Có lẽ suốt đời tôi chẳng thể nào quên
Cái cồn cào của sinh viên mong học bổng
Cái thảnh thơi mỗi khi túi rỗng
Cái giật mình của giá cả trêu ngươi
Nhưng chúng tôi hơn người bởi vẫn cười tươi
Xong cũng hiểu mình bần cùng biết mấy
Có đáng kể gì đâu, không đủ tiền mua giấy
Còn nói chi đến những giấc mơ đầy
Tôi lặng người nhìn bạn đứng ngây
Trước tập thơ mà không sao mua nổi
Hiểu ý nhau cùng cười bối rối
Ôi! Giá cuộc đời cũng như thơ
Cơm nhà bếp có thịt là giấc mơ
Ký túc xá mất điện là chuyện bình thường
Nhớ gia đình không dám về Chủ nhật
Bởi thẻ sinh viên không thay nổi vé tàu
Suốt cơm hét veo bụng nghe còn đói
Chút cá rang đậm khó nuốt vào
Canh bắp cải trông mãi đến ngán ngao
Nhưng không khi nào ta nguôi mơ ước.
Dép đứt quai chẳng có tiền mua
Lòng tự hiểu mẹ cuối kỳ lương tháng
Xong dường như mọi chuyện đều không dám
Bởi từ lâu bệnh hình thức ngập đời.
Cả đất nước còn gian khó đầy vơi
Viết thư về bạn ngập ngừng phần tái bút
Thư mẹ viết những thất thu thiếu hụt
Rất đau lòng! Mình có lỗi gì đâu?
Lỡ chẳng may học sút thi sau
Nỗi ân hận còn nặng hơn tội phạm
Sau lưỡi lê là một màu trời xám
Bởi chính ta làm bạc tóc mẹ già.
Học bổng vài lần, "chạy bàn" vài ca
Cũng không đủ mua gì tặng em yêu dấu
Trang thư tình dẫu vạn lời tha thiết
Cũng làm em tê tái nụ cười hờ
Nhưng có một điều chắc chắn không bao giờ
Ta cúi đầu đi xin kẻ khác
Không bao giờ làm điều độc ác
Không bao giờ ta lợi dụng người yêu!
Cái cồn cào của sinh viên mong học bổng
Cái thảnh thơi mỗi khi túi rỗng
Cái giật mình của giá cả trêu ngươi
Nhưng chúng tôi hơn người bởi vẫn cười tươi
Xong cũng hiểu mình bần cùng biết mấy
Có đáng kể gì đâu, không đủ tiền mua giấy
Còn nói chi đến những giấc mơ đầy
Tôi lặng người nhìn bạn đứng ngây
Trước tập thơ mà không sao mua nổi
Hiểu ý nhau cùng cười bối rối
Ôi! Giá cuộc đời cũng như thơ
Cơm nhà bếp có thịt là giấc mơ
Ký túc xá mất điện là chuyện bình thường
Nhớ gia đình không dám về Chủ nhật
Bởi thẻ sinh viên không thay nổi vé tàu
Suốt cơm hét veo bụng nghe còn đói
Chút cá rang đậm khó nuốt vào
Canh bắp cải trông mãi đến ngán ngao
Nhưng không khi nào ta nguôi mơ ước.
Dép đứt quai chẳng có tiền mua
Lòng tự hiểu mẹ cuối kỳ lương tháng
Xong dường như mọi chuyện đều không dám
Bởi từ lâu bệnh hình thức ngập đời.
Cả đất nước còn gian khó đầy vơi
Viết thư về bạn ngập ngừng phần tái bút
Thư mẹ viết những thất thu thiếu hụt
Rất đau lòng! Mình có lỗi gì đâu?
Lỡ chẳng may học sút thi sau
Nỗi ân hận còn nặng hơn tội phạm
Sau lưỡi lê là một màu trời xám
Bởi chính ta làm bạc tóc mẹ già.
Học bổng vài lần, "chạy bàn" vài ca
Cũng không đủ mua gì tặng em yêu dấu
Trang thư tình dẫu vạn lời tha thiết
Cũng làm em tê tái nụ cười hờ
Nhưng có một điều chắc chắn không bao giờ
Ta cúi đầu đi xin kẻ khác
Không bao giờ làm điều độc ác
Không bao giờ ta lợi dụng người yêu!
Trần H Thiện
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)