương:
"Mỹ đánh Trung Quốc, chiến trường Việt Nam."


D.T.
Xin phi chính trị

------------------
"Trung Quốc đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng."  (trích: nhận xét của quan sát viên quốc tế)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 15:27:03Viet duong nhan>
Xin cám ơn DT đã ghé vườn
 
Thân chào DT ghé vườn
Diệu Tưởng tên đẹp nghe hiền ... dễ ưa
Cám ơn lưu lại vần thơ
Đất lành chim đến
Hẹn chờ lần sau
 
Mến,
Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc đời lắm những bon chen
Kể sao cho hết những tên đê hèn
Thôi thì ta sống trong sen
Giữa bùn vẫn sáng say men ái tình
 
Mong là không phải đọc thơ về chính trị nữa nha các bạn hiền. Đọc thơ về đời sống bây giờ thôi. Viết về Mĩ với Bush làm  gì , phí thơ lắm. ^^
Đứng trong mưa ,em ơi ...hãy quay lại nhìn nhau
một chút thôi ,bằng đôi mắt ngọt
Để tiếng yêu từng giọt...từng giọt
luồn trong tóc em và ướt cánh tay anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-06 20:42:56songthhuong>

 
CHÚ CHIM SÂU

tôi có niềm vui cũng nhịp nhàng
chim sâu đúng hẹn mỗi ngày sang
múa quanh cây ớt vừa ăn trái
vừa để đền ơn mỗi chuyến hàng

hột ớt ăn xong “trả” lại vườn
giữ làm kỷ niệm, để dành ương
chẳng lâu cây mới thi nhau mọc
vốn lẫn lời, nay ớt cả vườn

chung quanh không có một loài sâu
khiến chủ nhân Ông khỏi phải s ầu
bởi người bạn quí năng chăm sóc
trước, dỗi hờn
sau, mến thhương nhau 

tôi nghĩ đây là một mối duyên
mong sao chim khỏe mạnh bình yên
thành tâm khấn nguyện cơ may đến
công đức nầy, chim đủ hóa Tiên???

bỗng nhiên có một sớm sương buồn
nghẹn ngào thhương tiếc mắt lệ tuôn
chú chim nghiêng ngã bên thân ớt
tình cảm nầy, muôn thuở vấn vương 

Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: songthhuong


 
CHÚ CHIM SÂU
chung quanh không có một loài sâu
khiến chủ nhân Ông khỏi phải s ầu
bởi người bạn quí năng chăm sóc
trước, dỗi hờn
sau, mến thhương nhau 
Songthhương


CÙNG EM
 
vườn cũ bây giờ nhiều ớt, lắm sâu
nắng tỏa thơm hương,
hoa lá tươi màu
 
mây trắng lững lờ
ong mơ, bướm ngắm
em ở nơi nào?
yên ấm ? khổ đau ???
 
Songthhương
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 

GIỮ MÃI ... ngàn năm
 
làm sao níu lại được thời gian
ngắm ánh hoàng hôn trải mộng vàng
mây tím dịu dàng pha ruộng lúa,
pha màu áo lụa,
khói lam ... tan
 
gót nhỏ, bùn trơn, nặng chiếc gàu
tưới trầu, mau bám lấy thân cau
sông rạch quanh co, xuồng thuận lái
câu hò êm ái giọng thanh tao
 
ôi, nhớ làm sao vạt nắng chiều
phập phồng trông đợi bóng thân yêu
gió cuốn tưng tiu tà áo mỏng
tóc thề buông thỏng, chặn ngang eo
 
bụi đỏ tham lam vướng gót giầy
khoan thai quần lảnh, nón trên tay
muốn níu thời gian nầy mãi tận,
tận lòng ưu ái gởi về ai
 
muốn ép trong thơ tình ấp ủ
dẫu thời gian cũ đã bay vù !!!
thân lỡ lang thang đời viễn xứ
LạcHồng, xin giữ mãi ... thiên thu
 
songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-12 00:07:40songthhuong>
 

HOA DẠI
 
giữa hoang sơ ai cắm bờ hoa dại
thân mọc bên đàng tư thái ... cao sang
ngày chịu nắng chang
đêm hưởng mộng thiên đàng
soi trăng sáng, khoe mình cùng tinh tú
 
không than oán,
không hận thù ấp ủ
dẫu gót chân giầy xéo đến bao lần
hoa vẫn âm thầm chóng chọi gian truân
yêu hoang dả, tự thân, tô đời thêm thắm
hoa dại trót thương kiếp người mê đắm
ôi, đóa hoa hồng,
xinh đẹp lắm nhiều gai
 
songthhuong
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-12 23:41:11songthhuong>
 

BỆNH GOUT (bệnh Thống Phong)
 
hôm nay gần đến giổ Ba
ngậm ngùi, thương nhớ
ngày qua chẳng còn
bởi con chữ hiếu chưa tròn
thân trai dầu giãi, nước non nặng lòng
 
Ba mang chứng bệnh “thống phong” *
đau xương, nhức khớp, con, lòng xót xa
lang thang xa cách quê nhà
bây giờ nghĩ lại, thhương Ba … nghẹn ngào
 
di truyền, Ba bệnh … con theo
quê ta ngày ấy thuốc “đau” chẳng nhiều
Ba ơi hồn đó tiêu diêu
thấu lòng con trẻ chịu nhiều … khổ tâm
 
ngày xưa con đã lỗi lầm
đã chưa tận sức quan tâm đến Người  
nên giờ ray rức khôn nguôi
làm sao ấm được nụ cười, hở Ba ???
 
songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
 

BẠN HIỀN
 
khơi cho bếp lửa thêm hồng
ngoài kia mưa đổ lệ lòng tuôn rơi
bên song có tiếng chân người
phải thời bạn quí vào chơi đỡ buồn
 
niềm đau xa cội cách nguồn
sẳn nghiên sẳn bút, sẳn hồn cô đơn
sao còn tính toán thiệt hơn
bạn hiền khan hiếm tủi hờn mênh mông
 
songthhương
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-14 11:08:43Huyền Băng>
 

NHỮNG CÁI BUỒN
 

cái xẽo con con nó chắn đường
bạn, mười một tuổi, có tên Hương

em lên chín tuổi, thường qua lại
hai đứa chơi thân, học một trường
 
nó bự, nhưng mà chẳng mấy khôn
em tuy nhỏ xíu, lém như chồn
mỗi ngày khắn khít đeo nhau lắm
nên cảnh nhà quê cũng đở buồn
 
trông hè, chị ở Mỏ Cày ... ra
nhà Ngoại thêm người vui lắm nha
chanh chua em đuổi xua bạn cũ
nó hờn, nhưng cũng lén nhìn qua
 
thấ́m thoát vui qua, tới tựu trường
chị Hai xếp đặt để lên đường
cái bụng của em rầu muốn chết
làm sao tả hết chuyện ... yêu thương
 
hổng có con Hương ở xóm nầy
em biết cùng ai kể lể đây
buồn ôi kinh khủng, buồn kinh khủng
cho đến muôn đời, dạ vẫn lây
 
chờ tới năm sau chị mới về
hiên ngang, em đuổi bạn nhà quê
mỗi độ hè sang Hương buồn lắm
tựu trường hai đứa mới ... hả hê
 
ăn tết mình vô chung với Nội
bỏ nhà PhướcLý, Ngoại mình ên
Cái Quao kẹo bánh nhiều ghê lắm
bây giờ, em thấy nhớ con Hương
 
ăn tết nhà đông, chợ cũng đông
sao em áy náy ở trong lòng
hổng biết con Hương chơi với Ngoại?
hay là, để Ngoại mắt buồn trông

 
songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
DẠ HƯƠNG
 

thương, quá khứ khô gầy
thắm, tình yêu khúc ruột

gió đêm lùa rét buốt

trêu cợt khối tình xanh
 
đem lịch sử hiền lành

ghi chép lời trong sáng

nét diệu huyền duyên dáng

mi mắt đọng u hoài
 
nhung nhớ những điều hay
 
hận thù mây lấp kín

hóa chuyển đời toan tín
chấm dứt nỗi khổ đau

như mạch nước nằm sâu
đợi ngày thay đổi mới
DạHương chờ đêm tối
lãng mạn tỏa hương yêu
 
yêu non nước tiu đìu
bạo quyền mau mở dạ
thương dân nghèo vất vả
chịu ức hiếp triền miên
 
DạHương lắm ưu phiền
hận thù không thách thức
dùng chút hương thiết thực
cho thế giới thơm lây
 
để tâm sự phơi bầy
giữa nhân quyền, tội ác
 
songthhương
 
Viết tiếng thhương bằng hai chữ “hát”
Cho thâm sâu bát ngát ... bao la

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-14 21:40:58songthhuong>
 

THÂN BỆNH (chuyện vỉa hè)
 
thân mang chứng bệnh lạ kỳ
chính tả đã dốt
cứ lì mê thơ
 
thơ tuôn viết vội tranh giờ
đọc ào ào kiểu
mơ mơ màng màng
 
giây lâu đọc lại ... ngỡ ngàng
ối trời, cái chữ nằm ngang “dĩa hè”
dốt chi, dốt giữ
vậy nè !!!!!
kiểu nầy, độn thổ, chém vè mới xong
có ai làm ơn, chỉ giùm không ?
 
chửa cái “thân bệnh” đèo bồng mê thơ
thấy lỗi thì chỉnh,
xin chớ làm ngơ
kẻo mai ngó lại vườn thơ rác đầy
 
Songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-31 14:30:45songthhuong>
 

LÒNG AI
 
lòng ai con nước lớn, ròng
ánh trăng tròn, khuyết tuần hoàn ... tự nhiên
lòng ta muôn thuở còn nguyên
em sang bên ấy
có phiền … nhớ thôn?
 
ở đây cứ mỗi hoàng hôn
gió quê gợi nhớ, tim buồn hắt hiu
em ơi, gió lọng muôn chiều
chim Quyên nhớ bậu,,,
buồn hiu hắt buồn
 
songthương
Đăng nhập để trả lời
0
 

HOA TÌNH
 
nửa đêm ngồi ngắm hoa Quỳnh
mà mơ hương vị thái bình thuở xưa
thuở, ngày cùng bạn tắm mưa
đêm, nghe BaMẹ thốt thưa chuyện trò
 
bên hiên tâm sự nhỏ to
Mẹ rằng hoa quí, thơm tho lạ lùng
thanh tao, sắc sảo ... ung dung
như nàng Công Chúa trong cung lượt là
 
Ba nâng tay Mẹ trắng ngà
khéo chăm khéo tỉa nên hoa mịn màng
 
tách trà khua tiếng cười vang
Mẹ cười e thẹn, mơ màng mắt xinh
 
“nhưng, Em quyến rủ hơn Quỳnh
“suốt đời dâng hiến tim Anh nụ tình
                     ...
 
đêm nay nhìn đóa hoa Quỳnh
lòng nghe âm hưởng thanh bình hôm nao
thương Ba, nhớ Mẹ nghẹn ngào
trùng dương vạn dặm tiêu hao tóc sầu
 
songthhương
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
HEO ĐÁ
 
tiết trời cay nghiệt
bệnh dịch hoành hành
nghèo đói phải đành
cậy vào cá, ̀ốc
 
nước ao nhiễm độc
gạo hẩm, cơm hôi
bụng lẩm cẩm sôi
éo le ngần ấy
 
vừa giận, vừa thấy,
thương đám nhà nông
heo chết mang cân
“cào bằng” giá lửng
 
chuyện chẳng đặng đừng
thêm nghề “tiêm đá”
vỏ xe, cắt nhỏ
vôi đá táng nghiền
 
nhét cả vào miệng,
tống thêm nhiều nước
buộc mõm con vật
không khéo, bị xì
 
chừng bảy mươi ký
lên đến tạ hai
cái hiện tượng nầy
kêu là “heo đá”
 
songthhương
 
Đăng nhập để trả lời
0