Thơ của anh làm bằng sắc lá
Không mạn mà, không khách sáo đâu em
Thơ của anh viết bằng mực đen
Nếu vụng dại đừng cười chê em nhé
Những giờ học trôi qua dần lặng lẽ
Nhìn ra ngòai đôi ba lá bàng khô
Cầu mong mình cữ mãi cảnh học trò
Để giữ mãi một màu phấn trắng
Và giữ mãi một mối tình trong treo
Mối tình đầu thủa cắp sách đến trường...
Có những lúc anh quên nghe thầy giảng
Mà vu vơ nhìn theo bóng dánh ai
Và ước mơ anh gom góp tràn đầy
Quên thực tại đang ngồi trong lớp học
Bị thầy mắng mà lòng không dám khóc
Sợ bạn bè trêu có tính mộng mơ
Thôi từ đây xin hai chữ giã từ
Để trở lại màu mực đen, giấy trắng...
Không mạn mà, không khách sáo đâu em
Thơ của anh viết bằng mực đen
Nếu vụng dại đừng cười chê em nhé
Những giờ học trôi qua dần lặng lẽ
Nhìn ra ngòai đôi ba lá bàng khô
Cầu mong mình cữ mãi cảnh học trò
Để giữ mãi một màu phấn trắng
Và giữ mãi một mối tình trong treo
Mối tình đầu thủa cắp sách đến trường...
Có những lúc anh quên nghe thầy giảng
Mà vu vơ nhìn theo bóng dánh ai
Và ước mơ anh gom góp tràn đầy
Quên thực tại đang ngồi trong lớp học
Bị thầy mắng mà lòng không dám khóc
Sợ bạn bè trêu có tính mộng mơ
Thôi từ đây xin hai chữ giã từ
Để trở lại màu mực đen, giấy trắng...
Trần H Thiện