📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Phản ứng của giới trẻ về vụ tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa

0 trả lời, 365 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-15 09:01:51Ngọc Lý>
Dân Việt phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa  
Các chính đảng Việt Nam lên án Trung Cộng về việc Hoàng Sa - Trường Sa
Người Việt hải ngoại biểu tình trước tòa lãnh sự Trung Quốc San Franci 
Sinh viên học sinh biểu tình dẫm lên cờ Trung Cộng 
Video: Người dân VN biểu tình trước ĐSQuán TQ vì vụ cướp Hoàng Sa    
 
Phản ứng của giới trẻ về vụ tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa (phần 1)
2007.12.12
Trà Mi, phóng viên đài RFA
 
 
Việc Trung Quốc thành lập đơn vị hành chính để quản lý ba hòn đảo ở Biển Đông là Hoàng Sa, Trường Sa, và Trung Sa đã khơi dậy ngọn lửa phẫn nộ vốn âm ỉ trong lòng người Việt khắp nơi trước các hành động lấn áp ngang ngược của Bắc Kinh từ trước đến nay.

Bấm vào đây đề nghe cuộc hội luận này
Tải xuống để nghe




[/align]
Sinh viên, thanh niên VIệt Nam biểu tình phản đối Trung Quốc. AFP PHOTO.


[/align]Liên quan đề tài này, Trà Mi ghi nhận phản ứng của giới trẻ trong nước qua cuộc hội luận với 4 thanh niên từ hai miền Nam-Bắc là Vỹ và Minh từ Hà Nội, Tài và Hùng tại Sài Gòn. Mời quý vị theo dõi kỳ thứ nhất:

Minh : Chào chị Trà Mi. Chào các anh chị. Tôi là Minh từ Hà Nội.

Vỹ: Xin chào mọi người. Tôi là Phạm Hùng Vỹ ở Hà Nội ạ.

Hùng: Mình tên Hùng đang sống ở Sài Gòn.

Tài: Tôi là Tài. Tôi đang ở Sài Gòn.

Trà Mi: Cảm ơn các anh rất nhiều đã bỏ thời gian tham gia vào chương trình ngày hôm nay nói vêc cảm nhận của người trẻ trước sự việc Hoàng Sa và Trường Sa là một vấn đề đang gây bức xúc trong dư luận cộng đồng nguời Việt ở trong lẫn ngoài nước. Trước tiên Trà Mi có nghe nói về cuộc biểu tình mà đa số là người trẻ tham gia diễn ra vào Chủ Nhật 9-12 vừa qua ở Hà Nội và Sài Gòn. Không biết các anh ở đây có anh nào đã tham gia vào cuộc biểu tình đó không?

Hùng: Cuộc biểu tình ngày 9 tháng 12 thì trước đó một hai hôm trong các diễn đàn trên Yahoo! đều có những cái tin và những thông báo biểu tình vào ngày mùng 9. Thực sự lúc đó mình cũng không có nghĩ là nó sẽ xảy ra cho nên mình cũng không tham dự cái buổi ngày hôm đó.

Trà Mi: Dạ. Ở đây có anh nào có dịp tham gia vào cuộc biểu tình cho dù là ở Sài Gòn hay ở Hà Nội gì đó chăng?

Vỹ: Mình rất tiếc là tại cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc đó thì mình cũng không có mặt ở Hà Nội, nhưng mình và các bạn bè của mình là một trong số rất nhiều người trẻ Việt Nam đã rất tích cực hỗ trợ cho phong trào đó, và còn nhiều nhiều hành động khác thông qua các diễn đàn Yahoo Messenger mình và các bạn đã rất là tích cực trưyền bá cái thông tin về việc Trung Quốc xâm lấn Trường Sa và Hoàng Sa. Mình rất là tiếc là đã không được tham gia biểu tình!

Video cung cấp bởi cô Kim Thu.
Xem video clip này bằng cửa sổ riêng

Trà Mi: Vâng cảm ơn anh Vỹ. Các anh cho biết là rất tiếc vì đã bỏ lỡ cơ hội đó, không tham gia. Và anh Hùng nói là bán tín bán nghi trước thông tin đó khi nó vừa được tung lên. Trà Mi thắc mắc là tại sao các anh cảm thấy tiếc nuối hoặc là cảm thấy nghi ngờ trước thông tin về một cuộc biểu tình diễn ra trước Toà Lãnh Sự hoặc là Toà Đại Sứ Trung Quốc tại Việt Nam?

Hùng: Cho mình trả lờì trước câu hỏi này.

Trà Mi: Xin mời anh Hùng

Hùng: Lý do mình bỏ lỡ là vì mình không tin tưởng những cái tin trên mạng.

Trà Mi: Còn tại sao các anh có cảm giác tiếc là đã không tham gia vào những cuộc biểu tình như vậy?

Vỹ: Tôi xin phép tham gia vào cái phần này. Tất cả chúng tôi đều tiếc vì đây là một thử nghiêm, một xét nghiệm về cái ý thức công dân của tất cả mọi người, không phải chỉ riêng đối với giới trẻ. Cái kết quả đạt được cũng như là ý nghĩa của hoạt động này đã được các giới thông tấn quốc tế đánh giá rất là mạnh, thì đó cũng là điều làm chúng tôi cảm thấy rất là tiếc khi mà chúng tôi không thể hiện diện trong một hoạt động ý nghĩa như vậy.

Trà Mi: Vâng. Anh nói về kết quả của hoạt động biểu tình này thì cũng xin anh cho biết rõ thêm là qua sự việc hai cuộc biểu tình diễn ra trước Toà Lãnh Sự cũng như Toà Đại Sứ Trung Quốc ở Việt Nam thì cái tác dụng cho tới hiện nay mà người trẻ ghi nhận được là gì?

Vỹ: Cái tác dụng đầu tiên nó muốn nhắc nhở mọi người là tinh thần yêu nước, niềm tự hào dân tộc của người Việt. Cái yếu tố thứ hai nữa là giữa Việt Nam và Trung Quốc vốn có sự rất là phức tạp về quan hệ. Phải nói rằng là một trăm phần trăm số người Việt Nam luôn luôn có một tâm lý bị kèm nén, bị ức chế đối với cái chính sách, biện pháp mà Trung Quốc đã áp đặt trong lịch sử cũng như hiện tại đối với người Việt Nam. Cuộc biểu tình này là một cái việc mở "van" đúng thời điểm và rất kịp thời.

Trà Mi: Cảm ơn ý kiến của anh Vỹ.

Minh: Và anh Vỹ vừa nhắc tới thì mình cũng ở cương vị người Việt Nam thì tôi thấy Trung Quốc một nghìn nắm trước đã xâm chiếm Việt Nam, đang xâm chiếm Việt Nam và sẽ xâm chiếm Việt Nam. Đúng là cái dã tâm của Trung Quốc rất là lớn. Đó là lý do tại sao mà mình rất là tiếc nuối đã không thể tham gia vào cuộc biểu tình để thể hiện lòng yêu nước của chúng ta. Một tiếc nuối nữa là ở Việt Nam chúng ta không có nhiều cơ hội để có thể tập trung lại và thể hiện ý kiến của mình một cách công khai như thế. Đó là một điều tiếc nuối nữa.

Hùng: Tôi có ý kiến bổ sung với hai anh vừa rồi. Trước sự kiện vừa qua, theo tôi, nó đánh động cái ý thức của giới trẻ hiện nay trong hoàn cảnh xã hội hiện nay. Cho nên đây là một sự kiện thực sự là rất tốt, đánh động ý thức dân tộc là thứ nhất, ý thức trách nhiệm với xã hội là thứ hai. Và vừa rồi tôi đã nhận được nhiều lời mời là ngày 16 tháng 12 này sẽ có những cuộc biểu tình ở Sài Gòn và Hà Nội nữa. Và tôi sẽ tham gia.

Trà Mi: Cảm ơn ý kiến của anh Hùng. Hành động vừa qua của chình phủ Trung Quốc được cho là một hành động cụ thể chứng minh là họ đang thực hiện kế hoạch chính thức hoá việc cai trị của họ đối với Trưòng Sa và Hoàng Sa là những vùng đảo mà tranh chấp bấy lâu nay giữa Việt Nam và Trung Quốc cùng với một số nước khác trong khu vực, thì quan điểm của các bạn nói riêng cũng như phản ứng của thế hệ trẻ Việt Nam nói chung trước sự việc này ra sao theo ghi nhận của các bạn? Mong các bạn chia sẻ thêm. Mời anh Tài.

Tài: Chào chị. Em có ý kiến. Hoàng Sa và Trường Sa ngoài cái tiềm năng về dầu khí nó còn có vị trí cực kỳ quan trọng trong việc khống chế Biển Đông cũng như là đường hàng hải qua eo biển Malacca, thì Trung Quốc có tham vọng là chiếm lãnh hai quần đảo Trường Sa - Hoàng Sa nhằm mục đích thứ nhất là tìm thêm nguồn năng lượng cho mình, thứ hai nữa quan trọng hơn là sẽ khống chế được Biển Đông. Biển Đông của Việt Nam tức là Biển Nam Trung Hoa.


AFP PHOTO.


[/align]Nếu Trung Quốc đạt được điều đó thì thật sự là Việt Nam mình sẽ không còn đường đi ra ngoài đại dương nữa, không còn đường đi ra thế giới nữa. Việt Nam mình lúc đó nó giống như mảnh vườn của Trung Quốc thế thôi. Tham vọng của Trung Quốc là như thế đó.

Trà Mi: Và phản ứng của người trẻ Việt Nam nóí chung trước sự việc này ra sao? Xin ghi nhận ý kiến của các anh.

Tài: Cái ý đồ bành trướng của Trung Quốc mấy ngàn năm nay vẫn không thay đổi. Trung Quốc vẫn nuôi tham vọng làm bá chủ trong vùng Châu Á mà cụ thể là sẽ áp đặt sự thống trị, ít nhất cùng là một ảnh hưởng nặng nề cho vùng Đông Nam Á này.

Trà Mi: Xin mời ý kiến đóng góp của các anh khác.

Vỹ: Từ trước đây thì những thông tin như thế này thường là trong phạm vi rất hạn hẹp, thường được nói dưới dạng gọi là tin đồn truyền miệng và đa phần không chỉ giới trẻ mà đại bộ phận người dân Việt Nam đã không được biết những thông tin rất quan trọng đến quốc gia như vậy. Đây là một điều rất đáng tiếc và rất đáng trách.
Nhưng khi mà Trung Quốc đã chính thức hoá bằng một động thái gọi là thông qua Quốc Vụ Viện thì nó thể hiện đây là hành động mang tính chất nhà nước xâm phạm lãnh thổ và rất may là trong thời đạị thông tin toàn cầu này thì những hoạt động của bất kỳ một tổ chức, một cá nhân hay chính phủ nào đều được loan tin trên toàn cầu.
Giới trẻ Việt Nam tương đối nhanh nhạy với thông tin trong thời đại này, đã tiếp nhận thông tin rất nhanh và đã có phản ứng rầt mạnh mẽ. Theo tôi quan sát cũng như là tổng hợp trong thời gian vừa qua thì không những ý kiến được bày tỏ trên các diễn đàn internet, trên blog, rồi các chat-room, mà ở ngay cuộc sống ngoài đời thí dụ như công chức văn phòng, rồi các bạn học sinh - sinh viên - thanh niên cũng theo đuổi đề tài rất là sôi nổi.
Và tâm lý chung mọi người đều thể hiện một điều rằng những gì thuộc về Việt Nam: lãnh hải, lãnh thổ là thiêng liêng, và mọi người Việt Nam phải có hành động để bảo vệ những gì cha ông mình đã đổ máu đổ xương để giành được trong 4 nghìn năm qua.

Trà Mi: Có lý luận cho rằng âm mưu bành trướng của Trung Quốc được dựa trên cơ sở là mạnh được yếu thua, thì ta so với Trung Quốc thì ta quá nhỏ bé, làm thế nào có thể cản được, ngăn được việc này xảy ra? Ý kiến của các bạn như thế nào?

Hùng: Tôi xin trả lời câu hỏi này. Hiện nay ở khu vực Đông Nam Á này, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa không riêng gì Việt Nam và Trung Quốc tranh chấp. Hiện giờ có tới 5 nước, 6 nước tranh chấp quần đảo đó, thì nếu như những nước nhỏ như Việt Nam, Mã Lai, Philippines... nếu mà có thể gộp lại đứng chung một chiến tuyến, có thể họ không giành được chủ quyền nhưng không để cho Trung Quốc chính thức hoá việc này, đó là thứ nhất.
Thứ hai, thiết nghĩ hành động cụ thể nhất của từng người dân từng nước và cụ thể là giới trẻ Việt Nam nên tẩy chay hàng Trung Quốc. Chí có cách đó thì mình mới biểu thị được cái cách để phản kháng lại chính phủ Trung Quốc, cho họ thấy được sức mạnh của người dân, trong tình hình là chính phủ Việt Nam hiện nay rất là lặng lẽ. Tôi nói lặng lẽ ở đây là vì sao? Vì hầu như họ không có động thái nào ngoài lời phát ngôn ngoại giao, những lời phát ngôn ngoại giao thì chúng tôi nghe rất là nhiều rồi.

Trà Mi: Vâng. Thế nhưng nguyên nhân của sự lặng lẽ đó là gì, theo ý kiến và ghi nhận của người trẻ? Mời quý vị đón nghe phần trao đổi tiếp theo trong buổi phát thanh tới.

© 2007 Radio Free Asia



[/align]http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/12/12/Reaction_of_VNese_youth_over_China_control_Spratly_Islands_TMi/







Phản ứng của giới trẻ về vụ tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa (phần 2)
2007.12.13
Trà Mi, phóng viên đài RFA

Trong chương trình trước, chúng tôi đã gửi đến quý vị và các bạn cuộc hội luận giữa các bạn thanh niên tại hai miền Nam-Bắc ghi nhận ý kiến và những bức xúc của giới trẻ Việt Nam trước việc Trung Quốc có hành động chính thức hoá việc cai trị của họ đối với Trừơng Sa và Hoàng Sa.


Bấm vào đây đề nghe cuộc hội luận này
Tải xuống để nghe



    [/align]
    Sinh viên, thanh niên VIệt Nam biểu tình phản đối Trung Quốc. AFP PHOTO.



    [/align]Trong buổi trao đổi đó, các bạn trẻ không những lên án mạnh mẽ sự lấn lướt của Bắc Kinh, mà còn bày tỏ sự bất bình vì thái độ "lặng lẽ" của chính phủ Việt Nam trước hành động ngang ngược của Trung Quốc lâu nay. Theo nhận định của giới trẻ, nguyên nhân của sự "lặng lẽ" đó là gì?

    Mời quý vị theo dõi phần thảo luận tiếp theo giữa Trà Mi với các bạn Minh và Vỹ từ Hà Nội, Tài và Hùng tại Sài Gòn. Trước tiên là ý kiến của bạn Hùng:

    Hùng: Cái lặng lẽ của chính phủ Việt Nam với những hành động từ trước tới giờ của Trung Quốc thì tôi nghĩ xuất phát từ cái quyền lợi của họ. Cái quyền lợi của họ bị ảnh hưởng từ bên Trung Quốc thì hai cái này có liên quan với nhau.

    Bây giờ mọi người cũng đều thấy là Trung Quốc và Việt Nam đều có cùng một thể chế chính trị, cùng do đảng cộng sản lãnh đạo, và nhất là lại sát nhau, Việt Nam bị ảnh hưởng Trung Quốc từ đuờng lối chính sách cho đến cách cai trị, thì họ không thể nào họ ra mặt phản kháng lại Trung Quốc. Đó là lý do chính yếu nhất. Cho nên nếu người dân chỉ có mong chờ chính phủ Việt Nam hiện nay để mà ra mặt thì tôi nghĩ là rất khó.

    Trà Mi: Vâng. Với ý kiến mà anh Hùng vừa đưa ra để giải thích sự "lặng lẽ" đó thì xin mời các anh đóng góp ý kiến thêm, giải thích lý do vì sao - theo các anh cảm nhận - nguyên nhân của sự lặng lẽ này là như thế nào?


    Minh: Nghìn năm trước Trung Quốc có mạnh không? Có mạnh và xâm chiếm Việt Nam. Nhưng mà cái thời điểm đó người Việt Nam có sợ không? Người Việt Nam chưa bao giờ sợ Trung Quốc cả. Thế thì hiện nay Việt Nam có sợ Trung Quốc không? Khi mà chúng ta nghe nói tới Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam thì tất cả người dân Việt Nam ai cũng rất giận dữ. Mà tại sao chính phủ, bây giờ quay lại câu hỏi của chị Trà Mi, tại sao chính phủ Việt Nam lại không lên tiếng?

    Khi ông Lê Dũng, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, lên tiếng thì chỉ lên tiếng với một giọng điệu lần nào cũng như lần nào giống hệt nhau, rất là chung chung. Trường Sa - Hoàng Sa là việc gần đây thôi. Còn cái thác Bản Giốc mất “lặng lẽ” có ai biết không? Cái chuyện quốc gia đại sự như thế mà không ai biết cả, các ông “lặng lẽ” dâng đất cho Trung Quốc.

    Tài: Tôi nghĩ mình tẩy chay hàng Trung Quốc, dĩ nhiên đó là việc mà giới trẻ mình có thể làm trong tầm tay. Nhưng mà cái việc đó...

    Trà Mi: Dạ. Trước khi mình nói về những biện pháp đối phó thì Trà Mi xin phép được đào sâu...


    Video cung cấp bởi cô Kim Thu.
    Xem video clip này bằng cửa sổ riêng


    [/align]

    Tài: Em đang nói cái biện pháp đối phó, mà mình chỉ tẩy chay hàng Trung Quốc thì tôi nghĩ nó cũng không đủ mạnh để buộc Trung Quốc phải ngừng cái tham vọng của họ lại.

    Trà Mi: Trà Mi muốn được ghi nhận ý kiến thêm, mình cùng nhau phân tích nguyên nhân, trước khi mình nói tới biện pháp đối phó, được không anh?

    Tài: Dạ vâng.

    Trà Mi: Câu hỏi Minh vừa đặt ra, tức là một ngàn năm trước Trung Quốc vẫn mạnh và Việt Nam có sợ Trung Quốc hay không so với một ngàn năm sau. Thực tại bây giờ sự phản ứng của Việt Nam đối với Trung Quốc có sự thay đổi như vậy thì xin các anh cùng nhau phân tích cái nguyên nhân.

    Tài: Đúng thật là như anh Minh hồi nãy có nói là Việt Nam chưa bao giờ sợ Trung Quốc. Nếu Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam thì dĩ nhiên là toàn dân Việt Nam sẽ đứng lên chống lại Trung Quốc. Có điều là khi mà mình xét trên sự việc Hoàng Sa và Trường Sa đó thì thật sự là nó khó ở chỗ là khi mà muốn giành lại Trường Sa với Hoàng Sa, nó dựa vào thực lực của hải quân hai nước. Hải quân Việt Nam thì tôi nghĩ rất là yếu so với hải quân Trung Quốc thành ra tôi nghĩ ....

    Trà Mi: Đó có phải là lý do...

    Hùng: Cái lý do anh đưa ra là quân sự thì mình có thể hiểu được, nhưng vấn đề ở đây là một chính phủ người ta chưa cần đánh nhau, nhưng vấn đề là họ phải có lên tiếng một cách mạnh mẽ để bảo vệ được lãnh thổ.

    Dù là Trung Quốc đang chiếm đóng cũng được, nhưng ít nhất anh với tư cách là chính phủ đại diện một quốc gia, anh phải lên tiếng bảo vệ những lãnh thổ đó. Còn hiện nay chính phủ Việt Nam không làm được điều đó hay có làm thì cũng chỉ là những tuyên bố một cách yếu ớt.

    Tài: Tôi đang nói đến biện pháp mà giới trẻ chúng ta có thể làm được, tức là chúng ta có thể tổ chức thêm nhiều cuộc biểu tình để gây áp lực, áp lực đối với ngay chính phủ nước Việt Nam để cho chính phủ mình lên tiếng mạnh mẽ phản đối Trung Quốc. Và cái nữa là có thể thúc đẩy chính phủ Việt Nam đi tìm một đồng minh mạnh để có thể ký kết một hiệp ước liên minh chẳng hạn. Tại vì thật sự, thế giới bây giờ rất khó mà đứng một mình được. Khó có quốc gia nào có thể đứng một mình được. Ngay cả nước rất là mạnh như Nhật Bản cũng phải có đồng minh quân sự rất là mạnh để có thể đứng vững được.

    Trà Mi: Dạ, thưa anh, nếu như đó là một giải pháp khả thi thì chắc là chính phủ Việt Nam đã cân nhắc đến từ lâu rồi chứ không phải để cho chúng ta nhìn thấy thực tế là cứ mỗi lần quốc gia cộng sản "anh em" tiến một bước là chính phủ Việt Nam mình đành chịu nhượng bộ một bước, phải không các anh?

    Hùng: Dạ vâng. Cuộc biểu tình vừa rồi tôi có ấn tượng một cô bé mà tôi đọc được trên trang mạng thì khi đối thoại với ông phó chủ tịch thành phố là ông Nguyễn Thành Tài, cô đã đứng khóc và hỏi: “Tại sao chúng tôi thể hiện lòng yêu nước mà các công cho công an ngăn cản?”

    Đó cũng là một nguyên nhân tại sao ngày xưa một ngàn năm trước dù là Trung Quốc nó mạnh mà mình vẫn không sợ, trong khi cái thời điểm hiện nay khi một đảng lãnh đạo triệt tiêu lòng yêu nước của người dân đi thì đó thể hiện sự sợ hãi của một chình phủ đối với một quốc gia khác.

    Minh: Tôi xin lỗi ngắt lời anh. Đảng cộng sản Việt Nam có bằng biện pháp gì cũng không thể nào triệt tiêu được lòng yêu nước của người Việt Nam. Chỉ có một điều là một nghìn năm trước Việt Nam không sợ vì một nghìn năm trước chúng ta có những vị vua đại diện cho dân tộc, những vị vua dám tổ chức Hội Nghị Diên Hồng và hỏi "có đánh hay không đánh" và mọi người cùng đồng thanh là "có đánh". Chứ còn đến thời điểm hiện nay thì thế nào? Đảng cộng sản Việt Nam …..

    Hùng: Thực ra mình phải hiểu như thế này. Lòng yêu nước mà mình nói bị triệt tiêu thì không đúng, nhưng rõ ràng đảng cộng sản muốn người dân yêu nước theo cái cách của họ, đó là điều quan trọng.


    AFP PHOTO.


    [/align]Minh: Câu hỏi tôi đặt ra là đảng cộng sản hiện nay có đại diện cho lợi ích của dân tộc Việt Nam nữa hay không? Đảng Cộng Sản Việt Nam với cái việc thương lượng với Trung Quốc nhượng rất nhiều đất đai thì Đảng Cộng Sản Việt Nam có đại diện cho lợi ích của dân tộc Việt Nam nữa hay không?

    Tài: Tôi nghĩ là Đảng Cộng Sản Việt Nam có thể thương lượng với Trung Quốc về những vấn đề biên giới, có thể nhượng đất nhượng biển cho Trung Quốc nhưng mà Đảng Cộng Sản Việt Nam không thể đối thoại với nhân dân Việt Nam. Đó là ý của tôi.

    Hùng: Thật ra Đảng Cộng Sản Việt Nam không có đại diện cho nhân dân Việt Nam, vì không có người dân nào bỏ phiếu cho đảng cộng sản trong một thể chế độc tài như vầy. Đó là cái chính yếu. Tất cả những gì đảng cộng sản thương lượng với Trung Quốc đều không thông qua dân Việt Nam. Cho nên bất cứ những cái gì họ làm cho đến hiện nay thì người dân hầu như là rất ít người được biết.

    Minh: Có một chi tiết mà tôi cảm thấy là đáng xấu hỗ là vụ scandal Vàng Anh tràn ngập trên báo chí thông tin đại chúng ở đâu đâu cũng thấy Vàng Anh. Một câu chuyện rất cỏn con riêng tư của một cô bé thì cả cái hệ thống chính trị của Việt nam vào cuộc, thậm chí thủ tướng cũng phải có ý kiến chỉ đạo thế nọ thế kia, rồi đài trưyền hình… Nhưng mà đến khi việc quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa là một việc lớn của quốc gia cần có ý kiến của thủ tướng mà không thấy ông nói gì cả.

    Tài: Dạ cho phép tôi nhắc anh còn một vấn đề nữa là cái vụ Hoàng Sa - Trường Sa thì báo Việt Nam cũng có đăng tin nho nhỏ. Nhưng mà theo tôi nhớ ngày trước cái vụ Trung Quốc bắn chết ngư dân Việt Nam thì không có dòng nào luôn đó.

    Đứng trước sự việc rất là lớn như vậy đó, ảnh hưởng tới vận mệnh quốc gia như vậy, mà các cơ quan truyền thông đại chúng Việt Nam gần như là không hề nhắc đến. Còn vụ Vàng Anh là vụ rất là vớ vẩn mà lại nhận được sự quan tâm của “hơi bị nhiều” cơ quan.

    Minh: Tại sao chính quyền Việt Nam luôn luôn bị lép vế khi thương lượng với chính phủ Trung Quốc?

    Hùng: Thì câu trả lời đã nói lúc nãy, tức là Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay cần một sự hậu thuẫn từ Đảng Cộng Sản Trung Quốc để giữ cái quyền lực của họ. Nếu như họ phản kháng lại Trung Quốc thì rất có thể họ sẽ bị lật. Và khi lo sợ cho đảng phái của họ, họ đã dẹp qua những lợi ích của dân tộc.

    Tài: Tôi đồng ý với ý kiến của anh. Tôi có thể lấy ví dụ gần đây nhất là tình hình của Miến Điện. Vấn đề của Việt Nam cũng giống y như là vấn đề của Miến Điện, có nghĩa là giới cầm quyền dựa vào sự hỗ trợ của Trung Quốc để duy trị đặc quỳên đặc lợi của mình, thì họ sẽ không nghĩ đến quyền lợi của đất nước, quyền lợi của dân tộc nữa.

    Trà Mi: Đó là ý kiến của anh Hùng và anh Tài. Thế anh Vỹ và anh Minh có ý kiến nào khác bổ sung thêm?

    Vỹ: Quan điểm rằng “mạnh được yếu thua” đó là nguỵ biện trước trách nhiệm lịch sử. Chúng ta nhìn lịch sử đi, dân tộc chúng ta khi đó không phải là một cường quốc nhưng chúng ta vẫn trụ vững được, chiến thắng những đế quốc rất là lớn, kể cả Trung Quốc.

    Vậy cái bài học lịch sử là gì, là huy động sức mạnh của toàn bộ dân tộc trước cái lợi ích thiêng liêng nhất, đó là chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và tự quyết.

    Thế thì cái việc của thanh niên hô hào nhau thể hiện quan điểm phản đối cái hành động khiêu khích một cách rất là chính thức của Trung Quốc, theo tôi, nó đã phát đi một tín hiệu rằng là nhà nước chưa đo lường được ý kiến, quan điểm, sự đồng thuận của xã hội, và chưa sử dụng hiệu quả của sự đồng thuận ấy.

    Hùng: Thực ra chuyện chính quyền hiện nay chưa đo lường được thì tôi nghĩ là không đúng, mà họ chưa bao giờ đo lường và họ chưa bao giờ sử dụng. Đó là cái hiện nay làm cho đất nước mình nhìn có vẻ là phát triển nhưng phát triển không hiểu như thế nào mà dân càng nghèo cuộc sống càng khó khăn. Khi phát triển 8% thì lạm phát đến 9-10%. Và tôi nghĩ có thể còn nhiều điều xảy ra nữa nếu như họ vẫn không chịu lắng nghe người dân.

    Trà Mi: Ghi nhận ý kiến của các anh nãy giờ thì có vẻ sự lên án của các bạn tập trung vào cái vai trò, cái trách nhiệm của nhà nước Việt Nam.

    Hùng: Thì bây giờ hiện nay đảng cộng sản nắm quyền cai trị đất nước, trách nhiệm của nó là phải làm sao đứng ra bảo vệ đất nước, thì đàng này họ không làm được điều đó. Những cái phát triển này nọ thì họ nhận là công lao của họ. Tại sao những cái hạn chế của xã hội, những cái mất mát lãnh thổ như vậy thì họ không đứng ra nhận trách nhiệm?

    Tài: Có thể nói là 100% dân Việt Nam đều phản đối hành động của Trung Quốc, đều nhìn thấy nguy cơ từ phía Trung Quốc. Theo tôi nghĩ, lẽ ra chính phủ phải có nhiệm vụ tập họp nhân dân, huy động các nguồn lực của nhân dân, đoàn kết dân tộc, đoàn kết với cả người Việt Nam ở nước ngoài, thống nhất các nguồn lực lại để đối phó với Trung Quốc. Nhưng mà tôi thấy chính phủ Việt Nam không làm được cái nhiệm vụ đó.

    Hùng: Thực ra không phải là họ không làm được mà họ không muốn làm. Họ không muốn làm vì họ làm thì họ sẽ mất quyền lực. Đó là cái chính yếu.

    Tài: Dĩ nhiên đáng lên án là hành động của Trung Quốc và chúng tôi cũng chê trách chính phủ Việt Nam đã hành động quá mềm yếu. Nếu như mà chính phủ Việt Nam cứng rắn, dựa vào nhân dân thì phía Trung Quốc sẽ không đến nỗi ngang ngược như vậy được.

    Trà Mi: Thế thì theo đề nghị của giới trẻ, chính phủ Việt Nam cần phải có những hành động cụ thể như thế nào để đối phó với Trung Quốc hầu bảo toàn lãnh thổ dân tộc? Chúng tôi sẽ tiếp tục gửi đến quý vị những quan điểm của người trẻ trong nước liên quan đến đề tài này trong chương trình tiếp theo. Mời quý vị đón theo dõi.


    [/align]© 2007 Radio Free Asia


    [/align]
    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/12/13/Reaction_of_VNese_youth_over_China_control_Islands_p2_TMi/


    [/align]








    Phản ứng của giới trẻ về vụ tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa (phần 3)
    2007.12.13
    Trà Mi, phóng viên đài RFA

    Việc Trung Quốc thành lập đơn vị hành chính để quản lý ba hòn đảo ở Biển Đông là Hoàng Sa, Trường Sa, và Trung Sa đã khơi dậy ngọn lửa phẫn nộ vốn âm ỉ trong lòng người Việt khắp nơi trước các hành động lấn áp ngang ngược của Bắc Kinh từ trước đến nay.

    Bấm vào đây đề nghe cuộc hội luận này
    Tải xuống để nghe

    Video cung cấp bởi cô Kim Thu.
    Xem video clip này bằng cửa sổ riêng

    [/align]

    Liên quan đề tài này, Trà Mi ghi nhận phản ứng của giới trẻ trong nước qua cuộc hội luận với 4 thanh niên từ hai miền Nam-Bắc là Vỹ và Minh từ Hà Nội, Tài và Hùng tại Sài Gòn.

    Trong hai buổi phát thanh trước, quý vị đã nghe giới trẻ trong nước bày tỏ sự phẫn nộ trước việc Trung Quốc xâm lấn Truời Sa và Hoàng Sa cũng như thái độ “lặng lẽ” của chính phủ Hà Nội trước hành vi ngang ngược của Bắc Kinh.

    Thế hệ trẻ yêu cầu giới lãnh đạo Việt Nam cần phải có những hành động cụ thể như thế nào để đối phó với Trung Quốc hầu bảo toàn lãnh thổ dân tộc?

    Đó cũng là nội dung phần hội luận tiếp theo do Trà Mi điều hợp, với sự tham gia của hai ngừơi trẻ phía Nam là Tài và Hùng và hai thanh niên từ miền Bắc là Vỹ và Minh.

    Trước tiên là ý kiến của bạn Hùng ở Sài Gòn:

    Hùng: Đầu tiên, với cương vị là đảng lãnh đạo thì họ phải ra lệnh cho tất cả báo chí, báo đài đánh động ý thức của người dân và từ đó họ tập hợp được lòng dân. Đàng này, mọi người đều thấy báo chí đăng rất dè sẻn, thậm chí tivi cũng chỉ nói được một vài phút, chấm hết. Báo cũng được vài dòng.

    Hầu như những tin tức đều do anh em truyền miệng qua các diễn đàn, qua Yahoo! Thậm chí những lần tổ chức biểu tình như vầy đều do những người trên mạng người ta tổ chức. Không thấy một bóng dáng của Thành Đoàn hay cái gì gọi là đại diện cho cái đảng nó ra nó đứng, trong khi người ta làm thì nó lại ra ngăn cản. Đó tức là trách nhiệm của nó.

    Trà Mi: Cảm ơn ý kiến của anh Hùng.


    Sinh viên, thanh niên Việt Nam biểu tình tại Hà Nội và Sài Gòn hôm 9-12-2007 để phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa. AFP PHOTO.


    [/align]Minh: Mình là Minh. Theo quan điểm của tôi thì như các cụ ta có câu "tiên trách kỷ hậu trách nhân", mình phải trách người mình trước rồi hãy nhìn ra người ngoài. Sở dĩ mà Trung Quốc họ có thể năm lần bảy lượt lấn tới Hoàng Sa và Trường Sa tại vì chính phủ Việt Nam quá yếu, qua bạt nhược trong việc trả lời Trung Quốc. Nhưng mà chúng ta không thể chỉ vì cái sự bạt nhược của chính phủ mà làm mất Hoàng Sa và Trường Sa được.

    Hiện nay, mặc dù chính phủ Việt Nam bị sức ép nọ sức ép kia, không cho phép chúng ta thể hiện cái động thái để chống đối sự xâm lược của Trung Quốc, nhưng mà chúng ta không thể nào mà, vì cái mảnh đất là của cha ông, ở cương vị của tôi, tôi sẽ tích cực hỗ trợ hành động lên tiếng phản đối Trung Quốc bất kể hành động đấy có được lòng chính phủ Việt Nam hay không được, mà chính phủ Việt Nam đã từ lâu lắm rồi không còn đại diện cho dân tộc, không còn đại diện cho khối đại đoàn kết dân tộc nữa. Mà tôi làm việc này là vì cái mảnh đất cha ông mà tôi nghĩ đó là việc mà chúng ta cần làm ngay bây giờ.

    Chúng ta làm nhưng mà chúng ta không nên đánh đồng việc chồng chính phủ Trung Quốc với việc chống nhân dân Trung Quốc sẽ dẫn đến sự thù hằn dân tộc, thì tôi nghĩ đó là việc không nên. Như các bạn đã biết, chính phủ Trung Quốc cũng là chính phủ cộng sản thôi.

    Trà Mi: Dạ cảm ơn ý kiến của Minh. Trước khi nói về trách nhiệm của người trẻ thì Trà Mi muốn được hỏi thăm những đề nghị của các bạn ở đây, đại diện cho những thanh niên Việt Nam, đối với chính phủ Việt Nam họ cần phải làm những gì để bảo toàn lãnh thổ của dân tộc và để bảo vệ niềm tin của người dân đối với họ? Xin mời ý kiến của các anh.

    Minh: Việc đầu tiên phải làm là phải lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa, phải đưa sự việc, không thể nào mà năm lần bảy lượt mà lần nào ông Lê Dũng cũng nói mỗi một câu đến nỗi người dân Việt Nam gần như thuộc lòng. Người ta bắn chết cư dân của mình cũng chỉ lên tiếng một câu đấy.

    Người ta mang quân đến xâm lược đảo của mình, cũng chỉ một câu đấy. Phải lên tiếng và có những hành động thật mạnh mẽ hơn nữa. Phải chứng tỏ cho Trung Quốc biết đó là đất của Việt Nam.

    Hùng: Theo tôi, tình hình hiện tại ở đây thì chình phủ Việt Nam phải lên tiếng mạnh mẽ đối với quốc tế là thứ nhứt. Thứ hai, đối với dân chúng thì họ cần làm cho người dân hiểu được thế nào là mảnh đất của cha ông và thế nào là ý thức của người dân để họ thu được lòng dân.

    Và thứ ba, họ phải đứng ra tổ chức tập hợp người dân để biểu tình, hoặc có chính sách để mà phản kháng lại. Ví dụ như tẩy chay hàng hoá Trung Quốc. Đó là một hành động mà theo tôi nghĩ là không có gì là quá đáng với tình hình hiện nay.

    Trà Mi: Xin cảm ơn ý kiến của anh.

    Tài: Tôi nghĩ là ngoài những biện pháp các anh vừa nêu ra, tức là lên tiếng phản đối mạnh mẽ hơn nữa, thì đảng ta nên có sự điều chỉnh hướng đi để tách ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc. Khi mà đảng ta tách được ảnh hưởng của Trung Quốc rồi thì có thể chúng ta sẽ tìm được sự ủng hộ của người Việt Nam ở nước ngoài và những cường quốc khác.

    Hùng: Điều anh nói rất là khó, lý do là hiện nay cái đảng này nó vì lợi ích đảng phái, nó cần sự hỗ trợ từ một đảng tương tự ở bên Trung Quốc. Cho nên nếu mình nói đảng cộng sản hiện nay tách ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc là một điều không thể, và càng không thể khi mà họ muốn...

    Tài: Tôi biết là rất khó, nhưng tôi cũng hy vọng một điều là đảng ta biết lấy lợi ích của dân tộc làm điều tối thượng, tức là nếu như mà đảng ta có những con người suy nghĩ lại, biết dựa vào dân tộc, thì có thể tách ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc được chứ không phải là không thể.

    Hùng: Nếu họ biết lợi ích dân tộc và họ biết quyền lợi của người dân thì đất nước Việt Nam không như ngày hôm nay. Nhân nhựơng không phải là nhu nhược. Chúng tôi muốn hành động của chính phủ kêu gọi người dân đồng lòng vì mảnh đất quê hương chứ không phải chúng tôi nhìn thấy hình ảnh nhu nhược của chính phủ Việt Nam hiện nay.

    Trà Mi: Xin ghi nhận ý kiến của anh Hùng.

    Vỹ: Chắc chắn là trong suy nghĩ của người dân và suy nghĩ của chính quyền nhiều khi lệch pha, nhưng trứơc cái vận mệnh lớn của dân tộc thì sự lệch pha đấy cần phải giải quyết sớm nhất và cần phải huy động được sức mạnh tối đa của dân tộc, sự đồng thuận tối đa của dân tộc để làm hậu thuẫn cho các các quyết định của mình đốí với các vấn đề liên quan đến chủ quyền lãnh thổ cũng như tương lai đất nước.

    Trà Mi: Nhưng mà ngoài việc chúng ta có quyền kỳ vọng, mơ ước một sự cải thiện từ phía chính phủ, thì người trẻ, nhất là các bạn thanh niên trong nước, riêng đối với vai trò và trách nhiệm của ngưòi trẻ, thì các bạn nghĩ là các bạn có thể làm gì và cần phải làm gì để bảo vệ chủ quyền của đất nước trước sự lấn lướt của Trung Quốc?
    Đó sẽ là nội dung chính của phần trao đổi tiếp theo mà chúng tôi sẽ gửi đến quý vị trong buổi phát thanh sáng mai. Mời quý vị đón theo dõi.



    [/align][/align]© 2007 Radio Free Asia

    [/align][/align]



    Các tin, bài liên quan

    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/12/13/Reaction_of_VNese_youth_over_China_control_Spratly_Island_p3_TMi/

    Đăng nhập để trả lời
    0