CHỜ ANH EM NHÉ
Thơ em đậm chất quê hương
Lòng anh xao xuyến nhớ thương thật nhiều
Nơi đó có người anh yêu
Thường ra bến đợi đò chiều về chưa
Gió lay cành trúc đong đưa
Dòng sông soi bóng hàng dừa lung linh
Thẩn thơ em đứng lặng nhìn
Màu hoa tim tím lục bình nhẹ trôi
Anh nơi phương ấy xa xôi
Biết em mong đợi đứng ngồi không yên
Thành đô lắm nỗi ưu phiền
Luyến lưu chi nữa về miền quê ta
Lều tranh vách đất mái nhà
Đơn sơ tươi thắm mặn mà tình quê
Em ơi !..chờ đợi anh về
Cùng em nối lại lời thề năm xưa
Quê nghèo sớm nắng chiều mưa
Anh cày em cuốc trồng dưa nuôi tằm
Quên đi ngày tháng tối tăm
Đêm buồn mắc võng ra nằm ngắm trăng
Vợ ngâm chồng hoạ hỏi rằng
Cây đa chú chuội chị hằng thấy không
Tình quê duyên thắm mặn nồng
Mai này em bế...anh bồng...vai mang...


-NS-
Em sẽ đợi anh trở về
Cùng anh nối lại lời thề năm nao
Một chiều bên chiếc cầu ao
Hoa lục bình tím tím vào nhớ thương
Vì mưu sinh phải tha phương
Chốn thành đô vốn nhiễu nhương lọc lừa
Thương anh một bóng bơ vơ
Mà tim vẫn nhớ , vẫn chờ người xưa
Mai này sớm nắng chiều mưa
Chúng mình hôm sớm bốn mùa bên nhau
Đồng cạn cho chí đồng sâu
Chồng cày , vợ cấy rộn câu hát hò
Tiếng cười đầy ắp bay xa
Nghĩa tình trọn vẹn mặn mà thương yêu
Tình ta chở nặng cánh diều
Bay cao trong những buổi chiều mộng mơ
Lều tranh vách đất đơn sơ
Tim hồng rạo rực , hồn thơ đậm đà
Ngoài vườn cây mướp trổ hoa
Con ong hút mật , bướm là đà bay
Rượu nồng chẳng uống mà say
Trăng rơi trên liếp trầu cay mơ màng
Trước sân cau đứng thẳng hàng
Nhìn lên chú Cuội , chị Hằng ngẩn ngơ
Gió mây cũng lặng sững sờ
Tiếng đàn ai gảy , giọng hò ai vang
Đò ai cập bến vừa sang
Chở theo cả ánh trăng vàng như mơ
Anh ơi ! Tháng đợi năm chờ
Nay em xin viết bài thơ tặng người
BL07