TÌNH EM
Dù em nhung gấm , lụa là
Dù em sống giữa tháp ngà , lầu son
Thì trong sâu thẳm tâm hồn
Em luôn nhớ mãi hoàng hôn thuở nào
Chúng mình cùng bước bên nhau
Núi rừng Bình Phước tím màu yêu thương
Chiều giăng hư ảo khói sương
Vần thơ anh viết tơ vương mây ngàn
Tình ca réo rắt cung đàn
Tiếng chim Oanh hót mơ màng trời xanh
Bao lần em bước bên anh
Con đường đất đỏ đã thành thân quen
Con đường ngày ấy không tên
In hằn kỷ niệm trong tim ấm nồng
Thế rồi em bước theo chồng
Thế rồi con sáo sang sông bẽ bàng
Hoàng hôn tím chuyến đò ngang
Anh về ôm lấy phũ phàng lặng câm
Trái tim rỉ máu tím bầm
Đành xin đi lính một lần cho xong
Còn ai mà đợi , mà mong
Bao nhiêu mơ ước – hư không mất rồi
Biết anh oán hận cả đời
Em buồn , không dám mở lời thanh minh
Nhưng từ sâu thẳm trái tim
Tình em ôm trọn bóng hình của anh …
BL07
Hoa tím ngày xưa phai màu
Nhìn hoa tan tác mà đau xót lòng
Một thời lưu luyến miền Đông
Bằng Lăng hoa tím tuy không mỹ miều
Màu hoa tím cả rừng chiều
Khiến người lính chiến phiêu diêu mơ màng
Từ ngày em bước sang ngang
Đường xưa đất đỏ vắng nàng buồn tanh
Bằng lăng xơ xác trơ cành
Còn đâu hoa tím lá xanh thắm màu
Người đi để lại thương đau
Vui trong nhung lụa nhà cao gác vàng
Quen mùi cuộc sống đài trang
Quên tình nghĩa cũ xóm làng ngày xưa
Quê nghèo sớm nắng chiều mưa
Đường mòn đất đỏ đón đưa hẹn hò
Cây đa bến nước con đò
Cầu tre đôi bóng nhỏ to đêm nào
Tình yêu trả lại trăng sao
Nhớ Bằng lăng tím buồn đau nỗi lòng
Giờ đây em vui với chồng
Thân tàn gác vắng...còn mong đợi gì…
-NS-