Anh nào dám trách chi đâu
Chân tình thông cảm mong cầu thế thôi
Em chớ nghĩ ngợi xa xôi
Phút đầu bở ngở lâu rồi sẽ thân
Hiểu nhau cảm mến xích gần
Nỗi lòng tâm sự ân cần đổi trao
Đồng cảnh chia sớt khổ đau
Tình thơ gieo họa tìm vào mộng mơ
Giúp nhau vơi bớt bơ vơ
Dù là hư ảo thẩn thờ vấn vương
Em anh xa cách đôi đường
Tình cờ gặp gở như dường hữu duyên...
Mặc Nhân Sơn
Nếu anh không ngại em phiền
Xin anh hãy đến với miền xa xăm
Em xin đưa anh về thăm
Sông tình một thưở âm thầm nhớ thương
Em kể anh nghe đoạn trường
Cuộc tình đã để vấn vương cõi lòng
Đô thành thiếu bóng dòng sông
Mà con sáo vẫn lạnh lùng ra đi
Không cần nói tiếng chia ly
Sáo bay để mặc sầu bi một người
Sáo mang theo cả nụ cười
Của người thiếu nữ đang thời sắc hương
Một trời ảm đạm thê lương
Khi tình yêu đã đôi đường cách ngăn.
Ngày cưới - trắng áo - trắng khăn
Kẻ hồng đôi má, người vàng úa mi
Lệ hoen ướt cả lối đi
Lệ hoen ướt cả đôi ly giao thề
Người vui đến, kẻ buồn về
Đi tìm kỷ niệm thưở kề cận nhau
Vì sao...? Q... hỡi! Vì sao...?